Tình Yêu Và Danh Dự

Chương 11



"Người giỏi nhất là người được huấn luyện với

kỷ luật khắt khe nhất”

Vua Archidamus II của Sparta

Madelyne không muốn bất kỳ ai bắt gặp mình đang khóc. Khi rời khỏi Adela, nàng thật sự không biết đi đâu. Nàng chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để sắp xếp các cảm xúc cuồng loạn của mình.

Đại sảnh là sự lựa chọn đầu tiên nhưng khi đến gần lối vào, nàng nghe tiếng Gilard đang nói chuyện với ai đó. Nàng tiếp tục đi, lấy áo khoác của mình trên mắc áo cùng chỗ để của binh lính, rồi hé mở cánh cửa nặng nề vừa đủ để lách qua.

Trời lạnh đến mức có thể làm một con gấu phải rùng mình. Madelyne khoác áo lên vai và bước đi vội vã. Mặt trăng rọi sáng những bước chân và khi đi qua lều bán thịt, nàng tựa vào bức tường đá của pháo đài và khóc như một đứa trẻ. Nàng khóc lớn, không kiềm chế và thật không may là sau đó nàng không cảm thấy khá hơn tí nào. Đầu nhức nhối, má rát buốt và nàng nấc liên hồi.

Cơn thịnh nộ không chịu ra đi.

Khi bắt đầu câu chuyện, Adela kể rành mạch từng chi tiết. Madelyne đã không biểu lộ cảm xúc ghê sợ nào nhưng trái tim nàng ngập tràn nỗi đau đớn. Morcar! Tên khốn đó có tội y như Louddon, nhưng sẽ chẳng ai biết đến sự liên quan của hắn.

“Cô làm gì ngoài đây?”

Madelyne giật bắn mình. Nàng sợ đến mức hơi thở dường như cũng bay mất, Duncan không biết từ đâu xuất hiện ngay bên cạnh.

Nàng cố quay lưng lại với hắn nhưng Duncan không để nàng làm thế. Hắn giữ lấy cằm nàng và buộc nàng nhìn lên hắn.

Hắn mù mới không nhận thấy nàng đã khóc. Madelyne nghĩ sẽ trao cho hắn một lời cáo lỗi ngắn gọn nhưng khoảnh khắc hắn chạm vào, nàng lại bắt đầu khóc.

Duncan kéo nàng vào vòng tay. Dường như hắn có ý định ôm nàng cho đến khi nàng bình tĩnh lại. Hắn rõ ràng vừa bơi xong, vì hắn ướt đẫm từ đầu đến thắt lưng, nàng vừa khóc nấc lên vừa thở dốc bên thảm lông mềm mại bao phủ vùng ngực rộng của hắn.

“Anh sẽ cóng tới chết khi cứ ở trần mà đi dạo”, nàng nói giữa tiếng nức nở. “Và lần này tôi sẽ không ủ ấm chân anh nữa đâu.”

Nếu Duncan có trả lời thì nàng cũng không nghe thấy. Khuôn mặt nàng vùi vào ngực hắn. Nàng đang vuốt ve ngực hắn. Duncan biết nàng thậm chí không nhận ra mình đang làm gì, và cũng chẳng hiểu được ảnh hưởng việc ấy lên thân thể hắn.

Madelyne đột ngột cố đẩy Duncan ra. Nàng va vào cằm hắn, lầm bầm lời xin lỗi, và phạm một sai lầm khi ngước lên nhìn. Miệng hắn quá gần. Nàng không thể không nhìn chằm chằm vào nó, nhớ rõ mọi cảm xúc nàng cảm nhận được khi chủ động hôn hắn trong lều vào cái đêm đó.

Nàng muốn hôn hắn lần nữa.

Duncan ắt hẳn đã đọc được suy nghĩ của nàng vì hắn chậm rãi hạ môi xuống môi nàng.

Hắn nghĩ sẽ chỉ trao nàng một cái hôn dịu dàng. Đúng, hắn đã định dỗ dành nàng, nhưng đôi tay Madelyne vòng qua cổ hắn và miệng nàng lập tức mở ra. Lưỡi hắn tận dụng cơ hội, lách vào miệng nàng, quấn lấy lưỡi nàng.

Ôi Chúa ơi, nàng thật tuyệt. Nàng có thể khiến hắn nóng bừng một cách nhanh chóng. Nàng cũng không để cho hắn cư xử một cách dịu dàng. Âm thanh thoát ra từ cổ họng nàng đã đẩy tất cả suy nghĩ về việc dỗ dành sang một bên.

Cảm thấy nàng rùng mình, khi đó hắn mới nhận ra nơi họ đang đứng. Hắn miễn cưỡng rời khỏi miệng nàng, dù rất mong nàng phản đối. Sẽ phải hôn lần nữa, hắn quyết định vậy, thế là hắn tiếp tục ngay trước khi người phụ nữ mềm mại gợi cảm bên cạnh có cơ hội để hỏi.

Duncan đang đốt cháy nàng. Madelyne nghĩ mình không thể ngừng lại, cho đến lúc bàn tay hắn áp lên ngực nàng. Một cảm giác tuyệt vời, khi nhận ra mình muốn nhiều hơn thế thì nàng đẩy hắn ra.

