Tớ Sẽ Lấy Cậu... Thật Đấy!

Chương 69



Chẳng chờ Ngân nói thêm điều gì, nó quay đầu bước ra khỏi khu đất trống. Để lại đằng sau ánh nhìn khó diễn tả.

Ngân thực sự không hiểu. Ở nơi này, Thư còn có nhiều người thương yêu hơn bao giờ hết. Có bạn bè, có tình thương của bố. Quan trọng là tình cảm của Quang. Những thứ đã làm Ngân phải ghen ghét, đố kị. Vậy mà giờ đây, Thư lại chọn cách ra đi, đến một nơi xa lạ, và cũng cô đơn hơn.

Không thể như thế. Đây không phải mục đích của Ngân khi có cuộc hẹn này. Ngân đã chuẩn bị…để làm những điều đáng sợ hơn cả. Nhưng giờ đây, Ngân không thể làm gì hơn là đứng nhìn theo bong dáng nhỏ bé đó. Đôi vai gầy như đang run lên từng đợt thổn thức. Tại sao lại có lúc Minh Ngân này lại trở nên yếu đuối trước kẻ thù như thế. Hay bởi từ câu nói chính miệng con nhỏ đó nói ra, nhờ Ngân “chăm sóc Quang”, nó không có chút tình cảm nào với Quang sao, không xao xuyến, tiếc nuối chút gì với Quang sao? Cảm giác như đối phương đã buông xuôi tất cả, lòng Ngân như nhẹ dần.Tảng đá đè nặng trong lòng cũng dần tan biến. Quang là một người tốt. Muốn xứng đáng với Quang, Ngân cũng sẽ trở thành người tốt.

........

“Linh à!”

“Ừ”

“Tao xin lỗi”

“…”

“Nhất định tao phải đi.”

“…”

“Mày hãy hiểu cho tao nhé”

Nó vẫn kiên nhẫn cầm ống nghe. 1 phút, 2 phút rồi 5 phút trôi qua. Hai bên vẫn chưa có ai cúp máy. Khoảng thời gian yên lặng ấy khiến nó hiểu rằng, Linh đang giận lắm, và cũng buồn lắm. Xa con bạn, nó cũng đâu vui gì.

“Mày không muốn nói chuyện với tao sao. Ừ, tao hiểu mà. Tao biết mày giận lắm, tao…”

“Ai bảo tao giận mày. Đồ ngốc”

Giọng Linh nức nở qua điện thoại. Nước mắt nó cũng cứ thế trào ra.

“Linh…”

“Tao hiểu mà, chỉ là… tao không muốn xa mày. Mày đi, đến bao giờ mới về gặp tao. Những lúc buồn, tao biết chia sẻ cùng ai. Khi mày muốn khóc, ai sẽ bên mày an ủi. Thật sự…tao không muốn mày đi. Tao ích kỉ..”

“Mày đừng như thế. Tao sẽ đau lòng lắm. Mày cố gắng học hành cho tốt, giữ gìn sức khoẻ.”

“Mày vẫn sẽ liên lạc với tao chứ?”

“Tao sẽ gửi email…”

“Huhuu.. Tao ghét mày, cũng thương mày nhiều lắm..”

“Đừng thế mà”

“Huhuh..”

Nhẹ nhàng cúp ống nghe điện thoại xuống, nó mệt mỏi dựa lưng vào ghế. Chỉ hôm nay thôi, hôm nay là lần cuối nó ở trong ngôi nhà này, nơi gắn bó biết bao kỉ niệm từ thời ấu thơ.

Phải rồi. Nó kẽ cười, đôi môi khẽ cong lên hạnh phúc. Nó có tuổi thơ đẹp hơn bất cứ ai.

......

– Á, Quang ơi, nhìn này.

Đôi tay vẫy vẫy, ánh mắt nheo nheo trong sáng nhìn Quang. Quang bực bội quay đầu lại, Thư đã 15 tuổi rồi, sao vẫn như trẻ con thế nhỉ, lúc nào cũng pha trò mà trêu Quang thôi.

~Lại cái gì nữa.

•Ớ, sao lại tức, tớ chỉ bảo cậu nhìn cái này này…

Nói rồi, Thư xoè bàn tay ra, chú đom đóm nhỏ nhẹ bay lên trời cao, toả ánh sáng lấp lánh như một vì sao nhỏ.

•Đẹp không, đẹp không?- Nó hấp háy đôi mắt nhìn Quang, nụ cười như toả sáng dưới ánh trăng. Mặt Quang bất giác đỏ bừng, may mà đứng quay lưng lại với ánh đèn nên nó không nhận ra.

~Thôi đi nhanh đi, cậu bảo tập thể dục, sao cứ chơi mãi thế hả ?

•Ừ nhỉ, quên mất. Tớ phải giảm cân. Chết tiệt.

Cái vẻ mặt hừng hực quyết tâm ấy của Thư khiến Quang phì cười. Có đứa con gái nào lại đi rủ một thằng con trai đi tập thể dục vào lúc…10h tối không? Dám chắc là chỉ có mỗi mình Thư thôi, mè nheo ỉ ôi với Quang rằng, cái áo "đẹp ơi là đẹp" mới mua chật quá, nên phải giảm cân ngay. Mà nó lại không dậy sớm được, trước 10h nó còn đang bận xem phim lãng mạn Hàn Quốc, đang đến mấy tập gay cấn không thể nào bỏ, thế nên chỉ còn cách là đi giảm cân vào tầm này thôi.

Mà nào thấy Thư tập bài thể dục giảm cân nào đâu, từ lúc bước ra khỏi cổng đã lon ton nói đùa như một con sáo, cứ như chim sổ lồng ấy, nào là ngắt hoa cài lên tóc Quang, nào là chạy lại nhà hàng xóm bấm chuông rồi chạy vụt đi, để lại Quang ngớ ngần chẳng hiểu chuyện gì, kết quả là bị bà chủ nhà ghê gớm chạy ra mắng Quang một trận vì cái tội nghịch dại,còn nó thì đứng sau gốc cây cười như một con ngố.

Cứ thế, nó chạy đằng trước, không đứng bên này thì ngồi bên nọ, than trời than đất rằng Quang đi như một con rùa, chân dài mà sao đi chậm thế.

Còn Quang thì tay đút túi quần, lững thững theo sau, đôi mắt lấp lánh yêu thương.

**********

Thư vui đùa với Quang như thế là lần cuối 2 người được nc với nhau đấy các bạn.hjhj.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.