Tình Yêu Cấp 2

Chương 27: Người từng thương ?



– *tin….tin…tin……*

Chỉ có tiếng của nhịp tim đang yếu dần , hơi thở nhẹ như sắp ngừng lại . Trong phòng Cấp Cứu , tiếng la hét của bác sĩ và những bước chân chạy phát ra tiếng động mạnh !

– Kích nhịp tim

– ” Rầm …. Rầm ”

– Lên nữa

– ” rầm …. Rầm”

– Lên nữa

– ” rầm…. Rầm ”

– ” TINGGGGGGGGGG ”

Nhịp tim trên bảng đo đang yếu dần !

– truyền oxy đi , nhanh lên

– Lên tới mức cao nhất đi

– ” RẦM …. RẦM …..RẦM”

-” Ting….Ting….ting….ting…… ”

Nhịp tim đã đập trở lại , các bác sĩ đang chạy điên cuồng trong phòng cấp cứu . Họ đang kích nhịp tim cho 1 người con gái với mái tóc bạch kim xoã dài , làn da trắng bệch , nụ cười nhẹ luôn nở trên môi .

Nó đang mơ , nó mơ thấy hắn và nó đang cùng nhau đi trên con đường đầy hoa hồng trắng . Hắn nắm tay nó kéo đi về phía có chiếc ghế gỗ . Nó hạnh phúc cùng hắn , nó cùng hắn ngồi trên chiếc ghế gỗ và nụ cười luôn trên môi . Nhưng trong phút chốc ở áo nó có thứ gì đó đang chảy ra , là máu . Máu thấm đẫm chiếc đầm trắng , nó đứng lên và nhìn hắn . Hắn đang cùng Quỳnh ngồi trên chiếc ghế . Nó khóc , những giọt nước lăn dài trên khuôn mặt , kh phải là nước mà là máu . Nước mắt nó có màu đỏ , lăn dài rồi rớt xuống . Nó đang mỉm cười , nhìn hắn với nụ cười đầy đau thương , con đường hoa hồng trắng như đã thấm máu của nó , đều trở thành màu đỏ , màu đỏ thẫm . Hắn phút chốc đứng lên và bước tới nó , à kh phải bước tới mà là bước ngang . Nó với tay và nói :

– M hạnh phúc kh ?

– Ừ , t rất hạnh phúc

– V thì được rồi

Nó nói rồi bước tới cánh đồng hoa hồng trắng , nó nhìn hắn lần cuối rồi vẫn giữ nụ cười trên môi , ngả người về phía sau . Thân thể nó nằm đè lên những bông hồng , chúng dần chuyển thành màu đỏ , như 1 bức tranh . 1 cô gái nằm trên cánh đồng hoa hồng trắng , chỗ nó nằm hoa hồng là màu đỏ , khuôn mặt vẫn giữ nụ cười , mái tóc bạch kim xoã lên hoa hồng , chiếc đầm nó mặc màu trắng lấm lem máu . Vùng ngực trái thấm đẫm máu , gai của hoa hồng đâm vào tay nó , máu tuôn ra . Vẫn là nụ cười nhẹ nhàng trên môi , là 1 Thiên Sứ đang thấm đẫm máu ! Đôi mắt tím buồn nhìn lên bầu trời trong xanh , như đang chờ đợi 1 thứ gì đó ! Đôi mắt tím buồn vẫn còn lắng đọng những giọt nước mắt màu đỏ ! Chỉ cần hắn hạnh phúc , nó sẽ ra đi :) ! Đó là thứ nó suy nghĩ cuối cùng trong đầu rồi dần nhắm mắt lại .

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong căn phòng VIP , chỉ có tiếng nhịp tim kéo dài , bầu không khí im lặng . Nó đang được truyền máu và oxy . Nhịp tim và hơi thở yếu đi so với người thường . Các vị bác sĩ vẫn đang kiểm tra , có 1 chàng trai đang ngồi trên ghế nhìn vào nó . Khuôn mặt lạnh lùng , kiêu ngạo , chàng trai đó vẫn bên nó từ lúc ở phòng cấp cứu đến giờ . Chẳng nói chẳng rằng , chỉ lặng lẽ từ đằng xa quan sát nó !

