Tình Yêu Không Mật Mã

Chương 11: Những ký ức bị che giấu



Lục Hiển Phong vừa xuống xe thì nhìn thấy người đàn ông đang bước ra khỏi cửa.

Người này khoảng trên dưới ba mươi tuổi, dáng người cao gầy, mặt mũi sáng sủa. Nếu bỏ qua sự xảo quyệt ẩn sâu trong đáy mắt thì thoạt nhìn rất giống một bác sỹ nha khoa hoặc giáo sư đại học.

Lục Hiển Phong nhìn rất nhanh từ vai xuống eo, đến đôi chân dài của anh ta, rồi lại nhìn nhanh lên mặt. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, trong đầu anh đã đưa ra được đánh giá bước đầu-anh ta tuyệt đối không giống như vẻ nho nhã bề ngoài.

Ký ức nhanh chóng quay về, dường như cùng một lúc, anh nhớ lại mình đã gặp người này ở đâu rồi. Hai tiếng đồng hồ trước ở khách sạn phía tây khách sạn Hyaat.

Sở dĩ anh để ý đến anh ta là bởi vì ánh mắt người này đang theo dõi Bành Tiểu Ngôn và người đàn ông tên là Simon. Cái kiểu quan sát một cách vô tình, ánh mắt nhìn lại rồi thôi, không khiến cho đối phương cảnh giác.

Không thể chỉ là tình cờ. Đây là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Lục Hiển Phong.

Tuyệt đối không thể chỉ là tình cờ. Khả năng nhìn nhận con người của Lục Hiển Phong đã được đào tạo một cách chuyên nghiệp, anh có thể khẳng định người này không chú ý đến Simon hay Bành Tiểu Ngôn mà hoàn toàn chú tâm đến các tiểu tiết khi hai người gặp nhau, ánh mắt khi anh ta nói, ánh mắt cô ấy nhìn anh ta, thái độ của anh ta khi lấy thức ăn cho cô...

Điều này có ý nghĩa gì đó.

Lục Hiển Phong tháo kính đen vứt vào trong xe, bước đến gần người đàn ông đang chầm chậm bước đi, ánh mắt suy tư điều gì đó.

"Thật đúng lúc." Lục Hiển Phong nhìn từ trên xuống dưới đánh giá anh ta, thản nhiên giống như là đang chọn rau ở chợ, "Tình cờ lại gặp nhau ở đây-Anh quen Hình Nguyên à?".

Mặt người đàn ông tươi cười. Một nụ cười ôn hòa và vô hại, nhưng lại khiến Lục Hiển Phong bất giác đề phòng. "Đúng là đời người có thể gặp lại nhau ở bất cứ đâu. Tôi là La Thanh Thụ. Nếu không nhầm thì anh là anh Lục đúng không?".

Lục Hiển Phong bắt tay anh ta, mặt không để lộ cảm xúc gì, gật đầu, "Thật là may mắn". Trong lòng cảm thấy cái tên này đã nghe thấy ở đâu...lẽ nào anh ta chính là người bạn ở Đức của Hình Nguyên?

Trong khi suy đoán, mặc dù thân phận của người này vẫn chưa được xác định nhưng những cảnh giác ban đầu đã giảm bớt đi.

Lại còn chuyện này nữa, vẫn chưa đủ phiền phức sao? Lục Hiển Phong bất giác chau mày.

La Thanh Thụ chỉ vào căn phòng phía sau, ánh mắt có gì đó rất lanh lợi. "Tôi vừa mới biết anh Lục cũng quan tâm đến việc mà tôi đang nhúng tay vào. Thế nào? Có muốn đi cùng tôi một chuyến không? Cũng đúng lúc tôi đang thiếu một trợ thủ."

Lục Hiển Phong hơi nheo mắt lại, chăm chú đến mức ánh mắt của anh dường như khiến cho nhiệt độ không khí giữa hai người tăng lên. Tuy nhiên, giọng điệu rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức nghe có vẻ ấm áp: "Tôi có việc rất thú vị- Không biết anh La đang nói việc gì?".

