Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 1



Ngày đó, Mộc Lan xoay người lại, nói với tôi: “Lỗ Tây, tớ chết đây!”

Tôi trừng mắt nhìn cô ấy một cái, nói: “Cũng được, vậy cậu đem cái máy nghe nhạc MP4 mới kia tặng lại cho tớ đi” Vừa nói chuyện, ánh mắt vô cùng không nhân hậu mà quét qua chiếc MP4 mới của cô ấy.

Cô ấy liền nhào vào đánh tôi, đánh được hai cái, thấy tôi không phản ứng, liền ngồi xuống đối diện với tôi, tay nâng cái má, chống lên khuôn mặt, từ từ mà nói: “Lỗ Tây, xế chiều hôm nay, tớ nhìn thấy một người đàn ông vô cùng vô cùng đẹp trai a!”

“Vậy cho nên……..” Tôi hỏi cô ấy, hết sức chờ đợi bộ dạng say mê trai đẹp của cô ấy

“Tớ, muốn, đuổi, theo, hắn…….” Cô ấy nói nói rõ ràng chính xác từng chữ từng chữ một, khiến cho tôi lập tức giống như bị một con ong đến chích vào mông vậy, chợt nhảy dựng lên, nói: “A, nếu cậu dám bỏ rơi Đại Oai, thì xem bà đây sẽ xử lý cậu như thế nào!”

Mộc Lan liền nở ra một nụ cười lấy lòng, khéo léo mà nói: “Tớ chỉ chỉ mơ mộng, thật , chẳng qua là không cẩn thận mơ mộng một chút thôi mà!”

Sau đó, nhanh chóng nhảy lên trên giường đối diện, cầm điện thoại lên, thân thiết cùng cô ấy gọi điện thoại cho Đại Oai.

Tôi vừa mới nghe từ trong miệng cô ấy bay ra một từ ngọt ngào “Vĩ………….”, lập tức không chút do dự bịt tai lại.

Tôi cố ý đem người thanh niên kia gọi là “Đại Oai”. Thật ra thì, tên của cậu ấy gọi là Khương Tuấn Vĩ, từ ngũ quan đến thân thể đến khí chất rồi đến………….. tất cả đều rất đẹp trai, lịch sự, vô cùng vô cùng đẹp trai, đẹp trai đến mức làm cho người ta vừa nhìn thấy liền không chịu được mà hoa cả mắt, mơ mộng viển vông.

Những người quen biết đều gọi cậu ấy là Đại Vĩ!

Là tôi nhỏ mọn, tôi có trái tim thủy tinh, tôi ác độc, tôi quan điểm bất chính, tôi bụng dạ hẹp hòi, cho nên, kiên trì mà cố chấp gọi hắn – Đại Oai!

Bởi vì, thật ra thì, Khương Tuấn Vĩ vốn là người đồng hương với tôi, là bạn học thời trung học của tôi, là tôi từ nhỏ đến lớn đều không không bao giờ tức giận rằng cuộc sống của một cô gái như bản thân mình chỉ có những màu sắc tươi sáng mà không có chút sức sống nào. Là tôi vô số lần nhìn lên mặt trăng than thở hay mơ mộng về người yêu.

