Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Chương 9



Đi đến cạnh cửa bên, người đàn ông lấy ra một chiếc áo khoác dài màu đen từ bên trong chiếc tủ tường mặc vào, liền trở thành một hình dạng khác, một phong thái khác – bây giờ thoạt nhìn ngược lại thực sự có vài phần giống như các chuyên gia mùi hương! Tôi cười, cũng lấy chiếc áo khoác màu lam của mình ra mặc vào, lặng lẽ không một tiếng động đi theo hắn ra đại sảnh

Đi tới cửa, tôi không có thẻ hộ viên ra vào, đang vô cùng phân vân, liền nhìn thấy người đàn ông kia vẫy vẫy tay ra hiệu để cho tôi đuổi kịp, sau đó, sải bước đi vào một căn phòng anh ninh

Một người bảo vệ ngẩng đầu định hỏi, hắn nói thẳng: “Lưu Xương Bình bảo tôi đến lấy một ít tài liệu. đó chính là…” Hắn nói ra tên một tài liệu, người bảo vệ kia liền cung kính đứng lên tìm tài liệu. Bảo vệ vừa rời khỏi, hắn liền đưa tôi vào bên trong, thông qua cánh cửa trở lại trong phòng, sau đó từ một cánh cửa khác trong phòng rời đi

Khi tôi đứng ở bên ngoài hội sở, trong lòng còn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, hỏi hắn: “Lưu Xương Bình là ai?”

Hắn nói: “Giám đốc của hội sở…”

“Là bạn của anh sao?”

“Tôi vừa xem qua giới thiệu tóm tắt của ông ta… ở ngay ngoài đại sảnh trong hội sở!”

“……”

Sau đó, hắn hỏi tôi: “Cô có xe à?”

Nhìn dáng vẻ của tôi giống người có xe lắm à? Tôi đáng thương lắc đầu, tiện đà đem một ánh mắt đầy hi vọng nhìn về phía hắn!

Hắn gật đầu, đi tới vệ đường cái, chặn lại một chiếc xe đạp. Hai phút sau, chủ nhân của chiếc xe đạp bắt taxi rời đi, hắn ngồi lên xe đạp, oai phong nghiêng đầu một cái, gọi tôi nói: “Lên xe…”

Dưới ánh trăng, dáng người của hắn chiếu lên trên mặt đất, kéo thành một bóng dài cao to mờ tối. Tôi ngẩng đầu, nhìn hai cánh tay thon dài của hắn tùy ý đặt trên chiếc xe đạp, nhìn khóe môi hắn như có như không một nụ cười nhạt nhẽo; Nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng bị ánh trăng chiếu vào lộ ra đường nét anh tuấn, không cần động não, trong đầu tự nhiên hiện ra bốn chữ – Không chịu trói buộc

*

Ngã tư được rất rộng, con đường này thật là yên tĩnh, xe cộ qua lại trên đường không nhiều lắm, bánh xe đạp lăn trên mặt đường, tạo ra những tiếng “Sàn sạt”, như một đám tằm tham lam cắn cắn lá dâu

Cái gọi là “Ve kêu rừng càng vắng, chim hót núi càng u”, đại khái chính là giống thế này sao!

Tôi ngẩng đầu nhìn ánh trăng, có chút lưu luyến, lưu luyến trong giữa chốn đô thị phồn hoa này, nếu như chỗ này chỉ có “Một người một xe”, rất khó có khi có được cảnh “Chuyển động không một tiếng động” này.

Sau đó, sự yên tĩnh khó có được này bất ngờ bị một âm thanh làm phá vỡ —

“Đứng lại… Ngươi đứng lại đó cho tôi…”

Theo gió đêm, một giọng nói có chút thảm thiết của một người phụ nữ truyền đến, làm chấn động cả bầu không khí, làm lỗ tai của tôi có chút hơi hơi đau, quay đầu, liền nhìn thấy một bóng đen đang lao thẳng về phía chúng tôi

