Toàn Chức Cao Thủ

Chương 616: Tô Mộc Thu



[Happy birthday to Ye Xiu & Ye Qiu]
Edit: Kha | Beta Tiếu

Nhìn thấy cái tên khắc trên đó, trong đầu Trần Quả thoáng hiện lên vô số dự đoán và liên tưởng. Cô muốn dựa vào thông tin trên bia để xác nhận thử, nhưng ở nơi này thật sự trông không rõ được những chữ khác. Trần Quả vẫn tuân theo nguyên tắc không lên quấy rầy, không lại gần, chỉ thập thò tại chỗ, thăm dò xem có moi thêm tin tức hữu ích nào từ vị trí hai người che khuất không.


Ai ngờ còn đang cố gắng, Diệp Tu bất chợt xoay người nhìn thấy Trần Quả. Biết Diệp Tu thấy rõ dáng vẻ vừa nãy của mình, Trần Quả cuống tới mức muốn đào hố chôn mình, gắn thêm cái bia rồi đi chầu ông bà ngay và luôn. Cô lập tức giả vờ không phát hiện Diệp Tu nhìn sang, hết dòm trái rồi ngó phải. Một lúc sau lại lén lút nghía trộm, Diệp Tu còn đang mỉm cười nhìn cô, thấy cô nhìn sang bèn phất tay, tỏ vẻ bảo cô qua đấy luôn.

Trần Quả giật mình, lại giơ tay múa chân xác định, sau khi Diệp Tu gật đầu mới bước sang.

Là người quen thuộc với nghĩa trang Nam Sơn, Trần Quả hiểu rõ quy định của những phần mộ bên này, dãy mộ của bọn Diệp Tu thuộc hàng thấp nhất ở đây. Thiết kế đơn sơ, không gian giành cho người viếng rất hẹp, ai mà nhiều bạn đến viếng sẽ không đủ chỗ đứng. Trần Quả bước tới phía trước, trông thấy nấm mộ nhỏ đơn sơ nom rất sạch sẽ, có lẽ hai người vừa quét dọn xong. Bó hoa Thiên Điểu cũng được đặt lặng lẽ trước mộ. Trần Quả cuối cùng cũng thấy rõ dòng chữ khắc trên bia.

Tên gọi, thời gian lập bia nhanh chóng cung cấp cho Trần Quả vài thông tin. Lúc này Diệp Tu chợt đứng sang một bên, vỗ nhè nhẹ vào bia nói: “Nhìn người này đi, nếu không dừng ở đây, giờ nhất định cũng là một đại thần đứng đầu Vinh Quang.”

“Là anh của em à?” Trần Quả hỏi Tô Mộc Tranh, tên gọi trên bia đã chứng tỏ điều này.

“Vâng.” Tô Mộc Tranh gật đầu, trước mộ, cô bé đã bỏ kính và mũ xuống, nhưng trông vẻ mặt không quá buồn bã, trên đấy chỉ khắc sâu nỗi hoài niệm. Theo năm sinh tử trên mộ, người này qua đời khi mới 18 tuổi, cách bây giờ đã gần 8 năm.

“Cậu ấy sao thế?”

“Tai nạn xe.” Tô Mộc Tranh nói.

“À.” Trần Quả im lặng, cô cũng từng cảm nhận nỗi đau bất chợt như vậy.

“Anh ấy là người thân duy nhất của em.” Tô Mộc Tranh lại tiếp.

“Ơ?” Điều này làm Trần Quả giật mình, cũng làm cô nhớ đến trên phần thông tin vắn tắt của một ngôi sao như Tô Mộc Tranh lại chưa từng giới thiệu hoàn cảnh gia đình. Trần Quả còn cho rằng cô bé không muốn tiết lộ chuyện trong nhà. Hồi cả bọn cùng ăn Tết âm lịch, cô chỉ biết Diệp Tu vì sao không về, nhưng ngay cả Tô Mộc Tranh cũng trú lại câu lạc bộ, Trần Quả mới đầu cũng hơi nghi, còn cho rằng Tô Mộc Tranh muốn ở lại với Diệp Tu. Đến bây giờ cô mới biết, Tô Mộc Tranh mới thật sự là người muốn ăn tết đoàn viên lại không thể tìm ai. Còn Trần Quả ư? Cô chỉ sống một mình, nhưng trên thực tế cô vẫn còn vài người họ hàng thân thích, chẳng qua không liên lạc nhiều thôi.

