Tình Yêu Và Danh Dự

Chương 22



“Chúng ta bước đi bởi niềm tin, chớ chẳng phải bởi mắt thấy.”

Thánh Kinh Tân Ước, 2 Corinto, 5:7

Nàng kể cho ông biết mọi chuyện.

Thuật lại tất cả những gì đã xảy ra phải mất gần hai ngày trời. Vinh linh mục thân yêu yêu cầu được nghe từng lời, mỗi cảm xúc và mọi kết quả.

Cha Berton chảy nước mắt vui sướng khi Madelyne bước vào trong mái nhà tranh con con của mình. Ông thừa nhận mình nhớ nàng kinh khủng và dường như không thể kiểm soát được cảm xúc trong hầu hết ngày đầu. Madelyne, dĩ nhiên, cũng khóc không thua kém. Cậu nàng nói rằng việc đó chẳng sao cả vì chỉ có mình họ, và xét cho cùng, không ai có thể chứng kiến được cảnh xúc động của họ. Những người bạn của Cha đã đi thăm một người bạn cũ khác đột nhiên bị ốm.

Mãi cho đến khi chuẩn bị xong bữa tối và ngồi sóng đôi trên chiếc ghế yêu thích, cuối cùng Madelyne cũng có thể bắt đầu kể lại câu chuyện của mình. Trong lúc vị linh mục ăn bữa tối thì Madelyne kể chuyện. Nàng chỉ định kể ngắn gọn nhưng cậu Berton đòi phải được nghe thật đầy đủ.

Vị linh mục có vẻ đang tận hưởng từng chi tiết. Ông không để Madelyne tiếp tục cho đến khi ghi nhớ từng từ. Việc được đào tạo như một người dịch thuật và người bảo vệ những câu chuyện cổ là lý do để Madelyne nhượng bộ cho thói quen khác thường nhưng quen thuộc này.

Khi Madelyne thoạt tiên chào cậu nàng, nàng hơi lo lắng cho sức khỏe của ông. Ông có vẻ đang yếu đi. Phải, nàng nghĩ vai ông hơi sụm xuống một chút, lưng cũng còng xuống một chút và ông dường như di chuyển không còn được nhanh nhẹn nữa. Nhưng ánh mắt ông vẫn sáng và nhận xét vẫn sắc sảo. Trí óc Cha Berton vẫn minh mẫn như trước đây. Lúc ông thú nhận người bạn không quay lại sống cùng ông từ năm ngoái, Madelyne đoán chính tuổi già và nỗi cô đơn là nguyên nhân cho những thay đổi mà nàng để ý thấy.

Madelyne tin Duncan sẽ đến với mình. Nhưng ba ngày đã trôi qua mà không có dấu hiệu nào của Duncan, sự tự tin của nàng dần tan biến.

Madelyne thừa nhận nỗi sợ hãi của mình với cậu. “Có lẽ, khi gặp lại tiểu thư Eleanor, chàng đã thay đổi suy nghĩ”.

“Con thật ngốc khi nói thế”, Cha Berton tuyên bố. “Ta cũng tin nhiều như con, con gái à, rằng Nam tước Wexton không biết Laurance không phải linh mục. Ngài ấy nghĩ đã kết hôn với con, và với một người đàn ông như thế, đó là lời cam kết thật sự tận đáy lòng. Con đã kể ta nghe tuyên bố của ngài ấy về tình yêu. Vậy là con không tin vào lời nói của ngài ấy ư?”

“Ôi, tất nhiên con tin” Madelyne lắc đầu. “Chàng yêu con, Cha à. Con biết, sâu thẳm trong trái tim con, nhưng một phần tâm trí đang làm con lo lắng. Con thao thức suốt đêm và suy nghĩ đầu tiên luôn luôn đáng sợ. Con tự hỏi bản thân sẽ làm gì nếu chàng không đến với con? Chuyện gì xảy ra nếu chàng thay đổi suy nghĩ?”

“Vậy là ngài ấy là một tên ngốc” cha Berton trả lời. Một tia sáng lấp lánh trong mắt ông. “Giờ thì nói cho ông già này biết, con gái, chính xác những từ con nói với tiểu thư Eleanor tóc đỏ xinh đẹp và phong thái vương giả là gì?”

Madelyne mỉm cười vì ông trêu chọc nàng bằng cái cách nàng mô tả tiểu thư Eleanor, “Con nói mình là kho báu lớn nhất của Duncan. Nó không phải là lời nhận xét khiêm tốn, đúng không ạ?”

“Con đã nói sự thật, Madelyne. Trái tim con biết rõ điều đó, nhưng ta đồng ý là tâm trí con cần phải được thuyết phục thêm một chút nữa”.

“Duncan không phải là tên ngốc”. Madelyne nói, giọng vững vàng đầy tin tưởng. “Anh ấy sẽ không quên con đâu”. Nàng nhắm mắt và tựa đầu vào nệm ghế. Có quá nhiều chuyện đã xảy ra trong một khoảng thời gian ngắn. Giờ đây, khi ngồi bên cạnh cậu nàng, dường như chẳng có gì thay đổi cả.

Nỗi lo sợ đang thắng Madelyne. Nàng sớm chảy nước mắt và cảm thấy thương xót bản thân nếu không kịp ngăn lại, Madelyne quyết định mình cần nghỉ ngơi. Phải, chỉ là vì nàng kiệt sức đến mức dễ dàng cảm thấy lo lắng. “Con có giá trị”, nàng buột miệng. “Tại sao lại phải mất một thời gian dài như vậy con mới nhận ra chứ?”

“Vấn đề không phải là mất bao lâu” cậu nàng nói, “Quan trọng là cuối cùng con đã nhận ra”.

Tiếng sấm rền vang lôi kéo sự chú ý của cậu Berton. “Nghe như sẽ có một trận mưa to trong vài phút ấy” ông vừa nói vừa đứng dậy và bắt đầu đi đến cửa sổ.

“Sấm đủ gần để kéo phăng mái nhà ra”, Madelyne ngái ngủ thì thầm.

Cha Berton sắp sửa đồng ý với cháu gái cho tới khi đến bên cửa sổ và nhìn ra ngoài. Cảnh tượng trước mắt khiến ông giật mình, ông phải bám tay vào gờ cửa sổ, nếu không sẽ mất thăng bằng và ngã quỵ mất.

Tiếng sấm giờ đã tắt. Nhưng Cha có thể thấy tia sét đánh. Dù vậy nó không ở trên trời mà là dưới mặt đất… mắt ông thấy rõ.

Mặt trời phản chiếu ánh sáng bạc từ những mảnh kim loại.

Đó là một đoàn quân, hợp nhất đằng sau một chiến binh, tất cả mặc giáp sắt, tất cả yên lặng và đang chờ đợi.

Cha nheo mắt nhìn cảnh tượng hùng dũng, gật đầu một cái với vị thủ lĩnh rồi quay lại ghế của mình.

Một nụ cười rộng mở trên khuôn mặt vị linh mục già. Khi ngồi xuống cạnh Madelyne, ông buộc phải gác lại nụ cười sang bên, vì nó ảnh hưởng đến giọng của ông rồi mới nói, “Cậu tin có ai đó ngoài kia muốn gặp con đấy, Madelyne. Tốt nhất là con nên xem đó là ai, con gái. Cậu quá yếu nên không thể đứng dậy lần nữa”.

Madelyne nhăn mặt. Nàng không nghe rõ ai gõ cửa cả. Nhưng để làm ông hài lòng, nàng đứng dậy theo lời ông và nói qua vai rằng có thể đó là Marta gọi họ để giao trứng tươi và nói chuyện phiếm.

Vị linh mục cười khùng khục trước lời đoán, thật sự ông đã vỗ đét vào đầu gối của chính mình.

Nàng nghĩ đó là một phản ứng kỳ lạ từ một người đang ông vừa mới tỏ ra yếu ớt.

Rồi Madelyne mở cửa ra.

Mất một hoặc hai phút Madelyne mới nhận thức được mình đang nhìn thấy gì. Quá kinh ngạc, nàng không thể cử động mà chỉ đơn giản là đứng đó, chính giữa ngưỡng cửa, tay buông thõng hai bên người, ngước nhìn Duncan chằm chằm.

Hắn rốt cuộc cũng không quên nàng. Nhận thức đó khiến Madelyen lặng người.

Hắn cũng không đến một mình. Không, hơn một trăm binh lính đang đứng xếp thành hàng đằng sau thủ lĩnh của họ. Tất cả vẫn còn trên lưng ngựa, mặc chiến phục ra trận và họ đang nhìn nàng.

Một hiệu lệnh thầm lặng quét qua đoàn quân. Cùng lúc, họ đột ngột giơ cao gươm chào. Đó là cảnh tượng huy hoàng nhất của lòng trung thành mà Madelyne từng chứng kiến.

Choáng voáng, Madelyne chưa bao giờ cảm thấy được trân trọng, được yêu quý, và rất, rất có giá trị đến như vậy.

