Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm

Chương 6: Mưa rào



Kim đồng hồ lại nhích thêm một chút, không khí trong phòng làm việc vô cùng căng thẳng, Ân Tá khó nhọc ngồi trên salon, dường như phải dùng toàn bộ sức lức của mình mới có thể tin được sự thực mà Âu Dương Tú vừa nói ra. - Ý của bác là… Bảo Lam có thể là con của bác và bố cháu? – Anh cố gắng kìm nén sự phẫn nộ trong phòng lòng. – Bảo Lam và chồng bác có biết không?

- Không, không, họ đều không biết. – Âu Dương Tú tự biết mình có lỗi với người nhà, nhất là với Bảo Lam. – Đây chỉ là suy đoán của tôi thôi, nếu xét ngày tháng thì khả năng rất cao. Nếu Bảo Lam thực sự là em gái của cậu, Ân Tá…

- Bác đừng nói nữa! – Ân Tá chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung. Anh tới bên cửa sổ, mở rèm ra, cảnh biển rộng lớn bên ngoài ùa vào mắt anh. Anh đứng ở đó rất lâu, không nói lời nào. Âu Dương Tú căng thẳng nhìn lưng anh, chỉ sợ ngay cả hơi thở của bà cũng làm phiền tới anh.

Một lúc lâu sau, Ân Tá gọi điện thoại cho bố, hẹn ông chiều cùng đi uống trà, bàn về biện pháp giải quyết. Ân Tá lúc đó không biết là bố mình sẽ đưa Bảo Lam tới, Bảo Lam cũng không biết Ân Tá sẽ đưa mẹ mình tới. Mẹ và con gái, bố và con trai, một cặp tình nhân đang yêu nhau say đắm, một cặp tình nhân đã lén lút qua lại nhiều năm, người gây ra tai nạn xe hơi và gia đình người bị hại, người làm từ thiện và người nhận giúp đỡ… Mối quan hệ phức tạp trùm lên bốn người, khiến họ đều cảm thấy khó xử.

Nếu biết rằng đi uống trà với ông Lâm Thần không những gặp Ân Tá mà còn gặp mẹ mình, chắc chắn Bảo Lam đã không đi. Trong quán trà yên tĩnh, ngồi chưa được bao lâu thì cảm giác khó chịu trong cổ họng lại dâng lên. Cô chạy vội vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo, mãi mới trở về chỗ ngồi, lúc đó thấy Ân Tá đã tới.

Điều đáng sợ hơn là, sau lưng anh là mẹ cô.

Mẹ tới đây làm gì?

Cùng người tình cũ gặp mặt con cái hai bên sao? Hay là họ sắp kết hôn với nhau, muốn được con cái đồng ý? Hay là Ân Tá phát hiện ra tư tình giữa bố anh và mẹ cô nên ép họ phải chia tay nhau?

Giây phút đó, hàng ngàn ý nghĩ, hàng ngàn giả thuyết lướt qua đầu Bảo Lam, cô muốn tránh xa khỏi cảnh tượng ngượng ngập này nhưng ánh mắt tìm kiếm của Ân Tá lại dừng lại trên người cô.

Không thể trốn được nữa.

Cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt.

- Các vị muốn dùng trà gì? Tiền chỗ ngồi 8 tệ một người, chỗ chúng tôi có trà hoa cúc, trà Thiết Quan Âm, trà Long Tỉnh… – Cô nhân viên giới thiệu.

- Uống Thiết Quan Âm đi, được không? – Ân Tá hỏi mọi người, bên cạnh anh là người bố Lâm Thần, ngồi đối diện là Bảo Lam, bên phải cô là mẹ của Bảo Lam, Âu Dương Tú. Từ lúc ngồi xuống chỗ này, Bảo Lam luôn giữ một khuôn mặt không biểu cảm và thái độ lạnh lùng, vừa nãy nghe mẹ giải thích, cô đã hiểu rằng mẹ “tình cờ” gặp Ân Tá, sau đó cùng tới quán trà. Cô tin vào lời giải thích của mẹ mình, cũng không biết nên đối diện với tình cảnh khó xử này như thế nào. Nhân viên phục vụ mang ấm tách lên, rót trà đầy các chén, Bảo Lam trong lòng rối bời, không để ý gì vội vàng nâng chén trà lên miệng.

- Cẩn thận nóng! – Ân Tá và mẹ cô đồng thời hét lên, nhưng tiếc là đã muộn.

Cô không biết rằng nước trà lại nóng như thế, thế là bị bỏng, không biết phải làm thế nào. Bà Âu Dương Tú vội vàng lấy giấy ăn trong túi, đang định đưa cho con gái thì phát hiện ra mình đã muộn một bước. Ân Tá đang lau mấy giọt nước dính trên tay Bảo Lam.

- Đau không? – Anh nhẹ giọng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.

Bảo Lam thoáng cau mày rồi yếu ớt gật đầu. Ánh mắt đó khiến Âu Dương Tú như quay trở lại mười mấy năm trước, khi con gái còn nhỏ, bị bạn bè ở lớp bắt nạt, về tới nhà hai đầy gối đầy máu, bà dùng bông thấm cồn khử trùng cho con gái, khi đó ánh mắt của con gái cũng tràn đầy sự ỷ lại. Khi đó Bảo Lam là một đứa trẻ đáng thương, trong mắt cô bé, mẹ chính là bến bờ để cô nương tựa, nhưng hôm nay, người mà Bảo Lam ỷ lại chính là Lâm Ân Tá, rõ ràng giữa bà và con gái đã có một bức tường vô hình mà bà không biết phải vượt qua như thế nào.

Thôi bỏ đi, con gái lớn rồi không cần mẹ nữa. Âu Dương Tú dường như nghĩ thông tất cả, nâng chén trà của mình lên. Bà ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt ấm áp của ông Lâm Thần ở đối diện. Âu Dương Tú khi còn trẻ rất xinh đẹp, những người theo đuổi bà có thể xếp hàng dài từ cổng trường tới cổng nhà, nhưng trong mắt bà chỉ có anh chàng Lâm Thần học trên khóa mà thôi, hai người yêu nhau từ khi học lớp 10 cho tới khi tốt nghiệp đại học, sau khi tốt nghiệp, Lâm Thần được phân công tới một doanh nghiêp nhà nước ở phương Bắc làm việc, hai người yêu nhau phải chia tay nhau trong tủi hờn, mãi tới mấy năm sau, khi cả hai đã lập gia đình, họ lại gặp nhau trong thành phố này.

Những đứa con còn trẻ luôn cho rằng bố mẹ quá thực dụng và độc ác, nhưng chúng không biết rằng sở dĩ họ trở thành những người cả ngày chỉ biết quan tâm tới việc ăn, việc mặc là vì trong nhà họ trên có bố mẹ già, dưới có các con nhỏ. Để có đủ tiền lo lắng cho con cái, từ khi con ra đời họ đã phải tìm đủ mọi công việc để kiếm sống, ngày trước đã học piano tới cấp 10, nhưng Âu Dương Tú không bao giờ còn động tới cây đàn nữa, bà sống không phải vì mình, bà chỉ như một con quay quên mất bản thân, quay cuồng giữa dòng đời trôi nổi.

Con gái cuối cùng cũng lớn, cô bé nhỏ cả ngày chỉ biết quấn lấy mẹ ngày xưa giờ đã trở thành bạn gái của người khác. Tới lúc đã có thể nghỉ ngơi thì Âu Dương Tú hoảng hốt nhận ra mình đã già, mái tóc đã ngả màu, đứa trẻ mà bà tình cờ gặp dưới nhà đã gọi bà là “bà”.

Cô nữ sinh nhỏ bé được mọi người chiều chuộng ngày xưa giờ đã thành bà. Bà thở dài, số phận thật tàn nhẫn và vô thường. Tàn nhẫn hơn là, chớp mắt 20 năm đã qua đi, ánh mắt của Lâm Thần sao vẫn nồng nàn như thế? Dường như 20 năm chỉ là một con số không có thực, chỉ cần một cơn gió thổi qua là đã tan ra như một đám mây, không để lại bất cứ dấu vết gì trong trái tim ông.

Lâm Thần là một người đàn ông chung tình hiếm có, cũng là một người đàn ông tàn nhẫn hiếm có. Từ khi học cấp ba, ông có thể chỉ yêu một người, mười mấy năm sau vẫn như thế; nhưng ông có thể vì làm vừa lòng người khác, tùy tiện lấy một người phụ nữ khác để sinh ra ba anh em Ân Tá, làm người nối dõi tông đường.

Tình yêu và gia đình, ông phân biệt rất rạch ròi.

Đoạn mở đầu kinh điển trong tác phẩm “Người tình” của Duras được coi là miêu tả lại tình yêu giữa Duras và người yêu của bà là Andrew. Andrew nói với Duras khi đó đã già:

- Khi em còn trẻ, mọi người đều khen em đẹp, bây giờ anh tới đây để nói với em, so sánh với sắc đẹp của em khi đó, anh yêu dung nhan tuổi già của em lúc này hơn.

Tình yêu sâu sắc mà ông dành cho bà đọng lại chỉ trong một câu nói ngắn ngủi. Cho dù là khi hồng nhan hay lúc đầu đã bạc, trong lòng Lâm Thần, Âu Dương Tú vẫn là người phụ nữ đẹp nhất. Ngày trước Ân Tá, A Triệt và Bích Kỳ vẫn còn nhỏ, ông không muốn ba đứa con của mình không có cha, nay con cái đều đã trưởng thành, Lâm Thần quyết định phải sống vì mình một lần, ly hôn với người vợ hiện tại và kết hôn với Âu Dương Tú, người tình mà mình thương yêu bấy lâu nay.

- Bởi vậy, Ân Tá, Bảo Lam, chỉ cần hai con gật đầu, bố mẹ sẽ kết hôn. – Lâm Thần nói, nhìn vào ánh mắt trong sáng của Bảo Lam. Bảo Lam tránh ánh mắt ông, chỉ cảm thấy thật buồn cười.

Kết hôn? Vậy còn người vợ hiện tại của ông thì sao? Ông coi bà chỉ như một vị khách ở trọ, lúc thích thì mời tới, không thích thì đuổi đi sao? Bảo Lam lạnh lùng nhìn người đàn ông luôn miệng nói là sẽ lấy mẹ mình, chỉ cảm thấy đằng sau cái mặt nạ si tình của ông là một sự bạc bẽo đến lạnh lùng. Có lẽ Ân Tá cũng không vui trước ý định này của bố mình, khi nghe tới câu “Chỉ cần hai con gật đầu, bố mẹ sẽ kết hôn”, anh nhếch mép cười, có điều vì là con nên anh không tiện phản đối ra mặt, chỉ thấp giọng hỏi lại:

- Nếu con không đồng ý thì sao? Chẳng phải hai người vẫn lén lút qua lại với nhau 20 năm nay đó sao? Bây giờ mới nói những chuyện này, có phải là giả dối quá không?

- Giả dối? – Lâm Thần sa sầm nét mặt. – Con nói bố giả dối? Ân Tá, ít nhất bố cũng là bố của con! Con… – Ông đập tay xuống bàn.

- Được rồi, được rồi. – Âu Dương Tú vội vàng ngăn ông lại. – A Thần, đừng có nổi giận, gan của anh không tốt. Ân Tá này. Bố cậu hơi nóng tính, việc này chúng tôi cũng không vội, cứ từ từ bàn bạc.

- Còn từ từ bàn bạc? – Lâm Thầm trừng mắt, đánh mất hết vẻ nho nhã lịch sự của mình. – Còn phải chờ bao lâu? 20 năm trước chúng ta đã phải ở bên nhau rồi mới đúng, khi đó nếu không phải chúng ta đều đã kết hôn rồi… Haizz, thực ra khi chồng em chết, chúng ta đã có thể ở với nhau, Tú, em đừng có do dự nữa, không thành được việc gì đâu.

Khi ông nói câu cuối cùng, rõ ràng ý nói rằng bố Bảo Lam là một viên đá ngáng đường trong chuyện tình yêu của họ. Bảo Lam nghi ngờ, nếu năm đó tai nạn không xảy ra, nói không chừng Lâm Thần cũng sẽ nghĩ cách để loại bỏ bố cô. Liệu mấy năm trước khi xảy ra tai nạn, ông có đang âm thầm lên kế hoạch mưu sát bố cô không?

