Tình Yêu Cấp 2

Chương 74: Hoa hồng đen



Sau tiếng la thất thanh của Quỳnh , tiếng súng đã vang lên , nó quay mặt lại và tưởng chừng viên đạn bắn thẳng vào mình . Nhưng không , ai đó đã lao ra nhận viên đạn thay nó , dòng máu tươi phụt ra ướt đẫm cả áo , viên đạn đã ghim vào bắp tay trái của người đó . Sự việc diễn ra quá nhanh khiến không ai kịp trở tay , nó sững sờ nhìn dáng người cao lớn đó , người này chẳng phải là …….

– Tôi đã nói em bao nhiêu lần , mạng em là của tôi !

Một giọng nói ngang tàn quen thuộc , người đó quay lại mặt đối mặt với nó , đôi mắt xám khói vô hồn kia , mái tóc xanh đậm , khuôn mặt ngang tàn hống hách ! Yun đã nhận viên đạn thay nó , không tỏ ra chút đau đớn lại còn có biểu hiện tức giận trên mặt . Nó nhìn Yun , đầu óc trống rỗng , đôi mắt tím khẽ rung rinh , mái tóc bạch kim dính đầy máu , khuôn mặt lấm lem những vết máu khô !

– Hahahaha , các người điên rồi ! Sao lại để bị thương vì con nhỏ ngu xuẩn kia chứ ? Thật điên khùng ! – Nhân hét lên

– Mẹ kiếp ! – Kai gằn giọng

Anh lúc này bước tới về phía Nhân , khuôn mặt vô hồn , lãnh đạm khiến người khác sợ hãi khi nhìn . Anh nhếch mép cười nửa miệng nhìn Nhân :

– Im đi con khốn ! Để tao nói cho mày biết một sự thật , ba mẹ mày vẫn chưa chết ! Tất cả chỉ là vở kịch do ba mẹ mày nhờ tao giúp đỡ ! – Anh nói

– Anh …. Anh nói dối ! – Nhân hét lên

– Câm mồm mày lại ! Mày giết bao nhiêu người vô tội , làm hại đến em gái tao , kết cục không tốt tí nào ! Đừng nghĩ tao không biết mày làm việc cho ai ! – Anh nắm tóc Nhân

– Hahahahahaha , vậy sao ? Đúng thế , họ thuê tôi để giết các người ! Cái giá mà các người phải trả , đừng nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc ở đây . Sẽ còn dài lắm ! – Nhân nói

Nó lắng nghe từng lời nói xung quanh , thuê sao , ba mẹ Nhân chưa chết ? Vậy là ba mẹ nó chết oan ? Tất cả là vở kịch ? Sự hoảng loạn dâng trào bên trong nó , cả thân thể run bần bật lên .

– Tao sẽ cho mày đi trước ! Đồ bẩn thỉu !

Sau câu nói đó , anh không ngần ngại cầm trên tay thanh kiếm cắt đứt đầu Nhân ra . Cảnh tượng thật kinh hoàng , máu chảy lênh láng từ cổ , trên tay Anh là đầu của Nhân , nó trợn to mắt nhìn ! Anh thả cái đầu xuống đất :

– Đem thân thể ba mẹ Như ra đem về an táng , đốt ngôi nhà này đi . Đừng để bọn cảnh sát tìm được gì ! – Anh ra lệnh

– Vâng ! – Kino nói

Yun một tay cầm chặt chỗ bị bắn , máu đỏ nhuộm bàn tay . Hắn thì vẫn lo lắng hỏi han Quỳnh , nó nhìn cảnh đó mà cảm thấy trái tim bị ai đó bóp nghẹn lại !

– Yun , ra xe cầm máu đi ! – Anh bước tới

– Ừ ! – Yun bước đi

Kai cùng Yun bước ra khỏi căn nhà gỗ , bên trong chỉ còn 4 người , nó vẫn thất thần nhìn hắn và Quỳnh ! Thật bi kịch , cứ tưởng sẽ chết ở đây nhưng không , ông trời vẫn muốn nó sống để chịu cái nỗi đau không ai thấu . Quỳnh lúc này quay sang đi lại chỗ nó :

– Như , thật sự cảm ơn mày ! – Quỳnh nói

– À , không có gì ! – Nó mỉm cười

– Mày không sao chứ ? – Hắn nói

– Không sao ! – Nó nói

– Nếu không có mày không biết tao ra sao nữa ! Thật sự cảm ơn ! – Quỳnh khóc

– Có gì đâu khóc ! Nín đi ! – Hắn ôm Quỳnh

Nó cười nhạt , đáng lẽ nó là người nên khóc chứ ? Nhưng sao lại không thể khóc ? Nó không thể để bản thân yếu đuối trước mặt hắn , không bao giờ ! Anh bước tới đứng bên cạnh nó :