La Thanh Thụ cười, "Tôi không biết nhiều về việc của anh Lục, nếu nhớ không nhầm, anh cũng đang tìm dấu tích của cô Lâm?".

Lục Hiển Phong bất giác ngạc nhiên, lông mày nhướng lên, "Lâm Chi Chi? Cô ấy có liên quan gì đến anh?".

La Thanh Thụ chau mày, "Cô ấy và tôi không có quan hệ gì. Tôi chỉ cầm tiền của người khác mà làm thôi".

Lục Hiển Phong chau mày lại, "Anh nói là...có người thuê anh? Là ai?".

La Thanh Thụ

La Thanh Thụ cười, đáp: “Không sai, có người thuê tôi tìm tung tích của Lâm Chi Chi. Nhưng tôi có nguyên tắc riêng, rất tiếc là không thể nói cho anh thân phận của người thuê được”.

Lục Hiển Phong chau mày, trong lòng cảm thấy hơi bực bội.

Người anh ta nói liệu có phải là Tô Cẩm không? Nếu là cô ấy…vì sao cô ấy lại cứ phải làm như vậy? Là do không tin tưởng mình? Hay là vì hôm đó mình dẫn người về nhà, khiến cho cô ấy quyết định phải vạch giới hạn rõ ràng giữa mình và cô ấy?

Thậm chí cô còn không gọi điện cho anh.

Đây là điều mà anh muốn, nhưng…

Lục Hiển Phong ngậm một điếu thuốc, đang định quay về xe tìm bật lửa thì một chiếc bật lửa màu bạc chìa ra trước mặt anh, tách một tiếng xòe ra một ngọn lửa nhỏ.

Châm thuốc xong, Lục Hiển Phong không ngước mắt lên, nói một câu: “Cảm ơn”.

La Thanh Thụ cất bật lửa vào túi, tươi cười nói: “Không cần phải cảm ơn, tôi đang thiếu trợ thủ. Thật sự là anh không muốn suy nghĩ về vấn đề chia sẻ quyền lợi với tôi sao? Anh không nên để mình bị thiệt như thế”.

Lục Hiển Phong lại chau mày.

Thời gian gần đây, tất cả tâm trí của anh đều để tâm đến Vu Dương và những người bên cạnh cô ta. Tuy nhiên, cô ta chẳng có động tĩnh gì, ngay cả việc công ty của cô ta cũng ít đến. Đây vốn dĩ là một điều rất đáng nghi nhưng những nghi ngờ đối với cô ta cũng chỉ dừng lại ở đó. Cô ta tự lái xe đi làm, rất ít khi gặp riêng với trợ lý của mình.

Đây rõ ràng là điều không bình thường, nhưng những biểu hiện của sự bất bình thường này lại diễn ra rất bình thường, khiến cho anh không thể nắm được đầu mối nào. Thế là sự bực bội trong lòng Lục Hiển Phong càng chất chứa thêm, mỗi ngày anh không hút dưới hai bao thuốc.

“Nói với anh như thế này”, ngữ điệu của La Thanh Thụ rõ ràng là có vẻ mê hoặc hơn, “Tôi đã gặp cô Bành, bây giờ, tôi đang muốn đi gặp cậu Lâm. Rất trùng hợp là, tôi còn là bác sỹ tâm lý, giỏi nhất là làm thôi mien. Tôi nói như vậy, cậu có cảm thấy hứng thú hơn không?”

Thôi miên?

Tim Lục Hiển Phong đập nhanh.

“Thế nào?” La Thanh Thụ nở một nụ cười như đang thương lượng, nhìn có vẻ rất…quái.

Lục Hiển Phong dập điếu thuốc, nói dứt khoát: “Được!”.

Muốn tìm Lâm Cường không khó.

Họ đến đúng vào giờ lên lớp, người ở trong ký túc xá không đông. Từ cửa phòng nhìn vào, Lâm Cường đang dựa vào giường đọc sách-chỉ có cậu ta ở trong phòng.

Thiên thời.