“Tốt nhất là anh nên vào trong trước khi bị biến thành một khối băng”, giọng nàng đứt quãng.

Duncan thở dài, Madelyne lại thế nữa, cố ra lệnh cho hắn. Hắng nhấc bổng nàng lên, phớt lờ sự phản đối của nàng và đi về phía lâu đài. “Adela có nói với cô về chuyện xảy ra với nó không?” Duncan hỏi ngay khi tâm trí tập trung lại được.

“Có”, Madelyne trả lời. “Nhưng tôi sẽ không kể lại đâu, bất kể anh có hỏi han dai dẳng đến thế nào đi chăng nữa. Anh có thể tra tấn tôi nếu muốn, nhưng tôi sẽ...”

“Madelyne.” Tiếng gọi kéo dài của hắn ngừng nàng lại.

“Tôi đã hứa với Adela là sẽ không nói gì với bất cứ ai, đặc biệt là anh. Em gái anh rất sợ anh, Duncan. Rất tiếc là tôi phải nói ra sự thật này”, nàng thêm vào.

Nghĩ rằng lời tuyên bố của mình sẽ chọc tức Duncan nên nàng rất ngạc nhiên khi hắn gật đầu. “Nên là như thế”, Duncan nhún vai. “Ta là thủ lĩnh và cũng là anh trai nó, điều đầu tiên phải được đặt lên trên điều thứ hai.”

“Không nên như thế”, Madelyne cãi lại. “Một gia đình nên gần gũi với nhau. Họ nên cùng có mặt trong tất cả các bữa cơm của gia đình và không bao giờ tránh xa những người khác. Họ nên...”

“Làm thế nào mà cô biết một gia đình nên làm gì hay không nên làm gì? Cô đã sống với cậu của cô”, Duncan lắc đầu trong bực bội.

“Phải, nhưng tôi vẫn biết một gia đình nên cư xử thế nào.”

“Madelyne, không chất vấn những phương thức của ta”, Ducan gầm gừ nho nhỏ. “Tại sao cô khóc?”, hắn nhanh chóng thay đổi đề tài.

“Vì những gì anh trai tôi đã làm với Adela”, Madelyne thì thầm rồi ngả đầu vào vai Duncan. “Anh trai tôi sẽ bị thiêu đốt ở địa ngục mãi mãi.”

“Phải”, Duncan tán thành.

“Anh ấy đáng bị giết. Tôi không lên án anh vì muốn giết anh ấy đâu, Duncan.”

Duncan lắc đầu. “Cô cảm thấy dễ chịu hơn nếu không lên án ta?”

Dường như có sự thích thú trong giọng hắn. “Tôi đã thay đổi quan điểm về việc giết người. Tôi khóc vì những mất mát đó”, nàng nói khẽ. “Và vì những gì tôi phải làm.”

Duncan chờ Madelyne giải thích. Họ đã đến cửa. Duncan kéo mở một cánh cửa nhưng vẫn giữ nàng trong tay. Sức mạnh trong hắn khiến nàng thêm lần nữa kinh ngạc. Với cả hai tay cùng tất cả quyết tâm, nàng cũng chỉ có thể mở hé một cánh cửa đủ để lách ra ngoài mà không bị mắc kẹt lại phía sau, nhưng Duncan thì chẳng tỏ ra mất sức tý nào. “Cô phải làm gì?” Duncan hỏi, không nén nổi tò mò.

“Tôi phải giết một người.”

Cánh cửa đóng sầm lại cùng lúc Madelyne thì thào thú nhận ý định của mình. Duncan không chắc mình có nghe rõ lời nàng không. Hắn quyết định mình sẽ kiên nhẫn đợi thêm lúc nữa khi họ đến được phòng ngủ của hắn.

Hắn bế Madelyne lên cầu thang, lờ đi những phản kháng của nàng rằng nàng có thể tự đi được, không dừng lại khi đến đại sảnh và tiếp tục đi lên. Madelyne tin chắc hắn đang mang mình quay trở lại phòng ngủ trên đỉnh tháp. Khi đặt chân lên vòm tháp tròn, Duncan quay người theo hướng ngược lại và đi vào một hành lang tối om. Không thấy được hành lang dẫn tới đâu vì quá tối.

Nàng rất tò mò, thậm chí không nhận thấy hành lang quá hẹp. Khi đến cuối hành lang, Duncan mở một cánh cửa và mang Madelyne vào trong. Madelyne biết đây là phòng ngủ của hắn, nàng nghĩ hắn thật tốt bụng vì đã nhường phòng ngủ của mình cho nàng đêm nay.

Căn phòng ấm áp và dễ chịu. Ngọn lửa lớn trong lò tỏa hơi nóng và ánh sáng dìu dịu khắp phòng. Một cửa sổ đơn ở ngay giữa bức tường đối diện, được che phủ bằng tấm da thú thay cho cánh cửa. Chiếc giường rộng chiếm gần hết khoảng trống cạnh lò sưởi, cùng một cái rương ngay bên cạnh.

Giường và rương là đồ gỗ duy nhất trong phòng. Căn phòng sạch sẽ, hầu như không có vết bẩn hay lộn xộn nào. Điều đó làm Madelyne mỉm cười. Nàng không hiểu tại sao nó khiến mình hài lòng nhưng nàng vui vì điều đó chứng tỏ Duncan không thích sự bừa bộn giống nàng.