Rồi nàng hiểu lý do Duncan triệu tập nhiều binh lính trong chuyến đi này. Hắn đã chỉ ra cho nàng thấy nàng quan trọng thế nào đối với hắn. Phải, hắn đang chứng minh giá trị bản thân nàng.

Duncan không cử động, không nói lời nào trong một lúc lâu. Hắn tạm bằng lòng ngồi trên lưng Silenus và chăm chú nhìn cô vợ xinh đẹp. Duncan có thể cảm nhận nỗi lo và sự không chắc chắn đang lùi xa khỏi trái tim mình. Thề có Chúa, hắn nghĩ mình là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian.

Khi nhận thấy nước mắt chảy thành dòng trên khuôn mặt Madelyne, hắn trao cho nàng những lời mà hắn nghĩ nàng cần phải nghe. “Ta đến vì em, Madelyne”.

Có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên khi giờ đây Duncan lặp lại những từ đầu tiên hắn từng nói với nàng? Madelyne không nghĩ vậy. Ánh mắt Duncan khiến nàng tin rằng hắn nhớ rõ.

Madelyne thẳng người bước hẳn ra khỏi ngưỡng cửa, hất tóc ra sau vai và cố tình chống tay lên hông. “Đúng lúc lắm, Nam tước Wexton. Tôi đã phải đợi ngài lâu lắm rồi”.

Nàng nghĩ lời nói ngạo mạn của mình làm Duncan hài lòng, nhưng vẫn không dám chắc. Hắn di chuyển nhanh đến mức nàng không kịp nhìn rõ. Giây trước còn ngồi trên lưng Silenus, giây sau hắn đã kéo nàng vào trong vòng tay.

Khi hắn cúi xuống hôn nàng, Madelyne quấn tay quanh cổ hắn và bám chặt hắn khi miệng hắn hối hả trên miệng nàng với tính sở hữu gần như phát điên. Chiếc lưỡi trượt sâu vào trong chiếm lại những gì thuộc về hắn.

Madelyne cảm thấy như thế mình bị cơn thủy triều của sự khuấy động gấp rút quét qua người. Nàng thỏa mãn nhu cầu của Duncan bằng cách trao cho hắn tất cả những gì mình biết. Phải, nàng nồng nhiệt, khao khát những cái động chạm của hắn đến phát điên.

Cuối cùng thì những tiếng ồn cũng xâm nhập vào đầu óc Duncan. Tuy nhiên, lý trí quay lại rất chậm chạp. Hắn rời khỏi miệng nàng một chút chỉ để lập tức trở về đôi môi sưng phồng của nàng lần thứ hai.

Madelyne cũng nghe thấy những âm thanh xung quanh. Khi Duncan ngẩng đầu lên tách khỏi vợ, binh lính đang reo hò. Lạy Chúa lòng lành, nàng đã hoàn toàn quên họ ở đó.

Nàng biết mặt mình đang đỏ rực và tự nhủ sẽ mặc kệ. Duncan dường như chẳng ngại ngùng gì cả, nhưng cả người hắn bám đầy bụi bẩn và bộ râu quay nón cả tuấn chưa cạo, thật là khó để có thể thấy được bất cứ phản ứng nào.

Hắn hôn nàng lần nữa, một cái hôn chớp nhoáng và mạnh mẽ, như để chứng tỏ rằng hắn không quan tâm đến các khán giả của họ. Madelyne vòng tay quanh thắt lưng hắn, áp mặt và ngực hắn và siết chặt vòng tay bằng tất cả khả năng của mình.

Hắn thở ra, hài lòng với sự nồng nhiệt của nàng.

Madelyne nhớ nhiệm vụ của mình, khi nghe thấy tiếng ho kín đáo phía sau. Nàng nên giới thiệu Duncan với cậu Berton. Tất nhiên, vấn đề là nàng không thể thốt ra được lời nào. Và khi Duncan cúi xuống thì thầm, “Ta yêu em, Madelyne” nàng bận tâm đến nỗi chảy nước mắt mà không thể nói được lời nào.

Duncan ra hiệu cho người của mình xuống ngựa sau đó nhìn qua đầu Madelyne quan sát người đàn ông lớn tuổi đang đứng đợi một quãng ngắn phía sau. Hắn kéo Madelyne sang một bên, không muốn để nàng rời khỏi mình thậm chí một giây rồi lên tiếng: “Tôi là Nam tước Wexton”.

“Tôi cũng hy vọng vậy” Cha Berton trả lời sau đó mỉm cười vì câu nói đùa của chính mình rồi cúi đầu chào. Ông được miễn quy tắc trang trọng ấy bởi vì Nam tước đã đưa tay ra ngăn lại.

“Tôi mới là người nên quỳ trước Cha” hắn nói. “Tôi rất vinh dự dược gặp Cha, thưa Cha”.

Vị linh mục thấy mình bé nhỏ trước câu nói của Nam tước. “Con bé là kho báu lớn nhất của ngài, có phải vậy không Nam tước?” ông hỏi.

“Phải, đúng vậy”, Duncan thừa nhận. “Tôi nợ Cha cả đời mình”, hắn nói thêm. “Cha đã bảo vệ cô ấy cho tôi suốt những năm qua”.

“Con bé chưa phải là của ngài”, Cha Berton tuyên bố. Ông hài lòng khi thấy vẻ ngạc nhiên do lời nói của mình gây ra. “Phải tôi vẫn chưa trao tay con bé cho ngài. Lễ cưới mà tôi đang nói đến ấy, một lễ cưới thật sự, Nam tước ạ, và càng xong sớm chừng nào thì ông già này càng yên tâm chừng đó”.

“Vậy thì Cha sẽ tổ chức lễ cho chúng tôi vào buổi sáng” Duncan tuyên bố chắc nịch.

Cha Berton đã chứng kiến nụ hôn say đắm giữa Nam tước và cháu gái. Ông không chắc ngày mai sẽ đủ nhanh. “Vậy thì ngài sẽ không ngủ cạnh Madelyne đêm nay được” ông cảnh báo. “Tôi sẽ tiếp tục bảo vệ con bé tốt thôi, Nam tước Wexton”.

Duncan và Cha Berton nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu. Rồi Duncan mỉm cười. Lần đầu tiên trong một thời gian rất rất lâu rồi, hắn phát hiện ra mình không thể đe dọa ai đó. Không, vị linh mục này sẽ không chịu thua.

Hắn gật đầu. “Đêm nay”.

Madelyne chứng kiến sự trao đổi ngầm ấy và biết rõ hai người đàn ông đang nói gì. Nàng nghĩ mình có thể trông đỏ rực như bị cháy nắng. Xét cho cùng, thật ngượng khi cậu Berton biết nàng đã ngủ với Nam tước.

“Con cũng rất vui được kết hợp với Duncan đêm nay, nhưng con không…” Madelyne ngừng câu giải thích khi thấy Anthony bước đến đứng cạnh mình. “Cha à, đây là người thuộc hạ mà con đã kể cho Cha đó” nàng mỉm cười.

“Chính anh là người đã đứng chắn giữa cháu gái tôi và Louddon khi gã cố đánh con bé lần nữa sao?”, ông tiến lên trước để nắm lất tay Anthony.

“Là tôi”, Anthony thừa nhận.

“Lần nữa?” Duncan cao giọng. “Cô ấy không có sự bảo vệ của Đức vua sao?”

“Không có gì cả” Madelyne xác nhận.

“Gã lẽ ra đã giết con bé rồi” vị linh mục xen ngang.

“Đúng vậy, gã muốn làm hại cô ấy” Anthony lên tiếng.

Madelyne cảm thấy áp lực trong cái siết tay của Duncan quanh eo mình.

“Không có chuyện gì” Madelyne lại phản bác. “Chỉ là một cái tát…”

“Con bé vẫn phải mang những vết thâm tím” Cha Berton tuyên bố với cái gật đầu mạnh mẽ.

Madelyne trao cho cậu mình một cái cau mày. Chẳng lẽ ông không thể không nói những câu bình luận khiến Duncan khó chịu ư?

Khi Duncan nâng mặt nàng lên để xác nhận dấu vết, Madelyne lại lắc đầu. “Anh ta không bao giờ động đến em nữa đâu, Duncan. Đó là tất cả vấn đề. Người thuộc hạ trung thành của chàng đã bảo vệ em”, nàng nói thêm trước khi quay lại nhìn cậu. “Cậu, tại sao cậu lại kích động cơn thịnh nộ của Duncan chứ?”

“Còn mấy vết nữa trên vai và lưng con bé đấy, Nam tước” Cha Berton lại kể tội, phớt lờ câu hỏi của Madelyne.

“Cha”

“Cô không nói gì với tôi, Anthony nói với Madelyne. “Tôi sẽ…”

“Đủ rồi. Cha, con biết Cha quá rõ mà. Giờ Cha đang chơi trò gì vậy?” Madelyne phát cáu.

