Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 41



Tôi không ngờ lại gặp anh ở bên bờ sông Ái Lạp này, bởi vì anh luôn bận rộn, và giờ này khắc này tôi sở dĩ đi tới đây cũng là vì muốn tạm biệt.

Tôi từng ở chỗ này thả xuống một đống lá cây tràn ngập yêu thương, thề rằng như vào mùa hoa, một đoạn tình yêu kia cũng đột nhiên nở rộ, và, tôi cũng hạ quyết tâm mạnh mẽ là sẽ đồng ý trở thành bạn gái anh — trước kia tôi không hiểu rõ anh, nhưng mất anh, thì tình yêu cũng chẳng cách nào mà hiểu được! Lúc anh hôn tôi, tôi cảm thấy một niềm hạnh phúc, một niềm hạnh phúc lớn lao mà trước nay chưa từng có, vậy cũng đủ rồi!

Một đoạn tình yêu đó để lại cho tôi cảm giác ngọt ngào không gì có thể sánh nổi, cùng với đó là niềm đau thương vỡ nát.

Tôi cũng không hối hận vì đã từng cố gắng, cũng không định tiếp tục mở to đôi mắt đầy u mê hoang mang, mà làm việc không đâu, mà ai oán, mà thê thê lương lương, mà bồi hồi khó khăn từ bỏ, hết lần này đến lần khác quay đầu nhìn lại, cho nên, phải tới lại một chuyến, nhìn mọi thứ đổi thay, nhìn gió mưa bất thường, tự tay chôn cất từng ký ức tốt đẹp mà mình đã trải qua!

Song, cho dù mang theo quyết tâm mạnh mẽ để tới đây, nhưng vẫn không lay chuyển được số kiếp xoay vần. Trong lòng muốn buông tay, thì ngẩng đầu lên lại nhìn thấy anh, ở trong ánh nắng ấy, dưới tàng cây xanh biếc kia, một khối đá nhô lên cao, tôi vẫn thường hay ở trên đó mà nhàm chán đưa chân đá vào tảng đá gần đó……

Muốn xoay người, nhưng ánh mắt lại dường như dính chặt lên đó, không cách nào nhúc nhích được!

Anh chính là một nhân vật vinh quang đến nỗi chỉ cần anh đứng ở trên đỉnh núi là có thể khiến người ta không thể rời mắt, lúc này cũng bình thản như thế, cả người tập trung hết thảy mọi thần thái áp đảo người ta mà lại phảng phất chút cô đơn. Đáy lòng có một cảm giác ươn ướt cuộn lên, tôi phát hiện sức bền và sự kiên nhẫn của mình thật ra không lớn như mình nghĩ.

Một trận gió ào quá, xa xa, vài phiến lá rơi rụng theo làn gió, đậu lên vai anh, sắc vàng nổi bật lên trên lớp áo màu nâu đen, anh vẫn không nhúc nhích, tựa như, căn bản không biết có cái gì đó vừa rơi xuống quanh mình. Nếu đi lên mười mấy bước, đưa tay, là có thể phủi lá rụng trên vai anh xuống, song, giữa chúng tôi là cả một khoảng cách xanh thẳm, rất nhiều lần tôi không thể nào thuyết phục mình từ bỏ, thản nhiên chấp nhận khoảng cách trong cuộc sống của chúng tôi.

Tôi không biết sao mình vẫn có thể đứng ở chỗ này, đã đứng bao lâu, nhìn bao lâu, nhưng, một bàn tay ấm áp đã tiến tới, nắm lấy tay tôi mà đung đưa, tôi mơ hồ nghe thấy Đại Oai nói với tôi: “Tây Tây, muộn rồi! Về muộn quá, mẹ anh lại càm ràm mất……”

Ánh mắt cầm cự rồi cuối cùng cùng với cả người từ từ di chuyển, tôi hít một hơi, cố gắng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Đại Oai, mỉm cười, nói: “Ừ, bọn mình đi thôi!” Rồi mặc cho cậu ta kéo tay, từ từ xoay người, đi về phía một hướng khác.

