Tình Yêu Nơi Đâu

Chương 65



Ái Đệ thầm cười nhạt trong lòng. Khi chị gái anh ta trả cho một phần tiền, Hướng Lôi từng thề thốt sau này tiền sẽ giao cho cô nắm giữ, thì ra vẫn không yên tâm. Hơn nữa, ánh mắt và giọng nói ấy của Hướng Lôi rõ ràng đang nghi ngờ cô làm việc gì đê tiện

Hồi Tết hai người cãi nhau một trận kịch liệt, hàng xóm phải gọi 110 đến. Anh Hắc Từ kia quả thực thiên vị cô. Nhưng cũng chính vì chuyện này, mẹ chồng lại cho rằng con trai mình thiệt thòi, không biết nói xấu gì con dâu sau lưng, mà các bà các thím sau này gặp cô, ánh mắt có vẻ thay đổi.

Ái Đệ cay đắng nghĩ, duy trì một gia đình khó thế này sao? Mẹ, chị, và cả cô nữa, mọi người đã gắng hết sức để sưởi ấm trái tim những người đàn ông, để cuộc sống dễ chịu hơn. Ai ngờ cuối cùng trái tim người đàn ông còn chưa ấm nóng, thì trái tim mình đã nguội lạnh tự bao giờ.

Song dù có lạnh tới đâu, Ái Đệ cũng chẳng chịu thua, mà vẫn kiên quyết cố gắng tới cùng. Cô nghiêm túc nói với Hướng Lôi: "Số tiền đó em vay của người ta, có viết giấy nợ, không tin anh đi hỏi từng người xem". Sau đó cô nói ra mấy cái tên, đều là bạn học cũ.

Hướng Lôi thì thầm hỏi: "Vay tiền làm gì?".

Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, nhắc lại chuyện cũ: "Lôi Lôi, chúng ta chuyển ra ngoài sống đi,bao nhiêu người chen chúc ở đây, chuyện lớn chuyện nhỏ chỉ cần sơ suất cũng sẽ tạo thành mâu thuẫn. Anh biết tính khí em, làm gì mẹ cũng chẳng thuận mắt, hơn nữa giờ bà cũng nhiều tuổi rồi, tâm trạng không tốt sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.."

Lời còn chưa dứt, mẹ Hướng Lôi đã mở cửa phòng xông vào, chỉ thẳng vào con trai chửi bới, "Bà mẹ chồng già là tao đây, giờ tuổi cao sức yếu, không làm được việc nhà nữa, chúng mày chê phiền phức đúng không? Hầu hạ chúng mày ăn uống vui chơi cả đời, nuôi chúng mày đúng là uổng công".

Gả về nhà Hướng Lôi hai, ba năm nay, Ái Đệ sớm đã bị mẹ chồng bào mòn tính khí, nói lý không thông, động chân động tay càng không được. Cách duy nhất là phải cẩn thận lời ăn tiếng nói.

Bà mẹ chồng cô cũng coi như thông minh, trong lòng căm hận nhưng quyết không ra tay với Ái Đệ trước, chỉ giơ tay đánh con trai xả giận. Hướng Lôi bị mẹ đẩy mãi, đẩy mãi tới tận góc tường. Căn phòng vốn nhỏ, chỉ đủ để kê một chiếc giường đôi. Ái Đệ ngồi ở đầu giường không có chỗ trốn, đành đứng dậy khuyên mẹ chồng nhẹ tay.

Vừa chạm vào vạt áo, bà đã mượn thế trượt xuống, miệng la bai bải Ái Đệ đánh mẹ chồng, nước mắt nước mũi tèm lem.

Thấy tình cảnh ấy, ông bố chồng chẳng thể vờ như không tồn tại được nữa, đành ra mặt. Ba người vây quanh bà vừa dỗ vừa khuyên, lúc ấy mọi việc mới tạm ngừng.

