Tình Yêu Cấp 2

Chương 39



Nó đi đến một nơi đầy kí ức đó , nó trả tiền taxi bằng số tiền ít ỏi của mình . Nó đi lại tiệm tạp hoá gần đó mua 1 bịch sữa và một vài bịch bánh bông lan . Nó đứng trước cánh cổng cũ kĩ , cười nhạt . Mọi thứ vẫn không thay đổi , chỉ có con người mới đổi thay . Nó đẩy cánh cổng vào , đi thẳng vào . Đứng trước cánh cửa được khoá bằng ổ khoá cài mật mã , nó xoay số , ổ khoá mở ra ! Nó mở cửa bước vào bên trong , đồ vật bị bám bởi lớp bụi . Nó bật đèn lên , căn nhà này từng hạnh phúc biết bao . Nó đang ở căn nhà cũ , nó cũng chẳng biết vì sao lại về đây . Nó đóng cửa lại rồi xuống bếp kiếm giẻ lau , điện nước căn nhà vẫn xài tốt . Nó xả sạch rồi lên phòng khách lau lại bộ ghế sofa , nó lau lại mọi thứ . Nó dọn dẹp hết tất cả bụi bẩn , căn nhà chỉ có một mình nó . Dọn xong , nó dẹp rồi lên phòng khách ngồi lên ghế sofa . Nó nhìn qua cửa sổ , trời đang mưa . Cơn mưa nặng hạt như mang đem trả nó những kí ức cũ . Nó lấy điện thoại trong túi ra , có hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn , là của Ngọc ! Nó tắt hết rồi bấm vào danh bạ tìm số ai đó ! Nó dừng lại ở chữ ” mẹ ” , đắn đó một lúc rồi bấm nút gọi !

– Alo ! – Giọng nói quen thuộc đó

– Mẹ hả ? Con , Như nè – Nó nói

– Con hả ? Sao tới giờ mới gọi cho mẹ vậy ? – Giọng mẹ nó vui hẳn lên

– Con xin lỗi ! Mẹ với ba dạo này sao rồi ? – Giọng nó buồn hẳn

– À , con không phải lo ! Ken tốt với ba mẹ lắm – Mẹ nó nói

– Vậy hả ? V thì được rồi ! – Nó nghẹn ngào

– Con dạo này sao rồi ?

– Con vẫn ổn ! – Nó nói

– Ở đó hứa với mẹ là phải ngoan và nghe lời Ken đi !

– Dạ ! Con hứa

– Nhớ nghe chưa ! Hứa rồi đó

– Mẹ ….. Mẹ với ba có tính về không ? Dù gì cũng đã 1 tháng rồi ! – Nó nói

– À chuyện đó ….. – Mẹ nó ngập ngừng

– Nếu không về thì không sao đâu ! Chỉ cần 2 người khoẻ mạnh là được – Nó nói

– Chắc là sẽ không về ! Ba con làm việc ở công ty Ken bên đây ! Có lẽ không quay về nữa

– Dạ ! Con hiểu rồi ! Giáng sinh vui vẻ – Nó nói

– Ừ con ! Giáng sinh vui vẻ ! Hứa với mẹ rồi đó , ở đó không được bướng , phải lo học với lúc nào cũng phải vui vẻ . Khi nào rảnh mẹ sẽ gọi

– Dạ ! Con cúp máy đây !

– * tít *

Nước mắt nó lúc chảy dài trên gò má như cơn mưa nặng hạt kia . Nó co người lại , dù gì thì cũng chỉ có một mình nó . Rồi ai cũng bỏ đi :

