Tình Yêu Và Danh Dự

Chương 23



“Ký ức về người chính trực được ban phúc lành và tên của kẻ gian ác sẽ bị mục rữa”

Thánh Kinh Cực Ước, Châm ngôn, 10:7

Bầu không khí yên lặng bất ngờ tràn khắp lúc William II xuất hiện trên lối đi đến chiếc ghế ngồi đặt trên bục cao nhất. Khi Đức vua ngồi xuống, tất cả mọi người cúi thấp đầu.

Nét cười trong mắt Madelyne biến mất. Nàng đứng một mình giữa phòng, Henry đã bỏ nàng lại và giờ đang nói chuyện với anh trai của mình.

Dù Henry nói gì thì dường như Đức vua cũng không đồng ý. Nàng nhìn thấy Đức vua William đột ngột lắc đầu và phẩy tay ngay trước mặt em trai. Rõ ràng đó là một cử chi cho lui.

Madelyne nhắm mắt và cầu nguyện vì lòng can đảm. Henry nói rằng Louddon sẽ là người tranh luận đầu tiên, kế đến là Duncan, và nàng là người cuối cùng.

Nàng mở mắt và phát hiện Duncan đang băng qua phòng. Hắn chăm chú nhìn nàng khi chậm rãi bước đến bên cạnh. Không ai hé miệng nửa lời nhưng người này cứ khóa mắt vào người kia trong một thời gian dài. Madelyne cảm thấy như thể Duncan đang trao sức mạnh của mình cho nàng. Nàng nhón chân và hôn chồng, trước sự chứng kiến của những ai đang theo dõi.

Ôi, Chúa ơi, nàng mới yêu hắn làm sao. Duncan trông rất tự tin và không hề lo lắng. Hắn thậm chí còn nháy mắt với nàng khi một tên lính hô to tên hắn.

“Ở đây cho đến khi em được gọi”, Duncan nói, quét tay qua má nàng trước khi xoay người và đi đến chỗ Đức vua.

Madelyne không muốn tuân lệnh. Nàng bắt đầu bước theo và ngay lập tức nhận ra mình bị bao quanh bởi Edmond, Gilard, Gerald, và một số vị Nam tước mà nàng thậm chí còn không biết tên. Họ tạo thành một vòng tròn trọn vẹn quanh nàng.

Đám đông tách ra nhường lối cho Duncan và Louddon tiến lên đứng trước mặt người lãnh đạo của họ. Hai người đối mặt cách nhau khoảng ba mươi bước chân.

Đức vua lên tiếng, nói chuyện với đám đông. Ông bày tỏ sự không hài lòng trước việc gây chiến của hai vị Nam tước, sự thương cảm và giận dữ mà ông cảm nhận vì binh lính đã thiệt mạng, sự thất vọng vì đã nghe quá nhiều lời giải thích khác với sự thật đang diễn ra. Đức vua kết thúc bài chỉ trích và yêu cầu được biết sự thật. Rồi ông gật đầu với từng Nam tước và ra hiệu cho Louddon bắt đầu.

Louddon tức thì cam đoan gã vô tội và không làm bất cứ việc gì sai trái. Gã buộc tội Duncan đã hành động dối trá, khẳng định hắn đã phá hủy pháo đài của mình, giết chết hơn hai trăm binh lính trung thành và thiện chiến của gã, bắt em gái gã làm tù binh, và suýt nữa hủy hoại cô ấy.

Sau đó Louddon phòng thủ, tuyên bố Duncan đã đổ trách nhiệm lên gã vì một việc mà người đàn ông nào đó đã gây ra với em gái hắn, Adela. Gã phun ra một đống dối trá quanh Đức vua khi khẳng định gã thậm chí không biết Nam tước Wexton thách đấu mình. Làm sao gã có thể biết được chứ? Gã đang ở triều đình khi Duncan và binh lính của hắn tấn công pháo đài của gã và có nhiều nhân chứng sẵn sàng chứng minh điều đó là thật.

Louddon chấm dứt phần tranh luận có sức thuyết phục của mình bằng việc khăng khăng cho rằng Duncan không có bằng chứng cho bất kỳ hành vi sai trái nào, trong khi gã có nhiều bằng chứng liên quan đến hành vi gian lận và tội lỗi của Duncan.

Gã trơn tuột như lươn và nói dối như một ả điếm với Đức vua. Kế đến gã trở nên gian giảo. Louddon giải thích gã hiểu được sự khó khăn của Đức vua để tin tưởng bên nào và vì vậy gã đã cho gọi ba người có thể đưa ra bằng chứng thay mặt mình.

