Tinh Tế Đệ Nhất Dục Nhi Sư

Chương 2




Edit: Cháo quẩy

Beta: Bổn Cung muốn cắt JJ của ngươi

Hiếm thấy bệ hạ nảy sinh hứng thú với một giống cái, phó quan lập tức biết gì nói nấy: “Sở Du Nhiên là nhi tử của ngài Sở Hồng Vũ, nghe nói là do tình nhân sinh ra, sáu năm trước được ngài ấy mang về, là người khiêm tốn bảo thủ, được xưng là mỹ nhân đệ nhất Đế tinh. Bởi vì chưa bao giờ tham dự vũ hội quý tộc và giao thiệp, nên người biết cậu ta đã ít lại càng ít, chỉ biết là cậu ta mới thành niên ba tháng trước, nay đã đến tuổi kén vợ gả chồng.”

Crewe nói xong do dự một chút, mới tiếp nói bổ sung: “Nghe đâu mấy ngày trước tam thiếu gia nhà công tước Zarro dây dưa với cậu ta, bị Sở hiệu trưởng đánh gãy chân, công tước Zarro vì thế rất bất mãn với ngài hiệu trưởng.”

Wales nhíu mày, “Ngươi biết rõ nhỉ.”

Crewe nghiêm túc gật đầu, “Đây là chuyện toàn bộ Đế tinh đều biết, đặc biệt là quý tộc trẻ tuổi. Tính theo bối phận, Sở thiếu gia là học đệ của ngài, bất kể thật lòng hay là giả dối, quý tộc có ý nghĩ với cậu ta quả thực không ít, gần đây người khiếu nại ngài Sở Hồng Vũ cũng rất nhiều, hồ sơ vụ án liên quan còn đang lưu trong hội nghị cao tầng.”

Wales tiếp tục nhìn ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì, phòng lớn như thế ngoại trừ tiếng hít thở như có như không ra, thanh âm gì cũng không có.

Crewe cung kính đứng ở nơi đó, nửa cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh kế tiếp.

Một lúc lâu, Wales mới thấp giọng nói: “Mấy lão quý tộc Đế tinh này, lá gan càng lúc càng lớn. Gõ một cái cho bọn họ biết phận chút.”

Giọng nói trầm thấp mang theo tia lạnh lẽo từ tính, ngữ khí cũng không nghe ra hỉ nộ, nhưng mà Crewe theo hầu đã lâu lại rất rõ, biết đây là ý tứ không cần phải truy cứu, hắn hồi đáp: “Vậy thuộc hạ liền đi thu xếp, mặt khác bên điện hạ có cần phái người bảo vệ không?”

“Làm kín đáo chút, không cần để cậu ta biết thân phận của Dillow.” Wales nhíu mày, trầm giọng nói.

Dillow là nhi tử của người anh trai cùng mẹ với y – Elvis thân vương.

Elvis thân vương cùng Vương phi trong cuộc chiến mười năm trước kia, phu phu đồng thời hi sinh, chỉ để lại Dillow còn đang trong trứng.

Bởi vì bị trọng thương trong chiến tranh, y bỏ ra bảy năm mới để cho cháu trai phá xác mà ra. Hơn nữa bởi bên cạnh y vẫn không có bạn lữ, kẻ đánh chủ ý lên người đứa nhỏ cũng không ít, cho nên an toàn của Dillow nhất định phải chú ý.

Về phần lần giống cái mà thầy đề cử chăm sóc Dillow lần này…

Wales nhíu mày, con mắt màu vàng kim nhiễm mấy phần tối tăm không rõ.

Mở bản báo cáo điều tra lúc nãy Crewe trình lên, trong hình là giống cái trẻ tuổi cười cực kỳ dịu dàng tuấn mỹ. Ngũ quan quen thuộc, giống y hệt bạn lữ chưa kết hôn sáu năm trước bất ngờ mất tích của y.

Tình cảnh năm đó, khốc liệt như vậy, giống như địa ngục giữa trần gian. Tất cả mọi người đều cảm thấy giống cái không tấc sắt được nuông chiều từ nhỏ đó chắc chắn sẽ phải chết.

Nhưng chưa từng nghĩ, cậu ta lại đã sớm tới đế đô, thậm chí còn thay đổi thân phận họ tên.

Tất cả những thứ này, cũng có thể chỉ là suy đoán.

Suy tư một lúc lâu, Wales dặn dò người hầu ngoài cửa: “Phân phó nhà bếp làm thêm đồ ăn, tối hôm nay ngài Sở Hồng Vũ sẽ đến làm khách!”