Trong nhà duy chỉ có bố chồng là hiểu biết. Ái Đệ nghĩ chuyện này trước sau gì cùng phải giải quyết, không thể cứ thế mà cho qua được. Kéo dài mãi, tuổi thanh xuân của cô sẽ bị bào mòn, tình cảm của cô và Hướng Lôi cũng sẽ không còn nữa.

Thế là, Ái Đệ mời bố chồng ra phòng khách ngồi, trên lập trường của cả hai bên mà phân tích lợi hại của việc chung, cuối cùng nói ra việc cô định mua nhà ở riêng.

Trước kia, khi hai vợ chồng nằm bên nhau nghĩ đến viễn cảnh tương lai, Hướng Lôi hạ quyết tâm ủng hộ quyết định của Ái Đệ. Lần này cũng thế, chỉ có điều ánh mắt anh ta lảng tránh, ngừng định nói rồi lại thôi.

Mẹ chồng ngồi trong phòng gọi tên ở nhà của Hướng Lôi.

Bị mẹ ra ám thị như thế, Hướng Lôi cúi đầu, lúc lâu sau mới mở miệng, "Mẹ anh... anh cũng muốn hỏi, nói thật thì, chủ nhà này ghi tên ai trong sổ đỏ?".

Trước kia đã nói sẽ viết tên của cả hai người, Ái Đệ nghĩ dù Hướng Lôi có nhược điểm thì vẫn là chồng mình, ghi tên cô hay tên hai vợ chồng chẳng có gì khác biệt. "Chắc chắn là hai vợ chồng mình rồi!"

Hướng Lôi khó xử nhìn về phía hai bậc phụ huynh. Bố anh là người thật thà, lập tức gật đầu tỏ ý tán đồng, "Hai người thì tốt rồi, hai người thì tốt rồi".

Ngay lập tức, mẹ chồng hét lên: "Lão Hướng!".

Hướng Lôi đột nhiên mất phương hướng, nhìn trái ngó phải liếc mắt xung quanh, tránh ánh nhìn của Ái Đệ, nói: "Ghi cả tên bố mẹ anh vào, họ cả đời vất vả, mẹ anh đã nói, tương lai chỗ này phá dỡ, muốn lấy tiền đền bù hay lấy nhà đền bù do chúng ta quyết định, cho chúng ta hết".

Ái Đệ nghe thấy ý chồng muốn chia miếng bánh ra làm nhiều phần, ngay lập tức sầm mặt lại. Tâm địa của mẹ chồng, cô hiểu, bà chắc chắn sợ cô chiếm ưu thế, hoặc sợ con trai nghe lời vợ quá, sau này sẽ bị cô hại. Vừa đặt chân vào, họ đã chiếm ba phần tư căn hộ rồi, như thế dù Ái Đệ có là Tôn Ngộ Không tái thế cũng sẽ bị ăn tươi nuốt sống, chẳng thể bay nổi lên trời.

"Nếu bố mẹ muốn qua sống thì cứ qua, chuyện này liên quan gì đến việc thêm tên vào sổ?" Ái Đệ cố kìm nén, khẽ tiếng cảnh cáo Hướng Lôi, "Đây là số tiền hai chúng ta vất vả tích cóp, còn cả tiền em đi vay mượn, sau này chúng ta còn phải vất vả trả nợ hơn mười năm đấy".