“Con định nói với Nam tước Wexton rằng con muốn cưới ngài ấy đêm nay, con gái, nhưng con không kết thúc câu nói, phải không? Sự thật của vấn đề, Nam tước à”. Vị linh mục hướng mặt về phía Duncan, “là cháu gái tôi đang cố trì hoãn lễ cưới này. Đúng không, Madelyne? Con thấy đấy, con gái”, ông nói tiếp, tặng Madelyne một nụ cười dịu dàng. “Ta hiểu rõ suy nghĩ của con nhiều hơn là con nghĩ ta có thể đấy”.

“Ông ấy nói thật không?” Duncan cau mày hỏi. “Em không thay đổi tình cảm của mình chứ?” Trước khi Madelyne có thể trả lời hắn, hắn đã nói thêm, “Điều đó không thành vấn đề. Em thuộc về ta, Madelyne. Thực tế là em không thể chối bỏ điều đó”.

Madelyne sững người kinh ngạc trước một Duncan bất an đến thế. Rồi nàng nhận ra tình cảm của hắn cũng dễ bị tổn thương như chính nàng. Dường như hắn cũng cần được nghe những lời nói yêu thương thường xuyên như nàng vậy. “Em yêu chàng, Duncan” nàng nói, đủ to cho cả Anthony và Cha Berton cùng nghe.

“Ta biết mà” Duncan cao ngạo trở lại. Sức ép trong vòng tay hắn giảm bớt và hắn thả lỏng người tựa vào nàng.

“Còn nhiều chuyện phải xem xét” Anthony bình luận.

“Tôi cần nói chuyện riêng với ngài, thưa Nam tước”. Gã thuộc hạ quay lưng và bước đi.

“Và ắt hẳn ngài cần một bữa ăn” vị linh mục thêm vào rồi đi vào trong nhà. “Tôi sẽ chuẩn bị ngay lập tức”.

“Tắn trước đã”, Duncan mở lời, siết chặt Madelyne trước khi thả nàng ra. Hắn đang theo sau cậu nàng, khi lời nói của Madelyne làm hắn dừng bước và đông cứng. Anthony và Cha Berton cũng đứng lại.

“Chúng ta chưa kết hôn, Duncan”.

Nàng có thể nói, từ biểu hiện trên cả ba khuôn mặt, rằng không ai quan tâm đến lời tuyên bố của nàng.

Madelyne siết chặt tay vào nhau, giọng vội vã vì muốn Duncan hiểu ra lý do trước khi hắn thét vào mặt nàng. “Chúng ta nên đợi đến khi Gerald kết hôn với Adela, sau đó Louddon không thể dùng lý lẽ…”

“Tôi biết ngay mà” Anthony làu bàu. “Cô vẫn cố bảo vệ cả thế giới. Nam tước, đó chỉ là một trong những thông báo tôi cần phải nói với ngài”.

“Con bé luôn bảo vệ tất cả những gì mà nó tin là cần thiết”, vị linh mục nói.

“Chàng không hiểu đâu”, Madelyne nhanh chóng đối mặt với Duncan. “Nếu giờ chúng ta kết hôn, chàng sẽ chống lại Đức vua. Ông ấy sẽ trao Adela cho Louddon”.

Madelyne lẽ ra sẽ tiếp tục tranh luận nếu không nhận ra ánh mắt của Duncan. Nàng không thể ngừng vặn xoắn tay, nhưng có thể ngậm miệng lại.

Duncan nhìn Madelyne chằm chằm hồi lâu. Nàng không thể nói hắn hài lòng hay giận dữ với mình. “Ta chỉ có một câu hỏi cho em, Madelyne. Em có niềm tin vào ta không?”

Nàng không cần thời gian để suy nghĩ về câu hỏi. Câu trả lời bật ra nhanh chóng và mạnh mẽ.

“Có”.

Câu trả lời của nàng làm hắn hài lòng. Duncan ôm chặt lấy Madelyne, đặt một nụ hôn lên trán nàng, rồi quay vào trong. “Chúng ta sẽ cưới đêm nay”.

Sau đó hắn đứng lại, nhưng không quay người. Madelyne biết hắn đang chờ điều gì. Phải, hắn đang chờ sự đồng thuận của nàng.

“Vâng, Duncan, chúng ta sẽ cưới đêm nay”.

Dĩ nhiên, đó là câu trả lời chuẩn xác. Madelyne biết khi cậu nàng bắt đầu cười khùng khục, Anthony bắt đầu huýt sáo và Duncan quay lại gật đầu dứt khoát với nàng.

Hắn không mỉm cười. Điều ấy chẳng làm nàng buồn lòng, khi nhận ra Duncan chưa bao giờ nghi ngờ mình. Câu trả lời của nàng chỉ là xác nhận lại. Không hơn.

Những giờ kế tiếp là một chuỗi các hoạt động liên miên. Trong khi Duncan và Anthony ngồi bên chiếc bàn nhỏ trong ngôi nhà tranh và ăn tối thì Cha Berton đến chỗ chủ nhà, Bá tước Grinsteade để giải thích hình hình.

Bá tước vẫn đang trong tình trạng chỉ mành treo chuông và dù ông không đủ khỏe để tham dự lễ cưới, Duncan sẽ viếng thăm ông ngay khi đám cưới kết thúc.

Duncan và Anthony đi đến bên hồ phía sau nhà Bá tước để tắm và nói chuyện riêng với nhau trong khi Madelyne dùng thời gian đó để thay đồ mới. Nàng chải tóc đến lúc nó cuộn lại theo ý muốn, rồi quyết định nên thả chúng buông lơi bởi biết Duncan thích như vậy hơn.

Madelyne mặc theo màu của gia tộc Wexton, tất nhiên rồi. Đôi giày mềm và chiếc đầm dài màu kem nhạt, cùng chiếc áo ngoài màu xanh hoàng gia. Phải mất gần tháng để làm viền quanh cổ áo ngoài, từng mũi thêu một, tất cả đều màu kem, tạo thành thiết kế mà nàng mong muốn. Ở chính giữa tác phẩm là đường nét của con sói kỳ diệu.

Ngay cả Duncan có thể sẽ không để ý đến, nàng nghĩ. Các chiến binh như Duncan sẽ không mất thời gian để chú ý những thứ như thế. “Cũng may là”, nàng buột miệng nói lớn thừa nhận, “chàng sẽ nghĩ mình lại tưởng tượng và chắc chắn sẽ trêu chọc mình”.

“Ai sẽ trêu em thế?” Duncan hỏi, đứng ngay ngưỡng cửa.

Madelyne quay lại nhìn chàng chiến binh với nụ cười trên môi. “Sói của em”, nàng lập tức trả lời. “Có gì đó không ổn sao, Duncan. Trông chàng… chưa thay đổi”.

“Mỗi giờ trôi qua em càng xinh đẹp hơn”, Duncan thì thầm, giọng tựa như cái vuốt ve.

“Và chàng lại đẹp trai hơn” Madelyne đáp lại trong khi mỉm cười và còn dám trêu hắn. “Em đang tự hỏi tại sao chồng sắp cưới của mình lại mặc đồ đen cho đám cưới. Một màu tối tăm như vậy”, Madelyne tuyên bố. “Nó chỉ dùng cho lễ tang. Ngài để tang cho số phận của mình sao, thưa ngài?”

Sửng sốt vì bình luận của nàng, hắn nhún vai trước khi trả lời. “Nó sạch mà, Madelyne. Đó là tất cả những gì nên có ý nghĩa đối với em. Hơn nữa, đó là bộ đồ duy nhất ta mang theo từ Luân Đôn”. Hắn bắt đầu tiến về phía nàng, ý định của hắn hiển hiện rành rành trong ánh mắt sẫm lại. “Ta sắp hôn em đến tê dại để em không chú ý đến y phục của ta nữa”.

Madelyne chạy đến phía bên kia cái bàn. “Chàng không được hôn em cho đến khi chúng ta làm đám cưới”, nàng cố không phá lên cười. “Mà sao chàng không cạo râu?”

Duncan tiếp tục cuộc rượt đuổi. “Để sau”.

Ý chồng nàng là gì? Madelyne ngừng lại nhíu mày. “Để sau?”

“Phải, Madelyne, để sau”, ánh mắt như thiêu đốt của hắn làm nàng tối lên.

Nàng cố tình do dự để bị bắt. Duncan kéo nàng vào vòng tay hắn và định chiếm lấy miệng nàng thì cánh cửa mở ra. Một tiếng ho lớn khiến hắn chú ý.

“Chúng ra đang đợi để bắt đầu” Cha Berton tuyên bố. “Tuy nhiên, còn một chuyện cần lo nữa”.

“Chuyện gì thế?” Madelyne hỏi ngay khi thoát khỏi vòng tay Duncan và chỉnh lại áo xống.

“Cậu muốn đi cạnh con, nhưng cậu không thể có mặt ở hai nơi cùng lúc được. Và ai là người làm chứng cho buổi lễ này?” ông hỏi, nhíu mày.

“Cha không thể đi với Madelyne đến bục thờ và sau đó tiếp tục bài giảng sao?” Duncan hỏi.

“Vậy thì, khi linh mục là tôi hỏi ai là người trao người phụ nữ này vào phép cưới, tôi lại phải chạy đến bên cạnh Madelyne để trả lời câu hỏi của chính mình sao?”

