Tình Yêu Nhỏ Của Đại Thành

Chương 34



Bóng bóng đèn đường vàng rực.

Hai chiếc bóng một cao một thấp bị kéo dài ra, Nhan Hàn Thành đút hai tay vào túi quần, đôi chân thon dài bước từng bước chậm như đang cố ý đợi người đằng sau, mà Mạc Thanh Ngải chỉ cúi đầu, hai tay khoanh lại trước ngực, bước đi.

Mạc Thanh Ngải có chút ảo não, căng thẳng không dám nói lời nào, đây là tình huống gì? Cô và Nhan Hàn Thành đã dây dưa với nhau hai mươi mấy năm, qua mười mấy năm cãi nhau tổn hại tế bào não, rồi lại mười mấy năm chia chia hợp hợp, còn có hai đứa con, vì sao bây giờ lại có cảm giác ngại ngùng như vậy?

Nhan Hàn Thành dừng bước lại, Mạc Thanh Ngải không kịp dừng đập thẳng mặt vào tấm lưng vững chắc của anh, lập tức ôm mũi kêu đau.

Nhan Hàn Thành bật cười, nhìn cô: "Bị đập đau rồi hả? Để anh xem."

"Không cần đâu." Mạc Thanh Ngải rầu rĩ không chịu buông tay, lẩm bẩm: "Tự nhiên dừng lại làm gì."

Nhan Hàn Thành không để ý đến những lời nói đó, kéo tay Mạc Thanh Ngải ra, sau đó thấy cái mũi đỏ rực của cô, bàn tay thon dài nhẹ nhàng xoa giúp cô: "May là không phải đi sửa, không bị lệch."

Cô khó tin nhìn chằm chằm Nhan Hàn Thành, người đàn ông này đang nói đùa cùng cô trong hoàn cảnh này?

Nhan Hàn Thành nhíu mày nhếch môi: "Sao?"

"Em không phải đi chỉnh."

... ........

Nhan Hàn Thành thở dài, sau đó hỏi: "Tốt hơn một chút chưa?"

"Ừ."

Nhan Hàn Thành rụt tay lại, tự nhiên chuyển sang nắm tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Mạc Thanh Ngải ngạc nhiên nhìn ót Nhan Hàn Thành, cảm thấy hốc mắt mình nóng bỏng, sau đó thong thả đi theo anh.

Nhan Hàn Thành nhẹ nhàng vuốt ve tay Mạc Thanh Ngải, anh phát hiện tay cô tuy mềm mại nhưng có vết chai ở mười đầu ngón tay, có vẻ đây là "chiến tích" của việc quanh năm suốt tháng gõ bàn phím, điều này cũng nhắc anh, đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc nắm tay cô.

"...Nhan Hàn Thành”

Giọng nói nhẹ nhàng vang lên đằng sau anh nhưng anh không quay đầu lại: "Ừ?"

"Đây là lần đầu tiên anh dắt tay em, đi dạo cùng em."

Tâm trạng hơi chua xót nhưng Nhan Hàn Thành không để lộ ra: "Thì sao?"

".... Em rất vui."

Nhan Hàn Thành lại dừng bước, xoay người, nhìn Mạc Thanh Ngải bằng ánh mắt kỳ lạ, biết rõ còn cố hỏi: "Ý của em là anh chưa bao giờ làm chuyện gì lãng mạn với em?"

"Cũng không hẳn." Chuyện lãng mạn Nhan Hàn Thành đã làm không thiếu, ví dụ dạy cô vẽ tranh, ví dụ luôn xuất hiện giúp cô lúc cô khó khăn,...

Nhưng, Mạc Thanh Ngải rút tay ra, cầm cánh tay Nhan Hàn Thành, lôi anh đi: "Em không cần anh thể hiện sự lãng mạn đến lay động trời đất, chỉ cần anh đi dạo cùng em như vậy hàng ngày là tốt rồi."

"....Đồ ngốc." Nhan Hàn Thành cười nhẹ, lắc đầu.

Trong nháy mắt, cảm giác ngọt ngào khó hiểu bao quanh trái tim hai người, thật ra, rất nhiều chuyện đều không quan trọng, kéo nhau tới rồi lại kéo nhau đi, chỉ còn lại hai người luôn phải chịu đau khổ, cần gì phải vậy chứ, đúng thế, cần gì.

Mạc Thanh Ngải không dè dặt nữa, quay sang đùa giỡn trong nháy mắt: "Nhan Hàn Thành, thật ra, lúc anh gọi em là đồ ngốc là dễ nghe nhất, nghe như anh yêu em vậy, ây da, rất ngượng."

