Tình Yêu Không Mật Mã

Chương 8: Vực sâu tối đen




Đường Bắc Kinh gần khu vực mới phía đông thành phố. Những năm gần đây thành phố T đã xây dựng vài trường đại học ở đây, vì thế dân cư gần đó gọi là “đường học phủ”. So với khu vực cũ, đường ở đây rộng hơn, kiến trúc hiện đại hơn, người cũng ít hơn.

Bình thường Tô Cầm rất ít khi đến đây, ngồi trong xe, nhìn theo hướng Lục Hiển Phong ra hiệu, cũng chỉ nhìn thấy một lớp cửa kính sáng loáng.

Lục Hiển Phong nhìn thấy vẻ căng thẳng của cô, mím miệng cười. “Em chỉ cần nhớ là tòa nhà Phát Triển đường Bắc Kinh, địa chỉ cụ thể phòng khám của anh ấy cứ hỏi lễ tân là được.

Tô Cẩm ngạc nhiên, “Chúng ta không lên đó bây giờ sao?”

Lục Hiển Phong lắc đầu. “Tạm thời chúng ta không thể làm gì. Có lẽ là tôi nghĩ nhiều quá, tôi cảm thấy nếu bệnh tình của Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường thực sự có vấn đề thì là bạn bè của Chi Chi, tôi lo hành động của chúng ta cũng đang bị theo dõi. Tôi không biết là em có để ý không, những việc xảy ra với em và Tiểu Ngôn, đều bắt đầu từ khi Tiểu Ngôn đến nhà Lâm Chi Chi. Vì thế, tôi nghi ngờ là hai người đã làm cho chúng chú ý, rất có thể chúng không quan tâm đến bạn bè bình thường của Lâm Chi Chi, không tham gia vào chuyện của Chi Chi thì sẽ an toàn hơn.” Anh dừng lại một lát, bất giác nhấn mạnh thêm: “Tô Tô, em nhất định phải nhớ rằng, khi có tôi thì em không được làm điều gì không?”

Tô Cẩm cắn môi, cảm thấy hoang mang.

Việc của Lâm Chi Chi đã đi quá xa những dự liệu ban đầu của cô, cô biết trong vấn đề này có một yếu tố bất thường, giống như có một đám mây đen đang bao phủ, điều gì cũng không thể nhìn nhận rõ ràng khiến cho người ta ngày càng sợ hãi. Nếu đợi đến khi Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường ra viện, Lục Hiển Phong cũng biến mất như Lâm Chi Chi thì ngoài việc đến tìm gặp bác sĩ tâm lý để biết được sự thật về trí nhớ của Bành Tiểu Ngôn và Lâm Cường, cô còn có thể làm được gì? Tiếp tục đi tìm dấu vết hay là đem hai người bệnh này đến gặp cảnh sát?

Tô Cẩm vặn vẹo hai tay, lắp bắp hỏi anh: “Anh… Anh sẽ không gặp chuyện gì chứ?”

Lục Hiển Phong cười. “Đương nhiên!”

Đương nhiên, là đương nhiên có thể hay là đương nhiên không thể? Vì sao lại có thể ung dung như vậy, chẳng khiến cô bớt lo lắng chút nào.

“Ôi, Tô Tô, không phải lần trước em nói với em và Bành Tiểu Ngôn đều rất thích ăn xíu mại Vương Ký sao?” Có lẽ cảm thấy sự bất an trong lòng cô, Lục Hiển Phong chuyển chủ đề. “Hôm nay tôi đặt xíu mại và canh xương ở đó. Tôi nói cho em biết, không đi thì phí, đó là một nhà hàng rất tuyệt, đặt hàng, mang đến tận nơi cũng phải xếp hàng.”

Tô Cẩm không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn anh. Tất cả các đường nét đều rất nhẹ nhàng, mắt anh sáng, khóe miệng cong lại vẻ mãn nguyện, không nhìn thấy bất kỳ điều gì mất tự nhiên.

Nhưng cô biết, anh đang cố tình lảng sang chuyện khác. Anh luôn dùng chủ đề ăn uống để đánh lạc hướng cô.

Không muốn nói thì thôi, đánh lạc hướng làm gì? Tô Cẩm tức tối nghĩ, một con heo mà giao du với cáo thì cũng phải giảo hoạt hơn một chút chứ… Anh ta cho rằng mình không nhận ra sao?

Cửa xe vừa mở thì bị một bàn tay phía sau đóng sập lại.

Tô Cẩm ngạc nhiên, cô nghe thấy bên tai giọng thì thầm vẻ rất cấp thiết: “Đợi một lát!”.

Đây là bãi đỗ xe của bệnh viện, cách một bã cỏ là cánh cửa của phòng đăng ký nhập viện. Đã quá bữa trưa rồi, không gian rất yên tĩnh.