Ý nghĩ này xuất hiện trong đầu Bảo Lam khiến sống lưng cô ớn lạnh.

Nếu đó là mưu sát thì chẳng phải người chấp hành chính là Ân Tá, người mà cô yêu nhất sao? Không, không, không! Không phải đâu! Bảo Lam lắc đầu, ra sức phủ nhận suy đoán này. Không đâu! Ở cùng nhau lâu như vậy rồi, nhân phẩm của Ân Tá tuyệt đối đáng tin tưởng. Thấy sắc mặt Bảo Lam tái xanh, Âu Dương Tú biết chắc chắn con gái mình lại đang nhớ tới vụ tai nạn khiến cô phải mất bố, càng thêm đau lòng, thế là bà nói với Lâm Thần:

- A Thần, chuyện của chúng ta tạm thời không nhắc tới. Anh nói với bọn trẻ chuyện đó trước đi.

Nói xong, bà nhìn Bảo Lam, muốn nắm tay con gái, nhưng lại không dám. Vẫn có những lời bà không thể nói ra khỏi miệng.

- Ừm, cũng được. – Lâm Thần gật đầu, uống một ngụm trà, lấy giọng rồi cất tiếng. – Ân Tá, Bảo Lam, bây giờ hai con đang yêu nhau phải không?

- Đúng. – Ân Tá nắm tay Bảo Lam, hai người nắm chặt tay nhau, chứng tỏ lòng quyết tâm của họ. Lâm Thần gật đầu, hiểu tâm lý của con trai. Thích con người ta là việc tốt, ông chưa bao giờ thấy con trai đưa người con gái nào về nhà ăn cơm, lại nghe Bích Kỳ nói anh trai mình mắc bệnh đồng tính, ông rất hoảng sợ. Ân Tá yêu Bảo Lam, vốn dĩ ông cũng yên tâm trong lòng, nhưng… nhưng họ rất có thể là anh em của nhau!

Lâm Thần thở dài, đúng là oan nghiệt do ông tạo ra mà.

- Các con mau chóng đi làm xét nghiệm ADN để xác minh huyết thống, nếu không phải anh em, bố không phản đối hai con yêu nhau. – Ông tỏ thái độ. Bảo Lam như vừa từ trên trời rơi xuống, một lúc quay nhìn Lâm Thần, một lúc lại quay nhìn Ân Tá:

- Ân Tá, tại sao lại phải xét nghiệm ADN? – Chuyện mẹ cô có tư tình với bố của Ân Tá, rồi ông lại giục hai người đi xét nghiệm… Những chuyện này liên hệ lại khiến cô cũng âm thầm đoán được cái gì đó, nhưng cô vẫn cố níu giữ tia hy vọng cuối cùng, muốn nghe đáp án từ chính miệng Ân Tá.

Nhưng thật tàn nhẫn, Ân Tá lại gật đầu:

- … Bảo Lam, chúng ta… chúng ta có thể là anh em.

Đúng là một bộ phim rẻ tiền…

Đây rõ ràng là một bộ phim rẻ tiền!

Bảo Lam thẫn thờ như hóa đá, khuôn mặt càng trở nên nhợt nhạt như một tờ giấy, một hồi lâu sau, cô mới run rẩy nhắc lại:

- Anh, anh nói cái gì?

Cho dù không nhẫn tâm nhưng trong lòng Ân Tá biết rõ sớm muộn cũng sẽ tới lúc này, bởi vậy anh cắn răng nói thêm lần nữa. Lần này cô nghe rất rõ, từng câu từng chữ. Thời gian quay ngược lại, giây phút đó cô nhớ lại lần đầu tiên gặp anh trong tiệm tạp hóa, một ngày mùa xuân lạnh lẽo và xấu trời. Từ sau buổi chiều gặp anh, cô mất đi người yêu đầu tiên. Sự xuất hiện của anh luôn kéo theo nhiều cái mất của cô.

Hồi lâu sau, cô nghe thấy mình gọi khẽ:

- Anh? – Giọng nói của cô nghe như một hạt cát đang cố ngoi lên khỏi đống cát lớn, khàn khàn, thô ráp và đau đớn.

Cô không cam tâm, đúng, cô không cam tâm.

Sao anh có thể là anh trai của cô được? Sao anh có thể là anh trai của cô được? Những tình tiết của một bộ phim rẻ tiền sao lại có thể xảy ra đối với cô? Cô đang định nói với Ân Tá về những bức ảnh khỏa thân, ai ngờ một đòn đau đớn hơn lại giáng xuống. Bảo Lam thấy ngực mình đau xé, dường như những dòng thuốc độc đang chảy vào trong tim, thấm vào từng thớ thịt rồi lan ra khắp cơ thể. Cô quay đầu lại nhìn mẹ, sắc mặt mẹ cũng tái nhợt, hơi thở gấp gáp, định mở miệng nói gì đó rồi lại không nói.

Âu Dương Tú muốn khuyên con gái không cần quá lo lắng, “anh em ruột” chỉ là suy đoán của bà và Lâm Thần, nhiều năm trước họ đã muốn đưa Bảo Lam đi xét nghiệm, nhưng nghĩ lại, trái tim của trẻ con vô cùng yếu ớt và nhạy cảm, việc gì cần phải làm rõ việc này, bởi việc này có thể tạo thành một ám ảnh lớn trong cuộc đời con.

Thế là chuyện này đành phải gác lại, cho tới ngày hôm nay thì không thể né tránh được nữa. Âu Dương Tú và Lâm Thần hiểu rõ tỷ lệ Ân Tá và Bảo Lam là anh em cùng cha khác mẹ lên tới trên 80%, bà không thể để con gái mình đi vào con đường không có đường lùi, bởi vậy bà mới muối mặt tới gặp Ân Tá, hy vọng anh chịu rời xa Bảo Lam.

Ánh mắt của ba người đều đổ dồn lên Bảo Lam.

- Con…

Lòng cô rối như tơ vò, chỉ nói vội một câu “xin lỗi” rồi chạy nhanh vào nhà vệ sinh rửa mặt. Thẫn thờ đi ra ngoài, cô bước hụt chân rồi ngã xuống khỏi cầu thang, một cô gái đang đi gần đó vội vàng đỡ cô, luôn miệng nói:

- Cẩn thận, cẩn thận!

- Cảm ơn.

Bảo Lam xua tay rồi lại chạy vào nhà vệ sinh, đi được hai bước, bỗng nhớ ra cái gì đó, quay lại nhìn cô gái vừa mới đỡ mình. Bích Kỳ? Sao cô ấy lại ở đây?

Bích Kỳ cũng đang cảm thấy cô gái này thật quen mắt.

Cô gái trước mặt có đôi mắt long lanh ướt, làn ra trắng trẻo và mịn màng như quả vải đã được bóc vỏ, lông mày và sắc mặt cũng có vẻ gì đó vô cùng quen thuộc, nhưng lại như chưa từng gặp mặt. Bích Kỳ vừa nhìn thấy Bảo Lam đã vô cùng thích thú.

- Chị là… An Bảo Lam?

- Em từng nhìn thấy ảnh chị trong phòng anh trai! – Bích Kỳ vui vẻ nói. – Chẳng mấy khi đi uống trà mà gặp chị, trùng hợp quá. Anh em đâu, anh ấy cũng ở đây hả?

Thấy cô nhìn ra xung quanh, trong lòng Bảo Lam kêu khổ một tiếng “chết rồi”, không thể để Bích Kỳ phát hiện ra chuyện xấu mà người lớn đã làm được. Bảo Lam giữ cô lại, kéo cô vào khu có từng phòng riêng:

- Bên này, Bích Kỳ, đã có duyên như vậy thì hôm nay chị phải mời em uống trà.

- Hi, không cần chị mời, chắc chắn là anh trai em cũng ở đây phải không? – Bích kỳ nghịch ngợm nháy mắt. – Hãy xem em tìm anh ấy tới đây.

- Không có ở đây đâu, thực sự là không có. Chị mời em uống trà.

- Anh ấy không ở đây hả? Lẽ nào chị tới đây uống trà một mình sao? – Cô không tin, nhìn đồng hồ trong điện thoại, vẫn còn sớm, người bạn mà cô hẹn vẫn chưa tới. Bích Kỳ kéo Bảo Lam vào ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ.

- Tới chỗ đó, em thích bàn cạnh cửa sổ… – Lời nói còn chưa dứt, Bích Kỳ đã nhìn thấy Ân Tá ngồi ở chiếc bàn gần đó, vui vẻ gọi. – Hi, anh Ân Tá!

Cùng lúc Ân Tá quay đầu lại, Lâm Thần và Âu Dương Tú cũng nhìn theo.

Ba người nhất tề quay lại, chỉ thấy Bích Kỳ đi thật nhanh, Bảo Lam buồn bã theo sau. Sắc mặt Ân Tá thoáng chốc chuyển sang màu đen. Bích Kỳ chạy tới bên bàn, lúc này mới phát hiện người ngồi sau tấm bình phong còn có bố mình và Âu Dương Tú.

- Bố…

Sự nghịch ngợm trên khuôn mặt Bích Kỳ lập tức tan biến, cả người cứng lại, đứng đơ như khúc gỗ, ánh mắt cô chuyển từ Ân Tá sang bố mình, rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Âu Dương Tú.

Cô biết người đàn bà xấu xa này.

Từ nhỏ bố mẹ đã cãi nhau chỉ vì người đàn bà này, bố đi cả đêm không về cũng là vì bà ta. Bích Kỳ vừa nhìn thấy bà, đã cảm thấy ghê tởm như vừa phải nuốt một con ruồi, lửa giận bốc lên, cô chỉ mặt Âu Dương Tú, hỏi:

- Sao bà lại ở đây?

Âu Dương Tú ngượng ngùng nói:

- Cũng xong rồi, tôi về trước đây.

- Bà đừng có đi! – Bích Kỳ muốn giữ bà lại, nhưng Bảo Lam lại chạy lên bảo vệ bà.

- Làm cái gì hả? – Bích Kỳ thấy Bảo Lam ngăn mình, càng nổi giận hơn. – Bảo Lam, chị đừng làm lỡ việc của em! Tránh ra, tránh ra! – Cô định gạt Bảo Lam ra. – Này! An Bảo Lam! Rốt cuộc chị đứng về bên nào! Đây là người đàn bà mà cả nhà em căm hận nhất!

- Đó là mẹ chị!

- Cái gì? Chị nói cái gì?

- Đó là mẹ chị!

Lúc này, một nhân viên quét dọn đang vùi đầu vào lau nhà không cẩn thận đụng vào lưng của Bảo Lam. Bảo Lam mất trọng tâm, còn chưa kịp bám vào cái gì đã ngã thẳng về phía sau.

Cảnh tượng cuối cùng mà cô ý thức được chính là ánh mắt căm ghét của Bích Kỳ.

Khi tỉnh lại, trời đã gần sáng, cô thấy mình đang nằm trong phòng.

Bảo Lam mệt mỏi mở mắt, vừa định ngồi dậy thì một cảm giác mệt mỏi từ trong xương cốt dâng lên, tay cô mềm nhũn, lại nặng nề nằm xuống.

Cửa phòng bị ai đó đẩy ra, Âu Dương Tú bê một chậu nước rửa mặt còn nóng đặt ở chiếc tủ đầu giường cô, vắt nhẹ một chiếc khăn rồi rửa mặt cho cô con gái đang ốm. Bảo Lam muốn an ủi bà vài câu nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Những người lạ mặt tình cờ gặp nhau rất dễ thân mật với nhau một cách giả tạo, nhưng những người thân thiết nhất trong gia đình đôi khi lại không thể nói những lời quan tâm nhau một cách thoải mái.

Cô sững sờ phát hiện ra trên má mẹ mình có dấu của năm ngón tay đỏ hỏn.

- Anh đánh mẹ vậy?

- Không, không có ai. – Mẹ cô vội vàng quay mặt đi.

Bảo Lam ngồi dậy, đặt tay lên vai mẹ:

- Rốt cuộc là ai đánh mẹ vậy? Lâm Thần?

- Sao chú ấy lại? – Âu Dương Tú ngồi thẳng người lên. – Chú ấy đối với mẹ rất tốt… là con gái của chú ấy, con bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.

