Tình Yêu Và Danh Dự

Chương 9



“Hãy gớm sự dữ mà mến sự lành”

Thánh Kinh Tân Ước, Roma, 12:9

Madelyne kinh hãi với hình ảnh trước mắt. Nàng nhận ra cô ta ngay lập tức vì cô gái trông rất giống em trai Gilard. Cô ấy có mái tóc nâu giống anh ta, cả đôi mắt nâu nữa. Nhưng cô ấy không cao bằng Gilard, và quá gầy với nước da tái xám. Điều đó cho Madelyne biết rằng cô ấy không được khoẻ.

Adela mặc một cái váy có lẽ trước đây có màu nhạt. Giờ nó đầy vết bẩn, màu sắc thật không còn nhận ra được nữa. Tóc cô ấy dài xoã tung và bết bẩn hệt chiếc váy.

Madelyne không bị khiếp sợ bởi bề ngoài của Adela nữa khi cơn sốc ban đầu dịu đi. Nàng có thể thấy tia nhìn ám ảnh trong đôi mắt của cô gái đáng thương ấy. Có nỗi đau và cả sự tuyệt vọng. Lạy Chúa, anh trai nàng đã gây ra điều này. Madelyne biết Louddon sẽ bị đày xuống địa ngục vĩnh viễn. Duncan quàng tay lên vai Madelyne và kéo nàng dựa vào người hắn. Nàng không hiểu tại sao hắn làm vậy nhưng trong vòng tay hắn nàng thôi run rẩy. “Em sẽ giết cô ta, Duncan.” Adela hét lên đe dọa.

Edmond đột ngột xuất hiện trong tầm mắt nàng, nhanh chóng lại gần em gái và nắm tay cô ấy.

Adela chậm chạp theo anh trai mình đến bàn ăn. Edmond đang nói với cô nhưng giọng anh ta quá nhỏ nên Madelyne không nghe thấy. Anh ta dường như đang xoa dịu em gái. Dáng đi của cô ấy nhẹ nhàng hơn, không còn gồng cứng, cô ấy còn gật đầu vài lần để đáp lại lời anh trai.

Khi ngồi xuống cạnh Edmond, Adela đột ngột hét lên đe doạ lần nữa. “Em có quyền giết cô ta, Duncan.”

Sự hận thù bùng lên trong đôi mắt đó. Madelyne sẽ lùi một bước nếu Duncan không giữ nàng quá chặt.

Nàng không biết đáp trả lời đe doạ như thế nào. Cuối cùng thì nàng gật đầu, cho Adela biết nàng hiểu những gì cô ấy nói rồi cân nhắc nó như thể nàng đã đồng ý. “Cô có thể thử, Adela”, nàng trả lời.

Câu trả lời dường như đẩy Adela lên đỉnh điểm cơn giận dữ. Em gái Duncan đứng bật dậy, khiến cái ghế rớt khỏi bục và đổ xuống sàn đá.

“Khi cô quay lưng, tôi sẽ...”

“Đủ rồi.” Giọng Duncan vang vọng giữa những bức tường. Mệnh lệnh lập tức có tác động đến Adela. Cô ấy có vẻ rũ xuống trước mặt Madelyne.

Edmond hoàn toàn không thích cái cách Duncan quát lên với em gái họ. Anh ta nhìn anh trai mình một cách giận dữ trước khi lấy lại ghế cho Adela và giúp cô ấy ngồi xuống.

Duncan lầm bầm ca thán. Hắn thả vai Madelyne ra nhưng vẫn nắm lấy bàn tay nàng. Sau đó hắn bước ra khỏi đại sảnh và kéo nàng theo khiến Madelyne phải chạy theo mới kịp.

Duncan không thay đổi tốc độ những bước chân lẫn áp lực lên tay nàng cho đến khi đến hành lang hẹp bên ngoài căn phòng ngủ trên đỉnh tháp của nàng.

“Sao anh có thể để cô ấy như thế?” Madelyne lên tiếng.