Anh ấy… cần đợi điều gì?

Tô Cẩm ngạc nhiên, quay người lại nhìn, một bàn tay cảu Lục HIển Phong vẫn ấn lên mu bàn tay cô, đơi mắt đang nhìn về phía trước, giống như một con thú đang cảnh giác trước điều gì đó khả nghi, tất cả các cơ đều căng lên.

Giống như là… một giây nữa sẽ có một vụ giết chóc đẫm máu.

Tô Cẩm nhìn đôi mắt đầy cảnh giác của anh, cảm thấy lạnh sống lưng. Theo hướng anh nhìn, cô thấy hai người đàn ông đang bước lại bãi đỗ xe từ bậc thang phogn2 đăng ký nhập viện. Người bên trái mặc một bộ vest màu đen, dáng người tấp, khuôn mặt yếu đuối nhưng lại có đôi mắt rất tinh nhanh. Người đàn ông bên phải anh ta cao hơn anh ta hẳn một cái đầu, eo thon vai rộng, mặc một chiếc áo gió màu xám được may rất cầu kỳ, dáng đi nho nhã và ung dung. Nửa khuôn mặt người đó được che chở bởi cặp kính đen, Tô Cẩm chỉ có thể nhìn thấy anh ta đang hơi nhếch môi.

Nhưng điều khiến cho Lục Hiển Phong chú ý hình như chính là người đàn ông đo kính đen đó.

Lục Hiển Phong đột nhiên ôm vai Tô Cẩm, giấu mặt mình vào cổ cô và tạo thành một khoảng trống nhỏ ở ghế ngồi phía sau.

Lưng của Tô Cẩm như đông cứng lại.

Tay kia của Lục Hiển Phong vỗ nhẹ lên vai cô nói nhỏ: “Đừng động đậy”.

Tô Cẩm không nhúc nhích, thực sự cô không thể chống cự được.

Người cô đang trong một tư thế cố định không thể tránh, cô ngửi thấy mùi cơ thể của anh ấy: mùi chanh thoang thoảng cùng mùi thuốc ấm áp của kẹo cao su anh ấy mới cho vào miệng, chưa kịp nhai. Tô Cẩm ngửi thấy mùi đó, lưng cô như được thả lỏng, tựa cằm vào vai anh.

Tô Cẩm cảm thấy anh giơ một vật gì đó cạnh cổ cô, giây lát sau, bên tai có một tiếng “tách”, hình như anh đang chụp ảnh bằng điện thoại.

Tô Cẩm muốn quay đầu nhìn, nhưng bị anh giữ chặt. Người anh ép chặt vào người cô.

Tô Cẩm ngước mắt nhìn hai người bước qua cửa sổ xe. Mới nhìn thì có vẻ hết sức bỉnh thường, nhưng Tô Cẩm bất giác cảm thấy vô cùng căng thẳng.

Lục Hiển Phong lấy cánh tay che mắt cô. Không lâu sau, chiếc Audi màu đen kề sát họ lao ra khỏi bãi đổ xe.

Trong khoảnh khắc chiếc xe lướt qua, cô nhìn thấy người đàn ông ngồi phía sau đang dựa vào ghế, gọi điện thoại.

Cách lớp cửa kính nên cô không nhìn rõ mặt. Nhưng người này có khuôn mặt mềm mại và một vẻ mặt nửa như cười nửa như không khiến cho người khác rợn tóc gáy.

Tô Cẩm nhìn theo chiếc Audi đang lao ra khỏi bệnh viện, giơ tay đẩy người đàn ông đang áp sát vào mình. “Anh quen người đó à?”

Lục Hiển Phong chống hai tay lên người cô, rất tự nhiên tựa cằm lên trán cô. “Tô Tô, em đã cứu mạng tôi. Em nói xem tôi nên làm thế nào để cảm ơn em đây? Tôi lấy thân tôi có được không?”

Tô Cẩm quay mặt đi vẻ ngượng ngùng.

Lục Hiển Phong cười khẽ. “Tô Tô, em không đẩy tôi ra à?”

Mặt Tô Cẩm đỏ lên.

Cô nghe thấy anh đang cười, nhưng không muốn nhìn thấy anh lúc này. Người đàn ông này khi trầm tĩnh thì không sao, nhưng khi cười nghe rất yêu mà, không nhìn mắt anh cũng đã đủ xấu hổ rồi.

“Người đó…” Tô Cẩm đẩy anh ra, cô gắng ngồi thẳng dậy. “Anh quen hai người vừa rồi sao?”