Lại có lá cây rơi rụng, đậu lên vai Đại Oai, tôi đưa tay, nhẹ nhàng giúp cậu ta phủi đi, rất dễ dàng!

Giữa người với người, có một số khoảng cách và khoảng cách hoàn toàn không giống nhau, chính là như vậy mà thôi!

Một cô gái vội vã đi từ phía xéo bên cạnh chạy đến, bước chân quá nhanh, thiếu chút nữa trực tiếp đụng vào tôi và Đại Oai. Tôi sợ hết hồn, theo bản năng né qua bên, đợi đến khi đứng vững được, ngẩng đầu lên nhìn một cái, nhịn không được bật thốt lên một tiếng: “Mộc Lan!” Hóa ra cô gái xinh đẹp mặc áo khoác lông cừu màu xanh chạy ra từ phía xéo kia lại là Mộc Lan.

Mộc Lan dừng lại, nét mặt cũng hết sức ngạc nhiên, chợt ngẩng đầu lên nhìn tôi, vẻ mặt tươi cười, nói: “Trời ạ, Tây Tây……” Gần như là lập tức, ánh mắt của cô liền nhìn thẳng đến hai bàn tay tôi và Đại Oai đang nắm chặt.

Trong nháy mắt, dọc theo ánh mắt kia, tôi rõ ràng cảm nhận được một ánh chớp lạnh lẽo nào đó xuyên qua làn da, nên lập tức buông tay, nhưng lại cảm thấy một sức lực ôn hòa mà kiên định truyền dọc theo lòng bàn tay.

Bạn học Đại Oai nắm chặt tay tôi, căn bản không cho tôi giãy ra, rất tùy ý nói: “Khéo quá ha, Mộc Lan! Sao em lại ở đây?”

“Em, công ty bọn em đang xây một cái biệt thự ở gần đây, lần này là đặc biệt tới đây ký một cái, cái…… hợp đồng chất lượng công trình……” Mộc Lan nhìn Đại Oai, nét mặt rất mất tự nhiên, dường như có chút cà lăm nói những lời này, tiếp theo vội vàng nói: “Em còn có văn kiện khẩn cấp cần đưa cho anh Lương ký. Hai người chờ chút rồi bọn mình tìm một chỗ nói chuyện……” Xoay người, vội vàng chạy về phía bờ sông.

Thì ra cái người nghe nói đã ra giá cao mua mảnh đất này, chuẩn bị xây dựng thành biệt thự ven sông, lại là Lương Trạm! Hèn gì, anh có thể thản nhiên ngồi bên bờ đá xanh như vậy, với dáng dấp lẻ loi bỏ mặt thế sự, một mình đối mặt với dòng sông Ái Lạp.

Ở trong ấn tượng của tôi, Lương thị coi như vẫn luôn lấy xuất nhập khẩu làm chủ đạo; huống chi tinh thần và sức lực của anh gần đây đều đặt ở châu Phi, tại sao lại đặc biệt chạy đến cái thành phố nhỏ xa xôi phía nam này mà kinh doanh bất động sản chứ?

Đáy lòng có một đáp án mơ hồ hiện lên, tôi phát hiện suy nghĩ vấn đề như vậy quá mệt mỏi, lắc lắc đầu, ngăn cản mình tiếp tục cái liên tưởng chẳng có ý nghĩa gì này, lại nghe thấy Đại Oai hỏi tôi: “Lương Trạm hình như đang ở gần đây. Em xem…… Rốt cuộc là chúng ta có nên đi qua đó chào một tiếng không?”

“À……” Tôi giật mình ngẩng đầu lên, nhìn Đại Oai một cái, thấy trong đáy mắt của cậu ta ẩn chứa sự cảm thông, hiểu biết và ấm áp.

Cái tên đáng ghét này, đâu cần phải tỏ ra mình khéo hiểu lòng người vậy chứ, làm cho người ta khổ sở như vậy?