Vậy tại sao hắn lại để cho đại sảnh bẩn đến thế? Việc đó chẳng còn quan trọng bởi nàng đang xem xét nơi ngủ của hắn. Nàng quyết định sẽ hỏi về điều đó khi hắn có tâm trạng tốt hơn. Madelyne mỉm cười khi thấy mình có thể trở thành người phụ nữ già dặn trước khi Duncan thay đổi tính khí theo chiều hướng đó.

Duncan hình như chẳng có vẻ gì vội vàng thả nàng ra. Hắn bước đến lò sưởi, tựa vai vào mặt lò sưởi và bắt đầu chà xát qua lại, rõ ràng là để xoa dịu cơn ngứa đột ngột. Madelyne ôm chặt lấy hắn để khỏi bị rơi xuống sàn. Ôi Chúa ơi, nàng ước gì hắn đang mặc áo. Điều đó không đứng đắn, nàng tự nhủ vì nàng rất muốn chạm vào da hắn. Duncan giống như một vị thần có làn da bằng đồng. Da hắn ấm, lòng bàn tay nàng đang đặt lên vai hắn, nàng có thể cảm thấy những cơ bắp săn chắc vạm vỡ dưới đầu ngón tay.

Nàng ước mình có thể hiểu được phản ứng của mình với hắn. Tại sao ư, tim nàng lại đập điên cuồng. Madelyne thu hết can đảm lướt nhìn lên và thấy Duncan đang chăm chú nhìn mình. Trông hắn quá đẹp trai. Nàng muốn hắn xấu xí. “Anh định ôm tôi suốt đêm sao?”, giọng nàng cáu khỉnh rất buồn cười.

Duncan nhún vai, gần như thả rơi Madelyne. Nàng vội chộp lấy hắn. Khi Duncan toét miệng cười thì nàng mới biết hắn cố tình làm thế chỉ để nàng phải bám vào hắn.

“Trả lời câu hỏi của ta trước rồi ta sẽ thả cô ra”, Duncan ra lệnh.

“Tôi sẽ trả lời câu hỏi của anh.”

“Có phải cô đã nói cô sẽ giết một người?”

“Phải”, nàng chằm chằm nhìn vào cằm hắn khi trả lời.

Madelyne đợi một lúc lâu để xem Duncan nói gì khi nghe thấy lời thú nhận của nàng. Nàng nghĩ hắn có thể sẽ thuyết giảng những điểm yếu của nàng để giết được một ai đó.

Tuy vậy, nàng hoàn toàn không chuẩn bị cho tiếng cười của hắn. Nó bắt đầu bằng tiếng khùng khục như kiềm nén trong lồng ngực rồi nhanh chóng vỡ ra cho đến khi hắn nghẹn lại vì vui thích.

Rốt cuộc thì hắn đã nghe thấy câu nói của nàng một cách chính xác. Madelyne nói với hắn rằng nàng sẽ giết người. Lời tuyên bố ban đầu khiến Duncan cực kỳ ngạc nhiên, hắn tin là nàng đang đùa. Nhưng vẻ nghiêm túc trên mặt đã cho biết là nàng thực sự muốn làm thế.

Phản ứng của hắn không làm nàng hài lòng cho lắm. Chúa giúp hắn, hắn không thể ngưng cười. Hắn để Madelyne trượt khỏi vòng ôm chặt nhưng tay vẫn giữ lấy vai nàng để nàng không thể trốn thoát. “Và ai là kẻ không may mà cô dự định giết thế?”, cuối cùng thì hắn ngưng được tràng cười và lên tiếng hỏi. “có lẽ là một trong số người nhà Wexton bọn ta ư?”

Madelyne giật mạnh người ra khỏi hắn. “Tất nhiên đó không phải là một người Wexton, dù vậy tôi cũng nói thật với anh, nếu tôi có linh hồn của quỷ dữ thì anh sẽ là người đầu tiên trong danh sách những người mà tôi sẽ ‘xử’ đấy, thưa ngài.”

“À”, Ducan vẫn mỉm cười. “Nếu đó không phải là một trong số bọn ta, hỡi tiểu thư dịu dàng dễ thương của ta, thì ai là người mà cô muốn ‘xử’?

“Được, đây là sự thật, Duncan. Tôi là một thiếu nữ dịu dàng và dễ thương, đã đến lúc anh phải biết điều đó”, giọng nàng chẳng có vẻ gì là dễ thương lúc này cả.

Madelyne đi đến giường và ngồi xuống, rồi dành khá nhiều thời gian để làm phẳng những nếp váy và đan tay vào nhau đặt trong lòng. Nàng thực sự kinh hãi vì bản thân đã nói ra một cách quá dễ dàng việc lấy đi mạng sống của ai đó. Nhưng mặt khác, kẻ mà nàng đang nhắm tới chắc chắn phải bị giết, đúng không?

“Anh sẽ không biết được tên hắn từ tôi đâu, Duncan. Đây là chuyện riêng của tôi, không phải của anh.”

Duncan không đồng ý nhưng quyết định đợi trước khi buộc nàng nói ra sự thật.

