Tình Yêu Nơi Đâu

Chương 70




Mặt trời bắt đầu lên, Khương Thượng Nghiêu nheo mắt đón tia nắng đầu tiên, rồi một hơi thật sâu, buồn bã nói: "Trước kia tôi cũng đoán được những lấp lửng khó nói của anh, tối nay chỉ làm thêm bước nữa để chứng minh thôi. Giờ tôi đang tò mò vì sao ông ta lại làm thế?".

"Cậu định làm gì?"

"Quang Diệu, những việc khác, anh đừng quản nữa."



Quang Diệu lấy sim trong di động ra, tiện tay ném vào bồn cầu. Nhìn dòng nước mạnh cuốn thứ đó xuống, bờ vai căng thẳng của anh ta mới nhẹ bớt vài phần, như trút được tảng đá nặng.



Dù ngủ lúc mấy gìờ, cứ đến sáu giờ sáng anh ta cũng tỉnh dậy. Có kỷ luật và nguyên tắc mới hy vọng một kẻ lưu lạc đầu đường xó chợ thành công trong việc trở thành một người kinh doanh chuẩn.

Quang Diệu vừa thắt cà vạt vừa nhìn mình trong gương, áo vest giày da, đẹp trai ngời ngời, không ai có thể liên tưởng hình ảnh người đàn ông lúc này với Quang Diệu thời còn lang thang khắp đường khắp chợ Vấn Sơn. Trời biết anh ta đã phải cố gắng thế nào mới thoát khỏi những ánh mắt khinh bỉ, giúp bố mẹ có được sự tôn trọng như trước. Và để thoát khỏi cái nhìn ấy hoàn toàn, thêm một bước nữa, anh ta cần phải lựa chọn như thế.

Giới giang hồ Vấn Sơn sau nhiều năm mưa gió xối xả, thế kiềng ba chân vững chãi nhất cuối cùng cũng sụp đổ. Mấy năm trước việc Vu béo bị đi tù có thể coi là mở màn, còn Nhiếp Nhị bị bắt giống như đẩy sự việc lên cao trào, kẻ cuối cùng... có lẽ sẽ là kết thúc. Anh ta vô cùng chờ mong giờ khắc hạ màn, và sẽ có một khởi đầu mới. Thiên đạo luân hồi, người có khả năng tất nhiên có cơ hội được thể hiện.

Ái Đệ cũng đang nỗ lực để sống. Không còn đặt kỳ vọng về tương lai vào tay người khác nữa, kiểu độc lập bị động như thế có thể khiến người ta sợ hãi, nhưng cũng có thể khiến người ta đốt lên ý chí của mình.

Cô gọi điện nói với chị, "Em chưa đến xem mặt bằng cửa hàng, cũng chẳng biết cửa hàng quay mặt về hướng nào, anh Hắc Tử đã đưa hai người đến ký hợp đồng, đưa tiền cho em là đi ngay, chẳng cho em kiến nghị câu nào. Trang trí, thuê người, làm giấy phép... Giờ em đang rối tung rối mù đây".

Khánh Đệ thầm nghĩ với tính khí của Hắc Tử thì có lẽ anh ta sợ nhất là mấy việc lặt vặt này, cũng coi như không có ý định khác, vừa hay có thể luyện tập cho em gái tính độc lập. "Anh Hắc Tử giao thiệp rộng, vị trí của cửa hàng mà anh ấy thuê có lẽ cũng chẳng tồi đâu. Nếu anh ấy không muốn quản quá nhiều, em phải làm chủ là đúng thôi."

"Địa điểm rất đẹp, đối diện với rạp chiếu phim. Em đã làm tương đối rồi, hơn nữa việc trang hoàng anh Khương có cho người đến giúp em mua nguyên vật liệu. Em chẳng qua chỉ thấy hơi lạ, nói là hợp tác, vậy mà anh ấy cứ làm như mình là người đầu tư chính? Thôi, không thèm so đo nữa. Nhìn bộ dạng của anh ấy cũng đáng thương, mắt lồi ra, người gầy đi, công việc bận rộn…" Ái Đệ nói mãi, đột nhiên chuyển đề tài, "Chị, hôm qua em gặp mẹ rồi".

