Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 7: Thiếu chủ, ngài đối với tôi… có chỗ nào không vừa lòng ư?/ Không có. Nhưng mà… có một số việc, phải là người



Tôi run rẩy, yên lặng nhìn Thạch Cơ, còn có ai có thể khổ hơn tôi không cơ chứ. Đã là kẻ đoạn tụ rồi mà vẫn có thể khiến Thạch Cơ nổi giận.

Thạch Cơ bình tĩnh nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên nói: “Người ta vẫn nói xà yêu tính tình lẳng lơ, ta thấy đều là vì ánh mắt không thành thật của ngươi, người đâu, lấy đao móc mắt hắn ta ra cho ta!”.

Một trận gió thổi qua, trong lòng tôi bỗng lạnh lẽo. Thật ra mà nói thuật biến hóa, cho dù có biến hóa trăm ngàn kiểu đi nữa, cho dù phép thuật có cao đến đâu đi nữa, thì ánh mắt cũng không thể thay đổi được. Cô nàng Thạch Cơ này nói tôi lẳng lơ chỗ nào đi nữa tôi cũng có thể cho qua được, chỉ có điều nàng ta không vừa ý đôi mắt của tôi thì thật sự làm tôi bị tổn thương.

Tôi tủi thân nói: “Thạch Cơ nương nương nếu đã tin thuộc hạ là kẻ đoạn tụ, thì sao còn để trong lòng sự cố ngoài ý muốn lần trước. Khương Duy cho dù là có lẳng lơ, nhưng cũng tuyệt đối không dám bất kính với nương nương nửa phần”.

Thạch Cơ bị tôi làm cho nghẹn họng, cau mày nói: “Tiểu tử ngươi còn giả ngu nữa à, trừ khi ta cũng là kẻ ngu xuẩn giống ngươi thì ta mới bị ngươi lừa. Ngươi cho là ta không biết tâm tư của ngươi hay sao? Thiếu chủ là nhân trung long phượng, là người mà ngươi có thể mơ mộng trèo cao được à?”.

Tôi làm ra vẻ trấn tĩnh nhìn vào hư không một lát, giả bộ buồn bã. Có phải đây là tình tiết trong vở kịch đang thịnh hành ở phàm giới thời gian gần đây hay không, không thể tưởng tượng được Phượng Hoàn tôi hóa thành nam nhân, thế mà cũng có lúc bị coi là “tiểu tam”. Nhưng mà tôi thật sự muốn biết, Thạch Cơ nhìn chỗ nào mà thấy tôi có tâm tư “mơ mộng” đối với Bà La Già. Nhưng mà làm một con phượng hoàng tốt tam quan(*) đoan chính, tôi tuyệt đối sẽ không mang cái danh tiếng xấu này trên lưng.

(*) Tam quan: con người có ngũ quan gồm mắt, mũi, miệng, tai, mày. Chị là chim phượng hoàng nên chỉ có mắt, miệng, mũi, không có tai và mày (hình như thế).

“Thạch Cơ nương nương minh giám, Thiếu chủ phong thái xuất sắc, phong lưu phóng khoáng, quả thật là rất hấp dẫn người khác”. Đôi mày liễu của Thạch Cơ dựng thẳng, giơ roi trong tay lên muốn đánh tôi, tôi vội nói lớn, “Nhưng mà, người thuộc hạ thích là một người khác, thuộc hạ tuyệt đối không dám di tình biệt luyến”.

Ngọn roi suýt chút nữa đánh trúng tôi chợt dừng lại trên không, Thạch Cơ trừng mắt nhìn tôi, sau đó, lại cười lạnh nói: “Nói linh tinh, nếu không phải vì ngươi, vì sao Thiếu chủ gần đây bỏ mặc ta”.

Tôi nhìn vẻ mặt khó đoán của Thạch Cơ, vừa khóc vừa nói: “Thuộc hạ nguyện thể hiện lòng trung thành”.

Lúc tôi quay trở về, Bà La Già mới vừa cùng mỹ nhân rời giường. Thấy tôi đi vào, vẻ mặt có phần xấu hổ, tôi nghĩ nếu tôi đem Bà La Già quăng cho Thạch Cơ, lòng tôi cũng thấy có chút thẹn với lương tâm. Vì thế tôi cầm lấy bầu rượu ở trên bàn, rót một ly đưa qua cho Bà La Già.

Bà La Già không nói gì, lặng lẽ uống, rồi trả ly rượu lại cho tôi.

Tôi lại lặng lẽ rót một ly khác.

