Tình Yêu Cappuccino

Chương 6



4.

Lần này anh không trốn sau cửa phục kích tôi, cũng không ngồi trên bàn đọc sách như mọi lần, mà đứng giữa phòng, không cử động, nhìn tôi bước vào, cũng không nói gì.

Tôi tự biết ý, chạy đến ôm chặt anh, dúi đầu vào ngực anh.

Anh thở dài, xoa tóc tôi: “Ninh Khả, anh phải làm gì với em đây? Anh hứa để em tự do, nhưng một khi em rời khỏi tầm nhìn của anh, anh lại lo sợ... Chuyện gần đây, là sau khi George xuất hiện... anh cảm giác khoảng cách giữa chúng mình đột nhiên rất xa. Khi lên lớp thấy em nói chuyện vui vẻ với họ, anh tự hỏi mình, là anh già rồi phải không? Giữa anh và em có khoảng cách thế hệ phải không? Tại sao em chưa từng cười vui vẻ như vậy trước mặt anh?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nói thật lòng: “Trong mắt em, anh không già mà đến tuổi chín chắn! Sao lại đa sầu đa cảm như vậy? Văn Hạo trước kia đâu như vậy?”

Anh véo mũi tôi: “Được, dám chọc cười anh! Nói thật xem tối qua em đi đâu, làm gì?”

Tôi vùng ra: “Em nói anh sẽ tin em chứ?”

“Đương nhiên.”

“Vậy anh đừng hỏi em được không? Em không muốn nói dối anh, nhưng hiện tại em không thể nói với anh. Sẽ có một ngày anh hiểu, không lâu đâu.”

Văn Hạo do dự một lát, gật đầu: “Được, anh tin em!”

Sau đó anh lại hỏi: “George Trần rốt cuộc là thế nào? Nữ sinh phòng nghiên cứu khoa học của bọn anh mỗi ngày đều thảo luận về cậu ta, còn nói em và cậu ta cả ngày bên nhau.”

Tôi lắc đầu: “Xin anh hãy tin em một lần!”

“Ninh Khả, bí mật nhỏ của em càng ngày càng nhiều, đây không phải là hiện tượng tốt.” Nói xong, anh ôm chặt lấy tôi, “nhưng, giờ anh có thể không muốn nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn giành lấy thứ mà em hứa cho anh lần trước?

Trong lòng tôi hiểu anh nói gì, mặt lập tức ửng đỏ, vừa vùng vẫy vừa nói: “Đừng, đừng, đang ban ngày mà.”

“Ai quy định ban ngày thì không được?” Anh nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, sau đó quay người kéo rèm cửa.

Nghĩ đến Hàn Văn Hinh vẫn đang đợi, cũng không biết lúc này cô bạn có bị nôn không... nhân lúc Văn Hạo không để ý, tôi đứng dậy, chạy ra bên cửa, mở cửa nói: “Thật xin lỗi thầy giáo Vũ, sợ là thầy phải nhẫn nại đợi thêm mới được.” Nói xong liền chạy mất.

Vũ Văn Hạo đuổi theo, muốn kéo tôi nhưng sợ bị người đi qua hành lang bắt gặp, liền nịnh khẽ: “Anh đợi, anh đợi không được sao! Ở lại ăn cơm với anh được không?”

Tôi nhìn lên trần nhà, ngẫm nghĩ: “Thật xin lỗi thầy Vũ, ngài phải hẹn trước mới có thể cùng ăn cơm với tôi. Còn giờ, tôi phải đi hẹn hò.” Nói xong tôi chạy mất hút.

5.

Lúc này trong tâm trạng của tôi dùng câu “người ở một nơi lòng dạ ở một nơi” mô tả là hợp nhất. Chỉ là nếu Hàn Văn Hinh biết trong lòng tôi không nghĩ về tổ ấm ngọt ngào của hai bạn thì sẽ không thèm chơi với tôi!

Bỏ lại Văn Hạo, chạy ra ngoài trường ăn cơm cùng Hàn Văn Hinh và George, Hàn Văn Hinh hỏi George như đùa: “Nghe Khả Khả nói, anh ở Mỹ có mấy bạn gái, đúng không?”

George cười khoái chí: “Phải. Nhưng họ cũng có mấy người bạn trai, thậm chí... bạn gái.”

Hàn Văn Hinh kinh ngạc như sắp rụng quai hàm xuống: “Tại sao cùng lúc có vài người? Người Mỹ không chung thủy như vậy sao?”