Năm tôi mười bốn tuổi, từng ở trong một đêm khuya tối đen, len lén lẻn vào trường học, đập vỡ thủy tinh, được gắn chặt ở bên trong cửa kính, ăn cắp “Ảnh ngọc ” cậu ta chạy ở trên sân vận động , giấu ở trong chăn, lấy đèn pin cầm tay, một lần lại một lần “Chiêm ngưỡng”; Trong ngày sinh nhật mười lăm tuổi của tôi, tôi từng lén vụng trộm lấy rượu sâm banh được cất kỹ ở trong tủ, rót đầy vào chén rượu của tôi, rồi giả bộ cậu ấy an vị ở phía đối diện, hướng về phía mặt trăng, mỉm cười nhìn lên không trung nói một câu: ” Cheers!” Sau đó, tôi đau xót mà bị cảm lạnh, lúc đó cảm giác như mấy tháng, thuận lý thành chương(1)- nước mắt tuôn rơi! Còn có năm tôi mười sáu tuổi, len lén lấy ra một tờ giấy trắng, viết lên một câu tự cho là tràn đầy ý họa tình thơ, nhưng trên thực tế câu hoàn toàn không hiểu được : ” Khi người nghe được thanh âm hoa nở, xin tin rằng, đó là người yêu của bạn đang tỏ tình với bạn!” Sau đó, vừa rạng sáng ngày thứ hai liền vội vã chạy tới trường học, đầu tiên chạy đến lớp học bên cạnh, len lén đem tờ giấy nhét vào trong ngăn kéo ở chỗ ngồi của người ta …….. Ông trời tha thứ cho con tội mê trai cộng thêm bệnh công chúa nghiêm trọng, cuối cùng cho rằng sau khi cậu ấy thấy tờ giấy, sẽ quay người lại đưa cho tôi một đôi giày thủy tinh sáng bóng!

Tôi vẫn không biết là cậu ấy có phát hiện ra tờ giấy nhỏ kia hay không, tất nhiên, đã từng có lần một đêm thao thức không ngủ chỉ vì hi vọng cậu ấy sẽ phát hiện, sau đó, khi trưởng thành, lại hết sức may mắn phát hiện ra đáp án là “Không có”!

Tôi cứ như vậy, tiểu tâm dực dực(2), vẫn âm thầm ẩn núp trong bóng tối “Mơ ước ” cậu ấy, “Theo dõi” cậu ấy, theo dõi một mạch đến năm năm trời, cuối cùng mới giành được chút thời gian để phá vỡ bế tắc – tôi rốt cục như mong muốn cùng cậu ấy thi cùng một thành phố, cùng một trường, chúng tôi cùng nhau đến phía Bắc học đại học!

Còn nhớ rõ tôi lấy điện thoại di động ra, rốt cục bấm cái dãy số đã thuộc làu làu kia, một loại cảm giác ngại ngùng xấu hổ muốn ngay lập tức chui xống đất để chạy trốn nhưng tâm tình lại mơ hồ phấn chấn vui vẻ; đồng thời cũng nhớ rõ một loại cảm giác chấn động phảng phất rơi trên không khí như âm thanh của một bản nhạc yếu ớt run run……..

“Này………….”

Tôi cuối cùng cũng lấy dũng khí hỏi cậu ta: “Cậu, có thể, cùng tôi, đi chung, cùng đến……….Bắc Kinh không?”

Cậu ấy ở bên kia đầu điện thoại thoải mái mà cười: “Ách…………Tôi đã đặt trước vé máy bay, là chuyến 6 giờ tối! Còn nữa………. Bạn là ai?”

Tôi “A!” Một tiếng, cúp điện thoại.

Tôi nên sớm nghĩ ra, cậu ta sẽ đi bằng máy bay

Cha của cậu ấy là một doanh nhân nổi tiếng, gia đình hết sức chu đáo cẩn thận, nổi tiếng gần xa trong thị trấn.

Mà tôi, mặc dù tự hứa để cho những ký ức ngọt ngào chìm xuống tận đáy lòng, mặc dù cũng đã từng có sự giàu sang sung sướng ăn ngon mặc gấm, vênh mặt hất hàm sai khiến, kiêu ngạo chẳng khác gì cuộc sống của “Tiểu công chúa” điêu ngoa, nhưng loại hạnh phúc này, cuối cùng lại theo năm mười hai tuổi ấy, theo cha mẹ cùng nhau di dân và bị tan vỡ

Đêm hôm đó, ăn xong chiếc bánh sinh nhật mẹ tự tay làm, cha đem một cuốn sổ tiết kiệm ra đưa cho tôi, nói: “Tây Tây, khi cha mẹ không có ở đây, phải tự chăm sóc bản thân cẩn thận……….”