Khi Đức vua gật đầu, mỗi kẻ được Louddon gọi đến đều quỳ trước người lãnh đạo và nói những lời dối trá. Madelyne không nhận ra bất cứ khuôn mặt nào, nhưng biết rõ tên của họ. Tất cả bọn họ đều có chung một cái tên. Đúng vậy, tất cả là Judas[1].

[1] Theo Thánh Kinh Tân Ước, Judas là một trong mười hai sứ đồ đầu tiên của Chúa Jesus. Vì tiền, Judas đã phản bội Chúa Jesus, giao nộp Người cho các thầy tư tế, rồi sau đó treo cổ tự sát.

Nhân chứng cuối cùng kết thúc câu chuyện được tập luyện thành thục và đứng đằng sau Louddon. Madelyne túm lấy phần sau chiếc áo dài của Edmond và vặn xoắn mép áo. Edmond quay lại, kéo áo ra rồi nắm lấy tay Madelyne. Gilard chộp lấy bàn tay kia của nàng.

Họ đang dỗ dành nàng. Không ai mong đợi việc Đức vua cho gọi nhân chứng. Tất cả đều giận dữ và cũng lo lắng.

Và tất cả đều cố giấu cảm xúc của mình trước Madelyne.

Louddon tiến lên trước lần nữa, cúi đầu, nói thêm một vài điều bẩn thỉu và kết thúc câu chuyện của mình bằng cách cầu xin công lý phải được thực thi.

Đến lượt Nam tước Wexton lên tiếng. Đức vua hiển nhiên là công bằng với thuộc hạ của mình, vì ông gọi Duncan và yêu cầu hắn thuật lại câu chuyện của mình.

Duncan là người kiệm lời. Hắn nhanh chóng thuật lại sự thật. Hắn không cho gọi nhân chứng nào nhưng giải thích rằng Louddon đã hành hạ Adela, cố giết hắn, và hắn đã trả đũa thích đáng. Thật rõ ràng, mọi người trong đại sảnh đều nhận ra Duncan không cầu xin công lý. Hắn đang yêu cầu điều đó.

“Ngươi có nhân chứng để chứng minh lời giải trình của mình không?” Đức vua hỏi.

“Thần đã nói sự thật”, Duncan trả lời, giọng đanh thép và có kiểm soát. “Thần không cần nhân chứng để chứng minh sự trung thực của mình.”

“Mỗi người các ngươi đã buộc tội người khác thiếu thuyết phục. Ta vẫn còn nhiều câu hỏi cần được giải đáp.”

“Ông ấy bị kẹt ở giữa rồi”, Gilard thì thầm với Edmond.

Edmond gật đầu. Người này phủ nhận lời người kia. Edmond nghĩ Đức vua muốn chi phối sao có lợi cho Duncan. Nhưng Louddon đã cân bằng lợi thế bằng những nhân chứng dối trá. Duncan là một thuộc hạ trung thành, cũng là một chiến binh lừng lẫy, người có thể trở thành một mối đe dọa nếu cảm thấy Đức vua phản bội mình.

Đó là một sự sỉ nhục khi yêu cầu Duncan phải có người làm chứng. Duncan đã nói sự thật. Đức vua tin hoặc không.

Edmond thở ra chán nản. Duncan sẽ không chơi trò mánh lới lúc này. Anh ấy quá bướng bỉnh với niềm tin rằng mình luôn hành động đáng kính trong quá khứ và vì vậy Đức vua giờ cũng sẽ tin anh ấy.

Nhưng Louddon cũng có những điểm hợp lý trong lời nói dối của gã. Duncan đã kết hôn với Madelyne mà không có sự cho phép của Đức vua. Đó không phải là một vi phạm lớn, nhưng phá hủy pháo đài của một Nam tước khác và giết hơn hai trăm lính lại là một tội nghiêm trọng.

Duncan đã khẳng định Louddon cố bẫy mình hai lần nhưng những lần đó đều không có bằng chứng. Gilard có thể chứng minh, thật vậy, nhưng không thể khẳng định Louddon đứng sau vụ tấn công.

Gerald cũng có thể là nhân chứng chống lại Louddon khi cạm bẫy thứ hai được thiết lập, nhưng Morcar có thể bị đổ hết trách nhiệm. Và Louddon cũng không có ở đó.

Edmond trở về hiện thực khi tên của Madelyne được xướng lên. Anh ta quay sang nhìn nàng.

