Tình Yêu Và Danh Dự

Chương 19



“Các ngươi sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ cho các ngươi tự do.”

Thánh Kinh Tân Ước, John, 8:32

Mỉa mai làm sao, việc Madelyne bị tấn công lại trở thành chất xúc tác giúp Gerald và Adela hòa hợp.

Madelyne khăng khăng đòi ăn tối cùng gia đình và khách. Khi nàng cùng Duncan đi vào đại sảnh, Adela đã có mặt tại bàn. Gerald đang đi qua đi lại trước lò sưởi, mải mê suy nghĩ.

Duncan thở dài, báo Madelyne biết mình không có tâm trạng chịu đựng bất cứ cảm xúc nào của Adela thêm nữa. Madelyne bắt đầu bảo hắn hãy kiên nhẫn rồi quyết định không nói. Nàng cũng không có tâm trạng cho những chuyện bất đồng.

Khi nhìn thấy Madelyne, Adela há hốc miệng và hoàn toàn quên mất Gerald. “Chuyện gì xảy ra với cậu vậy? Có phải Silenus cuối cùng cũng hất ngã cậu không?”

Madelyne quay sang nhăn mặt với Duncan. “Ngay trước khi rời phòng, em nhớ rõ là có hỏi chàng trông em có ổn không”, nàng thì thào.

“Ta đã nói dối đấy”, Duncan trả lời, toét miệng cười.

“Đáng lẽ em nên nhìn vào gương của Adela”, Madelyne đáp lại. “Trông Adela như sắp ốm vậy. Em sẽ phá hỏng khẩu vị của mọi người, chàng có nghĩ vậy không?”

Duncan lắc đầu. “Nó không làm hỏng cơn đói của ta đâu. Ta vừa dùng hết sức mạnh của mình cố đáp ứng…”

Nàng thúc hắn yên lặng vì họ ở quá gần nên Adela có thể nghe thấy. “Em cần chàng yêu em”, nàng thầm thì. “Bây giờ em đã quên hết những cái động chạm xấu xa của gã linh mục. Đó là lý do duy nhất khiến em...em có chút...dạn dĩ.”

“Dạn dĩ?” Duncan cười khùng khục. “Madelyne yêu dấu, em đã trở thành một…”

Nàng thúc hắn lần nữa mạnh hơn, rồi quay sang Gerald và Adela.

Thực ra, Gerald là người đã giải thích cho Adela về những vết thương của Madelyne.

“Ôi, Madelyne, trông cậu kinh khủng quá”, Adela thú nhận với chất giọng cảm thông.

“Nói dối là có tội đấy”, Madelyne liếc xéo Duncan.

Duncan yêu cầu không nhắc đến tên Cha Laurance trong suốt bữa tối. Mọi người tuân theo. Adela phớt lờ Gerald. Nam tước hỏi thăm em gái Duncan khi mọi người đứng dậy rời khỏi bàn. Adela lập tức đáp lại thô lỗ.

Kiên nhẫn của Duncan bay biến. “Tôi muốn nói chuyện với cả hai người”, hắn yêu cầu, giọng nghiêm khắc.

Adela sợ hãi, Gerald bối rối, Madelyne nhìn như thế đang cười.

Mọi người theo chân Duncan đến trước lò sưởi. Duncan ngồi vào ghế, nhưng khi Gerald định lấy một cái ghế cho riêng mình, Duncan lên tiếng, “Không, Gerald. Đứng cạnh Adela”.

Hắn nhìn Adela và yêu cầu. “Em có tin anh biết điều gì là tốt nhất cho em không?”.

Adela chầm chậm gật đầu. Mắt cô ấy mở to như cái chén vậy, Madelyne nghĩ thế.

“Vậy thì hãy để Gerald hôn em. Ngay lúc này.”

“Gì cơ?” Adela kinh hoàng.

Duncan cau mày với phản ứng của em gái. “Khi vợ anh bị Laurance tấn công, cô ấy muốn anh rửa sạch hình ảnh kinh khủng đó đi. Adela, em chưa từng được hôn hoặc động chạm bởi người đàn ông yêu thương mình. Anh đề nghị em để Gerald hôn em bây giờ và sau đó quyết định xem em khước từ hay đồng ý.”

Madelyne cho đó là một kế hoạch tuyệt vời.

Adela đỏ bừng mặt ngượng ngùng. “Trước mặt mọi người sao?”, cô ấy hỏi, giọng nhỏ như chuột kêu.

Gerald mỉm cười rồi nắm lấy tay Adela. “Anh sẽ hôn em trước cả thế gian nếu em cho phép”, anh ta nói.

Duncan nghĩ Gerald có vẻ hơi khoa trương khi nói Adela có thể cho phép hay không, nhưng hắn giữ suy nghĩ ấy lại cho riêng mình.

Mệnh lệnh của hắn cuối cùng cũng được thực hiện. Trước khi Adela có thể lùi lại, Gerald cúi xuống và đặt một nụ hôn trong sáng lên môi cô.

Em gái Duncan ngước nhìn Gerald bối rối. Rồi Gerald hôn cô lần nữa, tay không hề chạm vào Adela.

Madelyne cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi nhìn cặp đôi này. Nàng đi qua và ngồi xuống thành ghế của Duncan và cố nhìn lên trần nhà thay vì nhìn hai người đang hôn nhau say đắm.

Khi Gerald lùi lại một bước, Madelyne nhìn Adela. Em gái Duncan rõ ràng là xúc động, ngượng ngùng và thực sự kinh ngạc.