- Bích Kỳ? – Bảo Lam phẫn nộ gạt chăn xuống giường. – Dựa vào cái gì mà cô ta dám làm vậy?

- Này, Bảo Lam, con làm gì vậy?

Bảo Lam vừa mặc quần áo vừa nói:

- Đi hỏi Lâm Bích Kỳ, cô ta có tư cách gì mà đánh mẹ của con? – Âu Dương Tú lo lắng, vội vàng giữ cô lại, bảo là không cần:

- Thôi bỏ đi, là nhà mình nợ nhà người ta.

- Nhưng… – Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.

- Bác gái, bác mở cửa đi, là cháu. – Ân Tá nhẹ nhàng nói. Bà Âu Dương Tú vừa nghe thấy giọng anh, vội vàng bảo Bảo Lam ngồi xuống, giữ chặt vai cô.

- Chuyện của mẹ con không cần phải lo, chỉ cần con tìm được một nơi chốn tốt, cái gì mẹ cũng chịu. – Bà dặn cô. – Đừng nổi giận với Ân Tá, cậu ấy thực sự đối với con rất tốt.

- Bác gái? Bác có nhà không? – Ân Tá đi đi lại lại trên hành lang, thấy cửa nhà mở ra, mắt sáng lên. Bà Âu Dương Tú cười ngượng ngập:

- Ồ, Ân Tá à. – Bà quay đầu lại chớp mắt với cô con gái còn đang chu miệng giận dỗi. – Bảo Lam, con nói chuyện với Ân Tá nhé, mẹ phải ra ngoài có chút việc.

Ân Tá lễ phép nhường đường cho bà:

- Bác đi cẩn thận nhé!

- Ừ, ừ. – Lúc đi qua anh, bà dặn dò. – Con bé đang nổi giận, cháu chịu khó nịnh nó một chút. – Giọng nói của bà như đang gửi gắm cô con gái yêu quí cho anh.

Chờ Âu Dương Tú đi đã xa, Ân Tá quay vào rồi chốt cửa lại, đi tới bên giường Bảo Lam, quỳ xuống, định nắm tay cô, nhưng lại bị cô rút ra.

- Giận anh hả?

Thấy Bảo Lam quay đầu đi không muốn trả lời, Ân Tá kéo tay cô lại, lần này không cho cô rụt tay về nữa, nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô trong tay mình.

- Này! Anh làm đau em! – Cô hờn dỗi quay đầu lại nhìn anh. Ân Tá vốn luôn thương yêu cô lúc này lại không thèm quan tâm tới sự “giận dữ” của cô, cho tay phải vào túi áo khoác, lấy ra một chiếc hộp đựng nhẫn màu xanh lam rất tinh xảo.

Anh trang trọng đặt chiếc hộp lên giường.

- Mở ra đi, xem có thích không? – Anh nhìn cô, trong ánh mắt có vẻ gì đó thật đau đớn. Bảo Lam âm thầm đoán được đó là cái gì, bèn mở hộp ra, trong đó là một chiếc nhẫn bạch kim có đính một viên kim cương tỏa sáng lấp lánh.

- Quen em không lâu thì anh mua chiếc nhẫn này. – Ân Tá vuốt ve bàn tay cô, dịu dàng giúp cô đeo nó. – Bảo Lam, trong lòng anh mặc dù em giống như một đứa trẻ, nhưng em lại xứng đáng với tất cả những gì cao quý nhất.

Chiếc nhẫn kim cương sáu cạnh cổ điển. Ánh sáng của viên kim cương trong vắt như những giọt lệ vừa rơi xuống, đẹp tới mức khiến cô như ngừng thở. Có người con gái này không mơ ước được có giây phút này? Người mình yêu đích thân đeo cho mình chiếc nhẫn đại diện cho lời hứa suốt đời, một perfect moment hạnh phúc tới mức muốn rơi nước mắt. Cô cố gắng bị chặt miệng, quay người đi để che giấu tâm trạng kích động của mình, nhưng vẫn không nén được những giọt nước mắt hạnh phúc đang trào ra.

Sự giận hờn vừa nãy tan nhanh như mây khói. Mặc dù hàm nghĩa của chiếc nhẫn này không ai không ai biết, nhưng Bảo Lam vẫn muốn đích thân nghe Ân Tá nói ra câu nói đó.

- Có thể gặp được em, là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời anh… – Ân Tá ngập ngừng. Trái tim Bảo Lam như đang treo lơ lưng trong không trung, dường như đã ngừng đập, thời gian tí tách trôi qua, ánh mặt trời buổi chiều lọt qua tấm rèm cửa sổ, để lại một đường sáng tuyệt đẹp trên khuôn mặt khôi ngô, anh tuấn của Ân Tá.

Cô vốn muốn anh dỗ dành cô một chút nữa, chuyện kết hôn để vài năm nữa cũng không muộn, nhưng bây giờ Ân Tá đã đeo nhẫn lên tay cô rồi, vậy thì chắc chắn… Bảo Lam đỏ mặt, khuôn mặt đỏ bừng hạnh phúc như cánh hoa đào của mùa xuân, Ân Tá đều nhìn thấy hết, nhẹ nhàng hỏi:

- Em thích không?

- Ừm, cũng được. – Cô giả vờ, nhưng vẫn không che dấu được nụ cười trong ánh mắt.

- … Vậy coi như là quà anh tặng cho em. – Ân Tá nói. – Bảo Lam, chúng ta chia tay đi.

Cái gì?

Cô nhìn anh, thảng thốt như mình vừa từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, không thể hiểu được con người trước mắt. Ân Tá cúi thấp đầu sờ chiếc nhẫn cô đang đeo trên tay, giọng nói của anh không rõ là buồn đau hay bất lực:

- Thực ra từ lâu anh đã tự đi làm xét nghiệm ADN, chúng ta đúng là anh em…

- Anh từng xét nghiệm? Bao giờ?

- Tất nhiên là vào lúc mà em không biết? – Dáng vẻ nghiêm túc của anh không giống như người đang nói dối.

Trong phút chốc, sự kinh ngạc, đau thương và bất lực dồn dập ập đến, cô như một chú mèo nhỏ níu vạt áo anh, nghẹn ngào hỏi:

- Có thể, có thể kết quả không chính xác, chúng ta đi làm lại một lần nữa?

Ân Tá đứng lên.

- Bỏ đi, Bảo Lam, chúng ta không hợp nhau.

Sự kiên trì của anh làm tổn thương tới lòng tự trọng của cô. Bảo Lam nghĩ, ADN mà anh nói có thể chỉ là một cái cớ, nguyên nhân thực sự là anh đã rút lui khi phải đối diện với tương lai của hai người, anh đã chán rồi sao? Nghĩ như vậy, Bảo Lam hờn dỗi không nói gì nữa, không muốn nhìn anh thêm một chút nào nữa, nhưng trái tim cô lại vẫn ở bên cạnh.

- Cái này em cứ giữ lại đi. – Ân Tá đặt chiếc hộp nhẫn màu xanh lam vào tay Bảo Lam rồi mở cửa đi ra ngoài. Bảo Lam không nghe thấy tiếng bước chân của anh, biết rằng anh vẫn còn đứng ở cửa.

Chỉ cần anh chưa đi, trong lòng cô vẫn còn chút hy vọng.

Một người bất lực, một người bướng bỉnh, hai người cứ như thế đứng ở hai bên cánh cửa. Mãi sau này, khi Bảo Lam nghĩ lại giây phút này, nếu lúc đầu không phải vì cô giận dữ và thất vọng, không chịu kéo Ân Tá quay lại, có thể mọi thứ sau này đều đã không xảy ra. Thời gian chầm chậm trôi qua, mỗi giây mỗi phút đều dài như một năm. Ân Tá do dự giây lát rồi cuối cùng cũng bỏ đi. Nghe tiếng bước chân anh đã đi xa, Bảo Lam tháo chiếc nhẫn xuống ném về phía cửa phòng, chiếc nhẫn đụng vào cánh cửa, để lại một vết lõm nhỏ xíu, kêu “keng keng” rồi rơi xuống.

Cô bật khóc khi chiếc nhẫn xoay tròn rồi cuối cùng là dừng lại trên mặt đất, bỗng dưng đứng bật dậy rồi đuổi theo ra ngoài.

- Lâm Ân Tá! Ân Tá! – Cô đi cả dép lê xuống lầu, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Ân Tá trong biển người.

- Ân Tá! Ân Tá!

- Ân Tá? – Tìm suốt dọc đường vẫn không thấy Ân Tá đâu, cô lo lắng, vầng trán nóng bừng lên. Cứ cho là phải chia tay thì cũng phải rõ ràng, người tình là người tình! Anh em là anh em!

Việc gì cũng phải nói rõ.

Cô gục đầu khóc nức nở, trong giây phút đó, một đôi tay ấm áp ôm cô vào lòng.

Vòm ngực thật ấm áp.

- Ân Tá? – Cô vui mừng ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy ánh mắt thất vọng của Liệt Nùng.

- Sao lúc nào em cũng chỉ nghĩ tới anh ta? – Anh hỏi.

Bảo Lam vuốt lại mái tóc rối bù, chỉnh lại quần áo, tránh ánh mắt anh:

- Xin lỗi, em bây giờ… tâm trạng rất tệ, chỉ muốn chết đi.

- Anh sẵn sàng chết cùng em. – Liệt Nùng tưởng lời nói lúc giận dữ của Bảo Lam là thật.

- Cái gì?

Anh trang trọng nhắc lại:

- Giả sử em sống trên thế giới này không vui vẻ, anh sẵn sàng, sẵn sàng cùng em đi chết. – Sự nồng nàn và cố chấp hiện lên trong ánh mắt của Liệt Nùng. Nếu bây giờ Bảo Lam tự sát, Liệt Nùng chắc chắn sẽ cùng cô nhảy từ trên lầu cao xuống.

Một tình yêu cố chấp và mãnh liệt có thể trở thành một vũ khí sắc bén để làm thương người khác.

Bảo Lam thấy sợ hãi.

Cô cười gượng gạo:

- Anh đừng đùa nữa.

- Ai nói anh đùa? – Liệt Nùng vội vàng giải thích. – Thực ra từ lâu anh đã…

Bảo Lam ngắt lời anh:

- Em mệt rồi, Liệt Nùng, có chuyện gì sau này hẵng nói.

Cô đi thẳng lên lầu, không quan tâm tới Liệt Nùng đứng đằng sau. Anh thẫn thờ đứng ở nơi đó với cảm giác thất bại vì ngay cả cơ hội để tỏ tình cũng không có, như một bức tượng điêu khắc đã mất đi sinh mệnh, suốt mười phút đồng hồ. Sau đó, sự đố kỵ và phẫn nộ dường như đã nuốt chửng cả anh.

Ân Tá, tất cả đều tại Lâm Ân Tá.

Đều là vì anh ta!

Hai mươi năm nay, trái tim không bao giờ nổi sóng của Liệt Nùng lại một lần nữa bị đốt cháy bởi sự đố kỵ.

Thang máy dừng lại ở tầng hầm thứ nhất, vừa bước ra khỏi thang máy đã cảm thấy một dòng máu tanh từ dạ dày trào lên, Ân Tá dùng giấy ăn bịt chặt mũi rồi chui vào trong xe, lúc lấy giấy ăn ra, trong đó là những cục máu đã ngả màu đen.

Bệnh nhân giai đoạn đầu mà ít bị nôn ra máu, coi như anh cũng may mắn.

Sáng hôm kia bác sĩ đã nói với anh như vậy, ánh mắt một nửa như thù địch, một nửa như đồng cảm.

- Rất nhiều bệnh nhân không có triệu chứng gì cả, tới khi đưa tới bệnh viện thì đã tới giai đoạn cuối, chỉ có thể chờ chết.

- Cơ hội sống của tôi là bao nhiêu? – Anh hỏi Ngải Liệt Nùng.

- Trong giai đoạn ung thư dạ dày tiến triển, cứ để mặc nó phát triển, từ lúc xuất hiện triệu chứng tới khi chết, có lẽ khoảng một năm. Ung thư dạ dày giai đoạn đầu nếu chỉ xâm nhập vào tới tầng niêm mạc và tầng dưới niêm mạc thì cơ hội sống sẽ cao hơn… Nói thẳng, tôi hy vọng anh có sự chuẩn bị về tâm lý, sau khi lên bàn mổ, chuyện gì cũng khó nói.