“Và khi cô giết người này, Madelyne, cô có bị nôn nữa không?”

Nàng không trả lời. Duncan nghĩ chắc Madelyne đã nhận ra kế hoạch của nàng hết sức ngốc nghếch. “Và cô cũng sẽ khóc?”, hắn hỏi, nhắc lại những phản ứng của nàng sau khi giết tên lính tấn công Gilard.

“Tôi sẽ không ăn gì hết trước khi giết hắn ta, Duncan, như thế tôi sẽ không nôn, nếu tôi khóc sau khi làm điều đó thì tôi sẽ tìm một nơi biệt lập mà không để ai trông thấy. Như thế đủ với anh chưa?”

Madelyne hít thật sâu, tuyệt vọng giữ vẻ mặt bình tĩnh. Chúa ơi, nàng đã cảm thấy mình như một tội đồ. “Cái chết không nhẹ nhàng, nhưng công lý phải được thực hiện.”

Duncan lại phá ra cười. Điều đó khiến nàng tức điên. “Giờ tôi muốn đi ngủ, vì vậy anh vui lòng đi cho.”

“Cô bảo ta rời khỏi phòng riêng của ta à?”

Giờ hắn không cười nữa và Madelyne không có gan nhìn hắn.

“Phải”, nàng thừa nhận. “Nếu tôi có vẻ thiếu tôn trọng anh thì tôi xin lỗi về điều đó. Nhưng anh biết tôi không nói dối anh. Anh thật tử tế khi nhường chiếc giường này một đêm. Tôi thực sự đánh giá cao việc ấy. Và tôi sẽ quay lại đỉnh tháp ngày mai, sau khi phòng của Adela được dọn dẹp sạch sẽ.”

Nàng đã hết hơi sau khi kết thúc phần giải thích.

“Tính trung thực của cô thật thú vị.”

“Nó làm tôi phiền lụy”, Madelyne thở dài, tiếp tục nhìn xuống tay mình, thầm mong Duncan nhanh rời đi. Rồi Madelyne nghe thấy một tiếng rơi nghe nhẹ. Âm thanh đó lôi kéo sự chú ý của nàng, và khi liếc lên nhìn, nàng bắt gặp Duncan tháo chiếc ủng thứ hai và thả nó xuống sàn.

“Thật không đứng đắn khi đứng trước mặt tôi mà không mặc áo”, Madelyne tuyên bố. “Và giờ anh còn định cởi nốt đồ trước khi đi sao? Anh có diễu hành quanh tiểu thư Eleanor như thế này không?”

Madelyne có thể cảm thấy cả người mình đỏ ửng. Nàng quyết tâm phớt lờ Duncan. Nếu hắn muốn vênh váo bước đi với thân hình để trần thì nàng chỉ cần nhắm mắt lại. Và hắn cũng sẽ không có được lời nào từ miệng nàng.

Không thể biết được ý định của Duncan nên Madelyne tiếp tục liếc trộm hắn. Duncan quỳ trước lò sưởi, thêm vào một khúc củi dày. Nàng suýt nữa cảm ơn hắn vì sự chu đáo nhưng chợt nhớ ra mình đã nhất quyết lờ hắn đi. Chúa ơi, hắn thực sự làm nàng rối đến mức không thể suy nghĩ được gì, phải vậy không nhỉ?

Duncan đứng dậy và đi ra cửa. Trước khi Madelyne biết hắn định làm gì, hắn đã đẩy thanh gỗ dày xuyên qua các vòng kim loại giữ cửa.

Mở to mắt kinh ngạc, nàng bị nhốt bên trong phòng ngủ, nhưng vấn đề thực sự ở đây là Duncan đang ở nhầm chỗ. Thậm chí không một tiểu thư dịu dàng được giáo dục tử tế nào có thể diễn giải sai ý nghĩa của hành động đó.

Madelyne thở hắt ra giận dữ, tuột xuống giường và chạy ra cửa. Ý định thật đơn giản. Nàng sẽ thoát khỏi căn phòng này và tránh xa Duncan.

Hắn ngắm nhìn nàng vật lộn với cái chốt một lúc. Khi hài lòng vì nàng không thể tìm ra cái chốt khóa bất thường nằm bên dưới thanh gỗ, hắn bước đến giường. Hắn quyết định cởi chiếc quần bó chiều theo cảm xúc của Madelyne. Trông nàng gần như đánh mất khả năng kiểm soát.

“Lên giường đi, Madelyne”, Duncan ra lệnh khi duỗi dài người trên tấm chăn.

“Tôi sẽ không ngủ cạnh anh đâu”, Madelyne lắp bắp.

“Chúng ta đã ngủ với nhau...”

“Chỉ một lần, trong cái lều đó, Duncan, và đó là cần thiết. Chúng ta phải chia sẽ hơi ấm cho nhau.”

“Không đâu, Madelyne, ta đã ngủ cạnh cô mỗi đêm kể từ hôm ấy.”

Madelyne quay phắt lại trừng mắt nhìn hắn. “Anh không có”

“Có, ta có.”

Hắn mỉm cười với nàng.

“Sao anh có thể nói dối quá dễ dàng như vậy chứ?”

