Tổ Chuyên Án Và Những Vụ Án Bí Hiểm

Chương 48: Sự trả thù của đứa con trai





Sau khi bắt và thẩm vấn Trần Kim Hỷ, tình tiết vụ án đã vô cùng rõ ràng, Sử Mân Trạch chính là chủ mưu. Mặc dù vẫn còn không ít điểm nghi vấn nhưng cũng chỉ còn cách sự thật một bước chân mà thôi. 

Nói chuyện điện thoại với Tuyết Tình xong tôi lập tức gọi cho tổ trưởng yêu cầu bố trí đội cảnh sát vũ trang đến chi viện. Dù sao Sử Mân Trạch cũng là một ác ma có thể tay không xé rời chân tay người khác, Trăn Trăn cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn, còn tôi có mặt thì cũng chỉ giúp hắn thêm cơ hội thoát thân mà thôi. Tổ trưởng cũng không cằn nhằn gì, lập tức liên hệ với phía cảnh sát vũ trang, không lâu sau đã có bốn người với đầy đủ vũ khí trang bị đến chỗ chúng tôi, hơn nữa phụ trách còn là người quen của tôi, đó là Phó Bân.

"Ồ, không ngờ lại là em, lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau!" Phó Bân vừa xuống xe liền giang hai tay tiến đến. Tôi vừa cười vừa bước lên chuẩn bị ôm chầm lấy cậu ta, ai ngờ Trăn Trăn ở bên cạnh trong nháy mắt đã xông vào ôm cậu ta trước, phấn khởi nói: "Anh Bân, chúng mình đã lâu lắm không gặp rồi." Sau đó họ chuyện trò rôm rả để tôi ngượng ngùng ở bên cạnh. Cái cô Trăn Trăn này bình thường rõ là bảo thủ mà tại sao hôm nay lại nhiệt tình thế nhỉ?

Phó Bân nói chuyện với Trăn Trăn một lúc rồi cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của tôi, bấy giờ mới lên tiếng chào: "Ồ, cậu Mộ, hóa ra cậu cũng ở đây, thật ngại quá, lâu lắm không gặp sư muội nên vui quá tạm thời quên mất cậu." 

Thì ra Phó Bân từng theo cha Trăn Trăn học võ, hai người quen nhau từ nhỏ, tình cảm rất thân thiết. Trăn Trăn đối với tôi hung dữ như thế nhưng trước mặt cậu ta lại hiền lành như một con chim non, trông thấy họ ríu rít anh anh em em không hiểu sao tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút ghen tỵ. 

Để tránh họ tiếp tục anh anh em em với nhau, tôi bảo Phó Bân bây giờ phải tức tốc bắt ngay Sử Mân Trạch, nếu để hắn trốn đi thì chúng ta thành trò cười đấy. Phó Bân cũng không nhiều lời, lập tức lên xe xuất phát. Tôi và Trăn Trăn  cũng lái xe cùng họ hướng về phía trường Đại học Vật lý công nghiệp.

Theo địa chỉ Trần Kim Hỷ cung cấp, chúng tôi tìm được một căn nhà cho thuê khá cũ nát ở bên ngoài trường, có những chàng trai cô gái dáng vẻ giống sinh viên ra vào ở chỗ cầu thang, trông thấy Phó Bân và đồng sự với những khẩu tiểu liên trong tay thì đều sợ hãi dẹp sang bên cạnh. Chúng tôi không có thời gian để ý đến họ mà xông thẳng một mạch đến trước cửa căn phòng Sử

Mân Trạch thuê ở tầng bốn.

Phó Bân ra hiệu cho tôi và Trăn Trăn đứng sang một bên sau đó lấy tay ra hiệu cho ba đồng nghiệp kia, ý bảo một người đứng chặn ở cửa cầu thang, hai người khác cầm súng nhằm vào cửa phòng yểm trợ cho cậu ta. Cậu ta đứng trước cửa phòng, bắp đùi không nhỏ hơn thắt lưng của tôi là mấy đưa ra, cửa phòng lập tức bị đạp tung. Nếu cái đạp này giáng vào người tôi thì chắc phải gãy rời thành hai ba đoạn mất. May mà thường ngày Trăn Trăn đạp tôi không mạnh như vậy.

Đạp tung cửa xong, Phó Bân liền lách người sang bên cạnh, hai đồng nghiệp kia hướng mũi súng ra trước xông vào phòng sục sạo. Nhưng chỉ giây lát sau họ đã bước ra ngán ngẩm bảo rằng bên trong không có ai. 