Đây là phòng của cậu ta, mọi ngóc ngách đều rất quen thuộc. Ở nơi mà cậu ta cảm thấy an toàn nhất, cho dù có gặp người lạ thì cậu ta cũng không quá cảnh giác.

Địa lợi.

Tất cả mọi người đều đi học, từ phòng học về đến đây thì cũng phải đi qua nửa sân trường. Cũng có thể nói, trong khoảng thời gian anh cần, Lâm Cường không thể gặp gỡ ai, việc họ cần tiến hành sẽ không bị ai làm phiền.

Nhân hòa.

La Thanh Thụ lộ vẻ hài lòng nhìn Lục Hiển Phong.

Lục Hiển Phong phớt lờ liếc nhìn anh ta rồi quay sang nhìn Lâm Cường, “Từ khi cậu ra viện không có thời gian đến thăm cậu. Đây là anh La bạn của tôi, anh ấy là bác sĩ, tôi mời anh ấy đến đây xem vết thương cho cậu”.

Lâm Cường có vẻ ngại ngần, “Bác sĩ La, vết thương của em không sao mà.”

“Nghe nói là cậu bị ngã”, La Thanh Thụ ngồi lên chiếc ghế đặt cạnh giường, nhìn vào mắt cậu ta, ánh mắt hiền hậu, “Có bị gãy xương không?”.

Lâm Cường lắc đầu, ánh mắt có chút mơ màng, “Không sao. Nghiêm trọng nhất cũng chỉ có hai vết rạn ở xương đùi…”.

La Thanh Thụ nhìn vào mắt cậu, cố ý nói nhỏ như đang ve vuốt: “Rạn xương thì cũng cần nghỉ ngơi. Còn đau không?”.

Lâm Cường lắc lắc đầu, ánh mắt bất giác trở nên mơ màng.

Lục Hiển Phong lùi ra cửa phòng, cảnh giác với mọi động tĩnh ở ngoài hành lang. Phía sau anh, giọng của La Thanh Thụ ngọt ngào và êm ái: “Tôi là bác sĩ của cậu, cậu nhất định phải tin tôi”.

“Vâng…”

“Thế cậu có thể nói cho tôi cậu bao nhiêu tuổi được không?”

“Đến tháng Chín em tròn hai mươi tuổi”.

“Ở trong phòng cậu lớn thứ năm à?”

“Không, em lớn thứ ba”.

“Bình thường cậu ăn cơm ở nhà ăn phải không?”.

“Vâng”.

“Lâm Chi Chi lớn hơn cậu mấy tuổi?”.

“Hơn em mười tuổi”.

“Cậu với bạn học đề đến nhà ăn ăn sao?”.

“Không, anh cả thích mang cơm về phòng ăn”.

“Cậu có thích thành phố T không?”.

“Không thích. Chỗ nào cũng hỗn loạn, rất ồn ào”.

“Lâm Chi Chi có đến thăm cậu không?”.

“Đã từng đến”.

“Các bạn học khác có đến thường xuyên không?”

“Có”.

“Họ thường đến làm gì?”.

“Chơi bài, nói chuyện”.

“Sau khi tan học cậu thường làm gì?”.

“Đánh bóng”.

“Lần gần đây nhất Lâm Chi Chi đến thăm, cô ấy đã nói gì?”.

“Chị ấy nói có thể cho em tiền học hết đại học, bảo em đừng đi làm thêm mà bỏ học”.

“Thích bơi không?”.

“Không thích”.

“Đã đến bể bơi của trường chưa? Điều kiện thế nào?”.

“Đến vài lần, cũng không tồi”.

“Một ngày trước khi cậu bị ngã, Bành Tiểu Ngôn đến tìm cậu, cậu đang ăn cơm trưa à?”.

“Không, vừa chơi bóng xong, chuẩn bị về ký túc”.

“Vệ sinh ở ký túc là do mình tự dọn dẹp à?”.

“Mọi người thay nhau quét dọn”.

“Hội sinh viên có kiểm tra vệ sinh không?”.

“Có lúc kiểm tra”.

“Cậu có phải là thành viên của hội sinh viên không?”

“Không”.