Nàng không cho hắn thời gian để trả lời nhưng quay người lại và tiếp tục loay hoay với cái chốt.

Một mảnh dằm đâm sâu vài làn da mềm mại của ngón tay cái như là nỗ lực cho phần thưởng của nàng. Madelyne hét lên giận dữ. “Và giờ tôi có một mảnh dằm chết tiệt dưới da, tất cả là nhờ anh đấy”, nàng lầu bầu khi cúi đầu xem xét ngón tay.

Duncan thở dài. Madelyne nghe thấy âm thanh đó xuyên qua phòng nhưng không thấy hắn di chuyển, lúc hắn đột ngột chộp lấy tay nàng, nàng nhảy dựng lên lùi lại, đập mạnh đỉnh đầu vào cằm hắn.

“Anh di chuyển như một con sói ấy”, nàng nói khi cho phép hắn kéo mình đến trước ngọn lửa. “Không phải là tôi khen anh đâu, Duncan, nên anh có thể ngừng mỉm cười rồi đấy.”

Phớt lờ những gì nàng vừa nói, hắn đưa tay lên mặt lò sưởi và lấy một con dao găm nhỏ xíu sắc bén như một mũi kim may. Madelyne nhắm tịt mắt lại cho đến khi thấy được mảng dằm đầu tiên rồi lại vụt mở mắt ra vì nếu không nhìn hắn, hắn có thể sẽ cắt luôn ngón tay cái của nàng mất. Madelyne cúi đầu thấp xuống đến nỗi vô tình che mất tầm nhìn của Duncan. Hắn kéo tay nàng ra chỗ sáng hơn và hoàn tất công việc. Trán Madelyne đụng vào trán Duncan. Nàng không tránh ra và hắn cũng vậy.

Hắn có mùi thật dễ chịu.

Nàng lại có mùi như hoa hồng.

Mảnh dằm đã được lấy ra. Madelyne không nói một lời, nhưng đang nhìn hắn với một vẻ mặt cực kỳ tin tưởng. Duncan cau mày bực bội. Khi nàng nhìn hắn như thế, tất cả những gì hắn có thể nghĩ là kéo nàng vào lòng và hôn nàng. Quỷ tha ma bắt, hắn thừa nhận với sự ghê tởm, nàng chỉ nhìn hắn thôi mà hắn muốn đưa nàng lên giường.

Duncan ném con dao lên mặt lò sưởi và quay lại giường. Hắn không thả tay Madelyne ra mà cứ thế kéo nàng theo. “Không lấy nổi mảnh dằm ra mà cô nghĩ mình sẽ giết người cơ đấy”, hắn lầm bầm.

“Tôi sẽ không ngủ với anh”, Madelyne tuyên bố mạnh mẽ. Nàng đứng cạnh giường, quyết tâm phải chiến thắng. “Anh là kẻ kiêu ngạo nhất, ương ngạnh nhất. Kiên nhẫn của tôi hết rồi. Tôi sẽ không tha thứ hơn nữa đâu.”

Madelyne nhận ra mình đã mắc sai lầm khi đến gần Duncan và quát vào mặt hắn. Hắn vươn người tới trước và theo đúng nghĩa đen, hắn nhấc bổng nàng đặt lên trên người hắn. Nàng rơi xuống người hắn một cái uỵch. Duncan hạ nàng sang một bên và tay giữ lấy eo nàng.

Hắn nhắm mắt, rõ ràng là cố gạt bỏ nàng ra khỏi suy nghĩ. Madelyne đối mặt với hắn.

“Anh ghét tôi nhiều đến nỗi không thể ngủ cạnh tôi. Anh nói dối, phải không Duncan? Chúng ta chưa ngủ với nhau, tôi nhớ mà.”

“Cô có thể ngủ giữa một cuộc chiến”, Duncan nhận xét. Mắt vẫn nhắm nhưng hắn đang mỉm cười. “Và ta không ghét cô, Madelyne.”

“Chắc chắn là anh có ghét tôi”, Madelyne phản kích. “Đừng có mà đổi ý lúc này.”

Madelyne đợi Duncan trả lời. Khi hắn không nói gì, nàng tiếp tục. “Việc làm đáng tiếc đó đã mang chúng ta lại với nhau. Tôi đã cứu mạng anh. Và tôi được trả ơn thế nào? Coi nào, anh kéo tôi đến nơi khỉ ho cò gáy này, liên tục sỉ nhục sự tử tế của tôi. Tôi nghĩ anh cũng tiện thể quên mất việc tôi đã cứu mạng Gilard.”

Chúa ơi, nàng muốn hắn mở mắt để có thể thấy phản ứng của hắn. “Bây giờ tôi nhận lấy việc chăm sóc Adela. Tôi thắc mắc anh có lập kế hoạch này ngay từ đầu không?”

Madelyne nhíu mày suy nghĩ và lại tiếp tục. “Anh nên thừa nhận rằng tôi là người bị đối xử bất công trong kế hoạch của anh. Tại sao hả, khi tôi nghĩ về tất cả mọi chuyện đã trải ra...”

Tiếng ngáy của Duncan đã chặn nàng lại. Madelyne thốt nhiên rất điên tiết, ước mình có đủ can đảm hét ngay vào tai hắn.