“Đương nhiên không phải, chúng tôi rất chung thủy trong tình yêu và hôn nhân. Nhưng cậu biết mình trước kia học nghệ thuật, còn làm người mẫu, người xung quanh đều xinh đẹp, đều trẻ trung, hocmon phát tác.”

George đánh bóng kinh nghiệm yêu của mình, tự nhiên cũng không chịu thiệt: “Còn hai người? Kể cho tôi nghe xem, để tôi hiểu một chút về tình yêu của người Trung Quốc.”

“Ồ, mình chỉ yêu lần này là lần đầu, không ngờ là tình yêu trọn đời, thiệt quá rồi! Xem ra lý tưởng vĩ đại thực hiện tình yêu lãng mạn chỉ hy vọng vào Khả Khả thôi!” Nói xong Hàn Văn Hinh ác ý nhìn sang tôi, George cũng quay sang nhìn tôi.

“Chà, chà, nói chuyện lâu vậy khát khô cổ rồi, mình đi rót nước đây.”

Nói xong tôi đứng dậy, lại bị Hàn Văn Hinh chặn lại trên sofa: “Kinh nghiệm tình yêu thuần khiết như tờ giấy trắng của cậu ngại nói ra sao?”

“Vâng, thưa bà bầu, muốn kể thì cậu kể đi, mình đi rót nước cho cậu, khát đối với cậu chẳng sao, nhưng em bé khát thì không được đâu.”

Trong phòng bếp, tôi nghe Hàn Văn Hinh đang thao thao bất tuyệt trong phòng khách: “Bạn trai trước kia của Ninh Khả, anh biết là ai không? Ha Ha, chính là Tiến sỹ với khuôn mặt lạnh lùng bắt cậu trả lời câu hỏi hôm nay! Họ quen nhau hơn ba năm, mình đảm bảo ngay cả tay cũng chưa cầm. Thật đáng thương, Ninh Khả giống như một con sâu nhỏ, bám theo Tiến sỹ cả ngày ra ra vào vào trong phòng nghiên cứu.”

George cười khoái chí: “Về sau thì sao?”

“Chủ đề rất cũ: Xuất hiện người thứ ba. Khả Khả, người đó tên là gì nhỉ?!” Thấy tôi không đáp lời, cô bạn tiếp tục giở trò, “tên gì nhỉ, nói chung là tiến sỹ quen biết ở nước ngoài, thực ra vẫn chưa được coi là người thứ ba, sau khi hai người về nước không còn liên hệ nữa. Thật đáng tiếc, khi đó có ai trong trường không biết Khả Khả và thầy Vũ là một đôi chứ, không ngờ không qua nổi thử thách đó, người con gái đó đã chia rẽ họ.”

Tôi nghe không lọt tai, xông ra phòng khách: “Hàn Văn Hinh, cậu nghe từ đâu câu chuyện quỷ quái đó! Bọn mình đâu phải chia tay vì chuyện đó, mình chia tay là do khoảng cách tuổi quá lớn, suy nghĩ khác nhau, nên mới chia tay, được chưa!”

Cô bạn xua xua tay: “Được, được, mặc cho là nguyên nhân gì, dù sao cũng chia tay rồi.” Sau đó, cô bạn lại trịnh trọng tuyên bố với George, “cả lớp 10 người chỉ có Ninh Khả là độc thân!”

Ăn xong cơm tối, gần 8h tối Khang Minh Huân mới về đến nhà, hai bọn họ gặp nhau, có rất nhiều lời muốn nói, tôi và George vui vẻ cáo từ.

Trên đường về trường, George đột nhiên hỏi tôi: “Tiến sỹ đó vẫn còn yêu cậu, phải không?”

“À?”

“À gì mà à, chính là bạn trai trước của cậu, anh ấy vẫn yêu cậu chứ?”

Tôi không nói.

Cậu ta tự nói một mình: “Mình có thể cảm nhộn được anh ta vẫn yêu cậu. Vì không có ai ghét bỏ người lần đầu gặp. Nhưng cậu biết tại sao anh ta yêu cậu nhưng lại bị hấp dẫn bởi người khác không?”

Vấn đề này bỗng chốc xuất hiện trong suy nghĩ của tôi. Phải Vũ Văn Hạo quen tôi bao nhiêu năm rồi, gặp Liễu My chỉ có là vài lần, tại sao anh ấy lại bị thu hút bởi cô ta nhỉ? Tôi cười đau khổ: “Chắc vì đối phương rất xinh đẹp!”