“Anh trai cô phải chịu trách nhiệm”, Duncan đáp lời.

Madelyne biết mình sắp khóc nhưng nàng vẫn ưỡn thẳng lưng. “Tôi rất mệt, Duncan. Tôi muốn đi ngủ bây giờ.”

Nàng chậm chạp bước vào phòng, cầu nguyện hắn không vào theo. Khi nghe thấy những bước chân nện trên bậc thang, nàng biết hắn đã đi. Madelyne đóng cửa lại và gần như đổ sập xuống giường trước khi oà khóc.

Duncan lập tức quay lại đại sảnh. Hắn dự định yêu cầu các cậu em trai hợp tác trong kế hoạch dành cho Madelyne.

Edmond và Gilard vẫn ngồi ở bàn, cùng chia nhau một bình bia. Adela, may mắn thay, đã rời khỏi phòng.

Khi Duncan ngồi xuống, Gilard chuyển bình bia sang cho Duncan cùng lúc Ednond thách thức. “Giờ thì nhà Wexton chúng ta phải bảo vệ em gái của Louddon trước em gái của chúng ta sao?”

“Madelyne không làm gì Adela cả”, Gilard phản bác. “Cô ấy không hề giống anh trai cô ấy và anh biết rõ điều đó, Edmond. Chúng ta đã đối xử với cô ấy một cách đáng xấu hổ nhưng cô ấy không hề phản kháng.”

“Đừng chơi trò công bằng với anh”, Edmond phản pháo. “Cô ta là người can đảm”, anh ta là người nhún vai thừa nhận. “Em đã thuật lại câu chuyện cô ta cứu em trong cuộc chiến như thế nào rồi, Gilard. Vì Chúa, em đã kể nó quá nhiều đến mức anh thuộc lòng luôn”, anh ta nói thêm rồi nhìn Duncan. “Tuy nhiên, vấn đề không phải là tính cách của Madelyne. Sự có mặt của cô ta làm Adela khó chịu.”

“Đúng”, Duncan cắt ngang. “Và điều đó làm anh hài lòng.”

“Anh nói gì hả?” Edmond gào lên.

“Edmond, trước khi em mất bình tĩnh, trả lời anh câu này. Lần cuối Adela nói với em là khi nào?”

“Ở Luân Đôn, ngay sau khi chúng ta tìm thấy con bé”, Edmond trả lời với giọng bực tức nhưng Duncan lờ đi.

“Gilard? Lần cuối chị gái em nói với em là khi nào?”

“Giống Edmond”, Gilard nhíu mày. “Chị ấy kể em nghe những gì đã xảy ra và đó là tất cả. Anh biết chị ấy không nói một lời nào với ai từ cái đêm đó”

“Cho đến tối nay”, Duncan nhắc nhở họ. “Adela nói với Madelyne.”

“Và anh thấy đây là dấu hiệu tốt?” Edmond hỏi với giọng đầy hoài nghi. “Adela cuối cùng đã mở miệng nói chuyện, đúng vậy, nhưng chỉ la ó giết người thôi, anh trai ạ. Chúa lòng lành, em gái đáng yêu của chúng ta thề sẽ giết Madelyne. Em không nghĩ đây là sự hồi phục.”

“Adela sẽ trở lại với chúng ta”, Duncan giải thích. “Giờ con bé đang giận dữ, phản ứng rất dữ dội với mọi thứ trừ tâm hồn héo hon vì đau khổ, nhưng anh nghĩ, với sự giúp đỡ của Madelyne, Adela sẽ bình tâm lại.”

Emond lắc đầu. “Khi chị Catherine đến thăm, Adela thậm chí còn không nhìn chị ấy. Tại sao anh nghĩ Madelyne có thể giúp đỡ khi chính chị gái của Adela còn không thể làm điều đó?”

