Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 10



Khi tỉnh rượu, đã là buổi sáng ngày thứ hai, tôi trợn mắt, phát hiện mình đang nằm trên giường trong bệnh viện.

Đầu đau giống như lập tức sẽ nổ tung vậy, mà trong cổ họng lại nóng giống như bị bốc cháy ngay lập tức, há miệng ra lập tức có thể phun ra lửa cháy rừng rực.

Tôi vật lộn để ngồi thẳng lên, đưa tay mò lên cốc nước đầu giường, uống một hơi ừng ực, cố ép tinh thần tỉnh táo lại, nhìn thấy cô y tá đi vào, tưởng rằng sẽ bị mắng chửi, nhưng không ngờ cô ta trước sau như một bình thản như nước nói với tôi: “Ngài Kim Quang dặn là chờ sau khi cô tỉnh lại thì gọi điện thoại cho ngài ấy!”

“Ừm, ừm….” Trong lòng không yên trả lời hai tiếng, chần chừ hỏi cô ta: “Đêm qua…. Tôi trở về thế nào?”

“Kim Quang, ngài ấy đưa cô trở lại, cũng giúp cô làm xong thủ tục xuất viện rồi, Cô thu rọn các thứ là có thể xuất viện!”

“Ừm…” Tôi gật gật đầu, cảm giác trong đầu vẫn đặc quánh lại, khóe môi miễn cưỡng nở một nụ cười cứng ngắc, cười ngây ngô với cô y tá một chút, đưa tay tìm điện thoại, bấm số điện thoại của Kim Quang, điện thoại đang bận

Tôi nghe thấy tiếng “Tút tút” từ trong điện thoại truyền ra, chẳng biết tại sao, trong lòng liền dâng lên một cảm giác kỳ quái không được tự nhiên, mơ hồ cảm giác có việc gì đó rất không ổn, nhưng lại không thể nghĩ ra được là cái gì

Đang trong lúc sững sờ, điện thoại lại thông, Kim Quang ở đầu dây điện thoại bên kia hỏi tôi: “Tỉnh rồi sao?”

“Ừm…” Tôi ngượng ngùng nói: “Thực xin lỗi, Kim đại ca, tôi uống nhiều quá…”

Anh ta cười sang sảng trong điện thoại, nói: “Cảm thấy xấu hổ với tôi sao? Không sao, mời tôi ăn bữa cơm là được rồi!”

Tôi nhịn không được cười “Xì”, nói: “Không thành vấn đề, tối nay, chúng ta ra cửa nam ăn ma lạt thang (*)…”

(*)ma lạt thang : nói chung là đồ cay nóng, món ăn vặt khá phổ biến bên đó, bắt nguồn từ vùng đất nổi tiếng với những món cay – Tứ Xuyên. Nguyên liệu gồm thịt cá rau dưa tuỳ ý thích được nướng sơ rồi đem nấu cùng tiêu, ớt, thảo quả, quế, rượu,. . . tất cả trộn lẫn, hoà quyện với nhau tạo thành mỹ vị khó quên.

Kim Quang cười ha ha, nói: “Không phải là, mời tôi ăn quán ven đường đó chứ?”

Tôi nói: “Anh là người tốt không lừa bịp tống tiền kẻ nghèo chạy nạn mà, đến đây ngay đi”

Nói chuyện tán gẫu được hai câu, Kim Quang nói cho tôi biết, cả ngày nay đều phải giải quyết công việc ở bên ngoài, không thể đến bệnh viện thăm tôi, nhưng chắc là Lương tiên sinh sẽ đến đón tôi, nói để cho tôi chờ, chắc là tầm nửa tiếng nữa sẽ tới

Tôi nghe thấy ba chữ “Lương tiên sinh”, Theo bản năng nhíu mày, nhìn nhìn, cũng không có nhiều đồ đạc, liền nói với Kim Quang, chuyển lời tới Lương tiên sinh, trăm nghìn lần đừng tới đây, tôi có thể tự mình bắt xe quay về trường học

Kim Quang liền ngắt lời thanh minh, nói thẳng: ” Hả, nha đầu này, nghe lời đại ca nói đi!”