Tô Cẩm hít một hơi rồi nhìn anh, mặt lại đỏ lên. Lần này không phải vì xấu hổ mà là vì tức giận. Lần này không phải là vì xấu hổ mà là vì tức giận. “Cứ cho là tôi không cần biết việc này, nhưng anh không nên biện hộ để đối phó tôi chứ?”

Lục Hiển Phong nhìn cô, lắc lắc ngón tay. “Không phải là biện hộ.”

Tô Cẩm nhìn anh, mặt đầy ngờ vực. “Nếu quen anh thì liệu họ có thể không nhận ra xe của anh không?

Lục Hiển Phong im lặng, thu ngón tay về, vuốt vuốt cằm. “Đúng rồi.”

Tô Cẩm bị anh ta trêu cho tức chết. Cô hỏi: “Anh quen hai người vừa rồi sao?”, còn anh trả lời: “Hắn đang lùng sục khắp nơi để tìm tôi” rốt cuộc “anh ta trong câu nói của anh là người nào?

Lục Hiển Phong vừa trấn tĩnh lại nhìn thấy đôi mắt tức giận của cô lại trở nên cáu bẳn. “Anh ta không thể nhận ra xe của tôi được. Em nghĩ xem, tôi có điên không mà lại lái xe của tôi đi hẹn hò với bạn gái anh ta?”

Tô Cẩm cắn răng tức giận, tháo dây an toàn, xuống xe không thèm quay đầu lại, bước nhanh ra khỏi bãi giữ xe.

Lục Hiển Phong nhìn thấy vẻ tức giận của cô, không nhịn được nhếch miệng cười.

Trên màn hình điện thoại của anh là bức ảnh chụp trộm. Hai người đàn ông chỉ nhìn được nửa mặt, nhưng nhận ra họ là được rồi.

Lục Hiển Phong vội vàng lưu lại bức ảnh, rồi gửi nhanh vào hòm thư “Tam Kiếm Khách”.

“Kiểm tra lai lịch người bên phải.”” Anh nghĩ một lát, rồi bổ sung thêm: “Người đàn ông mặc áo đen bên trái là người nhà họ Vu, trợ lý của tổng giám đốc, yêu cầu điều tra từ người này”.

Một lát sau đã có tin trả lời: “Rồi! Cậu chú ý an toàn”.

Lục Hiển Phong trả lời ngắn gọn bằng một chữ: “Được”.

Xíu mại và canh xương quả nhiên đã không có phần cho họ. Già nửa bát canh xương đã vào bụng Bành Tiểu Ngôn, hơn một nửa xíu mại cũng vào bụng của Lâm Cường và bạn cậu ta.

Năm người bạn cùng phòng thay phiên nhau đến chăm sóc cậu ta, có thể thấy việc dạy ỗ ở trường cũng không đến nỗi tồi. Hơn nữa, bạn cùng phòng của cậu ta đều biết cậu ta còn có một người chị rất bản lĩnh và tài giỏi, điều này phần nào làm giảm bớt sự ghét bỏ của Bành Tiểu Ngôn đối với cậu ta. Cũng được, vẫn còn biết kể chuyện với bạn bè về Chi Chi, có thể thấy thằng nhóc này vẫn còn có một chút lương tâm, không đến mức quá xấu xa.

Coi như là Chi Chi không mất công nuôi dưỡng cậu ta, Bành Tiểu Ngôn dựa người vào đầu giường nghĩ: Đợi Chi Chi quay lại, thằng nhóc này sẽ đối xử với cô ấy tốt hơn… Mặc dù Chi Chi không nói gì với cô nhưng cô biết Chi Chi rất coi trọng điều này…

Nếu cô ấy có thể quay trở lại…

Bành Tiểu Ngôn thở dài, xua tay ra hiệu với Tô Cẩm đang ngồi bên giường gọt táo. “Đừng gọt nữa, cậu gọt miếng dày miếng mỏng, nhìn đã không muốn ăn rồi.”

Tô Cẩm lườm cô. “Mình gọt cho Cường ăn!”

Bành Tiểu Ngôn liếc nhìn bệnh nhân nằm bên cạnh giường mình, cậu bé và bạn học đang chen chúc ngủ trên một chiếc giường. Cái con người làm cho người khác phiền não đó khi ngủ cũng có nét lương thiện, vô lại.

Bành Tiểu Ngôn nghĩ. Nếu không phải trước đây cậu ta đối xử với Chi Chi không ra gì, khiến người khác căm ghét, thì cô cảm thấy cậu ta là một cậu bé không tồi. Thái độ của các bác sĩ và y tá rất lễ phép, ăn nói cũng dễ nghe. Chỉ có duy nhất khi nhìn mình, ánh mắt lúc nào cũng e dè, giống như là di chứng sau vài lần bị mình dọa dẫm vậy.

