Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 53



...

– Dạ thưa, có một cô bé học sinh muốn gặp chủ tịch, nói là có việc quan trọng…. – Cô thư ký nhẹ nhàng nói qua điện thoại được nối với đường dây của văn phòng ông Phác.

– Cô bé học sinh ư ?

– Thưa vâng.

– Cho vào đi.



Hít một hơi thật sâu, nó rảo bước về phía văn phòng ngài chủ tịch Nguyễn Minh Phác.

Cánh cửa phòng bật mở, người đàn ông với mái tóc hoa râm ngẩng mặt lên, ko nén nổi sự ngạc nhiên trên gương mặt.

– Là cháu sao ?

– Phải. – Nó lạnh lùng nhìn người đàn ông.

– Cháu ngồi đi. Cháu uống gì ? – Ông Phác ân cần.

– Thôi khỏi. Tôi muốn đến làm rõ với ông một chuyện. – Nó bình tĩnh nói từng lời, khuôn mặt thanh tú vẫn nhìn ông ko chớp mắt.

– Được, cháu cứ nói. – Hơi bất ngờ với câu nói của cô gái nhỏ, ông Phác vẫn mỉm cười.

– Ông có quan hệ gì với mẹ của tôi ?

– …

– Ko biết trả lời thế nào chứ gì ? Vậy ông cứ xem cho rõ cái này, nó sẽ cho ông câu trả lời.

Dứt lời, nó rút trong túi ra một thứ được cất cẩn thận. Ông Phác đăm đăm nhìn vào vật đó, sững sờ….

Cái…cái này…. – Ông Phác lắp bắp, hai bàn tay ông run run.

– Người đàn ông trong bức ảnh này có phải ông ko ? – Ánh mắt nó xoáy sâu vào gương mặt sầu não của ông Phác, lạnh lùng và đầy thù hận.

– Ta….

– Tấm ảnh cưới này mẹ tôi đã giữ rất kỹ. Suốt 17 năm qua bà luôn nâng niu trân trọng nó, ông có thấy những chỗ hoen ố trên tấm ảnh này ko? Đó là nước mắt của mẹ, mẹ đã khóc vì nhớ ông. Vậy mà ông đã làm cho mẹ tôi được những gì? Chỉ là sự đau khổ vào héo mòn vì thời gian.

– Con hãy nghe bố nói…

– Đừng gọi tôi bằng cái từ đó, ông ko xứng.

Giọng nó đều và chậm nhưng rõ ràng từng từ, tất cả như một nhát dao vô hình cứ thế cứa sâu vào tâm can ông Phác. Ông biết, ông đã gây ra quá nhiều lỗi lầm và nỗi bất hạnh cho bà ấy và đứa con gái bé nhỏ của mình. Ông thật sự ko mong được tha thứ nhưng ông lại luôn khát khao bù đắp, chăm sóc cho con mình để nó xua đi nỗi cô đơn mà nhớ rằng, nó vẫn còn một người bố trên đời dù cho người đó có tệ bạc như thế nào.

– Bố biết con rất hận bố. Ngay cả bản thân bố cũng ko thể tha thứ cho mình, nhưng thật sự…từ trong đáy lòng của bố vẫn mong được bù đắp cho con… – Mắt ông Phác ngân ngấn lệ.

– Bù đắp sao? Thật nực cười. Vậy ông có bù đắp nổi nỗi trống trải và cô đơn của mẹ tôi trong suốt ngần ấy năm ko? Ông đã cướp đi tuổi thanh xuân của bà ấy, để rồi vứt bỏ bà ấy một cách tàn nhẫn. Bây gìơ ông lại muốn bù đắp lỗi lầm ấy với tôi? Ông lầm to rồi đấy? – Thư bật cười thành tiếng.

– Con hãy hiểu cho bố, thực sự là lúc đó bố đã quá nông nổi, bố cứ nghĩ…nghĩ là sau khi bố đi, mẹ con sẽ tìm được ngươì đàn ông khác tốt hơn bố để dựa dẫm, nhưng…-ông phác nói.

– Tôi chẳng hiểu gì cho ông cả. Tôi biết, ông ko thể ngờ rằng mẹ tôi lại yêu ông nhiều đến thế đúng ko? Ông chạy theo người đàn bà khác cao sang hơn, giàu có hơn, sống cuộc sống sung túc quyền quý thì còn nghĩ được gì nữa. – Thư bật cười chua chát.

Nỗi hận thù hằn sâu trên khoé mắt nó. Từ nhỏ, ko biết nó đã ao ước được gặp bố bao nhiêu lần, tưởng tượng ra hình ảnh bố đẹp đẽ hiền từ biết bao. Trong khi những đứa trẻ khác được bố nuông chiều bồng bế thì nó chỉ có mẹ là người duy nhất quan tâm, động viên nó mỗi khi buồn, khi tủi. Nó nghe lời mẹ và tin rằng bố chỉ đi công tác xa rồi sẽ sớm về, vậy là nó cứ đợi, đợi mãi, đợi suốt mười mấy năm trời mà ko biết mặt bố. Để rồi niềm yêu thương, kính trọng dành cho bố dần tan mau bởi những giọt nước mắt thầm kín của mẹ. Lúc đó, thay vì nhớ, nó đã hận, đã ghét bố đến nhường nào.

– Bố xin lỗi. – Ông Phác nói trong đau khổ. So với những gì ông đã gây ra thì một câu xin lỗi quả thực rất nhỏ bé. Nhưng ngay lúc này đây, khi đứng trước mặt đứa con gái ruột thịt cuả mình, ông chỉ biết nói được ba chữ đó, dù cho câu nói quả thực quá tầm thường và thật đáng khinh.

– Hôm nay tôi đến đây ko phải để nghe ông xin lỗi. – Nó lạnh lùng. – Tôi chỉ mong chấm dứt quan hệ giữa tôi, mẹ tôi và ông càng sớm càng tốt, ngay cả khi mối quan hệ đó còn chưa được xác lập. Ông đừng bao giờ đến tìm tôi và cũng đừng mong bù đắp gì cho tôi. Tôi và ông hãy làm như chưa từng quen biết.

– Con…

– Tôi đã nói hết những gì cần nói rồi. Chào.

Nó sải bước nhanh chóng ra khỏi phòng, trong đầu chỉ văng vẳng câu nói “Hãy rời khỏi đây”, nó muốn chạy khỏi chỗ này thật nhanh để nó ko còn phải nghĩ thêm điều gì nữa. Ông ta ko xứng để nó có thể mềm lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.