Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 2 - Chương 42: Đứa bé mà bản thượng thần toàn tâm toàn ý muốn bảo vệ, lại bị phụ thân nó chán ghét!



Phòng trống không, nền đất màu than tỏa ra khí lạnh, tôi nhìn chăm chú đoạn sáo đã vỡ vụn trên mặt đất, trong lòng không hiểu sao bỗng hoảng loạn, vội lùi lại phía sau mấy bước. Ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ chiếu vào trong phòng, khiến cho căn phòng dần nhuộm thành một màu cam, mấy con chim sẻ vui vẻ hót vang ngoài cửa, ngẫu nhiên sẽ có vài con bay đến trước cửa sổ, nghiêng đầu ngó vào trong phòng xem xét rồi lại vỗ cánh “phành phạch” bay đi. Ngọn đèn trên bàn chỉ còn lại chút dầu cuối cùng, bấc đèn run lên, cuối cùng cũng tắt, chỉ còn một làn khói mỏng bay lên, gió thổi qua, cũng biến mất như chưa từng xuất hiện.

Có tiếng Long Tam từ phía sau lưng tôi truyền tới, mang theo mấy phần giận dữ: “Muội thế mà lại trốn, khiến bọn huynh phải đi tìm!”.

Nắng sớm chiếu lên gương mặt huynh ấy, khiến gương mặt trở nên trắng trẻo, cùng với lông mày đang nhướn cao của huynh ấy, và đôi mắt lạnh lùng đang trừng trừng nhìn tôi, quả thật có mấy phần giống với tộc La Sát. Đầu tôi run lên, nở nụ cười lấy lòng Long Tam: “Sao lại là trốn, chẳng qua chỉ là xuống trần dạo chơi mấy ngày thôi, đang nghĩ tới việc trở về đây”.

Long Tam bước mấy bước tiến về phía tôi, giữ lấy cánh tay tôi, quay đầu lại nói với Thái Thượng Lão Quân đang đứng chờ ở cửa: “Chúng ta trở về”.

Thái Thượng Lão Quân lặng lẽ nhìn tôi, gương mặt lộ vẻ khó xử, đứng nguyên ở cửa, không di chuyển. Nếu nói đến chín tầng trời, thần tiên nào tuân thủ quy củ nhất, thì thể nào Thái Thượng Lão Quân cũng xếp đầu. Nếu có tiên hữu nào nhìn thấy tôi, phần lớn là theo bối phận, bước đến chào hỏi, thường hay gọi là một tiếng “Thượng thần”, từ xưa đến nay vẫn luôn thoải mái như thế, chỉ riêng có Thái Thượng Lão Quân thấy tôi, thì chắc chắn sẽ cúi đầu hành lễ, khom lưng, cấp bậc lễ nghĩa chu đáo đến mức không thể chu đáo hơn được nữa. Tôi vẫn nói Thái Thượng Lão Quân từ xưa đến nay có hơi cổ hủ một chút, cũng không nghĩ ở chung với tôi lâu như thế, còn không dám đối xử với tôi như người thường, nếu bây giờ tôi không lên tiếng, ông ấy chắc cũng không dám làm theo lời Long Tam. Mà bây giờ nếu như tôi dám chống đối lại Long Tam thì trừ khi là tôi chán sống rồi. Tôi thuận theo Long Tam đang kéo tôi đi ra ngoài, nói với Thái Thượng Lão Quân: “Bá Dương bị Long Tam lôi kéo bôn ba nhiều ngày thế này chắc cũng mệt rồi, trở về nghỉ sớm đi”.

Thái Thượng Lão Quân cúi sâu người chào tôi, rồi mới bước nhanh mấy bước đuổi theo kịp Long Tam, gọi mây lành đến mang chúng tôi quay trở về trời.

Long Tam kéo tôi đi thẳng tới Cung Đâu Suất. Mấy lần tôi há miệng muốn nói, lại bị huynh ấy trừng mắt phải ngậm miệng lại. Đi tới phủ của Lão Quân, cuối cùng thì Long Tam cũng buông tay tôi ra, quay sang nói với Lão Quân: “Xin Thái Thượng Lão Quân xem bệnh cho muội ấy, bây giờ thân thể muội ấy thế nào, có còn chịu được nữa hay không?”.