“Bành Tiểu Ngôn đến tìm cậu, là hỏi tung tích của Lâm Chi Chi sao?”.

“Đúng”.

“Cậu có biết không?”.

“Em..”

Tiếng nói đột nhiên dừng lại.

Lục Hiển Phong quay lại nhìn, Lâm Cường đang nhìn thẳng vào mặt La Thanh Thụ, ánh mắt rất hoang mang, giống như là đang lạc giữa sương mù. Tuy nhiên, những cảm xúc đó thể hiện rất rõ, ngay cả Lục Hiển Phong ở cũng có thể nhận ra, anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc-cậu bé này đang đấu tranh rất khổ sở bởi cái nút buộc trong ký ức của mình hay là do những câu hỏi của La Thanh Thụ?

La Thanh Thụ không dám hỏi thêm, nhẹ nhàng nói: “Vết thương bên ngoài thì cũng cần nghỉ ngơi bồi bổ, vết thương bên trong rất dễ để lại di chứng”.

Sự đấu tranh trong mắt Lâm Cường dần dần dịu đi, thần sắc đã tỉnh táo, ánh mắt nhìn La Thanh Thụ có vẻ mơ màng. “Xin lỗi bác sĩ, có phải đầu óc em vừa mất tập trung không?”.

La Thanh Thụ cười, đáp: “Đúng rồi, tôi hỏi cậu có bị thương bên ngoài không, cậu không để ý đến”.

Lâm Cường có vẻ hơi xấu hổ, “Em xin lỗi, có lẽ là em…”.

“Không sao.” La Thanh Thụ vội vàng nói. “Tôi ở cách đây không xa, vài ngày nữa tôi lại đến thăm cậu xem tình hình của cậu thế nào.”

Lâm Cường vội vàng từ chối: “ Như vậy thì phiền anh quá”.

La Thanh Thụ cười, đáp: “Tôi và anh Lục đều là bạn của chị gái cậu, quan tâm đến em trai cô ấy là điều nên làm. Bây giờ cậu cử động không tiện, đến bệnh viện kiểm tra thì rất phiền phức. Là người nhà thì không cần khách sáo”.

Lâm Cường nhìn anh, rồi nhìn Lục Hiển Phong đang đứng ngoài cửa, do dự hỏi: “Em gọi điện thoại cho chị gái em thì thấy tắt máy, chị ấy…”.

Lục Hiển Phong và La Thanh Thụ nhìn nhau, Lục Hiển Phong cười, đáp: “Công việc mà, lúc nào mà chả thế. Bây giờ cô ấy không có ở thành phố T, phải qua đợt này mới về”.

Lâm Cường “Ồ” một tiếng, thần sắc có vẻ bình tâm lại.

Lục Hiển Phong vỗ vai cậu ta, “Được rồi, không có việc gì chúng tôi về trước đây. Câu nghỉ ngơi cho khỏe, có chuyện gì gọi điện cho tôi”.

Bước ra khỏi ký túc, Lục Hiển Phong vô cùng ủ rũ, La Thanh Thụ lại có vẻ như có rất nhiều suy nghĩ trong lòng.

“Anh biết không?” Nhìn ra sân bóng ở phía xa, La Thanh Thụ hơi nheo mắt lại, như tự nói với mình: “Khi bị thôi miên, có sự khác nhau rất lớn với mỗi người. Một phần mười những người bị thôi miên không có phản ứng gì, mà những người dễ bị thôi miên cũng chỉ chiếm tỷ lệ một phần mười thôi”.

Lục Hiểu Phong hỏi lại: “Lâm Cường và Bành Tiểu Ngôn thuộc loại nào?”.

“Lâm Cường không đề phòng với người lạ mặt nên cậu ta là thuộc người loại sau, nhưng Bành Tiểu Ngôn…” La Thanh Thụ cầm điếu thuốc Lục Hiển Phong đưa cho, trầm tư giây lát rồi nói nhỏ: “Cô ấy có nhận thức rõ ràng về bản thân”.

Lục Hiển Phong để ngón tay cầm thuốc của mình dừng lại trên môi, “Nghĩa là sao?”.