“Tụi em lớn lên trong cô nhi viện, sau vì vài biến cố mà phải lưu lạc bên ngoài, là anh ấy vẫn luôn chăm sóc em.” Tô Mộc Tranh nói.

Trần Quả tiếp tục kinh ngạc, cô không ngờ quá khứ của một ngôi sao Vinh Quang nổi bật như Tô Mộc Tranh lại bi thảm đến thế. Cậu anh trai Tô Mộc Thu mất khi chỉ mới 18 tuổi, trước đó còn phải gánh vác trọng trách nuôi sống hai người. Trần Quả không thể tưởng nổi cả hai phải trải qua một cuộc sống khó khăn nhường nào.

“Ha ha.” Nào ngờ Tô Mộc Tranh đứng sau lại bật cười, “Chị đừng tưởng tụi em sống vất vả gì, không có đâu. Nhờ tài chơi game của anh ấy, tụi em vẫn luôn sống rất tốt.”

“Tài chơi game?”

“Đúng thế.” Tô Mộc Tranh cười, “Cày thuê, bán trang bị, tham gia mấy trận đấu ngầm, thậm chí còn viết chương trình hack. Không có chuyện gì về game mà anh ấy không biết làm.”

“À, giỏi thật đấy.” Trần Quả đáp mà lòng lại đắng chát. Cô biết ngoài miệng Tô Mộc Tranh nói vậy, nhưng sự thật chưa chắc hạnh phúc được như lời cô bé kể. Đừng quên Trần Quả chính là người lớn lên trong tiệm net, còn kinh doanh một tiệm net có quy mô lớn. Dù không phải người bắt đầu tiếp xúc game online ngay từ đầu, mỗi ngày lại phải trông giữ một nơi như thế, Trần Quả vẫn hiểu rõ cái nghề sinh sống nương nhờ game theo lời Tô Mộc Tranh.

Nó có thể giúp ta sinh tồn, nhưng rất khó mang lại một cuộc sống no đủ. Trần Quả không biết Tô Mộc Thu đã làm được đến đâu, nhưng ngày đó cậu ấy chỉ là một thiếu niên, hẳn đã gặp rất nhiều khó khăn để duy trì cuộc sống cho hai người. Bây giờ hiện thực cũng bày ngay trước mắt, mộ của Tô Mộc Thu là mộ phần thuộc hàng thấp nhất Nam Sơn, chứng tỏ lúc an táng họ chẳng có của cải gì nhiều nhặn.

Nhưng Tô Mộc Tranh nói vậy, Trần Quả cảm thấy cô bé không phải an ủi mình, mà có lẽ ngày ấy cô đã rất hài lòng. Nhu cầu của một cô bé với anh trai nương tựa nhau nay đây mai đó chỉ đơn giản như thế, nên những ngày tháng vất vả trong mắt người khác, cô đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Trần Quả càng thêm củng cố niềm tin, bởi cô thoáng nhìn thấy vẻ mặt Diệp Tu lúc ấy. Ngay thời điểm Tô Mộc Tranh vui vẻ hồi tưởng lại, trên mặt kẻ luôn bình tĩnh kia chợt dâng lên chút cay đắng. Trần Quả biết hắn không phải một thiếu niên đáng thương không nhà để về, nhu cầu và chất lượng cuộc sống của hắn chắc chắn không giống một cô bé phải lưu lạc. Rõ ràng Diệp Tu biết cuộc sống của hai anh em họ Tô ngày ấy ra sao, nên khi Tô Mộc Tranh bảo mình “hạnh phúc”, vẻ mặt nhìn thấu mọi chuyện của hắn cũng tương tự tâm trạng Trần Quả.

“Sau khi Vinh Quang xuất hiện, anh trai em rất vui vẻ, anh ấy rất coi trọng trò chơi này, còn dồn hết sức lực vào nó.” Tô Mộc Tranh nói tiếp.

“Tôi quen biết hai người họ lúc này nè.” Diệp Tu nói.

