Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 30



Tháng chín ở California, ánh mặt trời trong veo như những mảnh vàng bao trùm trong không khí, chiếu tỏa khắp nơi nơi, cả đáy sâu trong lòng người ta cũng được sưởi ấm dần lên.

Tôi kéo tay Viện Viện đi ra khỏi đại sảnh sân bay San Francisco, nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận hương vị của ánh nắng mà như người ta thường nói là ngọt ngào như một thỏi chocolate, rất lâu sau mới mỉm cười mở mắt nói: “Viện Viện, coi như là vì có thể nhìn thấy ánh mặt trời tốt đẹp sáng rỡ như vậy mà trong lòng chúng ta nên cảm thấy biết ơn, sống một cuộc sống thật tốt, đúng không?”

Hà gia có một tòa nhà ở San Francisco, khi máy bay vừa hạ xuống đã có tài xế và rất nhiều người hầu chạy tới hầu hạ. Đời này tôi không quen như vậy, nhưng cũng đành phải tùy theo chủ nhà là Hà gia tận tình tiếp đón. Dọc đường đi cũng không có nhiều người qua lại, các công trình kiến trúc theo các phong cách khác biệt đan xen nhau dọc hai bên đường. Chiếc xe Cadillac màu đen chạy xuyên qua ở ngã tư đường, rồi như lạc vào một phiên bản thế giới thu nhỏ với các tòa nhà cao tầng, đường hầm và nhà dân cùng tồn tại và tôn lên vẻ thú vị của nhau, hàng trăm năm qua, nơi đây không biết đã chứng kiến biết bao nhiêu tâm huyết của những người di dân; vừa che dấu biết bao nhiêu niềm say mê cuồng nhiệt, khát khao giàu có, cố gắng sinh tồn, kiên cường theo đuổi.

Đến chiều rốt cuộc cũng thấy Hà mẹ. Người phụ nữ ấy đã ngoài bốn mươi, trên người khoác bộ sườn xám, thân thể hơi phốp pháp, cười không lộ răng, nét mặt nhàn nhạt, ngay cả khi phải đối mặt với cô con gái ốm yếu bệnh tật đã lâu ngày không gặp cũng không lộ ra bất cứ cảm xúc nào. Từ đầu đến cuối bà vẫn luôn giữ hình tượng của một phu nhân trang trọng thanh cao đúng mực, chu đáo mà không mất thể diện đi nghênh đón khách đường xa đến.

Biểu hiện của Viện Viện lại càng kỳ lạ, từ lúc vào cửa cô ấy liền nắm chặt lấy tay tôi, lúc nhìn thấy mẹ mình thậm chí còn có chút sợ hãi mà run nhè nhẹ, ở phía sau người tôi mà co rúm lại.

Hà mẹ khẽ cau mày, cũng không lộ ra bất cứ biểu hiện gì, ý bảo “gia nhân” tạm thời mang Viện Viện đi, nhìn từ trên xuống dưới cả người tôi, qua một hồi lâu, bà mới từ từ mở miệng nói: “Cô Lỗ thì ra còn trẻ và đẹp như vậy, thật là có bản lĩnh ha!”

Tôi ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt của bà, mỉm cười nói: “Chỉ là cùng Viện Viện tương đối hợp ý thôi ạ!”

Hà mẹ mời tôi cùng đi ăn tối, đang ăn thì bà đưa một món tiền lớn ra, nói là sinh hoạt phí mấy năm tới của tôi sẽ Hà gia hoàn toàn đài thọ, thậm chí, từ lâu bọn họ đã chuẩn bị nơi ở gần Đại học Stanford rồi, chỉ hy vọng tôi đồng ý ở cùng Viện Viện, tận tâm chữa trị cho cô ấy.

Tôi vùi đầu ăn cơm, từ chối cho ý kiến, cuối cùng, đành ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn bà Hà, gằn từng tiếng nói: “Cháu xem Viện Viện như chị em. cho nên, xin bác yên tâm tâm giao Viện Viện cho cháu. Nếu mọi người đã hy vọng cô ấy hoàn toàn khỏi bệnh, vậy thì trong vài năm tới, xin mọi người đừng tùy tiện can thiệp vào việc điều trị của cháu, cũng không cần phái người đi theo cô ấy.”