“Không sao, chỉ là hơi xúc động một chút thôi.” La Thanh Thụ lắc đầu, nhanh chóng chuyển chủ đề, “Không phải là cậu cũng nghi ngờ họ bị thôi miên tâm lý sao? Vì sao không tìm người chứng thực?”.

Lục Hiển Phong nghĩ đến câu nói của Mạnh Hằng Vũ “Anh sẽ đi tìm chuyên gia”, trong lòng cảm thấy không yên tâm. Rốt cuộc anh ấy đã tìm thấy chuyên gia chưa? Liệu có thể là…sau khi tìm thấy đã đi theo mình để gặp gỡ Bành Tiểu Ngôn rồi?

Điếu thuốc đã cháy hết khiến cho đầu ngón tay cảm thấy hơi nóng. Dập điếu thuốc, Lục Hiển Phong sốt ruột hỏi: “Thế bây giờ phải làm gì?”.

La Thanh Thụ trầm tư một lát, “Anh có thể hẹn hai người họ cùng một lúc được không?”.

Lục Hiển Phong ngạc nhiên, “Anh có thể tiến hành thôi miên hai người cùng một lúc sao?”.

La Thanh Thụ lắc đầu, “Tình hình của họ, có vẻ như được khóa bằng hai khóa, cần phải mở một khóa trước đã…Anh có biện pháp gì không?”.

Lục Hiển Phong nhướng lông mày, “Để tôi nghĩ đã rồi sẽ trả lời anh sau”.

Cửa văn phòng kêu ầm một tiếng rồi lại nặng nề đóng vào.

Tô Cẩm đang ngồi viết báo cáo trên máy tính giật mình, tay run run, trên màn hình xuất hiện vài chữ viết sai. Cô vội vàng lùi ô, xóa đi từng chữ một.

“Cửa hỏng thì phải đền đấy, cậu không cần tiền thưởng nữa à?” Tô Cẩm lưu lại file, ngẩng đầu, nhìn thấy Trần Lâm đang đứng cạnh bàn mình, vẻ mặt tức tối.

Cô không nhịn được, “Lại sao thế? Không phải là cậu lại bị anh Ngụy cho một bài đấy chứ?”.

Trần Lâm là con trai, khi Ngụy Xuyên lên lớp cậu ta thì không kiêng dè gì. Nhưng ở Hải Công, ai cũng biết tính khí của anh Ngụy hơi kỳ quặc, đối với những người không vừa ý thì anh ấy cũng không muốn nhắc nhở. Vì thế, người trong bộ phận kỹ thuật đều đánh giá tốt Trần Lâm, nói là cậu ấy sắp trở thành đệ tử ruột của Ngụy Xuyên.

Trần Lâm tức tối chạy đến bàn của Tô Cẩm, cầm lấy nửa gói bim bim vị cải để cạnh máy tính của cô. “Em thấy chị toàn ăn cái này thôi, không sợ bị nóng à?”.

Tô Cẩm cướp lại đồ ăn của mình, “Đừng cướp của chị. Sao thế?”.

Trần Lâm nhìn vào bàn tay không của mình, vẻ tiếc nuối, thở dài, “Cũng chẳng có gì đáng tức giận. Em chỉ là một thực tập sinh, làm gì có quyền được nói?”.

Tô Cẩm thắc mắc, “Cuối cùng là chuyện gì?”.

Trần Lâm dựa vào tường, thủng thẳng nói: “Còn chuyện gì nữa? Chuyện Trung Hoàn thôi”.

Tô Cẩm giật mình, “Trung Hoàn lại phiền nhiễu gì à?”.

“Vừa rồi anh Ngụy bảo em đem bản báo cáo tối qua anh ấy sửa đến bên xưởng chính”, Trần Lâm nói, “Khi em đi, ông Tiêu đang nói chuyện với anh ấy, nhìn thấy em đi vào, ông Tiêu bảo em nói với chị là, Trung Hoàn cần trả lại một lô đồng hồ, bảo chị ký vào đó”.

