Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 6



Chap6:

– Tao á, à thì…. Ôi mày ơi tao vui quá, học sinh mới thật à, được chưa??? – Linh xù giả “ nai” trêu chọc làm Yến lùn tức lộn cả ruột, lũ vịt thì được một phen cười hả bụng.

– Xì…chúng mày chết hết cả đi. Mất cả công tao hồ hởi kể cho nghe. – Hoàng Yến giận dỗi.

– Thôi lạy mẹ. Có thế mà cũng dỗi. Thích thìcứ ở đấy mà dỗi, tao đi ăn đây, kệ chúng mày. – Nó vừ cười vừa nói bước ra khỏi cửa lớp.

– Ê, chờ đã Anh Thư ơi…!!!

– Gì, mày cũng muốn đi măm măm à????

– Ăn cái gì mà ăn, lúc nào cũng ăn được chắc, mày nghĩ tao chỉ biết ăn thôi à??/

– Ừ được. Thế mày định nói với tao chuyện gì, đừng có nói là mày quan tâm đến vụ hai đứa sinh đôi tập đoàn Đức Tài gì đấy nhớ….

– Mày đúng là…bạn tao. Hí hí…lên C1 coi thử đi.

– Điên, có mà dở hơi, việc gì mà phải xem, chúng nó cười cho thối mũi…tao chịu thôi. Giờ tao phải đi bỏ cái gì vào bụng đã, lúc nãy mới ăn có tý bánh mì bọ, bụng lại cồn cào rồi.

– Ơ cái con này. Lúc nào cũng ăn. Bụng mày là bụng trâu à?

– Ừ đấy. Bụng trâu bụng bò gì cũng được. Tuỳ. Mày đi đi nhớ. Bái bai.

Nó toan sải chân bước đi thì Linh xù gọi với lại :

– Mày mà không đi cùng tao á thì kô có bạn bè gì nữa nhá. Tao với mày sẽ như tờ giấy này này, cắt xoẹt.

Nói rồi, Linh xù lấy trong túi ra 1tờ giấy giả vờ xé. Hix…cứ như trẻ con mẫu giáo ý, còn bày đặt cắt xít nhau. Pó tay…. !!!

– Mẹ xù ơi là mẹ xù, con sợ mẹ quá rồi. Làm bạn với mẹ bao nhiêu năm mà giờ con mới biết mẹ mê giai đến nhường này cơ đấy. Muốn lên xem mặt cái thằng học sinh mới thì cứ nói thẳng, lại còn bày trò này nữa, chỉ có khổ tao thôi.

– Hè hè, có thế chứ. – Mặt Linh xù tươi tỉnh hẳn lên.

– Đúng là cái con… không còn từ nào để tả mày nữa. Vì zai mà định bỏ bạn cơ đấy !

– Đâu có. Tao chỉ doạ mày thôi. Mày đánh giá bạn bè thế là không được đâu nhá. Mày vẫn là con bạn tao iu wí nhất mờ…lại đây nào Thư yêu quý, chụt chụt…- Linh xù chu cái mỏ vịt ra.

– Kinh người, tao không dám nhận cái diễm phúc đấy đâu. Tha cho tao….. – Nó vừa nói vừa chạy.

– Không, lại đây nào Thư kute, lại đây cho tao trả ơn cái đã, yêu mày thế, hí hí….

Như cũ, hai đứa nó lại đuổi nhau khắp hành lang, làm ai cũng phải tò mò nhìn theo. Một con thì chạy như chưa bao giờ được chạy, một con thì chu môi đuổi theo… đến là buồn cười…Tiếng cười nói vô tư hoà cùng gió cuốn đi hết những muộn phiền, trả lại sự hồn nhiên vốn có của tuổi mộng mơ…

Trong khi đó, tại lớp 11C1 :

– Chào mọi người, mình là Nguyễn Minh Nhật. Rất vui được làm quen.

Nói rồi , anh chàng cười rõ tươi lại còn bắt tay thân thiện với mọi người nữa chứ, dễ thương thế chứ lị. Làm đa số lũ con gái phía dưới, tim cứ gọi là đập liên tầng.

– Còn mình là Nguyễn Minh Ngân, các bạn giúp đỡ mình nhiều nha.

Cô nàng cúi đầu chào thật duyên dáng, không quên nhìn về người con trai đang đứng kế bên, mỉm cười dịu dàng.

Cả lớp thì phấn khích vỗ tay, hò reo không ngớt. Lũ con trai thì càng cuồng nhiệt hơn nữa, nhất là bọn thằng Thiện, thằng Trung…. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, công nhận hai anh em của tập đoàn Đức Tài này đúng là “được” thật. Tớ xin tả cái được đó ngay đây:

Nguyễn Minh Nhật,con trai cả của tập đoàn Đức Tài. Làn da rám nắng khoẻ khoắn, mang dáng dấp thể thao cực kỳ mạnh mẽ. Cao tầm 1m82, đôi mắt đen nheo nheo nhìn lãng tử khủng khiếp. Đặc biệt, nụ cười rực nắng của anh chàng luôn luôn túc trực trên môi sẵn sàng sưởi ấm bất cứ trái tim dù giá băng đến mức nào. Mái tóc nhuộm hung đỏ với mấy sợi mái loà xoà trước trán càng làm anh chàng ghi điểm trước phái nữ.

Nguyễn Minh Ngân, là em gái song sinh với Nhật. Cô nàng sở hữu một chiều cao khá là chuẩn 1m75. Mái tóc nâu đỏ được uốn bồng bềnh kiểu cách, đôi môi hồng đỏ cùng làn da trắng ngần pha chút mùi nước hoa quyến rũ càng làm tăng thêm vẻ đẹp kiêu sa của cô nàng.

– Thôi nào mọi người! – Quang lên tiếng, trấn áp đám đông vẫn chưa hết phấn khích phía dưới. – Trật tự. Thầy hiệu trưởng có đôi lời muốn nói với lớp ta. Em mời thầy ạ.

– Đây là hai bạn du học sinh mới chuyển từ Hàn Quốc về vì vậy nhiều điều bạn vẫn còn rất bỡ ngỡ. Thầy mong các em sẽ giúp đỡ hai bạn để hai bạn hoà nhập với trường, với lớp tốt hơn. – Thầy hiệu trưởng cười hiền.

– Một lần nữa, chào mừng hai bạn đến với lớp 11C1. – Quang vừa dứt lời thì một tràng pháo tay nữa nổ ra không ngớt. Bỗng…

– UỲNH!!!!!!!!!…………………..

Như thường lệ, nó đạp cửa xông vào trong ánh mắt đầy ngạc nhiên của hai học sinh mới( dân 11C1 đã quá quen với việc nó thường xuyên đạp cửa tìm Quang rồi nên chả lấy gì làm lạ cả) , không hay biết rằng thầy hiệu trưởng vẫn chưa ra khỏi phòng.

– Anh Thư, em làm gì thế hả? Không có một chút lịch sự nào cả.

– Ôi, thầy. hì, em xin lỗi…em tưởng…

– Tưởng tượng cái gì…em lại muốn viết thêm bản kiểm điểm nữa phải không? – Thầy hiệu trưởng nghiêm nghị.

– Không…không thầy ơi, Tha cho em lần này đi ạ. Lần sau em sẽ không tái phạm đâu ạ. – Nó tỏ vẻ hối lỗi.

– Thầy tha cho bạn ấy đi ạ. Bạn ấy đến tìm em. – Quang nói, mắt vẫn cứ dán chặt vào nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.