Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 27




– Đừng…chị… đừng…

– Giờ hối hận cũng ko kịp nữa đâu. Tao cũng muốn thử xem, với vết rạch trên mặt, mày còn có thể tự tin mà thích Quang nữa được ko.

– Chị…làm như thế là …là vi phạm…vi phạm..pháp luật…

– Pháp luật ư? Mày nghĩ bọn tao sợ à. Tiền nhiều để làm gì? Ngây thơ. ngây thơ!!!

Ngân cầm con dao tiến đến gần Uyên hơn, con dao đang kề gần vào khuôn mặt vẫn nóng đỏ sau 2 cái tát lúc nãy. Toàn thân con bé run lẩy bẩy, sợ hãi. Bất chợt, con bé đẩy nhỏ Ngân ra, toan chạy đi, nhưng lại bị 2 con nhỏ khác túm lại. Nhỏ Ngân chao đảo, suýt ngã. Tức giận, nhỏ tát vào mặt Uyên cái nữa. Rồi, từ từ giơ con dao nhỏ lên, rạch một đường nho nhỏ ở má phải của con bé. Lũ con gái đằng sau cười vang.

– Thế nào hả? có cảm nhận được gì ko thế?

– Chị…chị..là một..con..rắn độc. Anh Quang…sẽ ko bao giờ thích chị…ko bao giờ…Uyên nhìn thẳng vào mặt Ngân, nói, mặt ko biểu lộ chút cảm xúc nào. Từng giọt máu trên má con bé từ từ chảy xuống. Gió phả vào mặt làm vết thương xót hơn.

– Câm mồm. Mày còn được quyền nói nữa sao? Quang là của tao. Quang sẽ yêu tao, chỉ nay mai thôi. Nghe rõ chưa hả con nhỏ ngu ngốc. Hay mày chê vết rạch này vẫn còn nhỏ. Để tao giúp mày thêm vậy nhé. – Ngân giơ con dao lên, chuẩn bị rạch đường thứ 2 trên má con bé.

Uyên nhắm chặt mắt lại. Nó mong…mong ai sẽ đến cứu nó lúc này đây. Anh Quang, ko…anh Quang ko thể đến, anh Quang sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy nó lúc này. Thương hại ư? Ko. Nó ko muốn thế. Ko bao giờ. Bạn bè? Nó ko có bạn. Ko có một ai. Nó cô đơn, trống trải. Nó chỉ là một con nhỏ thừa thãi trong lớp, trước một lũ nhà giàu khinh người, nó chỉ là người vô hình trong cái tập thể 10C3 đó thôi. Thế đấy, nó còn trông mong cái gì bây giờ. Sẽ ko ai đến cứu nó đâu. Ko ai cả…

Nỗi sợ hãi choáng ngợp tâm trí. Nó ngất đi, và ko biết gì cả. Nó chỉ cảm nhận được rằng, có ai đó, ai đó đang bế nó đi… ấm quá…Là anh Quang ư? ko phải rồi…vậy thì là ai…

~~***~~~

– Chết tiệt . Làm gì mà lâu thế ko biết. Tính ngủ trong văn phòng luôn chắc . Đăng ký văn nghệ mà cứ như… – Kent đá đi đá lại đống lá dưới chân. Làu bàu . Cũng phải ! Giờ đã hơn 12h trưa. Vậy mà bà chị “yêu quái” vẫn bắt cậu đứng đợi “mòn mỏi” ngoài này để đi lo cái vụ “văn thị nghệ” sắp tới. Đói sắp lả người ra rồi đây này . Mỏi quá! Đi kiếm cái gì ăn đã !!!

Rời canteen với 1 đống đồ ăn trong tay. Kent hí hửng bước ra sau trường. Nơi yên tĩnh nhất và nhàm chán nhất mà cậu từng thấy. Nhưng mặc kệ, lúc này cần “giải toả căng thẳng” cho cái dạ dày yêu quý của cậu đã . Rồi …tính sau .

– Phải rồi đấy Ngân. Cho nó nhát nữa đi. Cái vết lúc nãy còn nhỏ quá. Nó chưa sợ đâu . – Chà ! Giọng con gái. Nghe mà váng vất cả đầu óc. Con gái mà giọng cứ the thé lên.

– Chị…

– Nào, chuẩn bị tinh thần chưa em gái … Chắc lần này ko đau đâu nhỉ ? – Giọng của đứa con gái khác . Chắc đứa này chủ mưu đây. Giọng bình thản đến lạ. Lại có gì đó khiến con người ta rợn người .

Có vẻ như “nạn nhân” đã kiệt sức rồi thì phải. Có nên ra tay làm “anh hùng” một lần ko nhỉ? Kent nghĩ bang quơ . “Thôi, mình là người tốt mà. MẶc kệ cô gái đáng thương kia có là “mĩ nhân” hay ko. Cứ cứu đã.”

Kent bước tới trước. Bàng hoàng nhận ra người con gái đó. Là Uyên!!! Nhỏ đó làm gì bọn người này để ra nông nỗi vậy chứ. Đối diện Uyên là một …à ừ …coi là “mĩ nhân” đi. Cũng đẹp mà ! Nhưng ánh mắt cô ta đáng sợ quá. Khiến Kent hơi lạnh sống lưng. Nhưng ko sao! Cậu cũng quá quen với những màn đánh nhau này rồi. Huống hồ, cậu là “con trai”.

– Ỷ đông hiếp yếu. Như vậy là ko công bằng đâu mấy chị à?

Kent dựa lưng vào tường. Hai tay đút túi quần, bình thản. Gió lay động vài lọn lóc nhỏ loà xoà trước trán. Trông…đẹp trai!!!. Lũ con gái mắt sáng hơn đèn pha, nhìn Kent đắm đuối.

Duy chỉ có một người, ánh mắt vẫn ko đổi.

– Cậu là ai? Đây ko phải chuyện của cậu . Đừng xía vào.

– Nhưng tôi lại muốn “xía” vào thì sao đây. Huống hồ, cô gái kia…là bạn cùng lớp với tôi.

– Đừng nhiều lời nữa. Cậu tránh ra đi.

– Chà ! Tiếc thật đấy. Ko biết mọi người sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy những tấm hình này nhỉ? Bà chị xinh đẹp, chị “ăn ảnh” lắm đấy. – Kent cười khẩy. Nụ cười đẹp mê hồn. Lắc lắc chiếc ip 6plus trên tay.

– Cái gì…

– Xin lỗi. Nhưng tôi lại là người…hơi bao đồng. Nên vô tình chụp được những bức ảnh…đẹp.

– Ngân. Bỏ đi. Ảnh đấy… – Mấy con nhỏ khác sợ, lay tay kẻ cầm đầu. Ngu thật! Mắc bẫy rồi!

Ngân quay lại phía nhỏ Uyên, tức tối. Rồi quay gót bỏ đi. Ko quên tặng Kent 1 tia nhìn sắc lẹm.

– Xoá đi.

– Xoá gì?

– Ảnh.

– Oh! Ok. Ok. If you want.

Nói rồi, Kent giả vờ lôi điện thoại ra bấm bấm. MÀ thực ra thì có bức ảnh nào đâu. Lừa lũ đầu heo này dễ dàng thật.

Xong, sau khi lũ con gái bước đi. Kent chán nản nhìn Uyên. Ngất rồi sao? Nhỏ này …gan bé thật .

Kent nhún vai. Đành cúi thấp người bế Uyên lên.

(tg phải đi chs vs gấu oy.pipi các mem.mai tg up tiếp)

~~~~~