Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành

Chương 29



Đẩy mạnh Nhan Hàn Thành ra, Mạc Thanh Ngải xấu hổ chỉnh lại đầu tóc, cười với con gái: "Tiểu Vũ"

Nhan Tiểu Vũ không đáp lại Mạc Thanh Ngải, chỉ đưa Đại Hùng màu hồng nhạt cho Mạc Thanh Ngải, vươn cánh tay mập mạp về phía Nhan Hàn Thành: "Hoàng tử, muốn thơm."

Mạc Thanh Ngải ngơ ngác đỡ lấy Đại Hùng, nhìn Nhan Hàn Thành từ bộ dạng lưu manh mất khống chế biến thành hoàng tử mang nụ cười ấm áp trong nháy mắt, sau đó ôm Tiểu Vũ, hôn vào má mịn màng của bé, tiếp đến ôm Tiểu Vũ vào... nhà cô?

Mất một lúc mới tỉnh lại, Mạc Thanh Ngải dựa vào cửa, ấp úng: "Này này này..."

Chuyện gì thế này? Vì sao mà con gái cô coi cô như không khí, coi Nhan Hàn Thành là hoàng tử? Lẽ trời đâu, chỗ nào?

Cô tiện tay bỏ Đại Hùng xuống, cởi giày, đi vào phòng khách, thấy Nhan Hàn Thành đang ngồi trên ghế sô pha, đứa nhóc đang rúc trong lòng anh là Tiểu Vũ, bất giác có hơi dấm chua nổi lên trong lòng, rõ ràng trước kia bờ ngực kia chỉ là của cô.

"Tiểu Vũ! Mẹ đã nói chưa, không được đến gần người lạ." Mạc Thanh Ngải đứng trước mặt Tiểu Vũ và Nhan Hàn Thành, chống nạnh, thở phì phì.

Nhan Tiểu Vũ ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp nhăn lại: "Nhưng mà mẹ ơi, chú không phải người xa lạ, chú cứu Tiểu Vũ, chú là hoàng tử của Tiểu Vũ, mà hoàng tử còn đồng ý với Tiểu Vũ, chỉ thơm Tiểu Vũ thôi."

Anh ta đồng ý chỉ hôn Tiểu Vũ? Mạc Thanh Ngải nghiến răng nghiến lợi, vậy việc lúc nãy ngoài cửa là cái gì, Mạc Thanh Ngải cô thành trẻ con rồi à?

Nhan Hàn Thành nhìn hai mẹ con mắt to trừng mắt nhỏ, lại nhìn khuôn mặt Mạc Thanh Ngải lúc trắng lúc xanh, nở nụ cười nham hiểm, có lẽ anh nên thay đổi cách với cô gái cố chấp này rồi.

Khi Mạc Thanh Ngải nhìn đến, Nhan Hàn Thành lập tức đổi thành khuôn mặt vô tội.

"Nhan Hàn Thành, buông con gái tôi xuống, sau đó lăn ra khỏi ra tôi."

"Mẹ!"

Nhan Hàn Thành còn chưa kịp nói, Nhan Tiểu Vũ đã chính nghĩa nhảy lên ghế sô pha: "Mẹ vẫn hay nói với bọn con, làm người không thể vong ân phụ nghĩa, đối với người đối xử tốt với mình phải báo đáp bằng mọi cách! Chú đã cứu Tiểu Vũ, mẹ dùng dáng vẻ này đối đãi với Tiểu Vũ... À, ân nhân cứu mạng sao?"

"Mẹ..." Mạc Thanh Ngải cảm thấy mình đang tự lấy đá đập vào chân mình, ấp úng phản bác: "Vậy con định làm thế nào? Chú này không thể ở nhà chúng ta mãi được."

"Chú không nói là sẽ ở nhà chúng ta, nhưng nếu chú đã đến đây, có phải chúng ta nên mời một bữa cơm không?" Nhan Tiểu Vũ đứng đắn giảng đạo lý cho Mạc Thanh Ngải.