Tôi hít một hơi, suy nghĩ một chút, ngẩng mặt, nhìn cậu ta cười, nói: “Nếu như anh ta chịu tới đây chào, thì bọn mình sẽ tạm thời chừa cho anh ta chút mặt mũi, có thể nói với anh ta đôi ba câu. Nhưng mà hình như, không có cần thiết phải đặc biệt đi qua đó……”

Đại Oai liếc nhìn tôi một cái, gật đầu, nói: “Hay là chúng ta đi về đi……”

“Anh không đợi Mộc Lan à?” Tôi nuốt vài ngụm nước miếng, cẩn thận hỏi: “Mộc Lan lúc nãy hình như có nói, muốn bọn mình chờ cậu ấy ăn cái gì đó mà……”

“Cô ấy chắc bận nhiều việc lắm!” Giọng Đại Oai rất nhạt, nghe không ra cảm xúc gì, chỉ chốc lát, lại nhìn về phía bờ sông, rồi nói với tôi: “Lương Trạm tới rồi!” Thả tay tôi ra, đi về phía bờ sông chào đón.

Tôi nhẹ nhàng nhắm mắt, đứng im trong chốc lát, rồi cuối cùng đưa tay, nhẹ nhàng khẽ động khóe môi, cố gắng kéo các nhóm cơ trên mặt lên, từ từ kéo ra một nụ cười phù hợp, tiếp đó xoay người, nhìn Lương Trạm quả nhiên là đang đi đến phía sau Mộc Lan.

Anh lúc nào cũng có thể ăn mặc quần áo vô cùng vừa vặn đẹp mắt, nhất là…… áo vest màu đen! Đi ở dưới ánh trăng, liền có mùi vị xuất trần; đi trong ánh nắng lại thấp thoáng ba phần nghiêm túc, trầm tính.

Trong tủ quần áo của tôi, hình như cũng có một cái áo vest tương tự. Lâu rồi không dọn dẹp tủ quần áo, có lẽ sau khi về, phải dọn dẹp, sắp xếp lại, rồi lúc nào đó đem quần áo không mặc đi quyên tặng mới được!

Đi tới gần, ánh mắt Lương Trạm dường như cố tính lại như vô ý xẹt qua mặt tôi, nhìn không ra cảm xúc gì, anh đi đến bên cạnh Đại Oai, nở nụ cười ấm áp vô cùng phù hợp, bắt tay với Đại Oai.

Tôi cũng tự nhiên cất bước tiến lên, cũng không cố ý tránh ánh mắt anh, nghe anh nói với Đại Oai: “Nhiều năm trước đã từng gặp anh Khương một lần. Nếu tôi nhớ không lầm thì anh Khương là bạn học Mộc Lan đúng không? Rất vui được gặp lại!”

Lại có thể gặp nhau với thân phận và phương thức như vậy. Tôi vô thức nhìn Mộc Lan, nghe Mộc Lan dường như là phản xạ có điều kiện, vội vàng giải thích: “Đúng vậy, em, Đại Vĩ và Tây Tây đều là bạn học của nhau. Đại Vĩ anh ấy, anh ấy là… Bạn trai… Tây Tây…………” Giọng càng nói càng thấp, ẩn chứa một sự khiếp sợ dè dặt, rồi vọt tới, khoác vai tôi, nói: “Đây chính là……”

“Cô Lỗ, rất vui được gặp lại!” Lương Trạm không đợi Mộc Lan giới thiệu xong, đã đưa tay về phía tôi, trên mặt cười như tắm gió xuân, ánh mắt nhìn về phía tôi lại mang theo cảm xúc sắc bén nào đó khó có thể nói hết.

Thật vinh hạnh biết mấy! Hình như đây là lần đầu tiên trong đời, tôi được anh gọi là “cô Lỗ” đấy!