————————

Vườn trẻ Hoàng Gia, Sở Du Nhiên đang ở trong lớp 9.

Đối với ấu tể mà nói, bất kỳ chuyện nhỏ việc vặt vãnh nào đều khơi ra “Quyết đấu” để giữ gìn tôn nghiêm của bọn họ.

Dillow tràn ngập ý tứ ghét bỏ, chữ “Ngu xuẩn” chính là mồi lửa tốt nhất.

Không chú ý một cái, liền cùng sư tử nhỏ động chạm móng vuốt.

Sở Du Nhiên nhìn hai cục lông đánh nhau từ trong nhà đến ra ngoài sân không tách ra được, liền dứt khoát cầm một cái hộp lớn hình chữ nhật đặt ở cửa, cười híp mắt nhìn phản ứng của bọn họ.

Siêu thật (*? ▽? *) Archer vừa nhìn thấy cái hộp có lỗ ở hai đầu, tính hiếu kỳ từ trong xương tủy của nhà họ mèo thúc giục, lập tức buông tha Dillow chui vào.

Mà Dillow cũng không khống chế được vươn móng vuốt ra thăm dò, sau đó ghét bỏ hừ lạnh: “Mi bị sha phải không!” (sha = 傻 = ngu ngốc)

Sở Du Nhiên cố nén ý cười bên môi, lại lấy ra một cái hộp, cười híp mắt ụp lên đầu Dillow, tiện tay ném một quả cầu nhung vào bên trong.

“…”

Dillow trực tiếp nhào tới, hưng phấn dùng chân sau đạp đạp cào cào quả cầu nhung ở trong ngực, còn ghét bỏ chi nữa, hoàn toàn là mây bay.

Là ấu tể ưu tú nhất đế quốc, không có bất kỳ “Kẻ địch” nào có thể làm nó lùi bước, đặc biệt cao to uy mãnh!

Nhìn hai đứa nhóc dục tiên dục tử đắm chìm trong hộp, Sở Du Nhiên thu tầm mắt lại, không nhanh không chậm sửa sang lại chỗ sân mới bị bọn nó làm loạn, hoàn toàn không lo lắng hai đứa sẽ đánh nhau lần nữa.

Trợ giảng Hal đúng lúc bưng lên hoa quả đã cắt xong, để lúc nữa bọn nhỏ chơi mệt rồi thì ăn. Sở Du Nhiên gật đầu với hắn, ra hiệu đặt lên bàn.

“Xem ra Dillow thích ứng rất tốt, đã bắt đầu tự mình chơi đùa rồi.” Đứng bên cạnh Sở Du Nhiên một lúc, Hal cao hứng nói.

“Đúng thế!” Sở Du Nhiên cong khóe môi biểu thị tán thành, nhưng tâm lý lại mơ hồ có chút lo lắng.

Trong mấy đứa nhỏ Dillow là đứa có vấn đề lớn nhất, nói nó ngạo kiều thì biểu đạt không đủ, nghĩ một đằng miệng nói một nẻo, bản tính lại kiêu ngạo, không biết có phải do vấn đề gia đình hay không, trong tính cách có chút cực đoan, không thể chính xác biểu đạt suy nghĩ của bản thân, một lời không hợp liền dùng vũ lực để biểu đạt, còn nhỏ mà cũng đã có chút tâm lý phản nghịch. Đứa nhỏ có biểu hiện này phần lớn là trong quá trình trưởng thành khuyết thiếu sự quan ái (quan tâm yêu thương), dẫn đến hệ thống cảm xúc mất thăng bằng, ba đến sáu tuổi là thời kỳ mấu chốt đắp nặn EQ cùng tính cách của trẻ nhỏ, trong quá trình dẫn dắt cần có phụ huynh phối hợp. Chỉ là không biết phụ huynh Dillow nhìn nhận vấn đề này như thế nào.

Buổi trưa, tất cả bọn nhỏ đều ngủ, Sở Du Nhiên thừa dịp thời gian này tổng kết báo cáo hằng ngày của bọn nhỏ.

Hôm nay trong lớp có hai đứa nhỏ xin nghỉ, hiện tại cậu chỉ có năm bảo bối nhỏ, thời gian đặc biệt dư dả.