“Sau khi cậu bỏ nhà đi ư?” Trần Quả hỏi.

“Ừ.” Diệp Tu gật đầu, “Sau này gặp được họ, nói chuyện với Mộc Thu rất ăn ý, chúng tôi cùng lập chí thành danh ở Vinh Quang, mỗi ngày luôn vùi đầu vào game cùng nghiên cứu các nghề, nghiên cứu kỹ năng, nghiên cứu trang bị và hệ thống chỉnh sửa trang bị mới xuất hiện của Vinh Quang. Thật ra, giờ trong giới chuyên nghiệp vẫn còn những món đồ bạc tự chế do cậu ấy nghiên cứu ra đấy.”

“Thế á!” Trần Quả thán phục.

“Đúng vậy, chiến mâu Khước Tà của Nhất Diệp Chi Thu cũng là sản phẩm của cậu ấy.” Diệp Tu nói.

“Kể cả Ô Thiên Cơ ư?” Trần Quả đột nhiên nhớ tới món vũ khí bạc này, lần đầu cô thấy nó, Diệp Tu từng nhắc tới một người bạn, lúc ấy Trần Quả cảm thấy là lạ, cũng không hỏi nhiều. Giờ xem ra, người bạn mà Diệp Tu nhắc đến chính là Tô Mộc Thu.

“Đúng, quá thiên tài phải không? Tiếc thay, lần cập nhật lên cấp 55 đã gạt phăng ý nghĩa của tán nhân và món vũ khí này.” Diệp Tu thở dài.

“Nhưng anh em vẫn không từ bỏ đâu.” Tô Mộc Tranh nói.

“Ừ. Ý kiến chế tạo Ô Thiên Cơ của cậu ấy bắt nguồn từ thưở tán nhân dần lưu hành, kể từ ngày đó, cậu ấy không ngừng nghiên cứu, thử nghiệm, trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại, cậu ấy vẫn không hề từ bỏ. Ngờ đâu ngay thời điểm sắp chạm tới thành công, thậm chí cậu ấy đã tạo sẵn một nhân vật mới chuẩn bị thăng cấp cùng Ô Thiên Cơ, Vinh Quang lại chợt cập nhật. Ngay cả tôi nhìn thấy bản cập nhật ấy còn không chấp nhận nổi chuyện đau đớn này. Cậu ấy không nói lời nào làm bọn tôi hoảng sợ. Chị biết sau đó thế nào không?” Diệp Tu hỏi.

“Sau sao?” Trần Quả giật mình, trong đầu liên tưởng ngay đến chuyện Tô Mộc Thu nghĩ quẫn đâm đầu vào xe tự tử. Nhưng rồi ngẫm lại, nếu sự thật là vậy, sao Diệp Tu còn hỏi “Chị có biết sau đó thế nào không”.

“Ngày hôm sau, khi tụi tôi còn đang lo lắng vì cậu ấy, cậu ấy đã tiện tay vứt một tấm thẻ vào người tôi, cười bảo rằng: chỉ là bắt đầu lại lần nữa thôi mà.” Diệp Tu nói.

“Kiên cường thật đấy.” Thoáng chốc, Trần Quả cảm thấy bội phục Tô Mộc Thu từ tận đáy lòng.

“Sau này cậu ấy thật sự buông bỏ suy nghĩ về tán nhân, chọn một nghề khác luyện lại từ đầu. Thời điểm đó, đi đôi với bản cập nhật mới, tin Liên minh Chuyên nghiệp được thành lập dần lan rộng. Bọn tôi cũng được xem như hai cao thủ có tiếng tăm, lần lượt được nhiều người liên lạc mời mọc. Tuy tán nhân không thực hiện được, nhưng chúng tôi có thể tiến một bước trong Vinh Quang, ai cũng rất vui vẻ, đáng tiếc rằng. . .” Nói tới đây, Diệp Tu buồn bã hẳn, cúi đầu nhìn bia mộ. Trên ảnh chụp, một thiếu niên thanh tú từa tựa Tô Mộc Tranh đang ung dung mỉm cười đầy tự tin.

Trong nháy mắt, dường như Trần Quả có thể nghe thấy một giọng nói cực kỳ bình thản: chỉ là bắt đầu lại lần nữa thôi mà.

