Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 5



Mở mắt ra, trước mặt là một màu trắng tinh, mà Mộc Lan lại giống như một bà góa phụ, ngồi cạnh giường khóc lóc thê thảm: ” Lỗ Tây à, Lỗ Tây, cậu ngàn vạn lần cũng không được phép bỏ chúng tớ mà đi…….. Tội nghiệp bọn tớ lắm………”

Tôi dứt khoát gào lên một câu với Chương Linh Quyên: “Cậu còn không mau mau đem nha đầu chết tiệt kia đi ra ngoài cho bổn cô nương……”

Kết quả, Chương Linh Quyên cũng chỉ thong thả ung dung đi đến, còn vô cùng tình cảm nói với tôi: “Cảm ơn trời đất, ái phi rốt cục nàng đã tỉnh lại rồi! Bổn vương vừa mới vì ái phi mà cho đốt mất trăm nghìn quyển sách, chôn sống hơn chục nghìn học trò, tế trời vì nàng!”

Tình cảm đến mức “Đốt sách chôn người tài” đến như vậy sao. Tôi trợn mắt nhìn hai người đang đứng trước giường, đúng là sinh không gặp thời, không biết nhìn người lại không thể nói hết bi thương.

Con bà nó, đây là thái độ của hai người đến thăm bệnh nhân đó sao?

Tuy rằng tính mạng của bổn cô nương đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng tốt xấu gì vẫn phải ở lại theo dõi điều dưỡng, thật vất vả mới chợt mắt được một lúc thì tỉnh dậy, liền bị hai người bọn họ đối đãi như vậy!

Hừ, hổ không ra oai, người ta lại tưởng mèo ốm!

Tôi lập tức mở miệng: “Thái Cực ……… chuyện đó, không biết hai tuần học vừa qua trên lớp có ghi chép bài…….”

Điều đầu tiên Chương Linh Quyên nhớ đến là chuyện trong lúc tôi “hấp hối” đã dùng hết sức, nhờ cô ấy ghi chép bài vở trên lớp hộ tôi, liền lập tức thu hồi nanh vuốt, dán sát vào tôi dịu dàng nói: “Yên tâm đi! Tớ đã nói chuyện với lớp phó học tập rồi, bạn ấy đồng ý cho cậu mượn vở để photocopy, hơn nữa, tớ còn ghi âm bài giảng trên lớp lại cho cậu nha…”

Tôi lại nhìn về phía Mộc Lan nói: “Thái Hậu………việc đó, có còn nhớ cái nhà ở trên hè phố đó không…….”

Sắc mặt Mộc Lan lập tức thay đổi, nhớ lại trong khoảng thời gian này, tôi dưới cái lớp vỏ bị tổn thương, ngang ngược ăn vạ, mong muốn đầy trời, đem giấc mộng mỹ thực (thức ăn ngon) từ rất lâu rồi liệt kê ra từng món từng món một, khiến cho cô ấy và bạn học Khương Tuấn Vĩ rơi vào tình trạng bi thảm, phải bôn ba khắp nơi tìm từng món một, cũng nhanh chân chạy tới, thân thiết kéo tay tôi, nói: “Tây Tây, Tây Tây, tớ đã đặt cơm ngon cho cậu rồi, có món cậu thích nhất đó trứng gà hầm bánh thịt nha…..Nghe lời, không cần phải chạy lung tung hết đầu đường đến cuối ngõ nào đó, đối với cơ thể cậu là không tốt đâu a!”

Tôi thấy đã thu phục thành công hai vị ” Hoàng Thái Cực và Hoàng Thái Hậu” thì vô cùng thỏa mãn, lười biếng duỗi chân ra, nói: ” Pha trà đi……”

Chương Linh Quyên dính sát lấy tôi ngọt ngào hỏi: “Có muốn đấm chân hay không?” Giơ nắm tay lên, không trung vài cái, sau đó để bàn tay lên môi của mình, nhẹ nhàng hà hơi một cái, chăm sóc cái chân của tôi, nhìn giống như một tấm ván gỗ vậy; gần như trong cùng một lúc đó, Mộc Lan cầm ấm trà trong tay giơ lên phía trên đỉnh đầu tôi.