Duncan toét miệng cười, vẽ ra viễn cảnh ấy trong đầu.

“Sẽ lạ đó, nhưng tôi có thể xoay xở được”, Cha Berton tuyên bố.

“Tất cả binh lính của tôi sẽ là nhân chứng”, Duncan nói “Anthony sẽ đứng đằng sau Madelyne. Đã đủ tốt chưa, chưa Cha?”

“Cứ vậy đi” Cha Berton ra lệnh. “Bây giờ thì ra ngoài đi, Nam tước, chờ bên bệ tạm thời mà tôi đã dựng ngoài kia. Ngài sẽ kết hôn dưới trăng và những ánh sao. Đó thật sự là cung điện của Chúa theo cách nghĩ của tôi”.

“Vậy thì tốt, chúng ra hãy hoàn thành cho xong chuyện này đi thôi”.

Madelyne phản đối việc lựa chọn từ ngữ của hắn. Nàng đuổi theo Duncan, tóm lấy tay hắn để hắn chú ý. “Hoàn thành cho xong ư?” nàng nhăn mặt hỏi.

Khi hắn nhìn xuống, Madelyne nhận ra hắn đang trêu nàng. Rồi hắn mở miệng và cái nhăn mặt của nàng tan biến. “Chúng ta đã được ràng buộc với nhau từ lần đầu tiên gặp mặt, Madelyne. Chúa biết thế. Ta biết thế, và nếu em nghiền ngẫm sự thật, em cũng sẽ thừa nhận thế. Chúng ta đã trao đổi lời thề nguyện, cho dù Laurance không phải linh mục và không thể mang lại cho chúng ta lời chúc phúc thật sự thì chúng ta cũng vẫn đã kết hợp với nhau rồi”.

“Kể từ lúc em ủ ấm chân chàng”, Madelyne thầm thì, lặp lại lời giải thích của hắn.

“Đúng vậy, kể từ lúc đó”

Trông nàng như thể sắp khóc đến nơi. Cô vợ dịu dàng của hắn đã trở thành người phụ nữ giàu cảm xúc làm sao. Trong khi phản ứng của nàng làm hắn hài lòng thì hắn biết nàng không muốn xuất hiện một cách vô kỷ luật trước mặt người của hắn. Hắn lập tức tìm cách chỉnh lại khả năng kiểm soát của nàng. “Em nên lấy làm mừng, em biết đó”.

“Lấy làm mừng vì chuyện gì, Duncan?” Madelyne hỏi, tay chấm nhẹ vào khóe mắt.

“Đó không phải là mùa hè khi chúng ta gặp nhau”.

Thoạt đầu nàng không hiểu và sau đó bật cười, một âm thanh đầy sức sống lấp đầy trái tim hắn. “Vậy chính thời tiết đã tặng em cho chàng, chàng nghĩ vậy sao?”

“Em đã không phải ủ ấm chân ta nếu lúc đó là mùa hè”, hắn nói và tặng một cái nháy mắt thật nhanh cho nàng.

Nàng nghĩ hắn trông cực kỳ kiêu ngạo. “Chàng phải tìm lý do khác thôi”.

Duncan lẽ ra đã đáp lại câu nói ấy nếu Cha Berton không đẩy hắn ra cửa. “Mọi người đang đợi ngài kìa, Nam tước”.

Ngay khi Duncan rời đi, Cha Berton hướng về Madelyne. Ông dành vài phút chỉ dẫn nàng những bổn phận của một người vợ. Khi nhiệm vụ cao cả đã xong, bằng cả trái tim, ông nói cho nàng biết mình tự hào thế nào khi có nàng là một phần gia đình mình.

Rồi Cha Berton dang tay ôm lấy người phụ nữ ông đã rửa tội, chứng kiến sự trưởng thành và yêu thương như con gái của chính mình.

Đó là một buổi lễ tuyệt đẹp. Khi nó kết thúc, Duncan giới thiệu vợ hắn với thuộc hạ của mình. Những người đàn ông quỳ xuống trước Madelyne và trao cho nàng lời thề trung thành của họ.

Duncan kiệt sức và thiếu kiên nhẫn. Hắn bỏ mặc vợ để đến thăm trả lễ Bá tước Grinsteade và quay về ngôi nhà tranh của Cha Berton hơn hai mươi phút sau đó.

Vị linh mục đã đi ngủ. Tấm bình phong của ông ngăn giữa phòng. Giường của Madelyne sát bức tường đối diện, với một tấm rèm bảo vệ sự riêng tư của nàng.

Duncan thấy vợ đang ngồi trên mép giường hẹp và vẫn mặc chiếc váy trong lúc làm lễ.

Sau khi cởi bỏ quần áo, hẵn duỗi dài người thư giãn trên giường, kéo Madelyne xuống ngực mình, hắn hôn nàng và đề nghị nàng chuẩn bị đi ngủ.

Madelyne cứ ngừng lại để nhìn qua rèm xem liệu cậu mình đã ngủ hay chưa sau đó mới cúi xuống bảo Duncan nàng thật sự nghĩ họ nên tìm nơi riêng tư bên ngoài để ngủ. Xét cho cùng, đây là đêm tân hôn của họ và đã rất lâu rồi họ không chạm vào nhau. Chắc chắn hắn có thể thấy điều đó, phải không, vì ngay lúc bắt đầu hôn hắn, nàng biết rằng bản thân sẽ nồng nhiệt đến mức nào. Thề có Chúa, nàng biết mình sẽ ồn ào. Tại sao ư, nàng đã sẵn sàng để hét lên bây giờ.

Duncan thậm chí không cố dỗ dành vợ. Nàng nhận ra thật sự không cần lo lắng về lời giải thích của mình. Chồng nàng đang ngủ say.

Cô dâu thất vọng cuộn người rút sát vào chồng, nghiến chặt răng và cố ngủ thiếp đi.

Tiếng động do Cha Berton di chuyển quanh phòng đánh thức Duncan. Hắn căng người cảnh giác, cảm thấy có gì đó không ổn và không hiểu ra ngay là chuyện gì.

Hắn bắt đầu đứng dậy, tâm trí hoàn toàn tỉnh táo, và hắn chỉ nhận ra mình suýt giẫm phải Madelyne. Duncan mỉm cười vì sự ngớ ngẩn ấy. Vợ hắn đang ngủ trên sàn nhà, chỉ có một chiếc chăn dày quấn quanh. Chúa ơi, hắn đã ngủ quên trong đêm tân hôn của họ. Duncan ngồi xuống mép giường, ngắm nghía cô vợ đáng yêu, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa mở rồi đóng lại sau lưng vị linh mục. Hắn vừa liếc mắt nhìn ra cửa sổ phía bên kia giường thì thấy Cha Berton đang đi về phía cổng lâu đài. Vị linh mục đang mặc lễ phục nhà thờ và mang theo một ly rượu lễ nhỏ bằng bạc.

Duncan quay lại với Madelyne, quỳ xuống và bế nàng rồi đặt nàng lên giường. Madelyne lập tức trở người sang bên, làm tung tấm chăn ra.

Nàng không mặc áo ngủ. Ánh sáng của bình minh tràn qua cửa sổ, phủ lên làn da nàng một màu vàng mời gọi. Mái tóc lộng lẫy của Madelyne thành màu của ngọn lửa dưới ánh mặt trời.

Khao khát của Duncan tăng dần đến khi nhức nhối vì nhu cầu. Hắn ngồi xuống giường và bắt đầu ân ái với vợ.

Madelyne thức giấc với một tiếng thở dài. Nàng đã có một giấc ngủ tuyệt vời. Tay Duncan đang mơn trớn ngực nàng khiến đôi nhũ hoa săn lại. Madelyne rền rĩ và nâng hông lên trong cơn ngái ngủ mời mọc chồng mình.

Nàng vụt mở mắt và nhìn lên Duncan. Tia nhìn nóng bỏng của hắn khiến nàng rùng mình khao khát. Nàng vươn người, cố kéo hắn xuống người mình, nhưng Duncan lắc đầu từ chối.

“Ta sẽ mang đến cho em những gì em muốn”, hắn thì thầm với nàng, “Và nhiều, nhiều hơn”, hắn hứa.

Trước khi Madelyne có thể trả lời, Duncan cúi xuống và ngậm lấy một bầu ngực vào miệng. Hắn mút lấy nhũ hoa trong khi bàn tay trượt xuống vùng bụng của nàng.

Tiếng rên của Madelyne trở nên hoang dại hơn, lớn hơn. Âm thanh từ cổ họng nàng khiến hắn hài lòng, dù không bằng mùi vị của nàng.

Tay hắn di chuyển vào giữa hai chân nàng, thâm nhập vào kho báu hắn tìm kiếm, trượt ngón tay vào trong và gần như mất kiểm soát bởi hồi đáp hưởng ứng nóng bỏng, nồng nhiệt từ nàng.

Hắn muốn tất cả.

Duncan đột ngột lăn người qua một bên. Madelyne hướng về phía chồng. Một bên mặt nàng áp vào bắp đùi ấm áp của Duncan.