– Trường , em đưa Quỳnh về cho cô bé nghỉ ngơi đi ! – Anh nói

– Dạ ! Chuyện bọn cớm anh để bên em lo , còn ở đây nhờ anh ! – Hắn nói

– Được vậy thì cảm ơn em rồi ! – Anh cười

– Tụi em đi trước ! Gặp lại sau ! Tạm biệt ! – Hắn cười

– Về trước nha Như ! Giữ gìn sức khoẻ – Quỳnh nói

– Mày cũng vậy ! – Nó cười nhạt

– Lo lắng cho bản thân đi ! Con heo ngốc ! – Hắn đùa

Nó không trả lời chỉ mỉm cười , bao lâu rồi nó mới cái tên gọi đó , bao lâu rồi mới nhìn thấy hắn , bao lâu rồi mới nghe giọng nói đùa đó ? Bao lâu rồi , nó cũng không biết ! Hắn cùng Quỳnh rời khỏi , nó vẫn nhìn theo bóng dáng của cả 2 cho đến khi đi khuất ! Mắt bỗng cay , nó cố gắng kìm những giọt nước mắt kia lại ….

– Nhóc con …. – Anh nói

– Sao 2 ? – Nó cố gắng bình tĩnh

– Đừng tỏ vẻ bản thân ổn nữa ! – Anh ôm chầm lấy nó

Như bị kích động thêm , nó khóc nức nở , thật sự là mệt mỏi . Mệt mỏi với tất cả , sau ngày hôm nay nó còn lại gì ? Anh ôm lấy con nhóc đang khóc oà trong lòng , anh cũng đau nhưng không thể làm gì cho nó , lúc này chỉ có thể bên cạnh an ủi , động viên . Nỗi đau mất đi cha mẹ ngay trước mắt , không ai có thể xoa dịu nó …

– Nhóc con ngoan , ba mẹ em sẽ yên nghỉ ! – Anh nhẹ nhàng nói

– Tất cả là do em , nếu em mạnh mẽ hơn , nếu em kiên quyết hơn , họ sẽ không phải chịu những thứ như vậy ! Nếu như em là người chịu những viên đạn , họ sẽ không chết ! Và nếu như em không tồn tại , sẽ không có gì xảy ra …

– Đừng nói như vậy , họ vui khi có em ! Anh , Key , Ngọc và nhiều người cũng vậy !

– Không , không đâu !

Nó phủ nhận những lời an ủi của Ken , nó nhận tất cả về mình dù là do nó hay không ! Bỗng cơ thể run bần bật lên , tay chân tím lại , mặt trắng xanh như người kết , những vết thương tuôn máu ra , tim đau ! Nó cầm chặt áo anh lại , răng cắn chặt môi chịu đựng cơn đau tim

– Như , em sao vậy ? – Anh bất ngờ

– 2…… Em …. Em …..

Nó ngất đi , nhịp tim chậm dần , hơi thở yếu đi ! Anh hoảng loạn bồng nó trên tay chạy ra bên ngoài , ai nấy đều nhìn về anh :

– Bệnh viện ! NHANH ĐI !

Anh mất bình tĩnh , người của anh nhanh chóng đứa xe tới chở anh và nó đi ! Yun cùng những người khác bất ngờ , đã lâu rồi mới thấy anh như thế !

– Kino ở lại dọn dẹp , Kai theo anh đến bệnh viện ! – Yun nói

– Vâng !

Yun nhanh chóng đưa Kai chạy theo đến bệnh viện ! Xe vừa đến bệnh viện anh liền bồng nó trên tay đạp cửa xe không ngần ngại lao thẳng vào trong :

– Thưa anh , xin anh ngồi bên ngoài ! – Một cô y tá nói

– ĐƯA CON BÉ NÀY VÀO CẤP CỨU ! GỌI ÔNG LƯU XUỐNG ĐÂY ! – Anh hét lên

– Nếu anh còn la hét chúng tôi sẽ đuổi anh khỏi đây ! – Cô y tá nói tiếp

– Trước khi đuổi được tôi , không chừng đầu lìa khỏi cổ đấy ! – Anh trừng mắt

Cô y tá hoảng loạn vì lời hăm doạ của Anh . Mọi người đều chú ý vào anh , chiếc áo sơ mi thấm đẫm máu , cô bé trên tay đầy vết thương đang chảy máu , nhìn sơ họ có thể biết có chiến tranh vừa xảy ra == ! Từ phía cuối hành lang , một vị bác sĩ già bước tới

– Sao lại ồn ào vậy ? – ông ta nói

– Dạ xin lỗi ! – Cô y tá nói

Ông ta nhìn anh rồi ngạc nhiên , mặt anh tối sầm lại nhìn chằm chằm vào ông ta !