“Sai!” George dừng bước: “Rất sai, sai lầm lớn! Ninh Khả, mình vẫn nghĩ rằng cậu thông minh, không ngờ lại ngốc vậy, ngay cả mình vì sao bị thất bại cũng không biết.” Tôi tức giận, nhưng thời gian dài như vậy tôi đúng là chưa nghĩ tới vấn đề này: “Vậy cậu nói thử xem tại sao.”

Cậu ta lắc đầu: “Thực ra, Trương Ái Linh từ lâu đã nói với bọn mình, hoa hồng đỏ và hoa hồng trắng, có được hoa hồng đỏ rồi thì thấy hoa hồng trắng đẹp hơn, có dược hoa hồng trắng rồi lại thấy hoa hồng đỏ đẹp hơn. Ninh Khả, cậu chính là hoa hồng trắng!”

Không ngờ trên giảng đường cậu ta không trả lời được, sau giờ học nói đến Trương Ái Linh lại thao thao bất tuyệt vậy, tôi liền hỏi: “Tuy như vậy, nhưng mình vẫn không thể ngăn được khát vọng về hoa hồng đỏ của anh ấy?”

“Vẫn sai! Nếu cậu vốn là hoa hồng trắng, bắt cậu làm hoa hồng đỏ là không thể, nhưng cậu có thể biến mình thành hoa hồng màu phấn hồng. Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của mình, hồng đỏ không đáng sợ, hồng phấn mới là sát thủ thực sực! Trung Quốc nói như thế nào nhỉ, sát nhân phải không? Nếu mình không đoán sai, tiến sỹ của cậu chính là gặp một đóa hoa hồng phấn.”

Biện luận này của cậu ta khiến tôi ôm bụng cười: “Vậy xin hỏi, mình làm thế nào để biến thành đóa hồng màu hồng phấn?”

Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân, lắc lắc đầu thở dài: “Người Trung Quốc có câu, nhiệm vụ và trọng trách lâu dài, chính là nói đến cậu. Nhưng cậu yên tâm, mình học mỹ thuật, lại thấy vô số mỹ nữ, nhất định có thể thay đổi cậu!”

6.

Ngày tiếp theo tôi vẫn đang trong chăn ôm giấc mộng đẹp, đã nghe thấy ai đó gõ cửa. Mở cửa nhìn thì chính là George, cậu ta mặc đồ thể thao, đi giày thể thao, cười toét miệng với tôi: “Mau nào, mình đi chạy bộ!”

“Cái gì? Sáng sớm, mình còn chưa ngủ đủ!”

“Vậy, cậu sẽ phát phì! Phát phì rồi tiến sỹ của cậu sẽ “Say bye bye” với cậu. Mau nào, tin mình, một tuần là được.” Nói xong đưa tay kéo cửa để mình ở ngoài, dặn dò tôi qua cánh cửa, “cho cậu năm phút!”

Tuy tôi không tình nguyện nhưng lại hiếu kỳ muốn biết trong một tuần cậu ta biến mình thành như thế nào.

Chạy cùng cậu ta trên đường chạy cao su của trường, lúc đó mặt trời mới mọc, trong vườn trường vẫn còn sương mù chưa tan hết, đại đa số mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ ngon. Trên đường chạy có vài người già cũng đang chạy bộ, còn có một nhóm người già đáng yêu mặc bộ trang phục màu trắng tuyết, chuyên tâm tập Thái cực quyền.

Tôi hít sâu một hơi không khí của ngày mới, hét lớn: “Sáng sớm đầu hạ thật đẹp!”

“Vậy nên cậu không trách mình kéo cậu ra đây chứ?” George vừa nói vừa chạy, tôi cũng chạy bám theo sau.

Chạy xong bốn vòng, cậu ta vẫn như chưa chạy, tôi đã thở hồng hộc, lưng toát mồ hôi, xua xua tay, ngồi xuống thảm cỏ, không chịu đứng dậy.

Cậu ta cũng ngồi xuống.

Tôi hỏi: “Hoa hồng màu phấn hồng đều là ngày ngày chạy bộ để giữ thân hình thon thả à?”

Cậu ta cười: “Không phải. Nhưng thường xuyên vận động có thể giữ sức khỏe, mang lại cảm giác dễ chịu, tâm trạng cũng tốt lên, như vậy mới hấp dẫn sự chú ý của người khác!” Cậu ta đứng lên, đưa tay ra kéo tôi: “Nào, đi ăn sáng! Sau đó mình dẫn cậu đi mua đồ, quần áo của cậu nên thay đổi.”