Anh hạ kính xe xuống, vứt tờ giấy dính đầy máu vào thùng rác bên đường, về nhà. Vừa vào tới cửa đã nghe thấy tiếng cãi nhau rất gay gắt trong phòng khách.

- Được, cô không ly hôn cũng được, vậy thì ngày mai tôi sẽ dọn ra, được rồi chứ gì? – Bố móc chùm chìa khóa trong túi áo ra, ném lên mặt bàn, mẹ Ân Tá đang ngồi trên salon lạnh lùng nhìn ông, không nói tiếng nào.

Bố anh tiếp tục:

- Cô việc gì phải như thế? Chúng ta không còn tình cảm nữa, cứ lãng phí thời gian bên nhau để làm gì?

- Không còn tình cảm? Vậy tại sao anh lại kết hôn với tôi? Gần 30 năm rồi, bây giờ anh mới nói là không còn tình cảm? – Bà mẹ vốn dĩ luôn nhiệt tình, lúc này mọi lời nói đều vô cùng lạnh lùng, bình tĩnh.

- Năm xưa là năm xưa, bây giờ là bây giờ, cô không thể gộp chung vào để nói được. – Lâm Thần thấy con trai đẩy cửa bước, giọng nói bớt gay gắt hơn, nói nhỏ. – Đừng làm trò hề trước mặt con, hôm khác chúng ta nói tiếp.

Bỗng dưng mẹ anh đứng bật dậy, ngọn đèn sáng trong phòng khách khiến mái tóc bạc của bà càng trở nên chói mắt.

- Hôm khác nói cái gì? Hôm khác tôi không có thời gian để nói với anh chuyện vớ vẩn này, nếu muốn ly hôn thì ngay hôm nay.

Lâm Thần đang chuẩn bị ra khỏi nhà quay đầu lại nhìn người vợ hơn mười năm nay không mấy khi chịu nói chuyện với ông, trong ánh mắt ông lướt qua một cảm giác hài lòng vì được giải thoát.

- Cô đồng ý rồi hả?

Niềm vui trong mắt chồng khiến trái tim bà đau nhói.

Bà nói chậm lại:

- Đã bao nhiêu tuổi rồi, có một ông chồng về nhà chỉ khiến mình thêm bực bội thì thà ở một mình cho yên tĩnh còn hơn.

Sắc mặt Lâm Thần nhăn nhúm lại thật khói coi, đang định nổi cáu thì Ân Tá tới gần đặt tay lên vai ông, bảo ông mọi việc ở đây cứ để anh lo. Con trai đã nói, Lâm Thần cũng không muốn mất mặt trước mặt con, bởi vậy lấy ra một chiếc chìa khóa nhỏ màu đồng ở trong túi áo khoác, đưa cho Ân Tá:

- Đây là chìa khóa ở hòm thư 167, sau này con tự đi lấy thư, bố không muốn quan tâm nữa. – Nói xong ông quay người bỏ đi.

Ân Tá nắm chặt chiếc chìa khóa nhỏ trong lòng bàn tay. Chiếc chìa khóa nhỏ lạnh lẽo này từng là sợi dây duy nhất liên hệ giữa anh và Bảo Lam. Cô gái trong bức thư luôn gọi anh là Uncle Rain, khiến trái tim anh ấm áp hơn nhiều.

Bảo Lam không biết rằng, anh luôn đứng từ xa quan tâm và bảo vệ cô từ rất lâu rồi.

Cô cũng không bao giờ biết rằng, trước đêm mùa xuân mà anh gặp cô trong tiệm tạp hóa, anh đã yêu cô từ rất lâu, rất lâu rồi.

Bích Kỳ bị tiếng cãi nhau đánh thức, bèn vịn lan can đi xuống lầu.

- Có chuyện gì thế mẹ? – Con gái thương mẹ, ngồi tới gần rồi vuốt tay lên má mẹ. Ân Tá và Bích Kỳ ngồi hai bên ôm mẹ, người mẹ cảm thấy chỉ cần có con cái bên cạnh là đủ, đời người chỉ vậy mà thôi, bất giác thở dài.

- Thôi bỏ đi. Bích Kỳ, Ân Tá, mẹ định ly hôn với bố các con.

Bích Kỳ vừa nghe thấy vậy đã lo lắng:

- Ly hôn? Mẹ, mẹ đừng ly hôn, mẹ mà ly hôn thì chắc chắn mẹ con con tiện nhân đó sẽ vui vẻ lắm, lần sau con phải đánh bà ta thêm vài cái!

- Con gái con đứa, động tay động chân cái gì? – Ân Tá ra dáng anh trai. – Lần sau đừng có nhúng tay vào việc này.

- Sao hả? Anh đau lòng hả? – Bích Kỳ lườm anh. – Anh, em biết bạn gái anh chính là con gái của bà ta, hừ, như nhau cả thôi.

Ân Tá nhìn em gái bằng ánh mắt thất vọng:

- Bích Kỳ, ngày trước em ngoan lắm cơ mà, sao bây giờ nói chuyện nghe cay nghiệt vậy?

- Em cay nghiệt? Là họ không ra gì. – Bích Kỳ trợn mắt. – Mẹ cô ta hại cả nhà mình, khiến bố mẹ ly hôn, anh còn qua lại với con gái của bà ta?

Ân Tá hít một hơi thật sâu.

- Anh đã chia tay với cô ấy rồi, em vừa ý chưa? – Trong ánh mắt anh là sự chán nản tới cực độ.

Bích kỳ hét lớn:

- Này? Anh nói thế là ý gì? Có phải em bắt hai người chia tay đâu?

- Thôi bỏ đi, kệ em. – Anh dìu mẹ ngồi xuống salon. Bích Kỳ tức giận, đá mạnh vào cửa rồi bỏ đi:

- Em mặc kệ anh thì có! – Rồi giận dữ bỏ đi.

Vừa chiến tranh lạnh với chồng, lại thấy con gái con trai cãi nhau, bà chỉ cảm thấy có một cái gì đó nghèn nghẹn trong tim. Ân Tá rót cho mẹ một tách trà ấm, giúp bà xoa bóp vai. Bà vừa cảm thấy đỡ hơn thì A Triệt chạy như bay về nhà, thấy Ân Tá và mẹ đều ở đó, bèn hỏi:

- Anh, ngày kia anh làm phẫu thuật hả?

- Phẫu thuật gì? – Mẹ giật mình, quay đầu hỏi con trai, – Con phải làm phẫu thuật hả?

- Ồ… cái đó, không phải. – A Triệt nhận ra mẹ vẫn chưa biết gì, muốn nói lại nhưng đã không kịp. Ân Tá vẫn tiếp tục giúp mẹ xoa bóp vai, sắc mặt bình tĩnh như không có gì xảy ra.

- Dạ, chỉ là tiểu phẫu thôi. – Anh nói.

Nếu đó thực sự là một cuộc tiểu phẫu thì cậu con trai nhỏ đã không căng thẳng như vậy. Trong lòng mẹ hiểu rất rõ:

- Ân Tá, có phải sức khỏe con không tốt không? Rốt cuộc là làm sao? Con nói với mẹ đi!

- Không sao, chỉ là cắt ruột thừa thôi mà. – Anh cười.

- Thật hả?

- Đương nhiên rồi. – Nụ cười của Ân Tá khiến mẹ yên tâm hơn rất nhiều:

- Vậy thì tốt… Mấy đứa các con đừng có xảy ra chuyện gì, mẹ không chịu được đâu.

Bỗng dưng một cảm giác đau nhói trong tim khiến bàn tay đang xoa bóp của Ân Tá dừng lại mấy giây, anh cố đứng vững:

- Mẹ, mẹ yên tâm, con…

Câu nói chưa dứt, trước mặt anh bỗng như bị một bức màn đen dày che khuất. A Triệt thấy người anh trai hơi đảo đi rồi đổ sụp xuống như một gốc cây khô đã bật rễ.

Bảo Lam mặc bộ quần áo mỏng manh đi về nhà, tìm chiếc nhẫn kim cương rơi cạnh giường, chiếc nhẫn thể hiện sự “vĩnh hằng” mà bao nhiêu người con gái mong muốn có được, ôm chặt nó vào lòng rồi đặt một nụ hôn lên đó. Từ kinh ngạc tới căm hận, rồi tới luyến tiếc, sau những thay đổi của tâm trạng, cô chỉ còn lại một ý nghĩ:

- Không thể chia tay, không thể chia tay, không thể chia tay…

Cô không thể rời xa anh.

Một tình yêu khắc cốt ghi tâm, không thể nào rời xa được. Vừa rồi ở dưới bãi để xe bị nhiễm lạnh, cô bèn chui vào trong chăn rồi gọi hết cú điện thoại này tới cú điện thoại khác, nhưng điện thoại của Ân Tá vẫn không có người nghe, điện thoại nhà anh cũng không ai nhấc máy. Có phải anh cố ý tránh cô không? Bảo Lam đau lòng nghĩ, đầu óc nặng nề, hình như bắt đầu bị sốt.

Cô rửa mặt bằng nước lạnh, bỗng dưng nghe thấy chiếc điện thoại di động để bên gối vang lên, bèn vui mừng chạy lại xem, nhưng đó không phải là tin nhắn của Ân Tá.

Anh An Ninh, đi cùng em được không? Em buồn quá (Bích Kỳ đáng yêu vô địch thiên hạ). Thì ra là cô bé này, Bảo Lam muốn mượn cớ này hỏi anh trai cô có nhà không, nhưng vừa nghĩ lại, Bích Kỳ từng tát mẹ mình một cái, cảm giác thương xót mẹ mình lại dâng lên, Bảo Lam ném điện thoại lên giường, không trả lời tin nhắn. Cô hắt xì hơi liền mấy cái, càng ngày càng thấy khó chịu, cô loạng choạng bước về giường rồi nhanh chóng chìm vào hôn mê.

Cứ như vậy là kết thúc rồi sao?

Khi Bảo Lam tỉnh dậy đã là nửa đêm, cả người cô nóng như một cục than đang cháy. Lần trước bị Jason “đá”, sự buồn rầu của cô chủ yếu là do không cam tâm, lần này, cô có cảm giác như mình bị cắt mất một phần rất quan trọng của cơ thể. Cô bò dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt, ánh mắt thất thần nhìn khuôn mặt mình trong gương.

Vậy mà…

Đúng vào lúc này, cô biến thành hình dáng con trai, biến thành “An Ninh”! “Cậu” rửa sạch mặt theo thói quen, thay bộ quần áo con trai rồi bước ra ngoài. Nửa đêm, quản gia nói Ân Tá không ở nhà, mẹ anh cũng đã ngủ. An Ninh men theo con đường bên ngoài nhà anh đi chưa tới 50m thì có một chiếc xe dừng gấp lại bên vệ đường, một giọng nói nặng nề trong xe vang lên chói cả tai.

- Thả tôi ra! Tôi muốn về nhà! Về nhà!

- Được rồi, được rồi, không tiễn nữa, cô tự về nhà đi! Con mẹ nó, bực cả mình! – Cửa xe mở ra, một cô gái bị đẩy từ trên xe xuống, ngã lăn ra đường. Một đám người trên xe không buồn nhìn cô, lái xe bỏ đi.

- Bích Kỳ? – An Ninh định thần lại nhìn rồi vội vã chạy lại dìu cô bé lên. Cả người cô là mùi rượu, dựa hẳn vào An Ninh, cả người say mềm.

- Anh An Ninh! Anh An Ninh!

An Ninh giật mình. Trường tại chức phía đối diện đã tan học, các học sinh ào ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy cảnh này. Bích Kỳ vừa khóc lớn, vừa nôn thốc nôn tháo.

- Huhu! Anh An Ninh, em thích anh mà! – Cô nôn đầy ra người An Ninh, người đi đường ai cũng quay lại nhìn, chú bảo vệ gác đêm cũng tới gần, nhìn An Ninh bằng ánh mắt coi thường.

- Này, cậu chuốc say con gái người ta, còn không đưa người ta về nhà hả?