Bà cau mày: “Dù sao cô cũng còn phải đi học, làm sao có thể……”

Tôi lập tức ngắt lời của bà, trực tiếp trả lời: “Hoặc là bác phải tin tưởng cháu, hoặc là…… tìm người khác giỏi hơn!”

Bà ấy thấy tôi có biểu hiện như vậy, liền lộ vẻ rất giật mình, nói: “Tôi cứ tưởng cô Lỗ là người thông tình đạt lý cơ đấy!”

Tôi không chút do dự mà đối diện với bà ấy, nói: “Mỗi bác sĩ đều có phương pháp điều trị riêng của mình!”

Bà Hà nhìn tôi vài lần nữa, nét mặt lộ rõ vẻ đấu tranh hồi lâu, dường như đã hạ quyết tâm, bà nói từng câu từng chữ: “Cô Lỗ chắc cũng biết, một năm này, hôn nhân của Viện Viện xảy ra một vài vấn đề!”

Trong lòng tôi đau xót, rũ mắt xuống, đưa tay cầm nước ly trái cây, miễn cưỡng mỉm cười, nói: “Lúc đầu cháu cũng không biết Viện Viện có chồng……”

Hà mẹ khe khẽ thở dài, nói: “Việc hôn sự này, đối với hai nhà chúng tôi mà nói, là vô cùng quan trọng. Vốn hai đứa nó cũng không đồng ý, nhất là Viện Viện…… Khi đó, bệnh tình của nó vừa mới có chút khởi sắc, aiz……”

Tôi không biết nên tiếp lời của bà thế nào, nên sau hồi lâu, mới nhàn nhạt nói: “Trức kia cháu có làm phiên dịch ở Lương thị, hình như…… bên cạnh Lương tiên sinh luôn không thiếu bạn gái.”

Hà mẹ mệt mỏi lắc đầu, nói: “Đó chỉ là đàn ông gặp dịp thì chơi thôi, không đáng là gì, chẳng qua là lần này…… lần này……” Dường như không biết nên tìm từ gì để nói, hồi lâu, bà mới hỏi tôi: “Nghe nói con gái của Bộ trưởng Mộc là bạn thân của cô Lỗ……?”

Tôi gật đầu, chua sót nói: “Dạ là bạn cùng phòng hồi đại học!”

Hà mẹ thở dài, nói: “Cô Lỗ cũng là người biết chuyện, tôi cũng không muốn nói dối cô. Sau khi Viện Viện và Lương Trạm kết hôn, hai nhà chúng tôi liền bắt đầu nhập cổ phần vào với nhau. Bởi vì có rất nhiều việc làm ăn có tính tương quan bổ sung cho nhau, đây vốn là chuyện hai bên đều cực kỳ có lơi. Tôi biết ở bên ngoài Lương Trạm thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng bệnh tình của Viện Viện như thế, cũng là chuyện bất đắc dĩ, chỉ cần không nguy hiểm đến liên minh song phương này, thì mọi người vẫn nhắm một mắt mở một mắt cho qua.” Dừng một chút, bà nói tiếp: “Nhưng lần này liên quan đến con gái của Bộ trưởng Mộc, nên chuyện này có chút khó giải quyết. Có Mộc bộ trưởng ủng hộ, vậy nên Lương Trạm có thể hoàn toàn thoát khỏi Hà gia chúng tôi…… Một năm này, nó một mực không liên lạc với chúng tôi, aizzz, có cục diện như ngày hôm nay, chỉ sợ là ba của nó cũng sẽ không phản đối nữa!” Bà buồn rầu chau lông mày lại.

Thì ra là như vậy!

Rất nhiều chuyện, tôi đã sớm đoán được đáp án, nhưng cũng không thể nào rõ ràng như Hà mẹ nói. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác hoang đường không thể nén xuống – tình yêu mà tôi cứ như vậy toàn tâm toàn ý tập trung vào đó….. ở giữa cuộc đấu đá giằng co giữa các thế lực gia tộc phức tạp như vậy rốt cuộc nên coi là cái gì? E là ngay cả bụi bặm trong một góc ít thu hút nhất cũng không sánh bằng!