Mặt của tôi liền “Vọt lên” một chút đỏ, nóng ran, trong lòng lại thấy một chút ấm áp, cười hì hì nói: ” Muốn làm anh trai của tôi sao? Anh đừng có mà hối hận nha…”

Tôi nhanh chóng gọi điện thoại cho Mộc Lan, nói cho cô ấy tôi lập tức xuất viện, cô ấy reo hò trong điện thoại, nói là đã mua pháo xong rồi, chỉ còn chờ tôi trở về liền “Đốt pháo chúc mừng”

Tôi cười xì cô ấy một cái, tay chân nhanh nhẹn thu rọn đồ dạc này nọ

Đúng lúc đang thu rọn đồ đạc, có người gõ cửa, tôi đang nhặt mấy quyển sách, cũng không ngẩng đầu lên nói: “Mời vào…” Sau đó, nghe thấy giọng nói rụt rè từ cửa truyền vào: “Thực xin lỗi, cô Lỗ! vốn dĩ dĩ Lương tiên sinh tính tự mình đi đến đây đón cô, nhưng mà…”

Tôi vừa quay đầu nhìn lại, trời ơi, người quen cũ đây mà, chính là người gần đây thường xuyên đưa hoa tới cho tôi là tiểu Lưu đẹp trai đây mà?

Cái người họ Lương này, ngang nhiên lại một lần nữa hứa suông với bổn cô nương sao?!

Tôi thấy trong tay tiểu Lưu đẹp trai đang cầm một bó hoa, bỗng nhiên không nhịn được muốn cười.

Thật sự là, bất kể chuyện gì, đều có thể bám riết không tha đã đạt tới trình độ nhất định, liền làm cho người ta kính nể! Tôi thực sự bị cái người họ Lương kia không ngừng cho leo cây khiến cho mệt mỏi không có sức lực mà tức giận, phẩy tay, nhìn tiểu Lưu đẹp trai cười tít mắt, gằn từng tiếng từng tiếng nói: “Không sao, bổn cô nương đối với cái người họ Lương kia cũng không có… chút hứng thú nào, người bổn cô nương thực sự muốn gặp chính là tiểu Lưu đẹp trai anh đó….” giương mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tiểu Lưu đẹp trai trước mặt tôi, mới cười hì hì nhận hoa, nhìn hắn, giọng ngọt như mía lùi, nói: “Trong khoảng thời gian này, thật vất vả cho anh, anh trai, hôm nào mời anh đi ăn ma lạt thang!”

Trở lại ký túc xá, hai vị mỹ nhân lừa người đang ngủ say, nào có chút không khí vui sướng chào mừng tôi “Trở về” đâu, không tránh khỏi một trận tay đấm chân đá của tôi ở bên ngoài chăn.

Tắm rửa thỏa mái dễ chịu xong, mở máy tính ra, liếc mắt một cái Mộc Lan nghe thấy tiếng động, ôm chăn, thò nửa đầu ra, lười biếng nói” Linh Quyên, không phải cậu nói muốn mở đại hội chỉnh đốn tác phong sao, sao còn chưa bắt đầu?”

Chương Linh Quyên hàm hàm hồ hồ (vụng về) lên tiếng, rốt cục không cam tâm lật mình, mắt khép hờ, nhìn tôi, gằn từng tiếng từng tiếng nói: “Đồng chí Lỗ Tây, bây giờ, mời đồng chí phối hợp với chính đảng, nói thật thà khai báo tại sao tối hôm qua cả một đêm không quay về bệnh viện, rốt cục là đồng chí tới chỗ nào phong lưu khoái hoạt?”

Tôi thật thà trả lời: “Đi tham dự một buổi tiệc rượu cao cấp!”

“Gặp gỡ trai đẹp?”

“Đúng vậy, rất nhiều trai đẹp, tất cả đều là những bậc tinh anh!”

“Lợi dụng cơ hội chiếm tiện nghi?”

“Nửa chừng bỏ trốn cùng trai đẹp có được tính là chiếm tiện nghi không?” Tôi cười ha ha, trong đầu, không tự giác nhớ lại một bóng đen.

“Cắt!” Hai nha đầu kia vẻ mặt khinh thường, cùng lúc quăng cái gối đến chỗ tôi, biểu tình kia rõ ràng nói, chị hai à, cầu xin chị có bịa chuyện thì cũng nên bịa chuyện đáng tin một chút, lật mình, tiếp tục ngủ.

Tôi đỡ lấy cái gối, bất đắc dĩ đặt xuống

Trên thế giớ này, rất nhiều lời nói thật nghe qua so với lời nói dối còn giống lời nói dối hơn, đành chịu không có cách nào?