Duncan gặp khó khăn trong việc diễn đạt cảm giác của mình. Hắn không quen thảo luận chuyện quan trọng với hai em trai. Hơn thế, thói quen thông thường của hắn là ra lệnh, mong đợi mỗi mệnh lệnh được thi hành để làm hắn hài lòng. Duncan chỉ huy ngôi nhà y như chỉ huy đội quân của hắn vậy, và có cùng nhiều cách như cha hắn đã làm. Ngoại lệ duy nhất đối với những luật lệ bất khả xâm phạm này là khi huấn luyện cho người của hắn. Lúc đó, Duncan vừa là người hướng dẫn vừa là người tham dự tích cực, yêu cầu mỗi binh lính phải đạt được các kỹ năng thuần thục mà hắn đưa ra.

Nhưng đây không phải là một vấn đề bình thường. Các em trai xứng đáng được biết những gì hắn nghĩ sẽ phải làm. Adela cũng là chị em gái của họ. Đúng vậy, họ có quyền bày tỏ ý kiến của mình.

“Em nói là chúng ta sẽ gửi thư cho Catherine lần nữa”, Edmond cắt ngang, hai hàm siết chặt.

“Không cần thiết”, Duncan tuyên bố. “Madelyne sẽ giúp Adela. Chúng ta chỉ cần hướng dẫn cô ấy thôi. Madelyne là người duy nhất hiểu những gì đang diễn ra trong tâm trí Adela. Cuối cùng em gái chúng ta cũng sẽ hướng về cô ấy.”

“Đúng, Ducan, Adela sẽ hướng về Madelyne của anh, nhưng với một con dao găm trong tay và ý nghĩ giết chết Madelyne trong tâm trí con bé. Chúng ta lúc nào cũng phải đề phòng.

“Em không muốn đặt Madelyne vào vòng nguy hiểm”, Gilard lên tiếng. “Em nghĩ chúng ta nên để cô ấy ở lại. Louddon có lẽ đã tìm thấy cô ấy rồi. Và cô ấy không phải là Madelyne của Duncan, Edmond. Chúng ta có trách nhiệm như nhau đối với cô ấy.”

“Madelyne là của anh, Gilard.” Duncan tuyên bố. Giọng hắn nhỏ nhưng đầy thách thức, bộc lộ qua đôi vai và cách hắn nhìn các em trai. Gilard miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Edmond quan sát hai anh em trao đổi và cảm thấy không thể hài lòng với giọng sở hữu của Duncan.

Edmond đột nhiên tán thành với Gilard, quả là hiếm hoi, vì Gilard và Edmond thường có quan điểm đối chọi nhau trong hầu hết các vấn đề. “Có lẽ Madelyne nên ở lại”, anh ta nói, nghĩ đến việc tiếp theo là đưa cô ta quay lại nơi cô ta thuộc về càng sớm càng tốt.

Duncan đấm mạnh xuống bàn khiến bình bia đổ nhào. Cái bình lẽ ra đã rơi khỏi bàn nếu Gilard không kịp thời chộp lấy.

“Madelyne sẽ không đi đâu hết, Edmond. Anh sẽ không hỏi lại lần nữa đâu, em trai. Em có ủng hộ anh trong quyết định này không?”

Một khoảng thời gian im lặng kéo dài giữa hai anh em.

“Vậy thì cứ thế đi”, cuối cùng Edmond cũng lên tiếng. Duncan gật đầu. Gilard nhìn hai anh lúng túng. Anh ta rõ ràng đã bỏ lỡ điều gì đó nhưng không thể biết đó là gì.

“Được, cứ thế đi”, Duncan xác nhận. “Em có nghĩ tới việc chống đối anh trong chuyện này không?”

Edmond thở dài và lắc đầu. “Em sẽ đứng sau anh, Duncan, dù sao thì em cũng sẽ bảo anh các vấn đề phát sinh sau quyết định này.”

“Nó sẽ không ảnh hưởng đến anh, Edmond.” Duncan không có vẻ muốn giải thích. Gilard quyết định sẽ đợi đến khi Edmond ở một mình, sau đó sẽ tìm hiểu chuyện gì đang diễn ra. Bên cạnh đó, một suy nghĩ thôi thúc anh ta hỏi nhanh. “Duncan? Anh có ý gì khi nói Madelyne chỉ cần được hướng dẫn để giúp Adela?”

