Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành

Chương 25-2



"Tớ gặp cô ấy rồi." Nhan Hàn Thành cũng chẳng muốn giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo.

"Ồ."

"Cô ấy kết hôn rồi."

"Hả?"

"Có con gái."

"Gì..."

Cuối cùng Cận Diêm cũng biết vì sao Nhan Hàn Thành không kiềm chế được, nhưng điều này cũng nằm ngoài dự đoán của anh, đối với hiểu biết nông cạn của anh với Mạc Thanh Ngải mà nói, sao cô có thể cứ như vậy mà kết hôn sinh con.

Ngược lại đột nhiên Cận Diêm hỏi một cách nghiêm túc: "Cô ấy ở đâu?"

"Cậu hỏi làm gì?" Lần thứ hai Nhan Hàn Thành mở to mắt, căn bản có thể đoán được.

"Tớ muốn hỏi, có lẽ cô ấy biết Nguyễn Phỉ ở đâu."

Nhan Hàn Thành bật cười, trong nháy mắt Nhan Hàn Thành thấy bọn họ đúng là bạn bè, mà còn đáng để sống chết cùng nhau, vì sao đến lúc này mới thấy hối hận: "Biết thì sao, với tính cách của cô ấy sẽ nói cho cậu biết sao?"

Cận Diêm thở dài: "Nếu không phải người của tớ đi khắp nơi cũng không tìm thấy np, việc gì tớ phải gặp Mạc Thanh Ngải, nhưng nếu tớ là cậu, sẽ đi điều tra để biết rõ chuyện gì đang xảy ra, Mạc Thanh Ngải đã kết hôn bao lâu, con gái cô ấy bao nhiêu tuổi? Cậu không phải người ngu ngốc như vậy, cậu là thanh mai trúc mã với Mạc Thanh Ngải còn không hiểu cô ấy? Hay chỉ cần liên quan đến Mạc Thanh Ngải cậu liền biến thành tên ngốc?"

Con ngươi đen loé lên một tia sáng, ý Cận Diêm là... Đúng vậy, có khả năng chứ? Bây giờ chỉ sợ có kỳ tích gì anh cũng sẽ tin, vì anh vẫn không thể bỏ cô được.

Nhan Hàn Thành đứng dậy, không nói thêm về Mạc Thanh Ngải: "Cậu tìm tớ có chuyện gì."

Ánh mắt ý bảo Cận Diêm đặt gì trên bàn làm việc của anh lúc vào, Cận Diêm có cảm giác muốn xem kịch vui: "Cuộc thi chiều nay không có kết quả, thứ nhất là vì cậu không có ở đó, thứ hai là tất cả giám khảo đều không dám nhận xét về bức tranh này, cho nên tớ chỉ có thể mang tới cho cậu, chờ cậu cho ý kiến."

"Hừ." Nhan Hàn Thành cầm lên nói: "Chỉ là một đứa nhóc mà thôi, không đáng để cả một ban giám khảo không đưa ra được nhận xét gì, chẳng lẽ..."

Trong nháy mắt mở bức tranh ra, Nhan Hàn Thành chấn động, sau một lúc lâu, anh không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nâng mắt nhìn Cận Diêm, mà Cận Diêm vẫn giữ biểu cảm xem kịch vui như vậy, cuối cùng, nhìn phần ghi tên, Nhan Hàn Thành cuộn lại bức tranh.

"Tớ thề, bức tranh này không phải tớ vẽ."

Cận Diêm nhún vai: "Đương nhiên là tớ biết không phải cậu, cuộc thi là công khai công bằng, tại hội trường tất cả đám trẻ đều cùng vẽ, lúc thu tranh cũng có chuyên gia giám sát, chỉ là đường cong như vậy, bút pháp, phong cách, còn cả nội dung bên trong, nói không phải tranh của cậu thì thật khó tin."

Liếc về phía cửa sổ, hình như trong mắt liền xuất hiện một bức tranh, đó là giữa ánh nắng buổi sớm, cô gái lười biếng dựa vào giường, từ phía sau không nhìn thấy vẻ mặt, chỉ có tấm lưng trơn bóng không tỳ vết, còn dùng chiếc chăn đơn màu trắng che hai chân thon dài như ẩn như hiện, cơn gió nhẹ nhàng lay động tấm rèm, dường như cũng lay động lòng người, khiến người ta liên tưởng đến con mèo Ba Tư cao quý tao nhã.

Đó là... Sáng sớm hôm ấy, khi Mạc Thanh Ngải còn chưa tỉnh, anh đã vẽ một bức tranh từ góc độ đó, không đưa cho Mạc Thanh Ngải mà cất đi, lúc "Đại Thành tiểu ái" bị dỡ bỏ, không cẩn thận bị lẫn vào đống tranh cùng mang sang Ý, trùng hợp là năm đó Hiệp hội họa sĩ Ý tổ chức cuộc thi lớn cấp thế giới, anh đã yêu cầu không được công khai bức tranh này nhưng vẫn bị loan truyền ra ngoài, tạp chí hội họa có tiếng còn cử người tới phỏng vấn, anh mơ màng nhớ rằng mình đã từng nói.