Hà mẹ nhấp một ngụm nước, vừa tiếp tục mở miệng: “Cho nên mới nói…… bệnh tình Viện Viện bây giờ là mấu chốt cực kỳ quan trọng! Nếu như cô Lỗ có thể chữa trị tốt cho nó, Lương Trạm mất đi cái cớ lớn nhất này, nếu muốn thoát khỏi Hà gia chúng tôi thì cũng không còn là chuyện đơn giản như vậy nữa. Cho nên…… Xin nhờ cả vào cô!”

Thì ra trị lành bệnh cho Viện Viện, là có thể duy trì cuộc hôn nhân của cô ấy và Lương Trạm…… là có thể…… Tôi lại càng phát hiện thì ra kỉ niệm của mấy năm qua chỉ phảng phất như một giấc mộng, tìm kiếm tất cả từ trên xuống dưới không có chốn quay về, trong nháy mắt, trăm mùi vị lẫn lộn, không thể phân biệt rõ đến tột cùng đây là cảm giác gì, hồi lâu, tôi mới ngẩng đầu lên nhìn Hà mẹ, nói từng câu từng chữ: “Cháu đã nói rồi, không nên tùy tiện tham dự vào việc điều trị của cháu, cháu sẽ cố hết sức để trị lành bệnh của Viện Viện. Còn nữa…… nếu các bác có thể thực sự coi cô ấy như con gái mình, chứ không phải là một công cụ để có thể lợi dụng, thì cháu nghĩ cô ấy có thể tốt hơn một chút!” Đứng dậy, tôi không để ý tới ánh mắt của Hà mẹ đang cực kỳ kinh ngạc, mà trực tiếp đi vào trong phòng ngủ tìm Viện Viện. Cô gái này thật đáng thương, nhìn bên ngoài thì giống như trong nhà giàu sang ấm áp, nhưng thật ra trong mắt ba mẹ, cô ấy cũng chỉ là một quân cờ nho nhỏ mà thôi!

Không, tôi không thể giống như những người khác được, khéo léo tính toán, đến tột cùng vẫn chỉ là từ trong một cái việc ủy thác này mà có được cái kết quả gì đó hoặc tốt hoặc xấu. Bất kể trên đời có bao nhiêu người coi cô như quân cờ, nhưng tôi thì không thể!

Như đã từng hứa với giáo sư Lý, tôi sẽ cố gắng hết sức để chữa trị cho cô ấy, không vì cái gì khác, chỉ vì cô ấy đối với tôi là vô điều kiện mà lệ thuộc và tin tưởng, và…… đây cũng là lương tri và trách nhiệm của người làm y!

Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện ở Stanford, tôi vội vã đi New York, trong một căn hộ nhỏ ở Chinatown, tôi tìm thấy ba tôi – người đàn cao lớn khôi ngô râu ria xồm xàm trong ấn tượng của tôi giờ tiều tụy đi nhiều, nằm ngủ ở chân tường, ngáy vang như sấm. Trong phòng toàn là bụi bậm, trên mặt đất thì đầy rẫy các loại chai rượu lăn lóc.

Bà chủ nhà dùng tiếng Anh nói cho tôi biết: “Vợ của ông ta đi lấy một người đầu bếp ở đầu phố, nên ông ấy thành ra như vậy……”

Tôi thế mà kinh sợ, thốt lên hỏi: “Vợ của ông ấy……?” Tôi đã sớm đoán được ba mẹ ở Mỹ sẽ rất khó hòa đồng và sẽ không được như ý, nhưng thực tế thế này, vẫn vượt quá sự tưởng tượng của tôi.

Mẹ tôi, sao mẹ tôi lại tái hôn cơ chứ?

Khó trách, bọn họ cũng không thể quay về nữa!

Nhờ sự chỉ dẫn của bà chủ nhà tôi tìm được mẹ — bà mặc một cái tạp dề nữ dính đầy dầu mỡ, chạy tới chạy lui ở trong nhà hàng đồ ăn Trung Quốc…… Trong nháy mắt tôi có chút hoảng hốt, mơ hồ nhớ lại, khi còn bé, mỗi lần tan học về nhà, đều cực hứng thú chạy vào bếp, cái hình ảnh tôi nhìn thấy dường như cũng là như vậy – chỉ không phải là lưng còng tóc bạc như vậy.

