Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 62



Quang đang khóc, và Ngân cũng khóc.

Ngân đã đứng ở đây, nghe hết những gì Quang nói và những lời mà Thư đã làm tổn thương Quang.

Thực ra hôm nay Ngân định đến tìm Quang, nhưng khi đi qua đây, Ngân đã vô tình nghe thấy câu chuyện này, tại sao Quang lại khóc vì người con gái đó nhiều đến như vậy, tại sao cậu ấy ko giành tình cảm đó cho Ngân, tại sao ngôi sao sáng nhất đó ko phải là Ngân cơ chứ.

Nhìn bóng hình Quang cô độc một mình dưới ánh trăng trầm mặc, trái tim Ngân đau nhói vô cùng, Ngân rất muốn chạy đến bên Quang, an ủi cậu ấy. Nhưng… một bức rào chắn vô hình đã ngăn cản Ngân lại. Ngân lại hận Thư, lại càng căm ghét Thư hơn bao giờ hết. Bởi vì, cô ta làm Quang phải đau, đau trong lòng.

Ngân vội vàng lấy điện thoại trong túi ra.

‘‘ Ngày mai tôi muốn gặp cô.’’

______

Hôm nay gió thổi mạnh, dường như gió đang cố hất tung mái tóc Quang lên khiến chúng rối bời. Phải chăng tâm trạng của cậu lúc này cũng thế ?

Cậu đã nói hết cho Thư những điều mà cậu đã cất giấu từ sâu thẳm trái tim mình, nói rằng cậu yêu cô ấy, cậu muốn mãi mãi được ở bên cô ấy, chở che, chăm sóc người con gái ấy. Những tưởng Thư sẽ chấp nhận cậu, sẽ để cậu nằm trong một góc nào đó trong trái tim của Thư, thế nhưng Thư ko cho cậu bất kỳ cơ hội nào, dù là nhỏ nhất, Thư từ chối, Thư muốn cậu tìm người con gái khác. Thư nói cô ấy ko xứng đáng với cậu.

Cái gì mà ko xứng chứ. Quang muốn hét thật to câu đó lên trước mặt Thư. Chẳng nhẽ Thư ko biết, trong trái tim Quang mãi mãi chỉ có hình bóng của một người thôi sao.

Quang muốn níu giữ, muốn đưa bàn tay mình nắm lấy Thư lâu hơn nữa, muốn nghe một câu trả lời rõ ràng hơn nữa, và muốn ôm dáng người nhỏ bé ấy vào lòng mà siết chặt trong vòng tay. Vậy mà cậu đâu làm được, cậu vẫn để Thư chạy đi, xa dần tầm mắt cậu, hình như cậu ko còn nhìn rõ Thư nữa, hai mắt cậu đã nhoè đi từ lúc nào rồi.

..

Ngôi sao vẫn chiêú lấp lánh trên đỉnh đầu, Quang tần ngần lặng yên đứng đó. Bóng dáng cậu trải dài trên nền đất lạnh lẽo. « Quang ! Mày cô đơn lắm đúng ko ? »

– Anh Quang… – Kent nhẹ vỗ vào vai Quang rồi ngồi xuống bên chiếc xích đu màu kem mà trước đó hai ngày, chính tay Quang đã sơn sửa cẩn thận, mắt Kent hướng lên màn đêm đen tĩnh mịch trên đỉnh đầu, nơi ngôi sao kia vẫn lấp lánh, lấp lánh.

– Thư ko thích anh. – Giọng Quang khàn đặc, cậu buồn rầu nhìn Kent với đôi mắt hoen đỏ.

– Đừng buồn nữa anh Quang… – Kent thở dài rồi vỗ vai người anh.

– Anh ko sao. Anh ổn.

Quang đột ngột ngắt lời Kent rồi lặng lẽ bước vào trong nhà, ngay lúc này đây, cậu ko muốn nghe gì nữa cả. Phải chăng, khi thất tình ai cũng như cậu lúc này.

Bóng Quang dần khuất sau cánh cửa gỗ, trên tay cậu, chiếc vòng cổ hình hoa lan màu xanh dương nhạt vẫn ánh lên từng tia lấp lánh.

** ** *

– Ngân!

– Dạ.

– Con vào đây một chút, bố có chuyện muốn nói với con.

Ngân miễn cưỡng ngồi xuống chiếc ghế salong đối diện ông Phác.

– Bố muốn nói gì? – Ngân lạnh lùng.

– Con biết Anh Thư… – Ậm ừ trong giây lát, ông Phác khẽ nói.

– Bố đừng có nhắc đến cái tên ấy nữa. – Ngân bực dọc ngắt lời bố mình. Cứ nghĩ đến cái tên đó thì hình ảnh khổ sở của Quang lúc lại chợt ùa về khiến tim Ngân đau nhói.

– Bố biết là con ko thích Thư, nhưng dù sao đó cũng là con của bố, là chị của con…

– Chị ư? – Ngân nhướn mày.

– Phải. Bố có Thư trước con và Nhật. Tất nhiên là bố ko biết điều này nhưng căn cứ vào giấy khai sinh của hai đứa, bố biết. THƯ đã phải cùng mẹ nó chịu khổ cực suốt mười mấy năm qua, bố có lỗi rất lớn với Thư cũng như mẹ con con, thực sự là bố…

– Bố đừng nói nữa. – Ngân cười mỉa mai.Bố muốn bù đắp cho con nhỏ đó chứ gì, vậy thì bố cứ việc.

Giọng Uyên the thé. Rốt cục thì bố vẫn rất mực yêu thương con nhỏ đó, trong tim bố ko còn cái gia đình này sao? Ngân đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn ông Phác.

– Bố có thể bù đắp cho đứa con hoang đó, con ko cấm, đó là quyền của bố. Nhưng con xin bố đừng bắt con phải coi con nhỏ đó là chị em gì gì đó, giữa con và nó, xin bố hãy chọn một.

– Con đừng như vậy, bố rất khó xử…

– Khó xử ư? Vậy sao ngày xưa bố ko nghĩ rằng bây giờ sẽ có kết cục này?

– Ngân… – Ông Phác cứng họng. Ngân nói đúng, giá như ngày ấy ông suy nghĩ chín chắn hơn, kiên quyết hơn để bảo vệ người yêu của mình. Chính ông đã phản bội bà ấy, ông là người đàn ông tệ bạc nhất trên thế gian này.

– Đừng gọi tên con nếu bố cứ cố tình nhận con nhỏ đó. Con nói lại một lần nữa, có nó thì sẽ ko có con.

Nói rồi, Ngân bước thật nhanh lên lầu. Bóng dáng cô độc của Quang, đôi mắt đẫm nước mắt của Quang lại chợt hiện về…, bất chợt, mắt Ngân thấy cay cay. Tại sao Ngân ko thể sống một cuộc sống hạnh phúc cùng bố mẹ, luôn cười cùng người mà nó hằng yêu thương, được sống là chính mình chứ. Nó thật sự chán ghét cái bản mặt lạnh lùng này, cứng cỏi để làm gì, trong khi ko có được tình yêu.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.