Tình Yêu Không Trốn Chạy

Chương 37: Nơi đáng cống hiến nhất



Đây là một nơi đáng dừng chân trên thế giới này, là nơi đáng để cô cống hiến, không nhiều pháo đạn như chiến trường nhưng đẹp hơn rất nhiều, đẹp đến mức đủ để nâng đỡ cô trong những ngày sau đó.


Những người thường xuyên đi công tác chỉ cần có một chiếc ba lô, bên trong đặt những vật dụng cần thiết.

Hàn Hiểu cũng không phải là ngoại lệ.

Nhưng không cần sắp xếp các vật dụng cần thiết cho sinh hoạt không có nghĩa là không cần sắp xếp bản vẽ. Vì thế trước khi đi, cô vô cùng bận rộn.

Quách Dung Dung ngồi trên thảm, đang cố gắng chơi với Vodka bằng thứ đồ chơi mà cô mua để dỗ dành nó. Vodka là một con vật rất lưu luyến chủ của nó, ngoài Hàn Hiểu, nó không lại gần bất kỳ ai. Quách Dung Dung ở chỗ Hàn Hiểu hai ngày, Vodka mới miễn cưỡng ăn đồ mà Quách Dung Dung cho nó ăn.

“Tao sợ nuôi mày sẽ làm mày bị chết...” Quách Dung Dung vuốt lông Vodka buồn bã, “Con chó đắt tiền thế này, mình không nuôi được.”

Hàn Hiểu không ngẩng đầu lên nói: “Nếu cậu làm chết nó, mình sẽ đánh ngất anh Mạch nhà cậu rồi ném xuống biển.”

“Chà chà,” Quách Dung Dung liếc nhìn cô tỏ vẻ coi thường, “Nhìn xem cậu lợi hại không... Đến mức như vậy sao?”

Hàn Hiểu kéo ra một chiếc va li to từ trong chỗ để đồ, lúc mở ra, cô đứng sững người.

Trong va li có rất nhiều đồ chơi, tạp chí, đồ ăn vặt và mỹ phẩm. Đó là những thứ Hình Nguyên bảo Vu Dương mang đến cho cô khi cô lên sàn thi công lần trước. Lúc đó cô vẫn còn đang điêu đứng tình cảm vì La Thanh Phong nên không thèm để mắt nhìn đống đồ này thêm một lần nào...

“Cậu bắt đầu dùng những đồ trang điểm đắt tiền như thế này sao?” Quách Dung Dung hét lên, “Lần trước thương hiệu này tổ chức hoạt động ở tòa nhà Quốc tế, chính là loại nhũ mắt này, mình ngắm mãi mà không dám mua...”

Hàn Hiểu không biết nhiều về mỹ phẩm, nhưng cô biết, những thứ này do người đàn ông đó mất nhiều công sức chuẩn bị cho cô. Những loại sô cô la này không chỉ có vị mà cô thích, ngay cả cách đóng gói cô cũng thích...

Quách Dung Dung nhìn đống đồ xa xỉ đắt tiền trong va li rồi nhìn con chó đắt tiền bên cạnh mình, bỗng nhiên trợn mắt ngạc nhiên, “Hiểu Hiểu, những thứ này... không phải là cậu tự mua chứ?”

Hàn Hiểu ngồi khoanh chân bên cạnh va li, lần lượt xem từng thứ mà Hình Nguyên mua cho cô, không ngẩng đầu lên nói: “Đúng, mình đi theo một đại gia, được bao hai tháng, sau đó người ta ruồng bỏ mình, gửi những thứ này để bịt miệng.”

Quách Dung Dung ngạc nhiên một lát rồi nghiêng đầu trên thảm, cười lớn.

Hàn Hiểu cũng cười nghiêng ngả, dựa người vào vali, cười đến mức chảy cả nước mắt.

Quách Dung Dung cười đủ rồi mới hỏi cô, “Chuyện liên quan đến Hoa Thịnh, cậu suy nghĩ đến đâu rồi?”

Hàn Hiểu lắc đầu, “Ngựa tốt không ăn cỏ cũ. Còn thế nào nữa?”

Đúng là... tất cả mọi thứ đều quay về điểm ban đầu.

Hàn Hiểu nghĩ, ngay cả công việc cũ cũng có một bàn tay bí mật nào đó bưng lên trước mặt mình.

