Tình Yêu Tiramisu

Chương 1-3



Đầu tiên là liếc trộm bóng lưng của người đàn ông, xác định anh đang bận rộn, trong giây lát sẽ không quay đầu về sau, thì Thái Quân Thanh mới dám mạnh bạo, gần như là si si ngốc ngốc nhìn chằm chằm bóng lưng của người đàn ông đó.

Y cùng người đàn ông này làm hàng xóm hai mươi năm, phải nói là làm hàng xóm xa hai mươi năm, bọn họ ở cùng một khu nhưng lại cách một con phố, không học cùng một trường cấp 3, không có cơ hội tiếp xúc, mối quan hệ như vậy vốn phải là không thể cùng xuất hiện, hoặc nhiều lắm cũng chỉ là lúc gặp mặt sẽ cảm thấy quen biết, nhưng lại không có đề tài thú vị gì để nói, đi qua nhau, gật đầu một cái rồi thôi…

Nhưng hết lần này đến lần khác chết không được tử tế, bị người đàn ông này bắt gặp dáng vẻ mất mặt nhất, xấu hổ nhất của bản thân, sau đó nhiều lần lại nhận được sự giúp đỡ từ anh, bản thân y thì đánh chết cũng không muốn tiếp xúc với người đàn ông từng bị bản thân định nghĩa là xấu xa này, nhưng không có cách nào khác, cái này người ta gọi là ông trời không chiều lòng người. Bởi vậy, tính toán một chút, y biết người đàn ông này đã hơn 15 năm rồi.

Nhưng ngay từ lúc ban đầu cho đến càng về sau thì số lần tiếp xúc chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, y luôn bay qua bay lại giữa nước ngoài và trong nước, lang thang, tìm kiếm cái gọi là tương lai mà y không biết là gì. Số điện thoại của người đàn ông chưa bao giờ thay đổi, địa chỉ công tác của người đàn ông cũng chưa bao giờ thay đổi, người đàn ông này giống như kẻ ngốc luôn lẳng lặng đứng ở bến tàu, dịu dàng và nhẫn nại chờ con tàu đi ra về cảng.

Nhưng trong thời gian đó y chưa bao giờ từng chủ động liên lạc với người đàn ông, hai người giống như người qua đường, nhưng chỉ bằng bàn tay sắp đặt của Thượng Đế, tùy duyên mà gặp mặt, rồi chia ly, vì y biết rõ, bến tàu an ổn này đã sớm được ghi rõ quyền sở hữu, chủ nhân là một cô gái bé bỏng mà ngọt ngào giống như Tiramisu. Cái mà người đàn ông này nhẫn nại chờ đợi chính là con tàu nhỏ hoạt bát kia. Nếu không tính đến con tàu bị gặp nạn được bến tàu tốt bụng ngẫu nhiên thu nhận và giúp đỡ là y.

Càng về sau, con tàu nhỏ được người đàn ông này trông coi bị nhiều bến tàu lớn hơn hấp dẫn, để rồi quyết định buông tha bến tàu ấm áp yên tĩnh kia. Nhưng con tàu gặp nạn là y lại đúng lúc không muốn rời bến, vì thế quyết định dừng lại bên cạnh bến tàu này. Về phần tại sao y lại phải lựa chọn bến tàu này, năm đó y chưa bao giờ nghĩ sâu xa, toàn bộ tâm trí của y đều bay bổng khắp nơi, nên muốn sóng yên ổn ở vùng trời kia cũng không phải là chuyện dễ, vì vậy, những tạp niệm khác liền bị chói quanh cục đá chìm xuống đáy nước.

Sau này bến tàu cũng dần thay đổi, người đàn ông bắt đầu làm việc, mở tiệm bánh ngọt của riêng mình. Mà lúc đó y đang xông xáo tạo nên bầu trời của riêng mình, có tiền, có sự nghiệp, có quyền thế, có một đống gái đẹp theo đuổi, đây là tương lai y tưởng tượng trong thời niên thiếu, tất cả mọi thứ đều đã đạt được. Y rất khó tìm ra được thứ khiến y cảm thấy tiếc nuối trong cuộc sống của mình. Nhưng như vậy có làm y thỏa mãn không? Đây là những điều y muốn theo đuổi sao? Tiếp theo, y chỉ cần ngoan ngoãn tìm một người phụ nữ mình yêu, kết hôn rồi sinh con, cứ như vậy thì coi như là sự nghiệp thành công, gia đình hạnh phúc, sắp chuyển đến giai đoạn trong truyện cổ tích rồi.

Nhưng vào một đêm khuya nào đấy, y bị một mùi thơm ngọt ngào đánh thức, đang lim dim thì một bóng dáng cao gầy của một người lọt vào trong mắt, đột nhiên y cảm thấy bản thân giống như người du hành lang thanh một mình giữa hoang mạc mấy tháng, đáy lòng xuất hiện sự trống rỗng, hiu quạnh cùng đói khát mãnh liệt.

Trong giây đó, y đột nhiên hiểu ra, vì sao năm đó bản thân cố tình muốn tìm một bến tàu nho nhỏ để dừng lại. 

Hiểu rõ vì sao bản thân chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể nhận ra dóng dáng mơ hồ kia từ trong nhóm người. 

Hiểu rõ, vì sao tầm mắt của bản thân lại theo bản năng đi theo bóng dáng vốn bị y khinh thường. 

Hiểu rõ, vì sao nhiều năm như vậy, mỗi lần đến đêm khuya đáy lòng lại cảm thấy nao nao. 

Hiểu rõ, vì sao nhiều năm đối mặt với làng giải trí đủ loại hấp dẫn mà vẫn có thể bình tĩnh đối mặt. 

Hiểu rõ, tại sao mỗi lần nhìn thấy bóng dáng cao gầy kia trái tim của bản thân lại đập nhanh hơn...

Quen biết người đàn ông này hơn mười lăm năm, có lẽ ngay từ khi bắt đầu, bản thân y đã cảm thấy mơ màng rồi...

Nhận được đáp án, nhưng lại bị lạc trong đáp án, đáp án này còn khiến y mâu thuẫn cùng đau khổ hơn vấn đề của bản thân rất nhiều. Từ ngày biết được đáp án đó đến nay, y liền lâm vào vòng tròn chết chóc mà bản thân tự avẽ ra. 

Tâm trạng yêu mà không dám yêu này, y sẽ vĩnh viễn không để người đàn ông này biết. Thái Quân Thành cầm lấy thìa, khoét một miếng Tiramisu có mùi thơm nồng nàn lớn cho vào trong miệng, lặng lẽ nhấm nháp hương vị.....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.