Cậu bé ngốc nghếch này vẫn chưa biết việc Lâm Chi Chi mất tích, chỉ biết rằng Chi Chi gửi vào tài khoản của mình một món tiền đủ để học xong đại học.

Mỗi lần nghĩ đến việc này, Bành Tiểu Ngôn đêu cảm thấy ấm ức. Cô tin rằng gieo nhân nào gặt quả ấy.

“Không ăn thật à?” Tô Cẩm giơ quả táo đã gọt trước mặt cô. “Cậu có muốn ăn nữa thì cũng không được, mình sắp phải đi làm dự án rồi, cậu muốn mình chăm sóc thì cũng e là không còn cơ hội nữa.”

“Được rồi, được rồi.” Bành Tiểu Ngôn vỗ vào tay cô. “Mình không sao, ở đây vẫn còn y tá mà. Thêm nữa anh chàng nhà cậu thường xuyên nấu canh gà cho mình ăn, tay nghề giỏi hơn cậu nhiều. Cậu cứ yên tâm mà đi kiếm tiền.”

Tô Cẩm bực mình lườm cô. “Mình thấy cậu cũng không có vấn đề gì, chỉ bắt đầu nói lung tung thôi”

“Ôi, nói thật nhé.” Bành Tiểu Ngôn chớp mắt, cười cười. “Mình luôn luôn cảm thấy những người đàn ông biết nấu ăn là người rất tốt.”

“Bởi vì… cậu là một con heo!” Tô Cẩm dúi tái táo vào tay cô, chỉ sang giỏ hoa quả để ở đầu giường hỏi: “Vừa rồi ai đến thăm cậu đấy?”.

Bành Tiểu Ngôn cắn một miếng táo, trả lời: “Chính là người đưa mình đến bệnh viện. Bây giờ những người tốt như vậy không nhiều…”.

Tô Cẩm giật mình. “Người nay… trông như thế nào?”

Bành Tiểu Ngôn chớp chớp mắt nghĩ ngợi. “Chắc hơn tuổi Lục Hiển Phong nhà cậu. Dáng đẹp, vai rộng. Ngoại hình không tồi, có đường nét. Chỉ không rõ là có biết nấu ăn không, nếu không mình sẽ nghĩ đến chuyện tiến xa hơn…”

Tô Cẩm ngắt lòi cô: “Có phải anh ta cắt đầu bằng, mặc chiếc áo gió màu xám không?”

Bành Tiểu Ngôn ngạc nhiên hỏi: “Cậu nhìn thấy rồi à?”

“Mình vừa nhìn thấy một người như vậy ở dưới tầng.” Tô Cẩm do dự giây lát, giải thích một cách thờ ơ: “Buổi trưa, bãi đỗ xe rất vắng vẻ nên mình mới chú ý đến”.

Bành Tiểu Ngôn chớp mắt, cười thích thú. “Đúng rồi, đúng rồi, có phải là rất đẹp trai không? So với Lục Hiển Phong nhà cậu thì thế nào?” Đầy là thói quan của Bành Tiểu Ngôn, cô ấy thường nói: Ngạc Lâm nhà cậu…

“Anh ấy không phải là “nhà mình”, người bạn của cậu cũng không đẹp trai bằng anh ấy.” Tô Cẩm lắc đầu, trong lòng thắc mắc: Vì sao Lục Hiển Phong lại biết người đàn ông này?

Thật là rắc rối.

Cô nghĩ: Lục Hiển Phong biết anh ta, nếu là đồng nghiệp của Lục Hiển Phong, có thể Chi Chi cũng biết anh ta? Mà người này lại cứu Bành Tiểu Ngôn… chỉ là trùng hợp?

Lẽ nào thật sự chỉ là trùng hợp?

Lục Hiển Phong ngậm một điếu thuốc mà không châm lửa, cúi đầu dựa vào của phòng bệnh.

Anh nghe Tô Cẩm hỏi Bành Tiểu Ngôn một câu: “Có phải anh ta cắt đầu bằng, mặc chiếc áo gió màu xám không?”, biết rằng cô đã nghi ngờ người này, chủ yếu là do mình. Có lẽ… Tô Cẩm bắt đầu nghi ngờ mình?

Trong chuyện này, nghi ngờ là điều không nên có. Ví dụ Bành Tiểu Ngôn, Lục Hiển Phong nghi ngờ cô đã tìm được manh mối nào đó từ Lâm Cường. Trong buổi tối hôm đó, có thể cô đã tiến đến rất gần sự thật.

Nếu đúng như vậy, những điều xảy ra tiếp theo rất dễ giải thích. Sự mất tích vủa Lâm Chi Chi đã thu hút ngày càng nhiều sự chú ý, lúc này nếu lại có một người tham gia vào vụ án này thì sẽ rất phức tạp. Vì thế có người đã chọn phương thức đơn giản nhất, đó là dựa vào ba chữ “chấn thương não”, điều này là hoàn toàn dễ hiểu.