Bình thường mẹ chồng cô vẫn hay giả điếc, hôm nay thính lực bỗng chốc lại tốt đột ngột, cách cả hành lang nhỏ mà cũng nghe thấy, lập tức nổi đóa, lao khỏi giường chạy ra phòng khách, chỉ vào mặt Ái Đệ mắng: "Tiền mày kiếm? Đồ không biết liêm sỉ! Đều là tiền con trai tao vất vả thức khuya dậy sớm tiết kiệm được, đừng quên sạp hàng của mày do ai tìm cho, ai trời chưa sáng đã đi lấy rau cho mày! Ngày ngày ngồi ở quầy trang điểm ăn mặc như gái đứng đường, chèo đông kéo tây, bắt nạt Hướng Lôi hiền lành thật thà, nhìn thấy cũng vờ như không nhìn thấy. Lấy mày về mấy năm rồi một quả trứng mày cũng không mất! Ai biết có phải trước kia bị thằng khác chơi chán rồi không, chơi rách nát rồi mới chọn Hướng Lôi nhà tao? Mày định cầm tiền của con trai tao, ở nhà con trai tao và bắt nạt mẹ nó à?".

Những lời đó rất giống trước kia bà nội đã mắng chửi mẹ cô, mẹ im lặng không nói, chỉ biết co người vào góc tường. Khi ấy, hai chị em cô còn chưa được năm, sáu tuổi, nhưng vẫn luôn ghi khắc trong tim.

Khuôn mặt khắc nghiệt của bà nội với vẻ mặt xấu xa co giật của mẹ chồng sao giống nhau đến thế. Nỗi ấm ức bao nhiêu năm nay bỗng phun trào như núi lửa, Ái Đệ không thể kiềm chế được nữa, từng bước, từng bước tiến gần mẹ chồng, hỏi ngược lại: "Khi tôi và Hướng Lôi kết hôn, tôi còn là trinh nữ chính thống. Bà sỉ nhục tôi không sao, nhưng cũng đừng hất cả chậu máu chó lên người con trai bà chứ. Tôi vào nhà bà mấy năm, tiền ăn tiền ở cũng đều một tay tôi kiếm ra. Tôi cũng trời chưa sáng đã dậy trông hàng cho tới tối mịt, mệt và buồn ngủ tới mức hai mắt không mở nổi cũng chẳng dám về nhà chợp mắt một giây. Tiền ăn tôi và Hướng Lôi nộp mỗi tháng nhiều gấp đôi con gái bà và cháu ngoại bà. Bà thì cứ năm ba ngày lại sinh nhật nhà này đám cưới nhà kia, nhưng lúc nào cũng tỏ ra mình không có bản lĩnh ấy, đi đông đi tây cũng một mình tôi và Hướng Lôi bỏ tiền. Con gái bà chuyển về đây sống từ lúc tôi và Hướng Lôi kết hôn, có lần nào mua được thứ gì mang về nhà chưa. Một tuần tôi không lấp đầy đồ ăn trong tủ lạnh thì mặt bà u ám từ sáng tới tối. Đều là do cha mẹ sinh ra, bà nói gì cũng phải có lương tâm chứ!".

Vừa dứt lời, từ sau lưng có người lao đến, Ái Đệ không kịp phản ứng, bị đẩy vào sát cạnh ti vi. Khi đứng vững quay đầu lại nhìn, Ái Đệ thấy chị gái Hướng Lôi đang đứng giữa, vừa xắn tay áo vừa chửi rủa: "Mẹ tao tốt với tao thì liên quan gì đến mày, không ai thương mày cũng đáng đời mày thôi! Có bản lĩnh mày đẻ thằng cu đi. Tiện nhân, dám nói xấu sau lưng người khác...".

Vốn là Ái Đệ đột nhiên nổi giận, liền nói một hơi, mọi người trong nhà đang yên tĩnh, ai ngờ chị gái Hướng Lôi về đứng ở cửa nghe hết những gì cô nói.

Những người khác còn đang ngẩn ra, chị gái Hướng Lôi đã lao lên. Hai người phụ nữ lập tức quấn lấy nhau mà đánh. Mẹ Hướng Lôi thời còn trẻ cũng là một tay đánh nhau cừ, phản ứng nhanh nhẹn, vội xông lên vừa kéo con gái vừa đạp Ái Đệ. Còn hai người đàn ông trong nhà, Hướng Lôi và bố anh ta, miệng thì ra sức khuyên nhủ song cũng chẳng dám đến gần, chỉ đứng bên cạnh không biết làm thế nào cho phải.

