Tình Yêu Đau Dạ Dày

Chương 58: Tâm bệnh thì cần tâm dược



Tiêu Phàm ở trong bếp nấu cơm, Vệ Đằng muốn giúp đỡ, kết quả bị ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Phàm quét về.

Nghiêm cấm Vệ Đằng bước chân vào bếp một bước.

Vệ Đằng vẻ mặt căm hận chạy đến phòng khách, mở TV chỉnh âm thanh đặc biệt lớn, nhìn dáng vẻ bận rộn của Tiêu Phàm mặc tạp dề làm đâu vào đấy trong bếp, cơn giận của Vệ Đằng hoàn toàn tiêu mất.

Bà xã này rất tốt, quả nhiên là mơ ước hồi trẻ của mình, biết nấu cơm, yêu sạch sẽ, mỉm cười rất dịu dàng…

Ngoại trừ ba điều này, những cái khác so với mình nghĩ đều trái ngược hoàn toàn.

Tỷ như thời gian hắn hành hạ mình trên giường… kia quả thật là hình phạt tàn khốc, mặc dù đã lâu không cùng hắn thân thiết… hai diễn viên chính trong TV đang hôn nhau đắm đuối, Vệ Đằng nghĩ tới nghĩ lui, mặt lại hơi nóng lên.

Tiêu Phàm nhanh chóng làm xong thức ăn, từng đĩa từng đĩa bưng ra, hấp dẫn đến mức khiến nước miếng của Vệ Đằng chảy ròng ròng.

Hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm, Vệ Đằng thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn thấy bộ dáng Tiêu Phàm tao nhã cầm đũa gắp thức ăn, trái tim lại nhảy loạn một trận.

Vội vàng cúi đầu dùng sức gặm sườn kho, lang thôn hổ yết ăn cơm, Vệ Đằng đột nhiên nhớ tới một chuyện.

“Ai, Châu Vũ đâu?‖

Tiêu Phàm chỉ cảm thấy không hiểu gì cả, nhún nhún vai không thèm để ý: ―Anh làm sao biết được.‖

―Em nhớ hôm đó cậu ấy đến phòng bếp, ngày thứ hai anh tỉnh dậy có nhìn thấy cậu ấy không?‖

“Không có.”

―Kỳ quái, cậu ấy muốn đi sao không nói một tiếng…‖

Kỳ thực vào lúc này, Châu vũ đáng thương đang nằm trên giường hồi tưởng cảnh tượng kinh khủng thấy được vào đêm đó.

Vệ Đằng sau khi lên giường liền ngủ thiếp đi rất nhanh, chỉ thấy Tiêu Phàm đột nhiên mở mắt, nhếch nhếch khóe môi, nhìn chằm chằm vào Vệ Đằng đang nằm bên cạnh y, sau đó nghiêng đầu… hôn cậu ấy.

Vệ Đằng mơ mơ màng màng vẫn còn rên rỉ ư ư a a, Tiêu Phàm hài lòng hôn hắn một lần, cuối cùng còn quan tâm thay hắn liếm liếm đôi môi, sau đó cử động thân thể để Vệ Đằng nằm ngủ trên người mình.

Tiếp đó Tiêu Phàm ngẩng đầu, hướng mình mỉm cười, Châu vũ bị dọa sợ đến nỗi vội vàng đóng cửa lại, chạy trốn lên lầu.

Chỉ cảm thấy tất cả lông măng phía sau lưng đều dựng thẳng lên.

Vệ Đằng à, người anh em tớ đây thật đồng tình với cậu, con sói nhà cậu ăn cậu không nhả xương, đem cậu bán cậu còn giúp người ta đếm tiền!

Lúc Vệ Đằng lên lầu nhìn thấy Châu Vũ, chỉ thấy Châu Vũ không rõ vì sao sầm mặt.

―Sao cậu đột nhiên biến mất vậy?‖

―Eh, thấy một vài chuyện, bóng đèn tớ đây quá sáng thôi.‖

“Cái gì a?”