Tôi không cho là như vậy: “Quần áo của mình có gì không đúng? Áo phông và quần bò, ở trường mọi người đều mặc như vậy! Mình không thể mặc lễ phục tối đến trường?”

“Quần áo không phải không đúng, là người mặc có vấn đề. Áo phông và quần bò rộng như vậy. Oh, My God! Ở Mỹ, chỉ có phụ nữ trung niên béo nhất mới mặc! Đường cong trên cơ thể người con gái là đường nét đẹp nhất, cậu lại che giấu nó đi!” Nói xong cậu ta không quan tâm đến tôi, cứ vậy bước đi.

Hôm đó chúng tôi đi mua đồ, hoàn toàn có thể dùng từ “kinh hoàng” để hình dung.

Tôi mặc vô số bộ quần áo dưới sự tư vấn của cậu ta, mặc xong đứng trước gương để cậu ta đánh giá. Cuối cùng cậu ta chọn giúp tôi một chiếc áo dệt tay lỡ màu trắng, một chiếc váy chấm hoa màu trắng nền đen, bảo tôi mặc vào. Chiếc áo đó tôi vốn không muốn mua, vì nó quá bó, cổ lại khá thấp, tôi vừa đi vừa đưa tay chỉnh cổ áo.

Sau đó phát sinh một việc khiến tôi thật xấu hổ.

Khi chúng tôi đi qua quầy đồ nội y hàng hiệu, Georpe thản nhiên cầm một chiếc áo ngực, nhìn cỡ, rồi nói với tỏi: “Cậu mặc thử đi!”

Tôi cảm nhận ánh mắt của toàn bộ những người ở Plaza nhìn về phía tôi. Tôi đỏ mặt, cúi thấp đầu, cầm chiếc áo vào phòng thử.

Thật thần kỳ, tôi luôn tự nhận là “sân bay”, sau khi mặc chiếc áo đó lại nhìn thấy có đường nét. Từ ngực đến chiếc váy bồng dưới áo dệt quả nhiên nhìn thấy những đường cong hấp dẫn. Tuy vẫn còn chưa được gọi là “trên dưới phân rõ” nhưng đã đủ để tôi chỉ muốn ngắm mình trong gương. Cho đến khi cậu ta ở bên ngoài gõ cửa mấy lần, tôi mới bước ra khỏi phòng thử đồ.

Cậu ta nhìn tôi, đắc ý nói: “Mình nhìn thật chuẩn, cậu đúng là vừa cỡ này!” Khiến tôi chỉ muốn cho cậu ta quả đấm.

Nhưng lại có một việc khác tôi phải nói thầm với cậu ta: “Cái này đắt lắm, còn đắt hơn cả váy và áo vừa mua!” Cậu ta gõ lên trán tôi: “Ồ, bao nhiêu năm nay cậu làm con gái vậy à? Nội y là lớp da thứ hai của phụ nữ, đương nhiên phải đắt! Yên tâm đi, chiếc này mình tặng cậu!”

Tôi chặn cậu ta lại, mình tự tính tiền. Đồ bí mật thế này sao có thể đàn ông tặng? Nếu để Văn Hạo biết không biết sẽ thế nào?

Vốn cho là “người đẹp biến thân” đến đây là kết thúc, cậu ta lại kéo tôi đến quầy giày. Giày mùa hè đã được bày lên kệ, màu sắc tươi sáng, lung linh. Cậu ta nhìn đôi giày thể thao của tôi, tự chọn một đôi giày cao gót màu trắng đưa cho tôi.

Tôi vội lắc đầu: “Mình không đi được giày cao gót”

“Chưa từng mang sao biết không thể đi? Mau thử đi!”

Không ngăn nổi cậu ta, tôi chỉ còn cách tháo đôi giày thể thao ra, đi chiếc giày còn mới mùi da. Lúc đứng lên, mình như không chỉ cao hơn mà trong lòng cũng có cảm giác trước đó chưa từng có.

George kéo tay tôi, nói: “Thử đi vài bước đi!”

Giày cao gót tuy cao, nhưng đi lại không khó khăn như trong tưởng tượng đâu, mức độ thoải mái đương nhiên không thể bằng giầy thể thao nhưng sẽ chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể nhẹ nhõm mỏng manh hơn. Đến trước gương, ưỡn ngực, hai chân hơi khép lại, tôi không dám tin người trước gương là mình nữa, trưởng thành... nữ tính.