Tôi im lặng không lên tiếng, cúi đầu, nhận lấy sổ tiết kiệm, trong lòng chua xót phảng phất như đồ chua ngâm lâu trong bình, ngay cả những cơn gió mùa đông lạnh thấu xương cũng không bằng cái cảm nhận này sự buồn bực khổ sở chất chứa trong từng hơi thở, nhưng nước mắt vẫn lưu ở trong hốc mắt, ngoan cố không chịu rơi xuống

Ngày thứ hai, tôi được nhận vào trường học, người giám hộ cũng đổi thành bác làm việc trong nhà máy gần đó.

Số tiền trong sổ tiết kiệm tất cả đều là do cha mẹ để dành. Bọn họ chưa từng nói với tôi là có tiền tiết kiệm, bởi vì lời hứa đảm bảo khi lấy được giấy chứng nhận, năm sau sẽ đón tôi sang cùng. Đáng tiếc, một năm sau, ngày này trở thành ngày tốt nghiệp trường trung học cơ sở; Và sau đó…………….

Không biết bắt đầu từ bao giờ, tôi có thói quen trước khi đi ngủ mỗi ngày đều lấy sổ tiết kiệm ra, đem số tiền ghi trên đó ngắn nhìn thật kĩ lưỡng một lần, rồi lại nhìn một lần!

Một năm rồi lại một năm, cuộc sống khó khăn đã sớm bị nghị lực của tôi làm cho chán nản mà giảm bớt phần nào, để được đi học tôi phải thắt lưng buộc bụng, tính toán cẩn thận, tôi đi lên phía bắc học, tất nhiên, nhất định là ngồi xe lửa, hơn nữa chắc chắn là ngồi ghế cứng

Ở trên thế giới này, ngồi xe lửa phương tiện được lựa chọn phổ biến nhất, bình thường nhất để đến trường đại học, cũng không có gì phải oán trách. Chẳng qua là, dày công tỉ mỉ tính toán lên kế hoạch “Bạn đồng hành” tiếc rằng lại vì sự yếu ớt mà bị chết non như vậy, làm cho tôi phải ngồi một mình trên xe lửa trong đêm tối, nghe âm thanh bánh xe ma sát với đường ray, nhìn phía ngoài cửa sổ tối đen, những cái bóng mờ mời của các ngọn núi, dường như còn cảm thấy một chút mệt mỏi, buồn bã không có sức lực

Trải qua một đêm lắc lư, cuối cùng cũng đến nhà ga phía tây

Tôi lười biếng đứng lên, dụi dụi mắt, giơ tay vươn vai, duỗi hai chân, gân cốt mới được thỏa mái một chút, xách hành lý lên, chạy tới trước đám đông nhộn nhịp, theo một chị dặn dò trước đó, đội lên một chiếc mũ màu hồng nhạt đặc chế , ánh mắt do dự nhìn khắp nơi, ở xung quanh chi chít đủ các tấm biển nhận người có viết dòng chữ “Thành phố Khang Nghi “, không nghĩ đến, vừa mới nhìn thấy một tấm biển trắng liền thấy được Khương Tuấn Vĩ

Cậu ấy nhiệt tình đi lên len qua vô số người, đi thẳng đến chỗ tôi, cầm lấy hành lý của tôi, tự nhiên mà thỏa mái nói: “Ở nhà nhờ cha mẹ, ra đường nhờ bạn bè. Sau này có chuyện gì, phải tìm đến người đồng hương là tôi nha!”

Cậu ta đúng là người rất nhanh thích nghi, vừa đến bắc Kinh liền nhập vào hội đồng hương!