"Phụ nữ, có lòng tự trọng của một con mèo, đặc biệt là người phụ nữ chìm đắm trong tình yêu, ở bên ngoài thì ra vẻ không quan trọng, nhưng thật ra rất cần che chở, bởi vì tình yêu, đã làm lòng cô ấy trở nên mềm mại, lòng tự trọng đó, thật ra là muốn anh phải quan tâm đến cô ấy."

Nhưng lúc ấy anh cũng rất đau lòng, anh quan tâm cô, cho cô thứ cô muốn, lại không chiếm được lòng tin.

Rốt cuộc là ai?

Có thể vẽ hoàn chỉnh bức tranh mà anh đặt tên là "Miêu tính" đó, không những đường cong, bút cảm, mà cả cảm giác anh muốn biểu đạt cũng rất giống, vậy là thế nào, chỉ là một đứa bé vẽ sao?

Không đúng, thậm chí không phải vẽ, sao nó có thể vẽ được.

"Nếu là cậu, cậu có tin được không?"

Cận Diêm bĩu môi: "Bản thân cậu còn không dám tin lại đi hỏi tớ? Nhưng thật buồn cười, giác quan thứ sáu của tớ cho biết, đứa bé này đang khiêu khích cậu."

"Khiêu khích? Nói rõ ra xem."

"Lần này có rất nhiều người biết cậu làm giám khảo, đám tiểu quỷ thích vẽ tranh đương nhiên cũng biết, vậy mà còn dám đường đường chính chính vẽ lại bức tranh cả giới hội họa không ai không biết này, vẽ tranh của Nhan Hàn Thành cậu, không phải khiêu khích thì là gì? Cái này là ném bài toán khó cho cậu, nếu cậu cho nó giải nhất, người ta sẽ nói Nhan Hàn Thành tự đề cao mình, còn nếu không cho nó giải gì, người ta lại nói năm đó Nhan Hàn Thành đạt giải cũng chỉ là thường thôi."

Hứng thú của Nhan Hàn Thành được khơi dậy: “Vậy nói theo cậu là tên tiểu quỷ này cố ý chơi khó tớ, có vẻ thù oán gì với tớ, tớ cũng không nhớ tớ gây thù với đứa nhóc nào.”

“Khó có thể nói, đúng rồi, tên tiểu quỷ đó là gì?”

Nhìn lại phần ghi tên, Nhan Hàn Thành nhíu mày: “Mạc Thiên Dục?”

Lại là họ Mạc, anh có thù oán gì với họ Mạc từ kiếp trước sao.

“Cận Diêm, tới muốn gặp nó.”

“Không thành vấn đề, vậy bức tranh này?”

Nhếch lên nụ cười gian xảo: “Nếu tiểu quỷ này đã thả bom xuống nước, ta cũng không thể để bị đắm được, ngày mai công bố ra ngoài đi, tớ phải để quả bom này nổ càng vang dội.”

“Được thôi, tớ đi sắp xếp để chiều mai cậu gặp nó.”

Hôm sau, giải thưởng lớn nhất của cuộc thi được công bố, mỗi tạp chí lớn nhỏ đều tranh nhau đưa tin, trang đầu in bức tranh đạt giải vô cùng bắt mắt, những tiếng giật mình, ngạc nhiên vang lên không dứt bên tai, cũng bắt đầu ồn ào suy đoán gương mặt của đứa trẻ thiên tài này, cũng có người hiểu chuyện đào ra bức tranh đã giúp Nhan Hàn Thành đạt giải lớn trên thế giới để so sánh, trò cười ngày càng lớn.

Đứng trước bàn làm việc, Nhan Hàn Thành nhếch môi cười nhìn vào tờ báo. không biết đáp lại như vậy có vừa ý tên tiểu quỷ kia không, nói đến, anh lại càng không thể chờ nổi.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, tiếng hỏi non nớt mà lễ phép: “Xin chào, cháu là Mạc Thiên Dục, cháu có thể vào không ạ?”

Đến rồi.

Nhan Hàn Thành cười cười quay lại ghế ngồi, cầm một tờ báo lên: “Vào đi”

Cửa mở ra, một bóng dáng nho nhỏ chui vào, tiện tay đóng cửa lại, rất bình tĩnh đi tới trước bàn làm việc.

“Cháu...”

Nhan Hàn Thành đặt báo xuống, lần đầu gặp Mạc Thiên Dục cũng nghẹn lại, anh thấy, gần đây tần suất anh ngạc nhiên cũng khá cao.

Nếu nói, bức tranh kia là vẽ, thì tiểu quỷ này chính là phiên bản nhỏ của anh, đặc biệt thái độ của tiểu quỷ còn bình tĩnh hơn cả anh, khiến anh cảm thấy mình đang bị nó đưa vào bẫy.

Mạc Thiên Dục tươi cười, ra vẻ ngoan ngoãn: “Xin chào, cháu là Mạc Thiên Dục.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.