"Hướng Lôi tới tìm mẹ à?" Khi việc ly hôn của Ái Đệ được đưa lên Tòa án, bắt đầu vào giai đoạn hòa giải, hai người một là không có nhà, hai là chưa có con, việc phân chia thứ tài sản duy nhất thì chứng cứ cô cũng nắm trong tay. Nhà họ Hướng nghe nói Ái Đệ mời luật sư giỏi nhất Vấn Sơn, thấy không có nhiều hy vọng, bèn mềm mỏng. Hướng Lôi hai ba ngày lại chạy tới nhà họ Thẩm một lần. Mẹ cô vốn chẳng tán thành ly hôn, bị con rể thứ hai bám riết khóc lóc kể khổ, đành tiếp tục khuyên Ái Đệ hồi tâm chuyển ý. Chính vì vậy, trời chưa sáng Ái Đệ đã phải ra khỏi nhà để trốn, cứ thế này, hiệu quả công việc chuẩn bị cho quán trà sữa chắc chắn càng ngày càng cao.

"Hướng Lôi thì có gì ghê gớm đâu?" Ái Đệ thấy công việc làm ăn trước mắt thuận lợi, chẳng cần nhẫn nhịn, nhà chồng với cô mà nói lại càng không đáng nhắc. "Nghe nói bác đến nhà mình, ôm bố vừa khóc vừa mắng."

Từ khi hai chị em Khánh Đệ lần lượt rời khỏi nhà, đặc biệt là lúc Ái Đệ kết hôn, bác gái cô khóc lóc mắng chửi Ái Đệ rằng không biết tốt xấu gì, hai nhà dần dần xa cách. Nghe nói bác gái đến nhà làm ầm lên, chỉ thẳng vào mũi, chửi bố là đồ vô dụng, sau đó khóc lóc không thôi, Khánh Đệ thấy rất tò mò.

Khánh Đệ hỏi em bác gái đã xảy ra chuyện gì, Ái Đệ cười đắc ý, "Anh họ chúng ta ly hôn rồi. Nói ra kể cũng lạ, trước khi kết hôn Ngụy Hoài Nguyên đủ trò phong lưu, chị dâu không phải không biết. Kết hôn bao nhiêu năm việc ai người ấy làm, coi như thỉnh thoảng xông vào nhà bắt gian phu thôi, sao lần này lại kiên quyết đòi ly hôn?".

Thấy chị vẫn như hoài nghi, Ái Đệ lớn tiếng, "Thật đấy, chính bác gái nói. Bảo là đến nhà thông gia cũng lật mặt, kiên quyết ly hôn, chẳng cho họ chút đường lui nào".

"Bố của chị dâu chẳng phải là..."

"Chính thế. Vì vậy bác gái mới chửi bố, nói bố vô dụng, một tay nuôi bố lớn, chỉ biết làm phiền gây rối cho người khác, lúc quan trọng thì chẳng giúp được gì. Chị, chị nói xem có phải nhà chị dâu không thuận mắt với nhà bác gái chúng ta rồi, hay chị dâu đi ngoại tình, gặp được tình yêu đích thực?"

"Ai mà biết chứ?" Khánh Đệ trầm ngâm, "Mặc kệ mấy chuyện ấy đi, hãy làm cho tốt cửa hàng của em".

Ái Đệ vừa nghe đã biết chị gái lại định giáo huấn, vội vội vàng vàng vâng dạ, "Nói cười, nói cười, không nói làm gì có cười? Chẳng phải em cũng chỉ muốn buôn chuyện chút thôi sao? Ai bảo bác gái bình thường toàn liếc xéo người ta? Hơn nữa anh Hoài Nguyên thật đáng đời. Nếu nói báo ứng thì quả báo này quá nhỏ. Được rồi, chị, em sẽ ngoan ngoãn kiếm tiền, sang năm giúp chị nộp học phí".

Thấy em gái nói báo ứng của Ngụy Hoài Nguyên quá nhỏ, cô bất giác nhớ đến hương hồn người trên Dương Cổ Lĩnh. Song, nghe câu cuối cùng, cô lại bị Ái Đệ chọc cho phì cười, "Được, chị đợi em kiếm tiền nộp học phí cho chị".

Đặt điện thoại xuống, Khánh Đệ lặng lẽ suy nghĩ về những tin tức mà em gái vừa kể. Bác gái chỉ có mình bố là ruột thịt, thương yêu bảo vệ nhất, cho dù có oán trách cũng quyết không nỡ buột miệng rủa sả. Lần này phản ứng kịch liệt như thế, có lẽ thái độ nhà thông gia đã khiến bác nổi khùng.