“Anh ấy hôn không giống Mor…” Màu sắc trên mặt Adela lập tức nhạt đi trước lời nói hớ, và cô ấy nhìn Madelyne cầu cứu.

“Anh ấy phải được biết, Adela.”

Gerald và Duncan cùng cau mày. Không ai biết Madelyne đang nói gì. “Mình không thể nói”, Adela thì thào. “Cậu sẽ làm công việc kinh khủng này thay mình chứ? Xin cậu, Madelyne. Mình cầu xin cậu.”

“Nếu cậu cho phép mình nói với Duncan.”

Adela nhìn anh trai. Hắn có thể thấy vẻ lo lắng trong mắt cô.

Cuối cùng Adela gật đầu và quay sang Gerald nói, “Anh sẽ không bao giờ muốn hôn em lần nữa khi anh biết toàn bộ sự thật chuyện đã xảy ra với em. Em xin lỗi, Gerald. Em nên…”.

Adela bật khóc. Gerald đưa tay kéo Adela vào người mình nhưng cô ấy lắc đầu, “Em nghĩ em yêu anh, Gerald. Và em rất xin lỗi”. Sau câu nói rời rạc đó, Adela chạy ra khỏi phòng.

Madelyne cảm thấy hơi muộn phiền vì lời hứa của mình. Nàng biết mình sắp đem đến cho chồng và Gerald một nỗi đau xé lòng. Cả hai người đàn ông này đều yêu thương Adela

“Gerald, xin anh hãy ngồi xuống và nghe tôi”, Madelyne yêu cầu, giọng đầy lo âu. “Duncan, hứa là anh sẽ không nổi giận với em vì đã giữ kín chuyện này. Adela bắt em hứa trước khi cô ấy chia sẻ bí mật của mình.”

“Ta sẽ không nổi giận”, Duncan tuyên bố.

Madelyne gật đầu. Không thể nhìn Gerald khi thuật lại tất cả mọi chuyện về Adela, nàng nhìn xuống sàn nhà suốt. Nàng nhấn mạnh việc Adela thất vọng thế nào khi không gặp được Gerald ở triều đình và đó là lý do mà cô ấy dễ dàng trở thành con mồi cho trò lừa dối của Louddon. “Tôi nghĩ thật sự cô ấy đã cố trừng phạt anh”, Madelyne nói với Gerald. “Dù tôi ngờ rằng cô ấy đã nhận ra điều đó.”

Madelyne liếc mắt nhìn nhanh Gerald, thấy anh ta gật đầu, rồi quay sang Duncan. Nàng kể hết phần còn lại, không bỏ sót điều gì, khi nói đến hành động lừa lọc của Morcar, nàng hoàn toàn mong đợi tiếng hét giận dữ của một hoặc cả hai người họ.

Không vị Nam tước nào thốt ra lấy một lời.

Khi câu chuyện kết thúc, Gerald đứng dậy và chậm chạp rời khỏi sảnh.

“Anh ấy sẽ làm gì?” Madelyne hỏi Duncan, nhận ra mình đang khóc, tay gạt nước mắt đi, đau đến nhăn mặt vì chạm vào vết thương.

“Ta không biết”, giọng Duncan vừa dịu dàng vừa giận dữ.

“Chàng có khó chịu vì em không kể với chàng sớm hơn không?”

Duncan lắc đầu. Một ý nghĩ bất thình lình xộc thẳng vào đầu hắn. “Morcar là kẻ em muốn giết à?”

Madelyne nhíu mày.

“Em nói với ta em sẽ giết một người. Nhớ không? Ý em đó là Morcar, phải không?”

Nàng gật đầu. “Em không thể để gã thoát, nhưng em bị ràng buộc giữ bí mật của Adela. Duncan, em không biết phải làm gì. Phán xét những kẻ có tội là nhiệm vụ của Chúa. Em biết rõ điều đó. Và em không nên muốn giết gã. Dù vậy, em muốn, Chúa ơi, em muốn thế.”

Duncan kéo vợ vào lòng mình và dịu dàng ôm nàng. Hắn hiểu sự dằn vặt đang diễn ra trong đầu vợ hắn.

Mỗi người chìm vào im lặng trong vài phút. Madelyne lo lắng về Gerald. Giờ anh ta sẽ rời khỏi đây hay tiếp tục theo đuổi Adela?

Duncan dùng thời gian tĩnh lặng đó để kiểm soát cảm xúc của mình. Hắn không trách Adela về việc cô mê đắm Louddon. Em gái hắn quá ngây thơ nên không đáng bị chê trách. Nhưng Louddon đã cố tình lợi dụng sự ngây thơ đó.

“Ta sẽ xử lý Morcar”, Duncan nói.

“Cậu sẽ không làm thế.”

Gerald gầm lên phủ nhận. Cả Madelyne lẫn Duncan nhìn Gerald lao vào phòng và đứng trước mặt họ. Cơn phẫn nộ cực rõ ràng, người anh ta như run lên. “Tôi sẽ giết hắn, cậu biết rõ sẽ thế nào, Duncan, nếu dám ngăn tôi làm vậy.”

Madelyne thở hổn hển và nhìn lên Duncan. Vẻ mặt hắn không cho nàng biết hắn đang thấy bị sỉ nhục hay tức giận.

Duncan nhìn chằm chằm Gerald hồi lâu sau đó từ từ gật đầu. “Được rồi, Gerald, đó là quyền của cậu. Tôi sẽ đứng đằng sau khi cậu thách đấu hắn ta.”

“Cũng như tôi sẽ đứng đằng sau khi cậu thách đấu Louddon”, Gerald trả lời.

