Tình Yêu Cấp 2

Chương 54: L.o.v.e



Nó bị giật mình bật người ngồi dậy , giấc mơ lúc nãy nó thấy thật là kinh khủng . Nó dụi mắt rồi nhìn lên đồng hồ , chỉ mới 3 giờ 30 phút sáng , ngáp dài rồi nhìn sang Ngọc . Ngọc vẫn yên giấc trong chăn ấm , nó mỉm cười bước xuống giường rồi đi vào nhà tolet ! Một lúc sau nó bước ra rồi lấy bộ đồ thể dục vào lại nhà tolet , thay vào lại rồi bước ra =))) ! Nó cố gắng không làm Ngọc tỉnh giấc , cầm cái điện thoại và balo ra khỏi phòng . Mọi người chưa ai thức dậy cả , nó bước xuống phòng khách để cặp trên ghế rồi bước xuống bếp ! Nó tự làm cho mình một ly cà phê sữa nóng , mong là đủ để giúp nó không ngủ gục trong lớp ==’ !

– Em không ngủ à ? – Yun nói

– Ôi má ơi ! Ya , sao anh đi mà không có tiếng động vậy hả ? – Nó giật mình

– Bộ tôi đi phải đeo chuông à ? – Yun nói

– Làm giật cả mình ! Đồ khó ưa ! – Nó lầm bầm

Yun bước tới tủ lạnh rồi lấy 1 chai nước suối , quay sang nhìn nó :

– Em không ngủ được ? – Yun nhíu mày

– Không , chỉ là bị giật mình thôi ! – Nó thở dài

Yun chẳng nói gì bước tới bàn ăn ngồi xuống , nó pha xong cà phê rồi cũng lại bàn ăn ngồi ! Cả 2 chẳng ai nói gì giống như xem người kia là vô hình :v . Nó uống 1 ngụm cà phê sữa , ngọt hoà lẫn với đắng !

– Em đừng uống nhiều cà phê quá ! Nó không tốt cho bệnh của em đâu ! – Yun nhìn nó

– Ùm , tôi biết rồi ! – Nó nói

– Em không tính đi ngủ tiếp ? – Yun nói

– Ngủ không được ! Còn anh ? – Nó nhìn Yun

– Tôi làm sao ?

– Sao anh thức sớm vậy ?

– Tôi cũng vậy !

– Chiếc lắc hôm qua , anh đã tặng cho cô ấy chưa ?

Nó thích thú nhìn Yun , Yun bỗng im lặng rồi nhìn nó :

– Người đó mang không vừa ! – Yun nói

– tiếc thế ! Vậy là anh bị từ chối , hahahahaha ! – Nó cười

– Em có vẻ vui khi thấy tôi bị gì nhỉ ? – Yun nhíu mày

– Chậc , nói sao ta ? Có lẽ vậy ! – Nó hí hửng

– Vậy còn em ? Tại sao ngày hôm qua không giữ cậu ta lại ? – Yun hỏi

Nó nở nụ cười nhạt trên môi , mắt nhìn vào ly cà phê :

– Giữ ? Tôi có tư cách không ? – Nó ngước lên nhìn Yun

– Chẳng phải là người yêu sao ? – Yun hỏi

– Không ! Chẳng là gì của nhau , đơn thuần chỉ là bạn ! – Nó nói

– Em quên người đó chưa ?

– Không phải nói quên là quên ! Thời gian không phải là đáp án cho một bài toán

Giọng nó buồn hẳn đi , Yun thấy vậy cũng không hỏi gì thêm ! Cả 2 đều im lặng khiến không khí xung quanh nặng nề hẳn !

– Em rất giống một người ! – Yun nói

– Người đó là ai ? – Nó tò mò

– Người đó có tính cách giống em , luôn đeo cho mình hàng ngàn cái mặt nạ và chẳng ai biết đâu là con người thật của mình – Yun nhìn nó

– Là người con gái anh yêu à ? – Nó nói

– Đã từng , cô ta yêu một người khác ! – Yun nói

– Tình tay ba ! – Nó khẳng định

– Em có thể giúp tôi một chuyện không ? – Yun hỏi

– Nếu nằm trong khả năng ! – Nó cười tít mắt

Yun đứng lên rồi đi về phía nó , nó nhìn từng cử chỉ của Yun , Yun đeo vào chân nó thứ gì đó . Xong việc Yun quay về chỗ của mình , nó nhìn xuống chân là chiếc lắc hôm qua !

