Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 31



Mùa thu năm thứ hai, khi tôi dẫn Viện Viện đến bến tàu của ngư dân xem sư tử biển, có người đột nhiên vỗ vai tôi. Tôi quay đầu, thấy bạn học Khương Tuấn Vĩ đang cười cười nhìn tôi.

Cậu ta xin tự túc đến học Đại học San Francisco, vô cùng vô nghĩa đăng ký học lại từ đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn tôi nói: “Lỗ Tây, mình đây trăm cay ngàn đắng chạy đến đây, mong cậu làm bạn gái của mình, cậu không đến nỗi tàn nhẫn cự tuyệt đó chứ?”

Tôi bị ánh mắt của cậu ta đập cho một cái không hề nhẹ, cười khanh khách nói: “Không thành vấn đề, nếu như cậu có thể chờ mình lâu như mình đã chờ cậu……”

Theo chế độ đào tạo của Stanford thì một năm được chia làm bốn kỳ, học tập rất vất vả, làm luận văn cũng thực sự khiến người ta phải phát điên. Cơ hội tôi có thể đến New York thăm mẹ cũng không nhiều, chỉ được có một lần, nhưng cũng chẳng có nhiều thời gian, đến cửa hàng giúp mẹ, bỗng nhiên thấy bà ấy hỏi: “Mẹ nhớ có một lần con gọi điện nói muốn học nấu mì xắt hả?”

Tôi ngơ ngẩn, trong lòng trong nháy mắt cuộn sóng ầm ầm, chua xót đến tột đỉnh, hồi lâu, mới mỉm cười nói: “Đúng ha, cám ơn mẹ!”

Rốt cuộc cũng nấu ra được một chén mì xắt thật là ngon, chỉ không biết cái người thích ăn mỳ kia, đang ở phương nào?

Bỗng nhiên có thôi thúc muốn gọi điện thoại, tôi lấy điện thoại di động ra, do dự thật lâu, cuối cùng chỉ là mở danh bạ điện thoại, đem một cái dãy số đã được đánh dấu riêng nhẹ nhàng xóa đi…………

Mùa thu năm thứ ba, một phần luận văn của tôi không ngờ ở trong một lần hội nghị học thuật quốc tế lại giành được giải thưởng, tôi có cơ hội được đặc cách lên thẳng tiến sĩ. Giáo sư Lý từ nhà gửi tin chúc mừng tới, bạn học Đại Oai thì sau khi nghe tin liền bắt đầu càng không ngừng lên lầu xuống lầu, lên lầu xuống lầu…… Sau vô số lần kiên trì như thế, cậu ta rốt cuộc cũng dừng bước, buồn rầu nhìn tôi, chậm rãi nói: “Cậu sẽ không thật sự định học tiến sĩ đó chứ?”

Tôi cười hì hì hỏi: “Thì sao?”

“Mình không muốn cưới Đông Phương Bất Bại làm vợ đâu……”

“Vậy thì đừng trách bổn chủ thủ hạ vô tình……” Tôi giả bộ dạng một người cầm đao chém về phía cổ của cậu ta, bị cậu ta một phát bắt được, sau đó, cậu ta liền cúi đầu, nhẹ nhàng hôn hai má tôi.

Tôi hãi quá, nhanh chóng vọt vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Cậu ta đi theo phía sau buồn rầu nói: “Này, cậu đừng đến mức đó chứ……”

Tôi cười khanh khách, quay đầu lại liếc xéo cậu ta: “Còn phải nói, cậu phải chờ mình sáu năm. Sáu năm mới được chuyển thành chính thức đó……”

Không phải không thích đâu nha, đi trên con đường học tập cực cực nhọc nhọc mười hai mươi năm, vất vả lắm cuối cùng cũng đi tới lúc này, rốt cục cũng có được thành quả như vậy.