Không hiểu việc tính toán quyền hành đường cong ngõ tắt chốn quan trường, nhưng cô cũng loáng thoáng đoán được ít nhiều. Nhiếp Nhị bị bắt chưa bao lâu, anh họ cô quan hệ mật thiết với hắn như thế giờ bỗng chốc đòi ly hôn, chẳng biết có khúc mắc gì ở giữa hay không? Mà việc Nhiếp Nhị bị bắt, Khương Thượng Nghiêu thừa nhận đã thuận nước đẩy thuyền phía sau, vậy còn anh họ thì sao?

Ái Đệ nói nhà chị dâu không còn thuận mắt với nhà họ Ngụy nữa, dù đây chỉ là lời nói vô tâm, song nghĩ kỹ, cũng có lý. Bố vợ của anh họ cùng người bố mà Khương Thượng Nghiêu quyết không nhận kia là đồng liêu, hành động vạch rõ ranh giới đó có nghĩa là gì?

Khánh Đệ hoảng hốt nhìn về phía cây rau húng đang mọc tươi tốt ngoài ban công, chỉ cảm thấy nơi Vấn Sơn xa xôi, không biết tự bao giờ, Khương Thượng Nghiêu đã lẳng lặng đan cho mình một tấm lưới dày. Nhiếp Nhị và Ngụy Hoài Nguyên, lúc này như con thú săn bị tóm đang giãy giụa trong tấm lưới ấy.

Khi gặp lại Khương Thượng Nghiêu, thái độ điềm nhiên như không của anh khiến Khánh Đệ hoài nghi vô cùng.

Anh đáp máy bay đến Bắc Kinh vào đúng ngày sinh của người yêu, Khánh Đệ vừa ra khỏi giường. Cô nhận chiếc túi nặng trình trịch mà vô cùng tò mò. Nghe nói là quà anh tặng Chu Quân, Khánh Đệ càng thêm nghi hoặc, "Hình như sinh nhật em mà".

"Nhỏ nhen, yên tâm, em cũng có phần trong đó, không chỉ em và Chu Quân, còn của cả Đàm Viên Viên nữa."

Khánh Đệ cười nói, "Chưa đến tháng Mười hai mà, anh định làm ông già noel hay hối lộ thế? Người ta chẳng thèm thứ này của anh đâu, lần trước đã chẳng tỏ rõ thái độ rồi, là bạn thân của em thì phải ủng hộ quyết định của em chứ".

Khương Thượng Nghiêu ngồi xếp bằng trên ghế sô pha thưởng thức trà người yêu vừa pha. Ánh mặt trời rọi qua tấm rèm cửa sổ che hờ chiếu lên mặt anh, càng tô thêm bộ dạng vui vẻ của anh. Anh cười tươi rói, nói: "Chính vì họ thể hiện quá tốt, nên mới có thưởng".

Đấy là Chu Quân và Đàm Viên Viên hiểu cô, nếu không, Khánh Đệ chẳng thể biết được hôm nay Khương Thượng Nghiêu sẽ có thái độ thế nào.

"Không biết ai mới nhỏ mọn?" Khánh Đệ liếc xéo anh, đặt đồ xuống.

Trời nóng dần, cô mặc chiếc áo sơ mi mỏng cùng váy ngủ ngắn, để lộ cặp đùi thon dài, chân không di chuyển trên sàn nhà. Trên những ngón chân nhỏ xinh có đánh một lớp nhũ màu bạc, lấp lánh đáng yêu. Lúc cô liếc mắt nhìn lại là lúc cúi xuống đặt đồ, cổ chữ V khoét sâu để lộ một đường vòng cung trắng muốt. Khương Thượng Nghiêu không dám nhìn, ánh mắt dịch lên phía trên, chỉ thấy mái tóc ngắn của cô rối tung, lòa xòa quét xuống mặt, chạm vào nơi mà anh đã từng hôn không biết bao nhiêu lần - đôi môi màu hồng phấn.

Thời khắc này, những gì anh nhìn thấy giống hệt cảnh tượng mỗi buổi sáng thức dậy ở Dã Nam trước kia, nhưng rõ ràng vẫn phảng phất điều không giống. Ngoài cảm giác ấm áp ra, trong không khí như chứa đựng thứ gì đó khiến trái tim người ta loạn nhịp.