Anh ta ngồi xuống đối mặt với Duncan.

“Madelyne? Cô vui lòng nói cho Adela là tôi muốn nói chuyện với cô ấy được không?”

Madelyne gật đầu, vội vã đi ngay nhưng lại lo đến phát ốm khi đặt chân trước cửa phòng ngủ Adela. Nàng vẫn không biết Gerald sẽ làm gì.

Adela cho rằng Gerald sắp bỏ đi. “Như thế là tốt nhất”, cô ấy nói với Madelyne giữa những tiếng nức nở. “Hôn là một chuyện, nhưng đó là tất cả những gì mình có thể cho phép. Mình không bao giờ để anh ấy đến giường mình.”

“Cậu không biết mình có thể hay không thể đâu”, Madelyne bác lại. “Adela, sẽ không dễ dàng nhưng Gerald là người kiên nhẫn.”

“Không phải vấn đề”, Adela tiếp tục. “Anh ấy sắp rời bỏ mình.”

Adela đã sai. Gerald đang đợi cô ấy dưới chân cầu thang. Không hé răng lấy một lời, anh ta nắm lấy tay và dẫn cô ấy xuống cầu thang kế tiếp.

Duncan đến chỗ Madelyne và nhấc bổng nàng lên. “Trông em có vẻ kiệt sức, vợ à. Đến giờ đi ngủ rồi.”

“Tốt hơn là em nên đợi Adela quay lại. Cô ấy có thể cần em”, Madelyne phản đối khi Duncan bắt đầu bước lên bậc thang.

“Ta cần em bây giờ, Madelyne. Gerald sẽ chăm sóc Adela.”

Nàng gật đầu. “Madelyne, ngày mai ta phải đi. Chỉ một thời gian ngắn thôi”, hắn nói thêm trước khi nàng có thể ngắt lời.

“Chàng đi đâu?”, Madelyne hỏi. “Chàng có chuyện quan trọng phải giải quyết à?” Nàng lại hỏi, cố gắng hết sức để có vẻ quan tâm và không thất vọng. Madelyne không thể mong hắn ở cạnh mình suốt. Cuối cùng thì Duncan vẫn là người quan trọng.

“Ta có một vấn đề phải giải quyết”, Duncan trả lời, cố hạn chế lời giải thích đến mức tối thiểu. Madelyne đã phải chịu đủ cực hình ngày hôm nay rồi. Duncan không muốn nàng phải lo lắng thêm, và hắn biết nếu kể về lệnh triệu kiến của Đức vua tối nay, nàng sẽ không đi nghỉ.

Maude vừa bước xuống khi Duncan rẽ qua góc cầu thang. Cô ấy nói sẽ phục vụ nước tắm cho phu nhân ngay, nhưng Duncan lắc đầu. Hắn bảo Maude mình sẽ tự tay chăm lo nhiệm vụ đó.

Maude nhún gối chào. “Maude, con trai cô đã làm một việc dũng cảm hôm nay.”

Người phụ nữ trông rạng rỡ hẳn lên. Cô đã nghe về hành động dùng cảm của con trai mình. Cậu bé đã làm cho cha mẹ mình tự hào. Tại sao ư, cậu bé đã cứu mạng Nữ nam tước.

“Ta sẽ phải nghĩ ra phần thưởng thích hợp cho lòng dũng cảm đó”, Duncan ngỏ ý.

Maude sung sướng đến mức không nói được gì. Cô ấy nhún gối chào lần nữa rồi lắp bắp nói cảm ơn. “Cảm ơn ngài, thưa ngài. Willie của tôi thích Nữ nam tước. Thằng bé hơi phiền toái, luôn chạy theo sau phu nhân, nhưng phu nhân dường như không bận tâm và luôn luôn dành những lời nói tốt đẹp cho con tôi.”

“Cậu bé là một chàng trai thông minh”, Duncan khen ngợi.

Lời tán thưởng của hắn, chắc chắn là việc rất bất thường, thêm vào việc hắn đang thực sự nói chuyện với Maude khiến cô cảm thấy choáng váng. Maude cảm ơn, nhấc váy lên và đi như bay xuống cầu thang. Gerty sẽ muốn nghe chuyện này. Madelyne vuốt má chồng. “Chàng là người tốt, Duncan”, nàng thì thầm. “Lại thêm một lý do em yêu chàng biết bao nhiêu.”

Duncan nhún vai, buộc Madelyne phải bấu lấy vai mình để giữ thăng bằng. “Ta chỉ thực hiện bổn phận của mình.” Madelyne mỉm cười và nghĩ chồng mình cũng lúng túng khi được khen như Maude lúc nãy vậy.

“Em không muốn tắm táp”, nàng trêu chọc. “Có lẽ em sẽ bơi trong hồ. Chàng sẽ nói gì nào?”

“Ta nói đó là kế hoạch hay đấy, vợ. Ta sẽ bơi với em.”

“Em chỉ trêu chàng thôi”, Madelyne vội nói. “Em không muốn bơi trong hồ đâu.”

Nàng rùng mình. “Hồi nhỏ, em đã nhảy vào một cái ao. Nó không sâu, chàng có biết là em biết bơi không. Nhưng trước khi có thể kéo mình ra khỏi đó thì mấy ngón chân của em lại bị mắc sâu xuống bùn và em tưởng như mình phải vác thêm mười cân đá. Rồi em phải tắm lại ngay. Bùn đóng kết trên tóc em.”