George đứng sau tôi, kéo nhẹ, để tóc tôi thả xuống, dùng tay vuốt vuốt. Lời nói của anh giống như một câu thần chú vang vọng trong tai tôi: “Ninh Khả, tin mình đi, cậu rất đẹp, đẹp hơn bất kỳ người con gái nào mình từng gặp.”

Tôi tránh người qua một bên, cởi giày chuẩn bị thay. Lúc này cậu ta lại nói: “Đừng đổi! Mình trả tiền, không tặng nội y, tặng giày chắc không sao chứ!”

“Nhưng...”

“Đừng vậy, mình không phải bạn bè sao? Đừng từ chối. Mình một mình đến Trường Đại học W, cậu là bạn duy nhất của mình.” Nói xong cậu ta lấy thẻ tín dụng thanh toán.

Sau đó, cậu ta lại đưa tôi đi cắt tóc. Cậu nói với thợ cắt tóc, tóc tôi vừa đen vừa dày, không cần cắt sửa, thả tự nhiên trên vai sẽ rất đẹp, chỉ có tóc mái cắt thành tầng là được.

Cắt tóc xong, tôi đã hơi mệt, cậu ta lại hưng phấn kéo tôi đến quầy mỹ phẩm, tôi vội ngăn lai: “Mình không có nhiều tiền để mua mỹ phẩm, hơn nữa, cũng không cho phép cậu tiêu tiền nữa.”

George cười thần bí: “Ai nói bọn mình sẽ mua?” Nói xong không do dự kéo tôi đi.

Sau đó cậu ta nói với nhân viên bán hàng bằng giọng điệu rất lưu loát, cực kỳ nhẹ nhàng: “Chào cô, tôi muốn mua cho bạn gái một bộ mỹ phẩm. Tôi thấy cô trang điểm rất xinh, có thể trang điểm giúp cô ấy không? Trang điểm xinh, nhạt một chút, tự nhiên một chút như cô là được.”

Cô nhân viên bị hấp dẫn bởi lời ngon ngọt, vui vẻ đồng ý, sau đó bắt đầu bôi trát trên mặt tôi. George cũng bận rộn bên cạnh, luôn khoa chân múa tay, lại phát huy sở trường kể chuyện cười, chọc cô nhân viên vừa trang điểm, vừa cười tươi như hoa: “Ngài thật thú vị!”

Sau khi hoàn thành, George lại nhìn tôi với bộ dạng dò xét, sau đó gật đầu khen, giơ ngón cái lên về hướng cô nhân viên. Lúc này tôi mới có cơ hội ngắm mặt mình trong gương.

Rất đẹp, vẫn là tôi nhưng thay đổi rất nhiều. Khí sắc tốt hơn hẳn, ngũ quan cũng rất tinh tế, nếu trên đường gặp khuôn mặt này, tôi cũng sẽ phải ngước nhìn, mà trước đây tôi chưa từng nghĩ mình có thể thu hút sự chú ý của người khác.

Tôi nghe thấy George nói với cô nhân viên rất đàn ông: “Cảm ơn cô. Chúng tôi lên tầng mua đồ, sau một tiếng nếu không mất phấn chúng tôi sẽ đến mua.”

Tôi nghĩ thầm anh chàng này thật khéo, rõ ràng đã bắt người khác trang điểm cho, còn đường hoàng rời đi, để người ta ôm hy vọng. Nhưng tôi cũng không có nhiều tâm tư tính toán những điều này, hôm nay tôi cảm thấy rất vui, mỗi khi đi qua gương tôi đều ngắm mình trong gương.

George không nhịn nổi cười ra tiếng: “Mình mới phát hiện, cậu lại tự yêu bản thân mình đến vậy! Nhưng như vậy cũng tốt, chỉ khi mình thấy mình xinh đẹp, tự tin, mới có thể hấp dẫn được người khác! Được rồi, giờ bụng mình đói rồi, bọn mình đi ăn nhé!”

Vì George rất nhớ vị cay của món cay Tứ Xuyên nên chúng tôi tìm một nhà hàng Tứ Xuyên gần đó. Cậu ta ăn rất nhiều, lần đầu tiên tôi lo lắng sợ ăn quá cay sẽ mọc mụn, chỉ ăn vài miếng rau.

Ăn xong tôi tranh trả tiền. Cậu ta cũng không để ý, để tôi uống trà trước đợi, nói là đi phòng vệ sinh.

