Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 26



LINH chưa kịp phản ứng thì Thư đã kéo tay nó đi. THƯ ko ghét nó sao? Sau ba nhiêu chuyện xảy ra. THƯ vẫn coi nó là bạn sao?

– Mày…còn giận tao ko? – Linh ngập ngừng.

– Giận? Giận mày về cái gì mới được chứ? – Thư ngạc nhiên.

– Chuyện hôm trước…về…

– À. Ko. Có gì phải giận mày. Cái con này. Ko hiểu sao tao có thể làm bạn thân lâu năm với một con nhỏ “máu lên não chậm” như mày nhỉ? Đồ ngốc! Tao phải cám ơn mày mới đúng. Giận dỗi gì nào?

– Tao …ko hiểu.

– Haizzz… Nghe này Linh. Bây giờ, tao hết buồn rồi. Thật đấy. Nhờ mày mà …tao có thể sống tốt hơn. Ko còn chìm trong cái nỗi buồn tưởng chừng như vô hạn ấy nữa. Và tao biết. chị Phượng, chị sẽ giận tao, nếu suốt ngày tao ủ rũ mà quên đi thực tại. Xung quanh tao, tất cả mọi người đều rất quan tâm tao, yêu quý tao. May mắn đến với tao còn chả hết. Thử hỏi, tao còn buồn cái gì nữa nào.

– …

– Bởi vì, tao có một người mẹ tuyệt vời, một cậu bạn chí cốt vui tính, quan tâm. Và…một con nhỏ bạn thân “ngốc” nhất quả đất nữa. Tao còn mong gì hơn.

– Thật chứ!

– Mày thấy tao giống nói đùa lắm hả?

– Ko. Mày làm tao…ngạc nhiên. Tao còn tưởng…mày sẽ ghét tao. Sẽ ko còn muốn làm bạn với tao nữa…

– Ngốc! Ngốc! Ngốc! Mày mà còn có cái ý nghĩ dở hơi ấy nữa thì tao sẽ …cạo trọc đầu mày đấy. Rõ chưa?

– Ừm. Rồi.

– Bây giờ, tao sẽ thông báo một quyết định quan trọng cho mày nghe.

– ???

– Tao sẽ tham gia hội diễn văn nghệ sắp tới. Yêu cầu mày cổ vũ thật nhiệt tình.

– Thật sao? – Linh hét lên vui sướng . Cũng lâu rồi nó ko được nghe Thư chơi đàn mà .

– Và mày phải lấy công chuộc tội ngay bây giờ. Can tội làm tao tốn mất mấy trăm kilo calo để giải thích cái điều “tất yếu” với mày. Khao tao chầu hôm nay đi.

– Ui zời. Tưởng gì. Vô tư đê. Nhưng ko được vượt quá giới hạn cho phép nghe chưa.

– Tao lại cứ thích vượt đấy. Ko đủ tiền thì “cắm” mày ở đây rửa bát bù. haha..

– haahaa….còn lâu….

Hai con nhỏ cười lớn. Làm ai nấy cũng phải hiếu kỳ quay lại. Mặc kệ. Chúng nó đang vui mà. Chẳng phải mọi người vẫn thường nói “ko nên hoãn sự sung sướng đó lại” sao? Huống hồ…chúng nó đang rất vui mà.

Ôi sao yêu thế!

Cách đó ko xa, cũng có một anh chàng đang cười.

Ở đâu đó trog trường...

– Các chị…các chị…là ai? –Uyên sợ sệt nhìn đám con gái trước mặt mình, mặt ai nấy cũng đằng đằng sát khí.

– Hỏi nhiều làm gì hả em gái. Chị chỉ đến để cảnh cáo cho em biết , khôn hồn thì tránh xa hội trưởng Quang ra. Ko thì đừng có trách bọn chị ác độc. – Một con nhỏ nhuộm tóc vàng, phấn son loè loẹt chỉ thẳng vào mặt Uyên, nói.