– Cậu Bạch ! Xin thứ lỗi vì hành động vô ý ! – Ông bác sĩ sợ hãi

– CÁC NGƯỜI MÀ KHÔNG CỨU CON BÉ LÀ ĐỪNG MONG SỐNG YÊN ! – Anh quát

– Mau đưa vào cấp cứu ! – Ông bác sĩ nói

Cả bệnh viện náo loạn lên , trên băng ca nó nằm yên bất động , hơi thở yếu dần . Nó được đưa vào phòng cấp cứu , anh ngồi ở dãy ghế bên ngoài lòng đầy lo lắng ! Yun cùng Kai lúc này chạy vào :

– Sao rồi ? – Yun hỏi

– Vừa mới vào thôi ! – Anh thở dài

– Anh đừng lo lắng quá ! – Kai an ủi

– Ở nhà biết chưa ? – Anh hỏi

– Chắc biết rồi ! – Kai nói

– Nghe nói ba mày , ba tao , ba má thằng Key đã lên máy bay để về đây rồi ! Ba mẹ Tuấn Anh mai sẽ đi ! – Yun nói

– Lớn chuyện rồi đây – Anh thở dài thườn thượt

– Anh Yun đi cầm máu đi , để như thế không tốt đâu ! – Kai lo lắng

– Không sao , lúc nãy lấy viên đạn ra rồi ! – Yun cố chấp

Bên trong phòng cấp cứu , tiếng máy tăng nhịp tim , tiếng nhịp tim , tiếng là hét của các vị trưởng khoa ! Họ đang phải đấu tranh với thần chết giành lại nó nếu không họ sẽ đi theo nó :)) !

Nó vẫn chìm vào cơn bất tỉnh , nó đang ở một cánh đồng hoa hồng trắng như mọi lần ! Nhưng hoa hồng trắng đã mọc đầy gai lên thân thể nó , như để bảo vệ , tạo một lớp vỏ bọc không ai phá vỡ được . Hoa hồng trắng lấm lem đầy máu , đan xen ở cánh đồng vô tận , nó thấy một vài hoa hồng đã chuyển màu . Hoa hồng đen huyền bí ở giữa muôn vàn hoa hồng trắng tinh khiết ! Giống như nó , một người con gái đã có một tâm hồn tinh khiết giờ đã úa màu . Không còn tinh khiết , không còn trong sáng , chỉ còn lại tổn thương và bi kịch sau tất cả . Nó nhìn sang cánh cổng , như giấc mơ lúc trước , cánh đồng hoa hồng đỏ , người con trai đứng ở phía bên kia cánh cổng sắt đầy gai kia . Bóng dáng người con trai đó quen thuộc đến mức khó tả và rồi có một người phụ nữ xuất hiện bên cạnh , mái tóc xõa dài phấp phới trong gió !

Ngọn gió vô tình thổi ngang qua , cánh hồng bay lên không trung tạo nên khung cảnh thật bí ẩn .

– Như , hãy đi tìm chiếc hộp …

giọng nói quen thuộc , giọng nói nó đã nghe trong suốt 14 năm qua . nhìn xung quanh , không có ai cả , chỉ có nó lạc lõng giữa cánh đồng trắng , nước mắt tuôn trào …

– mẹ , ba đừng bỏ con

nó thét gào lên , quỳ xuống mặt đất , những giọt nước mắt của sự bất hạnh tuôn ra ! mất hết tất cả , không còn lại gì ….

– hãy tìm chiếc hộp đó !

– mẹ , mẹ , mẹ đưa con theo với !

– hãy tìm chiếc hộp , nó sẽ dẫn con đến với thân thế của mình !

nó bước đi thất thần , cố gắng chạy hết con đường dài vô tận , nó muốn thấy hình bóng của họ dù chỉ là một lần . bước chân chứa đầy sự đau khổ , con đường vô tận không có điểm dừng ! chỉ có nó và hoa hồng , màu trắng tinh khiết …

– tại sao lại là tôi ? tại sao chứ

thét gào lên rồi bật khóc nức nở , như một đứa con nít ! từ nay sẽ không còn ai bên nó , không ai gạt đi nước mắt mỗi khi nó buồn , không ai gọi nó dậy , không còn những món ngon và nó không còn được cất tiếng gọi cha mẹ …

bầu trời trong xanh , ánh nắng nhẹ làm rõ giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt … mọi thứ chỉ còn lại là tuyệt vọng ! bất giác nó tiến đến bờ thềm , thả người nằm đè lên hoa hồng . máu tuôn ra nhuộm màu , không còn là trắng tinh khiết , mà là đỏ rực ! nhưng màu đỏ dần chuyển thành màu đen … cánh đồng trắng đã nhuộm màu đen , bầu trời trong xanh kia cũng đã che phủ bởi những đám mây xám .

Nó , Kha Thảo Như , người con gái đã mang trong tim hàng ngàn sự tổn thương , đau khổ , tuyệt vọng . trái tim đã đóng băng , liệu sẽ có ai đập vỡ được lớp băng đó …?

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.