Miệng hắn làm nàng phát điên. Madelyne dường như không thể lấy lại được hơi thở, bụng hóp chặt lại khi Duncan đặt những nụ hôn ẩm ướt quanh rốn nàng. Ngón tay hắn tiếp tục sự tra tấn ngọt ngào, Madelyne rên lên khi Duncan nhẹ nhàng đẩy đùi nàng mở rộng. Nàng biết hắn muốn làm gì và mở ra cho hắn, nài xin hắn hôn mình ở đó.

Duncan di chuyển xuống thấp hơn, cho đến lúc nếm được hơi nóng của nàng. Lưỡi hắn trêu chọc, hành hạ nàng. Và bộ râu của hắn khiến nàng cuồng nhiệt. Hàm râu quai nón ấy cọ xát một cách thú vị vào làn da nhạy cảm nơi đùi trong của nàng.

Nàng muốn nếm hắn, tất cả.

Không có cảnh báo nào cho ý định của nàng, không có những nụ hôn dịu dàng dẫn lối đến nơi truy tìm của nàng, Madelyne cong người áp sát vào Duncan khi bắt được hắn và đưa hắn vào trong miệng.

Rồi nàng rên rỉ. Đôi tay nàng và miệng nàng cũng dễ chịu, cũng gợi tình như Duncan. Phải. Hắn cho nàng biết niềm vui sướng của hắn bằng cách di chuyển mạnh mẽ.

Rồi hắn đột ngột rút ra khỏi nàng. Hắn quay người, đặt mình vào giữa đùi và xâm nhập vào trong nàng. Hạt giống lập tức đổ vào trong nàng, cực khoái của hắn dường như không kết thúc. Madelyne tìm thấy sự giải phóng cho chính mình cũng tuyệt vời y như vậy.

Nàng quá yếu đến mức không thể cử động, thậm chí không thể đủ sức thả vai chồng ra.

Hẵn mãn nguyện và nghĩ sẽ hôn vợ mình, nói với nàng hắn rất hài lòng làm sao, nhưng hắn dường như không thể cố gắng được. Phải, hắn quá mãn nguyện.

Họ cứ thế trong một lúc lâu.

Madelyne tỉnh trí trước chồng. Nàng thốt nhiên nhớ ra họ đang ở đâu. Khi nàng bồn chồn trong lòng Duncan, hắn đoán ra được suy nghĩ của nàng. “Cha Berton làm lễ rồi” hắn thì thào.

Madelyne thả lỏng người tựa vào hắn. “Tất nhiên, em đã đủ ồn ào đủ để cả đội quân của ta nghe thấy”, hắn nói thêm.

“Chàng cũng ồn ào y chang vậy”, Madelyne thì thào lại.

“Bây giờ ta sẽ cạo râu”. Duncan bảo.

Madelyne phá ra cười: “Em hiểu ý chàng là gì khi nói sẽ cạo râu sau, Duncan. Chàng biết hàm râu của mình sẽ làm em phát điên”.

Duncan chống người trên hai khuỷu tay và nhìn vào đôi mắt Madelyne. “Em có biết em khiến ta hài lòng nhiều đến thế nào không, vợ?”

“Em biết” nàng thì thầm thì. “Em yêu chàng, Duncan, bây giờ và mãi mãi”.

“Em có yêu ta khi biết Laurance không phải là linh mục thật sự và ta nói dối em không?”

“Có, dù em muốn bóp cổ chàng tới chết vì đã không nói em biết. Chúa ơi, em đã rất tức giận”.

“Tốt” Duncan mỉm cười trước câu nói của nàng. “Ta lo em sẽ nghĩ ta nói dối em về những điều khác”, hắn thừa nhận.

“Em chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của nàng, Duncan” Madelyen nói.

“Nhưng em nghi ngờ giá trị của mình” hắn nhắc.

“Không còn nữa”, nàng thì thầm rồi kéo hắn xuống để hôn hắn, sau đó yêu cầu ân ái với mình lần nữa.

Lần thứ hai là sự kết hợp chậm rãi thong thả hơn rất nhiều nhưng cũng thỏa mãn y như lần đầu.

Cha Berton trở về nhà và thấy cả Madelyne lẫn Duncan đều ăn mặc chỉnh tề. Nam tước ngồi tại bàn, mắt không rời khỏi vợ khi nàng đi đi lại lại chuẩn bị bữa sáng.

“Tôi cần một linh mục, thưa Cha” Duncan lên tiếng. “Cha sẽ thích công việc trông nom linh hồn của tôi chứ? Tôi có thể mời Cha đến ngay lập tức”.

Madelyne cực kỳ hài lòng với đề nghị của Duncan, và vỗ tay tán thưởng.

Cha Berton mỉm cười rồi lắc đầu từ chối. “Bá tước đã lưu giữ tôi lại đây suốt nhiều năm qua, Duncan. Giờ tôi không thể bỏ rơi ông ấy. Ông ấy phụ thuộc vào tôi. Không, tôi không thể rời bỏ ông ấy”.

Madelyne biết cậu đang làm điều đúng đắn. Nàng gật đầu. “Con sẽ đề nghị Cha đến chỗ chúng con sau khi Bá tước đã an nghỉ, nhưng thề có Chúa, con nghĩ ông ấy sẽ sống lâu hơn tất cả chúng ta”.

“Madelyne ! Không được nói báng bổ như thế đối với ngài Bá tước” Cha Berton cảnh cáo.

Madelyne lập tức tỏ ra ân hận. “Con không có ý độc ác, Cha à. Và con cảm thấy hổ thẹn, vì con hiểu nhiệm vụ của Cha đối với ngài Bá tước”.

Duncan gật đầu. “Vậy thì chúng tôi sẽ tới thăm Cha, và khi đã hoàn thành nhiệm vụ, Cha sẽ đến sống với chúng tôi”.

Hắn khôn khéo hơn nàng nhiều. Madelyne thấy cậu mình mỉm cười và gật đầu tán thành. “Chúng ta sẽ ở đây bao lâu?” rồi nàng quay sang hỏi chồng.

“Chúng ta phải đi hôm nay”, Duncan tuyên bố.

“Chúng ta có thể ở đây đến hết mùa hè” nàng đề nghị trước khi có thể tự ngăn mình lại.

“Chúng ta đi hôm nay”.

Madelyne thở dài. Duncan đang chăm chú nhìn nàng đến mức Madelyne phải quay mặt đi. “Vậy thì hôm nay” nàng lầm bầm.

Sau đó vị linh mục rời khỏi nhà tranh, giả vờ đi lấy bánh mì từ chỗ đầu bếp. Ngay khi cánh cửa đóng lại sau lưng ông, Madelyne bước tới chỗ chồng. “Chàng phải cho phép em có ý kiến, chồng à. Không phải lúc nào em cũng tuân theo sai khiến của chàng đâu”.

Duncan ngoác miệng ra cười. “Ta biết chứ, Madelyne. Em là vợ ta và em sẽ phải tỏ ra có nguyên tắc khi ở cạnh ta. Nhưng tranh cãi của em về việc ở đây hầu như là…”

“Vô lý” Madelyne ngắt lời cùng một hơi dài thượt. Nàng ngồi lên đùi Duncan và vòng tay quanh cổ hắn. “Em đang cố lảng tránh. Chàng nên biết đầy đủ sự thật về vợ mình, Duncan. Cũng có lúc em hơi nhát gan”.

Duncan nghĩ lời thú nhận của vợ khá thú vị. Hắn bật cười, không quan tâm đến cái nhìn không hài lòng của Madelyne. Khi lấy lại được kiếm soát, hắn nói với nàng. “Tận sâu trong em can đảm hơn tất cả người của ta gộp lại. Ai dám thả kẻ thù của anh trai cô ấy?”

“Phải, là em, nhưng…”

“Ai đứng sau lưng Gilard và cứu cậu ấy?”

“Em, Duncan, nhưng em quá sợ hãi và em…”

“Ai đã nhận nhiệm vụ chăm sóc em gái ta? Ai đã chinh phục Silenus thành con cừu non của cô ấy? Ai…”

“Chàng biết đó là em mà” Madelyne nói rồi ôm lấy khuôn mặt Duncan và tiếp tục. “Nhưng chàng vẫn không hiểu. Mỗi lần em làm điều gì đó mà chàng tin là đáng trọng thì em lại rất lo sợ. Tại sao ư, em vô cùng khiếp sợ khi phải đối đầu với chàng”.

Duncan đẩy ta Madelyne ra và kéo nàng xuống cho một cái hôn dài. “Sợ hãi không có nghĩa em hèn nhát, tình yêu à. Không, đối với ta điều đó có nghĩa em là một con người. Chỉ có kẻ ngốc mới đặt sự cẩn trọng sang một bên”.

Khi kết thúc bài diễn văn, hắn lại phải hôn nàng lần nữa.

“Chàng sẽ nói em biết em phải làm gì khi chúng ta trở lại triều đình, Duncan. Em không muốn làm chàng phật ý hoặc trả lời không đúng câu hỏi của Đức vua. Ông ấy sẽ hỏi em, phải vậy không, Duncan?”