―Này, cậu có từng mơ thấy Tiêu Phàm hôn cậu chưa?‖

Vệ Đằng đỏ mặt, nói chuyện này với bạn thân vẫn là việc rất khó khăn nha, ―Hình như… có đi…‖

“Mấy lần?”

“Rất nhiều lần.”

―Oh, cậu tự cầu nhiều phúc đi.‖

―Cậu có ý gì?‖ Nhìn bóng lưng Châu Vũ, Vệ Đằng vô cùng khó hiểu, nhưng lúc Châu Vũ đóng cửa lại, hít một hơi thật sâu, mở cửa sổ ra quát: ―Vệ Đằng, cậu là

tên ngu xi! Ngủ giống như heo bị người ta ăn cũng không biết! Làm anh em của cậu tớ thật MD thay cậu mất mặt!‖

Vệ Đằng không nghe thấy, ngược lại là Tiêu Phàm ở lầu dưới mở cửa ra hóng mát nghe được.

Tiêu Phàm nhếch khóe môi nhẹ nhàng cười một tiếng, thấp giọng nói: ―Cậu ấy ngủ quả thật giống heo chết, kỳ thực điều này cũng không có gì không tốt, dễ dàng cho tôi gây án mà.‖

Buổi tối Vệ Đằng và Châu Vũ, Ngưu San San cùng nhau xem ti vi, Ngưu San San ôm một bao cốm lớn vui vẻ nhai nhai, Châu Vũ liên tục dùng ánh mắt khinh thường nhìn Vệ Đằng.

Vệ Đằng không nhìn bọn họ, tự mình chăm chú xem trận bóng.

Hồi lâu sau Ngưu San San thở dài, nói: ―Tối nay không khí bất thường nha, các cậu cãi nhau nhau à?‖

Châu Vũ tiếp tục khinh thường Vệ Đằng, Vệ Đằng khinh thường trở lại.

―Vệ Đằng, cậu không thể chừa chút tâm nhãn à? Đưa vào hang sói sờ lông sói, còn tưởng là mình đang sờ thảm nhung sao?‖

Vệ Đằng một câu ―Liên quan quái gì đến cậu.‖ ngăn Châu Vũ trở lại.

Hồi lâu sau, Vệ Đằng mới xoay cổ, thấp giọng nói: ―Tớ biết y thích trêu chọc tớ chơi, tớ cũng thích y trêu chọc tớ, cậu cảm thấy kỳ quái?‖

Châu Vũ há hốc mồm không nói được gì, Ngưu San San lại nhận câu nói: ―Không kỳ quái, phương thức ở chung giữa các cậu nên là như vậy, đấu không lại hắn, cứ để cho hắn trêu chọc đi.‖

―Dù sao ở cùng nhau vui vẻ là được, so đo nhiều như vậy làm gì.‖ Vệ Đằng nhếch miệng cười cười, thuận tiện lườm Châu Vũ một cái.

Châu Vũ hừ lạnh, nói thầm: ―Ngủ say bị người ta lợi dụng, bản thân cũng không biết, tớ cũng lười nói với cậu.‖

Mặt Vệ Đằng đỏ lên: ―Tớ chính là ngủ say như chết, trở ngại cậu à?!‖

Nhưng trong lòng cũng đang hoài nghi, Châu Vũ hôm đó phải chăng đã thấy cái gì? Tiêu Phàm chẳng lẽ hèn hạ vô sỉ đến mức thừa dịp mình ngủ say đã làm chuyện gì đó khiến nhân thần cộng phẫn sao?

Sáng sớm hôm sau, Vệ Đằng khó được lại dậy sớm, đi mua bữa ăn sáng lập tức mua bốn phần.

Sau khi để lại trên bàn hai phần cho đồng đản, xuống lầu tìm Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm mới vừa thức dậy, áo ngủ thùng thình khoác bên hông, khuôn ngực rắn rỏi lộ cả ra ngoài, một mảnh cảnh xuân chợt tiết.