Tôi bước vào xem, bên trong không những không có người mà đồ dùng cũng chẳng có mấy thứ. Trong không gian khoảng hai mươi mét vuông chỉ có mỗi một chiếc giường chắc đã lâu lắm không ai nằm và một chiếc tủ lạnh còn mới tinh. Trên giường để một số dụng cụ bằng nhựa như túi hút máu, túi đựng dung dịch khử trùng... ngoài ra không còn chỗ nào đặc biệt cả.

Tủ lạnh vẫn đang chạy, trước khi mở nó ra tôi đã chuẩn bị tốt tư tưởng, bên trong rất có thể để chân tay người hoặc thậm chí là đầu người thối rữa không thể chịu được, nhưng khi mở ra lại phát hiện trong đó không có gì cả. 

Bao nhựa đựng túi hút máu chứng tỏ Trần Kim Hỷ không nói dối, chắc chắn Sử Mân Trạch đã từng hút máu ở đây và cất máu trong tủ lạnh, chỉ có điều hắn đã không chọn chỗ này làm nơi ẩn náu. Hắn không trốn ở đây thì trốn ở đâu?  Đây là câu hỏi hết sức đau đầu.

"Theo anh hắn có thể trốn trong tầng hầm không? Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất." Trăn Trăn bỗng nhiên mạnh dạn đưa ra suy đoán, tôi ngẫm nghĩ kỹ một lúc cũng thấy đó hoàn toàn không phải là không có khả năng. 

Sáng nay Sử Mân Trạch từng sử dụng máy giao dịch tự động trong trường, mà trong trường và khu vực xung quanh chỉ có tầng hầm nơi xảy ra vụ thảm án là yên tĩnh nhất, hắn bảo muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi, rất có thể là trốn trong tầng hầm.

Lúc này, trời đã bắt đầu mờ tối, tôi không muốn kẻo dài tới tận nửa đêm canh ba mới đến tầng hầm khủng khiếp ấy để tìm con quỷ sát nhân Sử Mân Trạch kia, thế là liền gấp rút hành động, đến ngay nhà trưng bày khoa học cũ. Cửa sắt vào tầng hầm khép hờ, không thấy có chỗ nào khác thường, có lẽ lần này lại mất công toi rồi. Còn Phó Bân thì không chút lơ là, được đồng nghiệp yểm trợ, cậu ấy cẩn thận mở cửa ra. Bản lề rỉ sét phát ra tiếng kêu giống như những tiếng rên rỉ, hình như đang kể lể nỗi thống khổ của những người chết nghe mà rùng mình.

Cửa mở ra, phía sau là cầu thang hoàn toàn chìm trong bóng tối cảnh tượng giống hệt như lời Mạch Tiểu Kiều kể khiến tôi cảm thấy nó giống như con đường ma quỷ tối tăm dẫn vào chốn địa ngục. Còn ở đầu cuối cùng của cầu thang, có lẽ có một con quỷ dữ đang chờ đợi con mồi của mình. 

Nếu Sử Mân Trạch trốn trong tầng hầm thì tiếng mở cửa chói tai chắc chắn đã đánh động hắn. Phó Bân cũng không rón rén nữa, ra hiệu cho một đồng nghiệp lập tức đốt một chiếc gậy khói ném vào trong. Ánh sáng xanh lè soi sáng khắp gian phòng nhưng do góc độ không thuận lợi nên từ bên ngoài không thể nhìn rõ bên trong có người hay không. Hơn nữa, cầu thang chật hẹp chỉ cho phép từng người xuống một cũng biến gian tầng hầm này thành một cứ điểm để phòng thủ khó tấn công. 

Nhưng mối nguy hiểm tiềm ẩn từ bên trong không đe dọa được Phó Bân, cậu ấy dẫn đầu xông vào cầu thang, hai người đồng nghiệp cầm súng quỳ ở hai bên cầu thang ngắm xuống dưới, người còn lại chuẩn bị sẵn sàng xông xuống chi viện bất cứ lúc nào. Sau khi cậu ta vào trong, một tiếng quát lớn vang lên đồng thời vọng lại trong không gian chật hẹp: "Không được cử động, nếu không sẽ nổ súng!" Đúng là Sử Mân Trạch ở trong đó!

Người chờ sẵn ở cửa cầu thang lập tức xông xuống, sau đó hai người còn lại cũng lần lượt xuống theo. Sau khi khống chế xong người bên trong đồng thời bật đèn chiếu sáng lên, Phó Bân liền ra hiệu cho tôi và Trăn Trăn cùng xuống dưới đó.

Gian tầng hầm vẫn lộn xộn giống như lần trước tôi đến, chỉ khác là lúc đó ở đây có năm cái xác còn bây giờ là năm người sống. Sử Mân Trạch nhắm mắt ngồi trên hình bát quái, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không để ý đến bốn khẩu tiểu liên đang nhằm vào đầu mình.

