Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 60



...

Quang đang ra lệnh cho tôi kìa. Cậu ấy bắt tôi ngồi yên một chỗ thì tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo sao. Đã thế thì tôi cứ ko nghe đấy. Mặc cho cậu ấy thế nào, tôi vẫn cứ đứng lên, định bước thật nhanh vào bên trong.

Nhưng, tôi ko bước nổi nữa. Tay tôi… đang bị Quang nắm chặt.

– Cậu nghe lời tớ một lần được ko ?

Nghe Quang nói tôi bỗng thấy chạnh lòng. Quang chưa bao giờ cầu xin tôi một điều gì cả. Giọng cậu ấy như nài nỉ, thôi thì cứ ngồi xuống thêm một lúc nữa. Nghĩ vậy, tôi liền ngồi xuống vị trí cũ, yên lặng chờ xem cậu ấy định nói gì với tôi.

Nói thật là tôi ko dám nhìn thẳng vào Quang, trong cái giờ khắc mà cả hai đều ko nói được câu nào ấy, tôi dám thề là cậu ấy khác, khác rất nhiều thường ngày, điều này làm tim tôi bỗng nhiên đập mạnh lên trong lồng ngực.

– Thư… – Quang lên tiếng phá vỡ bầu ko khí yên lặng.

– Hả ?

– Cậu có thấy ngôi sao sáng nhất kia ko ? – Quang chỉ tay lên trời rồi nói.

Tuy rất ngạc nhiên nhưng tôi cũng ngước lên theo tầm tay của cậu ấy.

– Có.

– Ngôi sao ấy có đẹp ko ?

Quang có sở thích ngắm sao từ bao giờ thế nhỉ ?

– Đẹp.

– Còn ngôi sao nhỏ bên cạnh, cậu có thấy ko ?

Quang bảo tôi ngồi yên đây chỉ để ngắm sao cùng cậu ấy thôi à. Tôi căng mắt nhìn lên, bên cạnh ngôi sao sáng nhất đó, quả nhiên cũng có một ngôi sao nhỏ khác, tuy nó rất mờ và ko sáng lắm nhưng nó đứng rất gần ngôi sao to kia. Tôi gật đầu.

– Có thấy, nhưng hơi nhỏ thì phải.

– Đúng vậy, ngôi sao đó rất nhỏ. Nhưng ngôi sao đó lại là ngôi sao hạnh phúc nhất đấy.

– Vì sao ? – Tôi ngạc nhiên nhìn Quang.

Cậu ấy cười, ánh trăng như đang chiếu thẳng vào cậu ấy, lúc này, trông cậu ấy mới đẹp làm sao.

– Bởi vì…ngôi sao nhỏ luôn đứng đằng sao ngôi sao sáng nhất, dù rằng rất nhỏ bé, đôi khi chỉ là một dấu chấm rất mờ tựa như vô hình nhưng ngôi sao ấy lúc nào cũng được ở bên cạnh ngôi sao sáng kia. Chẳng phải như vậy sẽ rất hạnh phúc sao ?

– Hai ngôi sao luôn ở cạnh nhau ?

– Đúng vậy.

– Như vậy quả thật là rất hạnh phúc rồi, chắc hẳn ngôi sao nhỏ rất thích và quan tâm ngôi sao lớn nhỉ. – Tôi lơ đãng nói.

– Cậu nghĩ vậy sao ?

– Ừ, nếu ngôi sao đó ko có cảm tình đặc biệt với ngôi sao lớn thì việc gì phải đứng đằng sau ngôi sao lớn rực rỡ đó, dõi theo từng tia sáng của nó chứ.

Bất chợt, Quang thở hắt ra, như vừa trút bỏ được cái gì đó nặng nề lắm.

– Nếu tớ muốn…làm ngôi sao nhỏ đó, cậu có đồng ý làm ngôi sao lớn nhất kia ko ? – Quang nói thật chậm rãi.

Ko gian dường như đóng băng đột ngột. Tôi khựng lại trong vài giây, rồi ngước mắt lên nhìn thẳng vào Quang, đôi mắt trước mặt tôi cũng đang nhìn tôi, trong đó đong đầy sự chân thành. Tôi bỗng cười, nụ cười ngu ngốc nhất, chắc chắn cậu ấy đang nói đùa.

– Đừng đùa nữa. Chúng ta đâu phải sao trăng gì. Đi vào….

Tôi thậm chí còn chưa nói hết câu ‘‘đi vào nhà’’, Quang đã nắm lấy tay tôi kéo lại đứng đối diện cậu ấy mặc cho tôi có ra sức vùng vẫy thế nào.

– Tớ ko đùa đâu.

Rồi Quang rút trong túi quần ra một vật gì nhỏ nhỏ, trông rất quen, đó là chiếc vòng cổ có hình hoa lan với đá saphire màu xanh nhạt. Đây chính là chiếc vòng mà tôi thích sáng nay. Tôi ko mua chỉ vì tôi ko mang đủ tiền để trả cho chiếc vòng đó thôi. Làm sao cậu ấy…

– Đây là hoa gì ?

– Tớ ko biết. – Tôi cố lấp liếm dù tôi thừa biết tôi chẳng việc gì phải làm như vậy

– Là hoa lan, bông hoa tượng trưng cho tình cảm của tớ dành cho cậu. Tớ muốn cậu biết rằng tớ ko hề nói đùa, một chữ cũng ko, kể cả hai ngôi sao trên trời kia, tớ tình nguyện làm ngôi sao nhỏ đó để mãi mãi được ở bên và dõi theo cậu. Tớ…

– Đừng, đừng nói nữa… – Hai tai tôi đang ù đi thì phải, khó chịu quá.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.