Tình Yêu Cấp 2

Chương 76: Tang lễ



Trước nhà thờ , khung cảnh bên trong thật đau thương , người thân đang khóc thương cho ba mẹ nó ! Anh đã đưa nó đến đây , anh muốn nó đối diện với sự thật dù có nghiệt ngã đến mấy . Bầu trời ngày hôm nay thật u ám , giống như cảnh tượng bên trong , nó nhìn vào 2 cái quan tài , trái tim một lần nữa như bị ai đó bóp nghẹn lại !

– Em có muốn vào không ? – Anh hỏi

– Em … Em … – Nó lắp bắp

– Hãy đối diện với sự thật , cùng nhau ! – Anh nói

Nó quay sang nhìn anh , khuôn mặt lạnh lùng đó tỏ vẻ muốn bảo vệ như ngày đầu nó gặp anh . Nhưng liệu nó có thể đối diện với cái sự thật phũ phàng kia không ? Cái sự thật mà nó đã phủ nhận , không chấp nhận !

– Anh luôn bên em , chắc chắn !

Giọng nói trầm ấm kia lại vang lên , nó luôn tin anh , chắc chắn là như vậy . Anh nhẹ nhàng xoa đầu nó , nó cảm nhận được sự dịu dàng ở nơi anh !

– Ừ , vào thôi !

Nó quyết định sẽ vào , từng bước chân run rẩy đầy sợ hãi tiến vào bên trong . Thứ nó nhận được là những ánh mắt căm thù , ganh ghét từ những người họ hàng . Chẳng phải họ nên an ủi nó sao ? Sao lại nhìn nó với ánh mắt như thế ? Ngọc cùng những người khác đã đến , mọi người có mặt ở đây đều hướng mắt về nó và anh . Nhẹ nhàng dừng lại trước 2 chiếc quan tài , sự thật đang hiện lên ngay trước mắt nó , ba mẹ nó đang nằm bên trong đó ! Dòng nước ấm thi nhau lăn trên khuôn mặt , nó ngã quỵ xuống , khóc nức nở .

– Mày khóc sao ? Chẳng phải mày là đứa đã gây nên chuyện này sao ? Thật giả tạo ! – Người em của mẹ nó hét lên

– Ngay từ ban đầu đã nói là đừng nhận con này về , mà tụi nó cứ cãi , giờ thì trả giá thôi !

– Đồ ăn hại ! Không có mày thì đâu có chuyện này !

– Mái tóc bạch kim trông thật khác người , lại còn đôi mắt tím kia nữa . Mày là hiện thân của ác quỷ lên báo ứng !

– Đồ khác người ! Đồ thứ con hoang

– Bla…..bla…..

Những câu chửi rủa lần lượt vang lên , Ngọc tức giận định đứng lên giải quyết nhưng bị Yun kéo ngược lại !

– Anh , anh không thấy tức sao ? – Ngọc nói

– Chuyện này là thuộc về gia đình nó , nội bộ giải quyết ! Đừng gây rối tại đây ! – Yun nói

Yun cùng những người khác đều rất tức nhưng không thể đứng lên giải thích , vì đây là chuyện trong gia đình . Nó nghe từng lời , từng câu họ nói , đau đến xé lòng ! Anh nắm chặt tay lại nhìn người con gái đang ngồi dưới nền đá , nó phải chịu những lời phỉ báng , sỉ nhục kia đầy oan ức .

– Như , em đứng lên được chứ ? – Anh cố gắng bình tĩnh

– Ừ , được ! – Nó lạnh lùng

Nó tự mình đứng lên , xoay lại nhìn những người thân đang chửi rủa nó !

– Đồ thứ con hoang ! Mày còn đến đây làm gì hả ? – Bà nội nó bước tới

– Chào bà ! – Nó cuối đầu

– Ai là bà mày ? Tao với mày không có máu mủ ruột thịt gì hết ! – bà ta hét lên

– Con xin lỗi ! – Nó run rẩy

– Xin lỗi ? Hơ … Xin lỗi sao ? Xin lỗi thì 2 đứa con của tao có sống lại không ? Đồ con hoang , ngay từ đầu tao đã thấy mày có thứ gì đó đầy sát khí rồi ! * Chát * – bà ta tát nó

Anh cùng những người khác sắp đến đỉnh của giới hạn rồi , nó nghiến chặt răng , gò má vẫn còn đỏ ửng .

