Tình Yêu Nơi Đâu

Chương 31



Người thôn quê khi nhàn rỗi không có việc, thì tốc độ của lời đồn đại lan truyền nhanh tới chóng mặt. Mặc dù nói bây giờ không còn cái kiểu phải mai mối mới thành một đôi nữa, nhưng cô nam quả nữ thường xuyên ở riêng với nhau, lại chưa có danh nghĩa chính thức gì, rốt cuộc cũng không tránh khỏi những lời bàn ra tán vào của mọi người.

Số lần Khương Thượng Nghiêu lui tới chỗ cô dần ít đi, đến Lưu Đại Lỗi cũng cảm thấy hoài nghi, len lén hỏi lão Lăng: "Hai người họ... cãi nhau à?".

"Làm việc của cậu đi." Lão Lăng mắt không rời khỏi chiếc vi tính mới: "Cái thứ này, rốt cuộc sử dụng thế nào đây?".

Đang ngả người trên chiếc ghế bành, Khương Thượng Nghiêu đột nhiên thu lại đôi chân dài gác lên khung cửa sổ, nhảy một bước, cầm di động đưa cho lão Lăng: "Lão Lăng, tôi tìm cho anh một giáo viên giỏi, đảm bảo trong vòng hai tháng anh có thể trở thành cao thủ vi tính, phần mềm kế toán gì gì đó, sẽ sử dụng thành thạo".

Những nếp nhăn ưu phiền giữa đôi lông mày của anh bao ngày nay bỗng dưng biến mất, nụ cười trên khóe môi nhìn thế nào cũng thấy có âm mưu.

Lão Lăng chần chừ không dám nhận di động, hỏi: "Ai?".

"Cô giáo Thẩm. Anh gọi điện cho cô ấy, nói là nhờ cô ấy dạy dùng máy vi tính, còn cả phần mềm kế toán gì đó. Giọng nói phải dứt khoát một chút, đừng để cô ấy tìm cớ từ chối, chỉ cần nói, vì công việc trên mỏ, nên nhất định phải học."

Lão Lăng hơi sững người lại nhìn Khương Thượng Nghiêu một lúc, rồi đột nhiên bật cười thành tiếng: "Được", nhận lấy di động sau đó lại đẩy trả cho Khương Thượng Nghiêu: "Thôi, dùng của tôi đi, đóng kịch cũng phải đóng cho hẳn hoi chứ".

Lưu Đại Lỗi đứng bên cạnh chẳng thêm vào được câu nào, một lúc sau mới lắc đầu: "Chỉ nhận một suất lương, còn phải kiêm luôn làm bà mai. Em cũng hiểu rồi, lão Lăng nếu hy sinh ở tiền tuyến, thì người tiếp theo chẳng phải là em sao? Em sẽ tiếp nhận nhiệm vụ hậu phương đúng không?".

Lần đầu tiên dưa đón cô giáo đi lên mỏ, Lưu Đại Lỗi để ý hơn một chút, dùng keo vuốt tóc, thay một bộ quần áo nhìn tương đối sạch sẽ. Lão Lăng hỏi: ''Cậu đi hẹn hò đấy à?".

Lưu Đại Lỗi mặt mày tinh quái, liếc về phía lão đại mặc dù không nói gì nhưng có vẻ không được vui lắm, cậu ta nói như giải thích lại như thanh minh: "Chị dâu tôi từ trước tới nay ấn tượng về tôi vẫn rất tốt. Nghe nói chị ấy đúng là còn có một cô em gái." Ngay sau đó thận trọng hỏi lão đại: "Anh Khương, nếu chúng ta trở thành anh em đồng hao, có thể chia cho em chút lợi tức không?”.

"Mau cút đi." Khương Thượng Nghiêu cười mắng: "Mau đi rồi mau về, tôi xuống hầm xem thế nào, khi quay lại tôi vẫn chưa về, thì hãy chăm sóc cô giáo cho tốt".

Khánh Đệ nhìn thấy Lưu Đãi Lỗi cũng hơi sững người lại, Lưu Đại Lỗi cười cung kính, rất lễ phép vừa giúp cô mở cửa xe, lại vừa mở điều hòa, đến Phúc Đầu cũng được thơm lây, được người ta thắt dây an toàn. Khánh Đệ có chút ù ù cạc cạc chẳng hiểu ra sao.