Duncan bật cười. “Đầu tiên nhé, hầu hết dưới đáy hồ của ta đều là đá”, hắn nói. “Và em sẽ không đi bơi mà mặc quần áo, Madelyne. Ta thấy ngạc nhiên là em không bị chết chìm đấy.”

Có vẻ như cái hồ của hắn chẳng thuyết phục nổi nàng, “Nước trong lắm. Em có thể gần như thấy được đáy”, Duncan khẳng định.

Họ tới phòng ngủ. Madelyne cởi đồ và chờ Duncan trên giường trước khi chồng nàng cởi áo ngoài.

“Em không muốn bơi với ta à?”, hắn cười ngoác tới tận mang tai.

“Không. Ngoài đó có lính gác. Chúa lòng lành, Gerald và Adela cũng ở ngoài đó. Thật không đàng hoàng khi đi trước mặt họ mà không có quần áo trên người. Duncan à, điều gì khiến chàng có thể nghĩ ra đề nghị như thế…”

“Madelyne, không ai đi ra hồ trong đêm cả. Hơn nữa, trăng cũng không đủ sáng để…”

Nàng ngắt lời hắn với hơi thở hổn hển. “Duncan, chàng đang làm gì vậy?”

Quá rõ ràng, Duncan đang đứng cạnh giường, cầm trong tay áo choàng của nàng. “Quấn em vào trong cái này. Ta sẽ mang em ra hồ”, hắn đề nghị.

Madelyne cắn môi dưới do dự. Nàng thật sự muốn bơi. Đêm nay trời nóng và người nàng thì nhớp nháp. Nhưng viễn cảnh bị ai đó nhìn thấy cũng là một mối lo cần cân nhắc.

Duncan kiên nhẫn chờ Madelyne lựa chọn. Hắn thấy nàng cực kỳ hấp dẫn. Chỉ cần một tấm chăn mỏng, phủ trên người, và đầu đỉnh hồng ẩn hiện mới yêu kiều làm sao.

“Chàng bảo trông em kiệt sức”, Madelyne trì hoãn. “Có lẽ…”

“Ta nói dối đấy.”

“”Nói dối là có tội”, Madelyne gay gắt rồi kéo chăn lên, ôm lấy nó như một tấm khiên chống hắn. “Xà phòng của em ở trong rương của chàng”, nàng bảo.

Madelyne nghĩ nên sai hắn làm việc để có thể quấn áo choàng quanh mình. Nàng vẫn không quen khỏa thân trước mặt hắn.

Duncan toét miệng cười, bước tới chỗ cái rương để lấy miếng xà phòng. Madelyne cố chụp lấy áo choàng trước khi hắn quay lại, nhưng không đủ nhanh.

Chồng nàng quay lại cạnh giường. Áo choàng vắt trên tay. Túi xà phòng trong một tay và một cái gương tròn nhỏ nằm trong tay kia.

Hắn trao cái gương cho Madelyne. “Em có con mắt bầm đen y chang như đã làm với Edmond”, hắn nhận xét.

“Em không bao giờ làm bầm mắt Edmond”, Madelyne cãi lại. “Chàng trêu em.”

Nàng lật cái gương và nhìn vào khuôn mặt mình.

Madelyne thét lên.

Duncan bật cười.

“Em trông giống tên khổng lồ một mắt quá”, nàng kêu toáng lên, thả cái gương xuống và kéo tóc ra đằng trước phủ lên vết thương trên mặt. “Làm sao chàng có thể chịu đựng được để hôn em?”, nàng hỏi. “Em có một con mắt bầm đen và …”

Nàng giống như đang than vãn. Nụ cười của Duncan nhạt dần khi cúi xuống. Hắn đưa lòng bàn tay đẩy cằm nàng lên để nàng nhìn vào mắt hắn. Bây giờ vẻ mặt hắn cực kỳ nghiêm túc. “Bởi vì ta yêu em, Madelyne. Em là tất cả những gì ta từng muốn, và nhiều, nhiều hơn nữa. Em nghĩ một hay hai vết bầm có thể ảnh hưởng đến trái tim ta ư? Em tin tình yêu của ta chỉ hời hợt thế thôi sao?”

Madelyne lắc đầu, từ từ gạt tấm chăn qua rồi đứng dậy cạnh chồng.

Nàng không còn thấy xầu hổ với hắn nữa. Duncan yêu nàng. Đó là tất cả.

“Em muốn đi ra hồ bây giờ, Duncan. Nhưng chúng ta nên nhanh nhanh, trước khi em nài xin chàng ân ái với em.”

Duncan ôm lấy cằm và hôn nàng. “Ồ, ta sẽ yêu em, Madelyne.”

Nàng cảm thấy ấm áp bởi lời hứa và ánh mắt sẫm lại của hắn. Nàng thấy mình thở dài, cảm giác một luồng hơi nóng từ bụng lan tỏa khắp bên trong người.

Duncan quấn áo choàng quanh vợ và bế nàng ra khỏi phòng.

Họ không chạm mặt ai trên đường ra hồ. Duncan đã đúng, vì đêm nay trăng không đủ sáng.

Duncan đưa nàng ra xa bờ. Madelyne kiểm tra nước bằng đầu ngón chân, rồi tuyên bố nó quá lạnh.

Hắn bảo nàng sẽ vượt qua được thôi. Madelyne đứng cạnh Duncan, quấn chặt áo choàng quanh người trong khi nhìn hắn nhanh chóng cởi bỏ quần áo.

Duncan lặn một hơi sâu xuống làn nước. Nàng sẽ mang theo áo choàng nếu Duncan cho phép. Duncan nổi lên mặt nước, giật áo choàng ra khỏi tay nàng và vứt nó lên bãi cỏ.