Tôi nhịn không được kinh hãi thét lên một tiếng, theo bản năng đưa tay cố gắng bám chặt vào người đàn ông, nhưng chưa bám được, đã cảm thấy có một lực rất lớn ép lên xe đạp. Nhanh chóng phanh lại một cái, lốp xe của xe đạp ma sát trên mặt đất, phát một âm thanh “Két, két….” kéo dài khô khan khó nghe, cuối cùng vẫn không thể phanh xe lại được, mà bị nghiêng qua một bên. Ở trong giữa tiếng kêu kinh hãi, toàn bộ thân thể tôi đã không thể không chế được mà tách ra khỏi chỗ ngồi, bay nghiêng ra ngoài…

“Oành…” Cái mông rơi thật mạnh xuống đất, tôi cảm thấy trước mắt tỏa ra toàn là sao kim, giây tiếp theo, một bàn tay ấm áp, không chút do dự đưa đến, cầm tay của tôi, hỏi: “Có bị sao không?”

Tôi nghiêng đầu, nhìn người đàn ông ngã ở bên cạnh, một chân còn đang đặt dưới bánh xe, nhìn tình hình, hình như so với tôi bị ngã còn thảm hại hơn nhiều, lại đưa tay hướng về phía tôi đầu tiên…. Trong ngực, bỗng nhiên có một cảm giác ấm áp khó tả, tôi nhe răng nâng miệng cười, nói: “Không sao….” vật lộn ngồi dậy, phủi phủi, cầm chặt tay hắn, dùng lực kéo hắn lên

“Khốn kiếp, con mẹ nó chúng mày không có mắt à? Con mẹ nó…” cái kẻ ngang ngược kia đột nhiên xuất hiện đâm vào chúng tôi, làm chúng tôi ngã nhào ở đây còn kẻ “Đầu sỏ gây nên” ngã ở bên kia, chưa ngồi dậy, liều bắt đầu mở miệng lớn tiếng mắng trửi, nói những lời lẽ thô tục không dứt. Tôi nhìn qua, thấy là một người khoảng bốn mươi, vóc dáng người đàn ông trung niên tròn trịa, trên đôi chân đầy mỡ là một đôi giày da màu cam vô cùng bắt mắt.

Người đàn ông nhíu mày, nhẹ nhàng dùng lực đem cái chân đặt dưới bánh xe rút ra, kéo tôi cùng đứng lên, mới buông tay của tôi ra, liếc nhìn “Giày da” bên cạnh, lạnh lùng nói: “Câm miệng!”

“Giày da” sửng sốt, bỗng nhiên ôm đầu gối kêu to: “Ôi, ôi… Đâm chết người, đâm chết người!” Lại lăn lộn trên mặt đất

Lúc này những người đi đường chung quanh thấy tình huống này, dần dần dừng lại. “Giày da” thấy có người xúm lại xem, lại càng hăng say kêu: “Đâm chết ngườu, đâm chết người…” lăn lộn bên cạnh tôi, một đôi tay dơ bẩn, gắt gao túm chặt ông quần của tôi

Tôi giật nảy mình, trong lòng nhịn không được sợ hãi, ra sức nhấc chân muốn thoát khỏi, nhưng “Giày da” kéo cực nhanh, trong lúc vội vã, lại không thể thoát khỏi

Đang lúc hoảng loạn, lại thấy một người phụ nữ chân nam đá chân chiêu, thở hồng hộc chạy đến, hét to: “Đồ chết tiệt, kẻ trộm cắp, ông chết không được tử tế ông…” Chạy tới nơi, thấy “Giày da” đang kéo kéo ống quần của tôi, sửng sốt một chút, bỗng nhiên cử động, hướng người về phía tôi, tát một cái thật mạnh…

Tôi không hiểu nhìn qua bàn tay “nhảy dù ” kia, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó, thoáng qua một cái, liền thấy người đàn ông nhấc chân, một cước đá văng bàn tay đang kéo ống quần tôi ra; tiện đà nhanh nhẹn nắm lấy cổ tay của người phụ nữ kia, kéo xuống thật mạnh, quay tay cô ta ném lên phía trước, ngã xuống bên cạnh “Giày da”

Người phụ nữ kia ngã nằm nhoài trên mặt đất, rồi bất chợt lớn tiếng khóc lóc la mắng, lúc thì mắng người đàn ông trung niên niên kia, lúc thì mắng chúng tôi, cuồng loạn khóc lóc, mắng chửi túi bụi

Người đàn ông cũng không để ý đến bọn họ, quay đầu nhìn tôi, khẽ nhíu mày, bỗng nhiên nhanh chóng cởi chiếc áo gió ra, khoác lên người tôi.