Tôi ho khan hai tiếng, phất tay nói: “Không cần xem bệnh, bây giờ tôi cảm thấy thân thể thật sự rất tốt”. Đây là lời nói thật, chắc là lâu rồi không được ngủ say như vậy, lúc nãy khi mới tỉnh dậy, tôi liền cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, thoải mái.

Hai tay Long Tam giữ chặt vai tôi, ấn tôi ngồi xuống ghế, không thèm quan tâm đến những gì tôi nói, chỉ quay đầu nhìn Thái Thượng Lão Quân. Thái Thượng Lão Quân lại cúi sâu người vái chào tôi, rồi mới cung kính vén tay áo lên xem mạch cho tôi, hơi nhắm mắt lại trầm tư một lúc, nói: “Thân thể của Thượng thần không sao cả, đứa bé trong bụng cũng rất khỏe”.

Tảng đá trong lòng tôi dường như đã nhẹ nhàng rơi xuống, giọng nói vô tình mang theo mấy phần nhẹ nhõm: “Bá Dương nói, đứa bé trong bụng tôi có thể bình an đến lúc sinh ra sao?”.

Thái Thượng Lão Quân gật đầu.

Long Tam ngạc nhiên vui mừng nói: “A Hoàn đúng là người ngốc có phúc của người ngốc, không lẽ lời nguyền phượng hoàng nhất mạch trên người muội ấy lại thay đổi!”. Nói xong, cẩn thận nhìn tôi một lúc, vui vẻ nói, “Sau này muội có thể còn sống mà nhìn thấy con của mình, quả thật là vô cùng tuyệt vời”.

Tôi cũng vô cùng vui vẻ, vốn tôi đang cân nhắc xem có nên tìm Bà La Già hay không, giao đứa bé cho chàng nuôi nấng, bây giờ xem ra, hoàn toàn có thể cùng chàng nuôi dưỡng đứa bé lớn lên, coi như tâm nguyện bé nhỏ của tôi đã được đáp ứng rồi.

Tôi ở phàm giới đã nhiều ngày, vẫn luôn nghe ngóng hỏi thăm tin tức của chàng. Nghe đồn Ma giới gần đây muốn đến Thiên giới, cùng thương lượng để giải quyết chuyện trụ chống trời. Tôi nghĩ muốn tìm chàng, tiếc là pháp lực toàn thân đã mất hết, chàng lại cách tôi quá xa, tôi vừa phải tìm cách trốn tránh bọn Long Tam để không bị bắt trở về phá thai, lại vừa muốn tìm Bà La Già, quả thật là có chút khó khăn. Bây giờ nếu không cần phải từ bỏ đứa bé, tôi cũng có thể yên tâm ở lại Tiên giới chờ Bà La Già đến.

Cảm giác lừa gạt người khác cũng không tốt chút nào, tôi không muốn làm lại lần nữa. Lần này, tôi phải thẳng thắn nói cho chàng biết: cái tên Hoàn Phượng chỉ là tên giả mà thôi, tên thật của tôi là Phượng Hoàn, là một con phượng hoàng của Tiên tộc.

Quanh Cung Thiên Cơ mây lành bao phủ, sắc màu lộng lẫy. Bước qua cổng vòm, tôi nói cảm ơn với tiểu tiên dẫn đường, một mình tôi bước qua con đường mòn dài, rồi rẽ phải đi vào một cửa ngách, cuối cùng cũng tìm được Thái Ất. Thái Thượng Lão Quân nói Thái Ất tuy đã tỉnh, nhưng đã nhiều năm ở trong tình trạng cứng ngắc, tứ chi vẫn có phần không phối hợp được với nhau. Hạo thiên vì khiến Thái Ất sớm khôi phục, đã đặc biệt xây dựng điện Thanh Trì, lấy nước từ chỗ Văn Thù Bồ Tát ở Tây Thiên về, đổ vào trong điện Thanh Trì, để Thái Ất ở trong đó ngâm cả ngày.

