Tình Yêu Đau Dạ Dày

Chương 28: Đêm khuya nồng nhiệt như lửa



Gần đây Tiêu Phàm viết luận văn viết đến phiền não, lại thêm lời tỏ tình không đầu không não của Vệ Đằng, tâm tình luôn không tốt.

Lúc ăn cơm cùng các giáo sư, lại không tiện biểu hiện ra, đành phải chịu đựng.

Đám sư đệ muội kia cũng thực đáng ghét, biết hôm nay là sinh nhật mình, đều chạy tới mời rượu, nhiệt tình lên không xong không được.

Mặc dù đã kiếm cớ chặn lại phần lớn, nhưng cũng uống xuống bụng vài ly, toàn thân bốc hơi nóng.

Sau đó, đành lấy cớ nói ba mẹ phải về tới, nhất định đi về trước.

“Cha mẹ sư huynh thật tốt nha, còn đặc biệt trở về mừng sinh nhật cho anh a?” “Đúng vậy đúng vậy, thực hâm mộ…”

Tiêu Phàm nhức đầu muốn nổ tung, ưm một tiếng, sau khi tạm biệt các giáo sư, ra khỏi nhà hàng, bắt taxi.

“Đi đâu?”

“Đại học T.”

Tài xế khởi động xe, Tiêu Phàm dựa vào ghế thở ra một hơi thật dài.

Hôm nay là sinh nhật y, đến tận bây giờ, cũng không có tin nhắn chúc mừng.

Ba mẹ ở nước ngoài, bận rộn làm ăn bận đến quên mất cũng là chuyện bình thường, đến giờ mình cũng không dám mơ mộng họ sẽ nhớ đến, cái sinh nhật thối mà thôi, cũng không khác gì những ngày bình thường, đại nam nhân, cũng không cần thiết phải so đo.

Đến giờ Tiêu Phàm cũng không cần biết đến loại ngày lễ này, trước đây dù cha mẹ có muốn tổ chức sinh nhật cho, y cũng không hứng thú nổi.

Nhưng năm nay, nội tâm dâng lên một trận trống trải không nguyên cớ.

Vệ Đằng đoạn thời gian trước vẫn quấn lấy mình, gió thổi mưa rơi cũng lấy cớ nhắn tin cho mình, sau khi bị từ chối, liền không liên lạc nữa.

Quả nhiên cậu ấy chỉ là cao hứng nhất thời thôi sao?

Hay là lúc từ chối, đã tổn thương đến tự ái của cậu ấy?

Tiêu Phàm cảm thấy suy nghĩ của mình quả rất buồn cười, rõ ràng lúc từ chối hy vọng cậu ấy đừng liên lạc với mình nữa, nhưng bây giờ, cậu ấy không liên lạc thật, lại cảm thấy trong lòng rất trống rỗng.

Thậm chí hy vọng xa vời, ngày sinh nhật, cậu ngốc kia có thể nhắn tin, nói: “Tiêu Phàm sinh nhật vui vẻ, tôi mời anh ăn cơm nha.” Cuối cùng cộng thêm “Hắc hắc” cùng khuôn mặt cười.

Nhưng mà đến bây giờ di động cũng chưa từng vang lên.

Bản thân mình rốt cuộc là đang chờ đợi thứ gì? Thật buồn cười quá nhỉ.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, hạt mưa tí tách rơi vỗ vào cửa xe, thời tiết mới vừa nãy vẫn còn tốt, nháy mắt trời đã mưa.

Đúng lúc này, điện thoại di động lại vang lên, chuông tin nhắn, Tiêu Phàm khẽ giật mình, vội vàng móc di động ra, mở xem.

“Sinh nhật vui vẻ nha anh trai! Tối nay anh không trở lại đúng không? A a, em chuẩn bị cho anh một phần quà vô cùng đặc biệt, đặt tại phòng ngủ của anh, gần đây em thấy tâm tình anh không tốt lắm, hy vọng anh buông lỏng một chút. Nếu không về khu nhà, vậy anh trở về túc xá, nghỉ ngơi thật tốt a.”