Anh bỗng cảm thấy chỗ đó của mình căng cứng nhức nhối đến khó chịu, đành từ từ thả đôi chân xuống, đờ người ngồi thẳng trên ghế sô pha.

Khánh Đệ như nhận ra điều gì, có thể là ánh mắt mỗi lúc một nóng bỏng của anh, cũng có thể là bầu không khí đột nhiên trở nên kỳ lạ trong phòng. Một chùm sáng chiếu lên sàn nhà, ôm lấy nửa người cô. Cô đứng đó nhìn về phía anh, mắt chầm chậm nheo lại.

Khương Thượng Nghiêu không chắc có phải tai cô bắt đầu đỏ hồng lên không, chỉ nghe cô lẩm bẩm hai từ "háo sắc", rồi chạy thẳng vào phòng vệ sinh.

Anh xấu hổ vô cùng, ngồi một lát, mới băn khoăn hỏi: "Anh cách em cả mười trượng, sao háo được?".

Khánh Đệ miệng vẫn đầy kem đánh răng, cầm bàn chải đánh răng xuất hiện ở cửa phòng vệ sinh, nói không rõ ràng, "Anh dùng ánh mắt để... để ấy em", nói xong không đợi anh phản bác, lại nhanh chóng trốn vào nhà vệ sinh.

Khương Thượng Nghiêu vừa điều hòa xong hơi thở, giờ bỗng như nghẹn lại. Dù da mặt anh cũng dày, nhưng lúc này không thể không cảm thấy xấu hổ.

Anh thầm hoài nghi việc mình mang chiếc Hasselblad trong túi tặng cho Chu Quân liệu có ngu ngốc quá không. Dù sao nếu không có Chu Quân, một người quân tử chính trực như anh sao tối qua đến nỗi phải dùng ánh mắt để... với tấm ảnh trên bìa tạp chí của Khánh Đệ.

Trong điện thoại Chu Quân tình nguyện nói tối sẽ đứng bếp làm món lẩu Tứ Xuyên chính thống. Sau khi Khánh Đệ và Khương Thượng Nghiêu đi siêu thị mua nguyên liệu, buổi chiều một người tắt WangWang để viết bản thảo, một người nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha đọc sách.

Hơn hai năm nay, Khương Thượng Nghiêu hiếm khi có quãng thời gian nhàn tản thế này. Khánh Đệ viết xong một đoạn, quay đầu nhìn người nằm trên ghế sô pha đang cuộn tròn ngủ từ bao giờ. Cô tắt loa máy tính, lẳng lặng tiến lại sát anh hơn một chút, gần như nín thở ngắm nghía khuôn mặt sớm đã khắc sâu trong tim.

Kể cả lúc ngủ say, hai lông mày anh vẫn khẽ chau lại, chẳng biết ở mỗi tấc nơi vầng trán kia có bao nhiêu trách nhiệm nặng nề không thể êm dịu và bao nhiêu hận thù được tích lũy không sao hóa giải nổi. Cô lặng lẽ ngồi bó gối trên tấm thảm trước đầu ghế sô pha, nhẹ nhàng dùng ánh mắt vuốt ve cung độ dưới cằm và sự ngoan cố giữa đôi lông mày anh.

Yêu anh, thương anh, không khô, không mất, không cô đơn, thứ gắn kết họ với nhau có lẽ là duyên phận của kiếp này.

Đột nhiên đôi mắt anh mở ra, Khánh Đệ mím môi mỉm cười: "Làm anh thức giấc à?".

Anh lắc đầu, vẫn nằm nguyên tư thế đó, chỉ trầm mặc đưa tay chạm khẽ vào má cô, ngón tay cái chầm chậm di chuyển, rất lâu sau mới nói: "Muốn hỏi anh điều gì phải không?".

Giọng anh khi mới ngủ dậy thật lười biếng và trầm thấp, vô cùng hấp dẫn. Điều này khiến Khánh Đệ nhớ tới cảnh vài ngày trước anh ôm cô trong lòng và hát cho cô nghe, nụ cười càng thêm dịu dàng. "Anh họ em đang chuẩn bị ly hôn. Nói đúng là, chị dâu đòi ly hôn."

Anh bất giác nhướng mày, bộ dạng như không hiểu chuyện gì, Khánh Đệ hoài nghi: "Anh thật sự không biết?".

Anh lắc đầu, nghiêng người quay mặt vào cô, nói, "Không biết, có điều nghe được tin này, anh rất vui".