Vệ Đằng cúi đầu không dám nhìn hắn, trong lòng cũng đang mắng MD, tên sắc lang này sáng sớm liền quyến rũ người, ông đây còn chưa ăn cơm nha, anh cứ làm cho người ta phun máu trước hay sao.

Tiêu Phàm cũng là dáng vẻ như không có chuyện gì xảy ra, ngồi đối diện Vệ Đằng tao nhã cắn bánh mì, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhàn nhạt liếc hắn một cái, sau đó nhẹ nhàng mỉm cười.

Nhịp tim Vệ Đằng đập không khống chế được, cắn bánh mì từng miếng từ miếng rồi uống sữa tươi.

Thình lình nghe Tiêu Phàm nói: ―Cái ly trống không rồi, em còn uống không khí à?‖

Vệ Đằng tức giận để ly xuống, đứng dậy định đi, đột nhiên bao tử nhói lên…

Tiêu Phàm lập tức đứng lên, “Em làm sao vậy?”

Vệ Đằng ấn chỗ dạ dày vuốt vuốt, khoát tay: ―Không sao, có khí quan tạo phản.‖

Nhìn gương mặt hắn trắng bệch, Tiêu Phàm vội vàng đỡ hắn đến phòng ngủ, ―Em ngồi đây trước, anh đi lấy thuốc cho em.‖ Vẻ mặt lo lắng.

Vệ Đằng thành thật đá rơi giày bò lên giường không khách sáo.

Ôi, giường Tiêu Phàm vẫn cứng quá.

Lát sau, Tiêu Phàm cầm thuốc đi vào, đặt ngay bên cạnh, “Mới vừa cơm nước xong, chờ một chút mới có thể uống thuốc, em nhịn được không?”

Vệ Đằng cau mày, ―Không sao… chắc do lúc ăn điểm tâm nhanh quá.‖

―Anh giúp em xoa một chút.‖ Tiêu Phàm nói xong liền ngồi bên cạnh, trong lòng Vệ Đằng vui vẻ a a, nằm vật xuống tùy ý ngón tay hắn xoa bụng giúp mình.

Điện thoại lại vang lên lần nữa.

―Alo, Kính Văn cậu đến rồi à? Được, hôm nào đó lại đi ăn cơm. Bai bai.‖

Vệ Đằng có chút buồn bực, đi ăn cơm cũng không mang theo mình, kéo mình theo nói không chừng lại tạo ra cái gian tình gì đó.

Mặc dù bây giờ bảo tin tưởng người Tiêu Phàm thích là mình, nhưng tên Diệp Kính Văn đó, tâm tư quái dị không phải là người bình thường như mình có thể hiểu được, vạn nhất nổi cơn muốn đào góc tường thì sao…

―Em nằm một lát trước, anh đi mang máy vi tính vào cho em chơi, được không?‖

Vệ Đằng ngoan ngoãn gật đầu.

Sau khi Tiêu Phàm rời khỏi, điện thoại di động của bản thân lại vang lên, tin nhắn của Ngưu San San: ―Cám ơn bữa ăn sáng, tớ ăn cả phần của Châu Vũ, lần sau lúc giúp tớ mua thì mua hơn hai phần, cũng không phải không biết bao tử tớ lớn hơn của cậu‖

Khóe môi Vệ Đằng giật giật, ―Bà cô à, cậu đó là vóc người con khỉ, sức ăn con heo à!!‖

―Ừm, cảm ơn lời khen, cậu còn chưa lên? Bây giờ tay hắn cử động được rồi, không cần cậu đút nữa chứ?‖

―Phát bệnh đau dạ dày, đang nằm trên giường giả chết.‖

―Tốt thật, đau thêm một lát nữa, để cho Tiêu Phàm lo lắng thêm lát nữa, bao tử cậu nên hăng hái, đau hai phút nữa thôi là tốt rồi.‖

Tin nhắn Ngưu San San vừa nhìn xong, Vệ Đằng vuốt vuốt chỗ dạ dày, quả thật… hết đau, bao tử này quả là quá kiếm chuyện!