Tiêu Phàm cau mày, hồi âm lại hai chữ “cảm ơn”

Lại là một trận mất mác không duyên cớ. Thì ra, chỉ là tin nhắn của Tiêu Tinh.

“Bác tài, phiền đổi đường, nhai tâm hoa viên của Bắc Giao.

Tiêu Phàm nói với tài xế một tiếng, liền quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Đột nhiên không muốn về ký túc xá, muốn đến khu nhà ông nội để lại, không bằng kỳ nghỉ 1/5 cũng ở đó đi, điều tiết tâm tình một chút.

Thời gian này, chắc buổi tiệc của em gái cũng hết thúc rồi, cũng không phải nhìn thấy đám bạn bè của nó mà tâm phiền.

Mưa càng rơi càng lớn, sau khi xe đổi đường, giảm tốc độ lại, dọc theo đường đi, ánh đèn đường hắt trên cửa sổ, bên trong xe khi sáng khi tối.

Tiêu Phàm tựa lưng vào ghế ngồi, nhắm mắt nghỉ ngơi, rượu uống không nhiều, nhưng cũng không ít, cảm thấy thân thể tỏa ra từng trận hơi nóng, cảnh vật trước mắt cũng có chút mơ hồ.

Sau khi xuống xe, vì không mang dù, khoảng cách từ ven đường đến khu nhà cũng ngắn, thế là chạy như điên về.

Nhớ đến trận mưa lớn ở Quế Lâm, bị Vệ Đằng lôi chạy như điên trong mưa, khóe miệng Tiêu Phàm không khỏi nhẹ nhàng vểnh lên.

Lúc đẩy cửa vào nhà, phòng khách yên tĩnh, một mảng tối tăm.

Phòng Tiêu Tinh ở dưới lầu, lúc đi ngang qua, thỉnh thoảng truyền ra một đôi lời đối thoại.

Tiêu Phàm rút lại bàn tay định đẩycửa, trong túi có bông tai dành cho em gái, nếu bạn con bé ở đó, đi vào không tiện, vậy để hôm khác đưa.

Xoay người bước lên lầu, sau khi vào phòng ngủ, vào phòng tắm trước đã.

Đang mơ mơ màng màng nghe được được tiếng nước chảy, Vệ Đằng dụi dụi mắt, thấy cửa phòng tắm hé ra khe hở.

Ai vậy?

Mở to mắt nhìn, chỉ thấy được tia sáng yếu ớt, sau một lát, đèn tắt, có người đi ra.

Trong phòng một mảng tối om, Vệ Đằng chỉ cảm thấy có một loại áp lực kỳ quái từ cơ thể người đó lan ra xung quanh.

Bị dọa đến tỉnh rượu một nửa, sau khi khôi phục thần trí, có thể cảm nhận được hơi thở trên người anh ta, là Tiêu Phàm?…

Sao anh ta ở đây? Mộng xuân à? Cũng khoa trương quá đi?

Vệ Đằng nhéo đùi mình, đau! Không phải mơ?

Vừa định lên tiếng, lại cảm giác có cơ thể nóng bỏng vén chăn chui vào, hai người đều trần trụi, cảm giác làn da tiếp xúc nhau, khiến cả hai đồng thời run rẩy.

“…”

Lặng im.

Trong không khí chảy dòng khí lưu kỳ quái, Vệ Đằng nghe được nhịp tim thình thịch của chính mình. Cảm nhận được nhiệt độ nóng rực của Tiêu Phàm vừa mới tắm xong, làn da có tính đàn hồi, trên mặt Vệ Đằng cũng bắt đầu nóng lên.

Không ngờ sau một khắc, Tiêu Phàm xoay người áp tới.

Ngón trỏ ngả ngớn nâng cằm hắn lên, thanh âm trầm thấp mang theo mê hoặc mị người, “Tiêu Tinh cũng thật có lòng nha, lễ vật này cũng đủ đặc biệt, ưm?”