Chỉ là……

Đối mặt với đủ loại chúc mừng hoặc là hiếu kỳ hoặc là hỏi thăm đến từ bốn phương tám hướng, tôi chỉ cười không đáp, nhưng giống như trong dự tính bắt đầu tiêu phí rất nhiều thời gian học tập nghiên cứu; cũng bắt đầu đưa Viện Viện ra vào đủ loại nơi chốn công cộng, nhất là hoạt động do các câu lạc bộ của các thành thị Tây Ban Nha tổ chức. Bầu không khí như vậy quả nhiên rất là có lợi cho Viện Viện hồi phục, có một ngày, đang xem một đoàn Tây Ban Nha ca múa biểu diễn xong, sau khi trở về nhà, cô ấy rốt cuộc có thể mở miệng nói với tôi: “Pauleta…… Pauleta thích nhất là thịt hầm đậu……”

Tôi cẩn thận mở miệng hỏi cô ấy: “Cậu vẫn còn nhớ anh ta?”

Nét phiền muộn trong mắt cô ấy đậm đặc tựa như là cà phê, đau buồn nói: “Mình đính hôn, anh ấy rất buồn, nói muốn dẫn mình đi, mình rất sợ, bọn mình cứ cãi nhau mãi…… Sau đó, sau đó……” Càng nói càng sợ hãi hẳn lên.

Tôi khẽ vuốt tóc cô ấy, nói: “Không sao, Viện Viện! Mọi thứ đã qua hết rồi!” Thì ra cô ấy từng hồi phục đến mức có thể cùng ai đó “cãi nhau mãi”. Lúc Lương Trạm cùng cô ấy đính hôn, cô ấy thoạt nhìn cũng rất bình thường đúng không? Đáng tiếc…… Một góc nào đó trong trái tim không thể kìm được mà ươn ướt, tôi đưa tay ôm lấy Viện Viện, nhìn cô ấy dần dần phồng má lên, mỉm cười nói: “Tất cả sẽ ổn thôi, Viện Viện! Bên cạnh cậu, còn có nhiều người yêu thương cậu như vậy, còn nữa……” Lời đã nói đến khóe miệng, cuối cùng vẫn dừng lại — tôi không thể, bất lực, cũng không dám phỏng đoán, ở trong suy nghĩ của Lương Trạm, đến tột cùng là đối xử với Viện Viện như thế nào, tương lai, có thể…… đối xử thật tốt với cô ấy hay không?!

Không, trách nhiệm của tôi chỉ là làm cho cô ấy hồi phục. Tôi không thể, cũng không cần thiết phải lo lắng cho những vấn đề vượt ra ngoài phạm vi chức trách này!

Viện Viện nhẹ nhàng tựa đầu vào trong lòng tôi, suy nghĩ một chút, bỗng nhiên mở miệng, nói: “Mình trước kia…… rất sợ Lương Trạm!”

“Ơ……” Tôi kinh ngạc nhìn Viện Viện một cái, thật sự không nghĩ tới, cô ấy lại vào giờ này phút này tâm linh tương thông với tôi mà nhắc tới Lương Trạm.

“Khi còn bé mình cũng biết anh ấy, nhưng chưa bao giờ nói chuyện với anh ấy!” Trong mắt Viện Viện hiện lên một vẻ đau thương man mác, từ từ, nói từng chữ một: “Mãi cho đến bữa tiệc đính hôn, mình mới lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy. Anh ấy mỉm cười nhìn mình, nói, ‘Viện Viện chào em’, rồi đưa tay dắt mình. Mình cũng theo lời mẹ dặn, đưa tay cho anh ấy. Người chung quanh đều nói anh đặc biệt đặc biệt ưu tú, nói mình tốt phước, nhưng mà ngày hôm đó, đứng ở trên bãi cỏ, xuyên qua đám người, mình đã nhìn thấy Pauleta nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm mình, cảm giác thật sợ hãi. Sau đó……” Sau đó, tôi từng nghe bà Hà kể lại, ngay buổi tối ngày thứ ba sau khi tiệc đính hôn kết thúc, Pauleta len lén lái xe đưa Viện Viện đi, kết quả, trên đường đi thì gặp tai nạn.