- Tôi… – An Ninh đang định giải thích thì Bích Kỳ lại nôn, những giọt nước mắt ấm ức rơi xuống, miệng lẩm bẩm gọi tên An Ninh.

- Thích anh, em thực sự rất thích anh… anh An Ninh.

Người bảo vệ trung niên lắc đầu, khoanh tay cười.

- Cậu là An Ninh phải không? Con gái người ta uống rượu say gọi tên cậu, nhóc con, cậu có phúc thật.

- Hả? Hì hì. – An Ninh không biết phải nói gì, chỉ cười nhạt hai tiếng, bế Bích Kỳ về nhà cô. Người bảo vệ nhìn theo bóng họ rời đi, lắc đầu rồi thở dài.

- … Bọn trẻ bây giờ thật là…

Người quản gia thấy An Ninh bế Bích Kỳ đang say mềm về nhà, vội vàng chạy lên lầu gọi bà mẹ dậy. Bà khoác áo khoác rồi đi xuống lầu, thấy dáng vẻ của Bích Kỳ lúc đó, ôm chặt con gái út rồi khóc lớn.

- Trời ơi, bảo bối của mẹ ơi, con làm sao thế này? Con muốn mẹ đau lòng tới chết sao?

Mọi người trong nhà vội vàng đi pha thuốc giải rượu rồi cho Bích Kỳ uống, không ai quan tâm gì tới An Ninh.

- Bác gái, vậy cháu về đây. – “Cậu” cáo từ.

- Ừ, ừ. – Bà chưa kịp quay đầu lại, Bích Kỳ lại nôn đầy lên ghế salon.

- Trời ơi, bảo bối của mẹ, sao con lại uống nhiều như thế?

Lúc đi ra cửa lớn, một chùm chìa khóa nằm trên tủ giày thu hút ánh mắt của An Ninh. “Cậu” cầm nó lên. Đây… có phải là chìa khóa xe của Ân Tá không?

Chìa khóa xe ở nhà, có nghĩa là anh không ra ngoài. Anh vẫn ở nhà?

- Ân Tá ở nhà sao? – “Cậu” cầm chùm chìa khóa đưa cho quản gia xem. – Bình thường đi đâu anh ấy đều tự lái xe mà.

- Không, không… cậu chủ… – Người quản gia đang tiễn khách lộ vẻ khó xử, bất giác quay đầu nhìn bà chủ. Bà còn đang bận chăm sóc con gái, làm gì có thời gian để lo tới việc này.

- Cậu chủ làm sao?

An Ninh giữ người quản gia lại, không cho ông đi.

“Cậu” hỏi dò:

- Có phải là cậu chủ… không muốn gặp cháu không? – Chắc là đúng.

- Không, không! Cậu An đừng hiểu lầm! – Người quản gia xua tay. – Cậu chủ nhà chúng tôi hiếm khi đưa bạn về nhà chơi, cậu là người đầu tiên, đủ biết cậu quan trọng với cậu ấy như thế nào.

- Ngay cả con gái anh ấy cũng chưa đưa về nhà bao giờ sao?

- Chưa, chưa. – Người quản gia nói nhỏ. – Chính vì mối quan hệ giữa cậu với cậu chủ tốt quá nên mới có người nói hai cậu có điều gì mờ ám, bởi vậy bà chủ giận cậu, vừa nãy mới không thèm để ý tới cậu.

Haiz, thì ra là vậy. An Ninh biết điều bèn thay giày rồi đi về.

Người quản gia đi sau lưng, tiễn “cậu” ra tận cổng lớn.

- Ngày mai cháu lại tới, phiền bác lúc đó…

- Cậu đừng tới nữa! Cậu chủ…

- Anh ấy làm sao?

Người quản gia tự biết mình đã lỡ lời:

- Haiz, cậu đừng nói với ai là tôi cho cậu biết nhé. Cậu Ân Tá bị phát hiện ra là ung thư dạ dày, sáng sớm mai sẽ làm phẫu thuật.

Ung thư dạ dày?!!

An Ninh kinh hãi lùi về sau mấy bước, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chẳng phải chỉ là bị dạ dày thôi sao? Thời gian gần đây “cậu” cũng cảm thấy sắc mặt và tinh thần của Ân Tá không tốt như trước, nhưng về đại thể cũng không có gì bất thường, sao bỗng dưng lại phát hiện ra mắc bệnh này?

- Cậu chủ nhà chúng tôi lúc nào cũng làm việc, ăn cơm cũng không bao giờ ăn được bữa tử tế. – Ông quản gia thở dài. – Bây giờ bị ung thư dạ dày, một nửa nguyên nhân là vì làm việc quá mệt mỏi.

- Ngày mai anh ấy làm phẫu thuật ở đâu? – An Ninh vội hỏi.

- Hiệp Hòa, 9 giờ sáng, nghe nói là phòng phẫu thuật số 2 ở tầng 7… Ngày mai bà chủ…

An Ninh không nghe thấy những lời ông quản gia nói phía sau, hồn bay phách tán chạy về nhà, cả đêm không ngủ. Hôm sau, vừa mới tới tầng 7 của bệnh viện Hiệp Hòa đã thấy một nhóm bác sĩ và y tá đẩy giường bệnh vội vàng chạy vào thang máy cấp cứu.

- Bệnh nhân phát bệnh! Nhanh! Nhịp tim!

- Máy hô hấp, máy hô hấp mau lên!

- Thông báo cho bọn họ chuẩn bị phòng phẫu thuật!

Chiếc giường bệnh đi lướt qua người An Ninh. Ánh mắt của “cậu” dõi theo đám người đó rời đi, cho tới lúc họ sắp bước vào phòng mổ số hai, “cậu” mới như bị người ta đánh cho một gậy, đột nhiên tỉnh lại, đuổi theo

giường bệnh.

- Ân Tá!! Ân Tá!!

Hai cô y tá lập tức chặn “cậu” lại.

- Cậu bé, cậu không vào được.

- Em là bạn của anh ấy, em có thể gặp anh ấy không? – An Ninh khẩn cầu. – Chỉ một chút thôi, em chỉ nói một câu thôi. Xin chị, em là một người bạn rất quan trọng của anh ấy! Ca phẫu thuật lớn như vậy, anh ấy cần có sự cổ vũ của em!

Các bác sĩ có vẻ dao động.

- Cầu xin các bác! Chắc chắn bác cũng hy vọng bệnh nhân có khát vọng được sống phải không? Như vậy bệnh nhân sẽ dễ dàng sống sót hơn! Bác sĩ!

-… Được rồi, cậu chờ một chút, chúng tôi vào hỏi ý của bệnh nhân xem sao. – Cửa phòng bệnh đóng lại, nửa phút sau, bác sĩ mở hé cửa phòng ra, lạnh nhạt nói. – Cậu ấy chỉ muốn gặp bạn gái thôi.

- Chính là cháu! Chính là cháu mà! – An Ninh đẩy cửa len vào nhưng lập tức bị bác sĩ và hai y tá chặn lại.

- Này! Cậu làm gì thế? Đây là phòng mổ!

Bác sĩ nhìn An Ninh trong hình dáng con trai từ đầu đến cuối, “hừ” một tiếng.

-… Cậu? Cậu là bạn gái của anh ấy?

Hai cô y tá trẻ bên cạnh cười, tưởng “cậu” bị thần kinh, ánh mắt vừa căm ghét vừa coi thương. An Ninh bỗng dưng tỉnh ngộ, chết rồi! “Cậu” lúc này đang trong hình dạng con trai, làm sao người ta tin “cậu” là bạn gái của Ân Tá được?

- Chị cho em gặp anh ấy, anh ấy sẽ đồng ý nói chuyện với em mà. – An Ninh khẩn cầu. – Thật đấy, bác sĩ, với lại… – Cậu nhớ ra Ân Tá từng nói, có báo cáo ADN chứng tỏ họ là anh em cùng cha khác mẹ. – Cháu cũng là người nhà của anh ấy! Chúng cháu có quan hệ huyết thống! Bác sĩ, cháu chỉ muốn cổ vũ anh ấy, cho cháu gặp anh ấy một chút thôi, được không?

“Cậu” chân thành cầu xin:

- Được không ạ?

Các y tá bắt đầu bận rộn với việc sắp xếp phòng mổ, bác sĩ gây mê và những người khác trong êkip bắt đầu vào vị trí. Bác sĩ nhìn An Ninh, rồi cuối cùng gật đầu:

- Cậu chờ một chút.

Có hy vọng rồi?

Bác sĩ đóng cửa lại, đi nhanh tới bên một y tá rồi nói nhỏ:

- Mau gọi bảo vệ tới, ngay bây giờ! Nói rằng ở đây có người muốn ngăn cản cuộc phẫu thuật!

An Ninh lo lắng đứng chờ bên ngoài, nhưng mãi không thấy bác sĩ đi ra. Vừa nãy sắc mặt ông đã thoáng dao động, hình như còn gật đầu với An Ninh, như vậy không phải là đã “cho phép” rồi sao?

Cửa thang máy mở ra, bảo vệ của bệnh viện lao ra ngoài, vây lấy An Ninh.

- Các anh… – “Cậu” tỏ ra hoang mang, chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này.

- Chúng tôi nghi ngờ cậu có ý định gây rối trật tự bệnh viện, đi, cùng chúng tôi tới phòng bảo vệ. – Người bảo vệ lớn tuổi nhất nói.

An Ninh không sợ bị hiểu lầm, cậu chỉ sợ nếu bây giờ không được gặp Ân Tá, hoặc không đứng chờ ở phòng mổ cho tới khi cuộc phẫu thuật kết thúc thì sau này, “cậu” sẽ không bao giờ được gặp anh nữa.

Cuộc phẫu thuật lần này nếu thành công sẽ thoát được bàn tay của tử thần, còn nếu thất bại, nó sẽ đẩy cậu xuống địa ngục.

- Vâng, vâng. – “Cậu” giả vờ ngoan ngoãn đi theo họ, nhân lúc thang máy mở ra, nhiều người bước vào, cậu bèn chạy trốn rồi lại leo lên tầng bảy.

Ân Tá!

Ân Tá!

Ân Tá!!!

- Nhóc con, muốn chạy sao? – Hai nhân viên bảo vệ đuổi theo tới tầng 5, đá trúng lưng An Ninh. “Cậu” kêu lên đau đớn. Bảo vệ ào lên, bắt “cậu” lại.

- Còn nói là không có ác ý, nhóc con, không có chuyện gì sao lại chạy? Chạy cái gì hả?

“Cậu” không lên tiếng, mặt bị bảo vệ ấn xuống sàn nhà lạnh buốt, một dòng nước nóng hổi chảy ra khỏi mắt.

- Khóc cái gì? Có chuyện gì thì lát tính sau!

An Ninh khẩn cầu.

- Em có bạn đang làm phẫu thuật, em muốn ở cạnh anh ấy…

- Người đang làm phẫu thuật là bạn trai của cậu, phải không? – Hai nhân viên bảo vệ nhìn nhau cười. – Lúc lên đó bọn tôi đã nghe y tá nói rồi, lúc thì cậu nói người đó là bạn trai mình, lúc lại bảo có quan hệ huyết thống, đúng là nói dối!

Bảo vệ thò tay ra:

- Chứng minh thư để ở đâu?

An Ninh thầm kêu khổ, “cậu” đâu có chứng minh thư?

Người gây cản trở cho cuộc phẫu thuật cuối cùng cũng bị bảo vệ đưa đi, bác sĩ mổ chính thở phào nhẹ nhõm, quay sang gật đầu với những người cùng êkip:

- Mọi người về vị trí đi.

Dưới ánh đèn mổ lạnh lẽo, bác sĩ gây mê tiêm thuốc vào cơ thể bệnh nhân, một cảm giác đau nhói ở da rồi dần dần, bệnh nhân chìm vào mê man… Bác sĩ mổ chính gật đầu với bác sĩ phụ mổ:

- Bắt đầu.

Con dao mổ sáng loáng ánh lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn…

Mỗi khi Bảo Lam nghĩ tới việc một mình Ân Tá phải nằm dưới ánh đèn mổ lạnh lẽo, như thể đang phiêu bạt trên một mặt biển hoang vắng không có người, nghĩ tới cảm giác cô độc mà anh đang phải chịu đựng là lại thấy tim mình nhói lên.