―Tính, dù sao bao tử cũng hết đau rồi, Diệp Kính Văn tới hắn vừa lúc đi ra ngoài ăn cơm cùng người ta.‖

―Lại tới? Kiếp trước cậu thiếu nợ hắn sao?‖

Vệ Đằng xoay xoay cổ, ai biết được, Diệp Kính Văn vừa xuất hiện, bản thân đã gặp xui xẻo. Cho dù hắn không xuất hiện, vận khí của mình cũng không tốt được.

―Tính, dù sao tớ cũng không muốn so đo nữa, tớ vừa làm lành với Tiêu Phàm, cũng không thể vì người khác mà làm hỏng tâm tình.‖

Ngưu San San ngược lại không nghĩ như vậy, trả lời: “Mặc dù Tiêu Phàm nói yêu cậu, nhưng phân lượng bạn bè trong lòng hắn cũng không nhẹ nha! Cậu không muốn biết phân lượng của mình và Diệp Kính Văn trong lòng Tiêu Phàm là ai nặng hơn sao?‖

Vệ Đằng trong lòng giật bắn, đây chính là nguyên nhân của sự chia tay năm đó, cũng là vấn đề Vệ Đằng vẫn luôn lo lắng.

“Nói như thế nào?”

―Đợi lát nữa cậu mượn cớ lấy được di động của Tiêu Phàm, lưu số của tớ vào danh bạ điện thoại với tên Diệp Kính Văn, đến lúc đó tớ lấy danh nghĩa của Diệp Kính Văn gửi tin nhắn cho hắn xem thử.‖

Vệ Đằng nhăn mày: ―Vậy không tốt lắm, nếu hắn phát hiện thì tớ chết chắc.‖

―Đến lúc đó hãy nói, bất quá, cậu thật lòng muốn thử, cứ làm theo tớ nói! Chủ ý của tớ dù hơi tồi nhưng có lần nào không thành công?‖

―Cậu nói trước cậu định làm thế nào đã?‖

―Oh, học giọng điệu của Diệp Kính Văn tỏ tình với hắn, xem hắn hồi âm thế nào?‖

Vệ Đằng lập tức từ chối: ―Chuyện này không được, cậu gạt người ta như thế rất quá đáng! Tớ không đồng ý.‖

―Vậy cậu đưa số của Tiêu Phàm cho tớ thì được chứ?‖

Vệ Đằng suy nghĩ một chút, đoán cô nàng có số của Tiêu Phàm cũng chẳng giở được trò gì, liền gửi sang cho cô.

Một hồi lâu sau, Tiêu Phàm mang máy vi tính trở lại, Vệ Đằng nằm ở trên giường, xem bộ phim hắn đang mở.

Di động Tiêu Phàm đột nhiên vang lên, Vệ Đằng liếc mắt nhìn, là số của Ngưu San San, không khỏi hồi hộp nắm lấy ra giường.

Tiêu Phàm nhận điện, thấp giọng hỏi: ―Xin chào? Xin hỏi ai vậy?‖

―Chào ngài, đây là bệnh viện Nhân Dân thành phố, xin hỏi, anh có phải là bạn của Diệp Kính Văn không ạ? Ngưu San San học theo thanh âm chuyên nghiệp lạnh băng, học giống như thật.

Tiêu Phàm cau mày, “Đúng vậy.”

―Bây giờ anh ta đang phát bệnh dạ dày nghiêm trọng phải nhập viện, quên mang theo tiền mặt, làm phiền anh đến đây một chuyến được không?‖

―Ừm, được.‖

Vệ Đằng nằm trên giường, trong lòng có chút khó chịu, cũng biết hắn vừa gặp phải chuyện của Diệp Kính Văn sẽ lập tức ném mình mặc kệ.

Vùi đầu vào gối, buồn buồn nói: “Đi đi đi đi, dạ dày em không sao nữa rồi.‖

Tiêu Phàm quay đầu lại liếc nhìn Vệ Đằng, lại gọi một cú điện thoại.