Cuối cùng tôi chỉ kịp hỏi Mộc Lan một câu trước khi cô ấy lại tiếp tục đi gặp Chu Công: “Hai người tối hôm qua đến điều tra?” Nghe thấy Mộc Lan mơ mơ màng màng nói: “Đêm qua Đại Vĩ đến thăm tặng quà ấy chứ, chờ cậu rất lâu nha!”

Tôi ngây người!

Tất cả, dường như cứ như vậy đi qua, giống như uống rượu vào bụng, có lẽ lúc ấy, có thể giữ lại cho con người ta đủ mọi loại cảm nhận kích thích, nhưng chung quy lại theo thời gian trôi đi, sẽ dần dần phai nhạt….

Mặc dù, vẫn tiếp nối trong cuộc sống, sau này tôi thường nghĩ lại, trong chuyện này, thật sự là ẩn chứa rất nhiều rất nhiều điều kì diệu và huyền bí mà ta không thể nào có thể tìm hiểu rõ ràng

Chẳng hạn như, trong đêm đó, nếu “Hắn” hoàn toàn biết rõ tên của tôi, như vậy, sự xuất hiện của hắn, nhất định không chỉ đơn thuần là sự tình cờ, mà ít nhiều có một chút bất thường….. Rốt cục vì sao hắn lại đến bắt chuyện với tôi, tại sao lại hẹn uống rượu với một mình tôi?

Tiếp nữa, trong tiệc rượu, dường như là vừa mới gặp mặt, hắn lại đưa tay ra bắt tay trái của tôi…. Vì hắn thuận tay trái sao? Thật sự chỉ đơn thuần là một cử chỉ vô tình thôi sao?

Còn nữa, Cái áo gió kia…. mãi cho đến khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, chiếc áo gió ấm áp đó vẫn còn mặc trên người tôi….. Đêm đó, sau khi uống rượu, rốt cục là có phải hắn đưa tôi quay lại bệnh viện không? Làm sao hắn biết được tôi đang nằm viện?

Rất nhiều nghi ngờ, mà hắn, lại giống như một khối băng rơi xuống đáy hồ vậy, ” thoắt đến, thoắt đi”, hòa tan dưới hồ nước trong nháy mắt. Hơn nữa quan trong nhất là, bất luận tôi tốn công tốn sức nghiên cứu ngẫm nghĩ như thế nào đi nữa, trước sau gì cũng không thể tìm ra trên người mình có thể có cái gì gọi là “Giá trị lợi dung” để khiến cho người ta mất công sắp đặt cạm bẫy như vậy!

Có lẽ, thực sự trong lúc đó hắn chỉ là vô tình, tình cờ theo một cách nào đó mà biết được tên của tôi, giống như… cách hắn ở trong giữa hộ sở biết được tên của giám đốc hội sở Lưu Xương Bình!

Có lẽ, do lúc tôi uống rượu, trong lúc đó vô tình nói ra tên của mình với hắn – một phần trí nhớ cuối cùng sau khi say rượu, đến bây giờ tôi cũng không nhớ chính xác lắm, rất có thể có khả năng do tôi nói cho hắn biết tên của mình!

Hôm nay nhớ lại, nghĩ lại có chút sợ hãi – tửu lượng của tôi, suy cho cùng cũng do bản thân mình chủ quan nghĩ rằng “Không gì địch nổi”. Nhưng tôi uống rượu, đều sẽ giống như tất cả mọi người trên thế giới này, chỉ đến một giới hạn nhất định, cũng sẽ bị say khướt, say đến mức bất tỉnh nhân sự!

Về sau, bất kể chuyện gì đi nữa, cũng không thể chủ quan giống như vậy, không được lỗ mãng nhận lời uống rượu cùng người lạ – nếu trong lòng hắn thực sự có ý đồ bất chính, cho dù muốn làm cho tôi chết mất xác… chắc chắn cũng không phải là chuyện quá khó khăn a!

……

Sau khi xuất viện – rất nhanh Kim Quang liền thông báo một tin, nói Lương tiên sinh đã đi nước ngoài, trước khi đi có dặn dò, để cho tôi đến phòng kinh doanh của Lương thị làm phiên dịch viên, bắt đầu từ sự cơ bản nhất, dần dần sẽ làm tốt hơn, hơn nữa còn đặt biệt dặn dò, tôi vừa mới bắt đầu chưa quen việc, phiên dịch có vấn đề gì, mọi người cũng không được gây khó dễ – Cảm ơn ông trời, cuối cùng lương tâm của hắn cũng sống lại!