Khánh Đệ trừng mắt lườm anh một cái, chẳng nói gì thêm.

Khương Thượng Nghiêu ghé sát vào mặt cô, quan sát một lúc, "Em nghĩ do anh làm phải không? Giận rồi à?".

"Em giận gì chứ? Nói là anh họ, nhưng từ nhỏ tới lớn nhìn thấy anh ấy chỉ chán ghét và có ác cảm. Giống như Ái Đệ đã nói, báo ứng thế là còn ít."

Sự thăm dò trong đôi mắt anh thêm sâu: "Vậy vấn đề khác thì sao?".

Cô chầm chậm thu lại nụ cười trên môi, quay đầu chăm chú nhìn anh.

"Rất tiếc, Khánh Đệ, không phải anh. Anh chẳng buồn quan tâm anh ta có ly hôn hay không, chỉ có thể nói rằng, Lương Phúc Nghị là người thông minh, ông ta cũng hiểu được rằng nhà thông gia lần này chắc chẳng có đường lui, nên mới dứt khoát đoạn tuyệt như thế."

Cô cắn chặt môi, nghiền ngẫm ý của anh.

"Khánh Đệ..."

"Ý anh là, bác trai em..."

Anh chầm chậm gật đầu, "Bác trai em bị con trai làm liên lụy quá sâu, tỉnh ủy hơn tháng nay điều tra ở phạm vi rộng đã có kết luận, chắc sắp tới sẽ chính thức thành lập tổ chuyên án".

Việc thành lập tổ chuyên án có nghĩa là gì, Khánh Đệ không hiểu lắm, nhưng Khương Thượng Nghiêu thì rất hiểu. Nó có nghĩa rằng cuộc điều tra vòng ngoài trước đó đã nắm được kha khá chứng cứ xác thực, có nghĩa là sẽ thông qua nghị quyết của Đảng, tỉnh ủy, có nghĩa là Ngụy Kiệt có khả năng sẽ bị "Khai trừ và trừng phạt".

Nhà họ Ngụy không còn ngày ngóc đầu lên nữa.

Mối thù của Khương Thượng Nghiêu với Ngụy Hoài Nguyên và Nhiếp Nhị đã kéo dài tận mười năm. Anh bây giờ có quyền kinh doanh mười năm với mỏ than thôn Châu, hằng năm cố định cung cấp cho Công ty Than luyện cốc gần một triệu tấn than thô. Ngoài ra, trong Công ty Than luyện cốc Vấn Sơn anh có 49% cổ phần, kinh doanh phát triển, lợi tức hằng năm đương nhiên cũng phải tính theo cách nước lên thuyền nổi. Càng không cần nhắc đến nhà máy thép mà anh đang có ý định đầu tư. Khương Thượng Nghiêu là người tự do, số tiền đóng cho 15% cổ phần đã được nộp, Tập đoàn Kim An tài lực hùng hậu, lại có chính sách hỗ trợ, nhà máy thép tương lai trong mắt Khương Thượng Nghiêu chính là con gà đẻ trứng vàng.

Chỉ đợi món nợ ân oán kéo dài mười năm này nhanh chóng kết thúc, anh sẽ chuyên tâm cho sự nghiệp, thành lập công ty cổ phần mới, tập trung tất thảy các nguồn tài nguyên bao gồm cả công ty vận chuyển, tích lũy nỗ lực thêm mười năm nữa. Sau mười năm, anh cũng có thể học Diệp Thận Huy đưa cổ phần công ty lên sàn.

Ngụy Hoài Nguyên có trong tay hai mỏ than lớn, ngoài ra hằng năm còn nhận lợi nhuận từ tay Nhiếp Nhị, giờ trong mắt Khương Thượng Nghiêu, Ngụy Hoài Nguyên chẳng là cái gì.

Thứ duy nhất Ngụy Hoài Nguyên có thể dựa dẫm chính là chiếc ghế dưới mông bố anh ta. Diệt cỏ diệt tận gốc mới là mục đích cuối cùng của Khương Thượng Nghiêu.

Trung tuần tháng Sáu, trong cuộc họp Đảng ủy tỉnh Tế Tây, Ba Tư Cần là người cuối cùng bước chân vào phòng họp. Vẻ mặt ông hết sức nghiêm trọng, liếc nhìn khắp phòng một lượt, Những người có mặt tại đây đều rất căng thẳng, đa số cũng đã tìm hiểu được nội dung cuộc họp thông qua kênh riêng của mình, lần lượt lẩn tránh ánh mắt của Lương Phúc Nghị - thông gia tiền nhiệm của Bí thư Thành ủy thành phố Vấn Sơn Ngụy Kiệt, phó chủ tịch thường vụ tỉnh Tế Tây.