Cả khuôn mặt bị đè xuống nền đất, hai tay bị bảo vệ giữ chặt sau lưng, An Ninh không hề thấy buồn cho chính mình, nhưng chỉ cần nghĩ tới Ân Tá đang phải làm phẫu thuật là tim “cậu” lại như bị dao cắt ra từng mảnh.

Đó chính là yêu, khi Ân Tá thấy buồn, trái tim của Bảo Lam cũng đau như cắt.

Ngồi trong phòng bảo vệ hai tiếng đồng hồ, trưởng phòng bảo vệ thấy biểu hiện của “cậu” rất tốt bèn thả “cậu” đi. An Ninh lập tức chạy thẳng lên tầng 7. Đèn ở phòng phẫu thuật vẫn sáng, “cậu” thấp thỏm ngồi trên hành lang chờ đợi. Một phút trôi qua mà dường như dài bằng cả thế kỷ. Cuối cùng cậu cũng chờ tới lúc ánh đèn đỏ ở phòng mổ tắt đi, “cậu” đứng bật dậy, dỏng tay lên nghe giọng nói dần trở nên rõ ràng hơn của bác sĩ.

Cửa được đẩy ra từ bên trong, một cô y tá vội vàng đi ra hỏi:

- Người nhà bệnh nhân ở đâu? – Mấy người đứng gần đó và An Ninh đều lao lên lo lắng hỏi.

- Bác sĩ, thế nào, thế nào rồi?

- Ca mổ rất thành công. – Y tá tháo khẩu trang ra. Nghe thấy câu này, trái tim đang bị treo lơ lửng của An Ninh được hạ xuống. May quá, may quá, ngay cả trong nụ cười của “cậu” cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc. Lúc này, hai người y tá khác đẩy giường bệnh ra ngoài, nói nhỏ. – Cẩn thận, cẩn thận, xin hãy tránh ra.

Mọi người đều dịch về sau để nhường đường cho giường bệnh đi qua, An Ninh vội vàng đi theo đằng sau, khi ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng nhợt của người bệnh, bỗng dưng “cậu” đứng sững lại, không thể động đậy.

Người… người đó không phải Ân Tá. Đầu óc An Ninh rối bời, không sai, đây là bệnh nhân số 11, phòng mổ cũng không nhầm, vậy Ân Tá đâu? Ân Tá đi đâu rồi?

“Cậu” chạy tới bàn tiếp tân, khẩn cầu suốt nửa ngày trời mới được người ta cho phép xem sổ ghi chép bệnh nhân mấy ngày nay, thì ra Ân Tá đã xuất viện từ sáng nay, đáp máy bay tới bệnh viện khác điều trị. Điều khiến An Ninh càng không thể ngờ tới là người đi cùng anh chính là Liệt Nùng. Điện thoại di động của Ân Tá tắt máy, điện thoại của Liệt Nùng thì không liên lạc được, có lẽ máy bay đã cất cánh.

Giọng Ngải Linh Linh trong điện thoại vang lên.

- Anh trai tớ? Đưa Ân Tá đi bệnh viện khác? Ồ… tớ nhớ ra rồi, nghe nói mấy hôm nay anh ấy đi công tác, thì ra là đưa Lâm Ân Tá đi… – Ngải Linh Linh an ủi An Ninh. – Cậu yên tâm đi, mặc dù anh trai tớ không thích Lâm Ân Tá…

An Ninh nghe nói vậy càng lo lắng:

- Anh ấy sẽ không làm gì Ân Tá…

Linh Linh an ủi “cậu”:

- Sao thế được? Cậu nghĩ gì thế? Mặc dù anh ấy không thích người này, nhưng dù sao Ân Tá cũng là bệnh nhân của anh ấy, cậu yên tâm đi, anh tớ chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách để trị khỏi bệnh cho Ân Tá của cậu. – Lời an ủi của cô khiến An Ninh yên tâm hơn. Liệt Nùng là một bác sĩ rất có trách nhiệm, chắc chắn anh ấy sẽ cố gắng để cứu Ân Tá?

Chỉ cần cắt đứt một huyết quản;

Chỉ cần đụng vào vài dây thần kinh;

Chỉ cần… khi hạ con dao mổ xuống, dịch sang bên vài mm – chướng ngại vật lớn nhất chắn giữa mình và Bảo Lam sẽ biến mất vĩnh viễn. Trên chuyến bay tới Bắc Kinh, Ngải Liệt Nùng nhìn Lâm Ân Tá đang nhắm mắt nghỉ ngơi ngồi bên cạnh – mặc dù bệnh tật đang hành hạ, nhưng từ anh vẫn toát lên vẻ khôi ngô, anh tuấn đủ khiến cho mọi cô gái xiêu lòng. Liệt Nùng không quan tâm tới sự chú ý của người khác dành cho Ân Tá, nhưng không thể không ghen vì Bảo Lam.

- Thưa anh, xin hỏi anh muốn dùng nước hoa quả hay trà Ô Long? – Tiếp viên hàng không dịu dàng hỏi anh.

- Trà, cảm ơn. – Liệt Nùng nhân tiện lấy giúp cho Lâm Ân Tá một chai nước hoa quả.

Một giây phút nào đó, anh nghĩ, nếu bây giờ cho thuốc độc vào chai nước hoa quả, chính mắt nhìn thấy tình địch Lâm Ân Tá của mình chết đi, liệu anh có cảm thấy vui vẻ vì mối hận trong lòng đã được giải tỏa hay không?

Ngải Liệt Nùng chưa bao giờ hận người nào như người này, hận anh đã cướp đi tình yêu của cuộc đời mình.

Sáng nay lúc ngủ dậy, anh đã nói với chính mình, nếu muốn giành lại được Bảo Lam thì chỉ có một con đường duy nhất, chính là Lâm Ân Tá phải chết đi. Hôm nay mình là bác sĩ điều trị chính của Lâm Ân Tá, chỉ cần mình tạo ra một “sai lầm” mà không ai có thể tìm ra, thì có thể “kế thúc” cuộc đời của anh ta.

Nhưng ai mà ngờ, Lâm Ân Tá nghe tin Bảo Lam đã biết địa điểm tiến hành phẫu thuật, lập tức yêu cầu chuyển viện, Liệt Nùng đành phải cùng anh bay tới Bắc Kinh. Cho dù thế nào, sợi dây sinh mệnh mong manh của Lâm Ân Tá, chỉ cần… Liệt Nùng hạ quyết tâm, nhắm mặt dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, trong loa vang lên tiếng nhắc nhở ngọt ngào của cô tiếp viên hàng không:

- Thưa các quý khách, máy bay của chúng ta chuẩn bị hạ cánh, xin quý khách vui lòng đóng bàn lại, trở về chỗ ngồi và thắt dây an toàn… – Một chuyến bay với hơn một trăm hành khách đã sắp hạ cánh xuống sân bay của thủ đô.

Chỉ những ai đã từng phải chờ đợi trong lo lắng mới hiểu hết ý nghĩa của câu “một ngày dài bằng cả năm”. Sau khi Ân Tá và Liệt Nùng biến mất, không ai biết địa chỉ của họ ở đâu, ngay cả Bích Kỳ cũng không biết anh trai mình hiện đang ở bệnh viện nào. Bảo Lam đã quay trở lại hình dáng con gái, nhưng cả ngày vẫn như đang sống trong một giấc mơ. Cô đã vô số lần mơ thấy Ân Tá cùng mình đi trên con đường nở đầy hoa lê trắng, cả người anh là máu, càng đi càng nhanh, không nghe thấy tiếng gọi của cô, cuối cùng để mặc cô rồi biến mất nơi đầu đường.

Mỗi lần tỉnh dậy từ giấc mơ, cô đều toát cả mồ hôi. Chịu đựng như vậy suốt 3 tuần liền thì có luật sư thông báo cho cô và mẹ tới ký vào giấy chuyển nhượng tài sản. Từ xa cô đã thấy Lâm Thần, A Triệt và Bích Kỳ đang đứng chờ trước cửa văn phòng luật sư. Bích Kỳ “hừ” nhẹ rồi quay đầu đi, không thèm nhìn cô lấy một cái.

Thấy Bảo Lam tới, A Triệt chủ động chào hỏi cô, bảo luật sư đang chờ ở trên gác. Âu Dương Tú đi theo Bảo Lam lên lầu, Lâm Thần đi đầu, hai người không nhìn nhau lần nào. Sau khi Ân Tá xảy ra chuyện, đôi tình nhân này cũng dần dần có vết nứt, mấy ngày trước mẹ nói với Bảo Lam, họ không tính tới chuyện kết hôn nữa.

- Thôi kệ đi, ngần này tuổi rồi còn chia rẽ gia đình người ta làm gì? Một mình cũng tốt chứ sao, có thể chăm sóc con, lúc nào chán thì cùng hàng xóm đi chợ, dạo phố, các bà già đều sống như vậy đó thôi? – Âu Dương Tú tự cười nhạo mình. Mấy tháng nay, tóc bà bạc đã nhiều hơn trước rất nhiều.

Điều khiến bà có vẻ già hơn không phải là tuổi tác, mà là những khổ đau trong cuộc đời.

Hôm qua, hai mẹ con ngồi tâm sự với nhau, Âu Dương Tú nắm tay con gái:

- Con sau này đi lấy chồng, sẽ không có ai ở cạnh mẹ nữa.

Bảo Lam cười:

- Đơn giản thôi, sau này con đi đâu thì đưa mẹ đi đó.

- Ngốc qua, con gái gả chồng rồi như bát nước đã hắt đi. Cho dù con không thấy mẹ phiền phức thì lâu dần chồng con cũng không chịu được.

- Người nào dám chê mẹ con thì con không lấy nữa. – Câu nói của Bảo Lam khiến Âu Dương Tú mỉm cười hài lòng. Bà nói:

- Nếu chồng con sau này là Lâm Ân Tá, vậy thì mẹ yên tâm rồi, chỉ tiếc thằng bé đó… – Sợ con gái đau lòng, bà không nói tiếp.

Chỉ đáng tiếc cậu bé đó có lẽ đã không còn trên thế giới này.

Giọng nói của luật sư như thể đang công bố di chúc. Ân Tá chia tài sản mang tên mình thành mấy phần, một phần để lại cho người nhà, một phần để lại cho hai mẹ con Bảo Lam. Mọi người đều đã biết Ân Tá tự mình kinh doanh từ năm 16 tuổi chắc chắn có một khoản tài sản không nhỏ, chỉ không ngờ rằng nó lại nhiều như thế.

Luật sư đọc một hồi, các loại cổ phiếu, tiền vốn, bất động sản, các cửa hàng trên các tuyến phố lớn, cửa hàng trang sức đắt giá, hình như nếu biến thành kim cương có thể rải đầy một sân bóng rổ. Ngay cả A Triệt và Lâm Thần cũng không ngờ Ân Tá lại biết kinh doanh như vậy, vay của bố mẹ mấy triệu tiền vốn mà mười năm sau, số tiền đó đã tăng gấp mấy chục lần.

- Cô An Bảo Lam, cô được chia 30% cổ phần của công ty xxx, 25% bất động sản, lần lượt là… – Bảo Lam ngắt lời ông:

- Có phải anh Lâm bảo ông gọi chúng tôi tới phải không? Bây giờ anh ấy như thế nào? Làm thế nào để liên lạc?

Luật sư nhún vai.

- Xin lỗi, cô An. Anh Lâm trước đó đã căn dặn, thời gian này anh ấy phải làm phẫu thuật, nếu 20 ngày vẫn không về thì nhờ tôi triệu tập các vị tới đây để ký vào Giấy chuyển nhượng tài sản.

- Anh ấy đã chết đâu, việc gì mà phải phân tài sản? – Nước mắt của Bảo Lam lại lăn ra, chia đều tài sản dưới tên anh như vậy, có khác nào là đang nghe di chúc đâu.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, không lâu sau, một mùa Giáng sinh nữa lại đến. Vừa thi xong môn kinh tế vi mô, các chị em cùng phòng đều vội vàng trang điểm, thay quần áo rồi đi hẹn hò với bạn trai. Bảo Lam bị một người bạn cùng phòng kéo đi dạo phố, cả phố đều là cây thông Noel, từng đôi tình nhân hạnh phúc đi bên nhau.