Nhan Hàn Thành giật giật khóe mắt, anh nên biết, sở trường của Mạc Thanh Ngải là đắc ý: "Em dựa vào đâu mà tự tin vậy."

"Đừng như vậy, người ta chỉ tự tin ở điểm này thôi, haiz, đã qua mấy chục năm, nghĩ đến hồi còn học nhà trẻ, khi đó tự tin đến mức cho rằng cả vũ trụ đều bị em thống trị."

"Thì ra lúc ở nhà trẻ em chỉ nghĩ đến những việc này."

"Không phải, em chỉ đang nhớ lại kỷ niệm đẹp trước kia thôi, anh còn nhớ không, hồi sơ trung chúng ta xem kịch, người trong đó xăm bên trái Thanh Long, bên phải Bạch Hổ, mà chúng ta chỉ dán chuột Mickey lên tay, còn là dán giấy, rửa nước là trôi."

... ........

Cuối cùng Nhan Hàn Thành cũng phải phản bác: "Anh chưa bao giờ làm những chuyện ngu xuẩn như vậy."

"Đó là anh không có tâm hồn trẻ con." Mạc Thanh Ngải khinh bỉ liếc nht: "Cả ngày chỉ biết cười tít mắt, thực tế là bọn em chơi gì anh cũng không tham gia."

"Em đùa nghịch chuyện huy hiểm nào cũng có anh bên cạnh còn gì."

Ồ...

"Vậy cũng đúng, em muốn đi ăn trộm chuối, bọn Phỉ Phỉ không dám đi, chỉ có anh đưa em qua đường ray để hái trộm."

... ......

"Còn nữa còn nữa, chúng ta trèo vào nhà trẻ khác chơi, là anh dùng lưng đỡ cho em trèo qua tường."

... ........

"Đúng rồi đúng rồi, ha ha, em nhìn trộm đề thi của thầy toán, anh chịu oan giúp em, nhưng không phải thầy toán đánh chết cũng không tin là anh làm sao, anh cũng không bị sao cả, lần đó..."

"Em ồn ào quá." Miễn cưỡng ném ra một câu nói, lấy nụ hôn chặn lại.

Mạc Thanh Ngải thức thời ngừng khoa tay múa chân, đôi tay ôm cổ Nhan Hàn Thành, để mặc anh cọ xát đến tê dại, làm lòng cô cũng ngứa ngáy, nhưng cô thật sự rất thích môi của Nhan Hàn Thành, mềm đến nỗi khiến cô không còn nhớ điều gì nữa.

Dưới đèn đường, hai cái bóng như hòa làm một, may ra hơn nửa đêm không có ai ra ngoài tản bộ.

Thật lâu sau, Nhan Hàn Thành ngừng hôn, nhẹ nhàng ôm lấy cô, không nói chuyện.

Mạc Thanh Ngải tiếp tục bắt đầu câu chuyện vô nghĩa: "Này, nói vậy nghĩ là anh đã đồng ý kết hôn với em?"

"Không."

"Hả?"

"Anh sẽ trả tiền."

"Cái gì?"

"Trả tiền lấy giấy đăng ký kết hôn, để về sau em không phải mắng anh là đồ keo kiệt."

"Oa."

"Ngậm miệng lại."

Nói tới kết hôn, điều quan trọng nhất là phải thuyết phục cha mẹ hai bên, bởi vì nghe Nhan Hàn Thành phân tích, Mạc Thanh Ngải cũng đồng ý không nên gạt cha mẹ đi kết hôn.

Nếu bị cha mẹ phản đối, bọn họ cũng chỉ có thể gặp chiêu phá chiêu.

May mà cha mẹ Nhan đều là người chịu nền giáo dục cao cấp, khi họ nói ra tất cả sự thật, Mạc Thanh Ngải thề cô thấy rõ ràng hai người cố ra vẻ trấn định, nhưng cuối cùng họ vẫn áp dụng kiểu giáo dục cởi mở, cho rằng cuộc sống con mình nên để con mình lựa chọn.

Mạc Thanh Ngải nghi ngờ, tính cách quái dị của Nhan Hàn Thành có phải được bồi dưỡng từ hình thức giáo dục kỳ lạ đó không.

Nhưng không sao, dù sao cha mẹ Nhan từ nhỏ đã đối xử với mình như con dâu, trong lòng hai người đều hiểu rõ nên không làm khó bọn họ, hơn nữa, hai người còn mừng rỡ như điên khi biết có Nhan Thiên Dục và Nhan Tiểu Vũ.