Tôi cảm thấy xoang mũi cay xè, đi ra phía trước, vươn người ra, từ phía sau lưng ôm lấy mẹ, kết quả, tôi làm cho mẹ sợ hãi cả người bà dùng lực đẩy tôi ra, thiếu chút nữa làm tôi té ngã trên đất……

Tôi phải mất rất lâu mới nói thuyết phục được mẹ, để bà tin đó thật sự là tôi – con gái bảo bối của bà, vượt ngàn dặm xa xôi, để tới bên cạnh bà. Sau đó, bà liền ôm lấy tôi mà khóc suốt một đêm.

Chuyện cũ rất bình thường.

Trước khi ra nước ngoài ba tôi vốn là một Bartender cao cấp của tập đoàn rượu lớn của nhà nước, lương cũng rất cao, được coi là một trong những nhân tài hàng đầu.

Cho nên ông đã quen đi tới chỗ nào cũng đều có người khích lệ, có người đuổi theo thổi phồng, có người hâm mộ.

Ông cứ tưởng dựa vào tài năng của mình, thì khi tới Mỹ tất nhiên sẽ thuận buồm xuôi gió, lúc đầu khi ra đi, thật sự là đã được một công ty rượu đa quốc gia mời, được ký kết hợp đồng lương rất cao. Nhưng không ngờ được là, công ty đối thủ kéo ông đi trước, thật ra đã đặt sẵn một âm mưu, mục đích chỉ là để lấy được bí mật điều chế một loại rượu nổi tiếng từ trong tay của ông.

Tuy rằng bố tôi luôn chạy theo thời đại muốn đi ra nước ngoài, nhưng đối với tổ quốc vẫn luôn có tình cảm sâu sắc, nhận thấy đối phương không có ý tốt, liền quả quyết cùng đối phương hủy hợp đồng, chuẩn bị tìm kiếm cơ hội khác. Lại không biết đối phương là một công ty có thực lực hùng hậu, ở khắp nơi gây khó khăn, chèn ép ông, làm cho bố tôi một khoảng thời gian dài sau đó rất khó khăn.

Mẹ thấy kinh tế khó khăn như vậy, liền khuyên ba trước mắt nên đi tìm một công việc bình thường để sống tạm đã, tiếc rằng ở trong nước ba đã quen ra oai rồi, vậy nên bất luận là ở chỗ nào cứ thấy không được coi trọng là kiên quyết ra đi, dần dần, trong giới lành ngành có một số tiếng tăm không tốt, vậy nên cứ đổi công việc, cũng nhiều lần vấp phải trắc trở.

Mẹ khuyên ba mở quán ăn ở Chinatown, nhưng trong suy nghĩ của ba luôn ước mơ mở một công ty, bất luận như thế nào cũng không từ bỏ được ý nghĩ này, cứ như vậy ngày càng sa sút, ý chí và tinh thần cũng ngày càng sa sút, chẳng những không đi tìm việc làm nữa, mà thậm chí dần dần cho rằng mình không được như ý là do cưới phải người vợ không tốt, nên bắt đầu cả ngày say xỉn, đối với mẹ cũng thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngày càng nhiều. Mẹ không thể nhịn được nữa, rốt cục năm năm trước đã tái giá với một người Quảng Đông.

Ông chủ tiệm cơm……

“Chúng ta nhất định phải sống sót, mà ba của con căn bản đã đánh mất ý chí tiến thủ, con có hiểu không?” Mẹ hỏi tôi, trong khi đang khóc không thành tiếng.

Tôi gật đầu, hơn mười năm nay, tôi luôn canh cánh trong lòng nhất định phải hỏi ba mẹ một câu, tại sao không trở về nước, bỏ mặc tôi một mình, nhưng lúc này đột nhiên tôi lại thấy không cần phải hỏi nữa. Hai người sĩ diện như vậy, lại ở trước mặt bàn bè thân thích khoe khoang như vậy, chỉ sợ hai người họ thà chết cũng không muốn để người ta thấy mình nghèo túng như hôm nay!