"Sử Mân Trạch, cậu bị nghi ngờ mưu sát, hiếp dâm và xúi giục người khác mưu sát, bây giờ tôi tới để bắt cậu!" Cuối cùng, chúng tôi cũng đã bắt được con quỷ dữ này.

"Các người đến sớm hơn tôi nghĩ một chút, chắc Kim Hỷ đã bị bắt rồi!" Hắn từ từ mở mắt ra! Vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường.

"Cậu biết chúng tôi sẽ đến đây tìm à?" Trăn Trăn ngạc nhiên hỏi, và nhận được câu trả lời hết sức bình tĩnh: "Phải, cho dù các người không biết tôi ở đây thì cũng sẽ quay lại để tìm manh mối."

"Thế tại sao còn ở đây chờ chúng tôi đến bắt?" Trăn Trăn càng thêm nghi hoặc. Tôi cũng không biết hắn có toan tính gì.

Hắn bỗng nhiên cười nhạt: "Tôi cảm thấy rất mệt mỏi, hơn nữa việc cần làm cũng làm xong hết rồi, đã đến lúc tìm một chỗ yên tĩnh để nghỉ ngơi."

"Việc cậu cần làm là trả thù cha mẹ ruột đã sinh ra mình à?" Tôi lạnh lùng hỏi.

"Khả năng suy đoán của anh tốt đấy. Đúng thế, việc tôi cần làm suốt cuộc đời này có lẽ chỉ có một, đó là khiến hai kẻ táng tận lương tâm đó phải bị giày vò đến cùng cực." Vẻ mặt hắn ta càng tươi cười hơn, hình như cảm thấy rất tự hào với những tội ác đã gây ra.

"Hy vọng rằng cậu có thể khai rõ đầu đuôi ngọn ngành toàn bộ sự việc."

"Ồ, không vấn đề gì, dù sao tôi cũng muốn tìm một người để dốc bầu tâm sự nên mới ở đây đợi các người. Chuyện này phải bắt đầu từ hai mươi ba năm trước, cũng tức là lúc tôi vừa mời chào đời..." Hắn cười ma mị, chậm rãi thuật lại toàn bộ sự việc:

Nói chung, người ta không thể nào nhớ được những việc xảy ra lúc trước ba tuổi nhưng tôi lại khác, mặc dù có chút mơ hồ nhưng tôi vẫn nhớ được tình cảnh lúc mới sinh ra, hơn nữa cảnh tượng hãi hùng đó còn luôn hiện về trong giấc mơ khiến tôi giật mình tỉnh dậy.

Đó là một đêm mưa như trút nước, sấm chớp đùng đùng khiến người ta thấy trong lòng rất bất an. Tôi đến với thế gian này chính là vào cái đêm đó. Nhưng tôi đến mà không mang theo niềm vui cho cha mẹ, trái lại còn khiến họ vô cùng sợ hãi. Cha tôi giống hệt như ma quỷ đội mưa ôm tôi lúc đó vừa mới ra khỏi tử cung ấm áp của mẹ ra bờ sông, ném xuống dòng nước lạnh cóng. Tôi nhớ như in cảm giác trong giây phút ấy, đó là cảm giác như khi đang ngủ yên trong chăn ấm đệm êm giữa mùa đông lạnh giá thì đột nhiên bị người ta ném vào trong hồ nước lạnh cắt da. Hai mươi ba năm nay trong giấc ngủ tôi vẫn thường xuyên bị cảm giác này đánh thức, để không bị nó giày vò nữa mà tôi đã ngủ rất ít, tôi sợ một khi ngủ thiếp đi sẽ lại gặp phải ác mộng như vậy. 

Bị ngâm trong dòng nước sông lạnh cóng, cảm giác đau đớn thấu xương đó ngay cả người trưởng thành cũng không chịu nổi, huống hồ là với một đứa trẻ mới chào đời như tôi. Vì thế, sau khi trôi nổi theo dòng nước lạnh được một lúc tôi liền mất hết tri giác. Sau đó, ký ức cũng trở nên mơ hồ không rõ ràng, tuy nhiên khi lớn lên tôi biết được rằng lúc đó mình trôi theo dòng nước xuống hạ lưu được một gia đình chỉ có hai cô con gái mà không có con trai giữ lại nuôi.

