Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 64



Những điều mà Uyên nghe thấy quả thực rất khủng khiếp. Anh ta lừa dối Ngân, ngay cả Karry – bạn thân nhất cũng lừa dối nó, họ nói nó quê mùa, ngu ngốc, nó chẳng có gì ngoài cái mã gia đình giàu có. Quệt vội nước mắt, Ngân bước vào trong căn phòng đó.

Karry và Roy thấy Ngân liền buông nhau ra ngay lập tức, Jackson thì sững người.

•Hai người cứ tiếp tục đi, tôi chỉ quay lại lấy cặp sách thôi. –Ngân lạnh lùng nói rồi đi nhanh ra cửa trước khi gã Roy đó kịp nói gì. Bọn họ sẽ phải trả giá nếu lừa dối Minh Ngân này.



Ngân đã thôi khóc và bồi hồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Phải chăng khi từng bị lừa dối, cho con người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn và sẵn sàng thay đổi mọi thứ, kể cả con người thật của mình?



Ngay sau ngày hôm đó, Roy bị đánh một trận tơi bời bởi những tên đầu gấu khét tiếng ở Seuol. Họ chỉ bảo với hắn ta rằng, một vị tiểu thư rất giàu có và xinh đẹp đã thuê bọn chúng. Karry thì bị bêu rếu khắp trường bởi những bức ảnh trước khi thẩm mĩ của cô ta khiến cô ta ko dám vác mặt đến trường.

Không những vậy, học sinh trong trường lại được dịp xôn xao hơn nữa khi một cô gái xinh đẹp, ăn mặc thời thượng bước xuống từ chiếc AuDI R8 màu đen sáng bóng giữa cổng trường. Mái tóc hơi rối và bù xù ngày nào nay đã được cuốn bồng bềnh cẩn thận và nhuộm đỏ, cô ko đeo cặp kính cận dày cộp thường ngày nữa, giờ đây, đôi mắt to mở tròn trông thật đáng yêu. Cô lạnh lùng lướt qua đám học sinh rồi dừng điểm nhìn tại chỗ Roy và Jackson đang đứng. Cô cười khẩy.

•Anh Roy đẹp trai ko nhận ra em sao? Em là Ngân mà.

~Là…là em ….

•Phải.-ngân trả lời.

Roy bỗng nhiên cười, hắn nghĩ rằng Ngân thay đổi là vì hắn và Ngân vẫn muốn hẹn hò với hắn, vì vậy, hắn bước tới gần hơn, định quàng tay đến ôm Ngân nhưng Ngân đã nhanh chóng lùi lại, nhìn Roy với ánh mắt ghê tởm.

•Ai da! Xem tay anh kìa, bẩn thỉu quá, anh định dùng bàn tay giơ bẩn đó chạm vào em ư ?- Ngân nói kiểu khinh người.

~Anh… – Roy xấu hổ cúi gằm mặt trong khi học sinh trong trường bắt đầu xì xào mỗi lúc một to.

• Chắc anh đang hiểu nhầm gì rồi anh Roy. Em chỉ muốn hỏi Anh những vết bầm dập trên người anh đã đủ để anh hối hận khi lừa dối tình cảm của người khác hay ko thôi. Đó là kết cục của những kẻ đã lừa Minh Ngân này. Anh hiểu chứ.

Roy giương đôi mắt giận dữ nhìn Ngân, hắn ta đã hiểu tất cả rồi.

Ngân ung dung bước đi, mỗi bước là một sự kiêu ngạo cố hữu. Học sinh trong trường ko ai dám nhìn thẳng vào mắt Ngân, cũng ko dám thì thầm to nhỏ khi thấy Ngân. Ngân bỗng nhiên trở thành nỗi sợ hãi của tất thảy mọi người.



Ngân có phải đang rất hài lòng với bản thân mình hay ko? Nó hiểu rằng, chỉ ko có quyền, có tiền thì tất thảy mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh chóng. Nó ko muốn thấy hình ảnh con bé quê mùa, ngốc nghếch ngày nào nữa.

Thật ra nó cũng đâu thay đổi mạnh mẽ đến như vậy chỉ sau một đêm cơ chứ. Tối hôm đó về đến nhà, nó đã khóc rất nhiều, khóc đến nỗi sưng đỏ cả hai mắt lên. Mẹ đã vào phòng nó, nghe nó kể, mẹ biết nó đang chịu ấm ức nhiều lắm. Mẹ đã dạy nó phải làm thế nào mới khiến người khác luôn phải nể sợ mình, mẹ bắt nó phải thay đổi hoàn toàn Minh Ngân, từ bề ngoài đến tâm hồn bên trong. “Phải thật nặng tay, con ko thể từ bất cứ thủ đoạn nào. Nếu con muốn bọn chúng phải khiêm nhường với con, phải sợ hãi mỗi khi con tới gần.” Mẹ đã nói như thế, và nó nhận thấy rằng, mẹ đã đúng.

Ko một ai có thể bảo vệ ta ngoài chính bản thân mình.

Thành quả của mẹ có phải rất hoàn hảo ko?

Ngân thôi ko nghĩ đến những chuyện xảy ra trong quá khứ nữa, hai mắt nó nhắm nghiền thật nhanh. Ngày mai, nó còn chuyện quan trọng phải làm.

Với…

Trần Anh Thư!

“Phải thật nặng tay, và ko từ thủ đoạn.,.”

***************

fb tg :

https://facebook.com/1659532387658790

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.