Lục Hiển Phong nghĩ: Đối với những người bạn thân không biết rõ sự tình ở bên cạnh người bị thương, cách nói này là hoàn toàn hợp lý.

Chiếc điện thoại đang rung trong tay, có tin nhắn, là Tam Kiếm Khách gửi. “Simon Schneider, nam, Hoa kiều sống ở Đức, Munich x x, bác sĩ bệnh viện tư, nhập cảnh một tuần trước.”

Lục Hiểu Phong chau mày, trả lời tin nhắn: Hãy tiếp tục điều tra”.

Tam Kiếm Khách trả lời rất nhanh: “Rõ”.

Cho đến khi Lục Hiểu Phong đưa Tô Cẩm về khu Cẩm Hoa rồi lái xe đến tòa nhà Hưng Hòa ở đường Thương Nghiệp Nam, Tam Kiếm Khách không hề nhắn tin.

Lục Hiểu Phong nghĩ: Nếu kết quả điều tra của Tam Kiếm Khách về bác sĩ Simon này là đúng, không lẽ cậu ấy không cảm thấy kỳ lạ. Anh nghĩ Tam Kiếm Khách sẽ nhanh chóng đi hỏi ý kiến lão A, nhưng lão A là người không có cảm hứng với bất kể điều gì trừ công việc. Anh hiểu rõ người này hơn bất kỳ ai.

Lục Hiểu Phong cảm nhận được điều gì đó đặc biệt trong ánh mắt người ấy, điều này khiến anh cảm thấy nguy hiểm, có tư thế phòng bị theo bản năng. Trước thời khắc quan trọng cuối cùng, bất kỳ sự việc nào phát sinh ngoài dự kiến cũng có thể làm thay đổi kết cục. Anh không thể coi thường.

Từ hầm ngầm để xe của tòa nhà Hưng Hòa đi thang máy lên tầng trên cùng chỉ mất vài phút, Lục Hiển Phong đã chuẩn bị những lời cần nói được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần trong đầu.

Từ lâu anh đã có thói quen như thế: Mỗi lần trước khi gặp anh ấy, đầu tiên anh sẽ xem xét lại những hành động của mình, xem có chỗ nào còn sơ hở… để lần sau sửa chữa.

Anh luôn biết ông chủ của tòa nhà này là một người sáng suốt hiếm thấy, tất cả mọi tâm tư đều giấu kín trong lòng, không bộc lộ ra. Muốn dò hỏi anh ấy những gì mình muốn không phải là việc dễ dàng.

Lục Hiểu Phong lấy hộp thuốc từ trong túi áo khoác ra, rút một điếu, ngậm lên miệng, do dự một lát rồi lại nhét vào trong hộp. Anh bỗng cảm thấy mình quá phụ thuộc vào thuốc lá, mỗi khi trong lòng có tâm sự là lại không thể không hút một điếu thuốc.

Đây không phải là thói quen tốt. Anh tuyệt đối không thể để người khác thấy tâm trạng bối rối của mình, đặc biệt là Mạnh Hằng Vũ.

Thang máy dừng lại ở tầng trân cùng, hai cánh cửa sáng như gương mở ra.

Tấm thảm đỏ choán hết tầm mắt, không gian rất yên tĩnh. Sự yên tĩnh này… ngay cả khi anh bước trên tấm thảm dày cũng không hề gây ra tiếng động.

Với diện tích vào trăm mét vuông, ngoài văn phòng và phòng nghỉ, phần còn lại được dùng làm phòng khách và phòng tập thể dục.

Lúc mới xây dựng, tầng trên cùng là lãnh địa được thiết kế riêng cho tổng giám đốc Mạnh. Tiếc rằng Mạnh Hằng Vũ không phải là người có thể cô độc hưởng thụ một mình, hơn nữa ở đây thực sự quá rộng, vì thế, ngoài việc tiếp kiến một số khách hàng không tiện gặp ở những nơi công cộng, Mạnh Hằng Vũ rất ít khi xuất hiện ở đây.

Điện thoại trong túi lại rung, sau đó là bản nhạc quen thuộc vang lên.

Lục Hiển Phong vội vàng rút điện thoại, trên màn hình hiện ra hai chữ “Tô Tô”. Khi nghe máy, anh thấy trong điện thoại vọng lại tiếng ồn ào, hình như cô đang đi trên đường, hỏi nhẹ nhàng: “Mr Lục, tối anh có về ăn cơm không?”

Mr Lục nhắm mắt lại, trong đầu như bị kim châm, mệt mỏi, chán chường, thất vọng.