Từ ngoài cửa phòng , tiếng bước chân vội vã bước vào , là Ken ! Sau khi Anh giải quyết xong việc ở bang thì liền gọi cho nó nhưng kh ai bắt máy . Nỗi lo càng tăng lên , lúc này Anh nhận được điện thoại từ bệnh viện thông báo là nó đang cấp cứu ! Anh chạy như bay tới đây , khuôn mặt hoàn hảo kia lấm tấm mồ hôi . Anh nhanh chóng tìm ra được phòng và chạy vào .

Anh thở hổn hển , đưa mắt quan sát , cả căn phòng tĩnh lặng , chỉ có các vị trưởng khoa đang bước ra , anh chặn họ lại :

– Sao rồi hả ? Rốt cuộc là chuyện gì ?

– Cô bé bị mắc 1 căn bệnh hiếm , là bệnh mất cảm giác , bệnh này rất ít người mắc phải !

– Bệnh mất cảm giác ? – Anh nhìn vị trưởng khoa già

– đúng , bệnh này rất hiếm . Nó sẽ làm người ta kh có cảm giác gì ngoài việc đau tim . Dù rằng kh có nguy hiểm đến tính mạng nhưng nếu cơn đau tim kéo dài và kh uống thuốc thì người mắc bệnh sẽ tự ói ra máu . Điều đặc biệt là họ kh chịu được lạnh , nếu lạnh quá mức có thể thì cũng sẽ bị ói ra máu

– Kh có thuốc chữa à ?

– Hiện tại vẫn còn đang nghiên cứu , đã có thuốc dừng cơn đau tim , chúng tôi sẽ cố gắng nghiên cứu để tìm ra thuốc giải .

Anh như chết lặng , từ phía sau có tiếng bước chân tiến tới , 1 bàn tay đặt lên vai Anh . Là Key , Key đã đến từ lúc nào và nghe hết cuộc nói chuyện . Key đưa mắt nhìn vào các vị trưởng khoa :

– Mong mọi người cố gắng tìm ra thuốc giải !

Key nói rồi cuối đầu , các vị trưởng khoa đều nhìn Key

– chúng tôi sẽ cố gắng hết sức , mong mọi người cố gắng hợp tác . Do sau vụ tai nạn , tâm trạng của cô bé vẫn bất ổn nên mọi người cố gắng đừng để cô bé bị kích động !

– vâng , chúng tôi biết rồi , mong các vị giúp đỡ

Các vị trưởng khoa nhẹ nhàng gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh , Key vỗ vào vai Ken :

– Đừng đứng đó , vào xem sao đi – Key nói rồi bước vào bên trong

Ken cũng bước vào , nó đang nằm trên giường bệnh , xung quanh là các loại máy móc hiện đại , nó vẫn thở oxy , tay được truyền máu . Lúc này 1 giọng nói từ phía chiếc ghế sofa vang lên :

– này 2 tên chó điên kia ! Ông mày về mà kh thèm chào 1 tiếng à ?

Ken và Key quay lại , kh ai biết là Ken và Key đã từng chơi chung rất thân ngoại trừ 1 người , là tên thứ 3 . Ken và Key sững sờ nhìn người trên chiếc ghế , tướng ngồi ngạo mạn , giọng nói lạnh lùng , đanh thép , khuôn mặt lạnh còn hơn băng tuyết , kiêu ngạo . Key mấp máy môi :

– Là ma kìa !

– Ừ … Ừ…. Mấy năm nay t vs m kh đi cúng , chắc nó giận lắm nên mới quay về

Ken và Key nói với nhau mặt kệ biểu hiện của con người đang ngồi ở đó

– T đá tụi bây à ! Giỡn với ông đấy à ?

– Cách nói y chang , chắc là về thiệt rồi m ơi – Key nói rồi đưa mắt nhìn Ken

– Yun ơi Yun , tụi tao xin lỗi mà , mấy năm nay t vs Key kh chơi chung nữa nên kh đi thăm m , m tha lỗi cho tụi tao đi – Ken nói rồi đưa 2 tay lên lạy

– chết mẹ 2 đứa bây rồi !!!CHAP 27.2

Chàng trai được gọi là Yun cầm mấy cái gối trên ghế chọi vào Ken và Key :

– cái lũ chết tiệt tụi m , chỉ vì mấy cái băng nhóm đó mà tách nhau ra . Chắc cũng có ngày 2 đứa m chém giết lẫn nhau quá – Yun hét lên vẻ mặt mất bình tĩnh

– Bớt nóng , m hỏi nó đó t nói là đặt tên Evil nó kh chịu – Ken nói rồi chỉ qua Key

– Thế tên Angel cũng đẹp v – Key trừng mắt nhìn hắn

– Evil

– Angel

– …..