Đang đánh nhau rất hăng, đột nhiên tiếng động lớn vang lên, tiếng kính vỡ vụn, tất cả người trong nhà đều sợ hãi giật mình. Ái Đệ đứng giữa đám thủy tinh vụn, tay áo ngủ bị xé rách, tóc bị chị gái Hướng Lôi túm lấy giật tung tóe. Cô hít một hơi thật sâu, mắt nhìn chằm chằm vào Hướng Lôi, giọng vang lên trong không khí tĩnh lặng: "Anh không định sống tiếp với tôi nữa phải không?".

Mọi người không ngờ cô lại căm hận như thế, hai người kéo kéo giằng giằng, mà cô vẫn thò được tay ra lật đổ chiếc ti vi bên cạnh xuống đất. Đang trong lúc sững sờ, Ái Đệ bước qua đám thủy tinh, vào phòng thu dọn hành lý.

Hướng Lôi sắc mặt xám lại, "Ái Đệ, Ái Đệ", anh ta vừa nói vừa chạy vào theo, không để ý tới mẹ và chị mình cũng đang theo đuôi.

Hướng Lôi ra sức khẩn cầu Ái Đệ nhưng cô bỏ ngoài tai. Trong lúc thu dọn quần áo, thấy chiếc vòng vàng bà cô chồng tặng khi kết hôn hôn, cô cười nhạt một tiếng, rồi ném ra đầu giường, chỉ giữ lại dây chuyền và đôi khuyên tai mẹ mình tặng.

Mẹ Hướng Lôi mấp máy môi, định nói lại thôi.

Cuối cùng là cuốn sổ tiết kiệm trong ngăn kéo. Ái Đệ ném lên giường, "Tôi nghĩ chắc các người cũng không cho tôi mang theo đâu. Hướng Lôi, anh giữ đi".

Ra ngoài phòng khách, Hướng Lôi đuổi theo, nhưng bị chị gái kéo tay ngăn lại: "Vài ngày nữa sẽ về thôi, mày lo gì chứ?".

Áí Đệ mím chặt môi, đi lướt qua nói với bố chồng một câu: "Bố, bố giữ sức khỏe".

Ra tới cửa, như chợt nhớ cái gì đấy, cô đột ngột dừng bước quay người ném chìa khóa trong túi vào, nhìn thẳng mặt chị Hướng Lôi, nói: "Phải, tôi sẽ quay lại, tôi còn phải lấy tiền tiết kiệm của mình, đấy là tiền mồ hôi nước mắt của tôi. Của mình tôi".

Rất nhiều thơ ca đã so sánh tính cánh phụ nữ tựa như thảo nguyên rộng lớn, rất đỗi phong phú. Lòng kiên nhẫn và lương thiện bẩm sinh của họ có thể khiến hàng ngàn, hàng vạn nhà chiêm tinh hài lòng. Sấm chớp đùng đùng, phong ba bão táp, cho dù ngọn lửa làm thảo nguyên bốc cháy, hành vi bạo lực tước đoạt mọi cơ hội sống, thì họ vẫn tràn ngập hy vọng.

Khánh Đệ không tin Ái Đệ sẽ suy sụp như thế, nhưng khoảng thời gian chung sống với gia đình chồng thật sự chẳng khác kiếp nạn là bao.

Vừa hay tin em gái đã chuyển khỏi nhà chồng, Khánh Đệ đứng ngồi không yên. Trong lúc khó khăn nhường ấy, cô nhất định phải ở cạnh em gái, nắm chặt tay em, hai chị em nương tựa vào nhau như ngày xưa.