Mở đầu cuộc họp, một đồng chí công an thuộc Sở Công an tỉnh phụ trách vụ án ở Vấn Sơn lên báo cáo.

Nhiếp Khánh Minh ở Vấn Sơn tự ý lập trạm kiểm tra, vụ án "405" với tội danh thu phí quản lý, phí bảo hộ dưới hình thức tống tiền gian lận. Hôm xảy ra sự việc đã bắt được mười sáu nghi phạm, lập tức Cục Công an thành phố Vấn Sơn phối hợp với Sở Công an tỉnh thành lập tiểu đội chuyên án lâm thời, ngay đêm đó đã đi bắt kẻ chủ mưu.

Sau hai tháng điều tra thu thập chứng cứ, gần trăm tên đồng bọn của Nhiếp Khánh Minh đã liên tiếp sa lưới. Băng nhóm này đục khoét bóp chẹt, gây rối, cố ý gây thương tích, sử dụng vũ khí trái phép, tổ chức dung túng hoạt động mại dâm... Sự thực rõ ràng, chứng cứ xác thực đầy đủ.

Sau đó, chủ nhiệm phòng theo dõi số ba Ban kỷ luật tỉnh ủy lên báo cáo kết quả điều tra. Bí thư thành ủy thành phố Vấn Sơn Ngụy Kiệt trong thời gian đảm nhiệm vị trí thị trưởng thành phố Vấn Sơn, đã nhận tiền đút lót của ông chủ các mỏ than tại địa phương, lượng tiền rất lớn. Con trai Ngụy Kiệt là Ngụy Hoài Nguyên cùng đồng bọn là Lý Bình - giám đốc chi nhánh Công ty Tam Kiến Vấn Sơn, đã giao một loạt những công trình cải tạo tái định cư cho Công ty trách nhiệm hữu hạn Công trình kiến trúc Đắc Lợi Vấn Sơn của Nhiếp Khánh Minh, dùng việc này để mưu lợi cá nhân. Cục trưởng Cục Công an kiêm thư ký Ban Chính trị và Pháp luật thành phố Vấn Sơn, ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Vấn Sơn - Uông Kiến Bình đã cùng với Nhiếp Khánh Minh thực hiện một loạt những hành vi phạm tội nhằm trục lợi riêng, nhận tiền đút lót, lượng tiền vô cùng lớn...

Tiếp theo, Lão Vu chủ nhiệm lại báo cáo tình hình của các ban ngành chính quyền thành phố Vấn Sơn và các thành viên khác

Sau khi giọng điệu lên xuống nhịp nhàng của ông ta kết thúc, không khí trong phòng họp vô cùng nghiêm trọng, nhưng ngược lại vẻ mặt của Ba Tư Cần lại như bình tĩnh hơn. Mọi người đều biết đây là dấu hiệu trước khi bí thư nổi giận. Việc xây dựng và quản lý đội ngũ cán bộ là công việc quan trọng hàng đầu, từ lúc mới nhậm chức, Ba Tư Cần đã bắt đầu quyết liệt chống lại tệ nạn tham nhũng. Song, trong thời gian ông tại vị, lại xảy ra một vụ án hủ bại kinh khủng như thế, một lớp lãnh đạo huyện mà có tới ba người trong Đảng ủy mắc lỗi, ông cũng phải chịu trách nhiệm như họ.

Mười thành viên Đảng ủy ngồi quanh chiếc bàn Oval cùng các thư ký ngồi rải rác trong phòng họp, ai ai cũng mím chặt môi, không dám lên tiếng. Ánh mắt Ba Tư Cần lần lượt nhìn lướt từng người, sau đó trịnh trọng nói: "Mọi người hãy phát biểu ý kiến của mình đi".

Phòng họp vẫn tĩnh lặng như tờ, không một tiếng động, Bộ trưởng Bộ tổ chức Bành Ngu đang lặng lẽ quan sát biểu hiện của Lương Phúc Nghị lúc này lập tức thu lại ánh mắt. Tức khắc, Trạch Đồng Hỷ - ủy ban kỷ luật tỉnh ủy húng hắng ho một tiếng, đứng lên nói trước: "Ý kiến của tôi là chứng cứ đã xác thực, có thể tiến hành phương pháp cứng rắn với những người bị tinh nghi, kiến nghị thực hiện 'song quy' (1)".