Khóe miệng giật giật, Mạc Thanh Ngải ảo não rên nhẹ, sau đó lại nhìn Nhan Hàn Thành, cố mỉm cười nhưng lại mang theo ý cảnh cáo: "Tiểu Vũ, chúng ta không nên ép chú, có lẽ chú không rảnh để ăn cơm nhà chúng ta, anh nói đi, không, là, Nhan tiên sinh!"

"Anh?" Nhan Hàn Thành mỉm cười vô hại, làm bộ không hiểu ý của Mạc Thanh Ngải, nhẹ giọng nói với Tiểu Vũ: "Tối nay chú không bận gì, có thể ăn cơm cùng Tiểu Vũ..."

"Thật sao? Vạn tuế!" Nhan Tiểu Vũ nhảy cẫng lên, sau đó nhảy vào lồng ngực Nhan Hàn Thành: "Chú sẽ ở lại ăn cơm, chú, anh trai sắp về rồi, Tiểu Vũ sẽ giới thiệu hai người, anh là người anh tốt nhất thế giới."

Thiên Dục? Nhan Hàn Thành híp mắt, dịu dàng gật đầu, không muốn làm hỏng sự đơn thuần khờ dại của con gái, để mặc bé cứ đơn giản như vậy đi, chỉ hy vọng khi anh thay đổi thân phận, bé có thể tiếp nhận được.

Tiếng nghiến răng vang lên, Nhan Hàn Thành không ngẩng đầu lên cũng biết là Mạc Thanh Ngải đã tức giận, ha ha, vậy thì sao, bây giờ anh đã có bùa hộ mệnh, là khắc tinh của người nào đó...

"Mẹ!" Nhan Tiểu Vũ bĩu môi nhìn Mạc Thanh Ngải vẫn không nhúc nhích.

"Sao?" Mạc Thanh Ngải tức giận, tiếp tục lườm Nhan Hàn Thành.

"Mẹ nhanh đi nấu cơm đi, Tiểu Vũ đói bụng, anh đói bụng, chú cũng đói."

"...."

"Mẹ!"

"Biết rồi!"

"Chú, ăn cơm thôi." Tiểu Vũ cắn thìa nhỏ của mình, cười tít mắt dùng một cái dĩa xiên miếng sườn cho Nhan Hàn Thành.

"Cám ơn." Nhan Hàn Thành cười hiền lành, xoa đầu Tiểu Vũ.

Nhan Thiên Dục bất đắc dĩ nhìn vẻ ghen tuông tràn đầy đôi mắt của mẹ mình, cuối cùng mẹ cũng là người phụ nữ hay ghen, lại còn ghen với cha bé?

"Mẹ, có muốn con gắp thức ăn cho không?" Nhan Thiên Dục ra vẻ ngoan ngoãn, trêu chọc mẹ mình.

"Cám ơn, không cần!" Mạc Thanh Ngải hung dữ gắp một miếng cà rốt lên cắn mạnh. Cô không có tay à? Còn nhờ họ gắp đồ ăn cho?

Nhan Hàn Thành cười khẽ, trao đổi ánh mắt với Thiên Dục, trong giây phút ngắn ngủi đó, Nhan Thiên Dục đã rõ cha mình có ý gì, được rồi, tạm thời mà nói, đây cũng là một ý hay.

"Chú, Tiểu Vũ không nói sai mà, anh trai rất tốt, mà anh trai còn rất giống chú nữa..."

"Khụ khụ..." Lời nói của Tiểu Vũ làm Mạc Thanh Ngải bị sặc đến mức đỏ mặt tía tai: "Tiểu Vũ. . . . . . Khụ khụ khụ. . . . . . Đừng. . . . . . nói lung tung."