Viện Viện ánh mắt càng nhìn càng mông lung, chứng tỏ cô ấy đang từ từ chìm vào trong ký ức. Tôi nhìn chằm chằm ánh mắt của cô ấy trong vài giây, rồi đưa tay ôm lấy cô ấy, ôm thật chặt vào trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Ừ, Viện Viện! Những ký ức không vui này, chúng ta không phải… để ý như thế đâu. Cậu có thể tìm mấy chuyện vui vui kể cho mình nghe đi, ví dụ như, trò các cậu hay chơi khi còn bé; hay là ngôi sao may mắn mà Pauleta đã gấp cho cậu ấy……” Trong lòng có chút khẽ khẩn trương.

Hai năm qua, bệnh tình của Viện Viện liên tục chuyển biến tốt đẹp, nhưng vẫn không thích nói chuyện. Nhìn thấy chiều nay cảm xúc của cô ấy khác thường như thế, cuối cùng có thể ở trước mặt tôi bắt đầu nhớ lại những ký ức khó khăn nhất và đau khổ nhất, kể cho tôi nghe từng chút từng chút một…… Lòng tôi biết, đây là một thời khắc quan trọng, nếu như dẫn dắt đúng phương pháp, sẽ đồng nghĩa với việc tạo một biến chuyển quan trọng cho bệnh tình của cô ấy; nếu như làm không đúng cách, có thể sẽ kéo theo hậu quả rất xấu.

Tôi bình tĩnh đứng dậy, kéo màn cửa sổ bằng lụa mỏng, để cho ánh đèn dịu đi, đốt một chút tinh dầu an thần, để làn hương từ từ lan vào trong không trung, lại lặng lẽ chuẩn bị sẵn một lọ thuốc an thần, làm xong mọi thứ, mới từ từ xoay người lại, đi tới ngồi xuống bên cạnh Viện Viện, mỉm cười nói: “Cậu thả lỏng một chút, Viện Viện, nói cho mình nghe, hồi nhỏ cậu thích chơi trò gì nhất……”

“Khi còn bé à……” Viện Viện suy nghĩ hồi lâu, nói: “Từ nhỏ mẹ đã mời đủ các loại giáo viên đặc biệt đến nhà dạy riêng cho mình. Mình chưa từng tới trường công, cho nên cũng chẳng có bạn bè. Mẹ cho mình làm bạn với mấy chị em nhà họ Lương, nhưng các cô ấy rất kiêu ngạo, mình rất sợ các cô ấy……”

Đây chính là kiểu tiểu thư nhà giàu mà người người hâm mộ đó sao? Tôi nghe mà vô cùng cảm khái, lại vô cùng thương tiếc, xoa tóc Viện Viện, nhẹ nhàng nói: “Cậu có tin mình không? Viện Viện! Mình sẽ làm bạn với cậu, hai chúng ta sẽ làm bạn tốt cả đời, được không?”

Viện Viện nhẹ nhàng nằm vào trong lòng tôi, khe khẽ nói: “Dĩ nhiên, Lỗ Tây! Sau khi Pauleta đi, chưa bao giờ có ai tốt với mình như cậu. Lương Trạm tuy là đã kết hôn với mình, nhưng gần như chưa từng nói với mình câu nào. Sau đó, dần dần mình cũng biết, mẹ anh ấy là bà Tư trẻ tuổi nhất Lương gia, anh ấy là con bà thứ, cho nên mặc dù từ nhỏ đã rất nổi tiếng, nhưng vẫn không được coi là người thừa kế. Nhưng sau đó, anh cả của anh ấy bỗng nhiên xảy ra chuyện…… Mẹ muốn mình gả cho anh ấy, còn nói với mình là mặc dù anh ấy là con bà thứ, nhưng với tình thế anh cả của anh ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì đã có cơ hổi xoay chuyển rất lớn. Nếu như có thể nhận được nhà mình hỗ trợ nữa thì anh ấy rất có khả năng thừa kế gia nghiệp. Sau đó, sau khi bọn mình lập gia đình, cụ ông Lương gia quả nhiên đem toàn bộ công việc kinh doanh bên đại lục giao cho anh ấy xử lý, làm quà mừng hôn lễ của bọn mình……”