Madelyne ưỡn thẳng lưng, vẻ mặt điềm tĩnh, và từ tốn bước tới trước Đức vua. Nàng dừng lại khi chạm chân đến bậc thềm rồi quỳ xuống, cúi đầu thật thấp.

“Anh trai ngươi đã thuyết phục ta rằng ngươi đã phải trải qua nhiều đau đớn để có thể giải thích với ta bây giờ”, Đức vua tuyên bố “Do vậy, ta miễn cho ngươi nhiệm vụ này.”

Madelyne đứng dậy và kinh ngạc nhìn Đức vua. Giờ thì nàng hiểu tại sao Louddon lại trông quá tự tin đêm nay. Gã chắc chắn nàng sẽ không được phép nói.

“Thần là một trong những thần dân trung thành của bệ hạ”, Madelyne khẳng định. Có thể nói nàng đã có được sự chú ý toàn tâm của Đức vua, vì dường như mắt ông mở to hơn. “Cho dù thần không có một đội quân để trao cho người sự cống hiến, thần sẽ làm bất cứ điều gì trong khả năng để phụng sự người. Thần mong muốn được trả lời những câu hỏi của bệ hạ.”

Đức vua lập tức gật đầu. “Ngươi không có vẻ quẫn trí như anh trai ngươi nói với ta.” Ông ngả người về phía trước và nói bằng một giọng trầm thấp, “Ngươi có muốn ta giải tán đại sảnh trước khi kể cho ta nghe những gì đã xảy ra với ngươi không?”.

Madelyne bị bất ngờ bởi giọng nói dịu dàng của Đức vua. “Thần không muốn”, nàng thì thầm.

“Vậy thì kể ta nghe ngươi liên quan đến vấn đề rắc rối nào?”

Madelyne tuân lệnh, đan tay vào nhau, hít một hơi và bắt đầu thuật lại chi tiết.

Đại sảnh yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe được tiếng chuột gặm pho mát. “Thần sẽ bắt đầu từ đêm tấn công vào pháo đài của anh trai thần, nếu bệ hạ muốn”, nàng nói.

“Tốt lắm”, Đức vua gật gù. “Ta biết nó sẽ rất khó khăn cho ngươi, cô gái bé nhỏ bé ạ, nhưng ta muốn có nhiều sự kiện để làm sáng tỏ vấn đề này”.

Madelyne ước Đức vua không quá tử tế với mình bởi điều đó khiến nhiệm vụ của nàng càng thêm khó khăn.”Chồng thần nói rằng bệ hạ là người đáng ngưỡng mộ”, nàng thầm thì.

William lại ngả người ra trước. Ông là người duy nhất nghe thấy những lời Madelyne nói. “Mỗi người nhìn thấy ta là một con người khác”, ông kiêu ngạo nói và giữ giọng thật thấp như Madelyne, chỉ muốn chia sẻ nhận xét của mình với riêng nàng, “Ta tin rằng mình đáng ngưỡng mộ đối với tất cả mọi người, thậm chí là với những tiểu thư dịu dàng không có quân đội để trợ giúp ta”.

Madelyne nhoẻn miệng cười.

“Bây giờ, bắt đầu câu chuyện của ngươi đi”, Đức vua ra lệnh, giọng đủ lớn cho tất cả mọi người cùng nghe.

“Thần đang trên đường về phòng khi một binh lính thông báo với anh trai thần là Nam tước Wexton muốn nói chuyện với anh ấy.”

“Louddon ở đó ư?” Đức vua hỏi.

“Thưa có. Thần đã nghe thấy anh ấy bảo người lính cho Duncan vào trong dưới dấu hiệu của thỏa thuận ngừng chiến. Đó là một cái bẫy, tất nhiên, vì ngay khi Duncan cưỡi ngựa vào trong pháo đài, anh ta lập tức bị bắt giữ. Anh trai thần nói với thuộc hạ của mình là sẽ giết Duncan. Anh ấy nghĩ mình rất thông minh, bệ hạ thấy đấy, bởi vì anh ấy đã lên kế hoạch giết Nam tước bằng cách để anh ta rét cóng đến chết.”

Louddon thở hổn hển. Gã bắt đầu bước tới chỗ Madelyne, nhưng dừng lại khi để ý thấy Duncan chạm tay vào gươm.

“Con bé không biết mình đang nói gì đâu”, Louddon lắp bắp.