Vậy điều khó nhất chỉ sợ sẽ là cha mẹ Mạc.

Năm năm qua, vì phải chăm sóc hai đứa con, Mạc Thanh Ngải rất ít về nhà, mẹ Mạc và cha Mạc không biết sự tồn tại của Thiên Dục và Tiểu Vũ, Mạc Thanh Ngải thật sự nghi ngờ, có phải vừa tiến vào nhà sẽ bị đá lăn ra ngoài không?

Mạc Thanh Ngải đứng trước cửa suy nghĩ thật lâu vẫn lựa chọn quay người, đối mặt với một người lớn hai đứa nhỏ: "Hay chúng ta đổi ngày đi, mẹ thấy hôm nay không phải ngày hoàng đạo."

Nhan Hàn Thành nhíu mày: "Với em, ngày nói rõ mọi chuyện cho cha mẹ nghe đều không phải ngày hoàng đạo, cho nên chọn ngày không bằng tùy ngày, đi vào thôi."

"Không phải, chuyện này... không phải em mê tín, em thấy chúng ta vẫn nên về nghiên cứu thêm." Mạc Thanh Ngải căng thẳng nuốt nước bọt, bất giác lùi về sau một bước.

Nhan Tiểu Vũ giữ chặt áo Mạc Thanh Ngải, giật nhẹ: "Mẹ, không phải là đi gặp bà ngoại sao? Vì sao không gõ cửa, để Tiểu Vũ gõ hộ nhé?"

"Không được không được, mẹ không cần." Mạc Thanh Ngải giữ chặt Tiểu Vũ, lại lùi về phía sau.

"Mẹ, mẹ kéo rách váy con bây giờ."

Nhan Hàn Thành ôm Nhan Tiểu Vũ, nhíu mày an ủi con gái, nói: "Mạc Thanh Ngải, em xem Tiểu Vũ đã đặc biệt mặc váy ren xinh xắn đẹp đẽ cùng em đi mà em lại không có dũng khí."

Mạc Thanh Ngải tức giận lườm Nhan Hàn Thành: "Không phải đi cùng em, anh không biết con gái thích mặc ren rất quyến rũ sao?"

"Me!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhan Thiên Dục tràn đầy vẻ không đồng ý, có người mẹ nào lại nói con gái mình lẳng lơ sao?

Mạc Thanh Ngải nhanh chóng thay vẻ mặt lấy lòng Nhan Thiên Dục, nịnh nọt: "Con trai, làm ơn đi, lần sau, lần sau."

Trận chiến ba đấu một cứ thế giằng co mãi không xong, không biết qua bao lâu, tiếng mở cửa vang lên phá vỡ trận chiến, mẹ Mạc đang cầm muôi xào và gia đình bên ngoài đưa mắt nhìn nhau.

Trong nhà bếp vẫn vang lên tiếng của máy lọc khí, nhưng không khí trong phòng khách lại nặng nề vô cùng.

Mẹ Mạc mở to mắt nhìn chằm chằm Mạc Thanh Ngải ngồi đối diện, Nhan Thiên Dục và Nhan Tiểu Vũ ngồi bên cạnh mẹ Mạc như hai vị thần giữ cửa, cha Mạc lúng túng đứng ở đó không xa, Nhan Hàn Thành lại có vẻ nhàn nhã ngồi bên cạnh Mạc Thanh Ngải.

Cục diện này, có phần địch đến thì ta bất động.

Cuối cùng, mẹ Mạc đột nhiên đứng dậy làm phòng khách bắt đầu lộn xộn, Nhan Thiên Dục và Nhan Tiểu Vũ phối hợp nhau nắm chặt tay mẹ Mạc, giọng nói đáng yêu cùng vang lên: "Bà ngoại."

Mà Mạc Thanh Ngải đã sớm trốn sau lưng Nhan Hàn Thành, chỉ dám để lộ đôi mắt to nhìn mẹ Mạc cầu xin tha thứ.

Cha Mạc cũng bắt đầu giảng hòa: "Bà nó, có chuyện gì từ từ nói, đừng kích động đừng kích động."

Mẹ Mạc cười hiền từ với Thiên Dục và Tiểu Vũ: "Ngồi ngoan một chút, chờ bà ngoại đi làm đồ ăn ngon cho các con."