Rốt cuộc Duncan cũng nhìn về phía Gilard. Hắn hài lòng bởi sự hỗ trợ của Edmond, do vậy tâm trạng hắn có vẻ sáng sủa hơn. “Madelyne đã có kinh nghiệm trong việc giúp đỡ em gái chúng ta. Đề nghị của anh là để hai người họ ở gần nhau càng thường xuyên càng tốt. Edmond, nhiệm vụ của em là hộ tống em gái chúng ta đến dùng bữa tối mỗi ngày. Gilard, em sẽ đưa Madelyne đến đây. Cô ấy không sợ em.”

“Cô ấy sợ em ư?” Emond hỏi có vẻ hoài nghi.

Duncan phớt lờ câu hỏi, dù đã trao cho Edmond một cái nhìn nghiêm nghị để cảnh báo rằng hắn không thích bị cắt ngang chút nào. “Không quan trọng nếu Adela hoặc Madelyne muốn xuống sức. Kéo họ ra nếu em phải làm thế nhưng họ phải ăn chung với nhau.”

“Adela sẽ huỷ hoại Madelyne dễ thương của chúng ta mất thôi”, Gilard vội vã chen chân. “Tại sao ư? Madelyne dịu dàng không bao giờ để bản thân chống lại...”

“Madelyne dịu dàng có tính khí như bão mùa đông ấy, Gilard.” Giọng Duncan vang lên bực tức. “Chúng ta chỉ có cách là làm cô ta bớt hung dữ đi một chút.”

“Anh nói gì?” Gilard gần như hét toáng lên, rõ ràng là ngạc nhiên quá sức. “Madelyne là một thiếu nữ dịu dàng. Tại sao...”

Sự cau có thường trực rời bỏ khuôn mặt Edmond. Anh ta thực sự đang cười tủm tỉm. “Cô ấy cũng có mặt trái tuyệt vời đấy chứ, Gilard. Và chúng ta đều biết rõ cô ấy là một thiếu nữ nhỏ bé dịu dàng. Cô ấy rống to đủ để toàn bộ nước Anh nghe thấy.”

“Cơn sốt đã cai trị tâm trí cô ấy. Em đã bảo anh chúng ta nên cắt tóc của cô ấy để lũ quỷ dữ bỏ đi, Duncan. Madelyne không còn là chính mình nữa, em đã nói rồi. Tại sao hả, cô ấy thậm chí còn không biết mình đã làm bầm mắt Edmond.”

Duncan lắc đầu. “Em không cần biện hộ cho Madelyne”, hắn nói.

“Được rồi, anh định sẽ làm gì với Madelyne?” Gilard gặng hỏi.

“Cô ấy sẽ có nơi trú ẩn an toàn ở đây, Gilard.” Hắn đứng dậy định rời khỏi phòng thì Edmond lên tiếng. “Sẽ không an toàn cho đến khi Adela tỉnh lại. Madelyne sẽ phải chịu đựng thử thách.”

“Thử thách cho tất cả chúng ta”, Duncan nói to. “Cầu Chúa cho tất cả sẽ sớm kết thúc.”

Duncan lên đường đến hồ để bơi, suy nghĩ vẫn tập trung vào Madelyne. Số phận thật mỉa mai làm sao, Madelyne không bị ảnh hưởng chút nào từ bản chất độc ác của Louddon. Nàng quả là người phụ nữ đáng gờm. Nàng biết che giấu tính cách thật sự, Duncan mỉm cười. Nhưng hắn đã lờ mờ hiểu được tiểu thư Madelyne thật sự. Dù cho cơn sốt dữ dội đã vạch trần tính cách thật của nàng. Đúng thế, nàng nóng bỏng, gợi cảm, với khát khao về một cuộc sống khiến hắn quá sức hài lòng.