“Diệp tiên sinh, tôi là Tiêu Phàm. Kính Văn phát bệnh dạ dày ở bệnh viện, anh có thể bớt chút thời gian theo hắn vào bệnh viện không? Phải, bệnh viện Nhân Dân. Giờ tôi có việc không đi được.‖

Chỉ nghe Diệp Kính Huy đầu bên kia khẽ cười: ―Oh, Vệ Đằng nhà cậu xảy ra chuyện à?‖

―Phải, anh đến giúp Kính Văn lo tiền viện phí trước đi, hôm nào đó tôi đến bệnh viện thăm hắn được không?‖

―Được, tôi sẽ theo cạnh Kính Văn tử tế.‖

Nói xong liền cúp điện thoại.

Tiêu Phàm đi tới bên giường ngồi xuống, nhẹ nhàng ôm Vệ Đằng vào lòng, ―Ổn rồi, đừng ghen nữa, anh đều nói qua người anh yêu là em, em còn không tin sao?‖

Vệ Đằng giơ tay ra mạnh mẽ ôm lấy Tiêu Phàm, ―Tin tin, mới vừa rồi thật sự sợ anh lại ném em sang một bên mà chạy theo hắn.‖

“Làm sao có thể, lúc ấy là do anh thiếu suy nghĩ, bây giờ, anh đương nhiên là đặt em ở vị trí thứ nhất.‖

Vệ Đằng hung hăng gật đầu, lại nghe Tiêu Phàm đột nhiên hỏi: “Ai, dạ dày em hết đau rồi à?‖

“Ách. . . Ai yêu, dạ dày của em. . . đau a. . . anh giúp em xoa xoa đi. . .”

Kỳ thực là Ngưu San San định nói Diệp Kính Văn bị tai nạn đang cấp cứu, lại sợ nói nghiêm trọng quá Tiêu Phàm sẽ xông ra, khiến cho tiểu Vệ Đằng đau lòng.

Nhưng nói bình thường quá, tỷ như đau răng cảm mạo, người ta chắc chắn không tin.

Vì vậy liền biên là dạ dày đau, cái này rất tốt, Diệp Kính Văn và Vệ Đằng đồng thời bị đau dạ dày, đặt lên bàn cân, xem Tiêu Phàm anh chọn thế nào đây.

Ngưu San San ngoài miệng nói là vì để cho Vệ Đằng yên tâm, trên thực tế, cũng là muốn làm cho mình cùng Châu Vũ yên tâm. Dù sao Vệ Đằng yêu Tiêu Phàm như vậy, lại đã trải qua một cuộc sinh ly tử biệt, cho dù bị tủi thân, cũng sẽ tự mình yên lặng chịu đựng.

Như vậy, để cho nút thắt trong lòng cậu ấy hoàn toàn giải trừ, không chỉ Vệ Đằng yên tâm, làm bạn bè, San San và Châu Vũ cũng có thể yên tâm thật sự tiếp nhận

Tiêu Phàm.

W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Rất tốt, ở trước cửa sổ nhìn hồi lâu, Tiêu Phàm không xuống lầu, Ngưu San San mỉm cười hướng Châu Vũ nói: ―Thành công, rốt cuộc có thể yên tâm đem Vệ Đằng nhét cho Tiêu Phàm rồi.‖

Châu Vũ bất đắc dĩ hừ một tiếng, ―Hắn còn dám bắt nạt Vệ Đằng nữa, sẽ không chỉ đánh hắn đơn giản như vậy đâu.‖

―Cậu thật sự tưởng là mình đánh được hắn? Nếu không phải do Vệ Đằng ở đó, hắn phản kích lại một đấm là có thể lấy mạng nhỏ của cậu…‖

Châu Vũ nhướng mày: ―Em làm gì cứ khen hắn mãi vậy?‖

―Sự thật đấy, cậu tưởng là Tiêu Phàm không biết đánh nhau sao? Hắn là không muốn ở trước mặt Vệ Đằng đả thương cậu, hứ…‖

Lúc Diệp Kính Huy nhận được điện thoại quả thật rất kinh ngạc, cũng không nói thẳng ngay mặt.