“Bảo tôi ký vào?” Tô Cẩm ngạc nhiên, “Anh Ngụy nói sao?”.

“Mặt anh Ngụy cũng tái đi, khi em đi thấy họ đang cãi nhau.” Trần Lâm thở dài. “Chị Tô, em đã suy nghĩ việc này khi đi trên đường. Việc lắp đặt hai thiết bị này đều đặt lên vai chúng ta, anh Ngụy là phụ trách chính, trong tay còn có mấy hệ thống máy móc khác, việc nhận hay trả lại lô hàng ấy không đến lượt anh ấy phải làm. Em là thực tập sinh, cũng không có quyền hạn gì để ký tên. Ông Tiêu chỉ trông vào chị thôi.”

Nét mặt Tô Cẩm trầm ngâm, “Cái mà bên ông Tiêu nói, liệu có thể là lô van bướm mà Tào Anh muốn trả lại không?”.

Trần Lâm lắc đầu, “E rằng là như vậy. Chị quên rồi ạ, anh Ngụy còn nói việc này không dễ dàng giải quyết như vậy đâu”.

Tô Cẩm chau mày, vứt gói bim bim vị cải lên bàn làm việc, “Bên Trung Hoàn đúng là có chỗ dựa rồi, ngay cả ông Tiêu cũng bị lôi vào…Cậu nói xem ông Tiêu có nắm rõ sự tình không?”.

Hai đầu ngón tay của Trần Lâm chạm vào gói đồ ăn vặt của cô, không ngầng đầu nói: “Làm sao em biết được? Em chỉ là thực tập sinh thôi”.

Tô Cẩm thở dài.

Trần Lâm lại hỏi: “Thế chị định làm thế nào?”.

“Chúng ta phải tin tưởng lãnh đạo thôi”, Tô Cẩm bóp trán rồi thở dài, “Hơn nữa, ông Tiêu chỉ nói là “một lô đồng hồ”, chứ không nói là “mười mấy cái van bướm đó”, vì thế chúng ta đừng tự dọa mình”.

“Nếu thật thì sao?” Trần Lâm hỏi lại, “Chị có ký không?”.

Tô Cẩm trầm tư giây lát, vẻ thản nhiên, “Chưa biết được”.

Bành Tiểu Ngôn đi qua shop quần áo nữ, tiện tay lấy một bộ váy vào phòng thử đồ. Một lúc sau, bước ra quét thẻ trả tiền, không ngẩng đầu đi thẳng ra thang máy. Sau khi đi xuống tầng, cô vòng qua quầy mỹ phẩm rồi bước vào hàng KFC. Đúng vào bữa trưa, trước quầy đang có rất nhiều người xếp hàng, trong nhà ăn đông nghịt người. Bành Tiểu Ngôn bước nhanh ra khỏi bầu không khí đầy mùi thức ăn đó, quả nhiên nhìn thấy một chiếc taxi màu xanh lam đỗ bên đường.

Bành Tiểu Ngôn men theo vạch đường cho người đi bộ chạy sang rồi lên xe, cửa xe chưa kịp đóng khít thì xe đã chạy nhanh ra khỏi tòa nhà trung tâm thương mại.

Bành Tiểu Ngôn vỗ vào trán, “Giống như là 007 vậy, có cần phải như vậy không?”.

Lái xe đang mải quan sát đường nên không trả lời câu hỏi của cô.

Bành Tiểu Ngôn rất hứng khởi, “Anh xem tôi có khả năng làm nhân viên đặc vụ không? Tôi hành động rất nhanh, không quá hai mươi phút…”.

“Nhiều nhất là ba phút.” Người lái xe mất kiên nhẫn, chặn đứng những lời nói phét của cô.

“Ồ?” Bành Tiểu Ngôn không hiểu, “Làm gì mà chỉ ba phút?”.

Lục Hiển Phong lái xe vào một con đường yên tĩnh, không quay đầu lại nói: “Tôi quen một người, nếu anh ấy thực hiện thì từ lúc vào tòa nhà trung tâm thương mại cho đến lúc ra, không quá ba phút”.