Bất giác, cô đi tới cửa hàng tạp hóa “7 – 11” mà cô gặp Ân Tá lần đầu tiên vào hôm mưa đó, mái che mưa đã được sửa xong, tỏa ánh sáng màu vàng cam ấm áp dưới ánh đèn đường. Cô nghe người ta nói, trên thế giới này không thiếu trai anh hùng, gái thuyền quyên, có chăng chỉ là thiếu cơ hội gặp nhau.

Vậy sau khi họ gặp nhau thì sao?

Trong tình yêu nửa ngọt ngào, nửa đau thương, bao nhiêu người có thể chờ được một kết thúc đẹp nhất?

Người trên đường qua lại đông đúc, chen vai nhau mà đi. Bảo Lam bị một đôi tình nhân không cẩn thận đụng phải, tới lúc nhìn lại, hóa ra là Ngải Linh Linh và bạn trai của cô ấy. Cô kinh ngạc mở lớn mắt, rồi sau đó mỉm cười.

- Hai người… thật là ngọt ngào.

- Ha ha, bọn anh đang vội đi tới tiết mục tiếp theo. – Từ Thông ôm chặt bờ vai của Linh Linh, hai người trông vô cùng hạnh phúc. Tình yêu thực sự có thể thay đổi một con người, Bảo Lam nhìn cô sinh viên khoa y Ngải Linh Linh vốn vô cùng lý trí, bỗng trở nên thật yếu đuối trong vòng tay của người yêu, bất giác thở dài. Thấy cô đi một mình, Linh Linh ngạc nhiên hỏi:

- Này? Sao cậu lại ở đây?

Bảo Lam nghe thấy trong giọng nói của bạn hình như còn có ý “Có chuyện gì phải không?

Linh Linh biết mình đã nói lỡ miệng.

- Thì ra… anh trai tớ vẫn chưa liên lạc với cậu hả? Lúc trước anh ấy dặn tớ đừng nói với cậu vội, anh ấy sẽ tìm cậu sau.

- Anh ấy về rồi hả? – Trái tim Bảo Lam đập như điên cuồng, cô bám vào vai Linh Linh, hỏi. – Thế còn Ân Tá thì sao? – Liệt Nùng trở về rồi, còn bảo là sẽ chủ động liên lạc với cô, vậy có phải có nghĩa là Ân Tá vẫn còn sống, phẫu thuật rất thành công phải không?

- Lâm Ân Tá? – Linh Linh lắc đầu. – Hoàn toàn không nhìn thấy anh ta. – Thấy đôi mắt của người bạn thân phút chốc tối lại vì thất vọng, cô vội vàng anh ủi. – Anh tớ chắc là đang ở phòng làm việc, cậu đến thẳng đó hỏi anh ấy đi.

Bảo Lam chạy như bay tới bệnh viện, y tá trực nói là bác sĩ Ngải vẫn chưa tới bệnh viện báo cáo. Cô quay đầu chạy tới phòng khám của Liệt Nùng ngày trước, quả nhiên, đèn trong phòng vẫn còn sáng.

Tiếng bước chân gõ dồn dập trên nền nhà, giống như tiếng gõ cửa của vị thần số phận. Bảo Lam đẩy cửa phòng khám, trong đó không có bóng người, chỉ có cánh cửa phòng làm việc của Liệt Nùng ở đằng cuối là đang mở, hắt ra ánh đèn màu trắng.

- Có ai không? – Cô gọi nhỏ.

Không ai lên tiếng, nhưng cô cảm thấy trong đó có người. Tiếng áo bay phần phật, tiếng giở sách loạt soạt, tiếng bút ký tên trượt trên giấy rồi đặt mạnh xuống bàn.

Là Ân Tá?

Cô vừa hy vọng, lại sợ sẽ rơi vào thất vọng, chỉ có 10m ngắn ngủi mà cô bước như trên một biển gai. Cô chưa kịp tới gần, Liệt Nùng đã đi ra, tiện tay đóng cánh cửa sau lưng, hai tay đút túi áo, đứng ở cửa nhìn cô.

- Anh quay về mà không nói với em? – Cô hơi giận dữ, Liệt Nùng không biết thời gian này cô đã sống như thế nào.

Liệt Nùng cười, có chút gì đó đắng chát trong nụ cười của anh. Anh gầy đi, khuôn mặt càng trở nên anh tuấn. Một “quái nhân khoa học” chưa bao giờ biết chăm sóc cho bản thân, vậy mà hôm nay lại ăn mặc vô cùng bảnh bao.

Anh xoa mái tóc gọn gàng, chế giễu mình.

- Không chờ em nữa, anh phải bắt đầu cuộc sống mới đây.

Bảo Lam nhìn ngó xung quanh.

- … Anh ấy đâu?

Liệt Nùng mở cửa phòng làm việc rồi mời cô vào, rót cho cô một tách trà. Bảo Lam lại hỏi.

- Anh ấy đâu? Anh ấy không về cùng với anh sao?

Trong lòng cô lúc nào cũng chỉ có Ân Tá.

Trái tim Liệt Nùng đau nhói, cô đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong lòng anh. Ánh mắt của cô sáng lấp lánh, anh rất muốn đưa tay ra, dịu dàng vén mấy sợi tóc mái đang che mắt cô lên.

Khi lần đầu tiên Linh Linh đưa Bảo Lam về nhà, mái tóc cô đã như vậy, mấy sợi tóc mỏng manh che mắt, khi đi đường, tóc bay lên theo gió, mang theo cả hồn phách của anh. Cô không tốn một con tốt nào, đã nhanh chóng chinh phục được anh.

Giống như một con sâu thần bí và cực độc.

Con sâu của tình yêu.

Tình yêu là một thứ vô cùng đơn giản, ập tới nhanh chóng, có thể chỉ là một nụ cười ấm áp, có thể chỉ là một cái cúi đầu e thẹn, có thể là một ánh mắt nhìn lại khi lướt qua nhau… Anh hiểu, mình không thể chạy thoát được nữa.

Anh đã thất bại một cách triệt để trước mặt cô.

Khi điều trị ở Bắc Kinh, đã mấy lần Liệt Nùng có cơ hội để gây ra một “sự cố khi điều trị”, khiến Lâm Ân Tá vĩnh viễn biến mất, nhưng anh không thể ra tay. Giả sử Ân Tá chết trên bàn mổ, người tiếp theo sẽ bỏ anh đi có thể là An Bảo Lam.

Liệt Nùng nghĩ, cho dù không có được cô, anh cũng không muốn nhìn thấy cô đau khổ. Cho dù nhìn thấy cô hạnh phúc trong vòng tay của kẻ khác cũng còn hơn phải chấp nhận rằng trên thế giới này không còn An Bảo Lam nữa?

Người làm nghề y luôn có một trái tim ấm áp và lương thiện.

Liệt Nùng lấy ra một tập hồ sơ bệnh án của Ân Tá, đưa cho Bảo Lam xem:

- Em tự xem đi. Mặc dù anh ta chỉ ở giai đoạn đầu, nhưng bệnh tình phát triển rất nhanh.

Bảo Lam xem nhanh từng trang, không thèm để ý tới tách trà bên cạnh.

- Có phải anh mổ cho anh ấy không? Liệt Nùng, rốt cuộc thì anh ấy như thế nào rồi?

Thấy dáng vẻ lo lắng của cô, Liệt Nùng cũng không muốn giấu:

- Sau khi làm phẫu thuật xong phải tiến hành điều trị vật lý một thời gian. Bệnh tình tạm thời đã được khống chế, anh cũng đã kê cho anh ấy vài loại thuốc đặc biệt.

Cảnh tượng này thật giống như nhiều năm trước, tính mạng của Bảo Lam cũng là do Liệt Nùng cứu sống, rồi từ đó ẩn tàng một mầm bệnh mới. Lẽ nào, lẽ nào…

- Tình hình hồi phục của cậu ấy khá tốt, chỉ có điều… – Liệt Nùng nói với giọng hối lỗi. – Thuốc đó có tác dụng phụ, vì tôn trọng ý muốn của cậu ấy, anh nghĩ, cậu ấy sẽ không xuất hiện trước mặt em với hình dáng ban đầu đâu.

Bảo Lam đứng bật dậy khỏi ghế:

- Cái gì? Cái gì là không với hình dáng ban đầu?

- Bác sĩ Ngải. – Một giọng nói dịu dàng, uyển chuyển như rót mật vào tai.

Một cô gái yểu điệu đứng dựa vào cửa, mỉm cười chào anh, mang hóa đơn xuất viện cho Liệt Nùng ký. Từ giây đầu tiên cô bước vào, Bảo Lam đã cảm thấy cô vô cùng quen thuộc.

Lông mày, khuôn mặt, cử chỉ, vô cùng quen thuộc. Giống quá, giống một người quá!

Cô gái làm xong việc, quay đầu nhìn Bảo Lam, ánh mắt bỗng khựng lại. Ánh mắt hai người gặp nhau trong khoảng không chật hẹp, Bảo Lam có thể nhìn ra những đường nét thuộc về Ân Tá trên khuôn mặt của cô gái đó.

- Bảo Lam? – Cô gái nhận ra cô.

- Cô không phải là… – Bảo Lam lẩm bẩm… – cô không phải là…

Trong đầu cô lướt qua câu nói “cậu ấy sẽ không xuất hiện trước mặt em với hình dáng ban đầu” của Liệt Nùng, lẽ nào, lẽ nào Ân Tá biến thành con gái rồi sao?

- Không phải chứ? – Bảo Lam ôm chặt hai vai của cô gái. – Cô là Ân Tá? Ân Tá, anh uống thuốc đó của Liệt Nùng sao? – Trời ơi, cô thực sự phát điên vì tác dụng phụ của loại thuốc đó rồi.

- Ngải Liệt Nùng! Anh biến Ân Tá thành con gái, anh dám biến Ân Tá thành con gái sao? Em, em, em… – Cô cảm kích Liệt Nùng vì đã cứu mạng Ân Tá, nhưng lại hận không thể bóp chết được anh ta.

Hai người đều phải biến qua biến lại giữa con trai và con gái, cuộc sống sau này sẽ như thế nào?

Liệt Nùng đứng một bên, không nói chen được câu nào, anh đã nghĩ đủ mọi cách, tới giờ vẫn chưa nghĩ ra cách gì giải trừ tác dụng phụ của thuốc, Bảo Lam tới ngày nay vẫn bị thay đổi giữa hai thân phận.

- Chờ một chút, chờ một chút… – Cô gái đó thoát khỏi vòng tay của Bảo Lam, xoa xoa cánh tay đau nhói. – Chị Bảo Lam, chị vừa nói gì thế? – Cô gái cười ngọt ngào. – Em là em họ của anh Ân Tá.

Em họ?

Bảo Lam như vừa thoát khỏi một gánh nặng, vội vàng xin lỗi cô gái. Cũng may, cũng may là bi kịch không tái diễn.

- Có điều… – Liệt Nùng lấy ra một bức thư mà Ân Tá để lại trước khi đi. – Cậu ấy nói sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.

- Không xuất hiện nữa? – Cô run rẩy hỏi. – Anh ấy đi đâu rồi?

Liệt Nùng tỏ ý xin lỗi.

- Chuyện này thì anh không biết, ở Bắc Kinh, anh cùng thầy giáo giúp cậu ấy làm phẫu thuật, sau tiến trình trị liệu đầu tiên, cậu ấy chuyển viện ra nước ngoài rồi.

Bảo Lam xé bức thư ra, nét bút trong bức thư giống hệt nét bút của Uncle Rain, cô vỡ lẽ ra – thì ra Ân Tá mới là Uncle Rain thực sự.

Nhưng hôm nay, người dùng những bức thư ấm áp này để giúp đỡ cô suốt bốn

năm, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho cô đã nói rất rõ ràng rằng, anh sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa. Anh đoạn tuyệt mọi con đường để cô có thể tìm ra anh, đổi điện thoại, dặn người nhà không được tiết lộ, giao công ty và cửa hàng sô cô la cùng một loạt các cửa hàng khác cho A Triệt quản lý, ngay cả hòm thư 167 cũng không còn là của anh nữa.

Anh thực sự đã đi rồi, đi thật rồi. Anh đi mà không quay đầu lại, cố ý để cô không thể tìm được anh, cho dù có đi khắp cả thế giới.