Sau khi trải qua cơn đả kích bị chối bỏ mọi cố gắng, chỉ có người tuyệt đối tự tin mới có thể thoải mái nói ra câu ấy. Mà người đó chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi.

“Khi đó, tụi tôi đã xác định được đội ngũ, chuẩn bị ký hợp đồng chính thức, thì cậu ấy xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Diệp Tu thở dài.

Ba người đều trầm mặc, Tô Mộc Tranh cũng hơi nghiêng đầu, nhưng rồi nhanh chóng xoay về, trong mắt còn ẩn hơi nước, cô lại mạnh mẽ mỉm cười: “Nhưng anh ấy vẫn để lại rất nhiều thứ.”

“Ừ, Khước Tà của Nhất Diệp Chi Thu, nếu không có món vũ khí bạc này, e rằng tôi cũng không thể giật giải ba lần dễ dàng vậy đâu. Ha ha, hồi ấy, món vũ khí này có phần đáng sợ quá mức quy định, lúc về chị có thể hỏi lão Ngụy thử, hù ổng chơi.” Diệp Tu nói.

“Còn Ô Thiên Cơ của Quân Mạc Tiếu nữa, quá khứ không thể thực hiện được của cậu ấy đã thành hiện thực rồi.” Trần Quả tiếp lời.

“Còn tài khoản cuối cùng mà anh ấy dự định dùng để đánh giải nữa.” Tô Mộc Tranh nói.

“Hả? Đâu?” Trần Quả thật lòng muốn cúng bái di vật sau cùng mà cậu thiếu niên kiên cường và tự tin này để lại, một nhân vật vốn xưng Thần nay lại trở thành một nỗi tiếc nuối khôn nguôi.

“Là Mộc Vũ Tranh Phong mà em đang dùng đấy.” Tô Mộc Tranh nói.

oOo

Chương 617: Tất cả cùng cố lên.

Edit: Kha | Beta: Tiếu

“Ồ!” Đáp án này làm Trần Quả cực kỳ bất ngờ. Bậc thầy pháo súng Mộc Vũ Tranh Phong mà Tô Mộc Tranh đang sử dụng lại là tài khoản ban đầu Tô Mộc Thu định dùng để tiến vào Liên minh Chuyên nghiệp ư?

Ở trong game, chuyện nam chơi acc nữ hoặc nữ chơi acc nam thường không được yêu thích, nhưng hiện tượng này lại chả là gì trong giới chuyên nghiệp. Dù sao mỗi một nhân vật ở đây đều được chăm chút tạo nên, còn giới tính nhân vật thì chỉ được chỉnh sửa lúc đầu, sau đó không thể đổi được nữa. Vậy nên có vài trường hợp tiền bối truyền nhân vật lại cho hậu bối, vì giới tính tuyển thủ thay đổi, dẫn đến việc nam chơi nhân vật nữ hay nữ chơi nhân vật nam.

Nổi tiếng nhất phải kể đến Sở Vân Tú thuộc chiến đội Yên Vũ và Ngô Vũ Sách thuộc chiến đội Hư Không. Hai người cùng là tuyển thủ ngôi sao, nhưng nhân vật trong tay họ – pháp sư nguyên tố Phong Thành Yên Vũ của Sở Vân Tú hay quỷ kiếm sĩ Quỷ Khắc của Ngô Vũ Phong đều có giới tính trái ngược với tuyển thủ.

Phong Thành Yên Vũ là acc nam, mà nhân vật quỷ kiếm sĩ mang cái tên đầy nam tính Quỷ Khắc lại là một acc nữ. Hai người đều rất nổi tiếng, vì vậy thị phi cũng khá nhiều.

Tuy nhiên, hiện tượng ấy cũng khá hiếm trong giới tuyển thủ. Bất kể là về số lượng hay trình độ kỹ thuật, thực tế thì người chơi nam vẫn phổ biến hơn người chơi nữ. Kể cả các tuyển thủ trong giới chuyên nghiệp, số nhân vật chủ yếu vẫn là acc nam, về cơ bản đều khá thống nhất.