"Đại Lỗi, lần sau anh đừng đến đón nữa. Hai thôn cách nhau không xa, Chủ nhật được nghỉ tôi đi lại một chút cũng sao."

"Thế không được. Anh Khương đã đặc biệt dặn rồi. Chị có liên quan tới vấn đề an toàn tài chính trên mỏ của hai chúng tôi mà."

Cậu ta bắt đầu trêu Khánh Đệ, một khi Lưu Đại Lỗi vui, cậu ta được thể xông lên, hỏi: "Chị dâu, sao mỗi lần tới đều không gặp người nhà chị tới chơi vậy?".

"Họ đều rất bận." Khánh Đệ cắt ngang nói: "Còn nữa, đừng gọi tôi như vậy, tôi và anh Khương chỉ là bạn".

Lưu Đại Lỗi mặt mày khổ sở, trong lòng đang nghĩ làm thế nào để nói lảng sang chuyện khác, thì nghe Khánh Đệ hỏi: "Anh Khương gần đây có bận không?".

Cơ hội để lấy lòng này làm sao có thể bỏ lỡ được chứ? Lưu Đại Lỗi lập tức đáp: "Không bận bằng thời gian trước, thời gian đó khiến anh ấy rất đau đầu, chỉ hận không thể thay hình đổi dạng, muốn tới đâu lập tức có thể tới đó ngay. Cuối cùng cũng ép tên tiểu tử đó phải xuống nước, tới tìm chúng tôi nói chuyện. Thời gian này nhàn hơn nhiều rồi, nhưng tâm trạng anh Khương có vẻ không tốt lắm, lúc nào cũng ngồi ngẩn ngơ cả ngày, không biết là nhớ ai nữa?". Cậu ta nói xong liền liếc trộm biểu hiện của Khánh Đệ qua gương chiếu hậu, thấy sắc mặt cô hơi tối lại, Lưu Đại Lỗi thầm nghĩ: Anh Khương, anh thấy em làm bà mối thế đã đủ chuyên nghiệp chưa? Đợi tới khi chị dâu đau lòng, thì sau đó có gì không thể thương lượng chứ?

Khánh Đệ nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.

Số lần Khương Thượng Nghiêu tới thăm cô thưa dần, một người mẫn cảm như cô sao có thể không cảm nhận được chứ? Sự ngượng ngùng và ấm áp ngày hôm ấy tới giờ cô vẫn còn nhớ như in trong đầu, sau đó anh lặng lẽ rút lui, không cần phải nói cô cũng hiểu.

Nếu đúng như những gì Đại Lỗi nói, có lẽ người anh nhớ tới là Nhạn Lam rồi? Người ta sống trên đời này, khó nhất chính là chữ "bỏ". Mặc dù trong ánh mắt anh có sự vấn vương, tình cảm được giấu sâu trong đó và bao nhiêu lần ngập ngừng định nói rồi lại thôi, còn có nụ cười vui sướng trong rất nhiều lần khi gặp nhau, cô khẳng định anh không phải không có tình cảm với mình.

Vì vậy anh mới xin cô cho anh thêm một chút thời gian, để anh có thể thẳng thắn với chữ "bỏ", và không còn gì nuối tiếc trước từ "được".

Khánh Đệ nhớ tới đêm trước hôm sinh nhật, vẻ mặt nghiêm túc của anh dưới ánh trăng khi nói những lời đó. Cô khẽ mỉm cười.

Rồi lại nhớ tới những lời cầu xin khẩn thiết của lão Lăng trên điện thoại, liên tục nói vì yêu cầu của công việc, không liên quan gì tới anh. Nụ cười của cô hiện ra rõ rệt hơn, lan tới tận tim.

Lời nói và hành động của anh bất nhất, liệu có phải anh muốn nói rằng, trong trái tim anh, trận chiến giữa hiện tại và quá khứ, anh đã chọn cách buông vũ khí đầu hàng rồi?

Con người này, nhất định phải quanh co như thế sao?

Trên mỏ, Phúc Đầu đã lâu không được gặp con gái lão Lăng, nó vui mừng rối rít. Còn Khánh Đệ đứng trong văn phòng nhìn quanh một vòng, còn chưa kịp hỏi, lão Lăng đã giải thích: "Anh Khương xuống hầm rồi, đường hầm cũng đã mở xong, hôm nay đo khí, lắp quạt gió. Anh Khương nói, tất cả mọi người phải cố gắng chịu vất vả trong vòng nửa tháng cho kịp, tranh thủ cuối tháng đầu máy khoan được mua về để có thể khởi công".