Cha nuôi là người mang nặng tư tưởng phong kiến truyền thống lúc nào cũng muốn có một đứa con trai, có điều hoàn cảnh gia đình lúc đó khó khăn, sau khi sinh chị thứ hai vì không có tiền nộp phạt do vi phạm luật sinh đẻ có kế hoạch, mẹ nuôi tôi bị ép phải triệt sản. Bởi thế, cha nuôi mới mặc cho mẹ nuôi phản đối, khăng khăng giữ tôi lại để nuôi.

Có lẽ, tôi đã mang vận may đến cho cha mẹ nuôi nên sau khi nhận nuôi tôi họ làm việc gì cũng đều thuận lợi, về sau làm nghề buôn bán, điều kiện gia đình ngày càng tốt lên. Có thể vì tôi là con trai nên cha nuôi vô cùng yêu quý, dù là chuyện ăn chuyện mặc tôi đều được chiều chuộng hơn hai chị nhiều. Cũng chính vì thế mà tôi bị mẹ nuôi và hai chị ghen ghét.

Về sau cha nuôi buôn bán ngày càng phát đạt, thường hay phải đi bàn bạc công việc, những lúc ông không ở nhà, cơn ác mộng lại đến với tôi. Mẹ nuôi đã dùng rất nhiều thủ đoạn để hành hạ tôi, trong đó khiến tôi căm hận nhất là khi mùa đông đến bà ta lại lột sạch quần áo tôi lôi hết quạt trong nhà ra đặt xung quanh cho thổi vào tôi. Lúc đó, hai chị còn giúp mẹ hắt nước lạnh vào người tôi. Cảm giác lạnh thấu xương này khó chịu không khác gì cảm giác lúc tôi mới sinh ra, có mấy lần thậm chí còn khiến tôi lạnh đến chết, đúng là chết vì lạnh thật, tim không đập nữa, cũng không thở nữa, làm cho họ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Nhưng mỗi lần như thế tôi chỉ "chết" một thời gian, chỉ cần cơ thể được giữ ấm là liền sống lại. Bởi thế, lúc đầu họ còn hốt hoảng đưa tôi đến bệnh viện nhưng về sau biết rằng tôi không chết thật sự, nên sau khi hành hạ chán họ đắp cho tôi chiếc chăn giữ ấm là xong. Hơn nữa, họ còn cảm thấy việc hành hạ cho tôi chết đi sống lại như vậy rất thú vị, không những thế còn ngày càng thậm tệ hơn, từ đó cũng khiến tôi ngày càng căm hận họ. Cũng còn may, chỉ cần cha nuôi ở nhà thì tôi lại cảm thấy ấm áp. Nhưng những tháng ngày vui vẻ ấy không kéo dài, cha nuôi buôn bán phát tài, có tiền rồi thì bắt đầu cảm thấy tiếc nuối vì không có con nối dõi, về sau nuôi nhân tình ở bên ngoài, muốn sinh một đứa con trai mang dòng máu của mình. 

Mẹ nuôi biết chuyện liền cãi nhau với cha nuôi, còn cha nuôi từ lâu đã không còn dành tâm trí cho gia đình nữa nên dứt khoát chuyển đến ở với nhân tình. Ông không ở nhà, bao nhiêu oán hận mẹ nuôi trút cả lên đầu tôi. Lúc đó, tôi chỉ biết âm thầm chịu đựng, bởi vì tôi nghĩ rằng chỉ cần cha nuôi trở về thì tôi sẽ không phải chịu khổ nữa, nhưng về sau mới biết đó chỉ là suy nghĩ chủ quan của riêng tôi mà thôi.

Hôm đó, có lẽ là một hôm lạnh nhất trong năm ấy, ít nhất trong lòng tôi luôn cho là như vậy. Tối hôm đó sau khi cãi nhau với cha nuôi qua điện thoại, mẹ nuôi liền cùng với con gái bà ta ngược đãi tôi, lột sạch quần áo, quạt gió, nước lạnh không thiếu thứ gì. Lúc tôi bị hành hạ đến mức chỉ còn thoi thóp thì cha nuôi đột nhiên trở về, tôi liền đưa ánh mắt cầu cứu về phía ông, ai ngờ ông cũng không để ý đến tôi, vừa về đến nhà đã cãi nhau với mẹ nuôi, trông thấy hai cô con gái lén lút hắt nước lên người tôi cũng không nói câu nào. 

Cãi nhau được một lúc, mẹ nuôi chỉ vào tôi và hỏi cha nuôi: "Rốt cuộc có cần đến thằng yêu quái này nữa không? Không cần nữa thì để tôi giết nó luôn!" 

"Nó không phải con tôi sinh ra, sống hay chết không liên quan!" Câu trả lời lạnh lùng ấy của cha nuôi khiến tôi cảm thấy có một nỗi căm phẫn khó tả, cái cơ thể vốn đang thoi thóp bỗng nhiên trở nên đầy sức mạnh... 