Sắp tan học, Sở Du Nhiên ôm Dillow ngồi trên ghế dài ở trước cây, vừa dịu dàng sờ cổ nó vừa cho nó nhìn ảnh trên quang não, “Trong đây có biểu hiện một ngày này của Dillow, hôm nay con thể hiện rất tuyệt, không chỉ không có khóc, còn tự mình ăn hết cơm, tự mình ngủ.” Trong hình báo đen nhỏ nhảy vào trong hộp chơi đùa quên hết tất cả, buổi trưa lúc ngủ nằm nhoài trên đùi Sở Du Nhiên mặt ngủ rất ngây thơ, lúc tự liếm lông tuy rằng ngốc nghếch thế nhưng vô cùng nghiêm túc… Dillow biểu hiện sự tự lập cũng khiến cho Sở Du Nhiên đau lòng, không ấu tể nào có thể làm được như Dillow, ngày đầu đi học đã có thể tự chăm sóc bản thân tốt như vậy, hiển nhiên trong ngày thường nó cũng sinh hoạt trong tình trạng thế này.

Dillow nhìn bức ảnh lại nổi giận, móng vuốt nhỏ đánh về màn hình, thật giống như muốn tiêu hủy chứng cứ phạm tội, “Xóa đi xóa đi! Con mèo ngốc đó mới không phải ta!”

Sở Du Nhiên mặc kệ nó ngạo kiều, bởi vì những hình này thật sự đặc biệt đẹp đẽ, vỗ về Dillow ngây thơ vô cùng nhuần nhuyễn, nghĩ thầm nhất định phải để người nhà của nó xem mới được. Dillow của chúng ta đáng yêu như thế, nhất định phải quan ái nó nhiều hơn một chút.

Lúc tan học, tới đón Dillow là quan hầu của nó, đại khái hơn bốn mươi tuổi, vẻ ngoài không quá nổi bật, nhưng khí tức lại dị thường nhu hòa. Sở Du Nhiên giao Dillow cho ông ta, sau đó lấy ra thẻ từ đã chuẩn bị tốt giao cho đối phương, dặn dò: “Sau khi trở về có thể giao thẻ từ này cho phụ huynh Dillow, ta sẽ phát một vài hình ảnh cùng video của Dillow ở trường học, để bọn họ an tâm.”

Quan hầu còn chưa nhận lấy, Dillow liền giơ móng, cạch một cái liền rơi trên mặt đất, còn đánh ra vài vết hồng trên mu bàn tay Sở Du Nhiên, báo nhỏ đặc biệt ghét bỏ hừ lạnh một tiếng: “Ta mới không cho chú ta xem đâu! Tuyệt đối không để cho cái người sọc vằn xấu xí kia xem đâu!” Những bức hình kia xấu như vậy, ông chú ngu ngốc kia nhất định sẽ cười nhạo nó giống một con mèo ngốc!

Quan hầu lập tức nhặt lên, áy náy nhìn Sở Du Nhiên, “Xin lỗi, thiếu gia nhà ta có chút không biết biểu đạt.”

Sở Du Nhiên không thèm để ý cười cười, Dillow chính là trẻ nhỏ điển hình thiếu tình thương, trên thân báo có sọc vằn, vậy gia tổ nó nhất định có huyết thống ngựa vằn, nếu không thì chính là bị bệnh nấm trên người. Đứa nhỏ này, lại nghĩ một đằng nói một nẻo rồi.

Dillow nhìn Sở Du Nhiên mang theo vết hồng trên tay, vết cào trên mu bàn tay trắng nõn vô cùng rõ ràng, áy náy vươn lưỡi liếm hai cái, sau đó nghiêng đầu qua chỗ khác, không lên tiếng.

Sở Du Nhiên cười sờ đầu nó, cảm thấy tên nhóc này thật không phải biệt nữu bình thường, ngay cả xin lỗi cũng không nói.

Quan hầu lễ độ xin cáo từ, bảo đảm với Sở Du Nhiên khi trở về nhất định sẽ đưa thẻ từ cho chủ nhân.

Tiễn nhóm bọn nhỏ đi xong, Sở Du Nhiên nhìn đồng hồ đeo tay một cái, đi thẳng đến phòng hiệu trưởng. Cậu muốn nói chuyện rõ ràng với người cha chuyên hố (lừa bịp)đứa con này xem, chuyện xếp lớp bọn nhỏ tạm thời là như thế nào.

Đáng tiếc, trợ lý nói Sở Hồng Vũ đã sớm đi hẹn với người ta rồi.