Ánh mắt Khánh Đệ dừng lại ở ròng rọc và máy trộn xa xa phía dưới lan can, trong lòng thầm mắng anh là kẻ nhát gan, nhưng với thành tích trước mắt lại khiến Khánh Đệ thấy vui thay cho anh.

Thời gian lão Lăng vào tù cũng gần với thời gian Khương Thượng Nghiêu bị giam, tuổi lại lớn, cũng đã bỏ lỡ mất thời kỳ phát triển mạng, nên học khá vất vả, cho tới tận trước giờ ăn tối, mới gọi là nắm được kiến thức chung chung.

Khánh Đệ còn đang do dự xem nên ở hay đi, thì Khương Thượng Nghiêu đã bước vào cửa, đặt mũ công trường xuống, gọi cô: "Em lại đây".

Vẻ mặt anh vẫn bình thản như mọi ngày, nhưng niềm vui bộc lộ qua ánh mắt đã tố cáo tâm trạng thật của anh. Khánh Đệ lại một lần nữa thầm mắng anh "tên nhát gan", rồi nói thẳng: "Em cứ tưởng anh ăn cơm ở mỏ không về văn phòng, nên định về đây".

Khương Thượng Nghiêu hơi khựng lại. Con gái thường hay nhõng nhẽo dỗi hờn, anh vốn nghĩ mấy ngày nay mình rút lui, sẽ khiến cô tức giận thất vọng, thậm chí sẽ nhìn anh với ánh mắt khó chịu. Anh đã chuẩn bị sẵn mấy câu nói để dỗ dành cô, hoặc tỏ ra đau khổ nhăn nhó kể lể mấy ngày nay bận tới mức trên đầu mọc ra thứ gì cũng không biết. Nhưng Khánh Đệ lại biểu hiện như thế khiến anh chẳng biết nên làm thế nào cho phải, giống như việc anh tồn tại hay không tồn tại, xuất hiện hay không xuất hiện đều là chuyện hết sức bình thường, không đáng được nhắc tới.

Cảm giác thất vọng nặng nề cứ thế dâng lên, anh nhìn cô chằm chằm rồi nói một câu mà chính mình cũng cảm thấy bất ngờ: "Đừng về, ở lại đây ăn cơm với anh, anh nhớ em".

Trên đường quay về thôn Nam, trong khoang xe yên tĩnh, hai ánh mắt vô tình chạm nhau rồi lại vội vàng lảng ra chỗ khác, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, hoàn toàn không làm lộ ra cảm giác gần gũi về tâm hồn nhưng lại xa cách về thể xác của hai người họ.

Mấy lần Khương Thượng Nghiêu định mở miệng làm dịu bầu không khí gượng gạo này, nhưng rồi vẫn lúng túng khép miệng lại. Cho tới tận khi Phúc Đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ sủa một tràng dài, anh mới tìm được đề tài để nói: "Đồ ngốc, mắt vẫn còn tinh lắm, nhìn thấy chim đậu trên cành cây phải không?".

Nào ngờ Khánh Đệ chỉ ừ một tiếng.

Hai tay đặt trên vô lăng của anh nắm chặt rồi lại nới lỏng, trầm ngâm hồi lâu, bỗng hỏi cô: "Anh còn chưa lấy bằng lái, em có sợ không?",

Khánh Đệ khó hiểu nhìn anh: "Chẳng phải anh cũng đang ngồi trên xe sao?".

Khương Thượng Nghiêu nghĩ kỹ về hàm ý của câu nói này, ngoài cảm giác thỏa mãn đầy kỳ lạ ra cảm giác nhẹ nhàng đột nhiên ào tới: "Nếu thật sự lao xuống hào nước thì cũng đế anh xuống trước, anh biết bơi".

"Cái hào kia sâu chưa tới một mét mà!" Nói rồi cả hai cùng bật cười: "Đúng rồi, giờ anh vẫn còn chưa phát tài mà đã học cách phung phí rồi sao, đổi xe mới nữa".