Chắc là do nước nóng, trong điện Thanh Trì sương mù lan tỏa, trở thành một khoảng trắng xóa. Bên bờ ao có treo rèm sa, bị sương mù nhuộm ướt, dần trở nên trong suốt, gió thổi qua rèm sa bay bay, sương mù từ khe hở từng chút một bay ra ngoài. Tôi ngồi bên bờ ao cách một lớp rèm sa, noi với bóng người mơ hồ ở giữa ao: “Nhiều năm như vậy không gặp huynh, quả thật là rất nhớ huynh”. Tiếng nước trong ao ngừng lại. Tôi hít sâu rồi lại nói: “Thật ra muội cứ nghĩ cả đời này cũng không thể gặp lại được. Huynh nói xem huynh có ngốc hay không, không nên muốn làm anh hùng, mà đem cả nửa cái mạng giao ra, sau này dù có gặp chuyện gì đi nữa, cũng nhất định không được làm như thế nữa”.

Bóng người giữa ao dần dần đi tới bên bờ ao, khuấy động khiến nước chảy “rào rào”. Tôi nghẹn ngào nói: “Huynh đừng có không nói gì như thế, nói cho muội biết bây giờ thế nào đi, thân thể có khỏe hay không?”.

Qua lớp rèm sa, tôi mơ hồ nhìn thấy có bóng người đang bước tới, nhặt quần áo được chuẩn bị sẵn bên bờ ao tùy ý khoác lên người, sau đó bước lại chỗ tôi ngồi, vạch rèm sa ra. Mái tóc đen ướt sũng chảy xuống phía sau lưng, bên hông y bào tùy ý thắt một cái nút, từng mảng ngực trần một lộ ra, chắc là do nhiệt độ, nên hơi nhiễm sắc hồng. Y bào dính vào người, làm lộ rõ thân hình cân đối cao ráo. Chàng híp đôi mắt có chút ướt át vì dính nước lại nhìn tôi, gương mặt cười mà như không. Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Tay giấu trong vạt áo lặng lẽ véo mấy cái vào đùi, đau chết đi được, không phải là mơ. Lúc nãy lực tay có hơi mạnh, chân đau khiến tôi muốn nhảy dựng lên, nước mắt bỗng dâng lên, tụ trong hốc mắt. Chàng cúi đầu, nâng cằm tôi lên, giọng nói trầm mà khàn: “Đừng khóc, vốn là mỹ nhân, khóc làm bổn tọa đau lòng”.

Tôi cười “hì” một tiếng, ngừng khóc mà cười: “Bây giờ là lúc nào, lúc chàng còn đi học chắc mồm mép cũng láu lỉnh lắm đấy nhỉ”. Nói xong, tôi lại cảm thấy hối hận, đối với tôi mà nói cũng chỉ là mấy tháng, nhưng đối với chàng, đã trải qua cả sáu trăm vạn năm rồi.

Quãng thời gian sáu trăm vạn năm dường như không lưu lại chút dấu vết nào trên người chàng hết cả, tôi đưa tay vuốt ve gương mặt chàng, run rẩy nói: “Bà La Già, thiếp có việc nhất định phải nói cho chàng biết”.

Bà La Già chớp chớp mắt, cúi đầu xuống ngửi ngửi ở cổ tôi, lẩm bẩm nói: “Nàng nói đi, tôi nghe”.

Tôi hắng giọng, lùi mấy bước lại phía sau, đứng đối mặt với chàng, nghiêm túc nói: “Việc này vô cùng quan trọng, thiếp không muốn tiếp tục lừa gạt chàng nữa. Thật ra thiếp là Trưởng công chúa của tộc Phượng hoàng, là một trong số mấy vị Thượng thần còn sống sót của Tiên giới, Phượng Hoàn”.

Bà La Già bình tĩnh nhìn tôi một lúc, ánh mắt thay đổi trong nháy mắt. Chàng nhìn tôi như thế, tôi cảm thấy bất an.

Tôi che miệng ho khan một tiếng, lại cố gắng miễn cưỡng cười với chàng, miễn cưỡng trêu chọc mà nói: “Bà La Già, chàng sao lại nhìn thiếp như thế, chàng cảm thấy khó chấp nhận đến thế hay sao?”.