Vào ngày thứ ba sau khi tiễn La Thanh Phong và Anne Bạch, trưởng bộ phận Vương của bộ phận kiểm tra chất lượng máy móc Hoa Thịnh và cũng là lãnh đạo cũ của Hàn Hiểu đích thân gọi điện cho cô, muốn mời cô về Hoa Thịnh tiếp tục phụ trách công việc của phòng thực nghiệm. Đương nhiên trên điện thoại chỉ là những lời khách sáo, cô biết tình hình cụ thể sau khi nói chuyện qua điện thoại với chị Trần.

Thật ra, chị Trần gọi điện cho cô trước trưởng bộ phận Vương hai giờ đồng hồ. Hình như chị ấy biết thông tin nội bộ qua người chồng làm lãnh đạo ở đó nên việc đầu tiên làm là vui vẻ gọi điện cho cô báo tin. Mặc dù người này không giỏi chuyên môn nhưng nhanh nhẹn trong công việc, từ khi vào phòng thực nghiệm đã trở thành cộng tác của cô, cũng thân thiết với cô hơn người khác. Chị ấy thông minh, sống hòa đồng với mọi người trừ Lý Nam.

Sau khi Hàn Hiểu đi không lâu, Lý Nam đỗ bằng kỹ sư và chính thức đảm nhận vị trí tổng giám sát kỹ thuật. Nhưng sau việc sai sót kỹ thuật kỳ lạ của Hàn Hiểu hồi đó, quan hệ của Hàn Hiểu với mọi người cũng rất tốt nên nhân viên cấp dưới quay lưng lại với Lý Nam, có không ít những lời đàm tiếu. Lý Nam mới lên chức nên sao có thể chịu được điều này? Vì thế trong cuộc họp ban đã phê bình đích danh một số người vài lần, sau đó... làm chị Trần tức giận.

Chị Trần đã tức giận thì nhân viên cấp dưới cũng tức giận. Trợ thủ của chị Trần là Tô Lệ, gần đây kết bạn với em trai chị Trần nên có thể được coi là người nhà. Hơn nữa cô ấy và Lý Nam cùng vào phòng thực nghiệm, Lý Nam có bằng kỹ sư, cô không có nên luôn có ý không phục. Cãi nhau đi cãi nhau lại, không biết có ai đó nói Lý Nam và trưởng bộ phận kỹ thuật Nghiêm Hiểu Phong câu kết hại Hàn Hiểu.

Vì thế, phòng thực nghiệm xảy ra chuyện ầm ĩ.

Vụ việc đến tai tổng giám đốc.

Nhưng chuyện Quách Dung Dung kể lại không giống như thế.

“Mình nói cho cậu biết, nguyên nhân thật sự là Nghiêm Hiểu Phong làm ăn riêng bên ngoài, sau đó đem trộm máy móc của công ty đi làm việc riêng. Kết quả là không biết làm ăn thế nào, làm mất một thiết bị nhập khẩu. Nhân viên giữ kho giục anh ta trả máy, anh ta trì hoãn liên tục. Đó là một cái máy trị giá mấy trăm nghìn tệ! Quản lý kho sợ chịu trách nhiệm nên báo lên tổng giám đốc.” Quách Dung Dung bĩu môi vẻ coi thường, “Bây giờ ai còn quản lý vấn đề tác phong lãnh đạo nữa? Ai mà chẳng như ông ta.”

Hàn Hiểu trợn mắt nhìn.

Quách Dung Dung vội vàng nói: “Mình không nói lãnh đạo Vương. Trên đời này ai chẳng biết đó là một người đúng mực. Mình nói người khác...”

Hàn Hiểu lắc đầu, đặt những đồ Hình Nguyên mang đến bên cạnh áo lông của mình. Gió trên biển rất lớn, lúc Hồ Đồng gọi điện thông báo đã nhắc nhở cô nên mang theo hai chiếc áo lông.

Hành lý, tài liệu, laptop...

Quách Dung Dung nhìn đống hành lý của cô thở dài, “Mình bảo này, cậu có thể suy nghĩ thêm không? ở Hoa Thịnh không bằng vật lộn trên sàn thi công sao? Hàng ngày bình yên đi làm, còn có thời gian đi chơi tụ tập với mình...”

Hàn Hiểu ôm Vodka vào lòng, vừa vuốt lông nó vừa không nhịn được cười, “Dung Dung, mình nói cho cậu biết, nếu việc này nói ngay sau khi mình thất nghiệp, mình sẽ không nói lời nào đồng ý ngay, vấn đề là...”