Vệ Đằng bị dọa sợ đến không dám cử động, thân thể hai người dán vào nhau rất chặt chẽ, những nơi tiếp xúc lan tràn một mảnh lửa nóng.

“Hừ, cậu là ai? Cũng rất tự giác nhỉ, cởi hết bò lên giường tôi, vội vã đến vậy à?”

Tiêu Phàm cười lạnh một tiếng, tay đưa qua định mở đèn.

Nếu y biết là mình, sẽ thế nào đây? Giơ chân đá mình xuống giường? Hay bảo mình mặc quần áo cút xéo?

Trong phút chốc, đầu óc Vệ Đằng vòng vo mấy loại ý tưởng.

Chu Vũ đã nói… Bá vương ngạnh thượng cung.

Ngưu San San nói… lên xe rồi mua vé.

Ba phương pháp theo đuổi người đẹp lạnh lùng, giả vờ làm tiểu bạn ăn sạch anh ta, hoặc giả vờ không rõ tình hình bị anh ta ăn sạch, sau đó nhõng nhẽo ăn vạ…

Trong lòng Vệ Đằng quyết định biện pháp, mãnh liệt lật người lại, Tiêu Phàm đột ngột không kịp đề phòng, bị hắn đè trên giường.

Tiêu Phàm cười khẽ, người này thật giống mèo hoang nha, còn dám đè ngược?

Tay trong lúc lơ đãng lướt qua làn da trên lưng hắn, một loại cảm giác ấm áp như ngọc ấm, cái mông bóng loáng co dãn, mông vừa thẳng lại vểnh, ngược lại cũng còn biết chút lễ phép, không cởi quần lót.

Vì cái gì lại cảm giác mông vịt kia của hắn thật giống của Vệ Đằng?

Tiêu Phàm lắc đầu, ném đi suy nghĩ kỳ quái, Vệ Đằng làm sao có thể biết chỗ này, phỏng chừng do say rượu nên trong đầu luôn toát ra những ý tưởng không giải thích được.

“Cậu muốn làm gì?” Tiêu Phàm cười hỏi, sau một khắc, lại có đầu lưỡi liều lĩnh trực tiếp xông vào khoang miệng.

Ngây ngốc xông loạn một trận, hô hấp nơi chóp mũi dồn dập lại ngọt ngào phun trên mặt Tiêu Phàm từng trận, nhột nhột.

Tiêu Tinh biết mình là đồng tính luyến ái, chẳng lẽ thực sự tìm người đến làm ấm giường cho mình? Đứa em gái này cũng quá lớn mật đi.

Tiêu Phàm nhướng mày, đẩy cái tên đang lộn xộn trên người mình ra.

“Cậu biết bản thân đang làm cái gì?”

“Ngô …” sau khi đối phương phát ra giọng mũi, lại bắt đầu liếm dái tai Tiêu Phàm, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua vành tai, trốn tránh, giống như còn chút xấu hổ.

Sau lưng Tiêu Phàm cứng đờ, hạ giọng nói: “Cậu quyến rũ tôi?”

Đối phương tựa hồ không biết nặng nhẹ, đầu lưỡi tại lỗ tai liếm tới liếm lui.

Cánh tay Tiêu Phàm vòng qua hông hắn, đột nhiên dùng lực, kéo hắn vào lòng mình, khiến thân thể hai người dán chặt chẽ hơn, nhìn hắn giở thủ đoạn gì.

Vệ Đằng bị kéo vào ngực y, nằm trên ngực Tiêu Phàm thở dốc, hô, sức lực người này lớn thật.

Không thể lộ ra, tuyệt đối không thể cho y biết, coi như say rượu mất lí trí, say rượu loạn tính là không cần giải thích. Ngày mai tỉnh lại, cứ nói mình cho là bản thân thấy mộng xuân, không biết gì hết.

Sau đó, có lẽ anh ta sẽ đau lòng…

Như vậy cũng sẽ không tàn nhẫn với mình thế nữa chăng?

Vệ Đằng hạ quyết tâm, thả lỏng cơ thể, ôm bả vai Tiêu Phàm, môi ấn lên.