Tôi sửng sốt, theo bản năng từ chối, nói: “Không cần!”

Hắn cười, tới gần tôi, nhỏ giọng nói: “Dưới ống quần cô bị rách …….”

Ách…..

Tôi không dám tiếp tục từ chối chiếc áo của hắn nữa, nhưng mà cảm thấy mặt nóng bừng, nhanh chóng cúi đầu, trái tim không khống chế được mà đập thình thịch

Hình như “Giày da” bị người phụ nữ bên cạnh làm cho kinh hãi một chút, chưa kịp phản ứng, lại bị người người đàn ông đá một cái vào tay có chút hơi đau. Lại bắt đầu rướn cổ kêu to: “Không còn luật pháp nữa hay sao, mặc kệ người dân sống chết a! hành hung người trên đường như vậy…”

Người phụ nữ bị tiếng gào của hắn kích động, lại dùng tiếng khóc lóc mắng chửi sắc nhọn hơn: “Ông là đồ chết tiệt, chỉ biết ra bên ngoài ăn chơi trác táng, tìm hồ ly tinh…”

Sau đó, tôi nghe được một âm thanh vô cùng lãnh đạm nói: “Muốn bao nhiêu tiền?”

Giọng nói từ trong miệng của người đàn ông phát ra lại giống như đe dọa vậy, ngay cả tôi cũng nghe được hết sức rõ ràng, nhưng giống như một kỳ tích, tiếng khóc lóc mắng trửi trong nháy mắt đều biến mất, cả hai người nam nữ kia đều cùng nhau ngẩng đầu lên nhìn hắn

Người đàn ông mở ví da ra, rút ra một sấp tiền nhỏ, cúi người đưa cho “Giày da”, nói: “Câm miệng lại cho tôi, cầm tiền rời khỏi đây!”

“Giày da” nhìn chòng chọc vào ví da của hắn, trong ánh mắt liền xuất hiện lòng tham không đáy, lại nói một tiếng: “Ôi…” Người đàn ông lập tức rút lại sấp tiền

Người phụ nữ tức thời cực nhanh, nhìn “Giày da” hình như vẫn còn muốn ăn vạ, lập tức đưa tay, gắt gao bịt kín cái miệng của hắn, cầm lấy tiền từ trên tay người đàn ông, kéo “Giày da” đứng lên, đỡ hắn đi về phía trước… Đợi hai người đó biến mất vào bóng đêm, vẫn còn loáng thoáng nghe thấy những tiếng mắng trửi vọng lại: “Đồ đáng chết, hôm nay bà đây…”

Những người xung quanh thấy cảnh tượng không còn náo nhiệt, tốp ba tốp năm dần dần rời đi.

……….

Rốt cục cũng được yên tĩnh!

Người đàn ông cúi người nâng chiếc xe đạp dưới đất lên, dắt đi, dường như muốn kiểm tra tình hình chiếc xe.

Tôi ngẩng đầu hỏi: “Rõ ràng là bọn họ vô lý, vì sao vẫn đưa cho bọn họ tiền?”

“Không phải chuyện gì cũng nhất định phải tìm ra được một kết cục công bằng?” Hắn cười: “Để có một cái kết cục tương đối công bằng thì cần cả một quá trình giải quyết phức tạp, tôi lại coi trọng thời gian hơn!”

“Anh nhiều công việc bận rộn lắm sao?”

“Thật không dễ gì mới hẹn được với người đẹp, đương nhiên muốn nhanh chóng cùng uống rượu rồi!” Hắn cười hết sức ung dung

Ách… Trên người tôi còn đang khoác chiếc áo gió của hắn, nhìn khuôn mặt tươi cười của hắn, cảm giác vô cùng ấm áp, có ý muốn nói lời “Cảm ơn”, lại cảm thấy như vậy quá sơ sài nhẹ nhàng, nghĩ nghĩ, ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói: “Mời anh uống rượu?”