Tôi vốn biết Viện Viện bề ngoài thì nhát gan, nội tâm thì trong sáng, nhưng thực sự chính tai nghe cô ấy nói thẳng ra những giao dịch đằng sau hôn nhân của nhà giàu có này tôi vẫn cảm thấy kinh ngạc khó nói lên lời, cảm giác chua xót, đau đớn và nặng nề cũng dần lan ra. Viện Viện từ nhỏ thể chất yếu, lại mắc chứng trầm cảm, vốn đã như một bông hoa nhỏ bé oằn mình trong cơn mưa, rất cần được che chở, lại bị tất cả những người thân nhất của mình cùng nhau động thủ, lấy cái cớ là vì yêu thương cô mà không chút lưu tình đẩy cô vào nơi đầu sóng ngọn gió.

“Vốn là sau khi lập gia đình, anh ấy sẽ phải đưa mình đến Bắc Kinh, nhưng mình lại ngã bệnh, không cách nào đi được, cho nên anh ấy mới một thân một mình đi trước, mãi đến hai năm, mới đón mình qua. Mình không muốn, nhưng mẹ nói xuất giá tòng phu, ép mình phải đi cùng anh ấy. Mình chưa bao giờ dám chống lại quyết định của mẹ, chỉ đành đi cùng anh ấy, nhưng đi đến một nơi xa lạ như vậy, thật sự mình vô cùng sợ hãi!” Viện Viện dừng một chút, đưa tay cầm tay tôi, ngẩng đầu nhìn tôi, chân thành nói: “Nhưng mà, vừa tới Bắc Kinh, mình đã gặp được cậu. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có cô gái nào chủ động ôm mình như cậu, Lỗ Tây, cậu còn nhớ không? Khi đó, ở trên ban công nhà mình, cậu đã ôm mình, nói với mình là mọi chuyện đã có cậu. Trước đó, chỉ có Pauleta, chỉ một mình Pauleta nói với mình như vậy……”

Đúng vậy, tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày hôm đó, vĩnh viễn không thể nào quên!

Tôi vốn là chỉ là một sinh viên đại học bình thường, giống như bao sinh viên khác đi ở trong trường, tiếp thu giáo dục chính quy, theo quỹ đạo phát triển bình thường của tự nhiên mà lớn lên, mặc dù có ý chí, lý tưởng, thì cũng chỉ giống như tất cả sinh viên khác, gửi gắm vào trong bài vở và bài tập những ước muốn và chí hướng tương đối cao nào đó.

Trên thế giới này, mặc dù cũng sinh ra làm người, nhưng kỳ thật mỗi một người lại là một thực thể khác nhau. Một số thực thể khi đặt cạnh nhau, lại càng làm tăng thêm những góc cạnh kiêu căng của nhau, cho nên căn bản chẳng dễ dàng gì mà giao nhau.

Tôi vốn không nên biết Lương Trạm, nếu như không có ngày nào đó; nếu như không có tình cờ đi theo giáo sư Lý tới nhà thăm bệnh……

Tôi từng hối hận, hối hận ngày đó lúc đi theo giáo sư thăm bệnh, thấy Viện Viện phát bệnh ở trên ban công, dưới tình huống đó thì gần như không có áp dụng bất cứ sự phòng ngự hữu hiệu nào mà lập tức nhào tới, không chút do dự ôm lấy cô ấy, sau đó là hết thảy những ân oán vướng mắc, song, lúc này, nghe thấy Viện Viện nói như vậy, trong lòng lại bắt đầu ấm áp.