Đêm hôm đó tôi giết họ, giết hết toàn bộ gia đình họ, cha nuôi, mẹ nuôi, chị cả, chị hai đều bị tôi vặt đứt đầu. Lúc đó, tôi nghĩ lẽ ra mình phải thấy sợ hãi mới đúng nhưng thực tế tôi lại không hề sợ hãi một chút nào, trái lại còn thấy một chút khoái cảm của việc trả thù. Nhưng khoái cảm này nhanh chóng tiêu tan, bởi vì tôi biết rằng họ không phải là nguyên nhân gây ra bất hạnh cho tôi, người thật sự khiến tôi phải gánh chịu bất hạnh chính là cha mẹ ruột của tôi.

Cảnh sát từng đến điều tra vụ án của cha mẹ nuôi nhưng không ai cho rằng một đứa trẻ mới 15 tuổi như tôi lại có thể là hung thủ. Mà đầu lâu của họ cũng đã bị tôi giấu đi, lúc đầu chỉ là muốn giữ lại làm kỷ niệm, sau này mới mang đến đây thực hiện kế hoạch trả thù.

Sau khi cả nhà cha mẹ nuôi chết, tôi liền bắt tay điều tra tình hình cha mẹ đẻcủa mình, bỏ ra mấy năm cuối cùng cũng tìm được họ, ngoài ra còn biết sau tôi họ còn sinh được một trai một gái, tức là Tiểu Kiều và Diệu Tổ. 

Tôi không có ý định sát hại cha mẹ đẻ vì cảm thấy họ có chết cũng không bù đắp được tội ác đã phạm phải. Họ đã rất nhẫn tâm dìm chết đứa con mới lọt lòng, vậy thì tôi phải khiến họ trải qua những năm tháng cuối đời thê thảm, đến chết cũng không được yên. Bởi thế tôi quyết định ra tay với con trai và con gái họ.

Tôi tìm ra Tiểu Kiều đang học tại trường này nên cũng liền chuyển đến đây, đồng thời cố tình tiếp cận Ngạo Dương, xúi giục Ngạo Dương theo đuổi Tiểu Kiều để tiện cho mình thực hiện kế hoạch trả thù. Về sau ông trời giúp tôi một tay, Diệu Tổ cũng vào học trường này để tôi có thể chỉ một lần là hoàn thành kế hoạch.

Ngạo Dương vô cùng đam mê thần thông, tôi liền kể cho cậu ta nghe truyền thuyết về Điệp tiên đầu lâu, sau đó đến thư viện lấy trộm một kỳ báo cũ của trường rồi làm giả một bản phô tô của bài báo đó cho cậu ta xem, khiến cậu ta nghĩ rằng ở dưới tầng hầm đúng là có Điệp tiên có thể giúp cậu ta thực hiện ước mơ, dạy cho cậu ta phép thần thông. Để khiến cậu ta càng tin tưởng hơn rằng trên đời này có phép thần thông thật, tôi còn dạy cậu ta những thứ gọi là thần thông như lấy máu lươn dẫn ma quỷ về gõ cửa. Thật ra, tất cả những điều này chỉ cần chịu khó đọc sách là biết ngay, có điều cậu ta lại tin là mình có thể gọi hồn dẫn quỷ được. Sau đó, tôi còn dùng tiền mua chuộc Kim Hỷ phối hợp thực hiện kế hoạch, các người đã bắt được cậu ta thì qua lời khai của cậu ta chắc cũng đã biết được diễn biến tiếp theo thế nào rồi, tôi không cần thiết phải nói nhiều nữa...

Nghe xong những chuyện Sử Mân Trạch đã trải qua tôi vẫn còn có không ít câu hỏi chưa có lời giải đáp, vì thế liền đưa ra từng câu hỏi một. Trước tiên, tôi hỏi hắn tại sao không giết Mạch Tiểu Kiều mà lại hiếp dâm cô. Hắn nghe xong ngửa mặt lên trời cười to, nhưng tiếng cười từ chỗ rất khoái trá chuyển dần sang gượng gạo: "Chết không phải là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất, nếu muốn giết chết Tiểu Kiều thì tôi đã không phải tốn nhiều công sức suy tính như vậy. Tôi muốn nó sống nhưng phải phát điên để cho cha mẹ thân sinh của tôi biết rằng chính con trai họ đã hiếp dâm con gái họ, khiến họ phải chịu đựng nỗi đau thấu tận tim gan, khiến họ đến tận cuối đời cũng luôn phải hối hận vì tội lỗi mình đã gây ra, và phải chết không nhắm được mắt vì lo cho đứa con gái điên của mình không ai chăm sóc." Hắn càng nói càng kích động, nhưng sau lúc kích động lại trở lại bình tĩnh rất nhanh chóng.