Hắn cười: “Tôi nhất định phải uống nhiều một chút…” Nghiêng đầu, lại nói với tôi một lần nữa: “Lên xe…”

Cuối cùng lại ngồi lên trên xe đạp của hắn. Lúc này đây, chắc là trong lòng tôi bị cảm giác ấm áp vui vẻ tràn đầy trong cơ thể, nên không chút do dự, không chút chần chừ, thầm nghĩ nhất định phải cố sức uống rượu – cùng với hắn một buổi!

Nói là tôi mời khách, cho nên, sau khi chúng tôi rời khỏi cái tiệc rượu sa hoa kia, đến quán bar uống, ngược lại tất cả đều là những loại rượu giá cực rẻ

Tôi có chút xấu hổ, hắn cười cười nói: “Bữa tiệc rượu lớn! uống rượu dĩ nhiên cần chú ý đến chất lượng rượu, nhưng thật sự quan trọng nhất, vẫn là cảm giác phóng khoáng vui vẻ….”

Thật sự là đã nói đến điểm mấu chốt trong lòng tôi!

Tôi cười, rót rượu cho hắn, nói: “Hiện tại tôi ăn bữa nay lo bữa mai, quả thật không mời anh uống rượu ngon được. Nhưng mà tương lai…” nhìn hắn có chút chần chừ – bèo nước gặp nhau, mời rượu bạn tri kỷ… có thể có tương lai sao?

Hắn lại không do dự nói tiếp:” tương lai, tôi nhất định phải cho cô đổ máu một lần, đem tất cả nợ nần trong lần uống rượu này gom lại…. “

Đây xem như là một khế ước bằng miệng sao?

Coi như vậy đi!

Rượu rất thơm, trong đầu có chút nặng nề choáng váng; rượu rất nồng, trong lòng tôi có chút ấm áp!

Nói là muốn uống rượu phóng khoáng, kỳ thật ngay từ đầu, vẫn là phóng khoáng không nổi, nhất là tôi, luôn luôn có chút câu nệ. Nhưng mà, rượu này rượu nọ, có thể làm cho con người ta buông lỏng … Hai chúng tôi nói chuyện trời Nam biển Bắc, dường như đều không có gì liên quan, tỉ mỉ tổng hợp lại từng chút, không để ý, lại lộ ra sự ăn ý khó tả. Cảm giác thật nhẹ nhàng, thật ấm áp, thật thỏa mái… Càng ngày càng tùy ý!

Trong nháy mắt không rõ bắt đầu từ đâu, hai chúng tôi liền đột nhiên hăng hái rõ rệt, tốc độ uống rượu càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh – nói chung có lẽ do rượu trong người, những chuyện luôn giữ ở trong lòng qua vài lần “Cụng rượu” liền không suy nghĩ đến nữa?!

Từ trước cho tới bây giờ cho tới bây giờ tôi chưa bao giờ uống rượu say, từ nhỏ đến lớn, bất kể là lý do gì đi nữa, ở trong bất cứ trường hợp uống rượu nào, thật sự cho tới bây giờ cho tới bây giờ cũng chưa có uống rượu say, ngoại lệ duy nhất một lần, chính là – đêm đó!

Say rượu tựa như là xẩy ra trong nháy mắt!

Tôi nhỡ rõ tình cảnh bản thân đi lên phía trước xoay tròn một giây, hình như còn thảo luận cùng hắn một chút như là “Cái gì là to, cái là là nhỏ” hoặc là “Hoa không phải là hoa, lá không phải là lá”… về vấn đề phật giáo vô cùng thâm thúy – có trời mới biết lúc tôi say rượu lại có thể trở nên thâm thúy như vậy?!

Hắn dường như trả lời tôi một câu, nhưng lỗ tai của tôi đã có chút mơ hồ, nghe không rõ ràng lắm.

Tôi nghe rõ ràng, là sau khi hắn hơi dừng lại một chút, bỗng nhiên cười cười nhìn tôi, mặt khác nói ra một câu: “Cô thua… Lỗ Tây!”

Tại sao hắn, tại sao, tại sao lại biết tên tôi gọi là – Lỗ Tây?

Bỗng nhiên tôi giống như bị hai chữ từ trên trời rơi xuống này đập trúng, đập đầu óc choáng váng, ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn một cái, cố gắng từ trong ánh mắt hắn đọc ra chút gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ thấy sự phức tạp khó hiểu trong ánh mắt sâu thẳm kia, hùng hồn ngã xuống….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.