Tôi ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt của anh, cũng cười đưa tay về phía anh, cười cười nói: “Mộc Lan chắc là cậu quên rồi, mình chính là bác sĩ tâm lý của vợ anh Lương đây! Cho nên mình vốn là có chút quen biết với anh Lương……” Vốn dĩ cũng không phải là lần đầu tiên ở trước mặt anh nhắc tới Viện Viện, nhưng đúng là lần đầu tiên mặt đối mặt nói đến ba chữ “vợ anh Lương”, trong nháy mắt, tôi rõ ràng ý thức được, thì ra là rất nhiều chuyện, thật sự không phải chỉ cần hiểu, là có thể dễ dàng tiêu hóa. Trong bốn năm qua, tôi gần như chưa bao giờ rời khỏi Viện Viện, nhận thức về thân phận của anh và cô từ lâu đã khắc sâu vào đáy lòng, hết lần này đến lần này củng cố nó, song dường như cho tới giờ khắc này, đứng ở ngay trước mặt anh, nói ba chữ “vợ anh Lương”, mới chính thức cảm giác được nỗi đau xót lạnh lẽo ẩn chứa sâu bên trong ba chữ kia.

Tay anh cuối cùng cũng tiến tới gần, bắt lấy ngón tay tôi, đầu ngón tay rất nóng, lại có chút run rẩy rất nhỏ. Lực bắt tay không lớn, lại ẩn chứa sự dịu dàng vấn vương quen thuộc, nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh lãnh đạm: “Mấy năm nay, đều là nhờ cô Lỗ khổ cực chăm sóc cho Viện Viện!”

Chủ đề vĩnh hằng giữa chúng tôi đấy!

Sau này, e cũng là chủ đề duy nhất đó thôi?!

Tôi thầm khe khẽ thở dài, nhẹ nhàng bắt tay anh một cái, rồi buông ra, ngẩng đầu, cười nói: “Nếu thực sự cảm thấy tôi khổ cực, thì đưa ra chút thành ý tới cám ơn đi!”

Anh cười nói: “Muốn cám ơn như thế nào, thì xin cô Lỗ cứ nói!”

Tôi không biết vì sao, trong nháy mắt này, bỗng nhiên có một thôi thúc mãnh liệt, gần như là không chút nghĩ ngợi mà thốt ra: “Anh giúp tôi vớt một cái lá từ trong nước lên đây đi…… rồi viết chữ lên đó!” Vừa nói ra, tôi liền thay đổi sắc mặt.

Không, tôi chưa từng hối hận, cho tới bây giờ cho tới bây giờ cũng không hối hận, năm ấy tháng ấy, ở trên lá cây viết xuống một hàng chữ, thả trôi theo dòng nước. Đó cũng không phải là lời lòng tôi thực sự muốn nói. Nhưng vì cái gì mà tôi lại gần như không chút do dự nói ra như vậy?

Ánh mắt của anh chợt dao động, lại cười cười nói: “Cô Lỗ nói đùa rồi!”

Tôi thầm lau mồ hôi, cũng cười nói: “Đúng là đang nói giỡn!”

Ngẩng đầu, hai người nhìn nhau một cái.

Ánh mắt của anh sâu không thấy đáy, hoàn toàn bao phủ ánh mắt của tôi!

Tôi nhìn không hiểu cảm xúc trong mắt anh, giống như, không thể phân biệt khoảnh khắc bắt tay lúc nãy, mùi vị ở giữa các ngón tay anh quá mức triền miên và tràn đầy nhu hòa.

Mộc Lan thấy hai chúng tôi nói chuyện không được, thì gương mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại mỉm cười nói: “Hiếm có khi nào mọi người lại gặp nhau ở đây. Chờ xử lí xong mọi chuyện, hay là cùng nhau ăn bữa cơm rau dưa đi…… Mình mời!”

Lương Trạm liếc nhìn tôi một cái, rồi cúi đầu nhìn thoáng qua văn kiện trong tay, khẽ nhíu mày không nói, tựa như đang cân nhắc nặng nhẹ.

Đại Oai cũng cười cười mở miệng nói: “Thật ngại quá, mẹ tôi nói hôm nay muốn đích thân xuống bếp chiêu đãi Tây Tây…… Hay là chúng ta để hẹn bữa khác nhé?” Đưa tay, cười cười, lại nắm lấy tay tôi.