“Vấn đề gì?” Quách Dung Dung tỏ vẻ hơi xem thường, “Cậu nghĩ ngựa tốt không ăn cỏ cũ thật sao? Cậu không phải người cổ hủ như thế chứ?”

Hàn Hiểu lắc đầu, “Lúc làm việc ở Hoa Thịnh mình không cảm thấy gì, chỉ là công việc, không phải nhiều người đều như vậy sao? Mình cũng không biết có thích công việc của mình không, nhận lương hàng tháng để trả tiền nhà...”

Quách Dung Dung trợn mắt nhìn cô, “Không phải ai cũng như vậy sao?”

Hàn Hiểu lắc đầu, “Nếu mình không lên sàn thi công, có lẽ cả cuộc đời mình sẽ trôi qua như vậy, làm việc trong một môi trường không tồi với một công việc không vất vả, lương không thấp và có chức danh, hài lòng với cuộc sống. Nhưng bây giờ, mình cảm thấy mình không quay về được nữa. Dung Dung, thật sự mình không quay về được nữa. Nếu để mình tiếp tục sống trong một vũng nước tù như vậy, mình sẽ không chịu được.”

Quách Dung Dung tròn mắt nhìn cô với vẻ không sao hiểu nổi, “ổn định... không tốt sao?”

“Nói thế nào nhỉ?” Hàn Hiểu chống cằm lên trán Vodka, nhẹ nhàng lắc đầu, “Trong phòng thực nghiệm không có nhân viên Hàn thì sẽ có nhân viên Lý hay nhân viên Vương, ai cũng được, không phải thiếu mình thì không được. Nhưng trên sàn thi công, mình có một vị trí đặc biệt, vị trí đó chỉ có mình làm được, người khác không làm được. Cậu có hiểu không?”

Quách Dung Dung không hiểu.

Hàn Hiểu cười, “Có lẽ chỉ có người đã trải nghiệm mới có thể hiểu cảm giác này. Đó là... cảm giác thấy công việc cần mình. Cảm giác này khiến mình cảm thấy mình có thể mạnh mẽ gánh vác một điều gì đó. Giống như mình trồng hoa, chỉ có mình mới có thể bỏ công sức để chăm sóc. Mình tưới nước bón phân và nhìn thấy thành quả tâm huyết và mồ hôi của mình...”

Quách Dung Dung vẫn không hiểu, nhưng ánh mắt của Hàn Hiểu rất sáng, nét mặt bình thản của cô khiến người khác động lòng.

Quách Dung Dung cảm thấy Hàn Hiểu lúc này thực sự... rất xinh đẹp.

Những gì Hàn Hiểu nói chỉ là một trong các nguyên nhân.

Còn một nguyên nhân khác là bản thân cô lúc này muốn ở một nơi cách biệt với thế giới để giúp cô làm lành vết thương lòng.

Ở thành phố này, thậm chí ở trong nhà cô, người đó để lại quá nhiều dấu tích khiến cô không thể quên anh.

Cô biết mình không mạnh mẽ như thế.

Mọi người đều tin rằng công việc bận rộn có thể là liều thuốc tốt, Hàn Hiểu cũng vậy. Vì thế cô hy vọng sau khi lên sàn thi công hai mươi tám ngày, cô sẽ trở thành một người mới.

Một Hàn Hiểu mới sẽ sống lại.

Một lần nữa chiếc trực thăng lại đưa cô rời khỏi đất liền.

Trên đầu cô là bầu trời trong xanh, dưới chân cô là nước biển xanh thẫm. Ánh nắng rực rỡ mềm mại như chỉ thêu màu trong suốt gắn kết hai sắc xanh đó đan xen vào nhau, vô cùng vô tận.

Đây là cảnh rất quen thuộc với Hàn Hiểu, cho dù nhắm mắt lại cô cũng có thể hình dung ra, thậm chí còn rõ rệt hơn nhìn bằng mắt. Phong cảnh này vốn dĩ có một sức mạnh vô hình đi sâu vào trong huyết mạch khiến cô có cảm giác rất thật.

Hàn Hiểu nhìn ra mảng không gian màu xanh bên ngoài cửa sổ, lòng cô tĩnh lặng như nước.

Có một thứ gì đó xuất hiện trong lòng cô, dường như cô không còn cảm thấy nhiều lưu luyến với đất liền như trước nữa.

Phía xa, hình ảnh của sàn thi công ngày càng trở nên rõ nét dưới ánh nắng rực rỡ của mùa thu.

Bất giác tim Hàn Hiểu đập mạnh.