Ách, được rồi, cái này cùng không phải là chuyện quan trọng. Quan trọng là, cái hình ảnh kia, chính là cái mà tôi mong đợi từ lâu, mơ ước từ lâu, hình ảnh hoàng tử cùng công chúa kiều diễm sánh bước đi về phía trước, cứ như vậy, trong lúc không để ý, biểu diễn thật sinh động trên mặt đất

Cậu ta kéo cái valy của tôi, mang theo nụ cười, bước nhanh về phía trước

Tôi cố gắng đuổi theo bước chân cậu ấy, trong lòng như nở một đóa hoa màu hồng phấn, giống như sóng lúa trong mùa thu, nở ra từng cánh từng cánh, từng cánh lại từng cánh mở ra, từng cánh từng cánh chồng lên, tầng tầng lớp lớp, không có giới hạn………..

Một người đồng hương khác đi tới, nhìn tôi một cái, nói: “Ủa, đây không phải là Lỗ Tây sao?”

Cậu ta nghiêng người cười một tiếng, nói: “Thì ra cậu chính là Lỗ Tây, Mình đã nghe qua về tên của cậu, chúng ta hình như là bạn học!”

Nụ cười của cậu ấy vẫn như cũ như ánh mặt trời ấm áp rực rỡ, chẳng qua là, đối với nụ cười này, trong phút chốc, trái tim của tôi không thể ngăn được một chút khổ sở cay đắng dâng lên trong lòng

Tôi thầm thích cậu đến năm năm, cho đến giờ phút này, rốt cục cậu mới đem chính bản thân và tên của tôi đối diện cùng nhau!

Chua xót tích tụ nhiều năm không muốn để cho người ta biết giờ đây lại lộ ra trong nháy mắt, vô tình tận sâu trong trái tim tôi biến thành ngọn cỏ sắc bén lợi hại để bảo vệ bản thân. Tôi giống như theo bản năng ngẩng cao đầu, giả vờ bày ra một bộ mặt mờ mịt, hỏi hắn: “Cậu qủa thực là tốt nghiệp từ trường trung học Khang Huy ra ? Vì sao tôi một chút ấn tượng cũng không có?”

Cậu ta nhìn tôi một cái, như có chút kinh ngạc, ngay sau đó khẽ mỉm cười, tiếp tục kéo valy của tôi đi về phía trước, không nói gì thêm nữa.

Tôi thề, thật ra ở trong đầu tôi từng mơ ước hàng vạn lần cảnh tượng “Ngoài ý muốn gặp lại” như vậy, vì thế, tỉ mỉ chuẩn bị ra hơn mười vạn câu đối thoại đáng yêu duyên dáng, không nghĩ đến, đến ngày này, cuối cùng lại chỉ nói ra một câu ngây thơ vụng về như vậy. Tôi vì sự thất bại của bản thân mà thể hiện ra rất nhiều sự khó chịu, cũng không nói gì nữa, đến trước mặt người “Đón người mới đến”, giống như là giận dữ cướp lấy chiếc valy từ trong tay cậu ta, cùng không thèm quay đầu lại nhảy lên xe. Cho đến khi xe chạy thật lâu, rốt cục mới cẩn thận vén màn xe lên, len lén nhìn lại một cái, nhưng lại chỉ thấy một dòng người như nước thủy triều, dòng xe cô như thuyền buồm……….

Chẳng qua là, cuối cùng cũng biết có kiểu quan hệ “Đồng hương” này, ở chung một chỗ ăn cơm xong, ca hát xong, lưu lại số điện thoại, liền trở thành quen biết

Tôi nghĩ, quen biết nhiều cũng có thể dễ dàng giải quyết nhiều việc! Chúng ta cũng từ quen biết , đến thân thiết……..cuối cùng sẽ yêu nhau?!

Chú thích :

(1) Thuận lý thành chương : Thuận theo lí thuyết

(2) Tiểu tâm dực dực: Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ từ lời nói đến hàng động đều rất cẩn thận và nghiêm túc. Về sau dùng để ví về cử chỉ thận trọng, lo lắng xảy ra sai sót.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.