Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 13



– Ý cậu là sao?

– À…không,không có gì hêt. Tối cậu cứ đến trước. Tớ sẽ đến sau.

– SAo lại thế được. TỚ qua đón cậu được không?

– Thôi khỏi, tớ còn sang nhà cái Linh chuẩn bị nữa. Chuyện con gái ý mà. Cậu đợi sẽ lâu đấy, nên cứ đi trước. Khỏi chờ.

– Ơ, cậu lại nhờ chị Vân…

– Ừ thì sao? Vấn đề gì à?

– 3 năm trước…hihi…tớ…- Quang bụm miêng cố không cười. Làm nó tức xì khói đầu. Cái thằng bạn trời đánh, đầu óc minh mẫn cũngcó lúc thôi chứ. Sao lúc nào cậu cũng nhớ dai thế hả. Chuyện đáng xấu hổ như thế, nó không muốn nhớ chút nào. Vậy mà tên Quang chệt tiệt này lại cứ thích đem ra trêu nó “mới điên “. MẶt nó nóng bừng, gầm lên thành từng tiếng:

– Chán sống rồi hả?

– Ôi không, tớ còn yêu đời lắm mà. Chỉ là…hình ảnh lần đó cứ…làm tớ…hi…haha…không nhịn nổi. Hư…hư…

– Này thì”yêu đời” này, này thì “không nhịn nổi” này, này thì cười nữa này…-Nó vừa nói vừa đấm thùi thụp vào vai, vào bụng Quang làm anh chàng né không kịp, miễn cưỡng cắn răng chịu đòn. Cho chết ai bảo động vào ổ kiến lửa làm chi!!!

Vừa bước vào đến cửa lớp, nó đã giật mình bởi con Linh bỗng từ đâu vọt đến. Tuôn ra 1 tràng:

– Đi học về thì vào nhà tao luôn. Bà Vân đã chuẩn bị sẵn đồ nghề chờ 2 đứa mình về là thi hành ngay tức khắc. Sáng nay, bà Vân sẽ đi lấy quần áo, đảm bảo đẹp miễn chê.

– Ừm.- NÓ gật đầu lấy lệ rồi lững thững bước vào chỗ ngồi.

– Thôi nào, đừng lo lắng quá. Mày hãy chứng tỏ mình đi. Con Ong xinh đẹp đáng yêu ngỗ ngược đâu rồi.

– Hì! Tao vẫn là tao. Làm ơn cho ta về chỗ ngồi. Buồn ngủ.

– Ừ ừ…Xí!!! MÀy tưởng tao không lo chắc.

***

– Anh Thư…

– Tránh ra đi Linh, tao đang buồn ngủ mà.

– Tớ là Vy.

– Vy??

***

– Tớ không biết có nên nói cho cậu nghe không? Nhưng tớ đã suy nghĩ và tốt hơn là nên nói trước với cậu. Về…- Vy ngập ngừng.

– Buổi tiệc tối nay!

– Sao cậu…

– Hì. Tớ biết mà. Buổi tiệc dành cho giới thượng lưu. – Nó cười nhạt.- Và Ngân muốn làm tớ bẽ mặt trước họ. Đúng không?

– Cậu… nên cẩn thận. Ừm mẹ của Ngân, cô Châu. Một người phụ nữ thành đạt. Sẵn sàng làm mọi thứ vì danh dự của gia đình.Đặc biệt, bà ấy rất ghét…

– Những người như mình phải không? Không có địa vị xã hội

– Phải. Tớ đi đây. Chúc may mắn.

Vy bước đi.

Nó có thể thấy nét cười gượng gạo trên môi con bé.

Một người phụ nữ “sẵn sàng làm mọi thứ vì danh dự gia đình” ư? Ghê gớm đến vậy sao. Rốt cuộc con người này là như thế nào, liệu có đơn giản như nó nghĩ?

Nó cười, nụ cười nhẹ bẫng. Tối nay, nó sẽ biết câu trả lời.

***

Nó cùng Linh vừa bước vào cửa nhà thì đã thấy bà Vân từ đâu chạy ra, hớn ha hớn như bắt được vàng. Nó ngạc nhiên hỏi:

– Chị làm sao thế? ĐÀo trúng ổ “kim cương” à?

– Chưa đến mức đấy đâu cưng. Vào đây, chị cho xem cái này. Đảm bảo làm 2 đứa lác mắt luôn

Nói rồi, Vân lôi xềnh xệch 2 con nhỏ đang ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì vào trong phòng.

– Oa, chị Vân, chị lấy mấy cái này ở đâu ra vậy? – Linh xù sung sướng hét ầm ĩ lên khi thấy 2 bộ váy cực kì đẹp và lộng lẫy trên giường. Một bộ màu đen và 1 bộ màu trắng. Nó trố mắt nhìn, dường như không thể tin nổi vào mắt mình

– Chị …chị…sao

– Ui giời, phục chị mày chưa. Công sức cả buổi sáng của chị đấy. Năn nỉ ỉ ôi mãi mới mượn được. Hàng độc đấy em

– Nhưng mà… ở đâu mới được chứ.

– Con bạn chị vừa đi Mỹ về. Nhà giàu lắm. Quần áo lại vô khối. Hơn nữa, nó hay tiệc tùng lắm, váy dạ hội của nó thì nhiều vô kể. Hai cái này đã nhằm nhò gì. Ối cái đẹp hơn ấy chứ.

– Thế này thì đẹp quá rồi ấy chứ. Ôi chị yêu quý của em. Lại em biểu lộ tình cảm với chị nào.-Linh xù vẫn không ngớt xuýt xoa.

– Thôi thôi, cho chị xin 2 chữ bình yên đi. Chị cũng muốn đền bù cho cái Thư vì vụ lần trước. Lúc ấy, chị còn non quá. Cứ nghĩ thế là độc đáo. Xin lỗi em nha.

– Qua rồi mà chị. Em quên rồi. Lần này chị phải trang điểm cho em thật xinh đấy nhớ.

– Đưong nhiên rồi. Ra đây nào. LINH, lại đây cầm vào lại hỏng bây giờ. Bỏ cái váy xuống. Mau.

Nó phí cười, 2 chị em nhà này vui thật. Chị Vân bây giờ so với 3 năm trước quả thật rất khác. Chị ý có vẻ dịu dàng và cẩn thận hơn.

.

– Xong rồi đấy nhé. Ôi chu choa, 2 đứa xinh quá đi. – Vân xuýt xoa khi chiêm ngưỡng thành quả của mình. 2 đứa nó cũng trố mắt khi nhìn vào gương. Thật không thể tưởng tượng nổi.

Nó mặc một chiếc váy quây màu đen đính đá lấp lánh dài tới đầu gối, thả bồng bềnh, đằng sau có thắt nơ bằng ren mềm mại làm tôn lên nước da trắng hồng trời phú. Chiếc giày lưới 7 phân cũng màu đen bám sát lấy đôi chân thon thả. Mái tóc được bới cao, gắn kẹp nơ bắng đá nhỏ xíu. Hai má ửng hồng, đôi lông mi cong vút khiến đôi mắt to tròn càng thêm long lanh. Đặc biệt là cái miêng chúm chím sắc hồng tươi căng tràn sức sống cùng nụ cười tươi rạng rỡ. Trông nó đẹp. Đẹp một cách kiêu sa và lộng lẫy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.