“Madelyne quẫn trí đến mức không thể hiểu điều nó đang nói. Xin hãy miễn cho con bé thử thách này!”

Đức vua vẫy tay ra hiệu im lặng. Louddon hít thật sâu. Gã tự làm dịu mình khi nhận ra rằng phần sau của câu chuyện của Madelyne sẽ ủng hộ mình.

“Không có lần ngắt lời nào nữa”, Đức vua hét to rồi quay lại Madelyne, cho nàng một cái gật đầu cộc lốc. 'Tiếp tục, nếu ngươi vui lòng, giải thích cái kế hoạch thông minh làm cho Nam tước của ta rét cóng đến chết. Ta không hiểu.”

“Louddon không muốn dùng vũ khí trên cơ thể Nam tước. Ngay khi Nam tước đã chết vì rét cóng, người ta có thể đem thi thể anh ta đến một nơi xa xôi hẻo lánh và để đó cho đến lúc ai đó phát hiện ra hoặc cho đến khi lũ thú hoang ăn thịt anh ta. Họ lột trần anh ta và trói anh ta vào một cây cột trong sân.”

Madelyne ngừng lại để hít sâu. “Louddon đi đến Luân Đôn và để vài người ở lại canh gác Duncan, nhưng họ không thể chịu nổi cái lạnh và cuối cùng cũng rút vào trong nhà. Ngay khi họ rời đi, thần cởi trói cho Duncan.”

“Rồi lính của Duncan tấn công pháo đài?”

“Họ vào được do trèo qua tường. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ thủ lĩnh của mình.”

“Ta hiểu.”

Madelyne không hiểu điều đó có nghĩa là gì. Nàng liếc nhìn Louddon, thấy gã nhếch mép cười tự mãn rồi liếc nhìn Duncan. Chồng nàng gật đầu động viên.

“Ngươi nói họ vào bên trong?” Đức vua hỏi sau một lúc lâu.

“Trận chiến bắt đầu”, Madelyne tiếp.

“Và sau đó ngươi bị bắt giữ?”

“Thật ra thì thần đã thoát khỏi sự ngược đãi của anh trai mình. Anh ấy thích làm thần bị thương và đau đớn, và có Chúa chứng giám, thần phát ốm vì những đối xử tồi tệ của anh ấy.”

Tiếng rì rầm bất ngờ lan trong đám đông. “Nam tước Wexton đưa thần đi cùng anh ta. Thần phải thú nhận rằng lần đầu tiên trong đời, thần thật sự cảm thấy an toàn. Duncan là người trọng danh dự. Anh ta đối xử với thần rất tốt. Thần không bao giờ sợ anh ta làm đau mình. Không bao giờ.”

Đức vua nhìn Louddon một phút và quay lại với Madelyne. “Ai là người thiêu rụi nhà anh trai ngươi? Hay nó bị cháy?”

Giọng ông gia tăng âm lượng.

“Duncan đã phá hủy pháo đài của thần”, Louddon hét váng.

“Im lặng”, Đức vua gầm lên. “Em gái ngươi đang giải trình và cô ấy là người duy nhất ta muốn nghe. Trả lời câu hỏi này đi”, ông nói thêm với Madelyne.

“Louddon đã tự phá hủy ngôi nhà của mình khi anh ấy không tôn trọng thỏa thuận đình chiến”, Madelyne tuyên bố.

Đức vua thở dài, trông ông khá mệt mỏi. “Vậy thì ta có thể cho là sự trong trắng của ngươi đã không bị cưỡng đoạt?”

Madelyne hét to câu trả lời. ''Anh ta không chạm vào thần.”

Một tiếng rì rầm khác lại nổi lên trong đám đông. Tất cả bị lôi cuốn bởi câu chuyện kỳ lạ được phơi bày.

Cho đến lúc đó, Madelyne không thực sự nói dối. “Duncan không chạm vào thần, nhưng thần hứa sẽ nói đầy đủ sự thật và vì vậy thần sẽ thú nhận với bệ hạ rằng thần cố lợi dụng bản tính đôn hậu của anh ta. Sự thật thì cuối cùng thần đã quyến rũ anh ta.”

Tiếng kêu khẽ kinh ngạc thay thế tiếng rì rầm. Madelyne nghĩ mình nghe thấy tiếng rên của Duncan. Đức vua trông như sẵn sàng thét lên. Duncan thốt nhiên đứng cạnh Madelyne và lấy tay che miệng nàng. Nàng đoán hắn muốn mình dừng lại.

Khi nàng thúc vào hắn, Duncan chuyển tay xuống vai nàng.