“Tôi mới là người nên ghét anh”, nàng lẩm bẩm một mình, chỉnh lại váy áo và nằm ngửa ra. “Nếu tôi không có kế hoạch vừa ý của riêng mình thì tôi sẽ nổi giận với anh vì những gì anh làm đã hủy hoại danh tiết của tôi, Duncan. Giờ thì tôi sẽ không bao giờ có cuộc hôn nhân thích hợp. Đó là điều chắc chắn, nhưng Louddon mới là kẻ bị mất mát, không phải tôi. Anh ấy sẽ bán tôi cho kẻ trả giá cao nhất. Ít nhất thì đó là điều anh ấy nói với tôi là anh ấy sẽ làm. Giờ anh ấy sẽ chỉ giết tôi khi ở đủ gần”, nàng lầu bầu. “Và tất cả là tại anh”, nàng thích thú thêm vào.

Madelyne cảm thấy kiệt sức khi kết thúc lời than phiền. “Làm thế nào tôi có thể khiến anh hứa với tôi điều gì? Mà tôi thì đã hứa với Adela đáng thương rồi”, nàng ngáp dài mệt mỏi.

Rồi Duncan dịch chuyển. Madelyne bị tóm lấy mà không kịp chuẩn bị và chỉ có thời gian mở mắt ra trước khi Duncan nghiêng người lên người nàng. Khuôn mặt hắn sát vào mặt nàng, hơi thở hắn phả vào mặt nàng ấm áp dịu dàng. Một bắp đùi nặng trịch của hắn giữ chặt nàng xuống giường.

Và chúa lòng lành, nàng đang nằm ngửa.

“Tôi sẽ tìm cách mách với tiểu thư Eleanor của anh nếu anh lợi dụng tôi”, Madelyne buột miêng nói.

Duncan trợn mắt ngó lên trời. “Madelyne, tâm trí cô chỉ nghĩ đến việc ta lợi...”

Nàng bịt miệng hắn lại bằng bàn tay bé nhỏ. “Đừng có nói. Và tại sao anh lại phủ ngang qua người tôi như một cái chăn nếu anh không muốn...”

Madelyne và hắn thở dài cùng lúc. “Anh đang cố làm tôi phát điên”, nàng buộc tội hắn.

“Thì cô đã phát điên rồi đấy.”

“Xuống khỏi người tôi ngay. Anh nặng hơn cả cái cánh cửa của nhà anh nữa.”

Duncan chuyển dần trọng lượng cơ thể mình sang khuỷu tay. Hông hắn áp sát hông nàng. Hắn có thể cảm nhận hơi nóng tỏa ra từ nàng.

“Cô muốn lời hứa gì từ ta?”

“Madelyne trông khá bối rối. “Adela”, hắn nhắc.

“Ồ”, Madelyne nói mà không kịp thở. “Tôi nghĩ sẽ đợi đến mai để nói chuyện với anh về Adela. Tôi không nhận ra tôi phải ngủ với anh. Và tôi hy vọng sẽ tìm được lúc tâm trạng anh tốt hơn...”

“Madelyne.” Tên nàng bật ra trong một tiếng gầm gừ cố kiềm nén và từ cái cách hắn nghiến chặt hàm lại thì nàng biết kiên nhẫn của hắn đang mất dần.

“Tôi muốn anh hứa với tôi là Adela có thể sống ở đây với các anh đến chừng nào mà cô ấy muốn, và anh sẽ không ép buộc cô ấy kết hôn, bất kể có chuyện gì đi chăng nữa. Vậy đấy, đã đủ rõ chưa?”

Duncan cau mày. “Ta sẽ nói chuyện với Adela vào ngày mai.”

“Em gái anh sợ anh đến nỗi không thể nói gì với anh cả, nhưng nếu tôi có thể nói với cô ấy rằng anh đã hứa, thì tôi tin anh sẽ thấy được sự thay đổi đáng kinh ngạc từ cô ấy cho mà coi. Cô ấy quá lo lắng, Duncan, nếu chúng ta có thể làm nhẹ đi gánh nặng cho Adela thì cô ấy sẽ cảm thấy khá hơn nhiều.”

Hắn muốn mỉm cười bởi Madelyne đã vô tình nhận lấy vai trò người mẹ đối với Adela, giống như hắn đã ngờ vực. Hắn vô cùng hài lòng vì kế hoạch đã có kết quả. “Rất tốt, nói với Adela là ta hứa. Ta sẽ phải nói chuyện với Gerald.”

“Gerald chỉ phải kết hôn với người khác. Dù sao thì giờ Adela tin hôn ước không còn hiệu lực nữa. Hơn thế, Gerald muốn một người phụ nữ không có hoen ố, và điều đó khiến tôi ghét anh ta vô cùng.”

“Cô thậm chí còn chưa gặp anh ta lần nào”, Duncan tỏ thái độ bực dọc. “Làm thế nào mà cô đánh giá anh ta dễ dàng như thế?”

Madelyne khẽ nhăn mặt. Duncan nói đúng. “Gerald biết tất cả mọi chuyện xảy ra với Adela ư?”

“Cùng lúc với toàn thể nước Anh biết. Louddon làm cho chuyện đó bùng nổ.”