Hôm sau có xe về Nguyên Châu sớm, nhưng cứ nghĩ phải chờ đợi thêm mấy tiếng đồng hồ nữa, Khánh Đệ lại bứt rứt như con thú bị giam hãm trong lồng chật chội. Cô nhanh chóng thu dọn hành lý ra ga tàu Bắc Kinh ngồi bừa lên một chuyến chạy qua ga Thạch Gia Trang, đến đó có thể bắt chuyến xe bốn giờ sáng về Vấn Sơn.

Tờ mờ sáng, Khương Thượng Nghiêu đón được cô ở ga tàu Thạch Gia Trang.

Sương sớm đọng trên mái tóc ngắn của anh, Khánh Đệ hơi chóng mặt, nhìn vào mắt anh, gần như chìm đắm trong vẻ dịu dàng của đôi mắt ấy. "Anh đến thật à?"

"Yên tâm, Hắc Tử đã gọi điện cho anh, tìm thấy Ái Đệ trong một phòng trọ nhỏ gần nhà em. Cậu ấy đã đưa Ái Đệ đến khách sạn của vợ Đội trưởng Lương rồi."

Không ngờ anh đã giúp mình bố trí xong xuôi cho Ái Đệ tốt, Khánh Đệ sững ngưòi, gật gật đầu.

Sau khi dỗ cô lên xe nằm, anh đổi chỗ cho Tiểu Đặng. Khánh Đệ đắp chiếc áo khoác của anh lên người. Lúc này, trong lòng cô tràn ngập mùi hương quen thuộc, và cả ánh mắt bình tĩnh dưới đôi mày rậm của anh nữa. Qua gương chiếu hậu, anh biết cô đang nhìn mình. Thấy Tiểu Đặng đang ngồi ngủ gà ngủ gật bên cạnh, anh cất tiếng khẽ nói với cô: "Ngủ một lát đi, về đến nơi cùng nhau ăn bữa cơm trưa, nếu nhanh chưa biết chừng còn kịp chuẩn bị mang bữa sáng cho em gái em".

Khánh Đệ mím môi cười, trái tim nặng nề bỗng nhẹ nhõm đi nhiều, "Vất vả cho anh quá".

Qua gương chiếu hậu, anh vờ nổi cáu.

Không khí tĩnh lặng, Khánh Đệ mệt mỏi cả đêm, nên vừa thả lòng cơ thể đã chìm vào giấc mộng sâu.

Lần thứ hai vào nhà trọ ở, nên Ái Đệ không sợ hãi như lần trước. Trong một căn phòng bé xíu, cô khóa trái cửa, co ro ngồi ở đầu giường. Từ phía bên kia của bức tường mỏng không cách âm vọng sang âm thanh đàn hồi của tấm đệm và những tiếng rên rỉ cố kìm nén, cô lặng lẽ đếm thứ tiết tấu ấy, bất chợt phì cười.

Cùng một thời gian trên trái đất, luôn có người cười và kẻ khóc. Hôm nay đúng lúc tới lượt cô xui xẻo mà thôi.

Cô nên suy nghĩ phải làm thế nào, nhưng lúc này đầu óc và cả trái tim cô đều trống rỗng. Hai người phòng bên cạnh quả là có thể lực tốt, hì hục gần nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng vang lên tiếng thở hắt ra thỏa mãn. Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, trái tim trống rỗng của Ái Đệ bỗng dấy lên cảm giác may mắn.

Kết hôn hai, ba năm rồi, số lần gần gũi hằng tháng của cô và Hướng Lôi đếm không hết một bàn tay. Căn nhà nhỏ như thế, ngay bên cạnh là phòng bố mẹ chồng, phòng khách lại có chị và các cháu, Hướng Lôi ngủ rất sớm, mỗi lúc lần sờ trong bóng đêm cũng chỉ được một lúc là đánh trống thu binh. Cứ thế mãi Ái Đệ cũng chẳng còn hứng thú với việc ấy nữa. Mẹ Hướng Lôi mắng cô là không biết đẻ. Trước kia không phải cô không lo lắng, cũng đã đi kiểm tra, kiểm tra xong thấy mình không sao bèn lén lút khuyên Hướng Lôi đi. Kết quả khiến Hướng Lôi rất buồn bã, tinh trùng ít, khả năng sống sót cũng thấp.