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, bấy giờ mới hướng về đứa em trai mỉm cười đầy thâm ý: ―Tiêu Phàm gọi điện bảo anh tử tế ở cùng cậu nha.‖

―Vậy anh tử tế cùng em ăn cơm, đuổi cái đám phụ nữ đó đi.‖

―Oh, thật không ngoan, gọi các cô ấy tới để tạo náo nhiệt cũng không được à?‖

Diệp Kính Văn cười nói: ―Anh không cảm thấy màn nhảy múa của các cô ấy còn không đẹp bằng em nhảy sao? Thật là nhàm chán.‖

Diệp Kính Huy gật đầu, “Được rồi, mọi người đi xuống đi.” Một nhóm người lui ra, Diệp Kính Văn bấy giờ mới xích lại gần nói: ―Đến đây, cậu nhảy một chút xem thử.‖

―Oh, em ăn no rồi, đi về thôi.‖ Nói xong liền đứng lên, không nhìn sang thằng anh trai đang mặt lạnh, tự nhiên thoải mái rời khỏi ghế.

Bên kia huynh đệ Diệp gia mắt to trừng mắt nhỏ, một người so với một người cười đến tà ác.

Bên này Tiêu Phàm cũng là nhíu mày, cúi đầu suy nghĩ.

Bệnh viện gọi tới không phải là nên dùng điện thoại công cộng sao? Hơn nữa Diệp Kính Văn không mang tiền thì báo cho anh hắn trước chứ? Hơn nữa hắn vừa đến đây, sao lại không mang tiền được?

Nơi này ý nghĩ xoay chuyển trăm vòng, Vệ Đằng nhận ra vẻ mặt hắn không đúng, biết hắn sớm muộn sẽ phát hiện, vì thế cung khai trước.

―Là em lấy số của anh cho Ngưu San San cô ấy nói muốn dò thử xem trong lòng anh phân lượng của em và Diệp Kính Văn ai nặng hơn cho nên mới gọi điện thoại lừa anh Diệp Kính Văn đang ở bệnh viện.‖

Một hơi nói xong, Vệ Đằng mệt mỏi đến thở hồng hộc.

Tiêu Phàm nhìn chằm chằm cậu ta, Vệ Đằng bị nhìn chột dạ, đành lại gần ôm lấy eo Tiêu Phàm lấy lòng, ―Đừng giận, em không muốn lừa anh, cũng không ngờ San San sẽ dùng chiêu này…‖

―Em đến bây giờ vẫn còn hoài nghi anh sao?‖

“Không có không có…”

Tiêu Phàm nhếch môi cười, đem Vệ Đằng đặt ở phía dưới, ―Em nằm trên giường suy nghĩ lung tung thật không tốt, không bằng…chúng ta làm chút việc khác đi.‖

Liếc thấy gương mặt Tiêu Phàm càng lúc càng gần, đôi môi cũng sáp đến, Vệ Đằng lập tức bắn ra khỏi giường, ―A, dạ dày em hết đau rồi, em đột nhiên nhớ đến mình còn có tiết.‖

Vừa nói vừa luống cuống tay chân mang giày vào, bỏ chạy ra ngoài.

Nhìn bóng lưng bối rối của hắn, Tiêu Phàm cười cười bất đắc dĩ.

Xem em có thể trốn tới khi nào.

Bữa tối cùng Châu Vũ và Ngưu San San ngồi trên sa lon xem TV, Vệ Đằng đang suy nghĩ Tiêu Phàm giờ đang làm gì, điện thoại di động chợt sáng, nhận được một tin nhắn.

Đứng lên cười cười với hai vị, gãi gãi đầu tóc: ―Các cậu tiếp tục xem đi, tớ có việc… phải ra ngoài…‖

Châu Ngưu hai người không thèm nhìn hắn, phất phất tay ra dấu tạm biệt.