Hai bé cũng biết nên thức thời, lực uy hiếp của bà ngoại hai bé ở đẳng cấp rất cao, so với mẹ mà nói, tránh được thì nên tránh, cho nên hai phía ngồi yên tại chỗ, lộ vẻ mặt không thể làm gì.

Mẹ Mạc đi đến trước mặt Nhan Hàn Thành, thở dài: "Con ra đây, đừng trốn tránh, mẹ chưa muốn đánh con."

"Thật sao?" Mạc Thanh Ngải yếu ớt hỏi.

Mẹ Mạc trợn mắt, ra vẻ không nghe thì tự gánh hậu quả.

Mạc Thanh Ngải lặng lẽ đứng dậy, quay lại đứng cạnh Nhan Hàn Thành: "Mẹ..."

"Mẹ không đánh con thì không phải mẹ con nữa." Mẹ Mạc rống lên một câu, giơ cao cái muôi chuẩn bị gõ vào Mạc Thanh Ngải.

"Rầm" Một tiếng động nặng nề vang lên, không cần nhìn cũng biết mẹ Mạc ra tay mạnh thế nào, nhưng tay mẹ Mạc cứng đờ lại, vì không phải trúng đứa con gái bất hiếu nhà mình mà là Nhan Hàn Thành đột nhiên đứng chắn trước mặt Mạc Thanh Ngải, cái muôi đập vào trán Nhan Hàn Thành, lập tức sưng đỏ.

Mạc Thanh Ngải sợ hãi, ngẩng đầu xoa trán của anh, đau lòng nói: "Anh ngốc quá, làm anh hùng cái gì, cho em xem, có đau không?"

Nhan Hàn Thành không thể không thừa nhận một đòn này rất nặng làm anh nổ đom đóm mắt, nhưng cũng không sao, anh vẫn chịu được, không quan tâm đến Mạc Thanh Ngải, anh nhận lỗi với mẹ Mạc: "Mẹ, nếu mẹ vẫn chưa hết giận thì đánh con vài cái nữa đi, đây đều là lỗi của con, không liên quan đến cô ấy, cô ấy chịu khổ đủ rồi, chỉ cần mẹ có thể tha lỗi cho chúng con, mẹ đánh thế nào con cũng đứng yên."

"Nhan Hàn Thành." Mạc Thanh Ngải không nhịn được chảy nước mắt, sau đó quay đầu nhìn mẹ mình: "Mẹ, mẹ đánh con đi, là con bất hiếu, con xin lỗi mẹ."

... ...... .......

"Các con đừng hùa nhau nữa." Cuối cùng mẹ Mạc cũng hoàn hồn, không thèm nhìn hai người bỏ cái muôi ra, cởi tạp dề: "Đại Thành, con vào đây cùng mẹ, mẹ có chuyện muốn nói."

"Vâng."

Mạc Thanh Ngải lo lắng kéo góc áo Nhan Hàn Thành: "Nhan Hàn Thành."

"Không sao." Anh vỗ đầu cô rồi đi theo mẹ Mạc.

Cửa phòng vừa đóng, mẹ Mạc lập tức từ người mẹ hung dữ trở nên đau lòng, đỡ trán cười khổ, nói thẳng vào vấn đề: "Đại Thành, con thật sự yêu Tiểu Ngải sao? Nếu vậy, mẹ lấy tư cách một người mẹ cầu xin con, đừng để nó phải đau lòng nữa, yêu thương nó cho tốt, đúng là nó không thể không có con. Nếu không, đau dài không bằng đau ngắn, đời này hai con đã giày vò nhau đủ rồi, không nên tiếp tục nữa, mẹ và cha nó cũng không thể chịu thêm điều gì nữa đâu."

Nhìn tóc mai mẹ Mạc điểm bạc, Nhan Hàn Thành cảm thán thời gian qua nhanh, cũng đau lòng vì mặt sau của người mẹ này, anh thấy rất có lỗi, nhưng từ lời nói của mẹ Mạc, Nhan Hàn Thành hiểu được một việc khác, khó tin hỏi: "Mẹ, mẹ đã sớm..."

"Đúng vậy, mẹ đã sớm biết." Mẹ Mạc ngồi trên xích đu, cười, lại đau lòng: "Nó gạt mẹ là tòa soạn cử nó đi bồi dưỡng, mẹ và cha nó đã có lần tình cờ gặp nó trên đường, lúc đó, nó đã mang thai năm sáu tháng, bụng to hơn nhiều so với những người phụ nữ mang thai khác, xem ra rất vất vả, mẹ và cha nó không dám tin, điều này đúng là chấn động mạnh, vậy nên mẹ đành phải lén đi theo nó, biết nơi ở của nó, sau đó gọi điện thoại cho Phỉ Phỉ, biết rõ mọi chuyện từ Phỉ Phỉ."