– Con xin lỗi ! Con thất hứa rồi

Nó nói rồi khóc nức nở như 1 đứa con nít . Cơn mưa ngoài kia không biết bao giờ ngưng , cũng như nó , không biết bao giờ mới quên hết đi những nỗi buồn này . Họ không trở về , họ không muốn bên cạnh đứa con duy nhất của họ , họ sống hạnh phúc bên nhau còn nó chỉ có một mình . Nó biết sẽ không còn ai để vỗ nó mỗi khi nó khoc nữa ! Sẽ không còn được gọi 2 từ ” ba mẹ ” như những người khác ! Ngày hôm nay , nó trở về căn nhà cũ , nó muốn những kí ức đẹp sẽ quay về . Nhưng thứ nó nhận được là kí ức buồn và những cơn ác mộng . Nó quay về , căn nhà vẫn vậy nhưng không còn hơi ấm nữa , chỉ có sự lạnh lẽo kèm theo tiếng mưa rơi ngoài trời . Nó khóc rồi lại khóc , tại sao ai cũng bỏ nó đi ? Tại sao nó lại nhận được sự lạnh nhạt ? Tại sao chỉ có nó trong căn nhà này ? Liệu có ai giải đáp được những câu hỏi đó …… ?

~~~~~~~~~~~~ Ở NHÀ KEN

Mọi người lục tung cả căn nhà lên tìm nó , Ai cũng rơi vào trạng thái lo lắng . Tìm tất cả nhưng chẳng thấy nó đâu , Ngọc ngồi xuống ghế , TA bước tới an ủi Ngọc :

– Không sao đâu ! Nó vẫn có tiền trong người mà ! – TA nói

– Tại sao lúc đó tao không chạy theo chứ ? Tại sao tao lại không nhận ra nó đang hoảng sợ ? – Ngọc rơi nước mắt

– Không sao ! Mày bình tĩnh , khóc không làm được gì đâu – Kai ngồi đối diện

Mọi người đều tập trung lại phòng khách , Key ngồi xuống ghế xoa thái dương ! Nếu không lớn tiếng với nó , nếu đưa nó về , sẽ không có chuyện gì !

– Tìm khắp nhà rồi ! Vẫn không thấy – Cen nói

– Điện thoại thì sao ? – Yun hỏi

– Vẫn mở máy nhưng không trả lời ! – Ngọc tuyệt vọng

– Nếu lúc đó ta..

– Đừng có tự trách bản thân ! Ai cũng có lỗi , giờ là phải tìm nó ! – Ken chặn câu nói của Key lại

– Thẻ tín dụng ! – TA la lên

– Đúng rồi , ken gọi điện hỏi ngân hàng đi ! – Yun nói

Ken bấm số gọi hỏi ngân hàng cả 2 thẻ tín dụng anh và Key đã đưa cho nó !

– Sao rồi ? – Cen hỏi

– Từ lúc tạo đến giờ , cả hai thẻ đều không sử dụng ! – Ken nói

– Nếu vậy thì tiền đâu nó đi taxi ? – Yun ngạc nhiên

– Như nó có tiền để dành ! Nó từng nói với em sẽ không sử dụng 2 thẻ tín dụng đó trừ khi bắt buộc ! – Ngọc nói

– Giờ đã 8 giờ rồi ! Nó có thể ở đâu ? – Kai nói

– Mưa ngày càng lớn , nếu không tìm được chỗ nào ấm thì … – Yun bỏ lửng câu

Mọi người đều giật mình vì câu nói của Yun . Đúng vậy , nếu vậy thì nó sẽ lên cơn tim rồi máu tuôn ra đến chết . Ai cũng im lặng , bỗng Yun đứng lên :

– Tao sẽ ra ngoài tìm – Yun nói

– Mày điên hả ? Trời mưa lớn như vậy thì đi đâu ? – Cen nhìn Yun

– Nếu nó có chuyện gì thì sao ! – Yun nói

– Nhưng như thế này không lái xe được , đường rất trơn ! – Kai nhìn Yun

– Tao đi với mày – Key đứng lên nói

– MẸ KIẾP ! Tụi mày đừng có loạn nữa ! – Ken hét lên

– Nếu không đi bây giờ thì đợi đến lúc vào nhà xác nhận hả ? – Key la lớn

– Này bình tĩnh ! – Cen nói

– Tao với Yun sẽ đi ! Cứ ở nhà đi – Key nói

– Chết tiệt ! Đi thì cùng đi – Ken nói

– Cen , mày lên laptop định vị điện thoại nó giúp tao và canh luôn 3 đứa này ! Không được để tụi nó loạn ! – Ken nói

– Ừ , cẩn thận ! – Cen nói

– Tại sao em lại phải ở đây ? Em cũng có thể đi ! – TA hét lên

– Tuấn Anh ! Em biết chống lại thủ lĩnh thì bị gì chứ ? – Key quay sang nhìn TA

– EM CŨNG ĐI TÌM NÓ ! – TA cãi lại

– Tuấn Anh ! Ngồi xuống – Kai nói

– Tuấn Anh ! Em còn cãi thêm tiếng nào nữa tôi sẽ bắn nát não em ! – Yun đưa súng ra

TA biết tính Yun , không khoan nhượng cho kẻ chống lại ! Nghiến chặt răng , TA đành phải ngồi xuống !

– Không sao đâu ! Sẽ tìm ra mà ! Đừng lo quá nhóc ! – Ken nói

– Cẩn thận ! – Kai nói

– Nếu 3 anh không về trước 10g thì bọn này sẽ đi ! – Ngọc nói

– Được ! – Yun gật đầu

3 người xuống nhà xe , chỉ có 2 chiếc xe hơi nên 1 người phải đi môt

– Tao sẽ đi moto ! – Yun nói

– Vậy nhờ mày ! – Key nói

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.