Bành Tiểu Ngôn há hốc miệng: “Thật hay đùa đấy? Quần áo nữ là ở tầng bốn mà”.

Lục Hiển Phong liếc nhìn cô qua chiếc kính hậu, “Quần áo nam ở tầng năm”.

Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên há hốc miệng: “Cũng đúng. Anh nói xem người đó…thật hay giả?”.

Lục Hiển Phong không nói gì nữa.

Bành Tiểu Ngôn nghĩ đi vẩn vơ rồi hỏi: “Này, Tô Tô nhà anh đã khỏe hơn chưa?”.

“Gì?” Chiếc xe đột nhiên chạy ra khỏi làn đường, mặt Lục Hiển Phong biến sắc, “Thế nghĩa là sao?”.

Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên, “Tôi đang nói Tô Tô mà. Mấy ngày trước không phải là cô ấy ốm một trận thừa sống thiếu chết sao?”.

“Cô ấy ốm à?” Lục Hiển Phong ngạc nhiên, “Bệnh gì vậy?”.

Bành Tiểu Ngôn tròn mắt ngạc nhiên, “Anh không biết sao? Thế thì làm sao có thể làm người đàn ông của cô ấy được?”.

Lục Hiển Phong liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu, ánh mắt đầy cảnh giác.

Bành Tiểu Ngôn nhìn lại anh, không có ý định lùi bước, “Anh nhìn tôi làm gì? Tôi nói không đúng à?”.

Lục Hiển Phong không nhìn nữa, giải thích một cách dứt khoát: “Giữa chúng tôi không như cô nghĩ đâu, chỉ là bạn bè mà thôi”.

“Bạn bè mà thôi?” Bành Tiểu Ngôn nghe thấy câu này thì cảm thấy tức giận. Tất cả những hành động giúp cô ấy giải vây, chăm sóc cô ấy, thậm chí quan tâm đến từng hành động của cô ấy đều chỉ là bạn bè thôi sao? Người này đúng là…một anh chàng tốt bụng hay giúp đỡ người khác.

“Thế thì cứ coi như tôi chưa nói gì là được.” Bành Tiểu Ngôn cười lạnh lùng. “Có ai mà lại nhiệt tình như thế? Bạn bè bình thường, cũng không thể quan tâm chu đáo như vậy được.”

Bàn tay đang cầm vô lăng bất giác nắm chặt hơn, trong lòng Lục Hiển Phong tự nhiên cảm thấy buồn bã. Anh nhấn ga, chiếc xe phóng đi như bay.

Mười phút sau, chiếc xe taxi dừng lại ở một con ngõ nhỏ bình thường.

Lục Hiển Phong im lặng xuống xe, bước đến mở cửa. Bành Tiểu Ngôn cũng không thèm để ý đến anh, chậm rãi xuống xe, hiếu kỳ nhìn con ngõ nhỏ.

Đây là nơi tập trung của các thương gia đến thành phố T trước thời kỳ giải phóng, có thời kỳ người dân gần đó gọi là “đường tụ tài”. Những thương nhân này có nhiều tiền nhưng lại không muốn để lộ sự giàu có của mình nên nhà họ thường có cấu trúc rất bền mà bề ngoài không hề bắt mắt. Sau giải phóng, con đường này được gọi là đường Hàng Châu, thể hiện đây là một nơi có chiều dài lịch sử của thành phố T. Nghe nói, chính phủ muốn lấy nơi này làm khu bảo tang, không rõ thật hay là giả.

Trong khi cô đang suy nghĩ lung tung, Lục Hiển Phong đã vào trong sân.

Bành Tiểu Ngôn do dự một lát, cũng bước vào theo, “Ôi, Lục Hiển Phong, anh đỗ xe trước cửa như vậy à?”.

Lục Hiển Phong không quay đầu lại đáp: “Không cần trông, đợi một lát sẽ có người đến lái đi”.

Bành Tiểu Ngôn rất muốn hỏi anh lấy chiếc xe này ở đâu ra, nhưng nhìn thấy dáng vẻ bất cần đời của anh ấy, cô cũng ngại không hỏi gì nữa.