Những tuyển thủ trong ví dụ kể trên cũng là do bị ép kế tục nhân vật mà thôi. Ban đầu mọi người còn lấy đó làm đề tài buôn dưa, về sau khi đã quen dần với hiện tượng bình thường này, ít ai để ý tới nó nữa. Nhưng nếu có nam chủ động chơi acc nữ hoặc ngược lại thì khác, nó có thể thu hút sự chú ý một chút. Vài năm trước đã có mấy tuyển thủ định nhờ cách này để chơi nổi khi mới ra mắt. Tiếc thay, đây là giới Esport chứ không phải giới giải trí. Dựa vào scandal và sự chú ý của người khác không thể tồn tại mãi, tất cả phải nhờ thực lực. Những bình hoa di động kiểu này sớm muộn cũng bị vạch trần trong giới chuyên nghiệp. Đến lúc đó, đừng bảo chú mày chơi acc gei, dù chú mày gei thiệt cũng chỉ có thể làm trò hề mà thôi.

Mà Tô Mộc Thu lại muốn dùng một acc nữ bước vào giới chuyên nghiệp ngay từ đầu, chuyện này làm Trần Quả hơi chút bất ngờ. Một người tự tin như thế không cần phải chơi trội thế đâu.

Có điều cô chỉ vừa “ồ” lên, Tô Mộc Tranh đã cười giải thích: “Anh ấy không quan tâm là acc nam hay nữ, lập acc ấy chỉ để trêu em thôi.”

“À…” Trần Quả sáng tỏ, đấy chỉ là trò đùa của một ông anh với cô em gái, không liên quan gì đến những chiêu trò trong giới chuyên nghiệp.

Chơi nhân vật nữ, còn đặt tên theo em gái mình, Trần Quả có thể cảm nhận được sự dịu dàng và yêu thương vô bờ Tô Mộc Thu giành cho em, một người như vậy cứ thế mà…

Trần Quả lại cảm thấy nhói lòng, không muốn ảnh hưởng tới cảm xúc của Diệp Tu và Tô Mộc Tranh, cô cố gắng không để lộ nó. Giờ thì cô đã hiểu, vì sao ngày đấy ông chủ Đào Hiên của Gia Thế thậm chí đưa ra hứa hẹn buông tay Nhất Diệp Chi Thu, nhưng tài khoản mà Diệp Tu quả quyết yêu cầu lại là Mộc Vũ Tranh Phong. Rõ ràng trong mắt hắn, nhân vật này chứa đựng nhiều điều hơn, bất kể vì Tô Mộc Thu hay Tô Mộc Tranh, cũng cần cố gắng cầm lại nó trong tay. Còn Nhất Diệp Chi Thu chỉ chứa đựng mọi thứ về Diệp Tu thôi, buông bỏ nó, có lẽ vì hắn cũng tự tin và kiên cường như Tô Mộc Thu ngày trước: Chỉ là làm lại từ đầu mà thôi.

Ba người lại trở nên im lặng, không ai nói gì, mỗi người một tâm sự ngẩn ngơ đứng đó, hồi lâu Diệp Tu bảo: “Tụi mình về thôi.”

“Ừ” Trần Quả không có ý kiến gì, Tô Mộc Tranh cũng gật đầu, ba người rời đi. Trước lúc rời khỏi, Trần Quả không nhịn được thoáng ngoảnh đầu. Với thực thực, tính cách, thậm chí cả ngoại hình, nếu Tô Mộc Thu thật sự gia nhập giới chuyên nghiệp, thành tựu sẽ đến đâu nhỉ?

“Lúc đó, cậu ấy chuẩn bị gia nhập Gia Thế với cậu ư?” Trần Quả hỏi Diệp Tu.

“Đúng vậy!” Diệp Tu gật đầu.

“Nếu hai người có thể sóng vai chiến đấu ở Gia Thế…” Trần Quả không kìm được mà tưởng tượng. Chỉ một mình Diệp Tu đã có thể dẫn Gia Thế quét sạch những chiến đội khác trong giới chuyên nghiệp suốt ba năm, vậy nếu có thêm một người thực lực không kém hắn, hoặc có khi còn đáng sợ hơn hắn tựa như Tô Mộc Thu…

“Hẳn là Liên minh Chuyên nghiệp sẽ mất đi ý nghĩa tồn tại vì quán quân hàng năm không có gì mới mẻ, sau đó dẹp tiệm luôn?” Diệp Tu nói.