– Còn đứng đây làm gì ? Biến ! – bà ta nói

– Đây là tang lễ ba mẹ cháu ! – Nó nói

– Ba mẹ mày ? Ai là ba mẹ mày ? Mày là đồ ác quỷ , mang cái sự chết chóc biến khỏi đây ! – bà ta nói

– xin bà hãy để cháu dự tang lễ ! – Nó quỳ xuống

Những giọt nước mắt của đứa con gái kia rơi xuống nền đá , nó quỳ xuống nền đá cầu xin được ở lại . Dù chỉ là một chút ….

– Thật giả tạo ! Tao bảo mày biến đi mà ! – Bà ta hét lên

– Đồ mặt dày ! Đem theo đám bạn của mày nữa ! – Bác nó nói

– Toàn là lũ đầu đường xó chợ ! – Dì nó hùa theo

– Mọi người muốn nói gì về con cũng được nhưng đừng nói đến bạn con như thế ! – Nó nói

– Như …. Đứng lên đi ! – Ngọc đứng lên

Ngọc đã đến giới hạn , bước tới bên cạnh nó , trừng mắt nhìn những con người kia đầy oán hận !

– Tao bảo mày đứng lên ! – Ngọc nói

– Đừng làm loạn ở đây ! Tao không sao … – Nó nói

– Coi con nhỏ kia kìa ! Thật mất dạy , đúng là lũ không ăn học ! – Bác nó chỉ trích

– Hành xử như lũ côn đồn ! – Bà nội nó hùa theo

– Xin mọi người đừng nói như thế ! – Nó nói

– Mày điên rồi ! Mày trước giờ chưa từng quỳ trước ai cơ mà , nay lại quỳ cầu xin đám người này ! – Ngọc tức giận

– Ngọc ! Không được nói như vậy ! – Nó nói

Ngọc trừng mắt nhìn nó đầy tức giận , anh thở dài đầy mệt mỏi , đủ thứ chuyện xảy ra !

– Như , em đứng lên đi ! – Ken nói

– Tụi mày biến hết cho tao ! Đồ cặn bã , thật kinh tởm ! – Bà nó nói

– Sao cơ ? Bà nói gì ? – Yun đứng lên

Cả nhà thờ im lặng khi Yun đứng lên , lúc này Cen định kéo Yun lại những biết là không thể ! Đến Yun còn không chịu nỗi thì những người này tới số rồi . Yun bước tới bên cạnh Ken , ánh mắt đầy kiêu ngạo , lạnh lùng !

– Tao nói là tụi mày biến khỏi đây ! – Bà ta hét lên

– Bà có tư cách ? – Yun nhếch mép

Ánh mắt màu xám như bầu trời u ám kia khiến những người ở đây phải run sợ , Yun thể hiện sự chết chóc qua ánh mắt đó , nụ cười nhếch mép đầy khinh bỉ !

– Tao là mẹ hai người đã bị con đ* này giết chết ! Thế đủ tư cách chưa ? – Bà ta hét lên

– Bà nên cẩn thận chút ! Đừng nói như thế ở nhà thờ ! – Yun nói

– Như ! 2 kêu em đứng lên ! – Anh nói

– Không ! – Nó kiên quyết

Yun nhíu mày nhìn nó , đúng là lì lợm thật nhỉ ? Yun ra hiệu cho Ken né qua , bước tới bên cạnh rồi cuối người xuống :

– Tôi cứu mạng em , không phải để cho người khác sỉ nhục em ! – Yun nói

– Đồ thứ không ăn học ! Ba má chúng mày không dạy chúng mày à ? Tang lễ người khác mà vào quấy rối ! Chắc ba mẹ tụi mày dạy dỗ tụi mày đàng hoàng lắm ! – Bác nó nói

Lần này thì Key đã đến giới hạn , đứng lên bước thẳng về phía ông bác nó ! Ông ta sợ hãi lùi về phía vách tường :

– Để tôi nói cho ông biết ! Câu nói của ông khiến người khác cáu lên đấy ! – Key nói

– Anh 3 , đừng ! – Nó nói

– Đừng làm loạn Key ! – Anh nói

Key nắm chặt tay lại giơ lên định cho ông ta vỡ răng , như gió :

– * Rầm *

Ông bác nó sợ hãi mặt tái mét , tưởng đã hưởng trọn nhưng không , Key đã đấm vào tường ! Vách tường bị nức ra , vài vụn gạch rớt xuống đất .

– Được cái miệng ! – Key nhếch mép

– Nếu tụi mày không đi ! Tao kêu công an đến còng đầu hết ! Đồ vô văn hoá , đồ ba mẹ không biết dạy ! – Bà nó nói

– Vậy thì để ba mẹ tụi vô học này xin lỗi bà !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.