Hắn nghe được nỗi sợ hãi trong giọng nàng, lắc đầu vì điều đó. “Madelyne, không có gì em làm khiến ta phật ý hoặc trả lời không đúng câu hỏi của Đức vua. Ông ấy sẽ hỏi em, phải vậy không, Duncan?”

Hắn nghe được nỗi sợ hãi trong giọng nàng, lắc đầu vì điều đó. “Madelyne, không có gì em làm khiến ta phật ý cả. Và em chỉ phải nói sự thật trước Đức vua. Đó là tất cả những gì ta yêu cầu ở em”.

“Đó cũng là điều Louddon bảo em”, Madelyne lầm bầm. “Anh ta nghĩ sự trung thực của em sẽ bẫy được chàng”.

“Đây là trận chiến của ta, Madelyne. Nói sự thật và để phần còn lại cho ta”.

Madelyne thở dài và biết hắn nói đúng.

Duncan cố xoa dịu tâm trạng của vợ. “Ta phải cạo râu trước khi chúng ta đi”, hắn tuyên bố.

Mặt Madelyne bắt đầu đỏ ửng lên. “Em muốn chàng không bao giờ cạo râu nữa. Em đã hiểu rõ… giá trị bộ râu của ngài, thưa ngài”.

Duncan hoàn toàn đánh giá cao sự trung thực của vợ mình. Cái hôn mạnh bạo của hắn đã chứng tỏ cho nàng thấy thế.

Duncan và Madelyne đến Luân Đôn hai ngày sau đó, Gilard, Edmond và Gerald gặp họ ở cổng vào. Tất cả đều mang vẻ quyết tâm không lay chuyển được.

Sau khi ôm Madelyne chào đón, Edmond thông báo các Nam tước đã yên vị trong phòng riêng của họ. Gilard là người kế tiếp ôm lấy Madelyne. Anh ta kéo dài sự đón mừng, và khi quay lại nói chuyện với Duncan, cánh tay anh ta vẫn quanh eo Madelyne. “Anh sẽ đến chỗ Đức vua tối nay chứ?”

Duncan nhận ra Gilard vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự mê đắm với Madelyne. Hắn kéo vợ mình vào người trước khi trả lời em trai. “Anh đi bây giờ”.

“Louddon nghĩ Madelyne ở với cậu của cô ấy. Có lẽ lúc này đây hắn đã nghe tin cô ấy trở về, Duncan. Tôi phải nhắc cậu rằng Louddon biết cậu chưa kết hôn”, Gerald cắt lời.

“Bây giờ chúng tôi đã kết hôn” Duncan nói, “Cha Berton đã làm lễ, với thuộc hạ của tôi là người làm chứng, Gerald”

Gerald không thể không mỉm cười với tin tức mới mẻ.

“Đức vua sẽ nổi giận” Edmond cau mày phỏng đoán. “Kết hôn trước khi vấn đề này được giải quyết sẽ trở thành sự sỉ nhục mang tính cá nhân”.

Duncan chuẩn bị đáp lại lời Edmond thì sự chú ý của hắn chuyển đến binh lính của Đức vua. Được dẫn đầu bởi em trai William, Henry, họ diễu hành đến trước mặt Duncan.

Henry ra hiệu cho binh lính đứng đợi và nói với Duncan, “Anh trai ta cử người đến để hộ tống tiểu thư Madelyne về phòng cô ấy”.

“Tôi sắp đến chỗ William bây giờ để giải thích với người, Henry à. Tôi không dễ dàng để Madelyne đi bất cứ đâu mà không có tôi đi cùng. Lần trước cô ấy đã bị ngược đãi dưới sự bảo vệ của Đức vua”, hắn thêm vào, giọng quả quyết.

Henry không để lộ bất cứ phản ứng nào trước sự gay gắt của Duncan. “Thật đáng ngờ nếu ngay cả Đức vua cũng không biết cô ấy ở đây, Duncan, Louddon…”

“Tôi sẽ không đặt cô ấy vào vòng nguy hiểm lần nữa, Henry”. Duncan tranh cãi.

“Vậy ngươi muốn tiểu thư đáng mến này bị đặt vào giữa cuộc kéo co của ngươi với anh trai cô ấy sao?”

Trước khi Duncan có thể trả lời, Henry nói. “Nào, đi với ta. Ta có chuyện muốn nói với người”.

Với lòng tôn kính vị trí của Henry, Duncan lập tức tuân lệnh. Hắn bước đi bên cạnh Henry đến chỗ khuất của sân lâu đài.

Henry hầu như nói suốt. Madelyne không biết ông ta đang nói gì, nhưng nàng có thể thấy từ vẻ mặt của chồng thì Duncan không hài lòng lắm với cuộc đối thoại.

Ngay khi Duncan và Henry quay lại, Duncan nói với vợ. “Madelyne, đi với Henry. Ngài ấy sắp xếp cho em”.

“Trong phòng của chàng chứ, Duncan?” Madelyne hỏi, cố không tỏ vẻ lo lắng.

Henry trả lời. “Cô sẽ ở phòng riêng, tiểu thư thân mến ạ, dưới sự bảo vệ của ta. Cho đến lúc việc này được giải quyết thì cả Louddon lẫn Duncan đều không được phép đến gần cô. Sự thật là anh trai ta có tính khí rất nóng nảy. Chúng ta không nên châm lửa vào rơm lúc này. Đêm nay sẽ qua nhanh thôi”.

Madelyne nhìn Duncan. Khi nhận được cái gật đầu của Duncan, nàng cúi đầu với Henry. Duncan kéo nàng qua một bên cúi xuống, và thì thầm vào tai nàng.

Mọi người tò mò về nội dung cuộc trò chuyện đó, vì khi Madelyne quay về phía Henry, trông nàng hoàn toàn rạng rỡ.

Gilard dõi mắt trông theo Madelyne khoác lấy tay Henry và đi vào lâu đài. “Anh nói gì với cô ấy thế, Duncan? Phút trước sau thì cô ấy lại mỉm cười và trông cực kỳ mãn nguyện”.

“Anh chỉ nhắc cho cô ấy nhớ đến phần kết của câu chuyện”, Duncan nhún vai nói.

Đó là tất cả những gì hắn nói. Edmond đề nghị hắn chỉnh trang lại diện mạo và thậm chí là một giấc ngủ trong vài giờ.

Dù nghĩ thật nực cười khi Edmond đề nghị hắn đi ngủ, hắn vẫn theo lời khuyên đi thay áo ngoài.

“Em nghĩ mình nên theo Madelyne” Edmond lên tiếng. “Có lẽ em sẽ đi xem Anthony đứng gác ngoài cửa phòng cô ấy và ở lại với anh ấy cho đến lúc trời tối”.

Duncan gật đầu. “Đừng để Henry nghĩ em nghi ngờ sự bảo vệ của ông ấy”, hắn cảnh báo.

Rồi Duncan bước đi.

Gilard quay sang Nam tước Gerald. “Chúng ta đã ngăn chặn được cuộc chiến. Duncan lẽ ra đã xông thẳng vào phòng của Đức vua và yêu cầu công lý được thực thi ngay lập tức”.

“Tạm thời thôi”, Gerald trả lời. “Cuộc chiến sẽ vẫn tiếp diễn. Các Nam tước khác sẽ gặp Duncan chiều nay. Cậu ấy sẽ bận lắm đây. Henry đứng ra làm trung gian hòa giải và một ngày nào đó Duncan sẽ cảm ơn ngài ấy”.

“Tại sao Henry lại liên quan đến việc này? Gilard hỏi.

“Ông ấy muốn có lòng trung thành của Duncan. Lại đây. Gilard, tìm thức uống và ăn mừng cuộc hôn nhân sắp tới của tôi với chị gái cậu nào”.

Gilard quá sức hài lòng. “Thế là chị ấy đồng ý rồi à?”

“Phải. Tôi sẽ cưới cô ấy trước khi cô ấy đổi ý”.

Gilard phá ra cười sặc sụa trước tuyên bố của Gerald. Gerald mỉm cười, hài lòng vì đã hướng dự chú ý của Gilard khỏi động cơ của Henry. Gerald cảm thấy Gilard không cần phải biết những chuyện bí mật trong cuộc họp kín mà mình vừa tham dự, cũng không cần trả lời những câu hỏi kỳ quặc về lòng trung thành của Duncan. Lý do của anh ta cũng dễ hiểu. Gilard có thể đặt câu hỏi với nhầm người, sẽ vô tình gây ra những rắc rối không cần có lúc này. Phải, anh em nhà Wexton đã có đủ vấn đề để giải quyết rồi.

“Sau khi ăn mừng cuộc hôn nhân của anh, tôi sẽ đi và đứng gác cùng Edmond”.

“Nó sẽ tạo thành một đám đông trên hành lang, bên ngoài phòng Madelyne mất thôi”, Gerald nhận xét. “Tôi tự hỏi Louddon sẽ làm gì khi biết em gái gã đã quay trở lại”.