“Anh trai tôi là người tồi tệ.”

“Cậu Berton của cô có cảm thấy như vậy về Louddon không, Madelyne?”

“Sao anh biết tên cậu tôi?”

“Cô đã nói với ta”, Duncan xác nhận, mỉm cười trước đôi mắt tròn xoe của nàng.

“Khi nào? Tôi có trí nhớ tuyệt vời và tôi không đề cập đến việc đó.”

“Khi bị ốm, cô nói cho ta biết tất cả về cậu của cô.”

“Nếu tôi nói với anh, tôi không nhớ nữa. Và thật là bât lịch sự khi anh nghe những gì tôi nói.”

“Không thể chặn cô lại được”, Duncan bảo, toét miệng cười với ký ức những đêm đó. “Cô hét to mọi chuyện.”

Hắn phóng đại lên một chút, chỉ để làm tăng phản ứng của nàng. Khi không được bảo vệ bởi lớp mặt nạ bình thản nàng tạo ra, vẻ mặt nàng ngây thơ một cách đáng yêu. “Kể tôi nghe tôi còn nói gì khác nữa”, Madelyne yêu cầu với giọng nghi ngờ.

“Danh sách dài lắm. Tóm lại là cô kể hết cho ta tất cả mọi chuyện.”

“Mọi chuyện ư?” Trông nàng có vẻ hoảng sợ. Chúa ơi, thật là ngượng chín người. Chuyện gì xảy ra nếu nàng nói với hắn là nàng thích hắn hôn mình biết bao nhiêu?

Có những tia sáng lấp lánh trong mắt Duncan. Có lẽ hắn chỉ đùa giỡn nàng. Điều đó không chắc. Madelyne quyết định không cười. “Vậy là tôi đã cho anh biết tên của tất cả đàn ông mà tôi đã đưa lên giường mình, phải không? Tôi nghĩ là trò chơi kết thúc rồi”, nàng thở dài.

“Trò chơi của cô kết thúc khi chúng ta gặp nhau.” Giọng hắn thật nhẹ nhàng.

Madelyne cảm giác như mình vừa được vuốt ve. Nàng không biết mình nên phản ứng thế nào. “Và điều đó có nghĩa gì?”

Duncan cười nhẹ. “Cô nói quá nhiều”, hắn bảo.”Lại thêm một khuyết điểm cô nên sửa đổi.”

“Thật là lố bịch”, Madelyne vặc lại. “Tôi đã nói quá ít với anh cả tuần và anh hoàn toàn lờ tôi đi. Sao anh có thể nghĩ tôi nói quá nhiều?”, nàng xỉa tay vào vai hắn.

“Ta không nghĩ gì cả. Ta nói sự thật.” Hắn cẩn thận nhìn nàng, thấy những tia chớp giận dữ trong đôi mắt xanh thẳm ấy.

Khiến nàng cắn câu là một công việc dễ dàng. Biết mình nên dừng lại nhưng hắn thực sự thích cách nàng đối đáp. Hắn có thể thấy nàng đột nhiên nổi cáu như một bà phù thủy già.

“Anh phật ý khi tôi nói thật suy nghĩ của tôi?”

Duncan gật đầu.

Lúc này trông hắn có chút tinh quái. Một món tóc sẫm màu rơi xuống trước trán. Hắn đang toét miệng cười. Nụ cười đủ sức khiến người thánh thiện nhất cũng phải nguyền rủa. “Vậy thì tôi sẽ không nói với anh nữa. Tôi thề tôi sẽ không bao giờ nói chuyện lại với anh nữa. Anh hài lòng chưa?”

Hắn lại gật đầu, dù lần này chậm hơn. Madelyne hít thật sâu, chuẩn bị nói cho hắn biết những gì mình nghĩ về sự thô lỗ của hắn, thì Duncan khiến nàng im bặt. Hắn hạ thấp đầu xuống và lướt miệng hắn lên miệng nàng, bắt nàng khuất phục tạm thời.

Như đã được huấn luyện, nàng hé miệng cho chiếc lưỡi đòi hỏi của hắn. Duncan bắt đầu từ từ tán tỉnh nàng bằng lưỡi hắn. Chúa ơi, hắn có thể cảm thấy lửa trong nàng. Đôi tay hắn xòe rộn gôm lấy khuôn mặt nàng, ngón tay hắn lùa vào mái tóc lộng lẫy.”

Hắn muốn nàng làm sao. Nụ hôn vuốt ve dịu dàng nhanh chóng chuyển thành đam mê cuồng nhiệt. Lưỡi họ quấn lấy nhau đến lúc Duncan gần như mất kiểm soát và hắn chỉ muốn hơn nữa. Hắn biết nên dừng lại và sắp dứt ra thì bàn tay Madelyne chạm vào lưng hắn. Ban đầu đó là một cái vuốt ve dịu dàng do dự như một cánh bướm lả lơi, nhưng khi Duncan gầm gừ và tiếp tục tìm kiếm sự ngọt ngào trong miệng nàng thì cái vuốt ve tăng áp lực. Miệng họ nóng, ẩm ướt và dính chặt vào nhau.

Hắn cảm thấy nàng rùng mình, nghe thấy tiếng rên rỉ đứt quãng khi hắn miễn cưỡng rời khỏi nàng.