Bà La Già nhìn tôi muốn nói lại thôi, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Vừa rồi ngươi không có ở trong đình viện, là đi nơi khác sao?”.

Tôi tưởng rằng tôi đã chuẩn bị tâm lý tốt, nghe Bà La Già hỏi xong, trong lòng lại giật mình một cái. Lại cẩn thận nghĩ xem vừa rồi để lộ chỗ nào hay không.

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên cứng nhắc đến quỷ dị.

Bà La Già thấy tôi không nói gì, lại lặng lẽ uống một ngụm rượu, sau đó phất tay: “Bỏ đi, không uống nữa”.

Tôi cầm bầu rượu mang ra ngoài, lúc ra khỏi cửa, lại nghe thấy thanh âm từ bên trong vọng ra: “Đêm nay vào phòng ngủ cùng ta”.

Tình hình sao lại phát triển theo chiều hướng quái dị thế này, Bà La Già không muốn ngủ cùng mỹ nhân, lại muốn ngủ cùng phòng với một xú nam nhân như tôi, nếu như ma nữ Thạch Cơ kia mà nghe thấy, không biết dáng vẻ trông sẽ thế nào nữa.

Bà La Già sau khi nói ra câu kia, dường như lại có chút hối hận, chần chừ nói: “Không phải là ngủ chung giường, ngươi mang giường của ngươi qua đây”.

Trời ạ! Không phải chỉ là một cái giường thôi sao!

Thấy đêm đã khuya, tôi sắp xếp mọi thứ gọn gàng rồi quay trở lại phòng Bà La Già. Bà La Già ngồi ngay ngắn ở một bên giường, vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi.

Bên cạnh là một thị nữ mặc y phục màu đỏ, đang bê một chậu nước, lặng lẽ đứng đó.

Tôi còn nhớ lần trước lúc không cẩn thận đem bí mật Nhuế Hạng thích ngủ khỏa thân nói ra, Ngọc Đế cũng nhìn tôi như thế.

Tiếc rằng lúc ấy tôi không nhận ra, chỉ nghĩ ngài ấy cô độc, lẻ loi, còn tiến lên, trêu chọc ngài ấy nữa: “Ngọc Đế, sắc mặt ngài như thế sẽ làm các vị tiên hữu sợ đấy, đến lúc đó chẳng còn ai dám ở cùng ngài, như vậy ngài làm Ngọc Đế không phải là vô cùng cô đơn hay sao”.

Vừa dứt lời, sắc mặt Ngọc Đế trở nên cực kỳ phức tạp khó coi, ửng hồng, tím tái, đen thui, lần lượt từng sắc mặt thay nhau trình diễn. Đáng tiếc tôi không biết hối hận, lại tiếp tục nói: “Có điều, như vậy cũng có điểm tốt… Sau này lúc ngài ngủ chẳng lo có người đột ngột tập kích nữa rồi, haha”.

Nghe nói, hôm đó lúc Ngọc Đế trở về có đập vỡ mất ba cái bàn, sáu cái ghế, bảy cái bình hoa, mười hai cái cốc trà.

Lúc này, Bà La Già nhìn tôi như vậy, làm tôi cảm thấy lo lắng.

Tôi yên lặng đi đến bên giường, đứng ngang hàng với thị nữ kia, cúi đầu, cẩn thận suy nghĩ xem vừa rồi có chạm phải nỗi đau của Bà La Già hay không. Có điều tôi nghĩ mãi, nhưng vẫn nghĩ không ra vừa rồi có làm gì khiến anh ta mất hứng. Tôi còn phải dựa vào anh ta để tìm hiểu xem Si Mị Chung ở chỗ nào, cũng không thể tùy tiện chọc giận anh ta, vì thế thử nói: “Thiếu chủ, ngài đối với tôi… có chỗ nào không vừa lòng ư?”.

Bà La Già mở miệng, muốn nói lại thôi, cuối cùng rối rắm nói: “Không có. Nhưng mà… có một số việc, phải là người tình tôi nguyện thì mới được”.

Tôi suy nghĩ một lúc, cảm thấy mình không làm gì cưỡng ép anh ta cả. Từ lúc trở thành người hầu của anh ta cho đến nay, tôi luôn lấy anh ta làm trung tâm, anh ta muốn uống nước tôi tuyệt không đưa anh ta rượu; anh ta muốn tôi đi qua đình viện, tôi tuyệt đối không trốn ở dưới cửa sổ chờ anh ta; mà ngay cả bây giờ, anh ta muốn tôi ngủ cùng anh ta, tôi cũng không dám trốn đi chỗ khác ngủ.