Lúc này, anh đứng trong hành lang tối om, bốn phía là không gian vắng lặng, yên tĩnh, có thể cảm nhận được từng hạt bụi lơ lửng trong không khí. Giọng nói trong trẻo của cô như một tia nắng xáo tan bóng đen, ấm áp, đột ngột xuất hiện khiến người khác nhức mắt.

“Mr Lục?” Tô Cẩm không thấy anh trả lời, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Này Lục Hiển Phong, tôi đang nói chuyện với anh đấy. Ngày mai tôi đi làm dự án rồi, qua tối nay, anh đừng trách tôi không giữ lời hứa mời anh ăn cơm.”

Lục Hiển Phong dựa vào tường hành lang, vẫn nhắm mắt, vai đã buông thong. “Đúng rồi. Đây là em nợ tôi, phải trả lãi cho tôi.”

“Này?” Tô Cẩm tức giận. “Muốn ăn gì?”

Lục Hiển Phong ngẩng đầu dựa vào tường, cười vô định. “Thứ tôi muốn ăn.. nhưng rất… rất…”

Nên nói như thế nào? Lục Hiển Phong bất giác thở dài, “Được rồi, vẫn chưa đến lúc mà.”

“Ơ?” Tô Cẩm không thể hiểu được.

Vì sao lại nói như vậy? Lục Hiển Phong đột nhiên cảm thấy phiền não với câu nói đầy ẩn ý của mình. Mình làm sao vậy? Ở đây, anh thực sự không nên sơ suất như thế.

Nghĩ vậy, anh lắng tai nghe ngóng bốn phía.

Không có tiếng bước chân, không có hơi thở, không có ai… không có dấu tích gì khiến cho người ta cảnh giác, nhưng liệu có thể khẳng định nơi này an toàn không? Giống như đang chơi trò mạo hiểm vậy. Tay trái chắc như đinh đóng cột, nhưng tay phải lại mềm yếu khiến cho anh muốn thả lỏng. Đối với anh, điều này là một tín hiệu nguy hiểm.

“Em thu dọn đồ đạc trước đi, một lát nữa tôi gọi lại cho.” Lục Hiển Phong vội tắt điện thoại, đồng thời trong lòng cũng đưa ra quyết định. Có một số việc cũng giống như nước chảy ở dưới lớp băng, dần không thể khống chế được. Anh cần phải làm cho mọi thứ dừng lại trước khi quá muộn. Rõ ràng là đã quyết định “nếu có thể sống quay về” rồi, bản thân đã đưa ra quyết định dứt khoát như vậy, vậy mà… hay là không cần phải làm ám thị với mình nữa, cũng không cần ám thị người khác nữa.

Lục Hiển Phong hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, hít cả không khí khó chịu, bóng tối mịt mùng vào phổi để quen với bóng tối, để có thể cảm thấy bản thân mình trong bóng tối này giống như cá gặp nước.

Mắt mở to, anh lấy lại được bình tĩnh. Những rung động đã qua đi.

Có tiếng mở cửa vọng từ xa lại, không lâu sau, đầu hành lang xuất hiện hai dáng người quen thuộc.

Lục Hiển Phong từ từ cất điện thoại vào trong túi rồi đứng thẳng người, tiến lên phía trước.

Tấm thảm dưới chân mềm đến mức có cảm giác chân bị dính xuống thảm mỗi lần nhấc chân lên.

“Anh ba.” Lục Hiển Phong chào Mạnh Hằng Vũ rồi quay người sang gật đầu chào một người đàn ông trung niên hơi béo có nụ cười thân thiên. “Lâu rồi không gặp, chú ba. Trông sắc mặt chú rất tốt.”

Mạnh Hội Đường cười thoải mái. “Đâu có, già rồi, không thể so với thanh niên trẻ tuổi các cháu được.” Nói rồi quay sang Mạnh Hằng Vũ cười nói: “Nếu bận thì không cần tiễn chú nữa, hôm khác chúng ta gặp nhau”.

“Vâng.” Mạnh Hằng Vũ gật đầu. “Chú ba về cẩn thận.”

Nói là không cần tiễn nhưng hai người vẫn khách khí tiễn nhau ra đến thang máy.

“Tiếu Diện Hổ này”, Lục Hiển Phong nói, “Lại đến nói chuyện đưa con trai ông ấy vào Hưng Hòa ạ?”

Mạnh Hằng Vũ không nói gì, quay người lại, bước mấy bước rồi mới hỏi: “Cậu thấy thế nào?”

“Không được.” Lục Hiển Phong trả lời rất kiên quyết. “Ông ấy luôn cho rằng Hưng Hòa là do ông ấy giúp anh giành lại giang sơn. Điều này có ý nghĩa gì với việc để con ông ấy vào? Ông ấy còn có tay chân dưới quyền. Anh ba, anh phải cẩn thận.”