Bất kể sự xuất hiện của Viện Viện mang đến cho tôi cái gì, tôi cũng thấy là may mắn, ở vào thời khắc đó, đã gieo chút ánh sáng vào sinh mệnh của cô ấy. Tôi mỉm cười, nói: “Nếu như không có Viện Viện, mình sẽ không thể viết ra luận văn xuất sắc như vậy; sẽ không thể có được thư đề cử của giáo sư; sẽ không thể thuận lợi vào thực hiện mơ ước Stanford như thế, cho nên…… rất cảm ơn cậu, Viện Viện thân mến!” Nhẹ nhàng lấy khăn tay ra, giúp cô ấy lau mồ hôi trên thái dương.

Viện Viện ngẩng đầu, mỉm cười nhìn tôi, thần sắc dần dần bình tĩnh.

Trong lòng tôi cũng hơi ổn định lại, đứng dậy, xoa nhẹ vai và gáy cô ấy, mỉm cười nói: “Nói cho mình nghe một số chuyện, một số chuyện gì đó thú vị đi, Viện Viện!”

Cô ấy gật đầu, quả nhiên theo ý nghĩ kể cho tôi nghe một số chuyện lúc trước cùng sống với Pauleta, như là Pauleta dạy cô ấy đi xe đạp, có khi hai người cùng đi một chiếc; hay là Pauleta dạy cô ấy chơi cờ vua, nhưng lại nhanh chóng bị cô ấy đánh bại……

Thế giới của cô ấy vô cùng lạnh lẽo, cho nên bắt được một chút ánh mặt trời liền không nỡ buông tay; thế giới của cô ấy vô cùng chật hẹp, tới tới lui lui cũng chỉ có một người dừng chân, cho nên mất đi người này, là mất đi toàn bộ.

Tôi ôm lấy cô ấy, vỗ nhẹ lưng cô ấy, rất lâu sau đó, mới cân nhắc từ từ, cẩn thận hỏi cô ấy: “Pauleta đã từng hôn cậu chưa?”

Trong nháy mắt cô ấy đỏ bừng cả mặt, liều mạng lắc đầu, nói: “Làm sao có thể!” Nét mặt đang lúc mang theo vẻ đặc biệt thẹn thùng của thiếu nữ lại hơi hàm chứa mấy phần phản đối nhàn nhạt — tôi cũng đã từng trải qua thời thanh xuân đó, lại đọc qua không ít tài liệu, cho nên chắc chắc biết, nét mặt cô ấy đang thể hiện lúc này, chỉ thuộc về những cô gái chưa từng trải qua sự đời, chưa từng có bất kỳ thể nghiệm nào, cho nên mới hơi bài xích sự tò mò tiếp xúc thân thể giữa nam và nữ này!

Lúc đặt câu hỏi tôi cũng không có cố ý, cho nên lúc rút ra kết luận lại có chút giật mình–

Cô ấy và Lương Trạm, bọn họ là vợ chồng……

Tôi lắc đầu, cấm mình tiếp tục đi theo những ý nghĩ không bình thường đó, hút một hơi, hỏi Viện Viện: “Cậu đối với Pauleta có cảm giác như thế nào? Ý mình là, lý do lúc đầu cậu không muốn đi cùng anh ấy, ngoại trừ sợ ba mẹ, thì còn có nguyên nhân nào khác không?”

Tôi dẫn Viện Viện đi qua từng hồi ức một, từ từ để cho cô ấy tái hiện lại những hình ảnh và chi tiết đã phát sinh, bắt cô ấy miêu tả ở từng phản ứng và giới hạn ban đầu của từng chuyện.

Nội tâm của cô ấy giống như là một cái cái phễu lật úp, vừa là bị các loại suy nghĩ tri thức sách vở thâm ảo cổ quái chồng chất lên; vừa lại là ở trong hoàn cảnh không có bất kỳ áp lực cạnh tranh nào mà lớn lên, tình cảm chẳng khác nào một cô bé đơn thuần.