Vị nam tước được nhắc đến trong câu hỏi đã đi săn trong khu rừng của Đức vua. Louddon không quay về lâu đài cho đến buổi chiều muộn hôm đó. Gã lập tức được thông báo sự trở về của Madelyne.

Tất nhiên Louddon cực kỳ giận gữ. Gã đi thẳng đến để đòi lại em gái mình.

Anthony đứng một mình bên ngoài cửa phòng Madelyne. Cả Edmond và Gilard đều đã đi ăn tối.

Khi thấy Louddon đến gần, anh ta tựa vào trường và trao cho anh trai Madelyne một ánh mắt ghê tởm.

Louddon phớt lờ thuộc hạ của Duncan. Gã đập cửa, hét to đòi vào.

Henry mở cửa và chào Louddon một cách lịch sự rồi tuyên bố không ai được phép nói chuyện với Madelyne.

Trước khi Louddon mở miệng ra cãi, cánh cửa đóng sầm vào mặt gã.

Madelyne hoang mang với cảnh tượng trước mắt. Nàng không biết nghĩ gì về hành vi của Henry. Em trai Đức vua không rời khỏi nàng lấy một phút từ lúc nàng đi vào phòng ngủ để thay đồ cho cuộc gặp với Đức vua.

“Anh trai nàng có khuôn mặt đỏ như anh trai ta vậy”, Henry thông báo sau khi đóng cửa trước mũi Louddon. Ông đi qua phòng, cầm lấy tay Madelyne và dẫn nàng đến cửa sổ, một khoảng cách đáng kể từ cửa ra vào.

“Tai vách mạch rừng” ông thì thầm. Giọng của ông, Madelyne để ý thấy, rất ân cần.

Nàng quyết định ngay lúc đó nên rũ bỏ các các tin đồn về Henry. Ông không phải là người đẹp trai, vóc người nhỏ hơn so với Duncan. Người ta nói Henry là người ham quyền lực, cũng là người biết lôi kéo kẻ khác. Ông cũng được biết đến là người cường tráng, là cha của hơn mười lăm đứa con hoang.

Bởi ông đang rất ân cần với mình, Madelyne quyết định sẽ không đánh giá ông.

“Thần cảm ơn lần nữa vì điện hạ đã giúp chồng của thần hôm nay”. Madelyne lên tiếng khi Henry tiếp tục nhìn nàng một cách chờ đợi.

“Có gì đó đã khiến ta tò mò cả buổi chiều”, Henry thú nhận. “Nếu đó không phải là chuyện riêng tư thì ta muốn cô nói cho ta biết Duncan đã nói gì với cô trước khi cô đi với ta. Trông cô có vẻ rất hài lòng”.

“Anh ấy nói với thần rằng Odysseus đang có mặt ở nhà”.

Khi nàng không tiếp tục giải thích, Henry yêu cầu nàng kể cho ông nghe đầy đủ câu chuyện.

Nghe có vẻ như một lời yêu cầu kiêu ngạo, nhưng Madelyne chẳng lấy làm phiền. “Thần kể cho chồng thần một câu chuyện về người chiến binh tên Odysseus. Chàng đã phải xa cách vợ mình trong một khoảng thời gian rất dài, và khi trở về nhà, chàng phát hiện ra nhà mình đầy những người xấu đang cố làm hại vợ chàng và chiếm đoạt kho báu của chàng. Odysseus gửi cho vợ chàng một tin nhắn rằng chàng đã có mặt ở nhà. Chàng đã dọn sạch cách thứ kinh khủng đó ra khỏi nhà mình. Duncan nhắc thần rằng anh ấy sẽ xử lý chuyện của Louddon”.

“Vậy là chồng cô và ta có cùng tính cách”, Henry tuyên bố. “Phải, thời điểm để dọn sạch ngôi nhà này đã đến”.

Madelyne không hiểu gì hết. “Thần lo Duncan sẽ làm điều gì đó khiến Đức vua nổi giận”, nàng thầm thì. “Điện hạ đã nói tính khí của Đức vua dữ đội đến thế nào rồi đấy”.

“Ta có vấn đề khác cần bàn với cô”, Henry đột ngột lên tiếng, giọng trở nên cứng rắn.

Madelyne cố không giật mình. “Điện hạ là bạn của chồng thần và cũng là đồng minh của chàng chứ?” nàng hỏi.

Henry gật đầu.

“Vậy thì thần sẽ làm bất cứ điều gì có thể để giúp điện hạ”.

“Cô cũng trung thành như Duncan” Henry nhận xét và trông hài lòng với bình phẩm của chính mình. “Nếu ta thay mặt cô đứng ra làm trung gian hòa giải với Đức vua, cô sẽ làm bất cứ điều gì được quyết định chứ, thậm chí cô sẽ phải sống lưu vong?”

Madelyne không biết phải trả lời thế nào. “Cô có thể cứu lấy mạng sống của chồng mình” Henry nói.

“Thần sẽ làm những gì cần thiết”.

“Cô sẽ phải tin ta như tin chồng mình”, Henry cảnh báo.

Madelyen gật đầu. “Chồng thần tin điện hạ là người sáng suốt nhất trong ba…” Nàng thở gấp khi nhận ra mình vừa nói gì.

Henry bật cười. “Vật là anh ta hiểu giá trị của ta, phải không?”

Mặt Madelyne đỏ bừng. “Thưa vâng” nàng nói. “Thần sẽ làm bất cứ điều gì để giữ an toàn cho chàng. Nếu điều đó có nghĩa là cái chết của thần, thì cứ làm vậy đi”.

“Vậy là cô đã nghĩ đến việc hy sinh bản thân sao?” Henry hỏi, giọng tỏ ra tử tế. Ông mỉm cười, làm Madelyne rối rắm. “Ta không nghĩ Duncan sẽ tán đồng kế hoạch của cô”.

“Đây là việc phức tạp nhất”. Madelyne thầm thì.

“Cô nói cô tin ta. Ta sẽ giúp cô, tiểu thư thân mến”.

Madelyne gật đầu, chuẩn bị nhún gối chào rồi quyết định quỳ xuống. “Thần tạ ơn điện hạ”.

“Đứng lên, Madelyne. Ta không phải Đức vua của cô”.

“Thần mong điện hạ là người đó”, Madelyne thú nhận. Đầu vẫn cúi nhưng nàng để Henry đỡ mình đứng dậy.

Henry không đáp lại lời Madelyne. Ông đi tới cửa. Trước khi mở cửa, ông quay lại nhìn Madelyne. “Mong ước sẽ thành sự thật, Madelyne”.

Madelyne nhíu mày trước lời dẫn giải kỳ quặc của Henry. “Không để lộ lòng trung thành ở bên nào khi chúng ta bước vào đại sảnh, Madelyne. Hãy để mọi người phỏng đoán cho đến khi cô được triệu kiến. Ta sẽ ở bên cạnh cô”.

Rồi Henry bỏ đi.

Hai giờ trôi qua trước khi em trai Đức vua đến đưa nàng đi. Nàng bước cạnh ông, hai tay buông thõng, lưng thẳng cứng. Nàng cầu nguyện mình đang mang một bộ mặt bình thản. Và Madelyne nghĩ mình sẽ chết nếu không thấy Duncan sớm. Nàng cần biết hắn ở gần mình.

Khi cả hai đi vào sảnh chính, nàng nhận ra họ đã muộn. Hầu hết khách khứa đã ăn xong và những người hầu đang dọn dẹp bàn ăn.

Nàng có thể cảm thấy mọi người đang nhìn mình. Madelyne đáp lại cái nhìn tò mò của họ bằng vẻ ngoài bình tĩnh. Đó là giả bộ khó khăn nhất, tất cả là vì nàng không thể tìm thấy Duncan trong đám đông.

Chồng nàng đứng tựa vào bức tường phía góc xa. Gilard và Edmond đang đứng hai bên. Duncan nhìn vợ bước vào sảnh. Nàng trông điềm tĩnh và rất rất xinh đẹp. Nàng đang mặc chiếc váy hôm đám cưới. Ký ức về sự kiện được ban phúc ấy ngăn Duncan không đuổi theo sau.

“Cô ấy như một nữ hoàng”, Gilard thì thào.

“Bây giờ cô ấy không hề tỏ ra vụng về”. Edmond rên rỉ.

“Cô ấy đang khiếp sợ”.

Duncan bật ra lời thông báo khi bắt đầu bước tới trước. Gilard và Edmond tức thì cản đường hắn. “Cô ấy sẽ đến với anh, Duncan, cho Henry thời gian đi”.

Lúc này Louddon đang nói chuyện với Madelyne. Henry quay lưng nói chuyện với một người quen cũ.

“Ta sẽ đâm dao găm vào lưng cô nếu cô bước một bước về phía nam Nam tước Wexton”, Louddon đe dọa. “Và sẽ ra lệnh giết gã linh mục yêu quý của cô nữa”.

“Nói tôi nghe”, nàng hỏi, khiến anh trai ngạc nhiên bởi dự giận dữ chất chứa trong giọng nói. “Anh cũng sẽ giết Duncan và các em trai của chàng cùng tất cả đồng minh của chàng luôn chăng?”