Tôi lập tức đổi giọng, ôn nhu nói: “Thiếp vốn đang du sơn (ngắm cảnh đẹp trong núi), tình cờ gặp được người tốt bụng, đun nước suối, pha trà thơm, nhưng xin Thái Cực, Thái Hậu nể mặt tôi, thưởng thức một chút hương vị…….” Cuối cùng dùng giọng nói e lệ thẹn thùng thành công làm cho cả hai nha đầu kia tê dại, thu hồi vũ khí, mỉm cười nói, “Tốt rồi, tớ thực sự cảm thấy lúc này Lỗ Tây đã hồi phục……..”

Tôi giả làm cái mặt quỷ, nhún nhún vai bất đắc dĩ, thật khó khăn giơ cánh tay trái đã hồi phục lên, khoa chân múa tay kiểu chữ “V” một cái, hướng về phía hai cô ấy nhếch miệng cười, nói: ” Ừ, đúng vậy nha………”

Hôm đó ở trong quá trà, bổn cô ngươi thật sự là xui xẻo mười tám đời mà nên mới bị ngã!

Sau này ở trên tin nhanh của chương chình thời sự mới biết được, thật ra là có một người nông dân đưa vợ đi khám bệnh, bởi vì thiếu tiền, nên bệnh viện buộc phải rút kim tiêm, sau đó vợ ông ta qua đời, người nông dân kia cũng không muốn sống nữa, đã nghĩ ra một chiêu độc địa nhất, giả vờ nói vợ mình đã khỏi bệnh rồi, đem thuốc nổ dấu ở trong bình rượu đắt tiền, làm lễ vật để dặng cho vị bác sĩ trưởng khoa, hẹn gặp mặt vị bác sĩ đó ở quán trà, kết quả, đợi đến khi vị bác sĩ đó ngồi xuống, liền cho thuốc nổ nổ tung trong quán trà…..

Những người có cảnh ngộ bất hạnh như vậy, ngày nào cũng xẩy ra, mọi người nhìn thấy rất nhiều, cũng mệt mỏi, cho nên, chuyện này tuy rằng được đăng trên báo, nhưng không khiến cho mọi người xôn xao lắm.

Vấn đề quan trọng là ở chỗ, gian phòng của bọn họ, ở sát ngay bên cạnh phòng vệ sinh tôi đang dùng, vì thế, lúc đó, lúc đó, tôi đang ngồi xổm trong nhà vệ sinh, chỉ nghe thấy một tiếng vang “Ầm” rất lớn, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một cây gỗ mộc của “Phòng vệ sinh phong cách nhà tranh” bay thẳng về phía đỉnh đầu …… gặp hoàn cảnh trời long đất lở như vậy, tôi chỉ kịp đưa tay trái lên ôm lấy đầu, sau đó trước mặt bỗng tối sầm lại, mất đi ý thức. Lúc tỉnh lại, đã ở trong bệnh viện rồi, đầu vô cùng đau nhức, cánh tay trái từ vai xuống cũng bị tê dại………

Ăn cơm trưa xong, Mộc Lan và Chương Linh Quyên đều phải trở về trường để đi học, tôi lại ngủ một giấc, lúc tỉnh lại, tiện tay nhặt một quyển sách lật ra xem, lật được vài tờ, thì bị mấy tiếng gõ cửa rất nhỏ làm phiền, vừa quay đầu lại nhìn, thì thấy Kim Quang, liền mỉm cười nói: “Kim đại ca, sao anh lại đến đây?!”

Kim Quang liếc mắt nhìn tôi một cái, cười nói: “Tôi không dám không đến nha, sợ bị cô nguyền rủa cho sống không bằng chết!” nói tiếp một câu: “Lương tiên sinh cũng đến đây nữa, chắc là tối ……”

Tôi lập tức đưa tay trái lên, xòe bàn tay ra, dùng ngón trỏ tay phải để trên lòng bàn tay trái, khoa chân múa tay làm động tác “Tạm dừng” một cái, nói: “Đại ca, anh tha cho tôi đi!” nhớ tới họ Lương này liền phát bực

Chuyện ở trong quán trà hôm đó, người nông dân kia bị thiệt mạng ngay tại chỗ, nạn nhân vô tội là tôi đây không biết làm thế nào để nhận được bồi thường, đành phải nhờ Mộc Lan đến quán trà đòi nợ, nhưng bởi vì bản thân quán trà cũng không có lỗi, ông chủ đó nhất định không chịu chi trả tiền thuốc nem của tôi, chỉ nói là có thể giúp đỡ cho tôi một chút gọi là trợ giúp nhân đạo