Không thể phủ nhận cách trả thù của hắn quá tàn bạo hơn là thẳng tay giết chết cha mẹ sinh ra mình, thậm chí tôi còn lo rằng không biết sau khi biết được sự thật hai người già ấy liệu có phát điên lên vì không chịu đựng nổi sự thật tàn khốc như vậy không.

Nhưng những chuyện về sau không nằm trong phạm vi khả năng của tôi, điều tôi có thể làm được chỉ là điều tra rõ chân tướng, vì thế tôi gộp tất cả các vấn đề lại trong một câu hỏi: "Chúng tôi tìm thấy ở đây một số tro than, bên trong có một cuộn băng ghi âm cường lực chưa cháy hết. Nếu tôi đoán không nhầm thì chắc là cậu cố tình tiêu hủy chứng cứ, trong đó hẳn có túi hút đựng máu, nhưng băng ghi âm cường lực là thế nào? Còn nhân viên pháp y thực tập bị cậu giết ở phòng pháp y kia trước lúc chết đã nhổ được một sợi lông trắng trên người cậu, sợi lông này có chỗ nào khác thường? Cuối cùng, cũng là vấn đề quan trọng nhất, tại sao cha mẹ thân sinh lại muốn dìm chết cậu ngay khi vừa mới chào đời?"

Hắn không trả lời ngay ba câu hỏi liên tiếp của tôi mà chậm rãi cởi áo ra. Phó Bân và những người khác nghĩ rằng hắn định giở trò nên căng thẳng hướng nòng súng nhằm vào hắn. Nhưng chiếc áo vừa được cởi ra, chúng tôi đều giật mình sửng sốt: Trên lưng hắn có hình một chiếc đầu lâu rất rõ ràng! 

Tôi nghĩ rằng hình đầu lâu đó được vẽ ra, nhưng khi qua sát kỹ mới thấy đúng là nó "mọc" ra trên lưng hắn. Thì ra trên lưng hắn mọc rất nhiều lông trắng, mặc dù những lông trắng này hình như vừa mới mọc ra nhưng cũng đủ để tạo thành hình một chiếc đầu lâu hoàn chỉnh.

"Bây giờ các người đã hiểu, cha mẹ đẻ vì nguyên nhân này mà coi tôi là yêu quái, đem ném xuống sông. Còn cuốn băng ghi âm cường lực các người phát hiện ra chỉ là tôi dùng để đánh lạc hướng, như vậy sẽ dẫn hướng điều tra của các người đến chỗ Điệp tiên thoắt ẩn thoắt hiện trong hư vô và lời tiên tri về thánh nhân huyền diệu khó đoán. Còn về nhân viên pháp y thực tập không may kia, anh ta làm việc rất nghiêm túc, phát hiện ra một sợi lông trắng vừa mọc ra trên lưng tôi, có điều tôi không cho anh ta cơ hội để nói với các người." Nói xong câu này hắn liền yên lặng không nói gì nữa. 

Trong vụ án này, người bị tổn thương nhiều nhất có lẽ là Mạch Tiểu Kiều, cô không làm sai điều gì nhưng lại vì sự kém hiểu biết của cha mẹ mà phải chịu đựng nỗi đau khổ vô tận. Nhưng xét từ một góc độ nào đó, Sử Mân Trạch cũng là một người bị hại, việc trả thù hình như không mang đến cho hắn khoái cảm như trong tưởng tượng, biểu hiện trên khuôn mặt hắn cho tôi thấy thực ra hắn đang rất trống trải, cô đơn.

Đây là một bi kịch bắt nguồn từ sự kém hiểu biết và tiếp tục với một sự cố chấp! Nếu cha mẹ của Sử Mân Trạch không vì kém hiểu biết, sai lầm cho rằng đứa con mới chào đời của mình là yêu quái mà ném xuống sông thì bi kịch này đã không xảy ra. Nếu Sử Mân Trạch không vì cố chấp cứ nhất quyết phải trả thù họ thì bi kịch cũng không tiếp diễn.

Lời Kết

Một

Giải quyết xong xuôi vụ án, tôi đến viện điều dưỡng tâm thần thăm Lôi Ngạo Dương và Mạch Tiểu Kiều. Tình hình của Lôi Ngạo Dương khá hơn trước một chút nhưng vẫn còn hơi hung bạo nên bị các bác sỹ và y tá đã dùng dây vải trói vào chân giường. Lúc tôi đến trước giường, cậu ta liền mở miệng chửi bới và đòi tôi cởi trói ra cho mình, còn bảo mình đã học được phép thần thông của Điệp tiên, nếu không cởi trói cậu ta sẽ hành hạ tôi đến sống dở chết dở.