"Thời gian trước phải đi lại nhiều nơi, việc nào cũng cần giải quyết, anh với lão Lăng thường xuyên phải chia nhau ra làm, nên anh mới mua chiếc xe này. Chẳng phải giờ vẫn coi trọng hiệu quả hay sao? Nếu mỏ có thể mở cửa sớm ngày nào, thì tiền càng thu hồi nhanh ngày đó." Anh không thể thẳng thắn nói với cô rằng tiền mua xe và những thiết bị mới trên mỏ là tiền bồi thường tổn thất của Nhiếp Nhị, vì không muốn cô có ấn tượng xấu chuyện ăn xài phung phí trong lòng, nên đành cất công giải thích.

"Được rồi, em có bảo anh tiêu tiền bừa bãi đâu. Hơn nữa, đây là tiền của anh mà." Khánh Đệ nói nhỏ dần, nói xong cúi gằm đầu xuống.

Thấy sắp đến thôn Nam, Khương Thượng Nghiêu nhớ ra còn một chuyện quan trọng hơn, liếc nhìn sắc mặt cô, rồi chầm chậm nói: "Mấy ngày nay, ngoài thời gian bận rộn trên mỏ, kỳ thực, còn có vài nguyên nhân khiến anh không tới tìm em".

Khánh Đệ im lặng chờ đợi. Tối nay anh rất lạ không giống ngày thường, đầu tiên là câu thổ lộ hết sức trắng trợn kia, giờ lại ấp a ấp úng, cô có cảm giác như sắp xảy ra chuyện gì đó, nhưng không xác định được là chuyện gì, trong lòng thấp thỏm vui mừng, trái tim loạn nhịp theo ánh mắt của anh mỗi khi liếc trộm về phía mình. Điều duy nhất cô có thể làm là cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

"Ở đây lâu như vậy, thói quen của mấy cô mấy thím anh cũng hiểu rất rõ. Chỉ cần mở mắt là miệng hoạt động, từ đông tới tây, chuyện lớn chuyện bé không chuyện nào không đem ra nói. Anh không sao, anh là dàn ông... Sau khi ra tù, anh cũng đã quen với ánh mắt soi mói của người xung quanh rồi. Em thì khác, em là con gái, lại đang dạy học, người ta tôn trọng em, anh không muốn vì anh mà em phải chịu ảnh hưởng xấu".

Khánh Đệ có chút bất ngờ. Cô đoán rằng anh đang muốn trốn tránh, đang trong giai đoạn giằng co để đưa ra quyết định, nhưng cô chẳng đoán được là vì lý do này. Cô cúi đầu trầm ngâm một lúc, quyết định nói thẳng nói thật: "Chủ yếu là cậu mợ em, gặp ai cũng nói là họ hàng của anh, chính là cái kiểu... họ hàng giữa em và anh", Trên thực tế cậu mợ cô hễ mở miệng là nói: "Cháu rể của chúng tôi". Câu nói này Khánh Đệ thật không cách nào nhắc lại được. Thấy anh vẫn bình thản, cô nói tiếp, như giải thích như bảo vệ cho cậu mợ mình: "Cậu mợ em không có ý gì xấu cả, chỉ là họ suy nghĩ quá đơn giản. Giờ anh về làng Vọng Nam, đặc biệt là đang ở thôn Nam, đồng ý chia lợi nhuận cho mọi người, mọi người đều thầm cảm kích anh, vì vậy mợ em nghĩ nếu có quan hệ gì đó với anh, thì sẽ được nở mày nở mặt".

Cả tảng đá lớn trong lòng Khương Thượng Nghiêu như vừa rơi xuống, dở khóc dở cười nói: "Mợ em cũng thật thú vị. Người thật thà như cậu em chắc không thể quản nổi mợ ấy. Là anh nghĩ nhiều rồi, anh cứ nghĩ đã có những lời khó nghe truyền tới tai em chứ".

Khánh Đệ thật thà thừa nhận: "Dễ nghe có, mà khó nghe cũng có"

Sắc mặt anh trở nên nghiêm túc, ánh mắt thâm trầm như nước, giấu cảm xúc thoáng giận xuống. Một lúc lâu sau anh thở dài, nắm lấy tay Khánh Đệ, mắt nhìn phía trước nói: "Khánh Đệ lần sau nếu có ai hỏi, thì cứ nói thẳng với người ta anh là bạn trai em nhé".

Vẻ mặt có chút ấm ức của cô như lập tức cứng lại, nghiêm túc quay đầu nhìn anh để xác định sự thật. Sự băn khoăn trong mắt cô anh thấy hết và ghi nhớ, chấn động trái tim anh. Khương Thượng Nghiêu nắm thật chặt tay cô, từ tốn nói: "Thật đấy".