Trái lại me chịu nhục để lấy một người đã góa cả hai đời vợ, tuy rằng cả ngày vất vả ở trong cửa hàng mà lo liệu, nhưng dù sao cũng là nhìn sắc mặt người khác mà sống, ăn nhờ ở đậu, sợ là thu nhập cũng không đưọc bao nhiêu, hàng tháng còn phải trích tiền ra đưa cho người chồng trước đã thất bại hoàn toàn, những năm này, thật sự vô cùng khó khăn.

Ta đem một nửa chi phí điều trị của Hà gia đưa để lại cho mẹ, ôm lấy bà, mỉm cười nói: “Cho dù tương lai mẹ có lựa chọn như thế nào, hy vọng số tiền này có thể giúp mẹ vượt qua khó khăn!”

Mẹ kinh hãi, hỏi tôi làm sao lại có nhiều tiền như vậy.

Tôi mỉm cười, nói:“Yên tâm đi, mẹ! Hai người cho dù gian khổ vất vả thế nào, cũng đều giữ “lương thiện” làm nền tảng để cố gắng, con là con gái của ba mẹ sao có thể đi theo con đường sai lầm chứ!”

Tôi đưa ba cùng trở về San Francisco, mẹ vốn là rất xấu hổ, nhưng đã bị tôi thuyết phục.

Tôi nghĩ, chẳng những ba cần tình thân ấm áp, mà e là còn cần phải thêm một số điều trị tâm lý nữa. Một người kiêu ngạo như vậy, mà những năm gần đây, chỉ sống dựa vào người vợ đã tái giá để sống, mặc dù vốn là còn sót một chút ý chí, nhưng chỉ sợ cũng sớm bị mài mòn cạn kiệt đến hầu như không còn nữa rồi.

Tôi thuê một căn hộ gần Stanford để cho ba ở đó, còn tôi với Viện Viện sẽ mua một căn nhà mới. Bà Hà rất tuân thủ ước định, thu hồi toàn bộ người làm, nhưng dù sao cũng không thể yên lòng được, nên đành phân phó người làm phân tán ra ở gần đó.

Tôi vốn chỉ cần một không gian tương đối độc lập là được, vậy nên đối với sự sắp xếp của bà ấy cũng không có quá nhiều ý kiến. Bởi vì có giáo sư Lý tiến cử, nên rất nhanh tôi đã tìm được việc, lần này đảo lại, là làm phiên dịch tiếng Trung cho một công ty Mỹ, dù sao cũng là tiếng mẹ đẻ, nên gặp không ít thuận lợi, làm chơi mà ăn thật.

Không ngoài dự liệu, sau khi thoát khỏi nhóm người làm, cuộc sống của Viện Viện cũng bắt đầu trở nên thoải mái buông lỏng, bệnh tình cũng tiến triển hơn rất nhiều. Mỗi ngày tôi đưa cô ấy đi tản bộ trong sân trường, kéo cô đi dạo phố, mua đồ, dần dần dẫn cô ấy đi vào một cuộc sống tương đối bình thường.

Còn ba của tôi……

Người này cả đời chỉ thiếu người khác ngưỡng mộ và kính trọng, vì vậy tôi bất đắc dĩ, đành phải nhờ đến bà Hà, xin bà cho ba tôi một cơ hội, cho nên, một ngày, liền có người tới nhà tôi đóng giả, vô cùng khẩn thiết muốn mời ba đến một nhà công ty rượu rất có tiếng để làm chuyên viên giám định rượu.

Ngày đó, tôi vừa lúc đưa Viện Viện đi ra ngoài, buổi chiều, lần đầu tiên thấy ông ăn mặc chỉnh tề, ngồi ở trong phòng chờ tôi, làm như bình tĩnh nói có người nhiều năm rồi không gặp rốt cuộc cũng biết được phẩm chất cao quý của ông, vì chuyện năm đó ông kiên quyết không bán công thức bí mật mà rất cảm động, nên trả lương rất cao mời ông tới giúp…… Lúc nói, ánh mắt vẻ mặt biến động không ngừng, thái độ rất tự hào như những ngày còn oai phong trước kia. Tôi còn tưởng ông sẽ mất ít nhất là một thời gian nữa thì mới có thể khôi phục lại trạng thái, không ngờ cơ hội chờ mong trong nháy mắt đã tới, nhiều năm ông suy sụp tinh thần như vậy mà chỉ ở trong khoảnh khắc là có thể thay đổi quét sạch không chút dấu vết.