Mất vài phút để làm quen với nước. Đi bơi mà không mặc quần áo như thế là một cảm giác quá gợi tình. Madelyne cảm thấy mình khá phóng túng, nàng nói với Duncan, và bẽn lẽn thừa nhận cảm giác đó thật dễ chịu.

Madelyne nhanh chóng tắm gội bằng cách lặn mình xuống nước. Khi nổi lên lần thứ ba, Duncan đang đứng trước mặt nàng.

Hắn chỉ định nói chuyện nhưng Madelyne lại nở nụ cười cùng ánh mắt mê hồn. Nước đọng lại thành giọt trên ngực nàng. Đôi nhũ hoa săn cứng ra hiệu cho hắn đến gần và bàn tay hắn phủ lên chúng.

Nàng khẽ nghiêng người vào hắn, ngửa đầu ra sau cho một nụ hôn nóng bỏng. Đó là một cám dỗ mà hắn không muốn và không thể kháng cự. Duncan cướp lấy miệng nàng đầy tham lam. Lưỡi hắn trượt vào miệng nàng. Ướt át. Hoang dại. Cực kỳ vô kỷ luật.

Duncan lẽ ra chỉ cho phép một nụ hôn thôi, sau đó sẽ mang nàng trở về phòng để ân ái với nàng, nhưng rồi bụng Madelyne áp sát vào hắn và đôi tay dạn dĩ của nàng luồn vào trong làn nước để bắt lấy hắn.

Duncan vòng tay ôm, thô bạo kéo nàng ngửa ra sau, Nụ hôn sâu hơn, trở nên kéo dài.

Nàng cũng dữ dội như hắn. Bàn tay nàng lần lên đôi vai vạm vỡ, vuốt ve hắn cuồng nhiệt. Duncan nâng nàng lên cao hơn đến khi ngực nàng chà xát vào ngực hắn. Đôi chân nàng dịch chuyển tựa vào chân hắn. Những tiếng rên rỉ khát khao thèm muốn ngọt ngào của nàng khiến hắn phát điên.

Hắn thì thầm hướng dẫn, giọng cộc lốc vì ham muốn. Khi Madelyne vòng chân quanh đùi hắn, hắn đi vào trong nàng chậm rãi, thận trọng và hoàn toàn.

Nàng đẩy người vào, đòi hỏi bằng những móng tay bấm lút vào da thịt hắn. “Duncan”, nàng nài xin.

Hắn hôn thái dương nàng. “Ta đang cố dịu dàng với em, Madelyne”, hắn nói khẽ, giọng khản đặc.

“Để sau đi, Duncan”, Madelyne rên lên. “Dịu dàng để sau đí.”

Duncan chịu thua nhu cầu của chính mình. Hắn đẩy vào mạnh hơn, trao cho nàng khoái cảm nhiều như nàng đã trao cho hắn. Khi hắn cảm thấy Madelyne cong người tựa vào đầy thỏa mãn, miệng hắn phủ lấy miệng nàng để giữ lại những tiếng rên. Hạt giống của hắn tràn đầy trong nàng và hắn giữ chặt lấy nàng khi cơn run rẩy của niềm vui sướng bùng nổ.

Madelyne chùng người xuống, yếu ớt và hài lòng. Nàng phủ lên cổ hắn làn hơi ấm áp. Duncan mỉm cười với vẻ hài lòng ngạo mạn. “Em là một phụ nữ cuồng nhiệt, Madelyne.”

Nàng bật cười, vui mừng vì lời khen của hắn cho đến khi nhớ ra cả hai đang ở đâu. “Lạy Chúa lòng lành, Duncan. Chàng có nghĩ ai đó trông thấy chúng ta không?”

Trông Madelyne có vẻ rất kinh hoàng, nàng vùi mặt vào hõm cổ của hắn. Duncan cười khùng khục. “Cưng à, không ai thấy chúng ta đâu”, hắn thầm thì.

“Chàng chắc chứ?”

“Tất nhiên, không đủ sáng mà.”

“Tạ ơn Chúa vì điều đó”, Madelyne đáp lời.

Nàng hoàn toàn nhẹ nhõm cho đến khi Duncan cất tiếng. “Em ồn đến mức có thể đánh thức được cả thần chết. Em luôn rên rỉ, tình yêu của ta. Càng nóng bỏng em càng rên lớn.”

“Ôi, Chúa ơi.” Madelyne cố chìm người xuống nước nhưng Duncan không để nàng làm vậy. Hắn phá ra cười khàn khàn, một âm thanh gợi cảm sâu lắng, và tiếp tục trêu nàng. “Ta đâu có than phiền, bé cưng. Chừng nào lửa của em dành cho ta, ta sẽ để em rên rỉ tất cả những gì em muốn.”

Đúng lúc nàng định nói trông hắn ngạo mạn và tội lỗi thế nào thì Duncan cố tình ngã ngửa ra sau. Madelyne chỉ kịp nín thở.

Hắn lại hôn nàng dưới làn nước. Nàng nhéo hắn khi cần không khí để thở.

Madelyne không biết cách nghịch nước. Khi Duncan tạt nước vào nàng, nàng lập tức tấn công. Hắn phải chỉ cho nàng cách tạt nước lại vào hắn. Nàng nghĩ đó là một trò chơi ngớ ngẩn khi cố nhấn chìm nhau, nhưng lại cười to lúc nhận xét xong, và làm Duncan té nhào bằng cách thúc bàn chân vào hắn.