“Ngươi có nhận ra ngươi vừa tự làm mất danh tiết của mình thế nào không hả, cô gái thân mến của ta?” Đức vua rống lên.

“Thần yêu Duncan”, Madelyne trả lời. “Và thần không thể quyến rũ anh ta mãi cho đến lúc chúng thần kết hôn.”

Đức vua cau mày với Louddon. “Lời buộc tội của ngươi rằng em gái ngươi bị cưỡng bức giờ đây ta bác bỏ. Ta chỉ thấy sự thật khi cô ấy nói”

Rồi Đức vua hỏi Madelyne, “Thế còn về lời buộc tội của chồng ngươi rằng Louddon đã cưỡng bức em gái anh ta thì sao”.

“Đúng vậy”, Madelyne khẳng định. “Adela kể thần nghe chuyện gì đã xảy ra với cô ấy. Morcar đã tấn công cô ấy, nhưng Louddon cũng ở đó. Chuyện đó là kế hoạch của anh ấy và vì vậy anh ấy cũng phải chịu trách nhiệm.”

“Ta hiểu.” Đức vua trông có vẻ giận dữ và tiếp tục chất vấn Madelyne hồi lâu. Câu trả lời của nàng lòng vòng nhưng luôn là sự thật.

“Chồng thần đã hành động với lòng can đảm, anh trai thần thì lại lừa dối”, Madelyne lên tiếng.

Nàng tựa vào Duncan khi cuối cùng cũng kết thúc.

“Ngươi có gì để nói nữa không?” Đức vua hỏi Louddon.

Louddon gần như không cất nên lời. Khuôn mặt gã hằn lên nét giận dữ. “Em gái thần đã bạo gan nói dối bệ hạ”, gã lắp bắp.

“Đó chẳng phải cùng một người em gái mà ngươi ca ngợi với ta là luôn nói thật sao?”, ông quát.

Louddon không trả lời. Đức vua quay về phía Madelyne. “Ngươi trung thành với chồng mình. Một điều đáng khâm phục. Là ngươi kể cho ta nghe sự thật hay ngươi cố bảo vệ Duncan?”

Trước khi Madelyne có thể trả lời, Đức vua hướng về Duncan. “Ngươi có gì để thêm vào nữa không?”

“Chỉ một điều, đó là sự quyến rũ như nhau”, Duncan cất giọng nhẹ như gió. “Và hoàn toàn mãn nguyện.”

Tiếng la hét tán thành ầm ầm vang vọng khắp căn phòng. Đức vua mỉm cười.

Sau đó ông đứng dậy và đưa ra quyết định của mình. “Louddon, ngươi đã phản bội niềm tin của ta dành cho ngươi. Từ lúc này ngươi bị tước hết tất cả các trọng trách và vĩnh viễn không được đến triều đình.”

Kế đến ông quay sang Duncan. “Người anh em của ta, Henry, đã đề nghị cho ngươi một thời gian để nguôi cơn giận. Ta rất thất vọng trước sự tàn phá đã gây ra và những sinh mạng đã mất đi, nhưng ta chấp nhận phương cách ngươi trả đũa vì danh dự của em gái ngươi. Có lẽ một tháng với người Scot sẽ là đủ.”

Madelyne cảm thấy Duncan cứng đờ người bên cạnh. Nàng nắm lấy tay hắn và siết chặt, như cầu xin hắn đừng lên tiếng.

“Nếu khi quay về, ngươi vẫn muốn thách đấu Louddon và những người cùng phe hắn trong vấn đề này, thì ta cho phép một trận chiến đến chết. Sự lựa chọn sẽ thuộc về ngươi”

Duncan không lập tức chấp nhận hoặc từ chối mệnh lệnh. Hắn không thích chờ để thách đấu Louddon.

Hắn cảm thấy Madelyne đang run rẩy. Nỗi sợ hãi của nàng khiến hắn ra quyết định. “Thần sẽ đi ngay.”

Đức vua gật đầu. “Ta đã sa thải Louddon, Duncan. Ta cho hắn một tháng để lẩn trốn ngươi”, ông tuyên bố.

“Thần sẽ tìm hắn”.

Đức vua mỉm cười. “Ta không nghi ngờ về điều đó.”

Duncan cúi đầu chào Đức vua sau đó William rời khỏi phòng cùng Louddon theo sau.

“Ta sẽ phải nói vài lời với em, vợ à”, Duncan thì thầm.