Tôi không kề đao vào cổ ép anh ta, cũng không dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt anh ta nha.

Tâm tư của Bà La Già, thật là khó đoán. Có điều cứ thuận theo anh ta một chút, uyển chuyển nhẹ nhàng, chắc cũng không đến nỗi khiến anh ta ghét cay ghét đắng đâu nhỉ.

Tôi giơ khuôn mặt u ám mà nghiêm trang, buồn bã nói: “Thuộc hạ hiểu, chỉ là có đôi lúc thuộc hạ không thể khống chế được bản thân, lí trí cũng không thể chi phối được hành vi của cơ thể”.

Cho nên, Thiếu chủ ngài là người tốt mở lòng tha thứ cho tôi đi.

Thị nữ đứng bên cạnh tôi đột nhiên chân mềm nhũn, loạng choạng bước mấy bước, may mà tôi nhanh tay nhanh mắt, đưa tay đỡ được cô ấy. Nghĩ rằng cô ấy cũng bị tôi làm liên lụy, thâm tâm tôi cảm thấy áy náy, nên mềm giọng nói: “Cô nương cẩn thận, cô nương có cảm thấy có chỗ nào không thoải mái không?”.

Thị nữ kia sắc mặt xám xịt, run rẩy đứng lên, yên lặng lắc đầu.

Bà La Già đến lúc ấy mới nhớ ra còn có người khác đang ở trong phòng, gương mặt không chút biểu tình nói: “Ngươi đi ra ngoài trước đi”.

Tôi xoay người, bước nhanh ra cửa.

“Không phải nói ngươi. Khương Duy, ngươi ở lại”.

Tôi chậm chạp quay trở về chỗ cũ, dùng ánh mắt vô cùng hâm mộ mà nhìn thị nữ kia được tự do.

Cô ấy run rẩy hành lễ, gương mặt quỷ dị liếc nhìn tôi, rồi nhanh chóng chạy biến đi mất.

Tôi bị ánh mắt bao hàm sự kinh ngạc, sửng sốt, thán phục, thông cảm của cô ấy làm cho hỗn loạn.

Bà La Già thở dài, nói: “Thôi được rồi, ba ngày sau là sinh nhật của phụ vương, nếu ngươi có thể nghĩ ra biện pháp làm cho phụ vương cười một cái, ta liền đáp ứng ngươi một lần cũng được. Nhưng mà, phụ vương đã hơn ba trăm năm qua chưa từng cười”.

Hóa ra Bà La Già là một người con có hiếu. Nhưng mà nếu như Thái Vu biết ông ta cười một cái sẽ khiến ông ta mất đi Si Mị Chung, không biết là ông ta có còn cười nổi nữa hay không.

Nhưng mà nghe được cái tin tức như thế, tinh thần tôi phấn chấn, việc ngủ cùng Bà La Già cũng không quá bài xích nữa, cùng lắm thì tôi không cởi quần áo là được.

“Vậy Thiếu chủ, chúng ta đi nghỉ ngơi sớm đi thôi”.

Bà La Già sắc mặt lại biến đổi, ngập ngừng nói: “Hôm nay cứ vậy đi, ta còn chưa chuẩn bị tinh thần, ngươi quay về phòng ngủ đi”.

Tôi bị ý tưởng lúc thế này lúc thế kia của anh ta làm cho đau cả đầu, nếu là Long Tam, tôi nhất định phải xông lên đánh cho huynh ấy một trận cho hết giận, nhưng mà nghĩ lại thì Bà La Già vừa mới đồng ý giúp tôi xong, trong lòng tôi vẫn còn nhớ tới ân tình của anh ta, cũng ngại trở mặt với anh ta, vì vậy phối hợp với anh ta làm ra vẻ tiếc nuối nói: “Tối nay không thể ngủ cùng Thiếu chủ, Khương Duy cảm thấy thật tiếc nuối. Nhưng mà, Thiếu chủ yên tâm, Khương Duy nhất định sẽ cố gắng làm cho Ma Quân mỉm cười, cho dù có phải đi vào nơi dầu sôi lửa bỏng, thuộc hạ cũng không hối hận”.

Bà La Già dường như bị tấm chân tình mênh mông như đại dương của tôi làm cảm động, liếc nhìn tôi một cái rất sâu sắc, lấy tay day day huyệt thái dương, rồi phất tay cho tôi lui ra ngoài phòng.

Nhưng mà, chỉ là ngủ cùng thôi mà, còn cần phải chuẩn bị cái gì cơ chứ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.