Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 52



...Nhật tắt vòi nước rồi bước ra ngoài sau khi lau khô người và mặc bộ đồ khác. Cậu tiến đến cửa sổ nhìn thật lâu vào màn đêm. Cậu muốn màn đêm u tối đó có thể nuốt chửng cậu ngay lúc này, để cậu thôi ko nghĩ về người đó nữa, về nụ cười như ánh dương từng khiến cậu xao xuyến.

Chẳng hiểu sao khi nhìn thấy Anh Thư lần đầu, cậu đã nghĩ ngay đó là Mai Chi. Đôi mắt to tròn đầy tinh nghịch cùng tính tình ngang bướng tinh nghịch ấy đã khiến cậu ko thể ko nghĩ rằng Thư là cô ấy. Chỉ khác một điều là cô ấy tóc ngắn, còn Thư thì tóc dài.

Nhưng rất nhanh chóng, cậu nhận ra đó ko phải là người con gái đó, người mà cậu yêu hơn cả bản thân mình. Và rồi, cậu cũng ko hiểu cậu đã lấy dũng khí ở đâu để quyết định đến làm quen với Thư, y như ngày đầu cậu gặp Mai Chi.

Phải chăng cậu là người ích kỷ và vô liêm sỉ nhất trên thế gian này. Cậu làm quen với Thư chỉ để nhìn thấy nụ cười của Thư mỗi ngày, bởi khi nhìn thấy Thư, cậu cảm tưởng như cô ấy đang gần ngay trước mắt. Ngay từ giây phút đó, ước muốn được che chở bảo vệ Thư ngày càng thôi thúc cậu, cậu muốn Thư mãi mãi ở bên cậu. Nhưng dần dần cậu cũng đã hiểu ra, Thư là một cô gái tốt và đầy nghị lực, cô ấy ko xứng để làm kẻ thay thế cho người mà cậu đã rất yêu thương.

Và cậu đã chấp nhận như thế.



-Em đừng bỏ anh, em phải cố lên…

– Nhật, em luôn…muốn nói với anh…hàng ngàn….hàng vạn lần….rằng em….rất yêu anh…

– MAI CHI………………..



Những ký ức ko vui ấy bất chợt ùa về làm đau nhói trái tim.

– Anh đau lắm, em có biết ko ?

Màn đêm như muốn bao trùm lên tất cả, từng cơn gió hiu hiu thổi nhẹ, mái tóc đen phấp phới trong gió, đâu ai biết rằng, con người đó… đã phải chịu đựng sự đau khổ dằn vặt như thế nào.

..***

– Cậu muốn đi học thật sao ? – Quang nhìn Thư với ánh mắt lo lắng.

– Cậu làm sao thế? Tớ muốn đi thật mà, tớ có chuyện quan trọng cần giải quyết ở trường.

– Đó là chuyện gì vậy ? Tớ sẽ giúp.

– Thôi khỏi. Tớ tự làm đựơc. Ưm…Quang này, cậu lấy xe đạp chở tớ nhé, tớ ko muốn đi xe bus.

– Ừ.

Ánh ban mai len lỏi qua từng kẽ lá, hoà vào bầu trời trong xanh ko một gợn mây, chim chóc líu ríu hót vang chào một ngày mới tốt lành. Nó muốn tận hưởng tất cả hương sắc đẹp tươi của chốn Xứ Nghệ náo nhiệt này trước khi đưa ra quyết định của mình, về những điều mà chú dì đã nói với nó tối hôm qua.

Ngồi sau xe Quang, cảm giác êm đềm cùng bao kỷ niệm chợt ùa về làm nó cảm thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Quang quan tâm tới nó, luôn đối xử tốt với nó, làm sao nó nỡ rời ra Quang chứ. Nhưng…nếu cứ mãi ở đây, nó sợ nó sẽ ko thoát nổi cái bóng đen đầy chết chóc tang thương ấy.

– Ừm…chiều cậu cứ về trước nhé, đừng đợi tớ.

– Sao vậy ? – Thư thắc mắc.

– Không sao. Lâu rồi ko đi bộ 1 mình. Tớ muốn thư giãn đầu óc một chút.

– Vậy cũng tốt. Tối tớ sẽ qua nhà cậu.

– Ừ. Tớ vào lớp đây.

..**

Các tiết học trong ngày trôi qua nhanh chóng. Nó đã làm đơn chuyển trường và lên nộp ở phòng Hiệu trưởng ngay sáng nay. Thầy Hiêụ trưởng dù rất ngạc nhiên nhưng thầy biết nó rất đau buồn nên cũng đã động viên, an ủi nó rất nhiều. Nó chỉ cười nhẹ, cám ơn sự quan tâm của thầy rồi trở về lớp.

Trên đường về, quả nhiên nó đã gặp Tuấn. Trông anh gầy đi nhiều, gương mặt cũng hốc hác hơn. Dù ko biết nguyên do nhưng nó cũng chả muốn phí thời gian quan tâm tới loại người này chút nào. Thấy nó với vẻ mặt hờ hững như ko quen biết, Tuấn vội nắm lấy tay nó nhưng đã bị nó gạt phắt ra.

– Anh hãy tránh xa tôi ra.

– Tại sao em lại như vậy ? Anh…anh đã làm gì sai ?

– Tôi ko muốn nói nhiều với loại người như anh.

– Thư, em đừng như thế có được ko ?

– Anh đừng có giả ngây ngô với tôi nữa. Tôi đúng là con ngốc nên mới tin những gì anh nói. – Nó lạnh lùng nhìn sâu vào đôi mắt Tuấn khiến anh bối rối quay đi.

– Anh ko hiểu. Anh thật sự…

– Thật sự là anh chỉ quen tôi để lợi dụng thôi hả. Khi lấy được tình cảm của tôi thì vứt đi ko thương tiếc chứ gì ? Đó chẳng phải là mục đích chính của anh sao ?

– Em…em đã nghe… – Tuấn sững sờ nhìn nó, ánh mắt hắt lên vẻ sợ hãi.

– Đúng. Câu chuyện giữa anh và Ngân, tôi đã nghe thấy. Đừng giải thích bất cứ điều gì nữa.

– Em hiểu lầm rồi, sự thực là anh…

Đi thật nhanh về phía lớp học, mặc kệ anh ta muốn nói gì, nó ko muốn quan tâm nữa, ko muốn nghe thêm bất cứ điều gì nữa dù anh ta có muốn chống chế như thế nào. Mắt thấy tai nghe, nó có thể sai sao. Ko muốn nghĩ đến chuyện này nữa, nó còn chuyện quan trọng hơn phải làm rõ, ngay chiều nay...

(nhân đây t/g giới thiệu fb của tg và fanpage của truyện luôn.

Fb: https://facebook.com/100008061346376

fanpage: https://facebook.com/839875826131274

khi nào fanpage đủ 1k like tg sẽ đăng ảnh nvật trong truyện.)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.