May mắn vị “Lương tiên sinh” kia cũng biết sở dĩ tôi bị thương, đều là do phải ở trong quán trà chờ hắn, chủ động đem khoản phí tổn này tới chịu trách nhiệm, làm dịu đi tâm sự thầm kín của tôi. Nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà, làm cho người ta vô cùng ngac nhiên đó là, không biết rốt cuộc tại sao hắn lại lo lắng đến mức, xuất hiện ý nghĩ muốn gặp mặt tôi một lần, một ngày sau khi tôi tỉnh lại, liền cho người mang một lá thư nhỏ đến, nói ngày mai có thời gian rảnh sẽ đến thăm tôi, để cho tôi chờ.

Thực ra mà nói, tôi xuất thân tầm thường, gửi nuôi lớn lên, cuộc sống hết sức khó khắn, từ nhỏ đến lớn cũng chưa bao giờ gặp qua người nào thực sự có phân lượng , huống chi lần này người ta lại giúp trả tiền viện phí, cũng nên gặp mặt một lần, nói một tiếng cảm ơn. Cho nên, lúc đầu nhận được tin này, tôi thực sự còn rất vui mừng, lễ phép nói: “Làm phiền Lương tiên sinh rồi, vậy tôi xin chờ ở đây!” Sáng sớm hôm sau, mặc kệ thương tích đau đớn, cố gắng rời giường rửa mặt chải đầu, thay quần áo cho phải phép, ngồi ngay ngắn trên giường chờ, trong lòng còn mơ hồ có chút phấn khởi……Kết quả, chờ trên giường cho đến lúc ngủ thiếp đi, đợi một mạch từ sáng sớm cho đến tối, làm cho cái eo lưng của tôi đau nhức, mệt mỏi không chịu nổi, vị “Lương tiên sinh” trong truyền thuyết kia từ đầu đến cuối cũng không có xuất hiện, cuối cùng lại nhận được điện thoại của Kim Quang, lại dùng một giọng nói hết sức áy náy xin lỗi nói với tôi: “Thật xin lỗi, vốn dĩ hôm nay Lương tiên sinh định đến đây thăm cô, ai ngờ………”

Không phải là không có chút thất vọng nào, nhưng mà, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình!

Tôi cười: “Không sao, không sao, Lương tiên sinh là người bận rộn……. Thật ra, không cần đến thăm tôi đâu!”

Một người vốn được coi là “Nhỡ hẹn”

Một người vốn dĩ chưa hề mong muốn có thể gặp mặt một lần!

Không sao, thật sự không sao!

Tôi nghĩ từ nay về sau, nên thuận lý thành chương quay trở lại cuộc sống bình thường nhạt nhẽo không có sóng gió!

Nhưng mà, nhưng mà lại nhưng mà………….

“Chiều nay Lương tiên sinh đến bắc kinh, khoảng hai tiếng nữa, xin cô Lỗ chờ……….”

“Buổi tuối Lương tiên sinh phải dự bữa tiệc, chắc là sau khi tham dự xong………”

“Lương tiên sinh đang dự hội nghị, dự tính nửa tiếng nữa là kết túc, xin cô Lỗ…….”

Vị Lương tiên sinh kia đối với lần “Gặp mặt” này có biểu hiện khác thường nào đó, một sự ngoan cố khó có thể giải thích được, giống như luôn luôn cố gắng tận dụng mọi sự sắp xếp của lịch làm việc trong một ngày để đến đây “Gặp tôi”, bất đắc dĩ, lịch làm việc của hắn, chắc chắn như thép lẫn thủy tinh, châm qua tuyệt đối không để lại dấu vết.

Tôi một lần lại một lần nhận được tin hẹn gặp mặt, một lần lại một lần chuẩn bị, một lần lại một lần chờ đợi, một lần lại một lần bị cho leo cây, một lần lại một lần…….

Bình thường những cuộc hẹn của hắn đều do Kim Quang nói qua điện thoại , thỉnh thoảng, cũng sẽ gửi kèm những bó hoa tười ở giữa là một tấm thiệp tuyệt đẹp

Cô nam quả nữ, nửa đêm gặp nhau?!

Rốt cuộc là do tôi mắc lỗi gì với hắn hay là do tôi đã để lại cho hắn một ấn tượng vô cùng tùy tiện?

Tôi không nói gì, mệt mỏi, không biết làm thế nào, im lặng hỏi trời!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.