Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 43



Đang khoan khoái tận hưởng tô mì xì xụp khói nghi ngút thì tiếng chuông cửa đột ngột vang lên. Khỏi cần nhìn và cũng khỏi cần mở cửa nó cũng biết là ai. Tầm này là giờ tan học, hôm nay cả trường học có nửa buổi, ko phải ai cũng biết là ai đấy thì còn ai vào đây nữa. Nó nói với ra ngoài.

– Điếc tai quá, cửa có khoá đâu.

Vừa dứt lời thì cũng là lúc một thân hình đồ sộ 1m80 đi vào với khuôn mặt hằm hằm sát khí. Nó nhìn ra với vẻ mặt ngây thơ con nai tơ cùng ánh mắt khó hiểu rằng rốt cục Quang đang tức cái gì. Theo sau Quang còn có mấy người nữa. Cái chất giọng oang oang chua hơn giấm mà đứng cách đây 4-5 toà nhà còn nghe thấy thì còn ai ngoài Linh xù nữa ko? Rồi Kent bước theo sau với cái mặt như vừa bị ai đấm cho mấy cú vào cái mặt đẹp trai của mình vậy, trông đến là tức cười.

Tuy vậy, nó vẫn cố hết sức tảng lớ như ko có chuyện gì, tiếp tục hoàn thành “mục tiêu” đã vơi đi một nửa.

Quang ném cái điện thoại về chỗ nó rồi nằm phịch xuống chiếc ghế salong dài cạnh nó, nói một cách ấm ức.

– Cậu có biết là cái tên Tuấn đó gọi bao nhiêu lần ko hả? Chết tiệt. Lúc nào hắn cũng gọi cho cậu phải ko?

Làm gì mà tức thế. Có mỗi gọi điện thôi mà cũng bực cỡ này, nếu Quang mà biết Tuấn vừa tỏ tình với nó thì sẽ ra sao nhỉ? Nhưng mà gọi thì đã làm sao chứ, đằng nào thì nó cũng chả muốn quan tâm làm gì cho mệt đầu mệt óc, tất cả cũng chỉ tại “cây si xinh đẹp” Minh Ngân của Quang mà thôi, chẳng phải cô ta đã đứng đằng sau thao túng tất cả sao? Định chơi cú đòn tình cảm với nó chắc, may là nó chưa cắn câu. Cuộc đời vẫn dành một lối thoát cho nó chứ chưa bức nó đến đường cùng, thế là may lắm rồi đó, có khi lát nữa nó phải lên thắp hương vái tạ tổ tiên phù hộ cũng nên.

– Gọi thì cũng để làm gì. Tớ chả quan tâm nữa. – Nó đáp lại một cách dửng dưng làm như chuyện đó ko có gì đáng để để tâm.

Linh xù từ đâu chạy ra hóng hớt.

– Tuấn làm sao mà mày ko quan tâm hả? Giận dỗi nhau cái gì à ? Tao thấy Tuấn cũng để ý đến mày lắm.

– Đừng nhắc đến cái tên ấy trước mặt tao một lần nữa được ko ? – Nó chán nản nói mà như hét. Linh bĩu môi nhìn Quang rồi nhún vai tỏ vẻ ko hiểu gì, sau đó nhanh chóng chạy vào bếp nấu nấu nướng nướng.

Ngoài phòng khách chỉ còn lại mình nó và Quang. Nó dựa lưng vào ghế, chống mắt nhìn lên trần nhà.

– Tất cả lũ con trai đều giả dối cả.

– Cái gì ? Cậu đang nói ai thế hả ? – Quang giật nảy ngươì khi nghe nó phát ngôn ra cái câu động trời đó. Tức ai thì tức chứ đừng có mà vơ đũa cả nắm thế chứ. Khi nãy Quang bực dọc khó chịu bao nhiêu khi thấy cái tên « Anh Tuấn » cứ lảng vảng nhấp nháy trên màn hình di động của Thư thì bây gìơ cậu lại sung sướng bấy nhiêu khi Thư nhất quyết ko nhắc đến cái tên ấy nữa. Dù rằng như vậy có hơi đểu nhưng biết sao được. Vui mà, đâu thể hoãn cái sự sung sướng đó lại.

– Ừ thì trừ cậu ra được chưa ? – Nó trừng mắt nhìn Quang rồi lại tiếp tục lơ đãng, lần này tầm nhìn nó chuyển sang cửa sổ nơi có chùm thuỷ tiên đang đua nhau toả sắc trên bệ cửa.

Quang chả hiểu gì lắm về cái câu nói mập mờ của Thư. Dường như Thư ko muốn kể với cậu, thế thì cậu sẽ ko hỏi gì nhiều nữa. Tính Thư là vậy, ko muốn nói cái gì thì đừng hòng mà moi tin tức. À, trừ cái Linh ra, Linh cũng là con gái, nên cũng có phần dễ tâm sự hơn mặc dù trước đây cái gì Thư cũng tự động ‘ko đánh mà khai’ tuốt tuồn tuột với cậu. Nhưng khi lớn lên rồi có lẽ cũng phải khác. Thư khác xưa rồi đấy, ai mà chả nhận ra. Biết suy nghĩ nhiều hơn, cao hơn dù chỉ vượt qua ngưỡng1m60 chút ít, ừ thì…cũng xinh hơn. Chắc vậy, bởi trong mắt cậu, Thư lúc nào chả xinh.

Tuấn thôi ko nhìn Thư nữa mà chúi mũi vào quyển Tin học mới mua. Hàng độc và mới nhất mà khó khăn lắm cậu mới tìm được, kiến thức trong này thì thôi rồi, chuẩn ko cần chỉnh, đủ ko cần đầy.

Kent hình như đã thay xong quần áo, bước từ cầu thang xuống mà mặt mày vẫn ko khá khẩm hơn là mấy. Cái mặt thằng nhóc cứ sưng lên từ lúc về tới giờ. Mà nguyên nhân thì cũng có gì to tát đâu. Cái Uyên hôm về sớm hơn thường ngày lại còn đi cùng anh chàng nào mặt mày sáng sủa cười nói vui vẻ, cu cậu tức chí chạy lại hỏi thì bị Uyên lườm cho một cái rồi đuổi đi. Tức lắm mà ko làm gì được, đành lủi thủi chạy xe một mình lòng vòng một hồi rồi về nhà toạ ngay khi Quang vừa bứơc chân vào cửa. Ai bảo ngốc quá làm chi, thích cái Uyên mà ko chịu nói, lúc nào cũng lẽo đẽo bám theo nhỏ dù ở bất cứ đâu , thế thì cũng quan tâm đấy nhưng dù sao thì Uyên nó cũng đâu có biết tình cảm của thằng nhỏ. Tội nghiệp. QUANG bất giác phì cười trước cái ý nghĩ đó của mình rồi chợt như nhận ra điều gì đó, cậu im bặt ngay tức khắc, ko để ý có một người đang bắn những tia nhìn khó hiểu về mình. Cậu cũng đâu có khôn hơn KenT tý nào đâu, thích người đó mà vẫn chưa dám ngỏ lời, rốt cục thì cậu đang sợ điều gì chứ, sợ bị Thư từ chối hay sợ tình bạn kia sẽ bị rạn nứt. Nỗi sợ hãi đó lúc nào cũng chực bủa vây lấy Quang nhắc nhở cậu phải suy nghĩ thật kỹ trước khi đưa ra quyết định của mình. Quang bất giác thở dài, yêu người bạn thân của mình là điều ko thể sao ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.