Nếu chú ý xem xét tứ hợp viện này sẽ thấy, mặc dù được thu dọn rất sạch sẽ nhưng không có khói bếp, không hề giống một nơi có người ở.

Thời tiết lúc này cũng đã ấm hơn, cây cối đâm chối nảy lộc, không khí ấm áp và tươi mới.

La Thanh Thụ đang ngồi trong phòng uống trà, nhìn thấy ngoài cửa có hai người lần lượt bước vào, mỉm cười vẫy tay, “Ngồi bên này”.

Bành Tiểu Ngôn bước vào mới phát hiện ra trà cụ của anh ấy mặc dù được chọn rất sành, nhưng lại dùng loại trà hoa nhài rất phổ biến, không kìm lòng được than thở: “Thật là tiếc cho bộ đồ uống trà của anh”.

La Thanh Thụ rót cho cô một tách trà, đẩy về phía cô, “Thời tiết đẹp như thế này, uống gì cũng cảm thấy thích”.

Bành Tiểu Ngôn nhấp một ngụm trà, ngẩng đầu hỏi: “Anh La, anh tìm tôi có việc gì? Có gì bí mật mà phải đến tận đây mới nói?”.

La Thanh Thụ vừa đưa trà cho Lục Hiển Phong, mời anh ấy ngồi xuống, vừa cười nói với cô: “Nơi này rất thanh tịnh, không có ai đến làm phiền, rất thích hợp để thôi miên”.

Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên, “Thôi miên tôi sao?”.

La Thanh Thụ gật đầu, thận trọng nói: “Tôi luôn cảm thấy dấu vết quan trọng của Lâm Chi Chi trong đầu cô, nhưng bí mật này đã bị ký ức của cô giấu kín. Tôi hy vọng cô tin tôi, phối hợp với tôi để tìm ra nó”.

Thái độ của Bành Tiểu Ngôn có vẻ đang đấu tranh tư tưởng, “Vì sao không phải là Lâm Cường?”.

“Bởi vì…” La Thanh Thu nhìn cô, nhẫn nại trả lời: “Cậu ta vốn không hề biết là Lâm Chi Chi đã mất tích, vì thế những ký ức của cậu ta không đem lại thông tin cho tôi. Đối với cậu ta, những thông tin liên quan đến Lâm Chi Chi chỉ là một tờ báo cũ có khắp nơi, cho dù tìm ra được gì thì cũng rất phí sức lực. Trong ký ức của cô, điều mà chúng ta muốn biết giống như một cái cây to lớn trên thảo nguyên. Mặc dù đã bị người khác khóa lại nhưng mục tiêu phải mở ra là rất rõ ràng”.

Bành Tiểu Ngôn có vẻ không hiểu lắm, “Thế anh chuẩn bị mở khóa à? Liệu có làm cho tôi trở thành một kẻ ngốc không?”.

“Cô chỉ cần tin tưởng tôi là được”.La Thanh Thụ cười. “Về vấn đề sau, nói thế này, tôi có phòng khám ở Mu-nich, tất cả mọi thông tin liên quan tôi đã giao cả cho người này”. Anh chỉ vào Lục Hiển Phong đang ngồi im lặng một bên, “Nếu tôi làm điều gì có hại đến cô, anh ấy sẽ khởi tố tôi. Như thế thì, sự nghiệp sau này của tôi không thể phát triển được nữa”.

Bành Tiểu Ngôn nhìn Lục Hiển Phong, thấy anh rất trầm tĩnh, sự lo lắng trong lòng cũng vơi đi. Mặc dù những gì anh ta nói trên đường đi khiến cô không vui, nhưng cho dù nói như thế nào thì từ khi vào viện đến giờ anh ta đều chăm sóc cho mình, sự tin tưởng là vẫn có.

“Được, tôi đồng ý”. Bành Tiểu Ngôn gật đầu. “Nhưng nếu tìm ra dấu vết gì thì các anh phải cho tôi đi cùng”.

La Thanh Thụ nói dứt khoát: “Không thành vấn đề”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.