Mạnh Hằng Vũ bước lên trước, đưa tay mở cửa văn phòng. Ánh chiều xuyên qua bức rèm lớn chạm sát đất, không kiêng dè mạ lên căn phòng một lớp màu sắc lóa mắt. Từ bóng tối ngoài hành lang bước vào trong đột ngột khiến cho Lục Hiển Phong cảm thấy nhức mắt, bất giác nhắm hai mắt lại.

“Con trai ông ấy anh đã điều tra rồi”, Mạnh Hằng Vũ ngồi trên sofa, chỉ vào phía đối diện ra hiệu cho Lục Hiển Phong ngồi xuống. “Thằng bé đó năm nay học năm thứ ba đại học rồi, kết quả học tập ở trường rất tốt.”

“Vậy lại càng không được.” Lục Hiển Phong rốt cuộc vẫn đốt một điếu thuốc, hít một hơi rồi nói: “Nhân tài ở đâu chẳng có, hà tất phải ôm một quả bom bên cạnh mình?”.

Mạnh HằngVũ ngồi gọn trong chiếc sofa, nét mặt mệt mỏi, lắc đầu. “Bây giờ không phải lúc trở mặt với ông ấy.”

Lục Hiển Phong hơi nheo mắt lại trong khói thuốc. “Anh ba, anh có thể nói thật với em một câu không?”.

Ánh mắt Mạnh Hằng Vũ nhìn anh với vẻ khó hiểu. “Cậu ám chỉ điều gì?”

Lục Hiển Phong không khoan nhượng, nhìn thẳng, nói không ngắc ngứ. “Rốt cuộc anh biết những gì về các vụ làm ăn dưới tay Tiếu Diện Hổ?”

Mạnh Hằng Vũ ngạc nhiên. “Điều này không phải là cậu cũng biết sao? Tất cả các khu vui chơi ăn uống của Hưng Hòa đều do ông ấy quản lý.”

Lục Hiển Phong không bỏ qua nét biểu hiện dù nhỏ nhất trên mặt anh. “Gần đây em nghe thấy có đồn thổi thôi.”

Người Mạnh Hằng Vũ bất động, ánh mắt rất chamm8 chú. “Đồn thổi về vấn đề gì?

Lục Hiển Phong nhắm mắt lại, dập tắt điếu thuốc vào chiếc gạt tàn, không ngẩng đầu lên. “Mấy câu lạc bộ và các quán rượu đó có buôn bán ma túy.”

Ánh mắt Mạnh Hằng Vũ hơi rung động, vẻ mặt điềm nhiên. “Các quán rượu ở thành phố T, nhiều thì đến tám, chín phần mười, ít thì hơn một nửa làm những chuyện như vậy, không thể tránh được. Hầu hết mọi người đều mở một mắt nhắm một mắt cho qua, không nhất định chính là ông ấy làm việc này.”

Lục Hiển Phong không nói gì, kỳ thực anh rất muốn hỏi vặn lại: “Nếu ông ấy buôn bán thì sao?”. Nhưng… không thể hỏi. Anh nhớ Mạnh Hằng Vũ cũng từng đã có ý định dính dáng đến ma túy, nhưng khi nghe người phụ trách của họ Vu lúc đó là Hình Nguyên thì anh từ chối. Sau đó thì một loạt sự việc xảy ra, việc này cũng theo đó mà không được quan tâm đến nữa, cho đến khi biến mất hẳn hoặc được chuyển vào hoạt động bí mật, nhất thời không dễ khẳng định. Lục Hiển Phong không tìm được bằng chứng gì có liên quan đến nội bộ Hưng Hòa, vì thế tạm thời không đưa ra kết luận.

Anh chỉ có thể thăm dò, nhưng thăm dò việc quan trọng như vậy cần phải có nguồn tốt. Mạnh Hằng Vũ đã nói một câu rất đúng: Vẫn chưa đến lúc trở mặt.

Đang im lặng, bỗng Mạnh Hằng Vũ cười lạnh lùng. “Tôi luôn hy vọng ông già này có thể gây ra chuyện gì đó, tốt nhất là ông ta sẽ lo không nổi…”

Lục Hiển Phong hơi giật mình, sắc mặt vẫn giữ được bình tĩnh. “Em sợ ông ta gây ra chuyện lại làm liên lụy đến anh.”

Mạnh Hằng Vũ không để ý, cười. “Ở Hưng Hòa, ông ấy được coi như một cây đại thụ, muốn động đến ông ấy đâu phải dễ dàng. Mất chút máu là điều đương nhiên.” Nói đến đây bèn hỏi: “Việc anh bảo cậu lưu ý lần trước không có tin tức gì à?”.