Đây là một nơi đáng dừng chân trên thế giới này, là nơi đáng để cô cống hiến, không nhiều pháo đạn như chiến trường nhưng đẹp hơn rất nhiều, đẹp đến mức đủ để nâng đỡ cô trong những ngày sau đó.

Không lùi bước, không yếu đuối.

Trên sàn thi công ngoài Mạnh Giao và Hồ Đồng còn có rất nhiều gương mặt mới. Có một cô gái tên là Tô Cẩm, một anh chàng là Từ Đông đều là nhân viên Lưu Đông Pha mới tuyển về. Lúc họ được tập huấn, Hàn Hiểu đang dưỡng thương ở Du Viên nên chưa gặp bao giờ. Họ ở trên sàn thi công đã nhiều ngày nên khi Hàn Hiểu đến, cô được chào đón như thể cô là một viên đá rơi xuống giúp họ khuấy động mặt nước yên bình nơi đây.

Người cũ và người mới của bộ phận kỹ thuật đều tập trung trong nhà ăn, sau khi ăn một bữa không mất tiền, Hàn Hiểu và Tô Cẩm mang hai hộp sữa chua về phòng ngủ. Trên đường, nghe Tô Cẩm háo hức kể cho cô nghe cuộc thi câu cá giữa Hồ Đồng và Mạnh Giao mấy ngày trước, bỗng nhiên, Hàn Hiểu quay trở về với hồi ức của thời học sinh và bắt đầu sinh ra ảo giác.

Tô Cẩm là một đứa trẻ rất đơn giản và nói nhiều. Biết Hàn Hiểu sắp đến, Tô Cẩm đã chạy về phòng ngủ chuẩn bị ga giường cho cô từ trước đó rồi vui vẻ giúp cô thu dọn hành lý sau khi họ về đến phòng. Chưa đợi đến giờ tắt đèn đi ngủ, hai người đã cảm thấy quen thân đến mức kể về sở thích riêng của mình.

“Chó Pomeranian,” Tô Cẩm nhìn ảnh của Vodka trong điện thoại, hai mắt sáng lên, “Đáng yêu quá...”

“Nó tên là Vodka,” Hàn Hiểu thở dài, “Đang gửi bạn chị nuôi. Không biết bây giờ nó có chịu ăn không... Nó rất kén ăn.”

Tô Cẩm xem từng bức ảnh rồi thỉnh thoảng trầm trồ khen ngợi. Xem xong, cô thở dài, “Trước em cũng nuôi chó, hồi đó công việc bận quá, có thời gian rảnh rỗi lại ra ngoài tìm nhà cùng bạn trai. Kết quả không có ai chăm nó, không biết chạy đi đâu mất...” Nói xong, cô có vẻ hơi buồn bã.

Hàn Hiểu vội vàng chuyển chủ đề, “Tìm nhà? Chuẩn bị kết hôn rồi sao?”

Tô Cẩm lắc đầu, lấy ảnh của bạn trai đưa cho cô xem, “Giá nhà ở thành phố T lên cao quá, không mua được nhà mới, bọn em định mua một căn nhà cũ, cũng không cần rộng lắm...”

Hàn Hiểu cười.

Tô Cẩm yên lặng một lát rồi nghiêm mặt, “Nhưng nhà đẹp cũng thích. Chị có biết Vịnh nước nông không?

Hàn Hiểu giật mình.

Mặc dù cô chưa bao giờ đi xem, nhưng... Sao cô lại không biết cái tên này? Trong “phí giải ngũ” Hình Nguyên để lại cho cô có bao gồm một căn nhà ở đó. Vịnh nước nông, Vịnh nước nông, cái tên này nghe đã thấy đặc biệt. Hàn Hiểu cười trong bóng tối, Vịnh

nước nông rõ ràng là không đỗ được tàu...

“Em đã đến đó xem, giống như lạc vào một công viên, nhà nào cũng có vườn hoa, sau nhà có bể bơi, nhà để xe rộng gấp mấy lần phòng ngủ này...” Tô Cẩm nói rồi bắt đầu thở dài, “Thật sự là rất đẹp, rất đẹp...”

Chủ đề này dẫn đến những liên tưởng không được người ta mong đợi. Hàn Hiểu trở mình, hàm hồ nói, “Vậy hãy làm việc thật tốt và chăm chỉ kiếm tiền.”