– Em hãy giữ nó giúp tôi ! – Yun nói

– Được thôi ! – Nó nói

Yun nhìn nó mỉm cười khiến nó chết sững , nụ cười không phải đểu hay lạnh lùng , nụ cười mang sự dịu dàng của một Ác Quỷ đã bị tổn thương , đôi mắt màu xám khói đau thương . Bỗng nó cảm thấy bối rối khi nhìn Yun ít nhất là lúc này :

– Em làm sao vậy ? – Yun quay lại với vẻ mặt lạnh

– À à không sao ! – Nó bối rối

– Em ăn sáng không ? – Yun đứng lên

– Ăn ! – Nó cười

Yun nhìn nó rồi bước vào bếp , nó ngồi đung đưa chân , chiếc lắc này như làm riêng cho nó , vừa khít , không rộng cũng không chật . Khoảng nửa tiếng sau , Yun đem lên 2 phần bò bít tết , nó 1 phần Yun 1 phần ! Nó nhìn thấy cười tít mắt :

– Cảm ơnnn ! – Nó hớn hở

Yun nấu ăn rất ngon và hợp với khẩu vị của nó , nó vui vẻ cùng Yun ăn sáng . Trong nhà bếp rộng rãi , chỉ có 2 đứa nó ngồi ăn sáng cùng nhau . Ăn xong nó tình nguyện dọn khiến Yun khá bất ngờ , nó vui vẻ dọn rồi chạy lên phòng khách ngồi đối diện với Yun . Lúc này cũng đã 5 giờ 30 phút rồi , trên lầu bắt đầu có tiếng lục đục !

– Tụi nó dậy rồi ! – Yun nói

– Cho nhịn đói hết êiiiiiiii ! – Nó cười

Yun lắc đầu ngán ngẩm vì tính cách trẻ con của nó , nó thì ngồi gọn trên ghế mà chơi game trên điện thoại và ngân nga theo bài nhạc trên tai phone . Nó sở hữu chất giọng trầm ấm có phần hơi lạnh lùng , giọng hát mạnh mẽ và có đôi chút ngọt ngào . Nó ngân nga nhỏ theo bài rap buồn như cảm xúc hiện tại . Đến tận 6 giờ 15 mới có người từ trên lầu bước xuống :

– 2 người thức sớm vậy ? – Tuấn Anh nói

Nó nghe tiếng nói quay lại , Tuấn Anh đang bước xuống với nụ cười rạng rỡ ! Nó bĩu môi nhìn rồi quay lại với cái điện thoại , ngồi xuống kế nó , TA lấy tay đụng nhẹ nó và bị lườm cho 1 cái :

– Này , giận tao à ? – TA nói

– ……. – Nó nghe chẳng thèm trả lời

– Ê , bộ bị câm à ? – TA nói

– Câm cái đầu mi ! Mê gái bỏ bạn ! – Nó lườm TA

TA đơ mặt ra rồi quay sang nhìn Yun , Yun nhún vai như chẳng biết gì . TA suy nghĩ một lúc rồi mới bật cười :

– À ! Nhớ rồi , thôi đừng giận nữa ! – TA nói

Nó tức giận quay ngoắt lại liếc nửa con mắt với TA :v , Ken từ trên lầu đi xuống nhìn nó và TA xém xíu lọt cầu thang :)) ! Ngồi cạnh Yun , Ken nhìn 2 đứa đang tranh cãi phía đối diện :

– Làm sao mà sáng sớm đã chửi nhau rồi ? – Ken hỏi

– Tao vô tội ! – Yun nói

Mọi người dần dần cũng thức dậy , 2 chiếc xe chạy đến trường và vào học . Suốt cả buổi học nó vẫn làm lơ với TA khiến Ngọc và Kai cười rớt nước mắt :v ! Đến giờ ăn trưa kèm ra về của tụi nó , nó xách cặp lườm TA rồi bỏ đi , bước ra khỏi cửa lớp chợt nhớ lại chuyện của hắn và Nhân , nó thở dài rồi đi về hướng lớp cũ . Nó đứng trước cửa lớp cũ , mở cánh cửa ra , đang là tiết tự học . Mọi người trong lớp nhìn chằm chằm vào nó , nó đẩy cánh cửa sang một bên rồi nhìn vào lớp , nó nhìn vào ai đó :

– Quỳnh ! – Nó la lên

Quỳnh nghe tên mình liền quay đầu lại , thấy nó Quỳnh nhíu mày khó hiểu , nó vẫy tay kêu Quỳnh đến chỗ mình . Quỳnh đứng lên tiến lại phía nó , mặt đối mặt :