Nhưng Madelyne mới là người mất thăng bằng. Sau khi được Duncan kéo lên, nàng thổi nước phì phì, ho sặc sụa và cố thuyết giảng cùng lúc.

Họ ở lại hồ gần cả tiếng đồng hồ. Duncan dạy vợ cách bơi, dù bắt đầu bài hướng dẫn bằng cách sỉ nhục nàng. “Trông em giống như sắp sửa chìm nghỉm vậy.”

Nàng chẳng thấy bị xúc phạm, thậm chí còn hôn Duncan để hắn biết mình không bị tổn thương.

Cuối cùng Duncan cũng đưa nàng quay lại phòng ngủ khi Madelyne đã kiệt sức.

Tuy nhiên, Duncan lại muốn nói chuyện. Hắn nằm trên giường, tay gối sau đầu, nhìn vợ chải tóc. Cả hai đều khỏa thân và không ai ngại ngùng về việc đó.

“Madelyne, ta được mời đến nói chuyện với Đức vua”, Duncan thông báo, giữ giọng bình thản, cố để Madelyne ấn tượng rằng hắn chán yêu cầu đó. “Đó là nơi ngày mai ta sẽ đi.”

“Được mời ư?” Cái lược bị bỏ rơi khi Madelyne hướng cái nhíu mày về phía Duncan.

“Một lệnh triệu kiến”, Duncan thừa nhận. “Ta lẽ ra nên nói với em sớm hơn, nhưng ta không muốn em lo lắng.”

“Em có liên quan đến chuyện này, phải không? Duncan, em không muốn bị phớt lờ hoặc đẩy sang một bên đâu. Em có quyền biết chuyện gì đang xảy ra.”

“Ta đâu có phớt lờ hay đẩy em sang bên”, Duncan trả lời. “Ta chỉ muốn bảo vệ em thôi.”

“Có nguy hiểm không?” Hắn không có thời gian để trả lời nàng. “Tất nhiên nó sẽ nguy hiểm rồi. Khi nào chúng ta đi?”

“Chúng ta không đi. Em sẽ ở đây. Sẽ an toàn hơn cho em.”

Trông nàng như sẵn sàng tranh cãi. Duncan lắc đầu và nói, “Nếu phải lo lắng đến em, ta sẽ bị phân tâm. Ta đã quyết định rồi, Madelyne. Em sẽ ở lại đây”.

“Và chàng sẽ quay về với em chứ?”

Hắn ngạc nhiên trước câu hỏi. “Tất nhiên rồi.”

“Khi nào?”

“Ta không biết sẽ mất bao lâu, Madelyne.”

“Vài tuần, vài tháng hay vài năm?”

Hắn cảm thấy nỗi sợ hãi trong đáy mắt vợ, nhớ lại khoảng thời gian nàng bị gia đình bỏ rơi. Duncan kéo Madelyne nằm lên người mình và hôn nàng dịu dàng. “Ta luôn quay về với em, Madelyne. Vì Chúa, em là vợ của ta.”

“Vợ của chàng”, Madelyne thì thầm. “Bất cứ khi nào em sợ hãi hoặc lo lắng về tương lai thì em lại nhớ mình đã ràng buộc với chàng.” Duncan mỉm cười, Madelyne trông không còn sợ hãi nữa. “Nếu chàng để mình bị giết, em sẽ tìm tới mộ của chàng và phỉ nhổ lên đó”, nàng đe dọa.

“Vậy thì ta sẽ rất cẩn thận.”

“Chàng hứa với em nhé?”

“Ta hứa.”

Madelyne dịu dàng ôm lấy khuôn mặt chồng. “Chàng đã mang theo trái tim em rồi, kẻ bắt giữ đáng yêu của em.”

“Không đâu, Madelyne. Ta là người bị em bắt giữa về cả thể xác lẫn linh hồn.”

Rồi hắn thực hiện lời thề bằng việc ân ái với nàng lần nữa.

Duncan đã mặc xong đồ trước khi ánh sáng của bình minh chạm đến bầu trời. Hắn cho gọi Anthony và ngồi đợi trong đại sảnh.

Khi thuộc hạ bước vào sảnh, Duncan vừa phá dấu niêm phong trên bức thư đến từ tu viện.

Anthony ngồi đối diện với Duncan, chờ hắn đọc xong. Gerty được bảo mang ra một khay đầy bánh mì và bơ.

Anthony dùng xong phần ăn của mình trước khi Duncan đọc hết lá thư. Tin tức rõ ràng không làm vị thủ lĩnh hài lòng. Duncan ném bức thư lên bàn và đấm tay xuống mặt bàn.

“Thông tin không tốt à?” Anthony hỏi.

“Như tôi nghi ngờ. Không hề có Cha Laurance nào cả.”

“Nhưng người mà cậu giết…”

“Louddon đã cử hắn tới”, Duncan nói. “tôi đã biết có chuyện gì đó nhưng tôi vẫn tin gã là một linh mục.”

“Ờ, ít nhất thì cậu cũng không giết một linh mục thực sự.” Anthony nhún vai. “Gã cũng không thể báo cáo cho Louddon nữa, Duncan. Gã không rời pháo đài từ ngày đến. Tôi biết việc đó.”

“Nếu chú ý thì tôi đã nhận ra hành vi kỳ quặc của gã sớm hơn. Sự thiếu sót của tôi gần như phải đánh đổi bằng mạng sống của vợ tôi.”