Madelyne cố mỉm cười. Khuôn mặt hắn hoàn toàn không thể đọc được. Nàng không thể biết hắn đang giận dữ hay không. “Em rất mệt, Duncan. Và chàng đã nói với Đức vua là chúng ta sẽ đi ngay mà.”

“Chúng ta?”

“Chàng sẽ không để em lại đây chứ, phải không?”, nàng hỏi, rõ ràng là kinh hoàng.

“Không đâu.”

“Đừng trêu em”, nàng lầm bầm. “Em đã phải vượt qua thử thách to lớn.”

Nam tước Rhinehold cắt ngang cuộc trò chuyện. “Vợ cậu can đảm như cậu vậy, Duncan. Cô ấy đối mặt với Đức vua kể ngài nghe câu chuyện của mình. Tuyệt vời, giọng cô ấy không hề lay chuyển.”

“Và cô ấy đã nói gì với bệ hạ?” Duncan hỏi nhẹ nhàng.

Nam tước Rhinehold mỉm cười. “Đó là một câu hỏi phải không? Ta đã lắng nghe lời giải thích của cô ấy và vẫn còn rối rắm như ai đó đang thiêu cháy cái gì vậy, ai tấn công và ai rút lui... và ta vẫn chưa hiểu hết chuyện gì đã xảy ra.”

“Ngài vừa mô tả cuộc sống của tôi với Madelyne đấy”, Duncan tuyên bố, giọng có vẻ đau đớn.

Duncan nhìn Madelyne và thấy nàng đang nhìn chăm chăm vào vị Nam tước. “Tôi quên giới thiệu rồi”, hắn nhận ra mình khá to tiếng. “Nam tước, đây là vợ tôi, Madelyne. Tôi được biết là ngài có quen biết mẹ cô ấy?”

Nam tước gật đầu. “Vợ cậu trông giống Rachael lắm”, ông nói. “Thật vui được gặp cô, Nữ nam tước.”

Ông ấy có một nụ cười dễ mến làm sao. Madelyne chợt cảm thấy mình thật yếu ớt. Nàng buộc mình phải mỉm cười và lên tiếng, “Tôi rất muốn nói chuyện với ngài về mẹ tôi, thưa Nam tước. Có lẽ là sau thời gian đi xa, ngài sẽ đến thăm chúng tôi nhé”.

“Ta rất hân hạnh”, Rhinehold đáp lời.

Không còn thời gian để nói chuyện với Nam tước bởi những đồng minh khác đã đến bày tỏ niềm vui của họ trước kết quả đạt được. Madelyne đứng bên cạnh Duncan, nắm tay hắn, mong hắn nói hắn nghĩ gì về chuyện này.

Lờ nàng đi, hắn quay người khi Gerald gia nhập và tuyên bố họ sẽ đi trong một giờ nữa.

“Duncan? Có thời gian cho em thu gom đồ trong phòng không?” Madelyne hỏi.

“Em đã mặc đồ trên người đây thôi, vợ.”

Madelyne thở dài. “Vậy là chàng đang giận hả?”, nàng hỏi.

Duncan nhìn xuống vợ mình, mắt mơ màng và nàng đang nhấm nhấm môi dưới. “Quyến rũ ta? Lạy Chúa tôi, em nói với Đức vua là em quyến rũ ta. Khi quyết định nói dối, em chẳng rụt rè chút nào.” Hắn toét miệng cười trong khi vẫn khiển trách nàng.

“Đó không phải là nói dối”, Madelyne cãi lại. “Em muốn chàng hôn em và em chưa bao giờ thích chàng dừng lại. Đó là một phần nhỏ của việc quyến rũ, đúng không, Duncan? Và em đã hôn chàng đêm đầu tiên đó. Chàng chỉ tử tế đáp lại thôi, chồng à. Đúng thế đó là sự thật. Em đã quyến rũ chàng.”

“Nếu em kể đầy đủ sự thật, giờ ta có thể phải thách đấu Louddon rồi”, Duncan chỉ ra.

“Ôi, em biết là nó có tác dụng mà”, Madelyne thốt lên. “Cả hai người đều chống lại nhau. Đức vua có lẽ sẽ quăng chàng vào một cái hố với tay và chân bị cột vào đá, nếu chàng chìm xuống đáy thì ông ấy sẽ biết chàng nói thật. Tất nhiên là chàng sẽ chết nhưng danh dự của chàng sẽ được nguyên vẹn. Đúng, em không muốn lên giường hằng đêm với danh dự của chàng. Em muốn chàng sống khỏe mạnh. Chàng nói gì về điều đó?”