“Được rồi…” Hôm nay dù sao cũng là ngày đặc biệt, Trần Quả sẽ không chỉ trích ngôn luận của Diệp Tu.

Ba người bước dọc mép đường xuống núi, đón xe quay về, giữa đường tán dóc đôi chút về chuyện trong game, tâm trạng cũng dần tươi tỉnh hơn. Có điều với một người lần đầu nghe thấy chuyện như vậy, Trần Quả không thể nhanh chóng nguôi ngoai. Cô càng trở nên mạnh mẽ hơn. Cô chợt cảm thấy người có thể ôm ấp thứ gì đấy trong lòng như bọn Diệp Tu là chuyện vô cùng hạnh phúc, mà cô lại may mắn gặp được họ, cùng sẻ chia nỗi lòng ấy. Đã cố gắng hết mình, cuối cùng dù thành hay bại, cuộc đời cũng sẽ đầy ắp kỳ thú, không trôi qua trong hiu quạnh buồn chán.

“Sao rồi sao rồi? Việc trang hoàng tới đâu rồi?”

Trở lại tiệm net, Tô Mộc Tranh quay về câu lạc bộ Gia Thế, Trần Quả hắng giọng hô hào, nhiệt tình đi lên kiểm tra việc sửa sang trên lầu hai. Dáng vẻ khí thế đến nỗi làm Ngụy Sâm và Bánh Bao đang chơi game trong phòng cũng giật mình.

Hai người khó hiểu chạy ra hóng hớt. Ngụy Sâm còn đang ngậm điếu thuốc, bị Trần Quả mắt tinh phát hiện được.

“Không được hút thuốc.” Trần Quả nghiêm túc yêu cầu.

“Giỡn hả trời? Tiệm net mà không được hút thuốc?” Vẻ mặt kinh ngạc của Ngụy Sâm làm Trần Quả suýt nữa quay về bốn tháng trước. Khi đó Diệp Tu vừa mới tới, khi hút thuốc chơi game bị mình nhắc nhở, hắn cũng lộ ra dáng vẻ khó tin như thế.

“Hút thuốc thì qua phòng bên kia.” Trần Quả chỉ. Tiệm net cấm hút thuốc quả thực làm khó nhiều người, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến chuyện kinh doanh. Vậy nên dù chán ghét, Trần Quả cũng không thể không mở một khu giành riêng cho người hút thuốc. Lầu dưới và dãy phòng máy lầu hai có riêng một khu cho khách phì phèo nhả khói.

“Sao chú mày còn sống được vậy?” Ngụy Sâm ngó Diệp Tu đang đi lên phía sau, tất nhiên, gã biết Diệp Tu cũng nghiện thuốc lá khá nặng.

“Vì tui đạo đức tốt, toàn hút mấy nơi được cho phép không hà.” Diệp Tu nói.

“Chẳng lẽ phòng huấn luyện trong câu lạc bộ cho phép hút thuốc à?” Trần Quả dẫn chứng đầy lý lẽ.

“Mấy đứa bình thường thì không được.” Ngụy Sâm nói, “Nhưng tui là đội trưởng.” Nói xong Ngụy Sâm hít sâu một ngụm, thuận tay móc một điếu ném cho Diệp Tu.

Diệp Tu nhận lấy, thành thạo châm thuốc, sau khi hít hà một vòng khói lại bảo: “Ờ, tui cũng là đội trưởng.”

“Cặn bã, mấy người đều là cặn bã của xã hội.” Trần Quả chợt nhớ đến thiếu niên Tô Mộc Thu mà mình vừa biết được, nếu là đội trưởng, cậu ấy chắc chắn sẽ không tồi tệ như vậy.

“Hai người không lo cho mình, cũng phải lo cho cả đội ngũ, chẳng phải chiến đội chuyên nghiệp thường có mấy đứa chưa đến tuổi vị thành niên ư? Để chúng hít phải khói thuốc, hai người có thấy ngượng không hả?” Trần Quả giáo dục hai tên cặn bã này.