(1) Song quy: Yêu cầu những người có liên quan phải làm rõ các vấn đề được đề cập trong vụ án, trong thời gian, địa điểm được quy định.

Màn đã được mở, những người khác đương nhiên cũng lên tiếng phụ họa: "Tôi đồng ý!".

"Tôi đồng ý!"

"Tôi cũng đồng ý!"

Ba Tư Cần lặng lẽ quan sát Lương Phúc Nghị, đối phương nhướng đôi mắt nặng nề lên, rất lâu sau mới chầm chậm gật đầu, "Đồng ý!".

Ngày đầu tiên vụ án sơ thẩm xét xử Nhiếp Khánh Minh diễn ra ở Vấn Sơn, Khánh Đệ nhận được giấy báo trúng tuyển.

Cầm tờ giấy mỏng trên tay, cô ngồi xuống ghế sô pha lúc cười lúc khóc.

Sau khi tâm trạng đã bình tĩnh trở lại, việc đầu tiên Khánh Đệ làm là gọi điện cho Khương Thượng Nghiêu. Hình như anh đang ở nhà máy, xung quanh rất ồn ào. Một lúc sau, anh đi ra chỗ yên tĩnh, nghe thấy tin vui, dù cách xa cả nghìn kilomet, anh vẫn có thể cảm nhận được nụ cười nở trên môi Khánh Đệ, bèn nói: "Anh biết em làm được mà".

"Có phải là Khương Tử Nha đâu, còn phải bấm đốt ngón tay để tính." Cười nói một hồi, Khánh Đệ chuẩn bị cúp máy, "Anh làm việc đi".

"Đợi đã, nếu ngày mai không nhiều việc quá, tối nay anh sẽ tới đó." Yêu nhau mà mỗi người một nơi khiến người ta buồn bã, "Đợi được tin hãy nói".

Khánh Đệ nghe vậy dịu dàng khuyên, "Đừng đến nữa, anh nghỉ ngơi đi. Cửa hàng của Ái Đệ vài ngày nữa là khai trương, em sẽ về thăm nó trước khi nhập học, hai hôm tới phải hoàn thành bản thảo nộp xong sẽ sắp xếp thời gian về Vấn Sơn". Cô hiểu tâm trạng cồn cào lúc này của Khương Thượng Nghiêu. Vụ án Nhiếp Nhị đang được thụ lý, dù kết cục đã định, nhưng cô tin sau khi biết chắc chắn kết quả của vụ án, anh lại càng cần có thời gian ở một mình hơn.

Ước nguyện bao năm, lời thề sắt đá khi anh quỳ trước mộ hai chị em họ năm nào đã thành hiện thực. Tội Nhiếp Nhị rất nặng, không tránh được tử hình. Ngụy Hoài Nguyên đã bị bắt giam, có lẽ cũng phải ngồi bóc lịch vài năm. Anh nên đến Dương Cổ Lĩnh ngồi một lát, đối diện với tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu gắn trước bia, nhắc lại những chuyện bi thương trước đấy.

"Khánh Đệ."

"Dạ?"

"Có em thật tốt, hạnh phúc đến mức chỉ muốn cười."

"Ngốc quá."

Cùng lúc ấy, người có tâm trạng bồn chồn bứt rứt không chỉ mình Khương Thượng Nghiêu, mà còn cả Khu Đức ở tiểu viện ngoài Tích Sa Vi.

Bao năm nay, Khu Đức chưa từng lo lắng phập phồng đến thế. Ông đi đi lại lại trong thư phòng, rồi mở cửa sổ ra, nhìn rặng liễu hiu bên bờ đê bên ngoài hàng rào vườn sau, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, thầm phán đoán quang cảnh trong và bên ngoài Tòa án thành phố Vấn Sơn.

Gần bốn mươi năm phong trần, bóng dáng của mỗi một sinh mạng, đột nhiên lại như đèn kéo quân lần lượt hiện lên trong đầu, khiến máu ông như dội ngược, hơi thở khó khăn. Thư phòng tĩnh mịch, ngoài tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường, ông chỉ có thể nghe thấy tim mình đập thình thịch như tiếng trống.