Đây là loại bạn gì vậy?

Vệ Đằng tức giận đẩy cửa xuống lầu dưới, Tiêu Phàm đang dựa cửa chờ hắn, “Thế nào?”

Vệ Đằng trừng hắn một cái: “Không có gì, anh gọi em xuống làm gì?‖

―Một mình anh ngủ không được, cho nên…‖

Vệ Đằng quát: ―Một mình anh ngủ không được cho nên gọi em xuống ngủ cùng? Anh nghĩ hay ho nhỉ?‖

Tiêu Phàm vô tội cười cười: ―Chỉ là muốn tán gẫu với em thôi, em nghĩ đi đâu vậy?‖

Vệ Đằng liếc hắn một cái, sau khi vào nhà đặt mông ngồi trên ghế sa lon, ―Nói đi, nói xong em đi.‖

Bây giờ tay Tiêu Phàm cũng cử động dễ dàng rồi, ngồi bên cạnh ôm vai hắn, thân thể cũng thuận tiện sáp lại gần, đem Vệ Đằng vây cả vào lòng ngực mình.

Vệ Đằng quay đầu hỏi: ―Anh thừa dịp em ngủ, có phải…‖

―Có phải cái gì?‖

Tiêu Phàm vừa nói vừa đem người đè ép xuống ghế sa lon.

Vệ Đằng ngọ ngoạy lung tung, nghĩ thầm, tên khốn kiếp này tay vừa khỏe liền chế trụ người ta, sức lực lớn thật, còn không bằng quấn băng cho ông đây hầu hạ.

―Bởi vì bộ dáng mơ hồ lúc em ngủ say rất thú vị, làm cho anh muốn hôn em…‖ Tiêu Phàm mỉm cười đưa lưỡi liếm liếm môi Vệ Đằng, ―Hơn nữa lúc em ngủ tương đối trực tiếp, không xấu hổ, còn rất chủ động chào đón…‖

“Câm miệng!” Vệ Đằng đỏ mặt, nhưng thật ra là bởi vì mơ thấy bản thân đè Tiêu Phàm xuống hôn điên cuồng, dĩ nhiên tương đối chủ động rồi.

Cánh tay Tiêu Phàm có chút không khuôn phép, tiến vào trong áo sờ mó.

Chuyện nên làm đều đã làm cả rồi, còn cái gì để xấu hổ nữa chứ! Vệ Đằng quyết định xong, chủ động tiến lại hôn Tiêu Phàm.

―Oh…‖ Bị nhiệt tình chủ động của hắn làm giật mình, Tiêu Phàm đưa lưỡi ra, linh hoạt mở miệng Vệ Đằng tiến vào, dịu dàng lướt qua khoang miệng, xâm chiếm từng tấc một.

―Um… ư… ư…‖

Vệ Đằng bị hôn đến ngẩn ngơ, đành há to miệng tùy theo cái hôn bá đạo lại không mất dịu dàng của hắn.

Chờ Tiêu Phàm hôn đủ rồi, thối lui khỏi, hai người nhìn nhau, hô hấp đều có chút rối loạn, Vệ Đằng thấy trong mắt Tiêu Phàm nồng nặc sắc dục, vùi đầu vào ngực hắn, cánh tay vòng bên hông hắn.

Thật lâu không có âu yếm, Vệ Đằng mặc dù sợ đau, nhưng đáy lòng cũng có chút khát vọng.

Thấy Vệ Đằng không phản kháng ngược lại rất chủ động, Tiêu Phàm tựa hồ càng thêm hưng phấn, đầu lưỡi dọc theo chiếc cổ thon dài, mạnh mẽ tiến dần xuống phía dưới.

Ngón tay đưa vào y phục dò tìm, thuận tiện lột quần áo, hôn chuyển đến ngực.

Hai người đang lúc nhiệt tình triền miên, đột nhiên nghe được tiếng chuông điện thoại di động vang lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.