Dù đã cố gắng, Madelyne vẫn không thể ngăn những giọt nước mắt đang trào ra.

Duncan đăm đăm nhìn vợ với vẻ mặt ngạc nhiên chưa từng có.

“Madelyne”, hắn gọi kèm theo tiếng thở dài, “các chiến binh không bị xét xử như thế. Nhà thờ mới sử dụng phương pháp đó, không phải Đức vua''.

“Ồ”

Duncan muốn cười phá ra. Hắn ôm lấy Madelyne và mỉm cười khi nghe thấy nàng lầm bầm, “Em đã phải vượt qua thử thách to lớn”.

“Em có một trái tim nhân hậu”, hắn nói. “Đi nào, vợ. Ta đang cảm thấy thôi thúc để em quyến rũ ta.”

Madelyne hoàn toàn tán thành với kế hoạch của hắn.

Họ dựng trại gần bốn tiếng đồng hồ sau. Madelyne cảm thấy mệt mỏi. Clarissa đã chặn nàng lại ngay lúc nàng định rời đi với Duncan. Những lời nói ghê tởm, giận dữ mà cô ta hét vào mặt Madelyne vẫn vang vọng trong tâm trí nàng.

Duncan để nàng lại con suối hắn tìm thấy trong khi kiểm tra khu trại. Tuy nhiên Madelyne luôn ở trong tầm mắt của hắn. Chừng nào Louddon còn sống thì Duncan sẽ không rời khỏi Madelyne.

Madelyne tắm rửa nhanh hết sức có thể rồi quay lại địa điểm cắm trại. Duncan vừa dựng xong lều cho hai người. Nó chỉ cách một quãng ngắn với những người đi cùng.

“Cha Berton có an toàn không? Chàng nghĩ có nên tăng thêm người bảo vệ cậu ấy không?”, nàng hỏi Duncan.

“Ông ấy sẽ ổn thôi”, Duncan trấn an. “Ta đã để đủ người bảo vệ rồi. Đừng lo, tình yêu của ta.”

Madelyne gật đầu. “Chàng có nhớ đêm đầu tiên chúng ta ngủ cùng không?”

“Ta nhớ rõ.”

“Em đã lo lắng lều chúng ta sẽ bị bắt lửa vì lửa ở quá gần.”

“Em lo lắng về mọi thứ”, Duncan nói rồi cởi dây đai buộc hờ quanh eo vợ. “Em đi ngủ mà vẫn mặc đủ quần áo đêm đó.”

“Em bảo vệ sự trong trắng của mình. Em không biết mình thật sự muốn quyến rũ chàng.” Nàng bật cười trước vẻ bực tức của hắn.

“Ta đã bảo vệ sự trong trắng của em”, Duncan phản bác.

Madelyne thả mình xuống đống da thú. Đó là một đêm mát mẻ và dễ chịu, làn gió khoan khoái và vầng trăng tặng họ ánh sáng êm dịu.

“Cởi đồ ra, Madelyne”, Duncan bảo trong khi đã cởi áo dài và đôi ủng.

Madelyne muốn làm ngay, nhưng e ngại những người khác nên chỉ kéo nhẹ tay Duncan. Khi hắn nghiêng người về phía nàng, Madelyne thì thào với hắn, “Chúng ta không thể ân ái đêm nay được. Lính của chàng sẽ thấy đấy”.

Duncan lắc đầu. “Không ai thấy đâu, vợ à. Ta muốn. Ngay bây giờ.” Hắn cho nàng thấy hắn thực sự có ý định thực hiện những gì mình nói bằng cách hôn nàng thật kêu. Madelyne thở dài trong miệng hắn khi quấn tay quanh cổ hắn. Nàng hé miệng ra, lưỡi chạm vào lưỡi hắn, theo bản năng nàng cong người áp sát vào hắn.

“Chàng ồn ào quá”, Madelyne thì thầm khi Duncan kết thúc nụ hôn và bắt đầu nhâm nhâm dái tai nàng.

Nàng rùng mình phản ứng với niềm vui sướng hắn mang lại cho mình. Duncan cười khùng khục. “Em mới là người đã thét lên vì thỏa mãn, tình yêu”, Duncan bảo nàng. “Ta rất kỷ luật nên không ồn ào đâu.”

“Thật sao?” Madelyne hỏi trong khi tay từ từ trượt thành một đường xuống nơi bị khuấy động của hắn.