Hộ lý chịu trách nhiệm chăm sóc cậu ta cho tôi biết, dù bất kỳ ai đến gần cậu ta cũng bảo đã học được phép thần thông, có thể hô mây gọi gió, sai khiến quỷ dữ, thậm chí cả lên trời xuống đất, không có gì là không biết. Hôm qua, cậu ta còn bảo mình đã đánh nhau với Đấu chiến thắng phật Tôn Ngộ Không ba trăm hiệp mà vẫn bất phân thắng bại, hẹn nhau hôm nay đánh tiếp. Xem ra, bệnh tình của cậu ta không thể chữa khỏi được rồi.

Cha mẹ Mạch Tiểu Kiều từ quê lên chăm sóc cô, nhưng hai thân già đó chỉ có thể lặng lẽ nhìn con gái nằm co quắp ở đầu giường qua cửa kính trên tường mà khóc thầm, bởi vì ngay cả họ khi đến gần cũng sẽ khiến cô gào thét mãi không thôi.

Tôi trao một tấm thẻ ngân hàng vào tay cha Mạch Tiểu Kiều, đó là điều duy nhất tôi có thể làm được. Đương nhiên tấm thẻ này không phải của tôi mà chủ của nó vốn là Sử Mân Trạch... Có lẽ, tôi nên gọi là Mạch Mân Trạch được rồi. Có thể hắn đã thấy hối hận, trả thù thành công không những không cởi bỏ được xiềng xích trong lòng hắn mà trái lại còn đeo thêm một xiềng xích nữa. Điều hắn thực sự cần không phải là cảm giác thích thú vì trả được thù mà là sự quan tâm chăm sóc của cha mẹ.

Hai

"Vụ án này đúng là đã gây ra không biết bao nhiêu phiền toái!" Lương Chính trình hồ sơ vụ thảm án ở trường Đại học Vật lý công nghiệp lên Giám đốc Lương, tiếp theo liền báo cáo kết quả xử lý:

Trần Kim Hỷ đã thừa nhận tội giết Hồng Sâm và giúp Sử Mân Trạch giết người, cả hai tội này đều là phạm tội ở mức độ nghiêm trọng, xem xét việc hắn chỉ là bị người khác xui khiến, hơn nữa đã tích cực phối hợp giúp đỡ công tác điều tra nên áp dụng tình tiết giảm nhẹ, xử mười năm tù giam. 

Qua điều tra kỹ lưỡng đã khẳng định những hiện tượng khác thường ở Sử Mân Trạch như sau lưng mọc lông trắng, có khả năng chết giả và sức mạnh hơn người bình thương hàng chục lần đều là hiện tượng lại giống, hoàn toàn không có liên quan gì đến cái gọi là Điệp tiên. Hắn đã thừa nhận tất cả mọi tội ác giết người, hiếp dâm, xúi giục giết người, bắt giữ người bất hợp pháp... Căn cứ theo pháp luật bị kết án tử hình, lập tức thi hành án. Lương Chính trầm tư giây lát rồi bỗng nhiên đưa ra ý kiến: "Chúng ta có nên liên hệ với Sở Giáo dục không nhỉ? Dù sao vụ án này cũng bắt nguồn từ sự thiếu hiểu biết của cha mẹ Sử Mân Trạch."

Thế rồi Giám đốc sở lại cất tiếng thở dài: "Theo tôi coi như xong đi, tài liệu giáo dục bây giờ vẫn không khác gì so với hồi chúng ta đi học, các quý ông ở Sở Giáo dục chắc không thảnh thơi mà sửa đổi tài liệu đâu. Chúng ta hãy cứ làm tốt việc mình cần làm đi!" Nói xong giao một cặp hồ sơ cho đối phương. 

"Trụ sở Nhật Báo liên tiếp xảy ra hiện tượng ma quỷ..." Lương Chính đọc xong liền mỉm cười hiếu thắng, "Vụ án này nhất định sẽ rất thú vị đây!" 

Hồ Sơ Các Vụ Án Thần Bí

Đứa Trẻ Sơ Sinh Có Lông Trắng Kỳ Quái

Trên mạng lan truyền câu chuyện như sau: ở Đài Loan từng có 12 sinh viên đại học xuống tầng hầm mời điệp tiên, kết quả gặp phải quỷ đầu lâu gây ra thảm kịch bảy người chết năm người phát điên. Có thể một bộ phận độc giả sẽ cho rằng quyển này lấy nguyên mẫu từ câu chuyện đó, Cầu Mỗ (tác giả tự xưng) cũng không phủ nhận đúng là có được ít những gợi ý từ câu chuyện này, nhưng không lấy đó làm nguyên mẫu.