Sự bình tĩnh mà cô cố gắng duy trì đã hoàn toàn sụp đổ khi nghe thấy hai từ đó, ngay lập tức quay phắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rút tay lại giơ lên che nửa mặt.

Khương Thượng Nghiêu hơi hoảng, dừng ngay xe lại cố gắng kéo cô ra, cô giống như con tôm cứ co người ngồi trên ghế, che mặt đi không cho anh nhìn. Phúc Đầu ngồi đằng sau tưởng có chuyện gì, hung tợn nhe hàm răng trắng nhọn hoắt ra, nhằm về phía Khương Thượng Nghiêu sủa không ngớt.

"Đồ chó ngốc, im mồm lại! Khánh Đệ." Anh cuống quýt, đột nhiên lại cảm thấy không chắc chắn, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mở miệng nói một cách khó khăn: "Nếu em không thích...".

"Không phải." Cô vội vàng giải thích: "Em rất thích".

Cô co người trên ghế, như cố gắng lấy hết can đảm, từ từ bỏ tay xuống, để lộ ra khuôn mặt giàn giụa nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh nhắc lại: "Em thích". Cô đã đợi suốt cả buổi tối, vậy mà như đã đợi cả mười năm rồi, khi thật sự nhận được hạnh phúc cô lại có chút không sao kìm nổi lòng.

Khuôn mặt như vui như buồn ấy được bàn tay anh giữ lấy, đang nhìn anh cười, đồng thời nước mắt vẫn cứ lăn dài. "Em thích." Cô nói khẽ.

Trong lòng anh dâng lên cảm giác xúc động mà cảm ơn Thượng đế, giấc mơ đầu đời đã tan vỡ, anh cố gắng đấu tranh để sinh tồn được tới ngày hôm nay, chính là vì giây phút đáng rơi nước mắt này.

Ngón tay khẽ lướt qua khuôn mặt nhỏ gầy của cô, những ngón tay ướt đẫm. Vào giây phút bàn tay anh rời khởi khuôn mặt cô, anh đặt một nụ hôn lên trán, lên tiếng thầm dỗ dành cô: "Đừng khóc. Đừng khóc. Anh cũng thích thế này".

Nghe anh nói thế, Khánh Đệ hơi khựng người tại, khuôn mặt quen thuộc của anh ở ngay trước mắt, khác với sự nghiêm túc ngày thường, trong mắt anh tràn ngập niềm vui mừng, nỗi xúc động và quan tâm, còn cả kinh ngạc mà cô không sao nắm bắt được.

"Anh có chắc chắn không? Thật sự chắc chắn không?" Cô kinh ngạc hỏi, ánh mắt vừa như do dự vừa như chờ đợi.

Bình thường cô rất điềm tĩnh trầm lắng, nhưng lúc này lại tỏ ra thảng thốt, trước ngưỡng cửa của tình yêu cô lại không tự tin như thế. Một cảm giác yêu thương tràn tới, dâng lên thành từng tầng từng lớp bao trọn trái tim đang ngày càng lạnh cứng của anh, Khương Thượng Nghiêu chầm chậm gật đầu.

Nụ cười trên môi Khánh Đệ mở rộng, ngay sau đấy cô khẽ kêu lên một tiếng rồi dang hai tay ôm chặt lấy anh. Mùi nước hoa nhàn nhạt vấn vít, cô ôm chặt cổ anh, dựa hẳn vào người anh khẽ run run.

"Khánh Đệ, Khánh Đệ." Anh gọi tên cô một cách khó khăn: "Anh sắp không thở được rồi", không biết là do cánh tay cô đang siết chặt hay do cơ thể mềm mại của cô đang dựa vào lòng anh.

Khánh Đệ nghe thấy vậy vội nới lỏng tay, trong bóng tối vẫn còn nhìn thấy sự ngượng ngùng lờ mờ trên khuôn mặt, đỏ lan sang đôi tai, Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu, ngón tay bất giác không thể làm chủ được nữa, giơ ra nghịch nghịch tai cô: "Sau này, đừng nói với người khác anh chỉ là bạn bình thường, nữa nhé".

Cô mím môi mỉm cười, lại gật đầu.

Anh gọi tên cô một lần nữa, kéo mạnh cô vào lòng.

