Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 38



Bỗng, nó thấy một cái bóng đen lảng vảng gần bức tường cạnh nhà. Chiếc bóng ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jean đen, mái tóc bồng bềnh nhẹ bay, trên tay còn cầm một cái..hộp cơm nữa.

– Quang. Cậu làm gì ở đây vào giờ này? – Nó ngạc nhiên nhìn Quang rồi lại dán mắt vào chiếc cặp lồng trên tay cậu bạn.

– À..tớ đi tập thể dục, tiện thể ghé qua xem cậu dậy chưa thôi. Cậu là chúa muộn học mà. – Quang ấp úng giải thích.

– Tập thể dục mà cũng mang theo cả hộp cơm ư? Lại còn mặc luôn đồng phục nữa chứ. – Nó hỏi vặn lại.

– Ờ thì…thế thì đã sao nào. Tớ có mang ít đồ ăn mang tới cho cậu. Tớ biết cậu sẽ vào bệnh viện sớm nên chắc là chưa ăn gì. Nên… Cầm lấy. – Quang dúi cái hộp cơm vào tay nó, nói như ra lệnh.

– Ơ…

– Xe bus tới rồi, đi thôi.

– Đi đâu?

– Sao mà ngốc thế ko biết. Bệnh viện. Tớ sẽ đi cùng cậu, đề phòng trường hợp cậu đang “say” tớ vì tớ quá ga lăng dẫn đến hiện tượng đi lạc. hehe

– Chết tiệt. Ko thèm nói với cậu nữa. Đi cùng tớ thì cầm luôn đi.

Nó giơ 2 hộp cơm trước mặt Quang, đá mắt như nói rằng cậu cầm lấy mau rồi thong thả bước lên xe bus. Mặc kệ anh chàng đẹp trai đang ngơ ngần ngẩn ngơ với hai hộp cơm to đùng.



– Mẹ ơi, mẹ dậy chưa? Con mang đồ ăn vào cho mẹ ăn sáng đây này. – Nó hí hửng bước vào phòng bệnh, miệng toe toét cười.

– Mẹ vừa dậy thôi. Quang cũng đến hả cháu?

– Vâng ạ. Bác thấy khoẻ hơn chưa?- Quang ngồi xuống cạnh giường trong khi Thư lúi cúi lấy đồ ăn ra.

– Khỏe lắm rồi cháu. Chiều bác có thể xuất viện rồi.

– Vậy thì hay quá. Chiều đi học về con sẽ qua đón mẹ.

– Thôi, mẹ tự về cũng được mà.

– Thư nói phải đấy bác, chiều cháu cũng sẽ qua đón bác luôn. – Quang cũng nhanh nhảu.

– Được rồi. – Bà Lan cười rồi đón lấy chén cháo từ tay con gái. – Hai con ăn luôn đi rồi còn đi học.

– Vâng ạ. Mẹ biết ko? Cái hộp cơm này là của Quang đấy. Cậu ấy nấu ko biết có ăn đc ko nữa. Có cần mua trước cho mẹ mấy viên thuốc đề phòng trước ko mẹ? – Nó lén nhìn Quang cười thầm.

– Này, tớ nấu ngon hơn cậu là cái chắc.

– Còn lâu đi. Tớ mới là số một. – Nó lè lưỡi trêu Quang. – Mẹ nhờ!

– Được rồi được rồi, cả 2 đều nấu ngon cả. Ăn đi các con. – Bà Lan hối. Cả 3 cùng cười nói vui vẻ.

Ánh ban mai len qua hàng cây nhoài qua khe cửa như muốn chung vui cùng. Nụ cười thật đẹp biết bao!

***

– Buổi sáng là đẹp nhất. – Nó vươn vai hít thở bầu ko khí trong lành của buổi sớm.

– Tất nhiên rồi. Mà Thư này, dạo này…hình như cậu gầy đi nhiều đấy. – Quang lo lắng nhìn nó.