Tô Cẩm nói gì đó nhưng không chữ nào lọt vào đầu Hàn Hiểu, ở một nơi cách xa đất liền như thế này, trong một đêm sao sáng lung linh trên bầu trời, sau khi người khác nhắc đến những điều mình đang cố trốn tránh, cô cảm thấy trống rỗng, có một đựt sóng tràn dâng trong lòng cô...

Bốn phương tám hướng đều là sóng biển, vô cùng vô tận, điều này khiến cho người ta thấy bất an. Dưới chân họ là biển, trên đầu họ là trời, một sàn thi công nhỏ bé dường như cách xa cuộc sống đời thường rất nhiều.

Hàn Hiểu luôn nghĩ rằng, chỉ khi ở bên ngoài thế giới trần tục, cô mới có thể khách quan nhìn nhận tất cả mọi việc xảy ra ở đất liền, có thể dùng thái độ bàng quan thực sự để nhanh chóng chữa bệnh cho mình.

Nhưng khi thật sự nằm trên những con sóng cách xa đất liền vạn dặm, cô vô cùng thất vọng nhận ra mình không thể có được thái độ bàng quan như một triết nhân mà cô từng hy vọng.

Cô vẫn là Hàn Hiểu trước đây, không thể thản nhiên nghĩ về những chuyện đã xảy ra như một con tằm nhả tơ, cô không thể quên những gì có liên quan đến Hình Nguyên. Không gặp nhau nói hai tiếng “tạm biệt”, chuyện này... Một mối tình không rõ ràng cũng không có kết thúc thực sự. Kết thúc bằng cách để lại một đống tài sản khiến người ta cảm thấy không cam lòng.

Mặc dù không có một sự khởi đầu rõ ràng nhưng thực sự đã đến nước này, Hàn Hiểu vẫn hy vọng sẽ có một kết thúc đúng nghĩa.

Nhưng... sự cố chấp này của cô có ý nghĩa gì?

Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm và Từ Đông lên sàn thi công, mặc dù hai người có chuyên môn và ít nhiều kinh nghiệm làm việc nhưng khả năng làm việc độc lập không cao. Vì thế Hồ Đồng phân Tô Cẩm vào nhóm của Mạnh Giao, ở hiện trường có hai nhóm, một nhóm là Hồ Đồng, một nhóm là Hàn Hiểu và Từ Đông.

Từ Đông là một thanh niên nhanh nhẹn, hay hỏi, Hàn Hiểu cũng rất vui vẻ dạy cậu ta. Rất nhanh, Hàn Hiểu được thăng chức thành “Sư phụ” theo cách gọi của Từ Đông.

Tô Cẩm cảm thấy không hài lòng, về phòng ngủ thường kéo tay áo Hàn Hiểu than phiền, “Thu nạp đệ tử cũng phải thu nạp em trước, dù sao chúng ta cũng ở gần nhau. Hôm qua em còn giúp chị mang sữa chua về...”

“Em nghĩ chị là ai?” Hàn Hiểu cười lớn, “Chị thu nạp đồ đệ sao? Cậu Từ chỉ thuận miệng gọi thế. Em hãy chăm chỉ học chú Mạnh, kinh nghiệm của chú ấy hơn hơn chị rất nhiều.”

Tô Cẩm vẫn không chịu, “Em không biết, em không biết, em phải đi theo chị, sẽ không có ai gọi em là “nha đầu”. Em cũng muốn có một ngày mọi người trên sàn thi công gọi em là “nhân viên Tiểu Tô”, chứ không phải là “tiểu nha đầu”...”

Hàn Hiểu bật cười, “Nhân viên... Tiểu Tô...”

Tô Cẩm ngạc nhiên một lát rồi cũng cười theo, “Cái họ của em thật đen đủi, nghe thật khó lọt tai...”

Mặc dù nói thế, trong cuộc họp ban sáng hôm sau, rốt cuộc Tô Cẩm vẫn đòi Hồ Đồng cử Từ Đông đi theo Mạnh Giao, còn mình vui vẻ đi theo Hàn Hiểu ra công trường.

Đi mãi thành quen. Hết hai mươi tám ngày, sau khi nhân viên kỹ thuật của Hải Công về đất liền nghỉ ngơi trong một thời gian ngắn ngủi, họ lại ra sàn thi công làm kiểm tra tổng thể giai đoạn hai, Tô Cẩm vẫn kiên quyết xin được phân vào nhóm của Hàn Hiểu. Đặc biệt trước mặt Từ Đông, mở miệng ra là cô ấy nói “sư phụ của tôi”, lúc nói không quên giơ ngón tay cái, khoa trương đến mức khiến mọi người bật cười.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.