“Cô ấy không trách cậu”, Anthony khẳng định. “Nó không tệ thế đâu, Duncan. Gã có thể đã nghe thấy hết những cuộc bàn luận của chúng ta.” Anthony rùng mình với suy nghĩ đó.

“Tôi cũng chưa kết hôn”, Duncan lại đấm tay xuống bàn lần nữa.

Tấm giấy da nảy lên và rơi xuống bên cạnh đáy bình hoa dại.

“Ôi Chúa lòng lành, tôi chẳng hề nghĩ đến chuyện đó.”

“Madelyne cũng không”, Duncan trả lời. “Dù vậy cô ấy sẽ biết. Cô ấy sẽ ngất mất. Nếu có thời gian, tôi sẽ tìm một linh mục và làm lễ kết hôn với cô ấy trước khi đi.”

“Nó sẽ mất vài tuần…”

Duncan gật đầu. “Cậu đã nói với Madelyne là sẽ đi đâu chưa?” Anthony hỏi.

“Rồi, nhưng tôi không cho cô ấy biết về kẻ lừa đảo. Khi trở về, tôi sẽ đem theo một linh mục. Tôi sẽ nói với cô ấy rằng chúng tôi chưa kết hôn một hoặc hai phút trước khi kết hôn với cô ấy lần nữa. Chết tiệt, lộn xộn quá.”

Anthony mỉm cười. Thủ lĩnh nói đúng. Madelyne sẽ ngất mất.

Duncan buộc bản thân đặt vấn đề giả mạo của Laurance qua một bên. Hắn thảo luận với Anthony các kế hoạch của mình, cố gắng cân nhắc mọi tình huống có thể xảy ra.

“Cậu là người được huấn luyện tốt nhất. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của cậu”, Duncan nhận xét sau khi kết thúc những chỉ dẫn.

Đó là một cố gắng nhằm khích lệ Anthony, cũng là một lời tự đánh giá bản thân, vì Duncan chính là người huấn luyện Anthony. Anh ta cười toe toét.

“Cậu để lại đủ binh lính để chinh phục nước Anh đấy”, Anthony dài giọng.

“Cậu thấy Gerald chưa?”

Anthony lắc đầu. “Binh lính đang tập trung trước chuồng ngựa”, anh ta nói. “Cậu ấy có thể đang đợi ở đó.”

Duncan đứng lên và đi cùng Anthony đến chuồng ngựa sau đó nói chuyện với binh lính của mình, cảnh báo tất cả họ có thể sẽ bị phục kích. Hắn hướng về những người ở lại và nói. “Louddon có thể đang chờ ta rời đi để tấn công pháo đài.”

Sau khi kết thúc bài nói chuyện, Duncan quay vào sảnh. Madelyne vừa bước xuống bậc thang cuối và mỉm cười với chồng mình. Duncan ôm vợ vào lòng và hôn nàng.

“Nhớ là chàng đã hứa với em sẽ rất thận trọng đấy nhé”, Madelyne thì thầm khi hắn thả ra.

“Ta hứa”, hắn quàng tay qua vai nàng và bước ra ngoài. Họ phải đi ngang qua nhà thờ trên đường đến chuồng ngựa. Duncan dừng lại chăm chú nhìn đống đổ nát. “Ta sẽ phải xây lại nhà thờ”, hắn tuyên bố.

Đề cập đến nhà thờ nhắc Madelyne về lá thư. “Duncan, chàng có thời gian cho em xem lá thư từ tu viện của Cha Laurance không? Em thú nhận là mình rất tò mò.”

“Ta đã đọc rồi.”

“Chàng có thể đọc! Em biết mà, nhưng chàng chưa bao giờ nói cả. Sao nhỉ, đúng lúc em nghĩ mình biết nhiều về chàng, thì chàng lại nói hay làm gì đó khiến em ngạc nhiên.”

“Vậy ta không dễ đoán như em tưởng hả?”, hắn hỏi và mỉm cười.

Nàng gật đầu. “Trong chuyện nào đó thì luôn có thể đoán trước được. Ôi, em ước chàng không phải đi. Em muốn chàng dạy em cách tự vệ. Nếu em có thể tự bảo vệ bản thân như Ansel, chàng có lẽ sẽ cho em đi cùng.”

“Ta sẽ không làm thế”, Duncan trả lời. “Dù vậy, ta hứa sẽ bắt đầu hướng dẫn cho em ngay khi ta trở về.” Hắn nói vậy chỉ để xoa dịu Madelyne. Có một vài mánh khóe mà mỗi phụ nữ nên biết, hắn quyết định. Có lẽ đó không phải là một yêu cầu nực cười. Madelyne không phải là người mạnh mẽ nhưng lòng quyết tâm của nàng khiến hắn ấn tượng.

Duncan để ý Nam tước Gerald vẫn chưa đến vì vậy hắn có thêm vài phút với vợ. Hắn quay sang nàng và nói, “Ta sẽ chỉ em bài học đầu tiên ngay bây giờ. Vì em thuận tay phải, em phải đeo dao găm bên tay trái”. Hắn lấy con dao và đặt nó vào trong cái túi nhỏ đeo trên dây lưng nghiêng nghiêng bên hông trái nàng.

“Tại sao?”

“Vì sẽ dễ dàng rút vũ khí ra. Đôi khi, vợ à, thời gian được tính theo từng giây.”

“Chàng đeo gươm bên phải, Duncan. Em biết chàng thích giữ gươm bằng tay trái. Cầu thang! Có phải bài học này có liên quan đến việc cầu thang được xây bên trái thay vì bên phải không?”