– Tớ…tớ đang giữ eo mà. Cậu thấy tớ thon thả hơn đúng ko nào? Vậy là tớ thành công rồi.

– Thôi đi. Cậu đừng giả vờ nữa. Quen cậu lâu như thế rồi chả nhẽ tớ ko biết. Cậu đừng lo nghĩ nhều quá. Mà có chuyện gì xảy ra với cậu mà cậu ko kể với tớ đúng ko?

– Có chuyện gì đâu.

– Ko đúng. Cậu đang nói dối. Nhìn thẳng vào tớ, nói đi.

Quang bất chợt nắm chặt vai nó.

– Đã bảo ko có gì mà. – Nó bực tức vùng vẫy nhưng vô ích.

Cánh tay Quang bất chợt buông thõng. Đôi mắt thoáng buồn.

– Rốt cuộc, tớ là gì trong cậu hả Thư?

– Cái gì? – Một thoáng lúng túng đong đầy trong tâm trí.

– Với cậu, tớ là gì? – Quang lặp lại câu nói một lần nữa. Chiếc bóng đổ dài nghiêng ngả trên mặt đất.

– Là bạn thân. – Nó trả lời ngay tắp lự. – Thôi vào lớp đi. Chiều gặp lại nhé.

..

Quang vẫn đứng đó nhìn theo bóng dáng của Thư. Cậu cảm giác như vừa có cái gì đó chợt nhói lên trong tim.

“Chỉ là bạn thân thôi sao?”



Vừa bước vào cửa lớp, nó đã cảm thấy có gì đó khác lạ. Ko khí trong lớp dường như ko còn vui vẻ như mọi khi nữa. Mặt đứa nào đứa nấy cũng cứ như đưa đám.

Linh xù tới trước mặt nó, buồn xo.

– Mày ơi, có kết quả thi phần văn nghệ rồi.

– Sao? Có rồi ư? – Trống ngực nó chợt đập mạnh. Dự cảm ko lành chợt ùa đến.

– Ừ. Vừa dán trên bảng tin sáng nay.

– Tao…thế nào?

– Thật là bất công, BGK mắt mù hết hay sao? Tai bị điếc hết rồi à ? Thật là ko công bằng chút nào.– Linh tức giận hét ầm ĩ lên.

– Mày, nói đi. Tao với Minh Ngân, ai thắng ?

– Chắc chắn là con nhỏ đó hối lộ BGK rồi ! – Hoang Yến xen vào.

Vậy là nó đã hiểu. Nó thua. Vậy đấy, những nỗ lực của nó. Giờ đây chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Chiếc cặp trên tay chợt rơi xuống đất. Ánh sáng mù mờ giữa buổi sớm mai đầy nắng.

– Thôi mày ơi, thắng thua ko quan trọng. Dù sao thì học sinh trong trường, đứa nào cũng thích tiết mục của mày mà. – HÀ My an ủi.

– Mày điên à ? Độc tấu piano hay như thế mà thua cái màn nhảy nhố nhăng

của con nhỏ Ngân đấy á. – Linh xù vặn lại.

– Cái Hà My nó nói đúng đấy. – Hoàng Yến phân bua. – Thắng thua ko quan trọng đâu mày. Đừng buồn nữa.

– Mày nói thế mà nghe được à ? – Linh xù.

– Thôi. Chúng mày đừng nói nữa được ko ? Bọn mày ko hiểu đâu. – Nó chán nản bước ra khỏi lớp.

...

Buổi sáng trong lành mát mẻ dường như ko còn là niềm vui như ban đầu của nó nữa. Rốt cuộc là giờ này nó đang nghĩ gì ? Nó có nên buồn và khóc một trận thật to, thật đã cho cái thất bại mà bản thân nó đã phải nỗ lực cố gắng ko ? Nó khác xưa rồi . Nó ko đủ mạnh mẽ để cười nữa. Nó cũng ko muốn khóc vì điều đó sẽ lại càng làm nó yếu đuối hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.