“Lúc anh đây chưa thành niên đã hút thuốc rồi.” Ngụy Sâm tiếp tục hít hà.

“Trùng hợp thế? Tui cũng vậy.” Diệp Tu gật đầu, hít hà.

“Hai đứa bây!!!” Trần Quả câm nín.

“Ờ mà, đội trưởng của tụi mình là mày à?” Ngụy Sâm hỏi Diệp Tu.

“Già lú lẫn rồi hả bố? Ngoài tui thì còn ai khác chứ?” Diệp Tu nói.

“Duyệt!” Ngụy Sâm gật đầu.

Hai tên cứ thế trò chuyện rồi bước vào phòng riêng.

“Bánh Bao hút thuốc không?” Ngụy Sâm còn tốt bụng hỏi thăm Bánh Bao chạy ra hóng hớt cùng mình.

“Tui không biết hút.” Bánh Bao nói.

“Thanh niên ngày nay vẫn còn kẻ không biết hút thuốc à?” Ngụy Sâm xem thường.

“Hay tui thử một điếu há?” Bánh Bao hỏi, Trần Quả đứng cạnh nổi điên, sao dễ dụ quá vậy trời? Đang định đứng ra ngăn cản hành vi tội ác này, chợt nghe Diệp Tu nói: “Không biết hút thì thử làm gì, lãng phí.”

“Chuẩn.” Ngụy Sâm gật đầu.

Hai người dứt lời bèn chui tọt vào phòng, Trần Quả bực bội hết sức. Ban đầu chỉ có mình Diệp Tu, bị cô mắng hoài cũng dần tự giác chút. Giờ tăng thêm ông nội Ngụy Sâm, hai tên cấu kết làm chuyện xấu, đáng điên hơn là, cả hai còn bơ luôn lệnh cấm hút thuốc của cô.

Kìm lòng không đậu, Trần Quả lại nhớ tới Tô Mộc Thu, lại càng xót xa và tiếc nuối. Vì sao một người tốt đến thế lại xảy ra chuyện? Chẳng lẽ câu nói kia là thật, người tốt đoản mệnh, tai họa lưu ngàn năm ư?

Bó tay rồi, Trần Quả đành quay đầu xem xét việc cải tạo, khá hài lòng với tiến độ. Nhưng nghĩ đến hai mối họa kia, cô không thể không đưa ra yêu cầu mới: Phòng huấn luyện phải được cách biệt ra, máy thông gió phải tăng năng suất.

“Về rồi à?” Đường Nhu chợt bước khỏi phòng, hỏi han Trần Quả.

“Ài, chị sắp bị hai tên kia chọc tức chết rồi.” Trần Quả tức giận.

“Chuyện gì vậy?” Đường Nhu hỏi.

Trần Quả kể lể một hồi, Đường Nhu chỉ có thể cười an ủi: “Đành chịu, em thấy lão Ngụy kia nghiện thuốc còn nặng hơn Diệp Tu, nếu chị mà cấm ổng hút thuốc khi chơi game, ổng sẽ khó chịu chết mất thôi.”

“Ừ, chị biết mà, nhiều tuyển thủ lớn tuổi giống hệt vậy.” Trần Quả nói.

“Cứ để mặc họ làm theo thói quen của mình đi.” Đường Nhu nói.

“Thì còn biết làm sao nữa, chị chỉ nói thế thôi.” Trần Quả thở dài.

“Sáng nay Diệp Tu cũng không ở đây, anh ấy vừa trở về với chị à?” Đường Nhu hỏi.

“Ừ, sáng này cậu ấy và Tô Mộc Tranh cũng đi tảo mộ.” Trần Quả dứt lời, bèn kéo Đường Nhu sang một bên, kể cô bé nghe về người anh Tô Mộc Thu của Tô Mộc Tranh. Giờ không còn sợ ảnh hưởng cảm xúc của Diệp Tu và Tô Mộc Tranh, Trần Quả cứ mặc sức than ngắn tiếc dài. Đường Nhu nghe xong cũng tỏ vẻ tiếc nuối không thôi.

“Chuyện này càng củng cố quyết tâm thành lập chiến đội của chị!” Trần Quả nói.

“Tất cả cùng cố lên.” Đường Nhu đáp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.