Tình Thoại Chung Có Chủ

Chương 1



Mấy năm nay Phong Kỳ rất ít khi uống say, công ty càng làm càng lớn, càng lúc càng ít người dám chuốc hắn uống say, tửu lượng của hắn cũng càng thêm tốt hơn.

Đêm nay say, là bản thân hắn tự muốn.

Người phụ nữ đã lâu không gặp kéo chồng mình, dịu dàng làm người ta cảm mến, nói nói cười cười, người đàn ông cao lớn ôm cô vào lòng, thấy cô cầm ly rượu đỏ lại nhăn mày, đổi thành sữa tươi còn dặn phục vụ phải làm ấm.

Hắn dựa vào hàng cây bên đường nôn một hồi lâu, cảm thấy như tim gan phèo phổi đều bị nôn đảo lộn, suy nghĩ bay xa, đi đứng cũng nhờ tài xế nửa đỡ nửa kéo.

Đã 2 giờ sáng, trong khu nhà im ắng chỉ có đèn đường chiếu sáng lờ mờ, tài xế đỡ Phong Kỳ ra thang máy, một trận gió thổi qua, đôi mắt đen bóng của Phong Kỳ đã chỉ toàn men say, lúc cau mày khí thế lại vẫn ép người như cũ.

Tài xế nhấn chuông cửa, trong lòng có chút lo ngại, nhưng lúc này lại không có lựa chọn nào tốt hơn.

Trong nhà có tiếng động rất nhỏ, tiếng người nhẹ nhàng chậm rãi lại mang chút khàn khàn, “Tới đây.”

Đang ngủ bị đánh thức cũng không tức giận.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, tài xế nhìn cửa chống trộm, mắt mèo bị mở ra một chút, ánh đèn màu ấm trong phòng theo sau trào ra, chiếu trên quần áo như mang theo một chút nóng ấm.

Thanh Nhược mở cửa, trong mắt có chút sương mù, tóc tán loạn sau đầu, khoác áo choàng bên ngoài đồ ngủ, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phong Kỳ nửa người dựa vào tài xế, âm thanh lại không lớn, “Phong tiên sinh?”

Phong Kỳ khép hờ mắt, chỉ có khí thế hù người, bản thân lại không nói thành tiếng. Tài xế cười cười, đi theo Phong Kỳ đã mấy năm, miệng mồm đương nhiên cũng lưu loát, “Ngại quá, cô Tống. Tổng giám đốc Phong có uống chút rượu, cô có gì không tiện không?”

Thật ra chỉ là khách sáo mà thôi, Thanh Nhược sẽ không từ chối. Địa chỉ và ảnh chụp của cô đều được quản lí gởi tới trợ lý của Phong Kỳ, nói trắng ra chẳng qua chỉ là hợp tác giao dịch. Người theo đuổi nịnh bợ Phong Kỳ rất nhiều, bây giờ tài xế chỉ muốn đưa hắn tới chỗ gần nhất, hơn nữa hôm nay trước khi đi ăn Phong Kỳ còn ở trên xe đưa card viết địa chỉ của cô đưa cho tài xế, ý tứ không cần nghĩ cũng biết.

Chỉ là không nghĩ tới đêm nay Phong Kỳ sẽ gặp phải An Kỳ, sẽ uống say, hẳn là trợ lý bên đó còn chưa liên hệ với Thanh Nhược.

Thanh Nhược gật gật đầu, xem như hoàn thành lễ nghi giao tiếp đỡ Phong Kỳ qua.

Phong Kỳ không phụ tai tiếng của hắn mấy năm nay, người đã say, dựa vào vai Thanh Nhược còn hít sâu hai lần, khóe miệng nhếch lên nhìn tà ác lại khiêu khích, “Thơm quá ~”

Tài xế còn đứng ngoài cửa, xem như không nghe gì, chuẩn bị xoay người đi không nhìn không biết, trái lại Thanh Nhược mở miệng trước, “Làm phiền anh, đi thong thả.”

Tài xế nghiêng đầu nhìn cô đỡ cả người Phong Kỳ có chút vất vả, nụ cười dưới ánh đèn cực kì dịu dàng xinh đẹp, gật đầu nhẹ xoay người đi.

Phong Kỳ nghĩ là sau khi say rượu sẽ đau đầu, hoặc là cảm thấy không thoải mái, huống chi tối qua còn say đến nỗi không có chút ý thức, chớp mắt mấy cái lại không thấy đau đầu, hít sâu hai lần, trong không khí có mùi mộc lan nhàn nhạt, rất thoải mái, rất sạch sẽ.

Thích ứng ánh sáng một hồi, Phong Kỳ mở mắt ra ngồi dậy. Đập vào mắt là khung cảnh xa lạ, tủ quần áo màu gỗ nhạt bên trái, phía trên đặt mấy cái khăn mặt, bên phải là cửa sổ sát đất đang kéo rèm, ánh sáng ôn hòa. Đối diện với góc giường là một cái bàn nhỏ.

Không giống khách sạn, tuy rằng kết cấu giống nhau nhưng cảm giác lại như phòng khách trong nhà. Khách sạn vừa nhìn đã khiến con người cảm thấy xa lạ, mà nơi này, xa lạ chỉ có đồ vật, không khí lại làm người ta thả lỏng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.