Sự tiếp xúc thân mật như thế này, không khí xung quanh toàn là mùi đàn ông rất hấp dẫn của anh, trái tim như nghẹn lại cùng hơi thở, phập phồng từng hồi. Khánh Đệ đưa bàn tay run ray của mình lên lau nước mắt trên mặt, cố gắng lấy lại chút lý trí, đẩy anh ra nhắc nhở: "Có người kìa"

Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn quanh, không xa phía ngoài cửa xe là cảnh cả thôn đang chìm vào đêm, làm gì có người, ngoài Phúc Đầu đang rên ư ử nhìn họ chằm chằm. Tâm trạng anh lúc này rất vui vẻ, quay lại nựng nó: "Phúc Đầu, mày mau nhắm mắt lại, về nhà tao sẽ thưởng cho mày một khúc xương ngon".

Khánh Đệ phì cười, đẩy anh một cái rồi nói: "Đi thôi, về thôi".

Trong lòng anh hiểu lúc này cô đang xấu hổ, nên cũng không quấn quýt thêm nữa, chỉ véo mũi cô, khiến Phúc Đầu lại nổi giận sủa thêm một hồi. "Đồ chó ngốc, không thèm đôi co với mày."

Xe đến đầu thôn cô kiên quyết xuống đi bộ, Khương Thượng Nghiêu không chịu, lái xe tới tận cổng trường. Xuống xe, anh nhân tiện nắm chặt tay Khánh Đệ, không để cô có cơ hội phàn đối, liền nói luôn: "Quang minh chính đại, ai thích nói cứ để họ nói".

Khánh Đệ mím môi mỉm cười, nắm chặt các ngón tay anh.

Hàng rào của trường cũng chỉ để làm cảnh, chưa đến cửa khu ký túc đã thấy đồng nghiệp ôm chậu rửa mặt ra ngoài lấy nước, nhìn thấy Khánh Đệ vội lên tiếng chào: "Cô giáo Thẩm, cô đi đâu về đây?".

Khánh Đệ nghĩ đến bốn chữ quang minh chính đại, bèn cười khúc khích đáp: "Vâng, chúng tôi vừa ra ngoài đi dạo". Đồng nghiệp đó cười khan vài tiếng, nói tốt quá tốt quá, rồi đi vào phòng. Khánh Đệ quay lại tinh nghịch nháy mắt với Khương Thượng Nghiêu.

Ngay sau đó cô nghe thấy có tiếng người gọi giật lại đầy bàng hoàng: "Chị".

Một bóng người đứng dậy từ trong bóng tối trước cửa ký túc xá, là Ái Đệ.

Mặt Ái Đệ hơi sưng, trong mắt vằn tia máu. Một người luôn chú trọng tới hình thức bên ngoài như Ái Đệ lúc này đầu tóc rối bù, mặc nguyên bộ quần áo ngủ, đi dép lê cứ thế chạy từ Vấn Sơn đến Dã Nam, Không biết là do bị thương ở đùi hay ngồi xổm quá lâu, mà khi đã nằm trong vòng tay Khánh Đệ rồi, người vẫn khẽ run lên lẩy bẩy, đứng không vững, chỉ ôm chặt lấy cô gọi chị liên tục. Khánh Đệ dùng sức giữ chặt lấy em, nói: "Tiểu Ái, đừng sợ, có chị đây. Đứng dậy chúng ta vào nhà nói chuyện".

Khương Thượng Nghiêu thấy cô có vẻ không đỡ nổi Ái Đệ liền đi lên phía trước khoác tay Ái Đệ, ra hiệu cho Khánh Đệ mở cửa

Vào phòng Ái Đệ vừa ngồi xuống mép giường, người đã không thể chịu đựng hơn được nữa, từ từ ngả xuống. Khánh Đệ vội vàng đỡ em rồi nhét vào sau lưng Ái Đệ một cái gối, sau đó lại sờ bàn tay lạnh ngắt của em, quay đầu lại nói với Khương Thượng Nghiêu giọng khẩn cầu: "Anh vào bếp lấy giúp em chút nước nóng được không?".

Khương Thượng Nghiêu gật đầu rồi đi. Khánh Đệ vội vàng lấy chăn đắp lên người Ái Đệ, khi có nước mang tới vội dỗ em uống nửa cốc cho ấm bụng. Ái Đệ được ủ ấm, đầu óc dần tỉnh táo, nhìn chằm chằm chị một lúc, đột nhiên òa lên khóc nức nở.