Tay của tôi giật giật, có một sự thôi thúc muốn giãy ra, lúc ngẩng đầu lên lại phát hiện Lương Trạm đã trong nháy mắt khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, yên lặng thản nhiên nói không nên lời, tác phong nhanh nhẹn, mỉm cười nói: “Vừa lúc tôi cũng có chuyện quan trọng cần phải xử lý gấp, hôm nay đúng là không tiện!”

Dĩ nhiên, ở trong suy nghĩ của anh, không có gì có thể so sánh với xử lý công việc nhất là những chuyện quan trọng, lúc nào cũng thế, đâu phải hôm nay mới biết.

Vốn đang định rút tay ra, lúc ấy lại ngừng lại, tôi ngẩng đầu nhìn anh, cũng cười cười nói: “Đúng đó, đã đồng ý với trưởng bối là về nhà ăn cơm thì khó mà thay đổi! Hôm nay đúng là không tiện!”

Mộc Lan ngẩng đầu nhìn về phía Đại Oai, ánh mắt phức tạp khó hiểu, hồi lâu, mới lẩm bẩm: “Tay nghề của bác Khương nhất định rất tốt, em nghĩ bất cứ quán ăn nào cũng không thể nào làm ra được món ăn ngon như vậy!” Không biết tôi có bị ảo giác hay không, nhưng trong nháy mắt, lại cảm nhận được từ trong lời cô ấy nói có chút hâm mộ và hối hận than tiếc thầm kín.

Vốn tưởng mấy năm nay, Viện Viện theo tôi đi đến nước Mỹ xa xôi, cô ấy sẽ như ý nguyện mà theo đuổi Lương Trạm, đi theo bên cạnh anh ấy như hình với bóng, vậy chẳng phải là vô cùng hợp ý cô ấy sao, nhưng nhìn tình hình này, hình như không giống với suy đoán của mọi người. Đại khái có thể…… là do Lương Trạm không chịu ly hôn?!

Cái hồ nước này thật sự quá sâu quá hỗn độn, nhanh chóng thoát ra mới là con đường đúng đắn.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, rồi quyết định vẫn nên nhắc nhở Mộc Lan một tiếng, lập tức nhìn về phía Lương Trạm, mỉm cười nói: “Hai ngày trước nhận được điện thoại của bà Hà, hình như bà ấy có ý định đưa Viện Viện về thì phải!”

Lương Trạm bình tĩnh nhìn tôi, không nói gì, nhưng chỉ chốc lát, lại cười nói: “Nếu như Viện Viện chịu về Trung Quốc, tôi nghĩ, nhất định là vì muốn gặp cô!” Khóe môi dần cong lên, một nụ cười thật sâu dần lan ra.

Ông trời ơi!

Vậy mà cũng nói được……

Nụ cười này nhất định có thâm ý……

Tình cảm giữa tôi và Viện Viện tuyệt đối không cho phép người khác mặc sức ác ý bẻ cong như vậy.

Tôi cắn môi, hung hăng nhìn chằm chằm anh, nói: “Nói thì phải nói cho đúng! Viện Viện luôn luôn nghe lời tôi nhất. Cô ấy đã không đến thì thôi, nếu đã tới, nhất định phải sử dụng mười tám loại vũ khí, cho anh được vẻ vang!” Nói ra, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ sức nặng, hoàn toàn không đủ để hình dung cơn phẫn nộ đang giương nanh múa vuốt trong lòng tôi.

Vẻ kinh ngạc trên mặt Mộc Lan càng đậm hơn, thấp giọng nhắc nhở Lương Trạm: “Đối tác đang đợi hợp đồng!”

Lương Trạm rốt cuộc thu lại nụ cười, đưa tay về phía Đại Oai, chân thành nói: “Hôm khác gặp lại!”

Đại Oai rốt cục phải buông tay tôi, bắt tay Lương Trạm, cũng cười nói: “Còn nhiều thời gian mà!”

Hai người đàn ông sau khi nắm tay, liền quay đầu đi theo hai hướng. Mộc Lan bước nhanh theo sát Lương Trạm, tôi đuổi theo Đại Oai.

Đại Oai buồn bực đi đằng trước, không còn cái vẻ thoải mái hớn hở lúc đi theo tôi nữa.