Gương mặt Bà La Già lại thay đổi, nắm lấy cánh tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, cười mà như không nói: “Sao nào, nàng muốn phủi sạch, từ nay về sau muốn làm như chúng ta không quen biết?”. Chàng liếc nhìn tôi, rồi tiến lại gần tôi thêm chút nữa, không khí ẩm ướt vây quanh tôi, chàng kéo dài giọng, mang theo mấy phần miễn cưỡng, bất ngờ thay đổi giọng, “Hả~?”.

Tay tôi run lên, đến cả trái tim tôi cũng run rẩy theo. Yêu nghiệt, sớm nên thu phục chàng mới đúng.

“Cái chuyện như ăn quỵt này bản thượng thần không thèm làm, chỉ sợ chàng không dám nhận là chàng biết thiếp mà thôi”. Tôi tỏ ra nghiêm túc, dừng một chút, lấy tay vuốt ve phần bụng đã hơi lộ rõ, giọng nói mang theo mấy phần bất an nói, “Thật ra chàng nói đi, đứa bé trong bụng thiếp, chàng có nhận nó hay không?”.

Bà La Già chép miệng, “chậc chậc” hai tiếng, đi quanh tôi hai vòng, từ phía sau lại gần nói vào tai tôi, giọng nói hơi cao, mang theo vài phần nghi ngờ: “Ồ, sao lại có đứa bé, sao tôi lại không biết gì hết cả?”.

Tôi cảm thấy muốn ngất, chỉ cảm thấy mắt hoa lên, nhìn đồ đạc cũng thấy không chân thực, giọng nói mang theo mấy phần run rẩy, mấy phần đau thương: “Sao nào, không lẽ chàng thật sự không nhận?”.

Đứa bé mà bản thượng thần toàn tâm toàn sức muốn bảo vệ, lại bị phụ thân nó chán ghét!

Bà La Già cười “ha ha”, không nói gì. Tôi chợt hiểu ra, hung hăng dẫm lên chân Bà La Già một cái, thẹn quá hóa giận nói: “Trò đùa này không vui chút nào cả, tính chàng làm sao thế, sao càng ngày lại càng tệ thế này!”.

Bà La Già ôm chân nhảy mấy bước về phía sau, ấm ức nói: “Ui, tôi nói không thừa nhận thì sao, không phải người quyết định là nàng à? Chỉ cần là hài tử của A Hoàn, cho dù nó có là A Miêu, A Cẩu, tôi cũng thừa nhận!”.

Tảng đá lớn trong lòng tôi cuối cùng thì cũng buông xuống được, tôi thở dài nhẹ nhõm. Ngẫm nghĩ, rồi tôi lại cảm thấy có chút không thích hợp: “Cái gì mà AMiêu A Cẩu, nó có tên có họ đàng hoàng, thiếp đã nghĩ rồi, nếu là nam hài thì gọi là Phượng Thùy, nữ hài thì gọi là Phượng Trân”.

Đang nói, giọng nói của Hạo Thiên từ cửa điện Thanh Trì truyền đến: “Ma Quân, tắm xong chưa? Ngọc Đế đã chuẩn bị xong tiệc rượu rồi, đang chờ Ma Quân đến”.

Chưa nói xong, Hạo Thiên đã đi vào đến nơi, nhìn thấy tôi, gương mặt hiện lên nét kinh ngạc. Huynh ấy nhìn vạt áo Bà La Già đang mở rộng, lại nhìn tôi, sau đó lại nhìnBà La Già, gương mặt biến đổi thất thường. Tôi vuốt vuốt mũi, giải thích: “Vốn là muội muốn tìm Thái Ất, nghe nói huynh ấy ở điện Thanh Trì, muội liền tự đi đến đây, không ngờ là gặp Bà La Già”.

Hạo Thiên bật cười nói: “A Hoàn, không ngờ muội lại có thể đi nhầm đường ở Cung Thiên Cơ của uynh, điện Thanh Trì ở bên kia, muội đi ngược đường rồi”.

Bà La Già giữ chặt tay tôi, nói với Hạo Thiên: “Không đi nhầm không đi nhầm, có thể đi đến chỗ này của tôi, tôi vô cùng vừa lòng”. Sau đó quay đầu lại nhìn tôi cười mà như không. Đời này chuyện mất mặt nhất của bản thượng thần cũng chỉ như thế này mà thôi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.