Tình Yêu Phù Thủy (Biệt Thự Bạch Mã)

Chương 15



Ngay lúc thoạt nhìn, tôi đã có cảm tình với thanh tra Lejeune. Anh cho tôi cảm tưởng về một sự khôn khéo bình tĩnh. Tôi nhận thấy anh có một trí tưởng tượng và một sự xem xét công việc một cách ít chính thống.

- Bác sĩ Corrigan đã kể lại cuộc trò chuyện với anh - Anh nói với tôi - Ngay từ đầu, công việc này đã liên quan với rất nhiều người. Anh ấy nói anh có những tin tức riêng cần cho chúng tôi biết phải không?

Tôi cho anh biết những lời nói về CON NGỰA NHỢT NHẠT ở cửa hàng Fantaisie, rồi cuộc viếng thăm của tôi ở nhà chị Rhoda và sự có mặt của tôi ở nhà ba mụ phù thuỷ. Tôi nhắc lại trung thành, trong chừng mực có thể, cuộc nói chuyện của tôi với mụ Thyrza Grey.

- Và cái mà bà la nói với anh đã gây ấn tượng cho anh?

Câu hỏi làm tôi lúng túng.

- Không chính xác là như vậy. Tôi không coi những cái đó là nghiêm chỉnh.

- Tuy nhiên tôi thấy hình như đó là cái mà anh đã nghĩ đến.

- Chắc chắn là anh có lý. Rất khó chấp nhận tính cả tin.

Lejeune cười:

- Anh đã quên một chi tiết. Ý định của anh đã được biết trước khi anh tới Much Deeping... Tại sao?

- Tôi cho rằng vì vẻ sợ hãi của cô gái ấy.

- Cô gái trẻ bán hoa?

- Phải. Cô ta đã nói về CON NGỰA NHỢT NHẠT một cách rất khác thường... sự sợ hãi của cô ta đối với tôi rất có ý nghĩa. Và Corrigan đã cho tôi xem một bản kê những tên người. Tôi biết hai người trong số họ. Người thứ ba tôi thấy hình như cũng quen. Sau đó tôi biết những người mang cái tên ấy cũng chết, cả cô ta cũng vậy.

- Cô Delafontaine?

- Vâng... Tôi quyết định tìm hiểu với sự vô tư câu chuyện này.

- Làm thế nào mà anh biết được?

Tôi kể cho anh nghe cuộc đến thăm mụ Tuckerton và cuối cùng tôi nói với anh về lão Bradley. Tôi đã khêu gợi được sự quan tâm của anh. Anh nhắc lại cái tên:

- Bradley... Hắn ta cũng dính líu vào chuyện này à?

- Anh biết lão ta?

- Ồ phải. Hắn đã làm cho chúng tôi vất vả. Hắn chơi kín đáo và sắp đặt để không bao giờ bị tóm cổ. Hắn có thể viết một cuốn sách dày về "Nghìn lẻ một cách chống lại pháp luật " được đấy. Nhưng việc giết người... giết người có tổ chức thì tôi đã tưởng là hắn không thể.

- Bây giờ sau khi tôi đã kể lại câu chuyện, các anh có thể can thiệp được không?

- Không, trước hết vì anh nói chuyện với hắn mà không có người làm chứng. Hắn có thể chối tất cả. Mặt khác, hắn hoàn toàn có lý khi nói là người ta có thể đánh cuộc về bất cứ cái gì mà người ta muốn. Không có gì là phạm tội khi đánh cuộc rằng một người nào đó sẽ chết. Ít nhất là phải xác nhận được sự tham gia của hắn vào việc giết người mà chúng ta đang điều tra.

Anh nhún vai, yên lặng, suy nghĩ một lát.

- Anh có nhận xét gì về Venables ở Much Deeping không?

- Có nhiều. Ông ấy là người có nhân cách tốt. Sự tàn phế hình như thúc đẩy ý muốn sống và sự hưởng thụ của ông ấy.

- Anh nói cho tôi rõ tất cả những điều anh biết.

Tôi tả cho anh ngôi nhà, những bộ sưu tập của ông, những ham thích của ông.

- Thật là may mắn - Lejeune nói.