Sở Du Nhiên nghĩ thầm nhất định là đi ra ngoài hẹn hò với một giống cái trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp nào đó rồi, là một ông chú đẹp trai phong lưu thành tính, Sở Hồng Vũ được giống cái Đế tinh yêu thích, không quản già trẻ, một đường chém hết, thậm chí còn là tình nhân trong mộng của các phu nhân quý tộc đã kết hôn. Cho tới bây giờ, Sở Du Nhiên cũng không hiểu nổi đám giống cái đó uống lộn phải thuốc gì nữa.

Trở về ký túc xá trường học sắp xếp cho, Sở Du Nhiên lấy ra nguyên liệu nấu ăn từ trong tủ lạnh, xào rau cải, ninh cháo, lấy thêm dưa muối tự mình ướp, đắc ý lấp bụng của mình. Cậu không ăn quen món dinh dưỡng nhà ăn làm, vì muốn giữ lại giá trị dinh dưỡng của thức ăn, mỗi bước người máy đầu bếp làm cơm đều được thiết đặt tỉ mỉ, đồ ăn xào ra không có tí mùi vị gì, hơn nữa còn vì dinh dưỡng chu toàn mà làm cơm nửa sống nửa chín, Sở Du Nhiên ăn không quen mấy thứ đó, nên mỗi ngày đều thích thú tự mình làm.

Muốn ăn cái gì làm cái ấy, tự tay lấp đầy bụng mình cũng là một loại hạnh phúc.

Ăn no nằm uỵch xuống giường, Sở Du Nhiên còn chưa đợi được Sở Hồng Vũ về, lại đợi được hồi âm của các phụ huynh, có người còn đưa ra một vài vấn đề, Sở Du Nhiên đều nhất nhất nghiêm túc trả lời.

Đến buổi tối hơn mười giờ, trả lời tất cả vấn đề xong, Sở Du Nhiên cau mày lật qua lật lại ghi chép nói chuyện, có chút lo lắng cho Dillow. Người nhà đứa nhỏ này lại không có bất kì hồi âm nào, là Dillow không cho người nhà xem, hay người nhà không để ý tới? Người chú chưa kết hôn lại mang theo đứa nhỏ, từ động tác vỗ Dillow có thể nhìn ra, thật sự không nặng không nhẹ không có bất kỳ kinh nghiệm nào.

Lúc này, bên trong cung điện cao cao một người đàn ông mặt lạnh nghiêm túc nhìn từng bức ảnh của Dillow, sắc mặt dịu lại. Ánh mắt rơi vào bức hình cuối cùng, con mắt màu vàng kim dần tăng thêm mấy phần tăm tối. Đây là Dillow và Sở Du Nhiên chụp chung, trong bức ảnh Sở Du Nhiên mặc đồng phục màu xanh lam ngồi trên cỏ trong sân viện, trên hai chân thon dài là Dillow của y đang nằm úp sấp, không biết Sở Du Nhiên đang nói cái gì, trên khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của Dillow là sự ngoan ngoãn y chưa từng thấy qua. Sau lưng hai người, trời xanh mây trắng khiến cả bức ảnh bừng sáng lên, Sở Du Nhiên cúi đầu, lông mi thật dài tạo một mảng bóng nhỏ đẹp mắt, ý cười mê người từ dung mạo tinh xảo tràn ra, lại như nắng ấm mùa thu lúc hoàng hôn bên sông Ngân Giang, chỉ cần liếc mắt nhìn liền có thể cảm giác được một sự ấm áp vỗ về tâm linh của y.

Nhìn Sở Du Nhiên như vậy, Wales có chút nóng nảy không biết từ đâu tới. Cái quả cầu nhung trước kia bị y ghét bỏ đến một vuốt đánh bay, bắt đầu từ khi nào đã biến thành dáng vẻ như thế này? Phía dưới bức ảnh có rất nhiều chữ viết lưu loát, nhưng Wales lại không có tâm tình xem, ngón tay dài nhọn cạch cạch vài cái, không chút khách khí viết hai chữ lớn xong liền đóng ảnh lại, mặc kệ biến thành thế nào, đều là đứa ngốc vừa gặp y liền co rụt lại!

Sở Du Nhiên đã chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên phát hiện sổ ghi chép đột nhiên có đèn đỏ nhấp nháy, lời nhắc nhở lóe lên phía trên tên của Dillow, Sở Du Nhiên nhếch miệng, nhanh chóng đăng nhập vào xem, sắc mặt lúc này liền sụp xuống.

Chỗ phụ huynh hồi âm lại trên sổ ghi chép rõ ràng viết hai chữ lớn: “Đã duyệt”.

Kiểu chữ ba phần bá đạo, ba phần khí phách, nhưng lại mười phần mười hờ hững…