Từ nay, hai người chỉ giống như hai kẻ xa lạ, lướt qua nhau trong một khoảng thời gian ngắn ngủi của cuộc đời.

pan 1�e'@s� 0� :13.5pt; font-family:"Times New Roman","serif";mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; color:black'>

- Không có gì. – Rõ ràng trong mắt mẹ vẫn còn mấy giọt nước mắt lau chưa khô, sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Anh hiểu chắc chắn là vì tối nay bố anh không về nhà. Thấy mâm cơm vẫn còn đạy lồng bàn, cơm trong bát mẹ đã nguội từ lâu, anh đau lòng hỏi:

- Mẹ, bố không về nhà thì mẹ ăn trước đi, ngủ trước đi.

- Không sao, mẹ đang giảm cân mà.

- Giảm cân? Mẹ mà cũng phải giảm cân?

- Đương nhiên là phải giảm rồi, sau khi sinh con và A Triệt, bố con lúc nào cũng bảo là mẹ béo, không lâu sau thì có người khác… – Người mẹ vốn dĩ lạc quan giờ trong ánh mắt lộ vẻ đau khổ tột cùng. – Thôi bỏ đi… Con xem mẹ, sao lại nhắc tới chuyện không vui này chứ?- Bà đứng lên vào phòng trải chăn giúp Ân Tá. Nhìn cái lưng ngày càng còng theo thời gian của mẹ, Ân Tá đứng bất động, rất lâu, rất lâu. Một ngọn lửa hận dâng lên đốt cháy lồng ngực anh, càng lúc càng lớn, đến nỗi hai ngày sau khi anh đi trên đường tình cờ gặp chiếc xe của nhà Bảo Lam, không thể khống chế được mình, cố tình vượt qua, muốn nhìn xem người đàn bà phá hoại hạnh phúc của gia đình anh như thế nào.

Chính vì sự hận thù trong giây phút đó, đã gây nên cả một bi kịch.

- Tôi không lấy tiền của ông ấy, chưa bao giờ lấy cả. – Bà Âu Dương Tú khẳng định chắc chắn. – Lúc đầu khi tới với bố cậu, tôi chỉ đơn thuần là thích thôi chứ không bẩn thỉu như nhiều người vẫn nghĩ. Ân Tá, tôi biết cậu rất hận tôi, nhưng xin cậu đừng báo thù lên con gái tôi!

- Sao bác biết là cháu tới với Bảo Lam vì muốn báo thù? – Ân Tá hỏi ngược lại.

- Trên đời này có bao nhiêu con gái, điều kiện của cậu lại tốt, tại sao cậu lại cứ tìm con gái tôi? Sai lầm năm xưa của tôi làm liên lụy tới nó, cậu Lâm, cậu đừng… – Âu Dương Tú khẩn cầu. – Nếu cậu muốn báo thù thì cứ tìm tôi, chỉ cần con gái tôi bình an, hạnh phúc là được…

- Đúng. – Ân Tá nói chắc như đinh đóng cột. – Cháu cũng hy vọng cô ấy bình an, hạnh phúc, cháu cũng hy vọng mình chưa bao giờ gặp cô ấy.

- Cậu? – Bà Âu Dương Tú nhìn anh nghi ngờ. Sự phẫn nộ và thù địch trong mắt anh dần dần biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng vô bờ. Cuối cùng Ân Tá đứng lên, dìu bà ngồi xuống.

- Bác gái… – Anh nói. – Xin bác hãy tin cháu, tâm trạng của cháu cũng giống như bác, cháu cũng hy vọng mình chưa bao giờ gặp cô ấy. So với bác… cháu còn yêu thương Bảo Lam hơn…

Bà kinh ngạc nhìn chàng trai khó hiểu trước mặt, khi bước chân vào cửa công ty thiết kế này với tâm trạng tội lỗi và nhục nhã, bà không ngờ rằng mình có thể nhìn thấy tình yêu trong mắt anh.

Đó là tình yêu và sự thương xót thực sự dành cho Bảo Lam, không hề thua một người làm mẹ như bà.

- Cậu yêu nó thì có tác dụng gì? Nếu hai người là anh em thì sao? – Âu Dương Tú nói với giọng vừa căng thẳng, vừa xấu hổ. – Tôi với bố cậu tới với nhau từ trước khi Bảo Lam ra đời. Ân Tá, hai người có thể là anh em của nhau!

- Cái gì? Anh em? – Ân Tá không dám tin vào tai mình. Lúc này điện thoại của anh vang lên.

Là Bảo Lam gọi tới.

Âu Dương Tú nhìn sự thay đổi trong ánh mắt của Ân Tá cũng có thể thầm đoán được người gọi tới là ai. Ân Tá nhìn khuôn mặt căng thẳng của bà, bình tĩnh nhấc điện thoại.

- Alô? Chuyện gì thế?

- Anh yêu, sao giờ anh mới nghe điện thoại? – Bảo Lam ở trong phòng mà cứ như nằm trên thảm đinh nên đã ra ngoài đường đi dạo. – Bao giờ anh tan ca?

- Bây giờ anh đang có chuyện gấp, Bảo Lam. – Ân Tá nhìn khuôn mặt căng thẳng của Âu Dương Tú, nói nhỏ vào điện thoại. – Ngoan, anh tan ca sẽ gọi điện cho em được không?

- Ồ… – Bảo Lam có vẻ thất vọng. – Vậy được rồi.

Xe buýt dừng lại bên đường, ánh mặt trời chiếu qua các kẽ lá để lại trên đường mấy đốm sáng đang nhảy múa. Cô tắt điện thoại, phát hiện ra mình đang đi trên con đường tới trước tòa nhà mà lần trước cô từng tới để tìm Uncle Rain.

Cô dừng trước cửa tòa nhà thẫn thờ một lúc, người tốt bụng giúp cô bao nhiêu năm nay ruốt cuộc là ai nhỉ, trông như thế nào? Nghe miêu tả của cô nhân viên lễ tân tòa nhà này lần trước thì ông khoảng hơn 40 tuổi, mặc chiếc áo khoác màu đen, nho nhã, lịch sự. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, Bảo Lam hy vọng có ngày nào đó được gặp ân nhân. Giây phút nhấc chân lên, cô bỗng nhiên nhìn thấy một người xuất hiện trong tầm mắt của mình.

Là ông ấy?

Bạn trai của mẹ?

Bảo Lam day day hai mắt, đúng là ông ấy. Lần trước về nhà tình cờ gặp người đàn ông trung niên đó, mắt sáng, lông mày lưỡi kiếm, thần thái cử chỉ đều rất lịch sự. Ông vừa bước xuống khỏi một chiếc xe màu đen, đi vào trong tòa nhà. Mẹ mình ở cùng với ông mà không có danh phận gì, chắc chắn không phải việc gì hay ho nên Bảo Lam không muốn có thêm người “họ hàng” này, chỉ sợ ông sẽ nhận ra mình, đang định nhấc chân bỏ đi thì… bỗng dưng, đôi chân cô dính chặt trên đường.

Không thể đi được nữa.

Từng thứ lọt vào mắt cô đều rất rõ ràng, người đàn ông đó đi thẳng tới chỗ để các hòm thư. Ông đứng trước mặt một dãy hòm thư cá nhân, lấy ra một chiếc chìa khóa từ cái cặp mang theo rồi tra vào ổ khóa ở hòm thư số 167. Ánh mắt của cô từ giây phút đó dán chặt vào chiếc chìa khóa hòm thư, rồi từ từ chuyển lên khuôn mặt ông.

Là ông ấy? Sao có thể là ông ấy?

Bảo Lam không kìm chế được, nhích dần lên từng bước chân, đứng sát vào cửa sổ quan sát khuôn mặt ân nhân mà mình ngày đêm mong muốn được gặp mặt: Ít nhất cũng khoảng 45 tuổi, khuôn mặt vẫn vô cùng anh tuấn, mấy sợi tóc bạc báo hiệu rằng tuổi tác đã ảnh hưởng tới ông. Một người đàn ông phong độ ngời ngời, chả trách mẹ lại yêu ông như vậy. Giấu giếm thân phận tài trợ cho cô đi học, chắc chắn là vì ông muốn bồi thường cho mẹ cô bằng hình thức khác. Nghĩ tới đây, một cảm giác như bị sỉ nhục dâng lên trong lòng, Bảo Lam nghiến răng quay người đi nhưng đã bị ông nhìn thấy. Ông cau mày, số thư trong tay rơi lả tả xuống đất.

- Bảo Lam? – Ông thấy cô định đi bèn gọi lớn, đuổi theo ra ngoài. Bảo Lam rảo nhanh bước chân sang bên kia đường rồi vẫy một chiếc taxi, chỉ còn một bước nữa là vào tới trong xe thì bị ông kéo lại.

- Bảo Lam, Bảo Lam, cháu nghe bác giải thích. – Ông nói thấp giọng. – Cháu nhất định phải nghe bác giải thích.

- Thưa cô, rốt cuộc cô có đi hay không? – Tài xế taxi bực mình giục, anh chỉ có thể dừng lại trên đoạn đường này 5 phút. Người đàn ông giữ chặt cánh tay Bảo Lam bèn thò tay vào túi lấy ra hai tờ 100 tệ rồi nhét vào tay người lái xe, nói:

- Không cần nữa, cảm ơn. – Người lái xe lập tức im lặng, vui vẻ lái xe đi.

Bên đường chỉ còn lại ông và Bảo Lam. Bảo Lam nhìn thấy cảnh tượng ông ném tiền cho người lái xe, nhất thời nhớ tới mẹ mình – Khi ông tới với mẹ cô, có phải ông cũng ném tiền cho mẹ như một người ở trên bố thí cho kẻ dưới hay không?

Khi ông đi nộp học phí cho cô, khi ông mở những bức thư mà cô gửi tới, khi ông thấy cô thân mật gọi ông là Uncle Rain… Có phải trong lòng ông thầm cười cô là một con ngốc, có phải ông cảm thấy coi thường cô phải không?

Đúng vậy.

Chắc chắn là như thế. Đã chịu ơn người khác thì không có tư cách tỏ ra lạnh lùng với người ta, nhưng giây phút này, cô dường như đã nhận ra ân huệ mà cô vốn tưởng rằng là “lòng tốt” đó là do mẹ cô dùng xác thịt để đổi lấy, bởi vậy cô nở một “nụ cười” rất lễ phép nhưng cũng rất xa cách, đẩy tay ông ra.

- … Bác Thần? Bác có chuyện gì muốn nói?

- Trong lòng cháu biết rõ. – Ông thả lòng bàn tay đang nắm tay Bảo Lam ra, nhún vai. – Xin lỗi, vừa nãy bác sợ cháu hiểu lầm, bởi vậy mới… – Bảo Lam lùi về sau hai bước, ngắt lời ông:

- Sao lại hiểu lầm được? Cảm ơn bác luôn giúp đỡ cháu, cháu sẽ tiết kiệm tiền và trả cho bác. – Cô chần chừ một lát rồi vẫn cúi lưng trước người “ân nhân” trước mặt. – Cảm ơn chú…

- Chờ chút đã! Bảo Lam! – Thấy Bảo Lam lại định đi, ông vội giữ cô lại, bỗng dưng điện thoại của ông vang lên, ông vội vàng nhấc lên. – Alô? Ân Tá?

Bảo Lam kiên quyết đòi bỏ đi, nhưng vừa nghe thấy hai tiếng “Ân Tá” lập tức khựng lại.

- … Con nghe ai nói vậy? Đừng có tin mấy tin đồn vớ vẩn. – Khuôn mặt ông Thần tỏ ra căng thẳng. Khi nghe nói Âu Dương Tú chính miệng nói với Ân Tá sự thực, khóe miệng ông Thần thoáng nét lo âu mà người khác khó nhận ra được, ánh mắt ông dường như trở nên sâu hơn.

- Ừm, vậy được rồi, lát gặp lại. – Ông gật đầu rồi tắt điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt nghi ngờ của Bảo Lam, cô không nhịn được, cất tiếng hỏi:

- Sao bác lại quen Ân Tá?

Người đàn ông xua tay:

- Xin lỗi, bác chưa giới thiệu với cháu, bác tên là Lâm Minh Thần, là bố của Lâm Ân Tá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.