Hắn gật đầu. “Cha ta cũng thích sử dụng tay trái hơn tay phải. Khi kẻ thù xâm nhập, ông ấy sẽ đến từ bên dưới, không phải bên trên. Cha ta có thêm lợi thế. Ông có thể dùng tay phải để giữ thăng bằng và chiến đấu bằng tay trái.”

“Cha chàng thật khéo léo”, Madelyne tuyên bố. “Hầu hết đàn ông dùng tay phải đúng không? Đúng là một ý tưởng đi ngược lại truyền thóng.”

“Thật ra, cha ta mượn ý tưởng đó từ một trong những người chú của ông ấy.”

Duncan nghĩ mình đã thành công chuyển hướng chú ý của nàng khỏi lá thư. Tuy nhiên, hắn đã nhầm, vì Madelyne quay lại chủ đề đó ngay. “Lá thư nói gì thế, Duncan?”

“Không có gì đặc biệt. Laurance rời tu viện khi gã được phân công đến pháo đài của Louddon.”

Thật khó để nói dối. Nhưng hắn có ý tốt. Hắn chỉ cố gắng giữ nàng tránh xa các lo âu khi hắn đi vắng.

“Gã có lẽ là người tốt cho đến lúc rơi vào tay anh trai em”, Madelyne tư lự. “Em sẽ trông chừng việc gửi xác gã về tu viện, Duncan. Họ sẽ chôn cất gã tử tế.”

“Không.” Hắn nhận ra mình vừa hét vang. “Ý ta là mọi việc đã được sắp xếp đâu vào đấy rồi.”

Madelyne lúng túng trước thái độ bất thường của Duncan. Nam tước Gerald bước đến chào, lôi kéo sự chú ý của nàng.

“Adela và tôi sẽ kết hôn khi nhiệm vụ này kết thúc”, Gerald thông báo. “Cuối cùng cô ấy cũng đồng ý.”

Madelyne mỉm cười. Duncan vỗ mạnh vào vai Gerald. “Adela đâu?”, hắn hỏi.

“Trong phòng, cô ấy đang khóc. Tôi đã nói lời từ biệt rồi”, Gerald cười toe toét.

“Cậu chắc chắn muốn cưới con bé chứ, Gerald? Em gái tôi dành gần hết ngày để khóc đấy.”

“Duncan!” Madelyne lên tiếng cảnh cáo.

Gerald phá ra cười. “Tôi hy vọng cô ấy sẽ dùng hết nước mắt trước khi chúng tôi kết hôn.”

Duncan đột ngột quay sang và túm lấy Madelyne. Hắn hôn nàng trước khi nàng biết hắn định làm gì. “Ta sẽ về nhà trước khi em nhận ra ta đã đi”, hắn bảo.

Madelyne cố mỉm cười. Nàng sẽ không khóc. Như thế là không trang nghiêm khi binh lính đang đi qua thành hàng.

Nàng đứng giữa sân và dõi mắt theo chồng.

Anthony bước đến bên canh. “Chàng sẽ trở về với chúng ta”, Madelyne nói. “chàng đã hứa, Anthony.”

“Anh ấy là người trọng danh dự, Madelyne. Anh ấy sẽ không phá vỡ lời hứa.”

“Tôi sẽ phải khiến mình bận rộn mới được”, nàng nói tiếp. “Duncan đã hứa là sẽ dạy tôi cách tự vệ.”

“Cách tự vệ?” Anthony lặp lại, tỏ vẻ khó hiểu.

“Phải. Chàng muốn tôi biết cách tự bảo vệ bản thân”, Madelyne giải thích, cố tình để Anthony nghĩ rằng đó là ý tưởng của chồng. Madelyne biết sẽ dễ dàng hơn để có được sự hợp tác của Anthony nếu anh ấy tin Duncan muốn thế. Nàng không nghĩ mình đang lừa gạt. “Anh có thể chỉ cho tôi một hoặc hai bài học chứ, Anthony? Anh có thể dành một chút thời gian mỗi ngày để chỉ cho tôi cách tự vệ không?”

Cách tự vệ? Anthony thoạt đầu rất hoài nghi đến nỗi không nói gì nên chằm chằm nhìn Madelyne và nhận ra nàng rất nghiêm túc.

Madelyne không nghĩ Anthony quá chấn động với lời yêu cầu của mình. “Tôi nghĩ mình sẽ gặp và nói chuyện với Ned. Anh ấy có thể làm cho tôi một cái cung đáng yêu, và cả những mũi tên nữa, tất nhiên rồi. Nếu toàn tâm toàn ý tập trung vào mục tiêu, tôi tin mình sẽ bắn chính xác ngay lập tức.”

Anthony cảm thấy muốn làm dấu thánh giá nhưng không thể làm thế được vì bà chủ nhỏ đang nhìn anh ta với một vẻ mặt tràn trề hy vọng.

Anh ta không thể từ chối nàng. “Tôi sẽ nói với Ned”, anh ta hứa.

Madelyn cảm ơn rối rít. Anthony cúi chào và bước đi.

Bổn phận chính của anh ta là giữ an toàn cho vợ Duncan. Giờ trên vai Anthony đã có thêm bổn phận khác. Anh sẽ phải bảo vệ người của mình khỏi Madelyne.

Tuy nhiên, khiếu hài hước đã tránh cho anh ta khỏi tuyệt vọng. Vào lúc đặt chân đến lều của Smith, anh ta mỉm cười. Trời giúp bọn họ. Có lẽ đến cuối tuần, tất cả bọn họ đều sẽ bị những mũi tên găm vào lưng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.