– Em..em ko có…

– Còn chối sao? – Tiếng nói trong trẻo cất lên. Nhỏ Ngân bước lên trước, dáng vẻ kiêu sa, thanh cao, khác hẳn lũ con gái phía sau. Nhìn vào đôi mắt sợ hãi của Uyên, nước mắt chỉ chực trào ra.

– Em…em…

– Chẳng phải mày cũng thích Quang sao?

– Em…

– Hôm đó, sau vườn trường. Tao đã thấy mày, và Quang. Cái cách mày nhìn Quang, ai cũng có thể hiểu mày đã thích cậu ấy. Mày còn quanh co chối cãi sao?

– Chị…

– Đừng nhiều lời nữa Ngân. Tát cho nó mấy cái là im re liền. – Con nhỏ tóc vàng hùng hồn.

– Bình tĩnh. Nào, nói đi, mày có thể tránh xa Quang được chứ…

– Em…

– Nói. – Ngân gằn giọng.

– Ko. Em ko thể. Em xin chị. Những hãy để em âm thầm thích anh ấy có được ko? Em sẽ…em sẽ ko nói cho anh ấybiết. Em…

– Ko bao giờ. Ha. Thích trong âm thầm ư? Thật nực cười. – Ngân cười lớn. Lũ con gái đằng sau cũng bắt chứơc cười theo. – Mày nghĩ tao sẽ ngu ngốc đến mức đó sao. Nói lại lần nữa. Mày có tránh xa Quang được ko?

– Em…em xin lỗi. Nhưng em …em ko thể…- Lúc này, nước mắt dường như ko nghe lời Uyên nữa. Nó cứ tuôn ra, ướt đẫm khuôn mặt bé bỏng đang run lên vì sợ hãi.

– Thế là ko nhân nhượng được rồi. Đáng tiếc thật. – Ngân nói lớn. Bất ngờ, con nhỏ tát mạnh vào mặt Uyên, khiến con bé chao đảo rồi ngã nhào.

– Tao đã nói rồi mà. Quang là của tao. Tốt nhất là nên tránh xa cậu ấy ra. Cho mày thêm một cơ hội đấy. Nói lại xem nào.

– Ko. Em sẽ vẫn thích anh ấy, cho dù anh ấy ko thích em. em cũng vẫn yêu anh ấy…

CHÁT!!!

Cái tát như trời giáng lại vang lên, hạ xuống mặt Uyên, khuôn mặt con bé đỏ rộp lên, chan hoà cùng nước mắt, nóng bỏng.

– Ngoan cố thật. Chẳng nhẽ tao ko còn cách nào trị nổi mày nhỉ? Con nhóc cứng đầu. Nhưng cũng đáng khen cho tình yêu đầu đời chứ nhỉ…Hi sinh lớn đấy. Haizzz… Thực ra tao cũng ko muốn dung đến hạ sách này đâu. Nhưng tại mày…cứng đầu quá.

Nói rồi, Ngân rút từ trong túi ra một con dao nhỏ. Ánh sáng chiếu vào khiến con dao loé sáng lên, chói mắt. Uyên lùi lại, ko thể ngờ, bọn người này lại dùng đến chiêu này. Độc ác quá. Nó kêu lên, hy vọng tìm được sự giúp đỡ của ai đó. Nhưng…vô ích. Giờ đã tan học. Các lớp đã tan từ lúc nào, hơn nữa, khu vực này lại ít người lui tới. Tuyệt vọng, con bé khóc trong sợ hãi, trong sự hoảng loạn.

– Thế nào, thay đổi quyết định chưa?

– Chị…chị định làm…làm…gì…?

– Chà, ngây thơ nhỉ? Còn phải hỏi sao? Tô điểm thêm cho khuôn mặt nhỏ bé kia vài đường …hoa văn. Chắc sẽ đặc biệt lắm nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.