“Cậu biết hậu quả?” Tiêu Phàm hỏi.

Vệ Đằng ở trên ngực y gật đầu ở trên ngực y, đương nhiên biết rồi, lần đó vô tình thấy GV của Chu Ngư, vì phân tích kiến thức phương diện đó, cố ý đăng ký một trang web fanfic, down được rất nhiều thứ đặc sắc.

“Không hối hận?” Ngón tay Tiêu Phàm nhẹ nhàng đặt tại mông Vệ Đằng, hướng đến nơi bí ẩn dò xét, lại rời đi.

Kích thích như có như không, khiến cho thân thể Vệ Đằng run rẩy.

Vệ Đằng hít sâu một hơi, đại nạn không chết tất có hậu phúc, lão tử cũng không tin anh còn có thể giết chết người ở trên giường. . .

Vì vậy, oanh liệt gật đầu một cái.

Thân thể hai người dán nhau rất chặt, Vệ Đằng giật giật, da thịt nóng bỏng ma sát thân mật, hô hấp của hai người cũng dần dần rối loạn.

Tiêu Phàm dùng tay vuốt ve cặp mông của Vệ Đằng, khẽ cười nói: “Đây chính là cậu tự tìm lấy, con mồi đưa tới cửa, con sói không có đạo lý không ăn, đừng hối hận.”

Dứt lời, Vệ Đằng chỉ cảm thấy vòng eo căng thẳng, cả người hoàn toàn nằm trong ngực y, một trận trời đất ngả nghiêng, sau lưng chạm đến ván giường vừa lạnh vừa cứng, nháy mắt cả người Tiêu Phàm đều đè trên người!

Vệ Đằng đã không rãnh suy nghĩ nhiều. Quản hắn ngày mai có phải là ngày tận thế hay không, vô luận như thế nào, tối nay cứ phóng túng một hồi đi.

Dù sao thích anh ta như vậy, lần đầu tiên là cùng anh ta, sau này cũng không hối hận.

Ngón tay linh hoạc của Tiêu Phàm nhanh chóng cởi chiếc quần lót của Vệ Đằng, cũng loại bỏ lớp lá chắn cuối cùng của bản thân. Hạ thân hai người ma sát liên tục, từ bộ vị vọt lên một trận lửa nóng hừng hực.

Vệ Đằng giơ tay ôm chặt bả vai Tiêu Phàm, vùi đầu vào ngực y, tùy ý ngón tay khéo léo của y đùa bỡn phân thân của chính mình.

Hoàn toàn không giống với bắn súng lục, chỗ đó vừa bị ngón tay thon dài của Tiêu Phàm chạm vào, lập tức không tiền đồ mà hiên ngang đứng lên, nằm trong tay y mà run rẩy biểu đạt.

Tiêu Phàm dường như rất hứng thú với nơi đó, ngón tay nhẹ nhàng chạm gốc một chút, sau đó lại chơi đùa chóp một tí, lại dựng dậy chơi đùa một phen, hành hạ đến toàn thân Vệ Đằng run rẩy.

“Ngô. . . Ừ. . . Ừ. . .”

Theo động tác ngón tay y, tiếng rên rỉ mị hoặc tràn ra bên mép, Tiêu Phàm khẽ cười cắn cắn vành tai Vệ Đằng, “Lần đầu tiên à? Phản ứng đáng yêu như thế?”

Dứt lời, còn xấu xa mà nhéo đỉnh sớm tràn ra chất lỏng.

“A. . .”

Thanh âm Vệ Đằng kỳ quái đến cả bản thân cũng không dám nhận, thanh âm mị hoặc lòng người như vậy, lại là giọng vứt đi của mình kêu ra sao? Mặt nóng đến sắp tan ra, chắc chắn đỏ đến rất đáng sợ. May mà không có đèn, trong đêm tối chẳng thấy rõ thứ gì.

Hơi thở Tiêu Phàm có hương rượu nhàn nhạt, Vệ Đằng biết y đã uống rượu.