Đã vậy lại không cố gắng thì sao có con được chứ?

Giờ nghĩ lại, còn thấy đây quả là việc may mắn. Nếu thật sự có con với nhau, cô sẽ không dám chắc về lựa chọn của mình. Hoặc tới khi ấy, cô vẫn kiên định rời đi, hay sẽ lại như mẹ lãng phí cả cuộc đời trong căn nhà đó.

Thời gian đầu vì giữ thể diện cho chồng, cô hứa với Hướng Lôi sẽ không so đo nhiều chuyện. Đến nay, cô phải chịu ấm ức, đến dũng khí đứng ra nói một câu công bằng cho vợ, anh ta cũng không có.

Cô đúng là có mắt như mù, chẳng biết ngày ấy thấy anh ta có gì tốt đẹp? Nụ cười giống Cảnh Trình, chân thành giống Cảnh Trình, thậm chí khi ấy cô còn cảm thấy Hướng Lôi có đôi chỗ còn tốt hơn cả Cảnh Trình, bởi Hướng Lôi biết nghe lời. Nhưng anh ta không chỉ nghe lời cô, mà còn nghe lời mẹ và chị gái nhiều hơn. Nếu đổi lại là Cảnh Trình, với tính cách ngoan cường kia, khi vợ mình bị mẹ và chị gái bắt nạt, anh ấy sẽ thế nào? Có yếu đuối đứng một bên nhìn không?

Ngồi ôm gối lúc cười lúc buồn bã, thời gian ngồi đợi trời sáng thật sự khó chịu.

Tiếng gõ cửa vang lên, Ái Đệ giật bắn mình. Nhà trọ không giống với khách sạn lớn, đa phần là những kẻ tha phương cầu thực. Nửa đêm nửa hôm, ai biết bên ngoài là tên say rượu hay khốn nạn nào. Cô không dám phát ra bất kỳ tiếng động gì, hy vọng người bên ngoài thấy khó mà lui.

Tiếng gõ cửa càng lúc càng mạnh hơn, nghe như tiếng gọi của chủ nhà trọ, "109, cô có khách tìm".

Ái Đệ hốt hoảng, không thể tin đây là khách của mình. Cô đã cố ý chọn chỗ trọ cạnh nhà mẹ mình, Hướng Lôi dù đi khắp nơi tìm cũng không nhanh như thế. Lẽ nào là nhà trọ trá hình?

Cô lần trong túi, muốn tìm thứ gì đó dùng làm vũ khí.

Ai ngờ bên ngoài bắt đầu ồn ào, người phòng bên cạnh mở cửa, xông ra mắng kẻ đang phá vỡ màn đêm, "Thằng oắt này chán sống rồi phải không, nửa đêm canh ba đến gào thét cái gì?".

Ái Đệ áp sát vào cửa nghe ngóng động tĩnh, mấy giây sau, người vừa mắng chửi kia như bị bóp cổ, ú ớ xin tha, "Đội trưởng Khu, tôi sai rồi, tối quá nên tôi không nhận ra anh, xin giơ cao đánh khẽ, giơ cao đánh khẽ!".

Giọng nói quen thuộc vang lên giáo huấn: "Thằng ngu, vào nơi này tìm gái, mày không sợ mang bệnh à? Tao muốn tốt cho mày thôi, nếu tao mà tóm thì mày ngồi tù nửa năm, đảm bảo cái tật háo sắc của mày hết nơi phát tác".