Nhan Hàn Thành nhếch miệng cười, sau đó xoa lưng cho Mạc Thanh Ngải: "Đừng kích động quá, bị sặc không tốt đâu."

Nhan Thiên Dục cũng bưng một cốc nước đến cho Mạc Thanh Ngải: "Mẹ, bình tĩnh một chút."

Uống nước xong, gạt tay Nhan Hàn Thành ra, hai tròng mắt bốc hỏa: "Để tôi sặc chết không phải ý của anh sao?"

"Anh bị oan." Nhan Hàn Thành oan ức nhún vai, ánh mắt có chút đau khổ nhìn về phía Nhan Tiểu Vũ.

"Mẹ!"

Giọng nói như thiên thần vang lên, Nhan Tiểu Vũ bất mãn: "Vì sao mẹ luôn nghĩ xấu chú như vậy, bình thường mẹ không vậy, chẳng lẽ mẹ không thích bạn của Tiểu Vũ?"

Á....

"Không phải, không phải mẹ không thích bạn của Tiểu Vũ, mẹ.... Đúng rồi, mẹ chỉ... đùa một chút với bạn của con thôi." Khống chế biểu cảm trên mặt, Mạc Thanh Ngải đè lửa giận lại.

"Vậy à..." Quay đầu nhìn về phía Nhan Hàn Thành: "Chú đừng buồn, thật ra mẹ rất nhiệt tình, chỉ thích đùa thôi."

Cô thích nói đùa? Nhan Hàn Thành cảm thấy vô cùng buồn cười, quen cô lâu như vậy cũng không biết cô thích nói đùa, nhưng, sự nhiệt tình của cô, anh đã thưởng thức qua.

Nhìn đáy mắt Nhan Hàn Thành trêu ghẹo, đôi má Mạc Thanh Ngải như bị bỏng, tên lưu manh này lại nghĩ cái gì rồi?

Tay nhỏ gõ gõ trán, Nhan Thiên Dục biết, bữa cơm này không thể ăn ngon được rồi.

Đứng trước bồn rửa bát, Mạc Thanh Ngải vừa rửa bát vừa nguyền rủa: "Ăn ăn ăn, ăn chết anh, sớm biết thế đã cho một túi thuốc chuột vào, độc chết tên khốn kiếp nhà anh."

Bên tai có hô hấp cực nóng, dọa Mạc Thanh Ngải buông cái bát trong tay ra, kêu lên.

Nhanh chóng đỡ được bát, Nhan Hàn Thành đặt lại vào bồn, trêu đùa: "Sao vậy? Nhìn thấy anh là vui như vậy?"

Vui? Sợ thì đúng hơn.

Xoay người, gần như dán chặt vào ngực Nhan Hàn Thành, Mạc Thanh Ngải quẫn bách chống tay: "Anh định làm gì, tôi cảnh cáo anh, ở đây còn Thiên Dục và Tiểu Vũ."

"Thiên Dục đang giảng bài cho Tiểu Vũ, sẽ không ra nhanh như vậy."

Thì ra là thế, có chuẩn bị mà đến.

Mạc Thanh Ngải bị ép phải dựa vào bồn rửa, ngẩng đầu nhìn Nhan Hàn Thành: "Vậy anh muốn thế nào, tôi nói rồi... Tôi, không thích anh, sẽ không quay về cùng anh, anh có thể đừng quấy rầy cuộc sống của chúng tôi được không?"

Nói xong những lời trái lương tâm, Mạc Thanh Ngải lại đau khổ, nhưng một ngày Nhan Hàn Thành còn chưa buông tay, tiếp tục làm phiền thì sớm hay muộn Tiểu Vũ cũng sẽ phát hiện bí mật này, nếu Tiểu Vũ biết thì chắc chắn Nhan Hàn Thành thắng lợi 100% rồi.

Mà cô, sẽ mất tất cả.