Nguyên mẫu của câu chuyện này là do một người bạn trên mạng tên là Kiều Mạch cung cấp, để khích lệ, nhân vật chính Mạch Tiểu Kiều trong quyển này lấy tên từ tên trên mạng của cô.

Câu chuyện Kiều Mạch kể với Cầu Mỗ thật ra còn kỳ dị hơn trong câu chuyện. Kiều Mạch đã được đồng nghiệp kể lại, nhân vật chính trong truyện là bác của đồng nghiệp này. Câu chuyện bắt đầu từ việc bác gái của cô bạn Kiều Mạch sinh người con trai đầu. Con trai cả của họ vừa ra đời trên lưng đã mọc lông trắng, tất nhiên không đáng sợ đến nỗi mọc thành hình chiếc đầu lâu như trong truyện nhắc đến mà là mọc thẳng theo sống lưng kéo dài từ gáy cho đến tận mông, trông giống như hàng lông mày màu trắng. Người bác cho rằng đó là yêu quái hiện hình, cảm thấy vô cùng sợ hãi nên muốn giết chết. Nhưng đứa trẻ lông trắng kỳ quái này cho dù bị dìm xuống nước cũng không chết khiến người bác đành dằn lòng lấy đá đập chết. Người cha lấy đá đập chết đứa con trai vừa mới sinh, tình tiết này quả là đáng sợ! Cầu Mỗ cũng cảm thấy sợ, thậm chí không dám viết vào tiểu thuyết, mặc dù đây lại là sự việc có thật.

Sự việc tiếp sau đó khá "mê tín", vì thế Cầu Mỗ không đưa vào trong truyện. Đoạn sau kể như thế này: "Sau khi sinh người con trai cả đó được hai mươi năm thì bác gái qua đời, mấy năm sau bác trai bị trúng gió hôn mê gần mười ngày, lúc tỉnh dậy kể cho bạn bè họ hàng thân thích một câu chuyện vô cùng hoang đường."

Ông ấy kể rằng: Sau khi hôn mê bị quỷ dữ bắt xuống địa ngục, và cùng bị hỏi tội trong điện của Diêm Vương với người vợ đã chết mấy năm trước. Ông ấy đã nhìn thấy đứa con trai đầu, cũng tức là đứa trẻ có lông trắng kỳ quái trên lưng vẫn trong hình hài vừa mới chào đời nhưng lại có thể nói được. Đứa trẻ kỳ quái tố cáo với Diêm Vương rằng mình bị cha ruột lấy đá đập đến nỗi chết oan, yêu cầu Diêm Vương trừng trị. May mà người vợ nhận tất cả tội lỗi về mình nên ông ấy mới có thể trở về dương gian, nếu không chắc đã mất mạng trong lần trúng gió này rồi. Đứa trẻ kỳ quái kiện không được liền tức giận bảo ông rằng vợ người con trai thứ ba sẽ đối xử tệ bạc với ông, sẽ bắt ông ăn phân. Nhưng lúc đó người con trai thứ ba vẫn chưa lấy vợ, thậm chí ngay cả người yêu cũng chưa có. Mấy năm sau, cuối cùng người con trai thứ ba cũng lấy vợ, người con dâu này đúng là đối xử rất không tốt với ông, thường xuyên mắng chửi ông, mỗi lần mắng chửi đều bắt ông ăn phân. Chuyện người đàn ông kia sau khi trúng gió bị thẩm vấn dưới âm phủ có thể chỉ là một giấc mơ, nhưng tại sao nằm mơ lại dự đoán được sự việc xảy ra sau này? Chuyện này thật ra là thế nào Cầu Mỗ cũng không dám nói bừa, hãy cứ để độc giả tự mình suy xét vậy!

Nhưng có một chuyện Cầu Mỗ có thể khẳng định, đó là những người bẩm sinh tướng mạo kỳ dị hoặc là có khiếm khuyết gì đó thường sau này lớn lên thường sẽ trở thành kỳ tài. Ví dụ về mặt này nhiều vô kể, nổi tiếng nhất phải kể đến Einstein, nhà khoa học vĩ đại này lên 8 tuổi vẫn chưa nói được một câu hoàn chỉnh, thậm chí cha mẹ ông còn cho rằng ông bị thiểu năng trí tuệ.

HẾT TẬP 1  


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.