– Kiếm tao có chuyện gì ? – Quỳnh nhìn nó

– Đi theo tao ! – Nó kéo tay Quỳnh

Quỳnh bất lực trước nó , nó kéo Quỳnh lên tới sân thượng . Đứng giữa sân thượng , nó buông tay Quỳnh ra :

– Có chuyện gì mà mày kéo tao lên tận đây vậy ? – Quỳnh hỏi

– Hôm trước tao có thấy Trường và Nhân ! – Nó quay lại nhìn Quỳnh

Quỳnh chết sững tại chỗ , trên sân thượng có 2 người con gái mặt đối mặt , những cơn gió lạnh buốt của mùa đông khiến không khí âm u và lạnh nhạt . Nó nhíu mày nhìn , sắc mặt Quỳnh thay đổi hẳn khi nó nói câu đó ! Nó đau nhói khi nhìn Quỳnh , người đã cướp đi hắn nhưng ngay lúc này , lại bình tĩnh đến lạ kì !

– Vậy à ? – Quỳnh cười nhạt

– Chuyện này là sao ? Chẳng phải mày với Trường đã quen nhau sao , tại sao Nhân lại đi chung với Trường ? – Nó nói

Quỳnh im lặng không trả lời , đôi mắt long lanh sắp khóc , nó sững sờ nhìn Quỳnh . Nó cảm thấy đau lòng khi nhìn Quỳnh như thế này , thật đáng thương !

– TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY ? – Nó hét lớn lên

– Nhân đã phá hết mọi chuyện , con nhỏ đó chen vào giữa tao và Trường , nó tỏ ra thân thiết và cướp đi Trường ! – Quỳnh khóc

Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt , nó như bị hút mất linh hồn , nhìn người con gái đang đứng trước mặt , nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp đó khiến nó cảm thấy đau lòng . Nó cười nhạt :

– Chẳng phải tao trả hắn cho mày sao ? Vậy mà mày lại để người khác cướp đi , không phải mày đã phụ lòng tốt của tao sao ? – Nó nói

– Tao xin lỗi ! – Quỳnh nghẹn ngào

– Mày đừng khóc nữa , ngày đó tao cũng có khóc đâu ! – Nó nhìn Quỳnh

– Tao xin lỗi mày ! Thật sự xin lỗi ! – Quỳnh nói

– Hãy xin lỗi bản thân mình , mày không phải là Quỳnh tao từng biết . Quỳnh tao từng biết là 1 đứa con gái kiêu ngạo , xinh đẹp , dành những thứ mình muốn – Nó nói

Quỳnh im lặng nhìn nó , nước mắt cũng không còn rơi nữa . Nó nở nụ cười an ủi với Quỳnh :

– Không sao cả ! Sẽ qua thôi ! – Nó nói

– Chẳng phải mày còn thích tên đó sao ? Sao lại bình thản đến vậy ? – Quỳnh hỏi

– thích một người không nhất thiết phải là người yêu ! Tao thích theo một cách khác , buông tay khi họ muốn , bên cạnh khi họ cần . Chấp nhận là người thứ 3 ở phía sau và dõi theo , chỉ cần người đó vui là được ! – Nó nói

– Mày là con ngốc ! – Quỳnh cười nhạt

– Đúng , tao là con ngốc ! Vậy còn mày , còn thích không ? – Nó hỏi

– Tao cũng không biết ! – Quỳnh nói

Nó chỉ biết cười trước câu trả lời đó , nó cũng chẳng biết mình đang làm gì ở đây . Chẳng phải nó hận Quỳnh đến tận xương tuỷ sao ? Tại sao nó lại an ủi Quỳnh ? Nó cũng chẳng biết vì sao nó làm thế : ) ! Chỉ biết là Quỳnh như nó , rất đau nhưng không thể làm gì được !

– Tao xuống lớp ! – Quỳnh nói

– Bái bai ! – Nó cười

Quỳnh bước ra khỏi sân thượng chỉ còn lại mình nó , cảm giác nặng lòng lại đến . Nó thở dài rồi ngước lên nhìn phía bầu trời cao , ngay lúc này nó cảm thấy như mình lạc lõng giữa dòng đời . Nó nghe tiếng bước chân vội vã đang tiến về phía mình , quay đầu lại , khuôn mặt nó tối sầm lại . Sao hắn lại ở đây ? Tại sao lại là lúc này ? Hắn nhìn nó rồi nở nụ cười :

– Chào ! – Hắn nói

– Quỳnh vừa mới xuống lớp rồi ! – Nó nói

– Tao không tìm Quỳnh ! Tao tìm mày ! – Hắn nhìn nó

– Còn lại gì để nói ? – Nó cười

Lúc này từ phía cửa , Nhân bước lên với vẻ mặt tức giận , nó cười nhạt nhìn 2 người đang đứng trước mặt . Nhân đứng kế bên hắn liếc về phía nó :

– Trường , sao đang ăn bỏ đi vậy ? – Nhân hỏi

– Lên đây làm gì ? – Hắn khó chịu

– Sao lại nói giọng đó với người ta ? – Nhân làm nũng ==

Nó cảm thấy phát tởm khi nhìn thấy , giả tạo quá mức cho phép ! Nở nụ cười khinh bỉ trên môi , nó không thể chịu nỗi cái cảnh trước mắt thêm giây phút nào nữa !