Khương Thượng Nghiêu lẳng lặng đóng cửa đi ra ngoài, đứng đó châm một diêu lluiốe.

Trong phòng Khánh Đệ ôm chặt em, để mặc nước mắt Ái Đệ chảy ướt hết áo mình, tay vỗ nhè nhẹ lên lưng nó.

"Tiểu Ái, có phải Hướng Lôi bắt nạt em không?"

Ái Đệ chỉ thút thít lắc đầu.

"Thế là, làm ăn thua lỗ à?"

"Không phải." Ái Đệ vẫn nói trong tiếng nấc.

Khánh Đệ cắn chặt môi, sau đó hỏi một câu mà cô không muốn nhất: "Thế bố... lại đánh em à?".

Nói đến từ bố, đột nhiên cô cảm thấy cơ thể Ái Đệ như cứng lại trong vòng tay mình, sau đó run cầm cập. Khánh Đệ không thể kiên nhẫn hơn được nữa, nâng mặt Ái Đệ lên, chỉ thấy sắc mặt em gái trắng bệch, ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ, giống như con chuột nhỏ vừa bị sập bẫy.

"Ái Đệ…" Ái Đệ đột nhiên nắm chặt cổ áo cô, nắm chặt tới nỗi cô có cảm giác mình sắp nghẹt thở: "Ái Đệ!".

“Ông ta không phải là người. Chị, ông ta không phải. Ông ta không phải bố chúng ta. Ông ta là cầm thú, là tên khốn nạn..."

Khánh Đệ chỉ cảm thấy như có tiếng sấm nổ bên tai, bản thân cũng muốn sụp xuống, cánh tay dùng sức ôm chặt vai em ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào khuôn miệng vẫn đang không ngớt buông lời nguyền rủa của Ái Đệ: "Tiểu Ái, đừng dọa chị. Tiểu Ái!". Cô như phát điên lên ôm vai em gái mà lắc: "Em mau nói cho chị biết, có phải em đã bị tên khốn đó…Ái Đệ?"

Ái Đệ đờ đẫn ngẩng đầu lên, mím chặt môi, cố ngăn dòng nước mắt tủi nhục đang ào ạt tuôn ra: "Chị, em thoát được ra ngoài. Liều mạng để thoát ra ngoài. Ông ta uống nhiều quá, lại khỏe. Suýt chút nữa thì em... em cứ nghĩ hôm nay mình...".

Buổi chiều Hướng Lôi đến tiếp quản cửa hàng, Ái Đệ tranh thủ thời gian về nhà định ngủ một lát. Nghe có tiếng mở cửa lạch cạch nó cứ nghĩ mẹ về, nên chỉ ậm ừ gọi "mẹ", kết quả người vào phòng lại là người sẽ khiến nó ghê sợ suốt phần đời còn lại. Ái Đệ vật lộn hồi lâu mới thoát được ra ngoài, không dám tới tìm Hướng Lôi, đi thẳng ra bến xe, cầu xin lái xe cho nó đi nhờ tới Dã Nam. Người trên xe thấy Ái Đệ nhếch nhác đáng thương, cho nó mười tệ, đủ tiền đi xe tới làng Vọng Nam.

Tiếng khóc thút thít vọng từ trong phòng ra, Khương Thượng Nghiêu dập tàn thuốc Iá, ngồi xổm xuống ấn đầu Phúc Đầu, Phúc Đầu thuận theo tay anh quay lại nhìn, cổ họng phát ra vài tiếng rên ư ử đầy ấm ức. Anh lại lần nữa dùng lực nghịch đùa Phúc Đầu mấy cái, rồi đốt điếu thuốc thứ hai.

Trời bắt đầu vào đêm, cửa phòng hé mở, Khánh Đệ bước ra, thấy anh thì khựng lại: "Anh chưa về à?".

"Sao anh có thể yên tâm?" Anh nhìn vào phòng hất cằm: "Ái Đệ ngủ rồi?".

Khánh Đệ gật đầu, đi gần về phía anh, trong lòng thấp thỏm không biết cuộc đối thoại ban nãy của chị em cô anh nghe được bao nhiêu.

Khương Thượng Nghiêu đưa tay kéo cô vào lòng, bàn lay to lớn của anh ôm chặt lấy gáy cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô, trầm giọng nói: "Khóc sưng hết mắt rồi".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.