Mẹ Mạc dùng đôi tay thô ráp lau giọt lệ tràn ra ở khóe mắt, thở dài cười cười :"Mẹ chưa bao giờ nghĩ nó có thể kiên cường đến vậy, nhưng cũng vì sự dũng cảm và bướng bỉnh này mà mẹ và cha nó mới quyết định theo ý nó, không đi vạch trần nó, chỉ âm thầm giúp đỡ. Ví dụ khi nó đến chợ gần nhà mua rau, mẹ sẽ làm trước thực đơn, nhờ cô bán rau ở chợ giả vờ nói cho nó biết, để nó có thể bổ sung dinh dưỡng, đầu óc nó đúng là ngu ngốc, haiz, mẹ cứ tưởng nó sẽ không kiên trì được, nhưng không nghĩ tới, nó lại có thể."

Nước mắt liên tục tràn ra, mẹ Mạc lắc đầu, như đang cười nhạo mình vô dụng: "Nhưng Phỉ Phỉ cũng không biết, đêm sinh Thiên Dục và Tiểu Vũ, nó tự mình gọi điện cho bệnh viện, sau đó mẹ chỉ có thể lén đến thăm nó vào buổi tối, nghe y tá bàn luận nó là người chưa kết hôn mà có con, ngay cả cha đứa bé là ai cũng không biết, mẹ đứng ở cửa nhìn nó, thì ra nó không hề nghỉ ngơi mà vẫn khóc tự an ủi mình, nói mình có thể tiếp tục kiên trì, mình có thể, hóa ra cái gì nó cũng biết, nó biết người ngoài nói mình thế nào, nhưng nó vẫn luôn cười, cho rằng mình làm bằng sắt, sẽ không sao. Thấy nó như vậy mẹ cũng không còn cách nào khác, mẹ nấu canh cho Phỉ Phỉ, dạy Phỉ Phỉ cách chăm sóc Tiểu Ngải. Đại Thành, mẹ thật sự rất đau lòng, mẹ và cha nó chỉ có một đứa con gái. Tuy trong cảm nhận của mẹ, Tiểu Ngải cùng con là uất ức cho con, nhưng làm gì có cha mẹ nào không bảo vệ con cái, Tiểu Ngải, là vận mệnh của mẹ."

Đầu óc Nhan Hàn Thành trống rỗng, không biết tiêu hóa nỗi đau trong lòng thế nào, chỉ hỏi đi hỏi lại chính mình, anh dựa vào đâu mà để một người mẹ phải đau lòng đến mức này. Nhan Hàn Thành im lặng cầm tay mẹ Mạc, nửa quỳ nửa ngồi trước mặt mẹ Mạc, lên tiếng nhưng không dấu nổi sự khàn khàn: "Mẹ, con thề, lần này, sẽ không để cô ấy một mình nữa, từ nay về sau, cô ấy có con, xin mẹ, cho con thêm một cơ hội."

Mẹ Mạc vội vàng đỡ Nhan Hàn Thành dậy, nắm tay anh, thở dài: "Mẹ không phải không tin, Đại Thành, mẹ biết, con rất để ý đến Tiểu Ngải, chuyện giữa hai con không phải con sai, Tiểu Ngải cũng có lỗi của nó, chỉ là mẹ sợ, mong con tha thứ cho sự ích kỷ của người mẹ, mẹ chỉ có thể mong con, hãy bao dung nó, yêu thương nó thật nhiều."

"Con hứa với mẹ, con sẽ đối xử thật tốt với cô ấy." Đây là lời nói nghiêm túc của Nhan Hàn Thành, bởi vì anh thật sự cũng nghĩ như vậy, trừ khi anh mất, nếu không anh sẽ không giẫm lên vết xe đổ nữa. dfienddn lieqiudoon

Cuối cùng, Nhan Hàn Thành thấy sự thoải mái và yên tâm ở đáy mắt mẹ Mạc.

Chuyện này tất cả đều vì yêu, bọn họ yêu, cha mẹ yêu, bất cứ ai cũng không thể làm tổn thương đối phương, bọn họ chỉ có thể yêu thương nhau thật tốt mới có thể giúp đối phương thoải mái.

Mà anh, vẫn luôn nợ cô, anh sẽ trả, dùng cả đời để trả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.