– 2 người cứ tâm tình đi ! Không phiền ! – Nó bước đi

– Không phải như vậy đâu ! – hắn cố giải thích

– không cần giải thích với tao đâu ! – Nó nói

– Tao thích mày ! – Hắn hét lên

Nó khựng người lại , có phải nó nghe lầm ? Hắn vừa nói thích nó đúng không ? Nó không nghe lầm chứ ?

– Trường , nói gì vậy ? – Nhân bàng hoàng

– Tao thích mày , được chưa ? Tại sao mày không nghe tao giải thích hả ? – Hắn nói

Hắn tiến tới nắm tay nó chặt lại , nó sững sờ nhìn hắn , tim nó lại rung động một lần nữa , đầu óc nó trống rỗng !

– Đừng như vậy nữa ! – Hắn nhìn nó

– Tao …… Tao … – Nó lắp bắp

– Hahahahaha , thấy chưa ? Nó tin mà ! – Nhân bỗng cười lớn

Nó nhìu mày nhìn Nhân rồi nhìn hắn , hắn nhếch mép khiến nó ngạc nhiên :

– Tại sao mày lại ngây thơ đến thế chứ ? – Hắn nói

Nó bước lùi về phía sau , hắn dùng tay xé rách lớp mặt nạ trên mặt , là Thư chứ không phải là hắn ! Nó bàng hoàng nhìn Thư :

– Cái gì đây ? – Nó lầm bầm

– Chỉ là một chút kĩ thuật thôi ! Con ngu như mày thì làm sao nhận ra ! – Thư mỉa mai

– Đồ ngu ! Một đứa như mày thì làm sao có thể bên Trường được ? – Nhân bước tới

– Không nghĩ là mày tin được ! Thật là tội nghiệp quá đi ! – Thư nói

– Để tao nói cho mày nghe , đừng thích Trường nữa , Trường khác xưa rồi , hiểu chưa con khốn ? – Nhân hét lên

Nó câm nín nhìn Nhân , cả người nó như bị thứ gì đó giữ lại , không thể cử động được !

– * Bụp * – Thư đá mạnh vào hông nó

– * CHÁT * – Cái tát giáng vào mặt

– Chẳng phải mày nói để tao đánh sao ? Mới chỉ là khởi đầu thôi cưng , cuộc chơi chỉ mới bắt đầu ! Đi thôi , ở đây nhìn nó muốn ói quá ! – Nhân nói

– Chứ gì nữa ! – Thư nói

Nhân cùng Thư bỏ đi , lại vì hắn mà bị đánh , nó khinh rẻ bản thân mình . Dù không đau nhưng nó cảm nhận được vị tanh của máu . Đưa tay chạm vào môi , máu đang chảy , dùng tay chùi đi những vệt máu đó . Nó làm nó sẽ chịu , nó không để ai bị thiệt vì nó nữa . Lúc này điện thoại nó reng lên , Key đang gọi !

– Alo , em nè ! – Nó nói

– Em đang ở đâu vậy ? – Key hỏi

– À , em đi vệ sinh ! Em xuống liền ! – Nó nói dối

Cúp máy ngay sau câu nói , khẽ thở dài , nó mặc áo khoác trong balo vào để che đi vết dơ do cú đá ban nãy ! Nó cố gắng giữ nét mặt bình thường rồi đi khỏi sân thượng , nó đi xuống căng-tin , mọi người đã đủ chỉ thiếu nó . Lại giả tạo và nở nụ cười rạng rỡ trên môi đi lại rồi ngồi xuống kế Ken !

– Sao lâu quá vậy ? – Ken nhìn nó

– Em đi vệ sinh ! – Nó cười

Ken nhìn biểu hiện của nó rồi phát hiện vết bầm trên môi nó kèm theo vết máu nhạt bị chùi đi . Nó định quay đi mua thức ăn thì bị Ken dùng tay bóp 2 bên má lại:

– 2 làm gì dạ ? – Nó nhăn mặt

– Vết bầm !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.