Áí Đệ chắc chắn trong lòng, tiếng mở cửa kèn kẹt cắt ngang lời cầu khẩn của tên ma cô kia. Hắc Tử quay sang nhìn cô, cười rồi buông tay, cũng chẳng thèm quan tâm tới gã đàn ông bên cạnh nữa, tiến mấy bước tới, nói: "Chị gái và anh rể em nhờ anh đi tìm em, không liên quan gì đến anh cả! Anh còn đang say giấc nồng thì bị đánh thức".

Lần trước giúp cô, ngược lại còn bị cô ghét, mấy lần gặp, cô đều cố tình tránh mặt, đến chào cũng không có một tiếng. Sau lần ấy, Hắc Tử hối hận khôn cùng.

"Anh rể... em?"

"Em chưa biết à? Chị em và Thạch Đầu làm lành rồi." Hắc Tử gạt cô ra, nhanh chân bước vào phòng, nhìn khắp lượt rồi hỏi "Chỉ có chút hành lý này thôi à?".

Thấy anh nói xong liền cầm va li hành lý ra ngoài, Ái Đệ bất giác hỏi: "Đi đâu?".

"Đổi chỗ khác, ở đây đám thanh niên nam nữ ra vào chỉ làm mỗi chuyện đó. Nhỡ em bị tên khốn nạn nào chặn đường thì sao? Anh không thể canh giữ em 24/24 được."

Lên xe, Hắc Tử bật đèn trong xe nhìn cô từ đầu tới cuối, ánh mắt quan sát khiến Ái Đệ thấy lạ, không biết nụ cười thoáng hiện trên môi kia là thích thú hay vui vì người khác gặp nạn.

Hắc Tử khen ngợi: "Được, giống như anh tưởng tượng. Mắt không sưng húp vì khóc lóc. Biết ngay em rất mạnh mẽ mà, rất mạnh mẽ".

Ái Đệ trừng mắt nhìn người đối diện không khách sáo "Anh đang khen hay mắng em đấy?".

"Em thích nghĩ thế nào thì nghĩ."

Đến khách sạn, đặt phòng xong, Hắc Tử đưa Ái Đệ vào nhận phòng, sau đó chỉ chỉ sang phòng bên cạnh, nói: "Sáng sớm mai chị em đến sẽ ở đây, khách sạn này của vợ lão Lương, tuyệt đối an toàn, sạch sẽ".

Thấy Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, cuối cùng cũng ngượng ngùng nói: "Cảm ơn anh", Hắc Tử trong lòng vui sướng, rồi lại chỉ sang phòng bên kia, "Không ngủ được, muốn tìm người nói chuyện thì anh ở phòng bên cạnh".

Tiễn Hắc Tử xong, Ái Đệ tắm rửa, ngồi bên mép giường, sờ sờ vào tấm ga trải giường sạch sẽ mềm mại, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ. Khi mọi việc đã lắng xuống, lúc này nỗi ấm ức dày đặc như màn đêm mới từ từ trào dâng, cô ôm gối, bất chợt bật khóc thành tiếng.

Ái Đệ khóc xong liền ngủ một mạch tới tận gần trưa. Khánh Đệ đã tới Vấn Sơn rồi nhưng không dám gọi em đậy, cùng Khương Thượng Nghiêu tới quán hàng trong khách sạn Vấn Sơn ăn sáng trước, sau đó mới về gõ cửa phòng Ái Đệ.

Hôm qua Ái Đệ gần như đã khóc Kết nước mắt, thấy chị chỉ còn biết cười khổ.

Khánh Đệ xót xa vuốt mái tóc dài của em, "Em mới bao nhiêu tuổi chứ, sao cười khổ như mẹ vậy".

"Chị cũng chỉ hơn em một tuổi, nói năng già dặn thế còn gì."

Kiểu nói năng như thế khiến Khánh Đệ nhớ lại cô em gái gái thời chưa lấy chồng của mình. Trong lòng dễ chịu hơn rất nhiều, Khánh Đệ đặt đồ trên tay xuống, "Bữa sáng đây, còn nóng đấy. Mau rửa mặt đi, nhớ lấy nước lạnh vã lên mắt, sưng thành hai trái đào rồi. Chị gọi cho mẹ".