Nhưng có vẻ Nhan Hàn Thành không bị ảnh hưởng bởi lời "không thích" của Mạc Thanh Ngải, chỉ chân thành hỏi: "Vậy em chỉ cần trả lời anh một chuyện, anh sẽ buông tay."

Buông tay sao? Mạc Thanh Ngải khép hờ mắt: "Nói đi."

"Lí do em không chấp nhận anh, là vì em đã yêu người khác sao?"

"...Không phải."

"Tốt, chỉ cần không phải lý do này, anh sẽ không buông tay, chuyện còn lại sẽ là chuyện của anh."

Hả?

Mạc Thanh Ngải lại nâng mắt: "Anh có ý gì?"

"Anh nói, anh không buông tay, nếu bây giờ trong lòng em không có ai, vậy thì anh sẽ cố gắng, đi vào lòng em một lần nữa." Con ngươi đen cuốn hút Mạc Thanh Ngải, sâu thẳm khiến cô bị mê hoặc.

Không thể phủ nhận, anh nói không buông tay đã làm cô dao động, trái tim cô không ngừng nhảy nhót, tuy lý trí nói rằng không được nhưng cô vẫn không thể không chế tình cảm.

Mạc Thanh Ngải cắn răng xoay mặt đi, cố tình nói: "Nhan Hàn Thành, anh đừng tự cho là đúng, anh lấy đâu ra tự tin sẽ đi vào trái tim tôi? Đừng tưởng người theo đuổi tôi chỉ có anh."

Sắc mặt Nhan Hàn Thành liền đen lại, anh hạ giọng: "Người theo đuổi em, có cả Mạnh Đa vừa đưa em về?"

"Đúng thì sao?"

Nhan Hàn Thành, xin anh, rời xa em đi.

Mạc Thanh Ngải đau lòng, vì cô không thể đoán được Nhan Hàn Thành lại ảnh hưởng tới mình như vậy.

"Nếu vậy, đây là cuộc chiến giữa hai người đàn ông, anh mặc kệ kết quả là gì cũng sẽ dùng hết sức để đối phó." Sát lại gần khuôn mặt cho Mạc Thanh Ngải, giờ phút này biểu cảm của Nhan Hàn Thành chỉ còn lại sự chân thành.

Mạc Thanh Ngải ngừng thở, có chút nôn nóng: "Nhan Hàn Thành, rốt cuộc là anh muốn đền bù cho tôi hay thế nào? Nếu chỉ vì sự tồn tại của Thiên Dục và Tiểu Vũ, tôi xin anh đừng làm loạn nữa."

"Đã quen anh lâu như vậy, anh là người thế sao?" Nhan Hàn Thành nhíu mày: "Mạc Thanh Ngải, anh có thể nói với em một trăm lần, anh vì em, chết tiệt, vĩnh viễn đều là vì em, còn Thiên Dục và Tiểu Vũ, là trách nhiệm của anh, là con của chúng ta, em có hiểu rõ được không?"

"Nhan Hàn Thành, muộn rồi, anh xuất hiện không đúng lúc hiểu không? Năm năm trước, bọn trẻ mới là trách nhiệm của anh, nếu lúc đó anh không xuất hiện thì bây giờ cũng không cần nữa, ngay cả tôi, lúc trước vì tôi không tin anh, anh mới phẩy tay áo bỏ đi, bây giờ việc gì phải nói là vì tôi, như vậy có phải giả mù sa mưa không?"

Buồn bực trong lồng ngực, Nhan Hàn Thành tựa vào má Mạc Thanh Ngải, không cho cô thấy biểu cảm của mình, nói thật nhỏ: "... Sao em lại nhẫn tâm như vậy, sao lại cố tình đối xử khắc nghiệt với anh, Mạc Thanh Ngải, trái tim anh không phải sắt thép, không chịu được."

Mạc Thanh Ngải đau đớn, cô biết, cô độc ác, chỉ độc ác với anh, cũng chỉ độc ác với chính mình.