Đôi mắt nàng mờ đi vì đam mê và đôi môi nàng, đỏ và sưng phồng, mời gọi hắn thưởng thức lần nữa. Duncan biết mình không nên bắt đầu những gì không thể kết thúc. Chỗ thắt lưng hắn giật mạnh vì ham muốn và hành động cuối cùng của hắn là di chuyển khỏi nàng.

Với một tiếng rên thất vọng khác, Duncan lăn người sang bên. Hắn vòng tay quanh người Madelyne và kéo lưng nàng áp sát vào người hắn.

Madelyne muốn khóc. Nàng không hiểu được tại sao mình lại cứ để hắn hôn như vậy. Quan trọng hơn, nàng dường như cũng không thể tự kiểm soát bản thân. Nàng đã phóng túng như một ả làng chơi.

Tất cả những gì Duncan làm là chạm vào nàng và nàng tan ra. Tim đập loạn, lòng bàn tay nóng hổi và trong nàng ngập tràn những khát khao hơn nữa.

Nàng nghe tiếng Duncan ngáp dài và kết luận nụ hôn chẳng có ý nghĩa với hắn chút nào.

Người đàn ông khiến nàng tức điên chỉ là chứng phát ban thôi, nàng tự nhủ. Madelyne quyết định giữ khoảng cách với hắn ngay cùng lúc phủ nhận quyết tâm bằng cách điều chỉnh thân hình áp vào hắn. Khi nàng gần đã ổn định để thỏa mãn ý muốn thì Duncan rên lên gay gắt. Tay hắn giữ lấy hông nàng và siết chặt nàng.

Hắn thật là mâu thuẫn! Hắn không nhận ra bất tiện thế nào khi đi ngủ với cái đầm đi dạo buổi tối của nàng sao? Nàng lại cựa quậy, cảm thấy hắn rùng mình, và nghĩ có thể hắn chuẩn bị quát mình.

Madelyne mệt quá đến nỗi không thể lo lắng về thói nóng nảy của hắn. Ngáp khẽ, nàng ngủ thiếp đi.

Không nghi ngờ gì nữa, đó là thử thách khó khăn nhất của Duncan. Và nếu nàng cựa quậy hông một lần nữa, hắn biết mình sẽ thất bại trong bài kiểm tra này.

Duncan chưa bao giờ muốn một người phụ nữ nào như Madelyne. Hắn nhắm mắt và hít một hơi sâu. Madelyne lại ngọ nguậy và hắn bắt đầu đếm đến mười, tự hứa với bản thân khi đếm đến con số thần kỳ, hắn sẽ kiểm soát được mình hơn.

Nàng tiểu thư ngây thơ đang cuộn mình trong vòng tay hắn tuyệt đối không có khái niệm gì về tình cảnh nguy hiểm của mình. Cặp mông nàng đã làm cho hắn phát điên suốt cả tuần. Hắn hình dung dáng đi của nàng, thấy cách hông nàng đung đưa khi nàng dạo quanh pháo đài của hắn.

Nàng có ảnh hưởng đến người khác như cách nàng ảnh hưởng đến hắn không? Duncan cau mày, thừa nhận điều đó là chắc chắn. Phải, hắn đã thấy người của hắn nhìn nàng. Thậm chí là Anthony trung thành, người thuộc hạ đáng tin cậy nhất và cũng là người bạn thân nhất của hắn, cũng thay đổi thái độ với Madelyne. Vào đầu tuần Anthony chỉ im lặng và cau mày, nhưng đến cuối tuần Duncan nhận thấy thuộc hạ của hắn là người thường xuyên nói hơn. Và Anthony không theo sau Madelyne nữa. Không, cậu ta luôn đi bên cạnh nàng.

Ngay vị trí Duncan muốn.

Hắn không thể đổ lỗi cho Anthony vì đã ngã quỵ trước vẻ quyến rũ của Madelyne.

Gilard, tuy nhiên, lại hoàn toàn là một chuyện khác. Người em trai út dường như là muốn có được Madelyne. Điều đó có thể xem là một vấn đề.

Nàng lại bắt đầu vặn người. Duncan thấy mình như thể bị đốt nóng bằng sắt nung. Cơn đau nhức xuyên suốt người. Gầm gừ thất vọng, hắn hất chăn và rời khỏi giường. Dù khẽ cử động người vì chuyển động đột ngột, nàng vẫn không tỉnh giấc. “Ngủ như trẻ con ấy”, Duncan lầm bầm khi đi ra cửa.

Hắn sẽ quay ra hồ. Với một cái lắc đầu nặng nề, hắn nhận ra mình đã tìm được ý định thực sự cho buổi bơi lần hai này.

Duncan không thuộc típ người kiên nhẫn, hắn muốn tự giải quyết vấn đề trước khi đòi hỏi diều đó từ Madelyne. Bản thân sẵn sàng chấp nhận sự thật là hắn có thể phải bơi trong hồ thường xuyên hơn. Đó không phải là thách thức khiến hắn đi ra ngoài bây giờ, nhưng lại là sự giải thoát cho ngọn lửa đang bùng cháy bên trong.

Với một tiếng thì thầm chán nản, Duncan đóng cửa lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.