Có lẽ, Duncan nghĩ, Adela cũng sẽ giúp Madelyne. Em gái hắn có thể vô tình giải thoát Madelyne khỏi mặt nạ mà nàng đang mang.

Làn nước lạnh giá cuối cùng cũng đẩy mọi suy nghĩ của hắn sang một bên. Hắn sẽ ngừng bơi và đến với Madelyne. Động cơ kỳ quặc đó giúp hắn nhanh chóng hoàn thành các trình tự theo thói quen.

Madelyne vừa mở cửa sổ thì bắt gặp dáng người Duncan đang đi ra phía hồ nước. Lưng hắn quay lại với nàng và nàng theo dõi hắn cởi bỏ từng thứ đồ và lặn xuống nước.

Nàng chẳng thấy xấu hổ khi hắn không có quần áo trên người. Quá choáng váng bởi những gì người đàn ông mất trí đó đang làm nên nàng chẳng ngượng ngùng đỏ mặt với tình trạng khoả thân của hắn. Bên cạnh đó, hắn quay lưng về phía nàng, cứu nàng khỏi sự bất tiện đó.

Nàng không tin là hắn thật sự lặn xuống nước, nhưng hắn vừa làm thế xong, và không hề lưỡng lự chút nào.

Mặt trăng tròn vành vạnh cho nàng đủ ánh sánh dõi theo hắn bơi băng qua hồ và quay lại. Madelyne không rời mắt khỏi hắn từ đầu nhưng lại bẽn lẽn nhắm mắt khi hắn leo lên bờ. Nàng đợi một lúc rồi sau đó mới nhìn lại.

Duncan đứng cạch mép nước, nửa thân dưới cơ thể hắn đã được che phủ. Trông hắn y như một đứa con đỡ đầu của thần Zeus, tại sao ư, vì hắn được trao tặng một món quà là cơ thể đẹp nhất mà nàng từng thấy.

Hắn không thèm mặc quần áo vào mà vắt lên vai. Hắn không cảm thấy lạnh sao? Madelyne rùng mình run rẩy bởi cơn gió nhẹ vừa lướt qua cửa sổ. Nhưng Duncan thì cứ như thể đang ở trong một ngày xuân ấm áp vậy. Tại sao ư, hắn đang trở về với nhà với những sải chân thong thả.

Nhịp tim Madelyne đập nhanh khi Duncan đến gần. Hắn có một thân hình cân đối hoàn hảo. Người đàn ông này có bộ khung xương sườn dài, rắn chắc, hẹp dài xuống eo, đôi vai cực kỳ rộng. Sức mạnh của bắp tay hiện rõ dưới áng sáng dịu dàng của ánh trăng. Madelyne có thể thấy những cơ bắp nổi lên trước ngực hắn. Quyền lực toát ra từ người hắn, thậm chí từ một khoảng cách đáng kể như vậy, vừa thu hút vừa làm nàng lo lắng cùng lúc.

Bất thình lình Duncan dừng lại và nhìn lên, bắt gặp Madelyne đang nhìn mình. Nàng tự động giơ tay lên chào, rồi ngập ngừng. Madelyne không thể thấy vẻ mặt hắn nhưng đoán hắn đang cáu kỉnh. Chúa biết đó là vẻ mặt thường ngày của hắn.

Madelyne quay đi và trở lại giường, trong lúc vội vàng nàng quên luôn cả việc đóng cửa sổ lại.

Nàng vẫn còn giận dữ. Mỗi khi hình ảnh Adela hiện lên trong đầu, nàng chỉ muốn thét lên. Thay vào đó nàng khóc gần cả một giờ, cho đến khi hai má khô đi và đôi mắt sưng húp.

Adela là lý do đầu tiên cho cơn giận của nàng. Cô gái tội nghiệp ấy đã phải vượt qua một chuyện khó khăn đến thế.