"Chị, giờ em mới biết chị còn để ý hơn em."

Ái Đệ đánh răng rửa mặt xong, đi ra hỏi: "Chị và anh ấy làm lành rồi?".

"Anh ấy" ở đây chỉ ai, trong lòng hai chị em đều hiểu, Khánh Đệ khẽ gật đầu, nghĩ thế nào lại lắc đầu, "Cảm giác này như yêu sau khi kết hôn vậy. Rõ ràng sống cùng nhau rồi mà vẫn phải xây dựng tình cảm".

Ái Đệ khuấy cháo trong bát, chăm chăm nhìn chị gái hồi lâu, định nói gì lại thôi.

"Tiểu Ái em muốn nói gì?"

"Chị, em... em thấy ngưỡng mộ chị. Nếu em giống chị, cũng chăm chỉ học hành, lên kế hoạch cho đời mình, thì chẳng đến nỗi như bây giờ."

Hồi đó, Ái Đệ nói mình sống cho hiện tại, còn Khánh Đệ sống cho tương lai, hai chị em cãi nhau một trận. Khánh Đệ như lại thời thiếu nữ của hai người, bất giác mỉm cười. "Chưa muộn, chị chỉ mới bắt đầu thôi. Em cũng có thể làm thế."

Ái Đệ vô cùng buồn bã: "Hy vọng vậy".

Gần trưa mẹ cô đến khách sạn. Nghe Ái Đệ kể lại một lượt, bà tức giận ngồi cạnh giường thẫn thờ, sau đó oán trách: "Sao lại cãi nhau rồi? Hồi Tết mẹ đã khuyên con, chuyện gì cũng nên nhẫn nhịn, phiền phức sẽ qua".

Khánh Đệ nghe em gái kể hai lần, nên bây giờ không còn kích động như lúc đầu nữa. Cô lặng lẽ không nói gì, ngồi trên ghe sô pha, đợi mẹ trách mắng xong mới nói: "Hiền quá bị người ta bắt nạt, lần này không thể giống với lần trong Tết được, không thể đợi bọn họ cúi đầu rồi quay về. Giờ phải lấy lại tiền trước, sau đó lựa thời cơ cãi nhau lần nữa. Nhà Hướng Lôi chỉ bắt nạt kẻ yếu sợ người mạnh, chúng ta cứng bọn họ sẽ sợ thôi. Nhưng sau đó giải quyết thế nào thì hoàn toàn do em định đoạt. Ái Đệ, em muốn tiếp tục hay ra sao, nghĩ kỹ hẵng nói".

Xa cách hai năm, mẹ Khánh Đệ ngày càng sợ con gái lớn, song nghe thấy cô nói vậy vẫn lên liếng phản đối: ''Con gái, từ xưa đến nay chỉ có khuyên giải làm lành chứ không ai khuyên bỏ cả, con làm thế chẳng phải hại em con sao?".

"Mẹ, con và Ái Đệ đều do mẹ sinh, sao con lại hại em ấy? Nó mới hơn hai mươi tuổi đầu, đợi đến tuổi của mẹ còn ba mươi năn nữa, ba mươi năm phải sống cuộc sống như thế rốt cuộc là phúc hay họa?"

"Đây đâu phải lỗi của con rể, nó là đứa tốt bụng. Đợi sau này chuyển ra ngoài rồi, bố mẹ nó cũng già đi, cũng đến lúc không còn sức mà mắng chửi nửa." Mẹ Khánh Đệ nhìn cô với vẻ cẩu khấn, rồi quay sang con gái thứ hai: "Coi như kiếp trước con nợ nhà họ đi, trả vài năm, qua rồi sẽ yên thôi. Hơn nữa, giờ nếu ly hôn, sau này lấy ai được nữa?".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.