Thứ người ta cần có, thì ra chỉ là như thế mà thôi!

Hà gia muốn chọn ra một người, bố thí một người, căn bản là không cần tốn nhiều sức, mà thân là một người đang phiêu bạt ở tầng lớp dưới, thì cho dù mang theo một bụng đầy tài hoa, tràn đầy hùng tâm, chỉ đơn thuần muốn tìm được một cơ hội để phát huy hoài bão, thì ngoài nỗi gian nan, thì có thể so với leo lên một ngọn núi cao và hiểm trở, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ bị té đến sưng mặt sưng mũi, thậm chí, tan xương nát thịt!

Quyền thế giàu sang, rất dễ làm che mờ mắt người, đầu độc lòng người; mây mưa thất thường, hương vị của quyền lực, dễ dàng làm cho người ta mê say, làm cho người ta lưu luyến!

Đây có phải chính là nguyên nhân mà nhiều năm trước Lương Trạm đồng ý cưới một người vợ mắc chứng bệnh sợ hãi này không?

Đây có phải là nguyên nhân mà vào cái đêm mưa to giàn giụa kia, cuối cùng anh cũng không có cách nào vươn tay ra…… ôm lấy tôi không?

Đột nhiên rất cảm động, ban đêm, tôi mở ra máy vi tính, mở ra một cái blog “Tâm oa oa”, gõ một đoạn văn: “Như thế nào mới có thể xem là hiểu một người? Như thế nào mới có thể hiểu rõ một người? Như thế nào có thể sau khi biết tên, lai lịch, thân phận một người thì tiến thêm một bước – để thấy rõ tim của người đó?”

Sau đó, ngày này qua ngày khác lại thành thói quen. Ban ngày ở trong sân trường học bài, phân tích các trường hợp, ban đêm ở trong ký túc xá đọc sách, hoàn thành luận văn…… Có rất nhiều loại vấn đề trong lòng đều biến thành những câu chuyện nhỏ thú vị đăng lên Blog, dần dần, lại có không ít comment và những cái nhấn chuột.

Có người ở trong sinh hoạt hằng ngày gặp phải vấn đề cũng ở đó mà để lại tâm sự, nhờ tôi cố vấn, tôi kiên nhẫn giải đáp, qua làn sóng điện từ vô hình, vỗ về những cõi lòng đang bị tổn thương.

Stanford là một nơi như vậy, có không khí của tự do, trí tuệ tư biện cùng với tinh thần thực dụng. Tôi đi lang thang ở đây qua những bức tường vàng và những mái nhà lợp màu đỏ, sâu trong nội tâm có đủ các loại cảm động.

Còn internet lại là một chỗ như vậy, rõ ràng là toàn những người xa lạ không một chút quen biết, nhưng lại có thể thẳng thắn mà chạm đến chỗ sâu thẳm nhất trong lòng nhau!

Dần dần ở trên mạng tôi đã làm quen với một nhóm bạn, mỗi ngày đều trao đổi, nói chuyện lâu ngày cũng giống như bạn bè ở ngoài đời. Hơn nữa bởi vì tôi từng làm một video “Để có trạng thái tinh thần lành mạnh nhất” cho tất cả mọi người nói lên mục tiêu của họ, mà ngoài ý muốn tạo nên một mạng lưới tên là — Lương Tâm [âm đọc lên rất giống với lương tâm] (à cái này hơi khó giải thích, cái tên của mạng lưới là 粱芯 đọc là liang xīn, đồng âm với liángxīn là lương tâm, còn nghĩa của nó hơi khó dịch nên phong vũ sẽ ko dịch nhé – đại khái là nhóm cốt lõi gì gì đó.)!

Tại sao, vì sao mà lại là…… họ “Lương” chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.