Duncan quên phắt họ đang nói gì. Hắn cướp lấy miệng Madelyne, thô bạo kéo mép váy nàng lên. Hắn muốn hơi nóng của nàng, và khi những ngón tay thăm dò nếp gấp mịn màng như sa tanh che chắn nơi rất nữ tính của nàng, hắn biết nàng muốn hắn. Nàng đã ẩm ướt với hơi nóng, và cong người lên cho hắn khi hắn trượt ngón tay vào trong.

Quấn áo bị cởi bỏ trong sự buông thả cuồng nhiệt. Duncan không muốn làm dịu ngọn lửa đang thiêu cháy mình.

Hắn cần Madelyne ngay, và từ sự hưởng ứng nồng nhiệt của nàng, hắn biết nàng không muốn dịu dàng. Phải, nàng cần hắn đến mức quên hết tất cả chừng mực.

Duncan bắt lấy tiếng rên của nàng bằng miệng mình. Hắn đẩy mình vào giữa hai đùi nàng, xâm nhập vào bên trong. Nàng kéo hắn tới bờ vực của sự mãn nguyện với tiếng rên vui sướng gợi tình, thúc giục hắn tiến tới và đưa hạt giống vào trong với lời khẩn nài và móng tay bấm sâu vào vai hắn. Khi không thể kiềm chế được nữa, hắn trượt tay vào giữa hai thân thể nóng rực và mơn trớn nàng lên tới đỉnh.

Duncan muốn hét to cùng sự giải phóng. Hắn không thể, tất nhiên, và ngậm lấy miệng Madelyne lần nữa, khóa chặt tiếng thét của nàng.

“Ta yêu em, vợ à”, sau đó hắn thì thầm khi nàng cuộn người bên cạnh.

“Em cũng yêu chàng, Duncan”, Madelyne nói, hài lòng nghỉ ngơi thêm vài phút rồi mới hỏi, “Em có làm chàng ngượng ở triều đình khi nói em đã quyến rũ chàng không?”.

Duncan mỉm cười. Madelyne trở mình, đập đầu vào cằm hắn.

“Ta không ngượng”, hắn tuyên bố, giọng đầy kiêu ngạo. “Phụ nữ mới bị ngượng.”

Madelyne mỉm cười.” Vậy những chiến binh sẽ thế nào?”

“Mệt”, hắn trả lời. “Họ trở nên kiệt sức sau khi ân ái với vợ họ.”

“Chàng đang đề nghị em đi ngủ bây giờ phải không?”

“Phải”

“Vậy thì em sẽ ngủ, theo đề nghị của chàng, sau một câu hỏi nữa thôi.” Nàng nghe hắn thở dài nhưng lờ tịt đi. “Những người nói dối vì anh trai em là ai vậy? Họ là các Nam tước à?”

“Họ không phải là Nam tươc, chỉ có một Nam tước cùng anh trai em chống lại ta”, Duncan trả lời.

“Thế thì họ không có gì theo sau ư? Không có quân đội riêng à?”

Duncan ngần ngừ một hồi lâu. “Họ không có quân đội, Madelyne. Tuy nhiên sẽ có nhiều kẻ vô sỉ gia nhập với họ nếu có động cơ thúc đẩy. Hiện tại Louddon không có đủ vàng để gây ra mối đe dọa.”

Madelyne hài lòng với câu trả lời của hắn, đặt mối lo Louddon qua một bên. “Duncan? Chàng có thể gặp chị họ của em, Edwythe, khi chúng ta tới Scotland. Em định sống với chị ấy. Đó là kế hoạch em đã dự tính trước khi gặp chàng.”

“Em sẽ gặp chị gái Catherine của ta”, Duncan nói với giọng ngái ngủ.

“Chị gái chàng kết hôn với một người Scot ư?” Madelyne hỏi với giọng hoài nghi.

“Ừ.”

“Chồng chị ấy có…”

“Không, anh ấy không có mái tóc đỏ”, Duncan ngắt lời.

“Em không định hỏi thế”, Madelyne phản đối. “Em chỉ tự hỏi liệu Catherine và chồng chị ấy có thể biết Edwythe không.”

Nhịp thở sâu, đều đặn của Duncan cho nàng biết hắn đã ngủ mất rồi. Khi hắn bắt đầu ngáy, nàng chắc chắn về điều mình đã nghĩ. Madelyne rúc sát vào người hắn.

Nàng có những giấc mơ tuyệt vời nhất đêm đó và chúng đều rất trong sáng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.