Thế là 2 người họ đứng cãi nhau mà chẳng để ý đến con quái vật đang chuẩn bị xổng chuồn :

– Này …. Đừng nói với tao là 2 đứa m kh đi với nhau nữa là vì thế nhé – Yun bẻ tay nghe rốp rốp

– có thể cho là v – Key gật gật đầu nói

Yun thở dài , xoa thái dương . Kh ngờ đến giờ Yun vẫn chơi được với 2 tên này .

– T sẽ nói chuyện với 2 đứa m sau về việc đó . Giờ vào chủ đề chính , ai đó ? – Yun nói rồi chỉ vào nó đang nằm bất động

– E gái T – Key và Ken đồng thanh trả lời

– E gái ? – Yun hỏi

– Ùm , nó A3 còn tao là A2 – Ken nói rồi giải thích

– tao nhớ thằng Ken chỉ có 1 thằng em trai , còn Key là con một mà ?

– Anh Em kết nghĩa thôi

– À~~~~~

Yun gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu vấn đề , lúc này nó khẽ hé mắt , ánh sáng của bóng đèn khiến nó nheo mắt . Nó cảm thấy cơ thể như bị liệt , kh cử động nổi , nó vẫn còn phải thở oxy nên kh mở miệng được . Ngón tay nó khẽ động đậy , Yun đã nhìn thấy và bước tới giường bệnh

Yun chỉnh chiếc giường nâng cao lên , mở ống oxy ra cho nó rồi đưa tay lên sờ trán . Hành động đó khiến Ken và Key ngỡ ngàng , 1 người như Yun lại quan tâm đến 1 đứa con gái sao ? 2 đứa đưa mắt nhìn nhau rồi mỉm cười gian tà ! Nụ cười đó đã bị Yun nhìn thấy :

– Đừng có ở đó mà suy nghĩ lung tung , tao chưa xử tụi m đó ! – Yun vừa nói vừa nhìn vào bịch máu đang được truyền cho nó

Nó nhìn Yun khó hiểu , cử chỉ quan tâm lo lắng . Nó nhìn vào từng cử chỉ , hành động đều rất dịu dàng và cẩn thận . Yun bất ngờ quay lại nhìn nó và bắt gặp ánh mắt :

– Có chuyện gì ? – Yun nói rồi nhìn vào bảng hiển thị nhịp tim của nó

– sao anh lại chăm…….sóc cho tôi ? – nó nói nhỏ chỉ đủ Yun nghe , hơi thở của nó đang yếu nên kh thể nói to

Yun quay lại nhìn nó rồi đưa sát mặt vào mặt nó :

– bởi vì e thiếu tôi 1 món nợ – Yun nói rồi quay bước đi

Câu nói của Yun khiến nó nheo mắt lại , nợ sao ? Nó từng gặp Yun à ! Yun đã ra khỏi phòng , Ken và Key bước tới chỗ nó :

– E kh sao chứ , là lỗi của 2 , 2 xin lỗi em – Ken nói rồi đưa tay sờ trán nó

– sao e kh gọi cho A ? Nếu có anh thì đâu xảy ra chuyện như vầy ? – Key nói rồi nắm lấy bàn tay phải của nó

Nó mỉm cười , nó thật may mắn khi có 2 người Anh quan tâm và yêu thương mình

– E kh sao rồi ! – nó cười , nụ cười hạnh phúc

Ken và Key mỉm cười , chỉ bên nó , họ mới có thể vui vẻ và ấm áp !

Lúc này Yun từ bên ngoài bước vào với 1 chai nước biển và dụng cụ sơ cứu ! Yun bước tới rồi tháo bịch máu được treo trên cây inox xuống .

– Sao mày có mấy thứ này thế ? – Ken ngạc nhiên hỏi Yun , chẳng phải chỉ có y tá mới có sao

– Đi lấy chứ đâu – Yun nói rồi tháo lớp băng keo được dán ở tay nó

– Họ cho m lấy à , mà sao kh để họ làm đi ? – Lần này là Key hỏi

– Cái lũ đó , nhắc tới là t muốn giết chết hết , mẹ kiếp – Yun nói rồi tháo mạnh lớp băng keo cuối cùng trên tay nó

Do Yun tháo mạnh nên chỗ đó đã chảy máu ra ! Điều kì lạ là nó chẳng có cảm giác gì

– chuyện gì mà m bực quá v ? – Ken nhăn mặt

– là vầy ……….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.