Lục Hiển Phong lắc đầu. “Bản thân Vu Dương không có vấn đề gì…” Do dự một lát, anh nói tiếp: “Nhưng em điều tra được một việc khác. Sau khi Chi Chi mất tích, một người bạn của cô ấy đi tìm cô ấy khắp nơi. Tối chủ nhật tuần trước, cô gái này đi tìm em trai của Chi Chi – Lâm Cường ở thành phố T để nghe ngóng tình hình…”.

Mạnh Hằng Vũ bất giác ngồi thẳng dậy. “Thế nào?”

Lục Hiển Phong liếc nhìn anh, nói nhỏ: “Sáng hôm sau, cô gái này và Lâm Cường được đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói họ bị chấn thương não. Hai người này đều không nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm hôm trước. Điều trùng hợp là người đưa Bành Tiểu Ngôn đến bệnh viện, em đã nhìn thấy tận mắt ở bãi đỗ xe, anh ta và trợ lý của Vu Dương đi cùng nhau.”

Ánh mắt của Mạnh Hằng Vũ sáng lên. “Cậu có chắc chắn không?”

Lục Hiển Phong lấy điện thoại ra, tìm bức ảnh đưa cho anh. “Khi đó người này vừa đến thăm bệnh nhân mà anh ta đưa đến bệnh viện, bước ra từ phòng đăng ký nhập viện. Bên cạnh là người trợ lý đó, có một lần em đã gặp khi đưa Vu Dương đến công ty. Vì thế vừa nhìn một cái là em nhận ra ngay anh ta. Việc này quá trùng hợp, em cảm thấy không thể tin được người này.”

Mạnh Hằng Vũ chớp mắt nhìn ảnh hai người trên màn hình điện thoại, tâm trạng rất phức tạp. Anh vốn không để ý đến việc của Vu Dương, nhưng cũng có ấn tượng với những người thường xuyên xuất hiện bên cạnh cô ta. “Có biết được nguyên nhận chấn thương não của hai người này là do đâu không?”

Lục Hiển Phong nghĩ rồi nói: “Em nghi ngờ là có người thôi miên họ. Nếu thực sự như vậy, thôi miên lần nữa thì có thể tìm ra dấu vết… em là người ngoài ngành nên không nói được điều gì, cần phải tìm một chuyện gia để tư vấn”.

Đôi lông mày rậm của Mạnh Hằng Vũ chau lại, “Chuyên gia mà cậu muốn, anh sẽ tìm, cậu lo việc điều tra Vu Dương cho anh”.

Lục Hiển Phong gật đầu. “Người này thường xuyên đến viện thăm Tiểu Ngôn. Nếu chúng ta tìm người điều tra họ thì sẽ có thể sẽ đánh động Vu Dương.”

“Người đàn bà đáng chết này!” Mạnh Hằng Vũ mắng nhỏ. “Dám giở trò ngay dưới mũi mình!”

Lục Hiển Phong không để ý đến lời trách móc của anh, nói: “Chúng ta vẫn chưa biết người đàn bà này muốn làm điều gì, lúc này dứt dây động rừng, em nghĩ là không thích hợp”. Dừng một lát, Lục Hiển Phong cảm thấy nghi ngờ, liến tiếp tục: “Nhưng đã lâu rồi mà không thấy có tin tức của Chi Chi, em lo…”.

Mặt Mạnh Hằng Vũ biến sắc. Anh có thể đoán được điều mà Lục Hiền Phong chưa nói hết.

“Không thể!” Mạnh Hằng Vũ cắn răng, trả lời chắc như đinh đóng cột. “Võ nghệ của cô ấy rất giỏi!”

Lục Hiển Phong không trả lời anh, trong lòng không hề có niềm tin vào câu nói khó thuyết phục đó.

Võ nghệ giỏi đến đâu… cô ấy cũng không phải là siêu nhân. Tự nhiên, anh cũng không muốn nói với Mạnh Hằng Vũ, thời gian gần đây Ti6 Cẩm luôn gặp thấy ác mộng, luôn tỉnh giấc vào nửa đêm, tinh thần hoảng loạn, sợ hãi nói với anh, cô mơ thấy Chi Chi nằm cạnh bờ sông, toàn thân đầy máu…

Nhưng cho dù không nói, anh tin Mạnh Hằng Vũ cũng đã có những dự cảm của mình.

Mạnh Hằng Vũ khổ sở nói: “Anh hy vọng lần này chỉ là cô ấy lại muốn chạy trốn anh một lần nữa, cũng giống như mấy lần trước đây. Sau vài ngày… có khi là ngày mai hoặc tối nay, cô ấy sẽ quay về”.

Lục Hiển Phong tự nói với mình: “Em cũng hy vọng như vậy”.