Chắc là do Kim Quang âm thầm chiếu cố, tôi đến Lương thị làm phiên dịch viên tiền lương so với trước đây tăng gấp mấy lần. Bởi vậy chất lượng sinh hoạt của tôi cũng tăng lên, chuyện “No ấm” cũng theo đó mà nhảy lên “Thường thường bậc trung” (kinh tế khá giả). Trong lòng tôi vô cùng cảm kích, chỉ cần Kim Quang ở Bắc Kinh, liền nghĩ cách mời anh ta ăn cơm, mở miệng một cái liền gọi anh trai, tươi cười rạng rỡ gọi anh ta

Mà Giáo sư Lý cũng liên quan đến việc tôi bị thương, đối với tôi đặc biệt phá lệ, chẳng những cho phép tôi tham gia kỳ thi cuối kỳ đúng hạn, mà còn thường xuyên dung túng tôi trà trộn vào trong đội ngũ tiến sĩ và thạc sĩ của ông ấy, để học phương pháp điều trị lâm sàng để dạy cho tôi một chút kiến thức dùng vào trong thực tế. Nhất là phương diện nghiên cứu sâu về chứng sợ hãi, tôi không hề nghi ngờ việc Giáo sư Lý là một nhân vật lớn trong giới học thuật trong nước, có trong tay rất nhiều tài liệu, rất nhiều ca bệnh thực tế, bất luận là đo lường quan sát hay là việc thống kê phân tích đều có thể trực tiếp mắt thấy tai nghe thu thập được những thông tin có giá trị. Ông ấy hết lòng dạy bảo tôi, quả thật đối với chuyện học tập và nghiên cứu càng trở nên đặc biệt hứng thú, không tiếc công sức tập trung nghiên cứ học tập, hai bên phối hợp nhịp nhàng với nhau, tự nhiên tiến bộ thần tốc

Dưới sự dốc lòng dạy bảo của ông ấy, phần đầu tiên của luận văn của tôi được công bố công khai. Tuy rằng vẫn còn rất non nớt, tuy rằng chỉ chiếm một diện tích nho nhỏ không đáng chú ý trên mặt báo bình thường, nhưng Giáo sư Lý rất nhiệt tình biểu dương tôi, nói tôi rất có “Tiềm năng học thuật”!

Như vậy xem ra, chuyện bị thương ở quán trà, đối với tôi mà nói, lại là chuyện nhân họa đắc phúc! (người gặp họa lại thành phúc)

Trong một thời gian ngắn, lúc mới bị “Hắn” cầm tay, vẫn còn sót lại một chút hơi ấm, nửa đêm lại nằm mơ tới, không ngủ được thì cũng sẽ ngẫu nhiên đứng dậy, đi đến cầm lên chiếc áo gió ấm áp kia được tôi gấp cẩn thận đặt ở chỗ sâu nhất trong hòm …. Nhưng mỗi ngày tôi đều siêng năng học tập, cần cù lao động, cứ như vậy, quét sạch, quét sạch, một, hai, ba… những tập tài liệu anh văn của Lương thị liên tục không ngừng hiện ra, bởi vì là lĩnh vực kinh doanh là xuất khẩu, những tài liệu này đều đề cập đến kinh tế và buôn bán, với tôi mà nói, đó hoàn toàn là những lĩnh vực xa lạ. Tôi đột nhiên chui đầu vào khổ luyện những từ ngữ tiếng anh kinh tế chuyên nghiệp, ngày nào cũng đi sớm về tối, chân tay lúc nào cũng vội vội vàng vàng, dần dần, con người kia cũng từ từ bị quên dần đi…

Thấm thoát, ở Lương thị làm việc đã được hơn một tháng, ngẩng đầu lên, gió bắc lạnh thấu xương, bông tuyết rơi đầy trời, cũng sắp đến lễ giáng sinh rồi!

Tôi đi đến một bưu điện, lén lút đem một chiếc khăn đan quàng cổ, giấu tên gửi cho Khương Tuấn Vĩ, nhìn hòm thư nói một câu: “Đại Oai, cảm ơn cậu không ngại đêm khuya đến bệnh viện tặng đồ cho tôi…” Nhắm mắt lại, thầm ước nguyện, hi vọng sang năm, người con trai tôi yêu sẽ cùng người con gái anh ta yêu – hạnh phúc bình an!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.