Cũng biết y lập tức sẽ xem mình như con mồi chủ động đưa đến trước cửa mà ăn.

Nhưng mà vẫn còn cam tâm tình nguyện, bất kể như thế nào, đó là một cơ hội rất lớn, hơn nữa còn là cơ hội cuối cùng.

Tiêu Phàm tựa hồ phát giác sự thơ thẩn của Vệ Đằng, ngón tay giữ bộ vị sớm đã đứng thẳng lên, nhanh chóng chuẩn bị, còn cố ý ác liệt mà véo tiểu cầu dưới gốc.

“A. . .”

Vệ Đằng chỉ cảm thấy máu toàn thân đều hướng xuống dưới, đầu óc trống rỗng, thân thể mãnh liệt co quắp mấy cái, lần đầu tiên cứ như vậy đã tiết ở trong tay hắn.

Thật là xin lỗi, lão tử hiệu suất quá cao.

Vệ Đằng tự an ủi bản thân như vậy, sau khi phát tiết, toàn thân không có chút khí lực, mềm nhũn mà nằm trên giường, một bộ dáng tùy người làm thịt.

Tiêu Phàm dừng lại chốc lát, thấy Vệ Đằng mềm mại ngã xuống giường, nghĩ thầm, hắn quả nhiên là lần đầu tiên, tùy tiện đụng hai cái đã kích động thành như vậy.

Cũng không biết tại sao, trong lòng đột nhiên có một loại cảm giác thành tựu kỳ diệu, vuốt ve da tay của hắn, cảm thụ hắn thở dốc, giống như cái tên Vệ Đằng giương nanh múa vuốt kia như vậy.

Có lẽ bản thân thật sự đã uống nhiều quá, trước mắt cũng là mơ mơ hồ hồ, đầu óc choáng váng.

Nếu hắn cũng nói không hối hận, cởi hết nằm trên giường, mình còn do dự cái gì?

Tiêu Phàm bình tâm xuống, ngăn chận hắn, nhẹ nhàng tách hai chân hắn ra, ngón tay lần mò theo bắp đùi hướng về nơi bí ẩn nhất.

Cảm giác người phía dưới nháy mắt cứng ngắc, Tiêu Phàm nghĩ thầm có lẽ là lần đầu tiên của hắn, không quen, vì vậy động tác dịu dàng hơn một chút, một tay nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng hắn, tựa như an ủi, tay còn lại đem chất lỏng vừa rồi xoa xung quanh hậu huyệt, ngón trỏ không chút do dự mà tiến vào thăm dò.

Thân thể trong lòng cứng hơn, mới vừa rồi còn mềm nhũn, bây giờ lại thành cương thi!

“Ngô ngô. . . Ngô ngô. . .”

Kêu có chút đáng thương, nào ngờ, tiếng kêu mang theo giọng mũi như vậy càng thêm kích thích tính lang sói trong máu đối phương, Tiêu Phàm không để ý tới hắn, tiếp tục đem ngón tay chỉ hướng chỗ sâu thăm dò.

Chết tiệt, chỗ đó quá nóng quá chặt, mông lại vểnh như vậy, thật muốn tàn nhẫn mà tiến vào cơ thể cực phẩm này, có thể nhịn đến bây giờ, đầu đã đầy mồ hôi rồi.

Cậu còn kêu la cái gì, bây giờ nói không làm nữa, có phải là quá muộn hay không?

Tiêu Phàm đột nhiên xấu xa muốn bắt nạt con mèo hoang nhỏ không biết nặng nhẹ, cởi hết bò lên giường này một chút.

Suy nghĩ Vệ Đằng lại là, cái mông của lão tử có thể bị y chơi đùa đến nở hoa không đây, a!

Mặc dù nhìn nam nhân bị người ta thượng trong GV đều rất hưởng thụ, nhưng mà mình…. mình… một ngón tay cũng sắp hỏng mất rồi.

Phi, còn khuấy tới khuấy lui, có xong không đây! Hiệu suất một chút được không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.