Cô ấy được tôi dẫn dắt, bắt đầu đi ngược lại ánh sáng sinh mệnh mỏng manh nhất, dần dần, cuối cùng vẫn là trở lại một số đoạn ký ức đau đớn nhất, nặng nề nhất khắc sâu vào đáy lòng. Cô ấy nhìn chằm chằm cửa sổ, đau thương nói: “Pauleta qua đời, mẹ quẳng hết tất cả đồ đạc của anh ấy đi. Duy chỉ có một cái bình hình hoa lựu là mẹ không biết là đồ của anh ấy nên mình len lén giữ lại. Ngày nào mình cũng ôm cái bình hoa đó, kết quả, có một ngày, Lương Trạm đi vào, đưa nhẫn kết hôn cho mình, nhưng mình không nhận, anh ấy liền đưa tay kéo mình, bình hoa, bình hoa vì như vậy mà rơi xuống, vỡ nát……” Viện Viện bắt đầu không kiềm chế được mà nước mắt lã chã, nức nở nói: “Anh ấy đi tới, xin lỗi, mình nhặt một mảnh bình hoa bị vỡ lên đâm về phía cổ tay của anh ấy, làm anh ấy bị thương, chảy rất nhiều, rất nhiều máu…… Sau đó, có rất nhiều người đi vào, cùng nhau mắng mình, còn mẹ thì nhốt mình lại. Bọn họ muốn mình gả cho anh ấy, nhưng mà, nhưng mà anh ấy làm bể bình hoa của Pauleta……”

Tôi chợt nhớ ra, trên cổ tay trái của Lương Trạm đúng là có một vết sẹo, chỉ là thời gian đã lâu, vết sẹo cũng không còn rõ nét nữa. Thì ra, vết sẹo đó lại là……

“Rồi rất nhiều lần gặp nhau sau đó, mẹ luôn bắt mình đưa tay cho anh ấy nắm. Tay của anh ấy rất lạnh, mình nắm tay anh ấy mà cả người cũng run rẩy. Mình rất muốn hất tay anh ấy ra, nhưng mình không dám, mình sợ lắm……” Giọng nói của Viện Viện bắt đầu dồn dập, trên trán lại bắt đầu rịn mồ hôi.

Tay anh ấy rất lạnh sao? Vì sao mỗi lần nắm tay anh, tôi vẫn cảm thấy như nắm lấy toàn bộ hơi ấm mặt trời trên thế giới? Đêm Giáng sinh tôi hai mươi mốt tuổi, anh ấy nắm tay tôi đi trên đường, cứ đi suốt như vậy, cho nên, nó cũng thản nhiên trở thành con đường ấm áp nhất mà cũng là buồn bã nhất mà tôi đã đi qua!

Tôi nhắm mắt lại, bình ổn nỗi đau đang dần không thể nén lại được mà dâng lên trong lòng, từ từ từng chữ một nói với Viện Viện: “Trên thế giới này, còn có vô số người không có cơm ăn, không có nước uống, què quặt ốm yếu, cả quần áo cũng không có mà mặc, cho nên Viện Viện, tổn thương về mặt tình cảm, ở bất kỳ lúc nào, cũng không thể trở thành cái cớ để chúng ta trốn tránh lùi bước, từ bỏ cuộc sống đường hoàng…… Cậu hiểu không?” Câu nói này, đúng là nói cho Viện Viện, mà cũng là nói cho chính bản thân mình!

Viện Viện gật đầu, nằm ở trên vai của tôi nghỉ ngơi chốc lát, rồi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn tôi, nói: “Cho nên Lỗ Tây, mình vẫn cảm thấy, cậu thật là xinh đẹp……”

Tôi cười cười nhéo cô ấy, nói: “Rót một chén lời ngon tiếng ngọt mang tới cho mình như vậy, thành thật khai báo, rốt cuộc có âm mưu quỷ kế gì?”

Viện Viện cười: “Muốn ăn bánh ngọt cậu tự tay làm ấy……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.