Madelyne hiểu cảm giác nhận lòng thương cảm của người khác là như thế nào. Nàng biết cơn giận bên trong Adela và cảm thương cho cô ấy.

Tuy nhiên nàng cũng cáu tiết với anh em nhà Wexton. Họ làm tình trạng xấu đi bằng cách đối xử với Adela quá tệ.

Madelyne quyết định sẽ gánh vác trách nhiệm với Adela. Nàng không nghĩ mình giúp em gái Duncan vì Louddon đã gây ra nỗi đau cho cô ấy. Mặc dù là em gái Louddon, nàng cũng sẽ không cảm thấy có lỗi vì mối quan hệ ấy. Nàng sẽ giúp Adela vì cô ấy là người rất dễ bị tổn thương.

Nàng sẽ đối xử dịu dàng với cô ấy, và cũng tử tế nữa, chắc chắn sẽ đến lúc Adela chấp nhận sự an ủi của nàng.

Chúa giúp nàng, Madelyne lại bắt đầu khóc, cảm thấy bị mắc kẹt và không thoát ra được. Nàng đang ở sát biên giới và gần nhà chị họ Edwythe, nhưng giờ nàng phải chờ đợi thời cơ mới có thể trốn thoát. Adela cần tình yêu thương và dìu dắt, các anh em trai man rợ của cô ấy không biết làm thế nào để trao chúng cho cô ấy. Đúng, nàng phải ở lại, Madelyne nghĩ, cho đến khi em gái Duncan được tiếp thêm sức mạnh mới.

Không khí trong phòng lạnh cóng. Madelyne co ro dưới tấm chăn, run rẩy, sực nhớ cánh cửa sổ vẫn còn mở rộng, nàng lao ra khỏi giường, quấn tấm da thú quanh vai và vội đi tới chỗ cửa sổ.

Trời bắt đầu mưa, thời tiết thật phù hợp với tâm trạng của nàng. Nàng nhìn xuống hồ chỉ để chắc chắn Duncan không còn ở đó rồi lướt mắt nhìn đỉnh đồi bên kia những bức tường có lỗ châu mai.

Sau đó Madelyne thấy con thú. Giật mình kinh hoảng, nàng nhón chân và nghiêng người ra ngoài cửa sổ, trong một vài giây nàng không dám nhìn nó vì sợ con thú khổng lồ đứng dậy và biến mất.

Con thú dường như đang nhìn nàng. Madelyne biết tâm trí mình đang có vấn đề như Adela vậy. Ôi Chúa lòng lành, con thú y như một con sói. Và Chúa ơi, nó thật tuyệt!

Madelyne lắc lắc đầu, nhưng tiếp tục nhìn như bị thôi miên. Khi con sói ngửa cổ, nàng nghĩ có lẽ nó đang tru lên. Âm thanh không đến được chỗ nàng, chắc đã bị át đi bởi tiếng gió và cơn mưa đập rào rào vào những phiến đá.

Nàng không biết mình đã đứng đó bao lâu nhìn con thú. Nàng cố tình nhắm mắt, nhưng khi mở mắt, con sói vẫn ở đó.

“Nó chỉ là một con chó”, nàng thì thầm với chính mình. Đúng, một con chó, không phải con sói. “Một con chó rất lớn”, nàng thêm vào.

Nếu mê tín, nàng sẽ nhảy dựng lên kết luận rằng con sói là một điềm báo.

Madelyne đóng cửa sổ và quay về giường.

Tâm trí nàng đầy ắp hình ảnh về con thú hoang mất một lúc lâu trước khi cơn buồn ngủ kéo đến. Suy nghĩ cuối cùng của nàng thật bướng bỉnh. Rốt cuộc nàng không hề thấy sói.

Thỉnh thoảng trong suốt đêm lạnh, Madelyne rùng mình mơ màng thức giấc. Nàng cảm thấy Duncan đặt tay quanh người và kéo nàng về phía thân hình ấm áp của hắn.

Nàng mỉm cười vì giấc mơ kỳ lạ và lại rơi vào giấc ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.