Louddon không thể kiềm chế bản thân. Gã chộp lấy tay Madelyne, “Đừng khiêu khích ta, Madelyne. Ta có nhiều quyền lực hơn bất cứ ai khác ở nước Anh này”.

“Quyền lực hơn Đức vua của chúng ta ư?” Henry đột nhiên xuất hiện.

Louddon giật bắn mình, quay sang đối mặt với Henry, siết chặt gọng kìm quanh tay Madelyne. “Thần chỉ là một cố vấn bình thường của anh trai điện hạ, không hơn không kém”.

Henry tỏ vẻ không hài lòng, nắm lấy tay Madelyne và đẩy Louddon ra. Rồi Henry nhìn xuống những vệt đỏ trên cánh tay Madelyne trong một phút dài, và im lặng. Khi ngẩng lên nhìn Louddon, mắt ông phản chiếu vẻ kinh tởm. “Ta đang giới thiệu em gái ngươi với một vài người bạn trung thành của chúng ta”.

Giọng ông nghiêm khắc và thách thức. Louddon lùi lại, liếc mắt nhìn Madelyne đầy đe dọa rồi cúi đầu chào Henry.

“Anh ta nói gì với cô?”

“Anh ta thề sẽ giết cậu Berton của thần nếu thần bước một bước tới chỗ Duncan”.

“Anh ta nói dối, Madelyne. Anh ta không thể làm gì lúc này cả, không gì hết trước mặt những người ngang hàng với anh ta. Và ngày mai thì sẽ quá trễ. Cô sẽ phải tin ta để hiểu được những gì ta đang nói”.

Clarissa hiển nhiên đã thấy Louddon bị Henry đuổi đi. Cô ta vội đến chào Madelyne.

“Ta đang định chỉ cho Madelyne thấy khu vườn ấn tượng của anh trai ta”. Henry nói.

“Ồ, thần cũng thích được ngắm khu vườn”, Clarissa trơ trẽn tuyên bố.

Quá dễ dàng để nhìn thấu kế hoạch của cô ta là ở cạnh Madelyne. Henry lập tức ngăn lại. “Có lẽ là khi khác nhé?”, ông nói.

Không thể giấu vẻ hận thù từ ánh mắt, cô ta quay người và bước đi mà không nói thêm lời nào khác.

Madelyne bên cạnh Henry hướng về phía cánh cửa dẫn lên thềm. “Ai đang nói chuyện với Edmond thế ạ?”, nàng hỏi Henry. “Người có mái tóc sáng ấy. Ông ấy có vẻ lo lắng nhất”.

Henry nhanh chóng xác định người đó. “Ông ta là Nam tước Rhinehold”.

“Ông ấy kết hôn chưa? Ông ấy có gia đình không ạ?” Madelyne hỏi, cố không ra vẻ quá tò mò.

“Ông ta chưa bao giờ lấy vợ cả”, Henry trả lời. “Sao cô lại quan tâm đến Rhinehold?”

“Ông ấy biết mẹ của thần ạ”, Madelyne tiếp tục nhìn Nam tước Rhinehold, chờ đợi ông nhìn về phía mình. Khi cuối cùng ông cũng nhìn nàng, Madelyne tặng ông một nụ cười.

Dù biết là không thể, nhưng nàng vẫn ước có vài phút một mình với Nam tước. Theo lời Clarissa, Rhinehold là cha Madelyne, và đó là lý do khiến chồng Rachael ghét bà.

Madelyne là đứa con hoang. Sự thật làm nàng xấu hổ. Sẽ chẳng ai biết được sự thật, ngoại trừ Duncan, dĩ nhiên, và… Chúa ơi, nàng quên nói với hắn mất rồi.

“Duncan có xem Nam tước Rhinehold là bạn không ạ?” Madelyne buột miệng hỏi Henry.

“Có chứ. Tại sao cô hỏi vậy?”

Madelyne không biết trả lời thế nào, vì vậy nàng tìm cách đổi đề tài. “Thần ước có thể nói chuyện với Duncan một chút. Thần vừa nhớ ra một điều cần chia sẻ với chàng”.

“May mắn ở bên cô, Madelyne. Cô không thấy Louddon vừa rời đi với mấy người bạn sao? Anh ta hiển nhiên sẽ thử chi phối Đức vua lần cuối trước khi cuộc họp bắt đầu. Đợi ở trên thềm nhé, ta sẽ cho gọi Duncan”.

Nàng không phải đợi lâu.

“Madelyne, sẽ kết thức sớm thôi”, Duncan nói ngay khi thấy nàng sau đó ôm lấy và dịu dàng hôn nàng. “Sớm thôi, tình yêu à, ta hứa với em. Tin ta, cưng…”

“Tin em, Duncan”, Madelyne thì thầm. “Chàng tin, phải không, chồng?”

“Ta tin”, Duncan trả lời. “Đi nào, đứng cạnh ta khi chúng ta nói chuyện với Đức vua. Ông ấy sẽ đến bất cứ lúc nào”.

Madelyne lắc đầu. “Louddon tin em sẽ làm chàng bị mắc kẹt. Henry muốn anh trai em tiếp tục cảm thấy tự tin cho đến phút cuối. Vì lý do đó em không thể đứng cạnh chàng. Đừng cau mày như thế, Duncan. Nó sẽ kết thúc sớm thôi. Và em có một tin tuyệt vời nhất muốn cho chàng biết. Em đã biết sự thật này được vài ngày, nhưng do có quá nhiều chuyện xảy ra nên em quên bẵng đi không nói với chàng khi lần đầu em…”

“Madelyne”.

Nàng nhận ra mình đang nói lan man. “Em là con hoang. Chàng nghĩ gì về tin này, hở chồng?”

Duncan có vẻ ngạc nhiên. “Em là con hoang, Duncan. Chàng không hài lòng sao? Thề có Chúa, em rất hài lòng, vì điều đó có nghĩa là em không có liên hệ máu mủ với Louddon”.

“Ai gọi em là con hoang?” Duncan hỏi bằng giọng dịu dàng tuy nhiên có thể nghe thấy sự phẫn nộ chất chứa trong đó.

“Không ai cả. Em nghe Louddon nói chuyện với Clarissa. Em luôn thắc mắc tại sao Louddon và cha anh ta lại quay lưng với mẹ em. Giờ thì em đã biết sự thật. Bà đã mang thai khi kết hôn. Bà mang thai em”. Duncan nhìn chằm chằm Madelyne. Nàng nghĩ hắn có thể đang lo lắng. “Việc em là con hoang có quan trọng với chàng không?”

“Đừng nói điều đó”, Duncan bảo nàng và lắc đầu. Nhưng hắn đang mỉm cười và Madelyne cảm thấy ấm áp trong trái tim. “Vợ à, em là người phụ nữ duy nhất trên thế gian vui mừng chào đón tin tức như thế”. Hắn đã thử, nhưng không thể giấu được tiếng cười.

“Louddon sẽ không nói với ai hết” Madelyne thì thầm. “Anh ta đã trả tự do cho em và thậm chí không biết điều đó. Nó có quan trọng với chàng không?”

“Làm thế nào em lại có thể hỏi một câu như thế?”

“Bởi vì em yêu chàng”, Madelyne giả vờ thở dài. “Chàng có thất vọng hay không cũng chẳng sao. Chàng phải yêu em mãi mãi, chồng ạ. Chàng đã trao em lời hứa của mình rồi”.

“Đúng vậy, Madelyne” Duncan trả lời. “Mãi mãi”.

Tiếng kèn trumpet sau lưng họ vang lên đúng lúc Duncan cúi xuống hôn vợ hắn lần nữa. “Em biết ai là cha mình không?” hắn hỏi khi thấy nỗi sợ hãi quay trở lại trong mắt nàng.

“Rhinehold”, nàng tuyên bố, gật đầu xác nhận mạnh mẽ khiến Duncan mỉm cười. “Chàng hài lòng” nàng nói. “Em thấy là chàng hài lòng”.

“Rất hài lòng”, Duncan thì thầm. “Ông ấy là một người tốt”.

Henry làm gián đoạn cuộc nói chuyện từ phía sau lưng Duncan. “Đến giờ rồi” ông gọi. “Madelyne, đi với ta ngay. Đức vua đang đợi”.

Duncan có thể cảm thấy Madelyne đang run rẩy. Hắn siết chặt lấy nàng trước khi thả ta. Khi nàng bắt đầu bước đi, tâm trí hắn vội làm việc để tìm cái gì đó, bất cứ thứ gì, để làm dịu đi sự lo lắng của nàng.

Madelyne vừa đặt chân lên ngưỡng cửa khi Duncan gọi với phía sau. “Rhinehold tóc đỏ, vợ à. Đỏ như lửa ấy”.

Nàng không quay lại. “Nó có màu nâu hơn là đỏ, Duncan. Chắc chắn là chàng có thể thấy thế”.

Rồi tiếng cười của Madelyne vang đến tai hắn và hắn biết nàng sẽ ổn thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.