- Gì vậy?

- Vì Venables là người tàn tật.

- Anh có chắc chắn không? Ông ấy có thể giả vờ tàn tật?

- Chúng tôi biết chắc chắn về việc này trong chừng mực có thể. Người thầy thuốc của ông ta là ngài Williams Duygdale cao hơn tất cả mọi sự nghi ngờ. Ông thầy thuốc đã bảo đảm về sự teo cơ chân. Cái anh chàng Osborne thề rằng đã nhìn thấy Venables ở phố Barton. Anh ta đã nhầm. Tôi nói là may mắn vì Venables bị tố cáo là đã trực tiếp tham gia vào việc giết người có tổ chức trong vụ này.

- Phải, đúng như điều mà tôi đã nghĩ.

- Chúng ta hãy tóm tắt - Lejeune nói bất chợt - Hình như chắc chắn là đã có một tổ chức chuyên môn trong việc thủ tiêu những người gây khó khăn cho những kẻ khác. Tổ chức đó không thuê mướn một tên trộm cướp nào. Cái chết bao giờ cũng rất là tự nhiên. Nhưng chúng đã làm lợi cho một kẻ nào đó. Thật là khéo léo, tài tình. Những người chủ trương việc này đã tính toán mọi chi tiết, có một bộ óc có tầm cỡ. Chúng ta mới chỉ biết được một vài cái tên. Có trời mới biết được là đã có bao nhiêu người bị thủ tiêu. Cái tổ chức ấy mới hữu hiệu làm sao...

Mụ Thyrza đã khoe khoang về quyền lực của mụ, anh nói sao? Mụ có thể làm được việc đó mà không bị trừng phạt. Tố cáo mụ đã giết người, đưa mụ ra trước toà đại hình, để mụ nói giữa trời đất và trước các vị quan toà rằng mụ đã giải thoát được nhiều người khỏi những đau khổ trên thế giới này chỉ bằng sức mạnh của ý chí hoặc bằng những câu thần chú thì mụ sẽ không bị coi là thủ phạm dưới con mắt của pháp luật. Không bao giờ mụ ta tới gần những nạn nhân của mụ, không gởi một thỏi sôcôla tẩm thuốc độc qua nhà bưu điện, vũ khí duy nhất là thần giao cách cảm... Người ta sẽ cười vào mũi chúng ta.

- Chúng tôi có may mắn là biết được nhiều hơn - Tôi mạnh dạn nói - Chúng tôi đã chuẩn bị một kế hoạch, một người bạn gái của tôi và tôi. Anh xem cái đó có gì là dại dột không?

- Tôi sẽ xem xét.

- Anh cho rằng có một tổ chức thu được những kết quả hoạt động bằng những cách thức tỏ ra không thể chấp nhận dược đối với những người tinh thần cân bằng không? Chỉ có một cách để đi đến biết rõ kết cục của câu mà người ta thường nói: đi lên đầu nguồn con suối để biết rõ.

Lejeune nhìn tôi một cách chăm chú.

- … Chúng tôi đã dự kiến tất cả.

Tôi trình bày với anh cái kế hoạch lập ra cùng với Ginger.

Anh chăm chú nghe tôi nói, chau mày và chìa môi dưới ra.

- Tôi hiểu anh. Anh muốn lợi dụng hoàn cảnh. Nhưng tôi không rõ là anh có nghĩ trước đến những nguy hiểm mang lại không. Anh sẽ làm công việc đó với những kẻ không biết hổ thẹn. Cái đó có thể gây nguy hiểm cho anh... và chắc chắn là cô bạn của anh.

- Tôi biết. Chúng tôi đã tranh luận hàng trăm lần. Cái mà cô ấy dự định làm thì tôi cũng không tán thành chút nào. Nhưng cô ấy cứ khăng khăng quyết định và không gì có thể ngăn cản cô ấy được.

- Cô ta tóc đỏ, anh đã nói với tôi như thế chứ - Lejeune hỏi tôi một cách bất ngờ.

- Phải - Tôi ngạc nhiên trả lời.

- Vô ích khi tìm cách tranh luận với cô ta, thế đấy. Tôi biết một vài điều về việc này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.