Ai ngờ cậu ta đi gần hai mươi phút, tôi cảm thấy rất lo, hay cậu ta lại bị đau bụng? Chỉ thấy cậu ta thản nhiên từ ngoài bước vào, trên tay còn xách một túi giấy lớn.

Cậu ta đã mua toàn bộ mỹ phẩm tôi đã dùng thử về!

Cậu ta nhìn tôi trong bộ dạng ngạc nhiên, vội vàng nói: “Mình đã hứa với cô nhân viên đó, đàn ông mà, nhất định không thể để phụ nữ phải đợi! Cậu xem, cô ấy còn tặng mình một lọ nước tẩy trang, nhắc mình bảo cậu buổi tối nhất định phải tẩy trang kỹ, nếu không không tốt cho da.”

Tôi vội xua tay: “Không được, không được, mình không thể nhận, cái này quá đắt!”

“Mình không thể giữ lại dùng? Mình không phải là muốn tặng cậu, mà là để thực hiện lời hứa với cô nhân viên đó!” Nói xong cậu ta nhét túi mỹ phẩm vào tay tôi.

Chúng tôi cầm túi to túi nhỏ về ký túc xá, đi đến chỗ vườn trường đã thu hút được biết bao ánh mắt nhìn theo. Tôi nghĩ thầm ánh mắt của ngày hôm này có lẽ không phải đều đổ dồn về anh chàng đẹp trai bên cạnh mình nữa.

Về ký túc đã là 2h chiều, George than thở: “Mình đã nghĩ để thay đổi cậu phải dùng tới thời gian là một tuần, không ngờ cậu tiến bộ nhanh thật, giờ đã khác rồi! Nhưng cần học kỹ năng trang điểm, cậu còn cần tập luyện nhiều!”

“Có nghĩa là mình giờ đã là một đóa hồng màu phấn hồng? Mình nhìn giống như đóa hồng trắng bôi phấn!”

George đột nhiên có hứng đề nghị: “Nếu không, bọn mình thử đi?”

“Thử thế nào?”

Cậu ta cười bí hiểm: “Đi theo mình!”

Cậu ta dẫn tôi đi một mạch đến trên tầng phòng nghiên cứu của Văn Hạo, dặn tôi: “Cậu đi vào, đừng nhìn anh ta, trực tiếp đi tìm Trương Thần, nói với cô ấy mình có việc tìm cô ấy, sau đó cùng đi ra với Trương Thần, ra thang máy. Mình đợi trong thang máy, nếu anh ta đuổi theo thì chứng tỏ chúng ta thành công!”

Tôi nghe xong cười, miệng nói “thật vô vị” nhưng trong lòng cảm thấy rất thú vị, hào hứng muốn thử.

Tôi ngẩng cao đầu đến trước cửa phòng nghiên cứu, gõ nhẹ, nghe thấy có người nói: “Mời vào!”

Sau khi bước vào, tôi mỉm cười nhìn bốn phía xung quanh, nhìn đến chỗ Văn Hạo đang ngồi. Anh đã bất ngờ ngẩng đầu lên.

Tôi không nhìn anh ấy, đưa mắt về phía Trương Thần bên cạnh cửa sổ. Trương Thần cũng ngạc nhiên nhìn tôi, tôi cười thầm trong lòng nhưng mặt vẫn tỏ ra không có gì, hơi cúi người, gọi nhẹ: “Mình vừa từ ký túc xá đến, George Trần nói có việc tìm cậu!”

Đôi mắt to của Trương Thần sáng lên, vội vàng đặt bản thảo trên tay xuống, đứng lên: “Được, mình đi ngay!”

Nhẹ nhàng quay người, mắt tôi vẫn không nhìn về phía anh mà trực tiếp đi về phía cửa, sau đó cùng với Trương Thần đi đến thang máy. Thang máy vẫn chưa lên thì khẽ thấy phía sau có bước chân. Anh nhìn tôi: “Trương Thần, tài liệu thầy đưa đã đánh xong chưa?”

“Không phải sáng mới đánh xong đưa thầy rồi sao?” Trương Thần không hiểu gì.

“À, ừ, để thầy tìm xem.” Văn Hạo vò đầu, lại nhìn tôi, còn như muốn nói gì, cuối cùng quay đầu về phòng nghiên cứu.

Lúc này cửa thang máy mở ra, tôi bước vào không nín nổi cười.

Trương Thần nhìn tôi: “Cười gì thế?”

“Ồ, không có gì. Cảm thấy con người Văn Hạo rất cổ hủ.” Tôi nói rồi rút lại điệu cười. Lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn, là của George: “Thành công!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.