Tôi lại đi theo cậu ta, cả một đường chạy chậm, nên phải cố nín thở lao lên, chạy được một đoạn thì cuối cùng cũng nhịn không được lớn tiếng nói: “Đồng chí Khương Tuấn Vĩ, tính tình đại thiếu gia của cậu cuối cùng cũng bộc lộ đấy hả?”

Đại Oai đứng lại, im lặng hồi lâu, mới gằn từng chữ: “Hình như anh có chút đoán được, cuối cùng là ai đã mua nhà cũ của em, còn…… phố Ngô đồng nữa!” Giọng nói đầy vẻ thất bại.

Tôi nhịn không được hung hăng đánh vào đầu cậu ta một cái, nói: “Vậy thì sao?”

“Hả?” Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi, nét mặt rất là khó hiểu.

“Nếu như một người thành tâm đối xử tốt với em, thì cho dù chỉ cho em một cây kim, một sợi chỉ, em cũng sẽ cảm động và ghi nhớ tấm lòng của người ta, còn rất vui vẻ nữa! Ngược lại, nếu như một người trong lòng có quá nhiều thứ, mà chỉ chịu chia cho em một góc, thì cho dù cái góc này có to như núi Kim Sơn, thì nó cũng chỉ là một góc…… Tại sao em phải thích?”

Đại Oai do dự nhìn tôi, rồi lại do dự hỏi: “em không có ý định gì sao……?!”

“Bây giờ, em chỉ định ăn bữa cơm do mẹ anh dụng tâm nấu cho em! Bởi vì, em có thể cảm nhận được hương vị chân thành từ trong bữa cơm này……” Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, chân thành cười.

“Nhưng mà anh nghĩ……”

“Em còn yêu anh ấy!” Tôi rốt cuộc xoay người, nghiêm túc nhìn Đại Oai, từng chữ từng câu nói: “Nhưng mà yêu, không có nghĩa là thỏa hiệp và từ bỏ. Đầu tiên em phải…… sống cho chính mình đúng không?” Nói ra rồi, tôi cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Không biết rốt cuộc đây có tính là một lời tuyên bố tình yêu đối với chính mình hay không; không biết đây rốt cuộc có tính là một…… cơ hôi tốt hay không?

“Ở trước mặt anh mà nói yêu người đàn ông khác, em không sợ anh ghen sao!” Đại Oai chỉ cúi đầu trầm tư chốc lát, rồi lại ngẩng đầu lên rống tôi, nét mặt đủ khoa trương, quả nhiên là dáng vẻ dữ tợn kiểu ăn dấm chua bao nhiêu thì ghen bấy nhiêu.

Tôi cười: “Vậy thì tốt, tối nay khi mẹ anh nấu ăn, có thể tiết kiệm được dấm rồi!” Rốt cuộc lại cùng cậu ta, từng bước từng bước nhảy về phía trước, nhảy về phía trước……

Trong khoảnh khắc kể từ khi phát hiện anh chính là doanh nhân vô lương khai phá sông Ái Lạp trong truyền thuyết, tôi dĩ nhiên cũng giống như Đại Oai, lập tức hiểu được, cuối cùng là ai đã mua nhà cũ của tôi, cùng với, phố Ngô Đồng. Trong lòng rốt cuộc là có vài phần vui mừng , dù sao biết, ở nơi này trong bốn năm xa cách, người đàn ông đó đối với tôi, rốt cuộc cũng không phải là hoàn toàn vô tâm!

Tôi mặc dù cũng không để ý đến việc mình đang đơn độc chiến đấu trong tình yêu, nhưng nếu để cho tôi phát hiện, vẫn còn có một người ở trong đoạn tình yêu này cùng tôi bể đầu chảy máu thì dĩ nhiên càng tốt hơn!

Thượng đế hãy tha thứ cho tôi, tôi dù sao cũng chỉ là một con người phàm tục, lúc rơi xuống nước lại phát hiện thì ra không chỉ có một mình rơi xuống, mặc dù tình trạng không mảy may sửa đổi, nhưng vẫn có thể là

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.