"Vậy thì rời xa tôi đi, đừng để tôi phí phạm tình cảm của anh."

"Em muốn anh chết đi sao?" Nhan Hàn Thành nói xa xôi, không có nét vui đùa nào.

Bất an trào lên trong lòng, Mạc Thanh Ngải vội vàng giải thích: "Ai bảo anh nói lung tung là chết hay không, ai bảo anh đi chết."

Nếu anh chết, vậy cô còn sống làm gì.

"Là em, em khiến anh chết đi." Nhan Hàn Thành yếu ớt dựa vào vai Mạc Thanh Ngải: "Dù anh rời xa em, nhưng anh vẫn biết trên thế giới này có người luôn đợi anh, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ lại tình cảm của chúng ta, chỉ là anh nhát gan hơn tưởng tượng, không có dũng khí gặp lại em, bây giờ em lại nói em đã đi rồi, anh không có mục tiêu, không có phương hướng, không biết nên làm thế nào để tiếp tục sống."

Điều này không giống Nhan Hàn Thành mà cô quen biết, Mạc Thanh Ngải cười gượng: "Anh đừng dùng khổ nhục kế, tôi không muốn mắc bẫy đâu."

Nhan Hàn Thành đứng lên, có vẻ đăm chiêu, trong mắt có tia sáng quái dị, nói nhẹ: "Anh phải thể hiện ra thì em mới tin sao, vậy cũng được."

Mạc Thanh Ngải kinh ngạc, khẽ hô: "Anh định làm gì?"

Trên khuôn mặt xám xịt, Nhan Hàn Thành mím môi: "Chỉ là muốn cho em biết, anh không dùng khổ nhục kế, em lại không cho anh cơ hội gì, thế thì cũng chỉ có thể như vậy rồi."

Anh xoay người, còn chưa ra khỏi nhà bếp, Mạc Thanh Ngải đã run rẩy ôm eo Nhan Hàn Thành từ phía sau, ngốc nghếch khóc: "Đồ thần kinh, anh định đi đâu, không cho đi, em chưa nói gì cả, em thề."

Cô rất lo lắng, Nhan Hàn Thành như vậy rất khó đối phó, cô không biết Nhan Hàn Thành định làm gì, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện kia thì nhất định không chỉ để dọa người.

Nhan Hàn Thành dừng bước, thở dài: "Không phải em không thích anh sao? Vì sao còn lo lắng cho anh, chỉ cần anh biến mất, sẽ không còn người quấn lấy em nữa."

Ôm chặt eo Nhan Hàn Thành, Mạc Thanh Ngải tựa đầu vào lưng anh, nói cũng không rõ ràng: "Anh mà biến mất, em cũng không tồn tại."

"Em nói gì?"

"... Em nói" Mạc Thanh Ngải trấn tĩnh lại: "Anh còn dám đùa kiểu này, em sẽ ném Thiên Dục và Tiểu Vũ ra đường làm ăn mày, cho anh không bao giờ yên tâm được."

Chiêu này thật ác!

Biểu cảm cho Nhan Hàn Thành nhanh chóng biến thành ý cười giả dối, nháy mắt với con trai đang rình ở cửa phòng bếp, thật ra muốn thu phục Mạc Thanh Ngải cũng không khó lắm, nhưng đến cuối cùng cô cũng không chịu nói ra bí mật trong lòng.

Nhan Thiên Dục nhíu mày, làm mặt quỷ, bé biết trí thông minh của mẹ sẽ mãi không thể đấu lại cha, nhưng thắng loại quá nhanh, phận làm con như bé không có cảm giác lập được công rồi.

Nhan Tiểu Vũ từ phía sau ló đầu ra: "Anh, sao mẹ lại ôm chú?"

"Tiểu Vũ à..."

"Dạ."

"Không phải chú."

"Dạ?"

"Là cha."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.